Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 72

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9628 chữ 2024-09-02 18:33

  Buổi lễ chính thức bắt đầu.

   Tất cả các cổ đông và lãnh đạo

   quan trọng của tập đoàn nhà họ

   Kiều đều tập họp đây đủ trên sân

   khấu lộng lẫy mà hoành tráng.

   Đứng giữa là ông nội cùng chiếc

   bánh ngọt cực lớn và ê hề rượu

   vang xa xỉ. Trong khi đó, những

   người khác lại đứng thành hai hàng

   ở hai bên.

   Kiều Nhất Hoắc dìu ông đứng dậy

   từ xe lăn. Sau đó từ từ đi đến giữa

   đài để đọc lời phát biểu.

   Bên dưới sân khấu im phăng phắc.

   Mọi người đều ngồi quanh bàn,

   uống rượu, ăn chút đồ điểm tâm lót

   dạ mà im lặng nghe người phía trên

   đọc bài diễn văn.

   Kiêu Huyền Thạc hoàn toàn không

   tham gia vào việc nội bộ của công

   ty, cho nên anh không lên sân khấu

   mà ngồi xuống bên cạnh Bạch

   Nhược Hy ở phía dưới.

   Bạch Nhược Hy cúi đầu im lặng ăn

   uống. Cô thật sự rất đói. Trái tim lúc

   nào cũng treo ngược trên không

   cũng đã bắt đầu thả lỏng.

   Có Kiều Huyền Thạc ở đây nên sự

   sợ hãi vốn có đều biến mất không

   dấu vết.

   Trước kia cô đã đánh giá thấp năng

   lực xử lý chuyện này của Kiều

   Huyền Thạc, do đó vẫn luôn cảm

   thấy rối loạn, sợ hãi như thế. Bây giờ

   xem ra dù trời có sập xuống cũng

   có Kiều Huyền Thạc chống đỡ rồi.

   Bạch Nhược Hy nhét miếng bánh

   cuối cùng vào miệng rồi từ từ nuốt

   xuống, quay đầu lén nhìn người đàn

   ông bên cạnh.

   Kiêu Huyền Thạc dựa lưng lên ghế,

   sóng lưng thẳng tắp. Anh cầm ly

   rượu vang trong tay, ung dung

   thưởng thức. Ánh mắt lơ đãng mà

   lạnh lùng, cao thâm khó lường.

   Nhìn anh có vẻ rất uy nghiêm. Khí

   lạnh toát ra từ trên người đủ khiến

   người khác khiếp sợ. Người đàn ông

   như vậy ai lại không sợ chứ? Ai mà

   không kính nể?

   Ít nhất trong đáy lòng Bạch Nhược

   Hy luôn nể sợ và ngưỡng mộ anh vô

   cùng.

   Kiêu Huyền Thạc cảm giác được

   ánh mắt nóng rực từ nơi nào đó liên

   quay đầu nhìn lại.

   Đúng lúc đối diện với cặp mắt lung

   linh mê người đang lén nhìn mình.

   Chỉ là tiếp xúc trong khoảnh khắc

   thôi nhưng Bạch Nhược Hy đã lập

   tức né tránh, chột dạ cầm ly rượu

   trước mặt, ngửa đầu uống cạn một

   hơi.

   Phản ứng của cô khiến Kiều Huyền

   Thạc trở nên vui vẻ. Anh mỉm cười,

   nhỏ giọng thì thầm: “Từ hôm nay trở

   đi, tất cả mọi người đều biết chồng

   của Bạch Nhược Hy em là Kiều

   Huyền Thạc rồi. Muốn nhìn thì nhìn

   cứ thoải mái một chút. Không cần

   lén lén lút lút như vậy.”

   “Khụ khụ…. Bạch Nhược Hy thiếu

   chút nữa ho sặc sụa liền vội vàng

   buông ly rượu xuống rồi dùng tay

   che miệng ho hai tiếng.

   Mặt cô cũng đỏ ửng cả lên, xấu hổ

   đến nỗi không biết nên nói gì mới

   phải.

   Kiêu Huyền Thạc nhìn góc nghiêng

   tuyệt đẹp của Bạch Nhược Hy trong

   giây lát rôi từ từ giơ tay ra nắm lấy

   bàn tay đang đặt dưới bàn của cô.

   Bạch Nhược Hy cả kinh, nhìn nhìn

   tay rồi lại thuận theo cánh tay anh

   nhìn lên mắt.

   Lòng bàn tay vừa ấm vừa rắn chắc

   của anh khiến lòng cô trở nên ấm

   áp.

   Anh quang minh chính đại nắm lấy

   tay cô là muốn nói cho người nào

   đó biết rằng mối quan hệ của họ đã

   được xác minh rõ ràng.

   Bạch Nhược Hy hiểu, chỉ là cô còn

   có chút không quen.

   “Lạnh sao?” Kiều Huyền Thạc nhẹ

   giọng hỏi.

   Bạch Nhược Hy mỉm cười: “Không

   lạnh.”

   “Tay em có chút lạnh.’ Anh xoa nhẹ

   tay cô, vân về trong lòng bàn tay

   như đang sờ ngọc ngà châu báu.

   “Là do tay anh quá nóng thôi.” Bạch

   Nhược Hy cười vui vẻ.

   Kiêu Huyền Thạc nhìn đến đờ

   người. Cô chỉ cười nhẹ một cái mà

   cũng đủ khuynh quốc khuynh thành.

   Hôm nay cô quá xinh đẹp, đẹp đến

   nỗi khiến anh không tài nào dời mắt

   được.

   Kiêu Huyền Thạc không nỡ buông

   tay cô ra. Dưới ánh mắt nhìn thẳng

   của mọi người mà vẫn duy trì thái

   độ anh anh em em như cũ. Anh

   thừa dịp tới gân Bạch Nhược Hy,

   nhỏ giọng hỏi: “Còn căng thẳng

   sao?”

   “Không căng thẳng nữa.” Bạch

   Nhược Hy hít sâu một hơi, cúi đầu

   tiếp tục thì thâm: “Có anh bên cạnh,

   em sẽ không sợ hãi nữa.”

   “Sau khi buổi lễ kết thúc, những

   ngày tháng tiếp theo sẽ là mưa gió

   bão bùng. Em có thể chống đỡ

   được không?”

   Bạch Nhược Hy hiểu rõ ý anh. Mọi

   người sẽ không dễ dàng buông tha

   cho cô như vậy.

   Cô im lặng.

   Giọng điệu Kiều Huyền Thạc nặng

   hơn vài phần: “Tôi không hy vọng

   nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối của em

   khi bị người khác bắt nạt rồi tùy tiện

   đặt đâu ngồi đó.”

   Bạch Nhược Hy cười khổ, ngẩng

   đầu nhìn về phía Kiều Huyền Thạc

   rồi kiên định nói: “Em không yếu

   đuối.”

   “Phải, em không yếu đuối nhưng lại

   suy nghĩ quá nhiều dẫn đến hoàn

   toàn không có lập trường của bản

   thân.”

   “Anh hy vọng em có lập trường thế

   nào?”

   Ánh mắt Kiều Huyền Thạc nóng rực

   nhìn cô. Anh im lặng giây lát. Sau

   đó, giọng nói trở nên nghiêm túc,

   kiên định dõng dạc: “Lập trường của

   vợ Kiều Huyền Thạc tôi là lập

   trường của vợ đại tướng Tịch Quốc,

   cũng là lập trường của người phụ

   nữ dù chết cũng bảo vệ cuộc hôn

   nhân của mình.”

   Bạch Nhược Hy chấn động, kích

   động còn mang theo chút cảm

   động trong lòng. Lời của anh lấp

   đầy lỗ hổng trong linh hồn cô, khiến

   cô nhìn thấy được hy vọng cũng

   nhìn thấy được tương lai. Thậm chí

   nhìn thấu được tấm lòng của anh.

   Nếu như lúc này cô còn không hiểu

   vậy thì quả thật nên chết đi là vừa.

   Ánh mắt Bạch Nhược Hy ầng ậc

   nước, mỉm cười thì thào: “Sau này

   em vẫn gọi anh là anh ba có được

   không?”

   Kiều Huyền Thạc nhíu mày nhìn cô.

   Cái này có chút lạc đề, khiến anh

   không hiểu đầu đuôi thế nào.

   Bạch Nhược Hy mỉm cười ngọt

   ngào, vùi đầu vào vai anh. Ánh mắt

   dịu dàng nhìn người nào đó mà yếu

   ớt nói: “Tạm thời em chưa quen gọi

   anh là chồng.”

   Câu này giống như đột nhiên nhét

   cho Kiều Huyền Thạc một viên kẹo

   ngọt khiến lòng anh đều trở nên

   mềm mại.

   Anh mím môi nhưng vẫn không nhịn

   được dùng sức nắm chặt lấy đôi

   bàn tay bé nhỏ gầy gò của cô. Tim

   đập thình thịch không cách nào

   bình tĩnh lại. Nhìn nhau giây lát, anh

   mới nhẹ giọng nói: “Chỉ là xưng hô

   mà thôi. Em thích gì cũng được. Tùy

   em chọn.”

   “Dạ” Bạch Nhược Hy xấu hổ cúi

   đầu, nhìn cái đĩa trống không trên

   bàn.

   Tay hai người vẫn đan vào nhau, chỉ

   là từ trên bàn đã dời xuống dưới rồi.

   Đêm càng khuya, buổi lễ vẫn còn ồn

   ào náo nhiệt.

   Gió đêm hiu hiu thổi, Bạch Nhược

   Hy cảm thấy vai hơi lạnh nên sờ nhẹ

   vai mình.

   Kiêu Huyền Thạc phát hiện động

   tác của cô mới thì thâm nói: “Tôi

   dẫn em vào trong.”

   “Nhưng buổi lễ còn chưa kết thúc.”

   Bạch Nhược Hy nhìn lên sân khấu,

   vẫn còn có người đang nói. Từ ông

   cho đến cổ đông, mỗi người đều lên

   phát biểu vài phút. Lần lượt từng

   người cũng mất mấy tiếng đồng hồ.

   Kiêu Huyền Thạc nắm lấy tay cô:

   “Mục đích của chúng ta không phải

   là tham gia buổi lễ này cho nên

   không cân phải đợi tan tiệc làm gì”

   Bạch Nhược Hy bị anh kéo đứng

   dậy. Hai người vừa rời khỏi, điện

   thoại của Kiều Huyền Thạc đã vang

   lên.

   Kiêu Huyền Thạc lấy điện thoại ra từ

   trong túi, cúi đầu liếc qua màn hình

   một cái. Anh hơi nhíu mày rồi thả

   tay Bạch Nhược Hy ra: “Nhược Hy,

   em ở đây đợi tôi một lát. Tôi nghe

   điện thoại chút.”

   “Dạ được.

   Bạch Nhược Hy ngôi xuống, nhìn

   bóng lưng vội vàng của anh.

   Xem ra là cuộc điện thoại rất quan

   trọng cho nên anh mới căng thẳng

   như vậy.

   Bạch Nhược Hy nhìn thấy Kiều

   Huyền Thạc đi đến trước bụi cây ở

   một góc vườn, quay lưng lại với mọi

   người mà nghe điện thoại.

   Bạch Nhược Hy nhìn anh hồi lâu

   mới giật mình lại, tiếp tục nhìn lên

   sân khấu mà nghe mấy bài diễn văn

   cô nghe không hiểu cho lắm.

   “Cô Nhược Hy”

   Một giọng đàn ông trâm thấp truyền

   lại. Bạch Nhược Hy nghe thấy âm

   thanh này, tim nảy lên một cái. Dây

   thân kinh nhạy cảm trong đầu rung

   lên, sợ tới mức quay đầu lại.

   Quả nhiên gương mặt khiến cô

   buồn nôn không ai bằng xuất hiện

   trước mắt cô.

   Đường Lập Đức cúi người đứng bên

   cạnh cô. Đầu cúi rất thấp sát người

   Bạch Nhược Hy. Gương mặt mang

   theo nụ cười gian ác. Ánh mắt gian

   xảo mà thoải mái, từ từ nói: “Cô

   Nhược Hy, chúng ta lại gặp nhau

   rồi.”

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận