Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 73

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10560 chữ 2024-09-02 18:33

  Vị trí của Kiều Huyền Thạc đúng lúc

   ở vào góc chết. Đường Lập Đức

   nhìn thấy Bạch Nhược Hy không nói

   không rằng liền ngồi xuống bên

   cạnh cô, nhìn cô rồi cười nói: “Từ khi

   cô Nhược Hy xuất hiện, tôi luôn

   theo dõi cô. Cô Nhược Hy hôm nay

   lại là tâm điểm của toàn bữa tiệc.

   Đẹp đến nỗi khiến người khác

   không thể dời mắt.”

   Mở miệng ra là cô Nhược Hy, lịch sự

   khiến Bạch Nhược Hy cảm thấy giả

   dối vô cùng.

   “Anh muốn làm cái gì?” Bạch Nhược

   Hy liếc mắt nhìn anh, lạnh giọng hỏi.

   “Tôi không muốn làm gì hết mà chỉ

   muốn ngôi với cô Nhược Hy mà

   thôi. Hôm nay tôi rất vinh hạnh

   được mời tham dự buổi lễ kỷ niệm

   này. Càng thêm vinh hạnh là có thể

   gặp được cô ở chỗ này. Nhìn thấy

   cô Nhược Hy rồi mới phát hiện hóa

   ra tôi lại nhớ cô, bận lòng tới cô đến

   vậy.”

   Bạch Nhược Hy không nhịn được

   nắm chặt tay, nhẹ cắn môi.

   Cái gã này không sợ chết sao?

   Anh ta không biết thân phận của cô

   hay là biết rồi mà còn muốn tự tìm

   đường chết?

   “Hy vọng cô có thể cho tôi một cơ

   hội thể hiện. Tôi thật lòng ngưỡng

   mộ cô Nhược Hy. Từ giây phút lần

   đầu tiên gặp mặt tôi đã bị mê hoặc

   không lối thoát. Tình cảm của tôi là

   hoàn toàn thật lòng.”

   Bạch Nhược Hy cảm thấy gã này

   đúng là hoàn toàn không biết xấu

   hổ là gì. Thiếu chút nữa đã tạo nên

   tổn thương không thể nào bù đắp

   được cho cô mà bây giờ còn có mặt

   mũi tới tỏ tình?

   Tội của anh ta ít nhất có thể ngồi tù

   ba năm. Cô nghĩ không ra rốt cuộc

   ai đã chống lưng cho anh ta mà bây

   giờ lại có thể bình yên vô sự làm trò

   buồn nôn trước mặt cô đây?

   Bạch Nhược Hy đè nén cơn giận

   trong lòng, lạnh lùng nói: “Xin lỗi, tôi

   đã kết hôn rồi.”

   “Kết hôn?” Đường Lập Đức nhíu

   mày nhìn cô. Anh ta ngừng lại một

   lát mới cười cười nói: “Cô Nhược Hy

   không thích tôi thì cứ nói thẳng,

   không cân phải lấy lý do như vậy.”

   Xem ra anh ta vừa mới tới cho nên

   còn không biết chuyện cô và Kiều

   Huyền Thạc xuất hiện đêm nay.

   Đường Lập Đức rút từ trong túi ra

   một tấm danh thiếp đặt lên trước

   mặt Bạch Nhược Hy rồi nhỏ giọng

   thì thâm: “Đây là danh thiếp của tôi.

   Cách thức liên lạc đều có ở phía

   trên. Lúc nào cô Nhược Hy cũng

   đều có thể đến tìm tôi hết.”

   Bạch Nhược Hy chỉ cúi đầu liếc mắt

   nhìn danh thiếp. Ánh mắt vẫn lạnh

   nhạt như vậy.

   Đường Lập Đức chú ý tới biểu cảm

   của Bạch Nhược Hy. Lúc anh ta

   phát hiện cô đang nhìn cách thức

   liên lạc trên danh thiếp mới nhịn

   không được lộ ra nụ cười xảo quyệt.

   Đối với anh mà nói, đây là thủ đoạn

   “lạt mềm buột chặt” của Bạch

   Nhược Hy, chỉ là giả vờ mà thôi. Dù

   sao cái loại con gái gia đình bình

   thường như Bạch Nhược Hy, chuyện

   có mẹ là vợ kế nhà giàu cũng không

   tính là gì. Điều kiện gia đình lại

   không có gì nổi bật. Có thể được

   Đường Lập Đức nhìn trúng chính là

   phúc phân ba đời của nhà cô ta.

   Đường Lập Đức đẩy danh thiếp về

   phía Bạch Nhược Hy rồi lại tâng bốc

   bản thân: “Nhận danh thiếp xong

   xuôi rồi phải không. Có biết bao

   nhiêu người muốn có danh thiếp

   của tôi đều không được đó. Chỉ cần

   một câu nói của Đường Lập Đức tôi

   thôi, muốn thành Ảnh hậu hay người

   nổi tiếng gì đều không tốn chút sức

   lực nào. Đương nhiên là tôi vẫn còn

   độc thân. Nếu như cô Nhược Hy

   không chê thì cũng có thể suy nghĩ

   một chút.”

   Vốn chỉ là một con côn trùng mục

   nát mà còn tưởng học giả làm sang.

   Bạch Nhược Hy nhìn đến nỗi muốn

   buồn nôn.

   Cô giơ tay ra cầm lấy tấm danh

   thiếp rồi chuẩn bị xé đoạn.

   Khoảnh khắc Bạch Nhược Hy vừa

   câm lên thì một bàn tay to lớn từ

   phía sau đột nhiên xuất hiện mà rút

   lấy tấm danh thiếp.

   Bạch Nhược Hy cả kinh, xoay người

   nhìn ra sau lưng.

   Kiều Huyền Thạc đứng phía sau cô.

   Sắc mặt lạnh lẽo. Ảnh mắt sắc bén

   lạnh thấu xương, thâm thúy lơ đãng

   nhìn chằm chằm vào tấm thẻ trên

   tay.

   Sau khi Đường Lập Đức nhìn thấy

   Kiều Huyền Thạc liền căng thẳng tới

   nỗi ngón tay run lẩy bẩy. Anh ta

   gượng cười, yếu ớt đứng dậy rồi giơ

   tay ra khách khí chào hỏi: “Chào

   cậu ba, chào cậu…

   Kiều Huyền Thạc liếc mắt nhìn cánh

   tay đang giơ ra của Đường Lập Đức,

   trong lòng trào phúng nói: “Run tới

   cỡ này còn dám bắt tay với tôi sao?”

   “Anh ba… Bạch Nhược Hy căng

   thẳng đứng dậy. Cô còn chưa kịp

   nói, Kiều Huyền Thạc đã duỗi tay

   kẹp tấm danh thiếp hơ lên ngọn lửa

   trên cây nến giữa bàn.

   Khoảnh khắc đó, Đường Lập Đức

   sững sờ tới đờ người.

   Khách quy trên bàn này cũng kinh

   ngạc.

   Tấm danh thiếp mỏng manh bắt lửa

   rồi bắt đầu bốc cháy.

   Kiêu Huyền Thạc mau chóng dụi

   tấm thẻ đã bị đốt cháy vào trong ly

   rượu.

   Tay Đường Lập Đức vẫn giữ nguyên

   trong không trung không hề động

   đậy. Trong mắt ngoài sợ hãi cũng là

   kinh ngạc. Mà càng nhiều hơn là

   lúng túng không biết làm thế nào.

   “Cậu… Cậu ba. Đây là… Đường Lập

   Đức nuốt ngụm nước bọt, căng

   thẳng lắp bắp nói: “Có ý gì?”

   Khóe miệng Kiều Huyên Thạc lộ ra

   nụ cưởi khẩy. Anh thấy cánh tay

   Đường Lập Đức vẫn còn khựng lại

   trước mặt muốn bắt tay. Phần nghị

   lực mặt dày này, anh quả thật rất

   khâm phục.

   Anh giơ tay ra bắt tay với Đường Lập

   Đức.

   Đường Lập Đức cười đùa cợt nhã

   nói: “Cậu ba, tục ngữ nói không

   đánh không quen biết. Hiểu lầm

   trước kia của chúng ta đừng đặt ở

   trong lòng làm gì. Cậu xem tôi cũng

   bị cậu hành hạ tới nỗi tinh thân kiệt

   quệ suốt nửa tháng. Cả người đều

   bị giày vò không ra hình dạng gì rồi.

   Chúng ta bắt tay làm hòa, thế nào?”

   “Anh vừa làm cái gì?” Kiều Huyền

   Thạc lạnh nhạt hỏi.

   Đường Lập Đức mỉm cười, thật thà

   nói: “Tôi thật lòng thích cô Nhược

   Hy.”

   Kiều Huyền Thạc biến sắc. Bàn tay

   cũng hung hăng dùng sức bóp chặt.

   “Răng rắc.” Tiếng khớp xương gãy

   vang lên rõ mồn mội.

   “A… a..” Tiếng ré đau đớn như lợn bị

   chọc tiết bỗng vang lên.

   Hai loại âm thanh cùng lúc vang

   lên.

   Hội trường rất lớn, trên sân khấu

   còn có người đang nói chuyện và

   tiếng nhạc râm vang âm ïĩ nên âm

   thanh thê lương của Đường Lập

   Đức chỉ kinh động tới hai ba bàn

   bên cạnh khiến cho mọi người đều

   ngoái đầu lại nhìn.

   Đường Lập Đức đau tới nổi sắc mặt

   trắng bệch, mặt mày nhăn nhó đau

   khổ. Anh ta nhắm chặt mắt, rút tay

   còn lại ra đỡ lấy cánh tay.

   “Cậu ba, cậu làm gì vậy?” Doãn Âm

   nghe thấy tiếng động liên mau

   chóng chạy qua. Lúc nhìn thấy cảnh

   tượng trước mặt, cả người liền bị

   dọa mất ba hồn bảy phách.

   Bạch Nhược Hy cũng bị dọa tới chết

   lặng. Cô căng thẳng nhìn biểu cảm

   đau khổ của Đường Lập Đức, lại

   nhìn ánh mắt lạnh lùng muốn giết

   người của Kiều Huyền Thạc mà

   không dám nói tiếng nào.

   Bàn tay Đường Lập Đức cũng tính là

   rắn chắc mạnh mẽ nhưng trong tay

   Kiều Huyền Thạc lại chẳng khác gì

   vỏ giấy. Vừa vặn một cái liên nát ra

   từng mảnh.

   Kiều Huyền Thạc buông tay anh ta

   ra rồi lạnh nhạt cảnh cáo: “Anh có

   thể lén lút thích vợ tôi nhưng đừng

   có để cho tôi biết. Nếu không lần

   sau thứ bị gãy là cái cổ của anh đó.”

   Đường Lập Đức đau đớn vô cùng.

   Anh nhìn xuống cánh tay mềm oặt

   của mình. Khớp xương không thể

   nào thẳng lại được càng không thể

   nào cử động được nữa.

   Xương gãy, cũng vỡ nát rồi.

   Sau khi nhìn thấy bàn tay Đường

   Lập Đức biến dạng, Doãn Âm bị dọa

   tới nỗi lập tức giơ tay bịt miệng, hít

   một hơi, hoảng sợ.

   Những người đang coi kịch xung

   quanh cũng bị dọa một phen, kinh

   ngạc tới chết lặng.

   Đường Lập Đức nâng bàn tay bị gãy

   xương. Trán đẫm mồ hôi. Anh ta

   căng thẳng nuốt ngụm nước bọt rồi

   yếu ớt hỏi: “Cô ấy là vợ… vợ của cậu

   sao?”

   Kiêu Huyền Thạc nắm tay Bạch

   Nhược Hy, kéo cô đứng dậy.

   Tay Bạch Nhược Hy đang run lẩy

   bẩy. Cô biết Kiều Huyền Thạc sẽ

   không đối xử với cô như thế nhưng

   trong lòng lại tự động cảm thấy sợ

   hãi. Cô sợ nhỡ đâu anh lỡ tay thì sẽ

   bóp nát tay mình mất.

   Kiêu Huyền Thạc không trả lời anh,

   Đường Lập Đức lại tiếp tục hỏi:

   “Không phải trước kia cậu nói cổ là

   em gái cậu sao?”

   Một ánh mắt lạnh lùng sắc bén của

   Kiêu Huyền Thạc cũng đủ khiến anh

   ta rét lạnh tận đáy lòng. Sau đó

   không dám hỏi tiếp cũng không

   dám lên tiếng nữa.

   Doãn Âm căng thẳng nắm chặt tay

   đi đến trước mặt Kiều Huyền Thạc

   rồi nhỏ giọng nói: “Cậu ba. Đây là

   buổi lễ quan trọng nhất của nhà họ

   Kiều chúng ta. Sao cậu lại có thể

   làm bị thương khách quý của nhà

   chúng ta ở đây như thế?”

   Kiêu Huyền Thạc lạnh nhạt nói lại

   vài câu: “Hắn dám động tới Nhược

   Hy lân nữa, em sẽ giết hắn tại chỗ.”

   Doãn Âm chết lặng không dám lên

   tiếng nữa. Trán Đường Lập Đức lại

   lặng lẽ đổ mồ hôi. Cử chỉ sợ hãi rụt

   rè nhưng ánh mắt lại sắc bén không

   gì sánh được.

   Vừa dứt lời, Kiều Huyền Thạc liền

   dắt tay Bạch Nhược Hy đi về vườn

   phía Nam.

   Bạch Nhược Hy đi bên cạnh anh.

   Ánh mắt cũng nhìn xuống đôi tay

   phía dưới. Bàn tay to lớn, ấm áp mà

   mạnh mẽ này hóa ra lại có thể tuyệt

   tình như thế.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận