Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 8: Giúp đỡ

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10418 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 8 Giúp đỡ Từ trong nhà giam đi ra, Bạch

   Nhược Hy tiếp tục ngôi lên xe Kiều

   Huyền Thạc, im lặng ngẩn người.

   Không muốn làm cho anh ghét nên

   cô mới cố gắng để bản thân ít nói

   một chút.

   Bạch Nhược Hy tựa đầu vào cửa xe,

   ngơ ngẩn nhìn cảnh sắc bên ngoài

   cửa sổ, nhìn ánh mặt trời tươi đẹp.

   Lòng rối bời như rơi vào vực sâu tối

   đen không đáy.

   Xe cứ chạy vô định, thời gian dường

   như đã trôi qua một thế kỷ, Bạch

   Nhược Hy cảm thấy khó chịu muốn

   phát điên, chậm chạp mở miệng:

   “Anh ba, chúng ta không trở về nhà

   họ Kiều sao?”

   “Cô nôn nóng muốn về sao?” Kiều

   Huyền Thạc lạnh lùng hỏi lại.

   “Dạ.” Bởi vì không có dũng khí nói

   chuyện, Bạch Nhược Hy tùy tiện trả

   lời một câu.

   Tay nắm lấy vô lăng của anh càng

   thêm dùng sức, gân xanh nổi lên rõ

   ràng. Ánh mắt trâm xuống.

   Hai người lại im lặng một hồi.

   Bạch Nhược Hy ngẩng đầu tựa vào

   ghế dựa, nghiêng đầu nhìn nửa

   khuôn mặt cương nghị của Kiều

   Huyền Thạc, tinh tế tới mức khiến

   người khác nhìn một cái liên say mê

   không lối vê.

   “Anh ba, tháng sau anh phải kết hôn sao?”

   “Ừ.” Kiều Huyền Thạc từ trong cổ

   họng phát ra âm thanh lạnh nhạt.

   “Sẽ mời em làm phù dâu chứ?”

   Bạch Nhược Hy nói ra câu này, cổ

   họng bắt đầu bỏng rát khó chịu, nén

   nước mắt vào tim.

   Kiều Huyền Thạc nói như đinh đóng

   cột: Không.”

   Bạch Nhược Hy gượng cười đau

   khổ. Như thế cũng tốt, cô cũng sợ

   bản thân nhịn không nổi sẽ òa khóc

   tại đám cưới của bọn họ.

   “Không mời cũng không sao, nhưng

   em vẫn muốn gửi chút quà chúc

   phúc cho hai người. Anh ba muốn

   cái gì nhất?”

   Kiều Huyền Thạc sốt ruột nhấn còi,

   Bạch Nhược Hy bị dọa một trận,

   phát hiện trước mặt có một cặp lái

   mồ tô đang chậm rì rì chạy ngay

   giữa đường.

   Xe mô tô né qua rồi, nhưng Bạch

   Nhược Hy rõ ràng cảm giác được

   toàn thân người đàn ông này dường

   như đang giận dữ.

   Một lát sau, anh mới tức giận trả lời

   câu hỏi của cô: “Thứ tôi muốn, cô

   cho không nổi.”

   Chỉ một câu liền khiến Bạch Nhược

   Hy không còn lời nào để nói.

   Cô là một nhân viên bình thường,

   tiền lương một tháng đủ nuôi sống

   mình đã là tốt lắm rồi. Quả thật

   không có mặt mũi nào đi hỏi một

   người cái gì cũng không thiếu muốn

   được tặng quà gì.

   Cô im lặng.

   Cơn tức giận của anh vẫn đang

   bùng cháy. Sắc mặt càng khó coi.

   Chiếc xe lao nhanh như tên bắn trên

   đường. Lần này rất đúng hướng

   chạy về phía nhà họ Kiều.

   Chạng vạng họ mới về tới nhà.

   Xe của Kiều Huyền Thạc dừng trước

   con đường nhỏ ở cổng biệt thự.

   Bạch Nhược Hy mở cửa xuống xe,

   vừa bước hai bước liền nhìn thấy

   Doãn Nhụy.

   Cô ta trang điểm ngọt ngào thanh

   nhã, cao quý mí lệ như công chúa.

   Doãn Nhụy cười tươi như hoa. Bởi vì

   hai người thường xuyên gặp mặt,

   quan hệ thân thiết như chị em ruột

   thịt nên có gặp nhau cũng không lấy

   làm kinh ngạc.

   “Nhược Hy, cậu cũng ở đây sao!”

   Doãn Nhụy tiến về phía Bạch Nhược Hy.

   Cô gượng cười trả lời lại một câu: “Ừ”

   Doãn Nhụy trực tiếp lướt qua bên

   người cô.

   Kiều Huyền Thạc vừa đóng cửa xe,

   Doãn Nhụy đột nhiên lao tới ôm

   chầm lấy eo anh, vùi đầu vào ngực

   anh, nũng nịu nói nhỏ: “Huyền Thạc,

   anh cuối cùng cũng quay vê rồi.”

   Bạch Nhược Hy chậm chạp quay

   đầu về phía sau nhưng trong nháy

   mắt liền hối hận. Cô rất biết điêu cất

   bước rời đi. Mỗi tiếng giày dẫm lên

   đất là thanh âm tan vỡ của trái tim mình.

   Lông mày Kiều Huyền Thạc nhăn

   lại, cúi đâu đứng im nhìn xuống

   người con gái đang ôm lấy anh. Ánh

   mắt càng trở nên lạnh nhạt: “Ôm đủ chưa?”

   Doãn Nhụy lập tức buông tay, lùi lại

   một bước, quay đầu nhìn bốn phía,

   phát hiện Bạch Nhược Hy đã ởđi rồi

   cô ta mới ngại ngùng vén tóc lên

   nói: “Chúng ta đã quá lâu không gặp

   cho nên em mới vui mừng quá mức.

   Kiêu Huyền Thạc không nói gì, thờ ơ

   lướt qua bên người Doãn Nhụy.

   Doãn Nhụy vội vàng gọi với theo:

   “Huyền Thạc, còn nhớ lời hứa của

   anh không?”

   Kiều Huyền Thạc dừng lại, bóng

   lưng to lớn đối diện với Doãn Nhụy.

   Doãn Nhụy tiếp tục nói: “Anh từng

   đồng ý với em, trước ba mươi tuổi

   sẽ cưới em làm vợ. Em vì cứu anh

   mà suýt chút nữa đã mất mạng rồi.

   Mặc dù chúng ta chỉ là bạn tốt,

   nhưng chúng ta là người quen thuộc

   với nhau nhất. Cha mẹ đều hy vọng

   chúng ta có thể ở bên nhau, như vậy

   đều có lợi cho công ty của cả hai nhà…

  

   Kiều Huyên Thạc dứt khoát ngắt lời:

   “Kiều Huyền Thạc tôi đã nói đương

   nhiên sẽ giữ lời. Không cần cô nhắc nhở.”

   Doãn Nhụy lộ ra nụ cười khổ: “Thím

   hai của anh vừa rời đi không lâu,

   không thể tổ chức tiệc lớn. Chúng ta

   có thể đi đăng ký chứng nhận kết

   hôn. Sau đó có tổ chức tiệc cưới

   hay không cũng không sao.

   “Vẫn chưa đến lúc.” Kiều Huyền

   Thạc lạnh lùng bỏ lại một câu,

   khoan thai bước về phía biệt thự.

   Doãn Nhụy sững sờ, nắm chặt tay,

   móng tay cứng như kim cương đâm

   sâu vào lòng bàn tay, sắc mặt trâm

   xuống.

   Bạch Nhược Hy thẫn thờ quay về

   phòng. Tinh thần không yên, một

   mình ngồi ở mép giường.

   Có lẽ nước mắt đã sớm cạn rồi.

   Hoặc là tâm lý đã sớm chuẩn bị

   trước.

   Trong đầu cô trống không, cái gì

   cũng không nghĩ, không làm, thẫn

   thờ đờ người.

   “Cốc cốc…

   Tiếng gõ cửa vang lên, tới lân thứ

   hai Bạch Nhược Hy mới quay về

   thực tại.

   Cô vội vàng ra mở cửa, đập vào mắt

   là gương mặt xinh đẹp tràn đầy

   hạnh phúc của Doãn Nhụy. Cô ta

   cười tươi như hoa: “Nhược Hy, mình

   muốn tìm cậu giúp đỡ.”

   “Vào trong ngôi đi.” Bạch Nhược Hy

   mở cửa cho cô ta vào, nặn ra nụ

   cười nhẹ: “Muốn mình giúp cái gì?”

   Doãn Nhụy ngôi trên giường Bạch

   Nhược Hy, hứng thú nói: “Nhược Hy,

   cậu giúp mình nghĩ xem nên hưởng

   tuần trăng mật ở đâu? Mình cùng

   anh Huyền Thạc của cậu không tính

   làm lễ, nhưng vẫn muốn tìm một nơi

   nào đó hưởng tuần trăng mật, sẵn

   tiện chụp một vài tấm hình làm giữ

   kỷ niệm”

   Bạch Nhược Hy sững sờ, cửa đóng

   được phân nửa liền dừng lại, đứng

   im giống như bị điểm huyệt.

   “Tháng sau mình có thể chuyển đến

   sống cùng cậu rồi. Đến lúc đó

   chúng ta chính là người một nhà.”

   Bạch Nhược Hy hít sâu một hơi,

   chầm chậm đóng chặt cửa. Khoảnh

   khắc đó, cô cảm thấy sắp thở không

   nổi nhưng vẫn giả vờ như không có gì.

   Cô xoay người đi về phía Doãn

   Nhụy, gượng cười: “Cậu nên đi tìm

   anh ba thảo luận việc đi hưởng tuần

   trăng mật ở chỗ nào đi.”

   Doãn Nhụy nhoẻn miệng cười hạnh

   phúc: “Anh ấy để mình tự quyết.”

   Bạch Nhược Hy ngôi xuống bên

   người Doãn Nhụy, hai tay nắm chặt

   lấy giường, cúi đầu hạ thấp giọng

   nói: “Cậu tự quyết định là được rồi.

   Mình không giỏi mấy chuyện này.”

   Doãn Nhụy sờ vai cô, vô cùng hổ

   thẹn hỏi: “Mình và anh ba cậu đến

   với nhau lâu như vậy vân luôn chưa

   nói cho cậu biết. Cậu có trách mình không?”

   Bạch Nhược Hy cười đau khổ, lắc

   lắc đầu, cúi mặt giấu đi thân sắc buồn bã.

   “Cậu bây giờ vẫn còn thích anh ba

   của cậu sao?” Doãn Nhụy cẩn thận

   tra hỏi.

   Bạch Nhược Hy từ từ nhắm mắt lại,

   nghĩ một đằng nói một nẻo: “Sớm

   đã không còn thích rồi.”

   Doãn Nhụy sờ tay Bạch Nhược Hy,

   giọng điệu vô cùng hổ thẹn: “Xin lỗi

   Nhược Hy. Tình cảm không thể

   khống chế được. Anh ba của cậu

   cũng theo đuổi mình nhiều năm.

   Mình biết cậu từ nhỏ đã thích anh

   ấy cho nên mới cự tuyệt nhiều lần.

   Nhưng anh ấy yêu quá sâu đậm,

   mình cũng không còn cách nào khác.”

   Bạch Nhược Hy ngẩng đầu, vén tóc

   ra phía sau tai, miễn cưỡng cười

   gượng nhưng lại rất vui vẻ an ủi:

   “Ngốc ạ, nói xin lỗi với mình làm gì?

   Mình không có trách cậu. Con gái

   yêu thâm anh ấy nhiều như lông

   trâu. Cậu đừng quá nghiêm trọng

   như vậy. Trong mắt của anh ba

   mình không là cái gì cả. Tình yêu là

   cam tâm tình nguyện, không có

   phân biệt trước sau. Mình bây giờ

   thật sự buông tay rồi.”

   Để che đậy nội tâm không yên, cũng

   bởi vì để Doãn Nhụy không tự trách

   mình nữa, Bạch Nhược Hy tùy tiện

   tìm một lý do thoái thác: “Hiện tại

   mình đã thích người khác rồi, người

   giống như anh ba từng giờ từng

   khắc đều đối diện với nguy hiểm, ở

   bên ngoài nhiều năm, sinh mệnh

   giao phó cho tổ quốc thì hoàn toàn

   không có cảm giác an toàn. Mình

   thật sự không thích anh ấy. Cậu

   không cần để ý đến cảm nhận của

   mình. Mình chân thành chúc phúc

   cho hai người.

   “Là thật sao?” Doãn Nhụy không

   xác định hỏi.

   Bạch Nhược Hy chột dạ cúi đầu,

   lắng mắt tránh khỏi ánh nhìn đầy

   hoài nghi của cô ta: “Ứ”

   “Vậy người mà cậu thích là ai?”

   “Còn chưa thành đâu, thành công

   rồi nói cho cậu nghe.”

   Doãn Nhụy làm nũng đẩy đẩy vai

   cô: “Làm sao có thể không thành

   được? Cậu xem xem thân hình ma

   quỷ của cậu, là món quà của thiên

   sứ. Mình không tin còn có người

   đàn ông nào mà không thích.”

    

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận