Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 78

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9576 chữ 2024-09-02 18:33

  An Hiểu biến sắc, chau mày trừng

   mắt nhìn Bạch Nhược Hy.

   Bạch Nhược Hy cười khổ, lầm bẩm

   với chính mình: “Có điều bây giờ đã

   không còn quan trọng rồi. Cho dù

   có phải là mẹ ruột hay không thì mẹ

   cũng không còn muốn nhận đứa

   con này nữa.”

   “Mày giờ có mặt mũi lắm rồi.” An

   Hiểu chỉ tay vào mặt Bạch Nhược

   Hy, hỏi gần từng chữ: “Tiểu Nhụy

   làm chuyện gì có lỗi với mày để mày

   tàn nhẫn với nó như vậy? Chẳng

   trách bạn bè nó đều không nhịn

   được mà ra mặt. Ngay cả tao cũng

   đều hận không thể đánh chết mày.”

   Doãn Nhụy vội vàng đứng dậy, đỡ

   lấy An Hiểu rồi nhẹ giọng khuyên

   bảo: “Dì à, dì đừng tức giận nữa.

   Chúng ta nghe Nhược Hy giải thích

   chút đi.”

   An Hiểu nắm tay Doãn Nhụy, tức tới

   nỗi run lên nhè nhẹ, kích động hết

   sức: “Tới nước này rồi mà con còn

   nghĩ cho nó? Nó đối với con như

   vậy, nói trắng ra không phải người

   mà là súc sinh mới đúng.”

   Doãn Nhụy: “Dì à, dì đừng trách

   Nhược Hy. Cậu ấy cũng không

   muốn như vậy. Cậu ấy có giải thích

   với con, vẫn đang tìm cách ly hôn.”

   An Hiểu chống nạnh tức giận. Bà

   nhìn về phía Doãn Nhụy, giọng điệu

   liền dịu dàng đi vài phần: “Tiểu

   Nhụy, chuyện đã tới nước này rồi

   mà con còn nói giúp cho thứ vong

   ân phụ nghĩa này làm gì? Con quá

   lương thiện nên mới bị ức hiếp đó.”

   Ông cũng đồng ý mà gật gật đầu, từ

   tốn nói: “Con ngồi xuống đi. Không

   cần nói giúp nó nữa.”

   Doãn Nhụy sốt ruột nhìn về phía

   Bạch Nhược Hy, dáng vẻ gấp gáp:

   “Nhược Hy, cậu giải thích với người

   nhà cậu đi. Cậu vốn là bị ép buộc,

   hơn nữa vẫn luôn nghĩ cách ly hôn

   có phải không?”

   Tất cả mọi người đều hy vọng nhìn

   sang Bạch Nhược Hy. Ánh mắt

   dường như đồng tình hơn mấy

   phần.

   Nếu như cô đẩy hết trách nhiệm

   cho Kiều Huyền Thạc thì sẽ tranh

   thủ được chút đồng cảm từ mọi

   người.

   Mà lúc này Doãn Nhụy cũng không

   còn lời gì để nói với cô nữa. Nhìn vẻ

   mặt có thể thấy, Doãn Nhụy thật sự

   rất lương thiện, cũng đối với cô rất

   tốt. Gặp tình trạng này còn giúp cô

   giải vây thoát tội.

   Thế nhưng nghiêm túc suy nghĩ một

   chút thì hành động này của Doãn

   Nhụy chỉ là thuận nước đẩy thuyền.

   Không những thể hiện ra được bản

   thân lương thiện mà còn có thể xúi

   giục mọi người ép cô rời bỏ Kiều

   Huyền Thạc.

   Cô đã từng ngốc nghếch mà nhìn

   không ra thủ đoạn hại người lợi

   mình này của Doãn Nhụy bẩn thỉu

   tới mức nào mà còn luôn mù quáng

   cảm thấy cô ta hiền lành thiện

   lương biết bao nhiêu.

   “Nhược Hy, cậu nói gì đi chứ?” Doãn

   Nhụy sốt ruột.

   An Hiểu kéo lấy cánh tay cô ta, an ủi

   nói: “Tiểu Nhụy, con không cần giúp

   nó nữa.”

   Bạch Nhược Hy im lặng, nắm chặt

   tay nói rõ ràng: “Không có. Con

   hoàn toàn không bị anh ba ép buộc

   gì cả. Càng không muốn ly hôn.

   Đăng ký kết hôn với ảnh là do con

   tự nguyện. Hy vọng mọi người có

   thể chấp nhận chuyện này, cũng hy

   vọng mọi người không làm khó anh

   ba.”

   Sắc mặt Doãn Nhụy trong nháy mắt

   tái xanh, nắm tay hơi dùng sức nắm

   chặt. Ả cắn môi trừng mắt nhìn

   Bạch Nhược Hy.

   Ả không ngờ Bạch Nhược Hy sẽ nói

   vậy, càng không ngờ được cô lại nói

   dối.

   Doãn Nhụy luống ca luống cuống

   đột nhiên chỉ tay vào cô mắng: “Cậu

   nói dối. Rõ ràng cậu muốn ly hôn

   với ảnh. Cuối cùng còn nói với mình

   thái độ Kiêu Huyền Thạc quá cứng

   rắn, không chịu buông tay mà thôi.

   Người trong lòng cậu thích rõ ràng

   là Kiều Huyền Hạo.”

   Vừa dứt lời, toàn bộ mọi người lại bị

   chấn động lần nữa.

   Sắc mặt An Hiểu càng đen như

   mực, tức giận hỏi: “Sao lại dính líu

   tới Huyền Hạo rồi?”

   Kiêu Nhất Xuyên càng như lửa đốt,

   liếc trái liếc phải hỏi dồn: “Huyền

   Hạo đâu? Nó ở đâu rôi?”

   Doãn Âm khoanh hai tay trước ngực

   dựa vào ghế, kiêu căng tự đại liếc

   mắt nhìn Bạch Nhược Hy rồi mở

   miệng: “Chú hai tối qua nghe thấy

   chuyện Bạch Nhược Hy và cậu ba

   đăng ký kết hôn rồi liên chạy tới

   quán bar uống rượu, suốt đêm chưa

   SAU

   M©

   “Cái loại con gái này ai cũng không

   chừa.” Doãn Âm cười khẩy nói:

   “Hồng nhan họa thủy, anh em nhà

   họ Kiều sớm muộn cũng vì nó mà

   trở mặt thành thù.”

   Bạch Nhược Hy hít sâu một hơi, bị

   lời nói của mấy người này tổn

   thương đến tim vỡ ra thành từng

   mảnh.

   C

   ô lặng lẽ lẩm bẩm một mình, phải

   giữ vũ

   ng lập trường, dù cho một

   chút cũng phải kiên trì giữ vững.

   Cho dù cô có trở thành loại con gái

   đê tiện vô sỉ, vong ân phụ nghĩa

   cũng tốt, hồ ly tinh cũng được.

   Thậm chí bị những người này sỉ

   nhục phỉ nhổ, mất đi tất cả cũng

   không sao. Cô đã có anh ba rồi.

   Ông cười cười, dựa vào xe lăn

   ngẩng đầu nhìn cô: “Tiểu Hy, trước

   kia ông đã cho con cơ hội xử lý

   chuyện này. Nếu như con giải quyết

   xong sớm một chút thì sẽ không rơi

   vào cảnh như ngày hôm nay. Xé

   rách mặt mũi với nhau không dễ

   chịu chút nào.”

   “Dạ, xin lỗi ông. Con không làm

   được.’

   Sắc mặt ông càng ngày càng khó

   coi. Ánh mắt sắc bén như dao cứa

   vào lòng người khiến người ta nhìn

   thấy đều nổi hết da gà. Lúc này ông

   mới châm chậm nắm tay lại. Trên

   gương mặt uy nghiêm đang tức

   giận mang theo khí lạnh, còn tay thì

   đang run rẩy.

   Kiều Nhất Hoắc vội vàng hỏi: “Cha

   à, cha không sao chứ?”

   Ông nắm chặt thành xe lăn vỗ vỗ

   một tiếng. Đợi mọi người đều nhìn

   về phía mình rồi ông mới tức giận

   nói: “Thật muốn làm phản rồi. Con

   cháu nhà họ Kiều này tuyệt đối

   không thể cưới một đứa bình

   thường gia cảnh phức tạp được.”

   “Lúc Nhất Hoắc cưới mẹ mày năm

   đó, tao đã đuổi nó ra khỏi cái nhà

   này. Nhưng niệm tình mẹ mày là

   con nhà có học. Bọn nó cũng đều

   đã kết hôn hai lần nên tao mới bỏ

   qua hết thảy mà chấp nhận mẹ mày,

   cũng thương cho mày nên mới để

   mày bước vào nhà họ Kiều này.”

   “Nếu như mày có ý đồ gì với con

   cháu nhà này thì tao tuyệt đối sẽ

   không đồng ý.” Ánh mắt uy nghiêm

   của ông nhìn chằm chặp vào Bạch

   Nhược Hy. Ngón tay run lẩy bẩy ra

   lệnh nói: “Tao không cần biết mày

   có muốn ly hôn hay không. Trên bàn

   là giấy ly hôn. Mày lập tức ký cho

   tao sau đó cút ra khỏi nhà này.”

   Bạch Nhược Hy nhìn về phía bàn

   trà. Hóa ra trên đó đã chuẩn bị sẵn

   giấy ly hôn cho hai người bọn họ. Là

   ép cô và Kiều Huyền Thạc ký sao?

   “Ông à, con sẽ không ký đâu.” Bạch

   Nhược Hy kiên định trước sau

   không đổi.

   An Hiểu nén giận mở miệng:

   “Nhược Hy, con nghe lời ông, ký rồi

   chúng ta vẫn là người một nhà.

   Đừng có cố chấp không tỉnh ngộ

   như vậy.”

   “Cho dù con có ký thì anh ba cũng

   sẽ không ký đâu. Tờ giấy này cũng

   sẽ không có hiệu lực.”

   Ông cười cười, tự tin nói: “Cái này

   không cân mày lo. Tao tự có cách

   để nó ký.”

   Nhìn nụ cười đầy tự tin của ông,

   Bạch Nhược Hy lại càng không dám

   ký. Cô bây giờ rất sợ mất đi anh ba

   của mình.

   Mà lúc này, cửa lớn bị đẩy ra.

   Tiếng bịch bịch từ xa truyền lại.

   Tiếng hét sốt ruột của Kiều Tiếu

   Tiếu truyền đến: “Anh hai, anh cẩn

   thận một chút. Người đâu mau tới

   đỡ một chút coi.”

   Kiều Huyền Bân lập tức đứng dậy

   bước ra cửa.

   Ánh mắt tất cả mọi người đều

   hướng ra ngoài.

   “Chú hai, chú uống gì mà tới nông

   nỗi này?” Kiều Huyền Bân đỡ Kiều

   Huyền Hạo đang say khướt tiến vào.

   Kiêu Huyền Hạo loạng choạng vài

   bước, tức giận vung tay muốn giãy

   ra khỏi lòng mọi người: “Em không

   say. Không cần mấy người đỡ… Em

   không say…

   “Cẩn thận…”

   Kiêu Huyền Hạo vùng vẫy xông vào

   phòng khách. Cùng lúc đó, Kiêu

   Tiếu Tiếu cũng chạy tới đỡ lấy tay

   anh: “Anh hai, anh đừng vậy nữa.

   Em dìu anh về phòng nghỉ ngơi.”

   Lúc Kiều Huyên Hạo xông vào

   phòng khách liền chỉ nhìn chằm

   chằm vào Bạch Nhược Hy đang

   đứng trước mặt anh.

   Anh lập tức đẩy Kiều Tiếu Tiếu ra,

   xông qua năm lấy hai vai cô.

   Bạch Nhược Hy lo lắng, nhẹ giọng

   hỏi: “Anh hai, sao anh uống say

   vậy?”

   Hai tay Kiều Huyền Hạo nắm chặt

   lấy vai Bạch Nhược Hy. Anh say tới

   mức tâm mắt đều mơ hồ. Cả mặt

   đỏ bừng mang theo hơi rượu mà

   nhỏ giọng thổ lộ: “Nhược Hy, tại

   sao? Tại sao lại đột ngột kết hôn

   như vậy?”

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận