Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 80

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9491 chữ 2024-09-02 18:33

  Kiêu Huyền Hạo buông thống hai

   tay xuống, buông Bạch Nhược Hy

   ra. Hai mắt thẫn thờ nhìn vê khoảng

   không trước mặt. Hai mắt đẫm lệ

   nhưng lại cười nói: “Em nói người

   em yêu nhất là anh, muốn làm em

   gái anh cả đời, cả đời bên nhau vĩnh

   viễn không rời. Em còn nhớ không?”

   Bạch Nhược Hy không nhịn được

   che miệng khóc thút thít, liều mạng

   gật đầu. Cô biết cả thế giới này

   người tốt với cô nhất chỉ có anh hai,

   thậm chí còn hơn cả cha mẹ ruột.

   Cô cũng rất yêu anh hai. Thế nhưng

   tình cảm này là tình thân mà không

   phải là tình yêu.

   Kiêu Huyền Hạo nhìn thấy cô gật

   đầu liền giống như phát điên, đột

   nhiên đứng dậy chỉ tay vào Kiêu

   Huyền Thạc. Trong ánh mắt như có

   hai ngọn lửa tức giận đang thiêu

   đốt mà nhìn Bạch Nhược Hy: “Nếu

   như đều nhớ vậy tại sao lại gả cho

   nó? Là anh đối với em vẫn chưa đủ

   tốt sao?”

   Bạch Nhược Hy quỳ dưới đất, che

   miệng lặng lẽ khóc. Cô đau khổ là

   bởi vì người anh hai mà cô thương

   yêu nhất đã bị tổn thương rồi.

   Người duy nhất trên đời này thương

   yêu cô là anh hai. Sao cô lại có thể

   nhẫn tâm khiến anh ấy đau khổ như

   vậy được?

   Kiêu Huyền Hạo kéo Bạch Nhược

   Hy dậy, bước chân vững vàng hơn

   nhiều.

   Anh vô cùng dịu dàng, hai tay nâng

   mặt cô, nghẹn ngào thì thâm:

   “Nhược Hy, đừng khóc nữa. Nói với

   anh hai, có phải là em bị ép không?

   Em không cần sợ. Có anh ở đây.

   Không ai dám ức hiếp em hết. Ai

   dám ép em, anh sẽ liều mạng với

   „

   no.

   Bạch Nhược Hy hít hít mũi, châm

   chậm ngẩng đầu. Nước mắt nghẹn

   đầy trong cổ, yếu ớt mà nhìn về phía

   Kiêu Huyền Thạc.

   Lúc này cô mới phát hiện khóe

   miệng anh rỉ máu. Một cú đấm của

   Kiêu Huyền Thạc dùng sức quá

   mạnh nên khiến anh bị thương rồi.

   Cô căng thẳng muốn đi qua nhưng

   Kiêu Huyền Hạo lại kéo tay cô, hỏi

   lại lân nữa: “Nhược Hy, nói với anh

   hai, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

   Ánh mắt mông lung của Kiều Huyền

   Thạc trở nên lạnh lẽo, nhìn về phía

   ông nội.

   Trong mắt tất cả mọi người, anh

   chính là một thằng khốn nạn.

   Những điều này đều không sao.

   Anh chỉ hy vọng lúc này Bạch

   Nhược Hy đứng về phía anh mà

   thôi. Như vậy mọi chuyện anh đã

   làm đều trở nên xứng đáng.

   Thế nhưng anh vẫn chỉ lẻ loi một

   mình một hướng.

   Đột nhiên ông mở miệng, thì thâm

   nói: “Huyền Thạc, ký giấy đi. Ban

   nấy Nhược Hy đã ký rồi.”

   Vừa dứt lời, Bạch Nhược Hy sững

   sờ nhìn vê phía ông, trừng to mắt

   nhìn lên bàn.

   Cô vốn không hề chạm qua tờ giấy

   đó, vừa rồi cũng đã nói rõ ràng sẽ

   không ký trước mặt mọi người.

   Nhưng tại sao đột nhiên lại biến

   thành cô đã ký rồi?

   Kiều Huyền Thạc biến sắc, đi qua

   cầm lấy tờ giấy trên bàn.

   Mấy chữ lớn trên tờ giấy ly hôn như

   đâm vào tim anh. Chữ ký dấu tay

   của Bạch Nhược Hy đều có đủ.

   Khoảnh khắc đó khóe miệng anh nở

   nụ cười chua chát, cười mà còn khó

   coi hơn khóc.

   Tim như đao cắt cùng lắm chính là

   diễn tả nỗi đau đớn lúc này.

   Anh cuối cùng đã hiểu. Quyền lực

   và tiền tài có thể có được mọi thứ,

   chỉ là không có được tình yêu.

   Không thể cưỡng cầu càng không

   thể ép buộc.

   Bạch Nhược Hy lau nước mắt trên

   má, căng thẳng tiến lên vài bước:

   -Anh ba, em không có. Em không có

   ký.”

   An Hiểu dịu dàng nói: “Nhược Hy,

   đừng sợ. Ký cũng đã ký rồi. Có mẹ

   và cha ở đây, ông cũng sẽ bảo vệ

   con. Anh ba con không dám làm gì

   con đâu. Cái tật nói dối này của con

   nên đổi đi thôi…”

   Hàng lông mày Kiều Huyền Thạc

   dường như có khí lạnh. Bầu không

   khí nguy hiểm lan tràn khắp nơi. Tay

   anh dùng sức nắm chặt tờ giấy

   trong tay. Tiếng giấy nhàu nát vang

   lên lại đáng sợ như vậy.

   Bạch Nhược Hy đứng sau lưng Kiều

   Huyền Thạc, căng thẳng lắc đầu,

   nghẹn ngào nói: “Anh ba, em thật sự

   không có….

   Thế nhưng Kiều Huyền Thạc căn

   bản không còn chút niềm tin nào

   với cô nữa.

   Từ lúc đầu cô đã liều mạng muốn ly

   hôn với anh. Bây giờ lại nói mình

   không ký. Ngay cả bản thân cô đều

   không tin thì sao có thể thuyết phục

   người đàn ông vốn không hê tin

   tưởng cô đây?

   Kiều Huyền Thạc nắm chặt tờ giấy

   trong tay, châm chậm ngẩng đầu.

   Anh nhìn trân nhà hít sâu một hơi

   rồi đột nhiên xoay người, đi ngang

   qua bên cạnh Bạch Nhược Hy.

   Khoảnh khắc lướt qua nhau, Bạch

   Nhược Hy cảm thấy khí lạnh trên

   người anh giống như từng lưỡi đao

   sắc bén cứa vào người khiến cả

   người cô đều đau tới thấu xương.

   Bạch Nhược Hy sững sờ tại chỗ,

   nắm chặt tay. Cô cúi đầu, mắt ngập

   đầy nước nhưng lại kiên cường nén

   nhịn không để nước mắt rơi.

   Mỗi một tế bào trong cơ thể dường

   như đều đang bị xé rách trong đau

   đớn. Hai chân cô mềm nhữn, im

   lặng không nói một lời.

   Ông ra hiệu cho Kiều Huyền Bân.

   Ngay lập tức anh liền hiểu ý đi đến

   bên cạnh Kiều Huyền Hạo, dùng sức

   nâng anh dậy kéo lên lầu: “Chú hai,

   anh dìu chú lên lầu nghỉ ngơi.”

   “Anh cả, buông em ra. Em không có

   „

   Say.

   “Đừng có giấy giụa nữa. Chú muốn

   để anh té xuống lầu mới an tâm

   sao?”

   “Anh cả, em không muốn anh té lâu

   nhưng anh mau buồng em ra. Em

   muốn bảo vệ Nhược Hy. Anh có

   thấy không. Đám người đó đều

   muốn ức hiếp cô ấy, đều ức hiếp cô

   ây…

   “Đâu ai dám ức hiếp em gái yêu quý

   của chú. Chú nghỉ ngơi trước đi.

   Anh bảo Nhược Hy lên chăm sóc

   Chỉ]! ˆ

   “Được, anh bảo Nhược Hy lên

   phòng em. Em sẽ trông coi cô ấy.”

   “ „

   Giọng nói của Kiều Huyền Hạo càng

   ngày càng xa.

   Bạch Nhược Hy cười nhẹ, mắt ngân

   ngấn nước thế nhưng lúc trái tim

   đau đớn nhất lại cảm thấy chút ngọt

   ngào. Tới phút cuối vẫn là anh hai lo

   lắng cho cô nhất, thương yêu cô

   nhất.

   Phòng khách đột nhiên trở nên im

   lặng.

   Tất cả mọi người đều im lặng, thong

   thả ngồi trên ghế sofa chuẩn bị

   phán xét cô.

   Cả nhà đều đang đợi ông mở miệng

   nói chuyện.

   Qua hồi lâu, ông mới châm chậm

   mở miệng. Giọng điệu lạnh lẽo trở

   nên hiên hòa cũng không còn tức

   giận như trước: “Tiểu Hy, kết quả

   như vậy là tốt nhất. Không phải

   sao?”

   Bạch Nhược Hy cúi đầu, từ từ nhắm

   mắt lại hít thở sâu. Móng tay cắm

   sâu vào da thịt, dù cho có dùng sức

   hơn nữa cũng không cảm thấy đau

   đớn nữa rồi.

   Nỗi đau dường như đã khiến cô tê

   liệt.

   “Con không hợp với Huyền Thạc.

   Trong mắt mọi người, các con là

   anh em. Ở một phương diện nào đó,

   con không xứng với Huyền Thạc.

   Nếu như ở thời cổ đại thì ngay cả

   làm người hầu cũng không xứng.

   Con hiểu ý của ông không?”

   “Nó vốn phải kết hôn với cô Doãn.

   Con giành chồng bạn thân. Về tình

   về lý cũng đều không phải. Cái này

   quá thất đức rồi.”

   “Từ thời xưa hồng nhan họa thủy đã

   quá nhiêu. Nhìn xem con đã biến

   anh em tụi nó thành cái dạng gì rồi?

   Lễ nào con hy vọng tụi nó bởi vì con

   mà tàn sát lẫn nhau sao?”

   “Con nghĩ cho kỹ đi. Thật ra đây là

   kết quả tốt nhất. Đừng cưỡng cầu

   mấy thứ không thuộc về mình.” Nói

   xong, ông phất tay với Kiều Nhất

   Hoắc. Kiều Nhất Hoắc liền đưa cho

   ông một tấm chi phiếu.

   Ông đặt tấm chi phiếu lên bàn rồi

   đẩy nhẹ qua, dịu dàng nói: “Tiểu Hy,

   dựa vào tính yêu hận rõ ràng của

   Huyền Thạc, sau này rất có thể sẽ

   không gặp con nữa. Dĩ nhiên tổn

   thất trong khoảng thời gian con kết

   hôn với nó ông sẽ trả hết. Con cầm

   lấy số tiền này, nửa đời sau liên

   không cân lo lắng gì nữa. Nhà họ

   Kiều cũng không thể để con tiếp tục

   ở lại đây nữa.”

   Bạch Nhược Hy hít sâu. Nghe ông

   nói nhiều như vậy mà tim cô cũng

   bình tính hơn chút.

   Lời của ông rất có lý. Cô quả thật

   không xứng với Kiều Huyền Thạc.

   Từ lúc bắt đầu cô đã biết hai người

   không thể, chỉ là người đó cho cô hy

   vọng mà thôi.

   Không có nền tảng tình yêu còn nói

   gì đến tin tưởng, nói gì đến chăm

   sóc lẫn nhau?

   Trong lòng cô chỉ có một điều nghĩ

   không thông nên mới lạnh nhạt mở

   miệng: “Con chỉ muốn biết chữ ký

   trên tờ giấy đó là sao?”

   Xin mời các bạn vào nhóm face book của chúng tôi. https://www.facebook.com/groups/724738185068130


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận