Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 7

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10777 chữ 2024-09-02 18:33

  Kiêu Huyền Thạc im lặng không nói.

   Khởi động xe, đạp cần, lái xe rời

   khỏi nhà họ Kiều.

   Trên đường, Bạch Nhược Hy cảm

   thấy như sắp ngạt thở tới nơi. Rõ

   ràng cửa xe đều mở, hai người cách

   nhau một chút nhưng cô lại không

   thể khống chế được tim mình. Nhịp

   đập càng lúc càng nhanh, căng

   thẳng đến lòng bàn tay đều đổ mồ

   hôi.

   Đây là lần đầu tiên kể từ sau khi

   trưởng thành cô ở cùng Kiều Huyền

   Thạc nửa tiếng trong một khoảng

   không gian nhỏ như vậy. Ngay cả

   thở cũng không dám thở mạnh, sợ

   rằng sẽ lộ ra suy nghĩ của bản thân.

   Chiếc xe dừng lại trước cửa của

   một tòa quân khu. Bạch Nhược Hy

   nhăn mày, vội vàng tháo dây an

   toàn, mở cửa xuống xe.

   Tòa nhà trước mặt chính là khu

   giam giữ mẹ của cô.

   Bởi vì sự tình nghiêm trọng, trước

   khi mở phiên tòa xét xử, trừ luật sư,

   những người khác đều không được

   phép gặp mặt.

   Cô dùng hết cách cũng không thể

   gặp được mẹ mình.

   Bạch Nhược Hy sửng sốt nhìn về

   phía Kiều Huyền Thạc ở đầu xe bên

   kia. Chỉ thấy anh đi sang một bên

   lấy điện thoại ra gọi điện.

   Hai phút sau, một tốp lính vũ trang

   mở cửa bước ra, cung kính chào

   Kiêu Huyền Thạc.

   Bạch Nhược Hy nhìn đến đờ người.

   Trước mặt quyền lực tưởng chừng

   uy nghiêm đến không thể xâm

   phạm, vào trong tay Kiêu Huyền

   Thạc lại dễ dàng như thế. Chỉ cần

   gọi một cuốc điện thoại mà thôi.

   Khoảnh khắc này, trái tim đầy

   ngưỡng mộ lại lân nữa dâng trào.

   Cô ngoan ngoãn đi theo Kiều Huyền

   Thạc, suôn sẻ không trở ngại đi qua

   vài cánh cửa sắt đến phòng gặp

   mặt.

   Lúc Bạch Nhược Hy tiến vào liền

   nhìn thấy mẹ cô đã sớm chờ bọn họ

   ở trong phòng.

   Gương mặt xanh xao nhưng vẫn

   không che được khí chất tao nhã.

   Mắt của bà ảm đạm nhưng nụ cười

   lại hiên hòa như thế.

   “Mẹ… Bạch Nhược Hy nén nước

   mắt, lao tới ôm lấy An Hiểu.

   Mắt An Hiểu ươn ướt, nghẹn ngào

   nói: “Nhược Hy, con vào đây bằng

   cách nào?”

   Bạch Nhược Hy chớp chớp mắt,

   nuốt nước mắt vào trong rồi vội

   vàng đẩy bà ra ôn chuyện: “Mẹ, là

   anh ba dẫn con vào.”

   An Hiểu cúi đầu lén gạt lệ nơi khóe

   mắt, ngẩng đầu mỉm cười nhìn ra cửa.

   Kiêu Huyền Thạc chậm chạp tiến

   vào, ánh mắt ôn hòa. Giọng nói

   cũng không còn lạnh lùng như lúc

   trước mà biến thành ấm áp: “Mẹ có

   khỏe không?”

   An Hiểu mỉm cười: “Rất tốt. Người ở

   đây đều rất tốt với mẹ. Mẹ sống ở

   đây như hoàng hậu vậy. Ăn no rồi

   ngủ, chuyện gì cũng không cần làm.”

   Bạch Nhược Hy vô cùng kinh ngạc.

   Cô quay đầu nhìn Kiều Huyền Thạc.

   Chỉ thấy thái độ của anh đối với cô

   hoàn toàn khác biệt.

   “Ngồi xuống nói chuyện đi.” Kiều

   Huyền Thạc làm động tác mời, vô

   cùng cung kính.

   Bạch Nhược Hy thấy ấm lòng. Mặc

   dù người đàn ông này ghét cô

   nhưng ít nhất vẫn tôn kính mẹ, cũng

   không uổng công mẹ cô hết lòng

   thương yêu ba anh em bọn họ suốt

   hai mươi mấy năm nay.

   An Hiểu ngồi xuống trước mặt hai

   người họ. Bạch Nhược Hy cùng Kiều

   Huyền Thạc sóng vai ngồi xuống.

   Mặc dù rất khó chịu nhưng trên mặt

   An Hiểu luôn cố gắng giữ nụ cười

   vui vẻ, từ từ nói: “Huyền Thạc, con

   không cân cho mẹ đặc quyền nào

   cả. Như vậy sẽ ảnh hưởng không tốt.

   Vẻ mặt Bạch Nhược Hy mù mịt.

   Kiêu Huyền Thạc nở nụ cười đắng

   chát: “Cái này không tính là đặc

   quyền gì.”

   “Cảnh sát nhìn thấy mẹ đều cúi đầu

   khom lưng. Làm như không phải mẹ

   đến ngồi tù vậy? Rõ ràng là tới

   hưởng phúc. Làm mấy phạm nhân

   khác xem mẹ như diêm vương, sợ

   hãi vô cùng.”

   Kiêu Huyền Thạc mím môi, cúi đầu

   không nói gì.

   Bạch Nhược Hy vội vàng nắm lấy

   tay của An Hiểu: “Mẹ, khoan hãy nói

   tới những việc này. Mẹ đem đầu

   đuôi sự tình kể cho anh ba đi. Còn nữa mẹ…

   “Nó lần trước đến thăm mẹ không

   phải đã…” An Hiểu ngơ ngác.

   “Khu khụt”

   Kiêu Huyền Thạc đưa tay lên khẽ ho

   hai tiếng, ngắt lời An Hiểu.

   Bạch Nhược Hy nghi hoặc nhìn về phía anh.

   Cô trăm ngàn cay đắng van xin anh,

   hóa ra anh chỉ xem cô như con khỉ

   để chơi đùa? Không phải anh nói sẽ

   không quan tâm sao? Tại sao lại gài bẫy cô?

   “Mẹ, mẹ kể hết mọi chuyện ra đi.”

   Kiêu Huyền Thạc bình tĩnh nói.

   An Hiểu cảm thấy Kiều Huyền Thạc

   rất kỳ lạ nhưng cũng không phiền kể

   lại lân nữa chuyện diễn ra vào hai tuần trước.

   “Ngày đó…

   “Ngày đó thím hai của con hẹn mẹ

   đi thẩm mỹ viện. Mẹ nghĩ sau này

   con cũng kết hôn với Doãn Nhụy rồi,

   con bé chính là con dâu của mình,

   muốn tiếp xúc nhiều một chút cho

   nên mẹ cũng gọi nó lên xe. Bọn mẹ

   ba người đi thẩm mỹ viện, ăn trưa

   bên ngoài, mua sắm. Buổi chiều

   khoảng ba giờ, Doãn Nhụy nói muốn

   học làm bánh ngọt. Vừa đúng lúc

   thím hai con là chuyên gia nấu

   nướng. Bọn mẹ mới cùng đến vườn

   phía Bắc làm bánh ngọt.”

   “Ngày đó chú hai và con gái của

   thím ấy đều không có ở nhà. Hai

   người làm trong nhà cũng đang cọ

   rửa hồ bơi ở Thiên Thai. Doãn Nhụy

   rời khỏi trước đó, tiếp theo mẹ cũng

   trở vê vườn phía Nam rồi… Nhưng

   không thể ngờ chưa tới một tiếng

   liên nghe thấy tiếng xe cứu hộ và

   cảnh sát. Ngày hôm sau cảnh sát

   liên đến bắt giam mẹ.”

   Bạch Nhược Hy chau mày lo lắng:

   “Camera đâu? Nhà bếp có

   camera…

   “Cảnh sát nói ngày đó đúng lúc toàn

   bộ hệ thống camera của nhà họ

   Kiều đều bị hư. Hơn nữa mẹ quên

   mang áo khoác và điện thoại vê.

   “Dao gọt hoa quả đâm vào người

   thím hai sao lại có dấu vân tay của mẹ?”

   An Hiểu lắc đầu, thở dài nói: “Haizz,

   cái này thật oan uổng. Ngày đó mẹ

   phụ trách gọt hoa quả. Trên cán dao

   đương nhiên có dấu vân tay của mẹ rồi.

   Bạch Nhược Hy che mặt, ngồi trên

   bàn lo nghĩ không yên. Cô hiện tại

   hận bản thân không đủ thông minh,

   càng sốt ruột suy nghĩ càng loạn.

   Kiêu Huyền Thạc chậm chạp nói:

   “Quan trọng hơn là trong kế móng

   tay của thím có tóc của mẹ. Kết quả

   ADN đã xác nhận rồi.”

   An Hiểu gật đầu, vô cùng bình tĩnh:

   “Đây là cố ý hãm hại. Mẹ bị oan

   cũng không sao. Nhưng đáng

   thương thay cho thím hai con còn

   trẻ như vậy mà đã ra đi. Tên hung

   thủ giết người mất trí này nhất định

   sẽ gặp báo ứng.”

   “Doãn Nhụy có thể giúp mẹ làm

   chứng không?” Bạch Nhược Hy

   ngoan ngoãn nhìn về phía Kiều

   Huyền Thạc. Ánh mắt tràn đầy hy

   vọng hỏi.

   “Hỏi tôi làm gì?” Lông mày Kiều

   Huyền Thạc nhăn lại. Sắc mặt trâm

   xuống.

   Bạch Nhược Hy bị khí thế lạnh lùng

   của người đàn ông này ép tới mức

   không dám phát ra tiếng, thâm nói

   trong lòng: Bởi vì Doãn Nhụy là vợ

   sắp cưới của anh.

   An Hiểu phá tan bầu không khí lạnh

   băng: “Vô dụng. Doãn Nhụy rời đi

   trước mẹ. Mẹ có thể chứng minh

   con bé không ở tại hiện trường

   nhưng lại không có cách nào chứng

   minh mẹ không giết người.”

   Bạch Nhược Hy hít sâu một hơi,

   châm chậm nhắm mắt lại, thâm

   lượt lại những lời mà mẹ cô vừa nói

   trong đầu. Đột nhiên cả kinh, hai tay

   vui vẻ đập bàn: “Mẹ, con tìm thấy

   chỗ nút thắt rồi…”

   An Hiểu giật mình bởi tiếng đập bàn

   hưng phấn của cô, sửng sốt nhìn

   CÓ.

   Mắt Kiều Huyền Thạc lóe qua một

   tia hy vọng nhìn sang.

   “Người làm, hai người làm ngày đó

   chà rửa hồ bơi ở Thiên Thai có phải không?”

   “Đúng vậy.” An Hiểu gật đầu.

   Bạch Nhược Hy kích động không

   ngừng, ánh mắt lấp lánh ánh hào

   quang mang theo hy vọng: “Thật ra

   hai tên người làm đó cọ rửa hồ bơi

   là chuyện rất bình thường. Nhưng

   con sống ở nhà họ Kiều mười mấy

   năm, trong ấn tượng của con thím

   hai ghét nhất là người làm tụ tập với

   nhau. Thím nói vừa nói vừa làm việc

   sẽ ảnh hưởng đến hiệu suất và chất

   lượng. Hồ bơi vốn dĩ không khó chà

   rửa. Thím hai không thể để cả hai

   người cùng đi được.’

   An Hiểu hoàn toàn không biết chị

   em dâu lại có tính cách như vậy.

   Ánh mắt thâm thúy của Kiều Huyền

   Thạc lướt qua một tia tán thưởng,

   khóe môi khẽ cong lên thành một

   nụ cười như có như không.

   Bạch Nhược Hy tiếp tục nghiêm túc

   phân tích: “Chúng ta có thể kiểm tra

   xem ngày đó hai tên người làm tại

   sao lại đi cùng nhau. Hơn nữa thím

   hai còn ở nhà, lẽ nào bọn họ không

   sợ bị mắng sao?”

   An Hiểu và Kiều Huyền Thạc đều im lặng.

   Bạch Nhược Hy lộ ra một chút kinh

   hoàng, sợ bản thân nói ra những lời

   vô nghĩa. Không chắc chắc nhìn mẹ

   rồi lại nhìn sang Kiêu Huyền Thạc.

   Qua một lát, Kiều Huyền Thạc đứng

   dậy: “Mẹ, tụi con đi trước. Lần sau

   đến sẽ đón mẹ về nhà.”

   Trong lòng An Hiểu ngọt ngào, gật

   đầu an tâm: “Được.”

   Bạch Nhược Hy còn chưa kịp phản

   ứng, anh đột nhiên nắm lấy tay cô:

   “Đi thôi.

   Nhiệt độ ấm áp, cảm giác thô ráp

   mà mạnh mẽ giống như có dòng

   điện từ lòng bàn tay truyền đến tay

   chân trăm mạch. Trong khoảnh

   khắc trái tim cô liền tan ra.

   Trong đầu một mảnh trống không.

   Thậm chí cô quên cả nói lời tạm

   biệt với mẹ, bị anh kéo nhanh ra

   khỏi phòng.

   Sợ rằng bước chậm rồi bàn tay này

   sẽ buông ra, cô liền tăng tốc đuổi

   theo anh. Cảm giác tim như sắp

   nhảy ra khỏi lồng ngực.

   Đi đến cánh cửa sắt thứ hai, anh

   liền buông tay cô ra. Phút chốc một

   nỗi thất vọng tràn ngập trong tâm trí

   cô. Có vẻ anh chỉ đóng kịch cho mẹ

   xem mà thôi.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận