Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 79

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9650 chữ 2024-09-02 18:33

  Kiều Tiếu Tiếu tức giận xông qua,

   níu lấy cánh tay Kiều Huyền Hạo

   muốn kéo anh ra. Kết quả lại bị Kiều

   Huyền Hạo tức giận vung tay đẩy cô

   ta lùi vê sau hai bước rồi ngã xuống

   nhà.

   Kiêu Huyền Bân lập tức đi qua đỡ

   cô ta dậy.

   Kiều Huyền Hạo cười khổ, tức giận

   hỏi Bạch Nhược Hy: “Nói với anh

   hai, có phải là thằng khốn Kiều

   Huyền Thạc ép em không? Có phải

   không?”

   “Anh hai, anh say rồi. Đợi anh tỉnh

   rồi chúng ta nói chuyện.”

   -Anh không say. Anh… anh bây giờ

   rất tỉnh táo. Anh biết, anh biết bản

   thân đang nói cái gì. Nhược Hy, em

   nói với anh, có phải là em bị ép

   không. Em tuyệt đối sẽ không lấy

   thằng khốn Kiều Huyền Thạc.”

   Bạch Nhược Hy đau lòng vô cùng.

   Nhìn Kiêu Huyền Hạo đau buồn vì

   cô như thế, cô liền không nhẫn tâm

   tổn thương anh mà thì thầm nói:

   “Anh hai, em đỡ anh lên lầu nghỉ

   ngơi nhé.”

   Kiều Huyền Hạo ôm Bạch Nhược Hy

   vào lòng. Mắt đỏ ngâầu, ươn ướt rồi

   nghẹn ngào nói: “Em đã nói trên đời

   này chỉ có anh hai là tốt với em

   nhất. Tại sao em lại đối xử với anh

   như vậy. Tại sao?”

   -Anh hai, buồng tay… Bạch Nhược

   Hy đẩy anh ra.

   Kiều Tiếu Tiếu cũng giận bừng

   bừng, xông tới kéo Kiêu Huyền Hạo:

   “Anh hai, anh mau buông Bạch

   Nhược Hy ra. Nó giờ đã là vợ của

   em ba rồi. Anh đừng có ôm nó như

   vậy…

   Câu này liền chọc giận Kiều Huyên

   Hạo. Anh lại đẩy Kiều Tiếu Tiếu ra

   lần nữa khiến ả loạng choạng ngã

   vào lòng Kiều Huyền Bân.

   Kiêu Huyền Bân liền kéo cô ta nói:

   “Đừng có lo cho nó nữa. Giờ nó đã

   say lắm rồi.”

   “Nhưng mà..”

   Kiều Tiếu Tiếu còn chưa nói xong

   thì đột nhiên một bóng đen lướt

   qua. Tốc độ vô cùng nhanh xông tới

   bên cạnh Bạch Nhược Hy, nắm lấy

   tay cô rồi dễ dàng đẩy Kiều Huyền

   Hạo ra.

   Sau đó Bạch Nhược Hy lại rơi vào

   cái ôm ấm áp quen thuộc. Mà Kiều

   Huyên Hạo lại bị đẩy về phía sau vài

   bước, thiếu chút nữa còn ngã nhào

   xuống đất.

   Lúc Bạch Nhược Hy phản ứng lại,

   ngẩng đầu liên nhìn thấy Kiều

   Huyền Thạc đang ôm lấy vai mình.

   Cô cảm thấy cái ôm này lại an toàn,

   ấm áp đến thế.

   Sau khi Kiều Huyền Hạo đứng dậy

   liên căm ghét nhìn chằm chằm vào

   Kiêu Huyền Thạc. Sau đó tức giận

   chỉ tay vào mặt anh hét lên: “Mày

   buông Nhược Hy ra, buông tay ra

   ngay.”

   Kiều Huyền Thạc nhăn mày. Ánh

   mắt sắc bén như dao dính chặt lên

   người Kiêu Huyền Hạo rồi châm

   chậm mở miệng: “Anh hai, đợi anh

   tỉnh rượu rồi lại nói.”

   Kiêu Huyền Hạo bị chọc tức đột

   nhiên xông lại. Lúc này, Kiều Huyền

   Thạc mới đẩy nhẹ Bạch Nhược Hy

   qua một bên để không khiến cô bị

   thương.

   Kiều Huyền Hạo hung hăng nắm lấy

   cổ áo Kiều Huyền Thạc. Mắt đỏ

   quạch rơm rớm nước, tức giận hét

   lớn: “Kiều Huyền Thạc, cái thằng

   khốn đê tiện vô sỉ như mày dựa vào

   cái gì mà giành Nhược Hy? Dựa vào

   cái gì?”

   “Anh hai…

   “Sinh nhật mỗi năm đều là tao cùng

   trải qua với cô ấy. Lúc cô ấy bệnh

   cũng là tao thức đêm chăm sóc. Lễ

   tốt nghiệp đại học cũng chỉ có tao

   nhớ tới. Lúc cô ấy đau lòng buồn

   khổ lại là tao ở bên. Lúc cô ấy gặp

   khó khăn cũng là tao giúp. Còn

   mày? Mày ở đâu hả?”

   Nói xong, một thằng đàn ông như

   Kiều Huyền Hạo lại rơi nước mắt,

   nắm chặt cổ áo Kiều Huyền Thạc

   quyết chí có chết cũng không

   buông.

   Nhìn thấy bộ dạng khóc lóc đau

   lòng của Kiều Huyền Hạo, Bạch

   Nhược Hy không nhịn được mà che

   miệng khóc. Nước mắt lại tự động

   mà rơi.

   “Tao thương cô ấy. Tao yêu cô ấy.

   Tao đã liều mạng bảo vệ cô ấy. Bởi

   vì tao biết trong nhà này không cho

   phép tụi tao yêu đương. Tình yêu

   của tao chỉ trở thành gánh nặng cho

   cô ấy.” Tay Kiều Huyền Hạo run lẩy

   bẩy, chầm chậm rút từ trong túi ra

   một cái hộp nhỏ màu xanh. Anh

   cười cay đăng nhưng lại rơi nước

   mắt: “Ba năm trước tao đã mua sẵn

   nhẫn cầu hôn. Lúc nào tao cũng

   mang theo bên người. Từng phút

   từng giây đều muốn cầu hôn cô ấy.

   Thế nhưng tao sợ, sợ làm cô ấy khó

   xử. Cái nhẫn này tao đã mang theo

   người ba năm rồi.”

   Cả người Kiều Huyền Thạc cứng

   ngắc. Mắt cũng đỏ lên nhưng lại im

   lặng.

  

   “Mày không nói lời nào đã giành

   mất người con gái tao yêu nhất.”

   Kiêu Huyền Hạo hét lên, quăng cái

   hộp đựng nhẫn trong tay xuống đất.

   “Leng keng” một tiếng, cái hộp vỡ

   ra. Chiếc nhẫn kim cương trong đó

   cũng theo đó rơi ra ngoài.

   Bạch Nhược Hy che miệng, nước

   mắt rơi không ngừng. Cô nhìn chằm

   chằm vào chiếc nhẫn dưới đất.

   Cô biết anh hai thương cô nhất, yêu

   cô nhất, thế nhưng cô thật sự không

   biết lại trở nên thế này.

   Nỗi hổ thẹn trong lòng lúc này khiến

   cô cảm thấy đau đớn không gì sánh

   được.

   “Tao hiểu Nhược Hy. Cô ấy sẽ

   không kết hôn với bất cứ thằng đàn

   ông nào ở nhà họ Kiều này. Là cái

   thằng khốn mày ép cô ấy rơi vào

   tình cảnh như hiện tại.”

   Kiêu Huyền Hạo vừa dứt lời đã tung

   một cú đấm.

   Cú đấm này, Kiêu Huyền Thạc lại

   không hề né tránh mà cam tâm tình

   nguyện chịu đòn.

   Kiều Huyền Thạc sau khi bị đánh

   liên lùi vê sau một bước. Khóe

   miệng rỉ máu. Kiều Huyên Hạo cũng

   đứng không vững mà lùi mấy bước.

   Sau khi đánh người rồi còn tự ngã

   xuống đất.

   “Bịch” một tiếng. Cả nhà đều bị dọa

   tới mức đứng bật dậy, căng thẳng

   tột độ.

   Bạch Nhược Hy vội vàng chạy qua.

   Hai chân mềm nhữn mà quỳ xuống

   bên cạnh Kiêu Huyền Hạo. Cô đỡ

   anh dậy, vừa khóc vừa thì thào: “Anh

   hai, anh đừng như vậy. Anh hai…

   Bộ dạng Kiều Huyền Thạc không có

   chuyện gì, giơ tay ra lau vết máu

   trên miệng. Thế nhưng khoảnh khắc

   nhìn thấy người đầu tiên mà cô

   quan tâm không phải là người bị

   đánh như anh mà là Kiều Huyền

   Hạo đang ngã sóng xoài dưới đất

   kia, tim anh đau như bị xé. Trong

   chốc lát đã hiểu ra tất cả.

   Dưa hái xanh không ngọt, miễn

   cưỡng không hạnh phúc.

   An Hiểu nhìn không nổi nữa muốn

   xông qua nhưng kết quả lại bị ông

   kéo lại, đánh mắt ra hiệu bà đừng

   nhúng tay vào.

   Doãn Nhụy hình như cũng nhìn thấy

   được hy vọng nên thì thâm bên tai

   An Hiểu: “Dì à, có thể không cần dì

   ra mặt, chuyện này rất nhanh sẽ

   được giải quyết rồi.”

   “Con để dì coi hai anh em tụi nó vì

   một đứa con gái mà giết hại lẫn

   nhau sao?” An Hiểu nhỏ giọng hỏi.

   Doãn Nhụy nheo mắt, nhẹ nhàng

   nói: “Không tới nỗi nghiêm trọng vậy

   đâu dì. Chúng ta cứ im lặng mà xem

   ĐI

   An Hiểu bình tĩnh lại rồi trở về ngồi

   xuống sofa. Doãn Nhụy len lén cầm

   lấy tờ giấy ly hôn để trên bàn rồi giả

   dạng chữ ký Bạch Nhược Hy, đóng

   dấu tay. Sau đó đưa tờ giấy cho ông

   xem.

   Ông cười khẩy, gật gật đầu.

   Mọi người đang có mặt tại đó

   không ai đứng ra ngăn cản Kiều

   Huyền Hạo. Kiều Tiếu Tiếu đứng

   bên cạnh len lén lau nước mắt. Cô

   †a hận Bạch Nhược Hy, lúc này hận

   không thể ngay lập tức giết nó. Thế

   nhưng cô sợ mình giết Bạch Nhược

   Hy rồi, Kiều Huyền Hạo cũng sẽ

   không sống nổi.

   Cảm giác đau khổ và mâu thuẫn

   này khiến Kiều Tiếu Tiếu không có

   cách nào đối mặt nên mới từ từ

   xoay người lén rời khỏi vườn phía

   Bắc, vừa đi vừa khóc.

   Tim Bạch Nhược Hy đau thắt từng

   cơn. Cô cắn răng dùng sức đỡ Kiều

   Huyền Hạo. Nước mắt rơi không

   ngừng: “Anh hai, em đỡ anh dậy.

   Anh đừng như vậy nữa được

   không?”

   Kiều Huyền Hạo ngồi dưới đất. Hai

   tay đè lên cánh tay Bạch Nhược Hy

   rồi nghẹn ngào thì thào: “Nhược Hy,

   em có nhớ công việc đầu tiên của

   em là anh hai cùng đi phỏng vấn với

   em không?”

   “Em nhớ… Bạch Nhược Hy khóc

   không thành tiếng.

   “Tháng lương đầu tiên em đã trích

   hai phân ba mua cho anh một cái

   cà vạt.” Anh móc từ trong túi ra một

   cái cà vạt đã được giặt nhiều lần

   đến nỗi bạc màu rồi cười khổ nói:

   “Mỗi lần có việc gì quan trọng anh

   đều mang nó. Anh không nỡ bỏ

   trong tủ. Nhưng anh lại sợ mang

   nhiều lần sẽ bị hư.”

   “Mỗi lần em bệnh đều gọi điện cho

   anh. Em nói cha mẹ đó giờ đều

   không chăm sóc cho em cũng

   không có bạn bè nào bên cạnh, em

   sợ cô đơn. Là anh hai mỗi ngày đều

   chơi với em. Cho dù có tối cỡ nào

   cũng đều đợi em ngủ rồi mới đi. Em

   còn nhớ không?”

   “Nhớ, em đều nhớ… Bạch Nhược Hy

   vừa khóc lóc vừa cúi đầu cầu xin:

   “Anh hai, anh đừng nói nữa. Em đều

   nhớ.”

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận