Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 91

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10803 chữ 2024-09-02 18:33

  Bạch Nhược Hy kinh ngạc, sững sờ

   nhìn về phía ánh lửa bập bùng đăng

   xa.

   Hóa ra là như vậy.

   Không phải Kiều Huyền Thạc chạy

   tới mấy chỗ này ẩn nấp mà là tới

   bắt vua “Chiếu tướng”.

   Chắc Đặng Khẳng không ngờ mình

   đã lập tổng bộ ở giữa sườn núi mà

   còn bị Kiều Huyền Thạc phát hiện.

   Bây giờ cho dù bọn họ có đứng trên

   đầu anh ta thì người nào đó cũng

   không biết rốt cuộc đã xảy ra

   chuyện gì.

   Kiêu Huyên Thạc cõng Bạch Nhược

   Hy đi vào căn nhà tranh mới lập tạm

   thời. Lúc này cô mới nhìn thấy bên

   trong còn có ánh đèn.

   Trong phòng, có vài người sĩ quan

   đang nghiên cứu kế hoạch tác

   chiến. Bên cạnh có một đám lính

   tinh anh của khu hai bị bắt làm tù

   binh. Trong vách nhà tranh nho nhỏ

   toàn là người.

   Kiều Huyên Thạc đặt Bạch Nhược

   Hy ngồi xuống cái ghế sơ sài. Anh

   quỳ một chân, cúi người kiểm tra

   bàn chân của cô. Giọng nói dịu

   dàng mà thoải mái: “Đau ở đâu?”

   Bạch Nhược Hy căng thẳng co chân

   lại. Cô có cảm giác tất cả mấy

   người đàn ông trong phòng này đều

   đang dùng ánh mắt quái dị nhìn cô.

   Cô cảm thấy bản thân là một gánh

   nặng.

   “Em không sao. Anh đi làm việc của

   mình đi.” Bạch Nhược Hy ngại

   ngùng, vẫn cứ co chân lại: “Anh

   không cân lo cho em”

   Chân cô co lại khỏi tay Kiều Huyền

   Thạc. Anh dừng tay lại rồi từ từ

   ngẩng đầu nhìn cô, dùng ánh mắt

   sâu thẳm bức người nhưng dịu

   dàng mà ra lệnh: “Đừng động đậy.”

   “Em thật sự không sao. Anh còn có

   nhiều chuyện phải làm.”

   A Lương cầm chai rượu thuốc tới,

   cũng quỳ xuống bên cạnh Kiều

   Huyền Thạc nhỏ giọng nói: “Cậu ba,

   chi bằng để tôi thoa thuốc cho cô

   ba. Cậu…

   A Lương còn chưa dứt lời, Kiều

   Huyền Thạc đã giành lấy chai rượu

   thuốc từ trong tay anh ta, im lặng

   không nói một lời. Sắc mặt lạnh hơn

   vài phần.

   Anh mạnh mẽ kéo chân Bạch

   Nhược Hy đặt lên trên đầu gối của

   mình.

   Bạch Nhược Hy không từ chối nữa,

   để mặc cho người đàn ông này làm

   theo ÿý mình.

   A Lương ỉu xìu đứng dậy, lùi sang

   một bên nhìn.

   Mấy tên đàn ông trong phòng liền

   dời mắt lên trên người Kiều Huyền

   Thạc. Mà anh chỉ đang lo lắng vết

   thương trên chân của Bạch Nhược

   Hy.

   Bạch Nhược Hy xấu hổ tới nỗi mặt

   đỏ bừng lên như muốn phát sốt.

   Cởi giày thể thao và vớ, anh liền

   thoa thuốc lên chân cho cô.

   “A..” Cơn đau khiến Bạch Nhược Hy

   nhịn không được kêu lên một tiếng.

   Những người khác đều đang chăm

   chú nhìn. Kiều Huyền Thạc lập tức

   nhẹ tay lại, nhẹ nhàng xoa bóp.

   Nhìn động tác chăm chú của người

   đàn ông này, từ tận đáy lòng Bạch

   Nhược Hy dâng lên cơn kích động.

   Cái tên này lúc nóng lúc lạnh khiến

   cô cứ trăn trở không thôi.

   “Còn đau ở đâu nữa không?” Kiều

   Huyền Thạc xoa thuốc xong, lạnh

   nhạt hỏi.

   Bạch Nhược Hy lập tức giơ hai tay

   ra.

   Lúc này anh liên nhìn thấy lòng bàn

   tay trắng nõn của Bạch Nhược Hy bị

   rách da, bên trong đang rỉ máu.

   Chân mày anh nhíu chặt. Ánh mắt

   trở nên tối sầm. Sắc mặt cũng khó

   coi vô cùng. Anh dừng một lúc rồi

   lập tức sờ sờ trong túi, dường như

   sờ không thấy cái gì đó.

   Bạch Nhược Hy móc từ trong túi

   quần mình ra lọ thuốc mỡ đưa cho

   anh: “Anh quên đã đưa lọ thuốc cho

   em rồi sao?”

   Kiều Huyên Thạc cầm lấy lọ thuốc

   mở ra dùng. Đầu ngón tay thoa một

   ít thuốc rồi nhẹ nhàng xoa bóp.

   Nơi đầu ngón tay thô ráp của anh đi

   qua đều trở nên mát lạnh, cảm giác

   rất thoải mái giống như ngọn gió

   mùa xuân thổi qua mái tóc lạnh khi

   mới gội đầu.

   Có lẽ người đàn ông này hiếm khi

   dịu dàng cho nên khiến tất cả mọi

   người đều rất kinh ngạc.

   Mấy tên lính khu hai cảm thấy bầu

   không khí quá nặng nê nên liên thử

   tìm chủ đề cười nói: “Không ngờ đại

   tướng Kiều anh dũng thiện chiến mà

   ngoài đời lại là người con trai dịu

   dàng như vậy. Trong lúc diễn tập

   còn dính lấy nhau. Cảm tình thật

   tốt.”

   Bạch Nhược Hy ngại ngùng cúi đầu.

   Cảm tình tốt sao?

   Câu này nghe vào tai sao mà châm

   chọc đến lạ.

   Đặc biệt là câu nói người đàn ông

   này dịu dàng khiến cô khóc cười

   đều không xong.

   Chỉ là bọn họ chưa nhìn thấy lúc

   Kiều Huyền Thạc đối xử thô lỗ với

   cô mà thôi. Cái đó mới tính là tàn

   bạo như muốn ăn tươi nuốt sống

   người khác.

   Không có người tiếp lời. Bầu không

   khí lại rơi vào cảnh ngại ngùng mà

   ngột ngạt.

   Mà lúc này, máy bộ đàm trên cỏ đột

   nhiên phát ra tiếng kêu.

   “Xâm nhập thành công, đã chiếm

   đóng căn cứ của đối phương. Lúc

   nào cũng có thể tấn công.”

  

   A Lương căng thẳng nhìn Kiều

   Huyền Thạc, kích động thì thầm:

   “Cậu ba, bên phía tôi đã có một nửa

   binh lực mai phục từ ngoài vào

   trong đang đợi lệnh. Mời cậu ba ra

   chỉ thị.”

   Kiều Huyền Thạc vẫn trâm lặng như

   cũ, chỉ lo thoa thuốc cho Bạch

   Nhược Hy.

   Bạch Nhược Hy lập tức rút tay lại,

   chớp chớp mắt nhỏ giọng nói: “Anh

   đi làm việc trước đi. Thật sự không

   cần lo cho em.

   “Giơ tay ra.” Kiều Huyền Thạc

   nghiêm túc nói.

   Bạch NHược Hy sốt ruột nắm chặt

   tay. Đối diện với ánh mắt anh, cô rất

   nghiêm túc mở miệng: “Nếu như

   thắng rồi thì không sao. Còn nếu

   anh thua thì người trong doanh trại

   của anh sẽ nghĩ em như thế nào?

   Hồng nhan họa thủy? Hay là yêu

   tinh chuyên hại người?”

   Kiều Huyền Thạc im lặng, thâm thúy

   nhìn cô, giống như nhìn thấy được

   con người khác của cô vậy.

   “Chút vết thương nhỏ này không

   làm em chết được. Em cũng không

   có tiểu thư như vậy. Không cần lo

   cho em.” Bạch Nhược Hy kiên định

   nói từng câu từng chữ.

   Kiều Huyền Thạc im lặng rồi từ từ

   đứng dậy, đưa lọ thuốc trong tay

   cho A Lương: “Cậu thoa thuốc cho

   cô ấy đi.”

   “f Rõ „

   A Lương nhận lấy lọ thuốc.

   Kiều Huyền Thạc xoay người đi đến

   bàn họp, bắt đầu xem xét hình ảnh

   được truyền về từ phía bên kia rồi

   nghiêm túc lập đội hình chiến đấu.

   Anh vẫn không yên lòng mà quay

   đầu nhìn Bạch Nhược Hy phía sau

   một cái. Lúc này anh mới phát hiện

   cô không để A Lương thoa thuốc

   mà tự mình trái xoa phải xoa liên

   tục.

   Sau đó, anh cúi đầu nghiêm túc

   nhìn Bạch Nhược Hy thoa thuốc.

   Khoảnh khắc đó, đột nhìn Kiều

   Huyền Thạc cảm thấy có chút chua

   xót trong lòng. Bởi vì lúc Bạch

   Nhược Hy chăm sóc cho bản thân

   lại có vẻ hưởng thụ như vậy, giống

   như đã quen với việc đó rồi.

   “Cậu ba, tiếp theo chúng ta nên làm

   gì bây giờ?” Tinh Thần hỏi.

   Lời của Tinh Thần khiến Kiều Huyền

   Thạc giật mình tỉnh lại. Anh quay

   đầu nhìn về phía tấm hình được gửi

   về, ra lệnh: “Ở tại chỗ đợi lệnh. Đợi

   sau khi trời sáng, lúc quân địch còn

   mơ ngủ thì đánh úp lần nữa. Chuyện

   quan trọng là phải bắt vua trước,

   phải làm gọn gàng sạch sẽ vào.”

   “Rõ…

   Tất cả mọi người đều nhẹ nhàng thở

   ra.

   Bạch Nhược Hy vừa thoa thuốc vừa

   nhìn bao quát hết xung quanh.

   Hoàn cảnh vô cùng tệ, căn bản

   không thể ngủ. Ngay cả việc canh

   gió che mưa cũng không thể mà chỉ

   có thể nghỉ ngơi và tránh nắng mà

   thôi.

   Đột nhiên, giữa đám tù binh truyền

   ra một tiếng vang nhè nhẹ. Âm

   thanh nhỏ đến nỗi hầu như không

   nghe thấy.

   Lúc này, thính giác nhạy bén của

   Bạch Nhược Hy khiến cô chấn động

   một chút. Cô nhíu mày nhìn về phía

   đám tù binh của khu hai.

   Có người đang cúi đầu giống như

   làm cái gì đó trong góc.

   Bạch Nhược Hy chỉ về phía anh ta

   hỏi: “Anh đang làm chuyện mờ ám

   gì sao?”

   Lời vừa ra, đám tù binh liên bị dọa

   một trận, sợ hãi ngẩng đầu nhìn về

   phía Bạch Nhược Hy. Anh ta căng

   thẳng đến nỗi hai tay run lẩy bẩy, từ

   từ giấu đồ vật trong tay đi.

   Bởi vì câu này của Bạch Nhược Hy

   mà tất cả mọi người đều kinh ngạc.

   Động tác của anh ta rơi vào mắt của

   mọi người.

   Kiều Huyên Thạc châm chậm đi

   qua. Ánh mắt lạnh lùng giống như

   dao cắt. Khí lạnh vờn quanh khiến

   người không rét mà run. Anh giơ tay

   ra lạnh nhạt mở miệng: “Lấy ra.”

   “Không… không có cái gì hết… Ngay

   cả giọng nói của đối phương cũng

   đang run lập cập.

   Bạch Nhược Hy tức giận hỏi: “Thua

   thì thôi không chơi nữa. Lễ nào anh

   không sợ bị phạt sao?”

   Đối phương lập tức bị dọa tới nỗi

   cầm máy bộ đàm ra, run rẩy đưa

   vào trong tay Kiều Huyền Thạc.

   Đây là loại máy đời mới nhất, nhỏ

   như ngón tay, căn bản dùng máy

   kiểm tra đều tra không ra. Hơn nữa

   còn không phát ra tiếng động nào.

   Tên lính khu hai này không biết

   Bạch Nhược Hy làm cách nào phát

   hiện ra anh cho nên lúc này sợ đến

   mặt mũi trắng bệch, hết sức bàng

   hoàng.

   Kiều Huyền Thạc đưa cho nhân viên

   kỹ thuật.

   Nhân viên kỹ thuật lập tức lấy máy

   tính ra bắt đầu kiểm tra đo lường.

   A Lương không nhịn được tới gân

   Tinh Thần, cảm khái nói: “Cô ba quá

   giỏi. Quả thật nhìn không ra lại có

   nửa phần khí thế của cậu ba.”

   Sắc mặt Tinh Thần tối sâm, như có

   điều suy nghĩ mà nhìn nhìn Bạch

   Nhược Hy.

   Nhân viên kỹ thuật chỉ dùng mười

   giây đã kiểm tra xong. Lúc này anh

   ta mới giải được nội dung trong

   máy, xoay người căng thẳng nói:

   “Đại tướng Kiều, chuyện lớn không

   xong rồi. Toàn bộ chiến lược của

   chúng ta đã bị tiết lộ ra ngoài vào

   hai phút trước.”

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận