Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 74

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9804 chữ 2024-09-02 18:33

  Khi bọn họ trở về phòng đã là mười

   một giờ ba mươi lăm phút.

   Bạch Nhược Hy nhìn đồng hồ rồi lại

   ngẩng đầu nhìn người đàn ông đã

   đưa cô về phòng kia, Kiều Huyền

   Thạc.

   Buổi lễ cũng đến hồi kết. Mặc dù

   bên ngoài vườn hoa vẫn náo nhiệt

   nhưng trong phòng lại yên tính vô

   cùng.

   Thời gian chớp mắt trôi qua. Kiều

   Huyền Thạc đứng im tại chỗ. Ánh

   mắt nóng rực mà nồng nàn, cho dù

   nhìn cả đêm cũng nhìn không đủ.

   Bầu không khí trở nên ấm áp và

   mập mờ.

   Bạch Nhược Hy nhẹ nhàng mở

   miệng: “Anh ba, anh trở về nghỉ ngơi

   đi.

   “ly „

   Kiều Huyên Thạc đồng ý nhưng vẫn

   không di chuyển. Cả người cao lớn

   sừng sững như núi.

   Bạch Nhược Hy muốn xoay người

   thay đồ nhưng không thấy anh có

   động tĩnh gì nên mới nghi ngờ mà

   mở to mắt nhìn: “Anh ba, có phải

   anh còn có chuyện gì không?”

   “Không”

   “Vậy anh… Bạch Nhược Hy căng

   thẳng nuốt ngụm nước bọt, ngừng

   một lát rồi lại hỏi: “Anh muốn ngủ ở

   phòng em sao?”

   “Không.” Kiều Huyền Thạc lập tức từ

   chối. Cái loại dày vò nhìn mà không

   chạm được đó, một lần là đủ rồi,

   anh cũng không muốn trải qua lần

   thứ hai.

   “Dạ.” Bạch Nhược Hy kéo dài âm,

   nghe có vẻ giống như đang thất

   vọng.

   Kiều Huyền Thạc nhẹ nhàng thở ra

   một hơi rôi xoay người rời khỏi.

   Anh vừa đi vài bước, Bạch Nhược

   Hy đột nhiên lại gọi với theo: “Anh

   ba…”

   Tay Kiều Huyền Thạc vừa chạm vào

   nắm cửa liền ngừng lại, sững người

   không bước tới nữa.

   “Anh…” Bạch Nhược Hy ấp a ấp úng:

   “Anh tin tưởng người bên cạnh mình

   không?”

   Kiều Huyền Thạc sững người hồi

   lâu, xoay lưng lại với cô hỏi: “Người

   em chỉ là ai?”

   “Cho dù là ai thì anh cũng đừng tin

   tưởng trăm phần trăm. Không được

   tin tưởng bất cứ người nào. Người

   bên cạnh anh không nhất định sẽ

   trung thành với anh. Rất có thể

   người đó là kẻ địch của anh đó.”

   Kiều Huyền Thạc cười khổ.

   Ngón tay anh run rẩy rồi thu tay về.

   Sau đó đút tay vào túi, xoay người

   nhìn vê phía Bạch Nhược Hy.

   Sắc mặt Bạch Nhược Hy căng

   thẳng. Ánh mắt nôn nóng mà

   nghiêm túc.

   Lời của cô khiến con tim Kiều

   Huyền Thạc vừa có chút ấm áp đã

   bị đả kích, nhất thời nguội lạnh mấy

   phần.

   Anh cười khổ: “Ngay cả một người

   đáng tin cũng không có. Cuộc đời

   này rốt cuộc bi thương nhường

   nào?”

   đf ”

   Bạch Nhược Hy không biết nên giải

   thích thế nào mà lo lắng anh sẽ hiểu

   lâm.

   Thế nhưng cô cũng không hoàn

   toàn thành thật với anh cho nên câu

   này cũng không hề nói sai.

   Kiều Huyền Thạc cúi đầu. Ánh mắt

   trở nên nghiêm trọng rồi bước từng

   bước về phía cô. Sau khi lại gần,

   giọng nói mới nặng nề, từ từ mở

   miệng: “Nhược Hy, trừ việc tôi lừa

   em kết hôn ra thì tôi là người đáng

   để em tin tưởng trăm phần trăm.”

   “Anh từng nói hận em. Bạch Nhược

   Hy căng thẳng thầu thào.

   “Ừ, từng hận.”

   Từng yêu nhiều bao nhiêu thì lại hận

   bấy nhiêu. Anh từng hận, vẫn còn

   hận thế nhưng vẫn không thể nào

   khống chế được khát vọng của con

   tim.

   Bạch Nhược Hy căng thẳng đến nỗi

   lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi. Cô túm

   váy, nhẹ nhàng hỏi: “Thế còn bây giờ

   thì sao?”

   Đôi mắt anh thâm thúy như mực,

   đẹp đến mê hoặc lòng người. Sau

   đó ánh mắt nhìn cô từ từ trở nên

   lạnh lùng rồi lạnh nhạt nói: “Không

   được làm những chuyện khiến tôi

   hận em nữa.”

   Trong lòng Bạch Nhược Hy đau

   đớn, có chút đau cũng có chút chua

   XÓI

   Hóa ra vì cô vẫn luôn làm tổn

   thương người đàn ông này nên mới

   khiến anh hận cô, xa cách cô, lạnh

   nhạt với cô. Vậy mà cô vẫn đang

   oán trời trách đất.

   “Em sẽ không làm nữa.” Bạch

   Nhược Hy hít sâu một hơi. Ánh mắt

   tràn đầy ánh sáng kiên định, tự tin.

   “Bây giờ có chuyện gì muốn nói với

   tôi không?” Kiều Huyền Thạc lại hy

   vọng nhìn cô lần nữa.

   “Không có.”

   Kiều Huyền Thạc cười khổ, cúi đầu

   im lặng.

   Bạch Nhược Hy nhìn khí thế của

   anh đang từ từ trở nên lạnh lùng

   cũng càng cảm thấy gấp gáp trong

   lòng. Cô thật sự không biết nên mở

   miệng thế nào.

  

   Cô rất sợ nói ra sẽ liên lụy tới anh.

   Nếu như không nói, anh mãi mãi sẽ

   không biết bên cạnh mình còn có

   nội gián.

   Thế nhưng cô cũng không biết nội

   gián là ai. Cho dù có nói thì cũng

   như không nói mà còn chỉ khiến cho

   mọi chuyện càng trở nên phức tạp

   hơn.

   Sau khi suy đi tính lại, Bạch Nhược

   Hy mới từ từ hỏi: “Anh ba, anh có

   từng nghi ngờ người nào bên cạnh

   không trung thành với mình chưa?”

   KG

   “Ai?” Bạch Nhược Hy sốt ruột hỏi.

   Kiều Huyền Thạc cười nhẹ, thoải

   mái nói: “Em…

   “Em?” Bạch Nhược Hy cắn cắn môi,

   trong lòng khó chịu. Sau khi hòa

   hoãn hồi lâu mới từ từ thì thâm:

   “Trừ em ra, anh quan sát kỹ mấy

   người bên cạnh một chút, người

   thân, bạn bè, đồng nghiệp, còn có

   lính dưới trướng anh…

   Kiêu Huyền Thạc nhíu mày: “Rốt

   cuộc em muốn nói gì?”

   Bạch Nhược Hy không biết nên biểu

   đạt thế nào mới không khiến anh

   nghi ngờ mà lại có thể khiến anh

   cảnh giác cho nên lúc này mới lo

   lắng bất an.

   Cô đi đi lại lại, cúi đầu suy nghĩ rồi

   căng thẳng mở miệng: “Em cảm

   thấy bên cạnh có người muốn hãm

   hại anh.”

   Nói xong, cô lập tức bổ sung:

   “Người đó không phải em. Người

   em chỉ là người khác. Hắn đang

   giấu giếm mà quan sát nhất cử nhất

   động của anh trong bóng tối. Thậm

   chí sẽ…

   Kiêu Huyền Thạc nhìn thấy được sự

   căng thẳng cũng như lo lắng của cô

   nên từ từ ngồi xuống mép giường.

   Bạch Nhược Hy cả kinh, nghi ngờ

   nhìn anh.

   Sau khi Kiều Huyền Thạc ngồi

   xuống liên vỗ nhẹ chỗ ngồi bên

   cạnh: “Ngồi xuống đi. Chúng ta từ

   từ nói chuyện.”

   “Hả?” Bạch Nhược Hy không hiểu

   đầu cua tai nheo gì.

   Kiêu Huyền Thạc tự nhiên như

   thường: “Hắn có phải là người đã

   cảnh cáo em không được nói với

   bất cứ ai không? Hắn đang ở trong

   tối quan sát từng hành động của

   chúng ta. Ngay cả gió thổi một cái

   hắn cũng sẽ biết rõ ràng?”

   Bạch Nhược Hy kinh ngạc nhìn anh.

   Ánh mắt tràn đầy nghi ngờ.

   Anh biết rồi?

   Bạch Nhược Hy sững sờ hồi lâu mới

   phản ứng lại: “Sao anh biết được?”

   Kiều Huyền Thạc giơ tay ra kéo tay

   Bạch Nhược Hy đến trước mặt anh.

   Anh ngồi trên giường, còn cô đứng

   trước mặt. Độ cao của hai người

   thiếu chút nữa đã không chênh lệch

   bao nhiêu. Anh nhìn ánh mắt lo lắng

   của cô rồi dịu dàng nói: “Đoán thôi.

   Thấy tâm trạng và lời nói vừa nãy

   của em mà đoán được.”

   “f ”

   Bạch Nhược Hy không còn lời nào

   để nói.

   Cô sao lại có thể thoát khỏi ánh mắt

   thông minh cơ trí của Kiều Huyền

   Thạc được?

   “Nhìn rõ anh là ai không?”

   “Không… không có.” Bạch Nhược Hy

   căng thẳng lắc đầu: “Quá tối. Hoàn

   toàn không nhìn thấy cái gì.”

   Giọng điệu dịu dàng của anh giống

   như đang dỗ dành trẻ nhỏ: “Mục

   đích thì sao?”

   “f „

   Bạch Nhược Hy im lặng không dám

   nói. Bởi vì cô không biết sau khi nói

   ra sẽ có hậu quả như thế nào.

   Cô chầm chậm cúi đầu nhìn xuống

   đất.

   Kiều Huyền Thạc nhíu mày, hơi dùng

   sức kéo tay Bạch Nhược Hy tới sát

   người anh.

   Bạch Nhược Hy giật mình. Cô còn

   chưa kịp phản ứng lại thì đã rơi vào

   vòng tay của người nào đó mà ngôi

   thẳng lên đùi anh.

   Bàn tay to lớn của anh thuận thế ôm

   chặt lấy eo cô.

   Bạch Nhược Hy căng thẳng giãy

   giụa: “Anh ba, đừng như vậy.”

   Kiều Huyền Thạc hít hà mùi hương

   mê người thoang thoảng trên người

   cô. Chóp mũi lướt qua mấy sợi tóc

   mềm mại. Lúc này giọng anh cũng

   trở nên khàn khàn: “Mục đích là gì?”

   “Em không biết…” Bạch Nhược Hy

   cảm thấy hơi thở của anh phả vào

   da nhột nhột khiến tim cô đập loạn

   lên. Cô cứng người trốn tránh

   nhưng lại trốn không thoát khỏi

   vòng tay rắn chắc của anh.

   Kiều Huyên Thạc nhắm mắt, vùi đầu

   vào hõm vai cô rồi thì thâm nói:

   “Hắn đã có thể để em yên ổn trở về

   thì cũng có năng lực bắt em lần

   nữa. Em không nói không những

   không giúp được cho mình mà còn

   giúp không được tôi. Tôi muốn dựa

   vào năng lực của bản thân mà giải

   quyết. Cuối cùng sẽ chỉ khiến cho

   mọi chuyện càng ngày càng phức

   tạp hơn thôi.”

   “Anh ba… Bạch Nhược Hy do dự.

   “Nhược Hy, em có thể hoàn toàn tin

   tưởng tôi.”

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận