Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 96: Em không đi

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10265 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 96 Em không đi

   “Em không thích hợp ở lại đây.”

   Bạch Nhược Hy cúi đầu, giọng nói

   ỉu xìu.

   Xoay lưng lại với cô, Kiều Huyền

   Thạc tức giận hét lên: “Em có dũng

   khí nói với bác sĩ là vợ tôi mà bây

   giờ ngay cả một người ngoài còn

   không bằng.”

   Bạch Nhược Hy cười lạnh nhìn ra

   cửa, thì thào nói: “Chúng ta căn bản

   không thích hợp làm vợ chồng. Giờ

   em ở đây, anh cũng không cần em

   giúp đỡ…

   Kiều Huyền Thạc đặt mạnh ly nước

   xuống bàn. Giọng điệu càng nghiêm

   khắc hơn vài phần: “Em không cần

   làm gì hết, chỉ cân an phận ngôi

   một chỗ ở đây là được rồi.”

   Chương 96 Em không đi

   Bạch Nhược Hy cười gượng, cơ mặt

   đều căng cứng. Cô hít sâu luông

   không khí vẫn mong manh như thế.

   Thật ra cô cũng muốn được ở đây

   với hắn.

   Thế nhưng quả thật rất khó chịu.

   Đối diện với cơn tức giận bỗng dưng

   bộc phát, còn có thái độ lạnh nhạt

   của hắn, ngay cả một phút cô cũng

   chịu không nổi.

   Bạch Nhược Hy vẫn nói: “Lần sau

   em sẽ tới thăm anh.”

   Nói xong, cô cất bước đi ra cửa.

   Kiều Huyền Thạc sốt ruột liền vội

   vàng xoay người lại rồi mau chóng

   đuổi theo.

   Chương 96 Em không đi

   “Nhược Hy… Bạch Nhược Hy em

   đứng lại đó…

   Bởi vì quá gấp mà hắn quên nhìn

   đường. Đầu gối đụng trúng cạnh

   bàn kêu “cộp” một tiếng.

   Bàn trà bị đụng đến lệch đi khiến cả

   người hắn nhào về phía trước. Sau

   đó hắn mau chóng chống tay lên

   mép sofa để đứng vững lại. Cùng

   lúc đó trên mu bàn tay mơ hồ truyền

   tới cơn đau âm Ï.

   Nghe thấy tiếng động, Bạch Nhược

   Hy liền quay đầu lại.

   Lúc cô nhìn thấy hai tay hắn bám

   trên cạnh ghế sofa, một chân khuyu

   xuống đất thì sắc mặt trắng bệch,

   nhíu chặt mày.

   Chương 96 Em không đi

   “Anh ba…

   Cô nóng lòng như lửa đốt chạy tới,

   vô cùng lo lắng dìu hắn dậy.

   Nhưng tay cô còn chưa chạm tới

   hắn thì đột nhiên cánh tay lại bị

   người đàn ông này níu lại. Hắn kéo

   mạnh quá khiến cô cũng khụy một

   chân xuống sàn.

   Lông mày hắn xoăn tít lại. Hắn

   nhắm chặt mắt, trên trán đổ từng

   giọt mồ hôi, biểu cảm vô cùng đau

   đớn giống như đang nhịn đau hết

   sức mà vẫn không cách nào bớt

   đau.

   Bạch Nhược Hy cảm thấy cánh tay

   mình bị kiềm chặt như sắt, thậm chí

   còn đau đớn nhưng cô càng lo lắng

   cho vết thương của Kiều Huyền

   Chương 96 Em không đi

   Thạc hơn nên căng thẳng hết sức:

   “Anh ba, có phải động tới vết

   thương rồi không? Anh có sao

   không? Em… em đi gọi bác sĩ.”

   Cô rút tay ra muốn đứng dậy.

   Nhưng Kiều Huyền Thạc lại càng

   nắm chặt tay cô không buông.

   Bạch Nhược Hy giãẫy giụa rút tay ra:

   “Anh ba, anh buồng em ra. Em đỡ

   anh dậy rồi đi gọi bác sĩ. Anh buông

   em ra trước…

   Còn chưa nói dứt lời, người đàn ông

   này đột nhiên nhịn đau nói một câu:

   “Không được đi…

   “.” Cô cả kinh, thần người đứng im.

   Lúc nhìn thấy biểu cảm đau đớn của

   hắn, từ sâu trong lòng cô cũng cảm

   Chương 96 Em không đi

   thấy âm ỉ đau.

   Kiều Huyền Thạc hít sâu một hơi,

   châm chậm buông cánh tay bị

   thương xuống. Hắn mở đôi mắt mơ

   màng, căng thẳng nhìn chằm chặp

   vào Bạch Nhược Hy. Giọng nói vì

   gấp gáp mà trở nên khàn khàn, thầu

   thào: “Không được đi. Ở lại với tôi”

   Bạch Nhược Hy im lặng không lên

   tiếng, một tay vòng qua tay hắn rồi

   cố sức dìu hắn dậy.

   Sau khi Kiều Huyền Thạc chống

   người dậy, sắc mặt lại càng nhợt

   nhạt. Ngay cả hơi thở cũng trở nên

   gấp gáp. Vết thương trên vai ngày

   càng đau khiến hắn khó chịu, nhịn

   đau mà quay lại giường nằm xuống.

   Nhưng hắn vẫn nắm chặt lấy cánh

   Chương 96 Em không đi

   tay Bạch Nhược Hy không buông.

   Bạch Nhược Hy nhấn chuông gọi y

   tá sau đó ngồi xuống bên giường

   nhìn bàn tay đang nắm chặt tay

   mình của hắn.

   Cô không phải người máu lạnh. Lúc

   này sao lại có thể không đau lòng,

   không mềm lòng cho được?

   Bác sĩ mau chóng chạy tới.

   Lúc Bạch Nhược Hy kể lại ngắn gọn

   tình hình của Kiều Huyền Thạc, bác

   sĩ liền lập tức cởi đồ hắn ra.

   Dải băng trắng trên vai loang lỗ đầy

   máu khiến Bạch Nhược Hy nhìn

   thấy xong cả người đều run lẩy bẩy.

   Lúc miếng băng từ từ được cởi ra,

   Chương 96 Em không đi

   cánh tay không bị nắm chặt của cô

   che kín miệng, mắt rưng rưng.

   Vết thương của hắn không lớn

   nhưng máu thịt lẫn lộn cùng nước

   mủ. Từng giọt từng giọt máu từ vết

   thương lặng lẽ chảy xuống.

   Hắn nhắm chặt mắt dựa lên đầu

   giường, trán đổ đầy mồ hôi, lông

   mày nhíu chặt.

   Lúc này, bác sĩ đứng bên cạnh kiểm

   tra vết thương rồi thay thuốc sát

   trùng cho hắn. Sau khi nặn mủ ra thì

   nghiêm túc thoa thuốc lên.

   Sau đó, bác sĩ nhìn vê phía Bạch

   Nhược Hy, giọng nói có chút quở

   trách: “Mời vợ của người bệnh bỏ

   chút thời gian mà chăm sóc cho

   người bệnh tùy hứng này. Nếu như

   Chương 96 Em không đi

   lại không nghe lời dặn dò của bác sĩ

   mà tiến hành chữa trị thì tới lúc đó

   thần tiên cũng không cứu nổi.”

   Bạch Nhược Hy hơi nhúc nhích

   cánh tay, Kiều Huyền Thạc lại ra sức

   kéo lại. Động tác này của hắn dĩ

   nhiên đã lọt vào mắt của bác sĩ.

   Bác sĩ tức thì hiểu rõ. Người nhà này

   là muốn lập tức rời khỏi mà không

   muốn lo cho người bệnh.

   Nhưng chuyện của người khác, hắn

   không tiện can thiệp.

   Bạch Nhược Hy căng thẳng muốn

   mở miệng hỏi bác sĩ, nhưng bác sĩ

   lại giành nói trước: “Người bệnh bây

   giờ đã bị nhiễm trùng. Từ qua tới

   giờ luôn sốt cao nhiều đợt. Vết

   thương viêm lên làm mủ. Nếu như

   Chương 96 Em không đi

   bị nhiễm trùng máu, mạng không

   giữ nổi thì đừng có trách bệnh viện

   tắc trách”

   “Xin lỗi bác sĩ.” Bạch Nhược Hy đau

   đớn trong lòng. Lời của bác sĩ khiến

   cô lúc này rất hoảng hốt: “Chúng tôi

   nhất định sẽ phối hợp điều trị, sẽ

   uống thuốc đây đủ.”

   Bác sĩ nghi ngờ nhìn về phía Kiều

   Huyền Thạc, mở miệng thăm dò:

   “Vậy bắt đầu từ hôm nay phải

   truyền nước biển cho tới khi hết

   viêm, hạ sốt mới được.”

   Nếu đổi lại là lúc bình thường, Kiều

   Huyền Thạc nhất định sẽ đanh mặt

   thẳng thừng từ chối, không có

   người nào dám tới gần nửa bước.

   Nhưng lúc này hắn lại im lặng lạ

   Chương 96 Em không đi

   thường.

   Người trả lời lại là Bạch Nhược Hy:

   “Có thể, chúng tôi sẽ phối hợp điều

   trị.

   Bác sĩ lầm bầm trong miệng: “Sớm

   phải làm vậy rồi. Nếu còn cứ tiếp

   tục như thế thì cánh tay này không

   xài được nữa rồi.”

   Sau khi xử lý xong vết thương thì

   bác sĩ liên rời đi.

   Bạch Nhược Hy im lặng đứng bên

   cạnh Kiều Huyền Thạc. Vết thương

   của hắn đã đổi thuốc mới nhưng

   vẫn chưa mặc áo nên cô lại rút tay

   ra. Lúc này Bạch Nhược Hy mới

   nhận ra tay hắn như gọng sắt khóa

   chặt, nắm cánh tay cô chặt tới nỗi

   không thể động đậy dù chỉ một

   Chương 96 Em không đi

   chút.

   Lòng cô sợ hãi nhưng lại có chút

   đau đớn. Rõ ràng muốn giữ cô lại

   nhưng vẫn dùng thái độ sung sỉa

   như vậy nói chuyện với cô rồi vô

   dưng vô cớ tức giận. Cô muốn đi,

   hắn lại sống chết giữ chặt không

   buông.

   Người đàn ông mâu thuẫn này, nhìn

   như chán ghét cô nhưng lại không

   nỡ rời xa cô.

   “Anh ba, anh buồng tay ra đi. Em

   không đi nữa đâu.’ Bạch Nhược Hy

   nhẹ giọng thì thâm. Giọng điệu dịu

   dàng mà thoải mái.

   Kiều Huyền Thạc vẫn không động

   đậy.

   Chương 96 Em không đi

   Bạch Nhược Hy ngẩng đầu nhìn

   trân nhà rồi thở ra một hơi phiên

   muộn. Trong lòng khó chịu không

   biết làm gì mới phải. Sau khi điều

   chỉnh lại tâm trạng, cô mới tháo túi

   đang đeo trên vai bỏ lên ghế rồi

   vươn tay ra sờ trán Kiều Huyền

   Thạc.

   Ngón tay cô chạm lên mi tâm hắn

   rồi nhẹ nhàng xoa những nếp nhăn

   giữa trán, nhẹ giọng nói: “Có phải

   đau lắm không? Em không đi nữa.

   Đợi anh hoàn toàn khỏe mạnh rồi,

   „

   em…

   Sẽ lại đi… ba chữ này cô không thể

   nào nói ra.

   Nếp nhăn giữa trán Kiều Huyền

   Thạc biến mất. Ngón tay dịu dàng

   ấm áp của cô khiến vết sẹo chồng

   Chương 96 Em không đi

   chất trong lòng hắn cũng lành lặn

   trở lại. Cảm xúc căng thẳng của hắn

   cũng từ từ trở nên yên tĩnh. Cánh

   tay đang nắm chặt lấy cô cũng

   buông ra.

   Sau khi được tự do, Bạch Nhược Hy

   giơ tay sờ sờ cánh tay bị nắm tới

   phát đau, sau đó nghiêng người

   giúp hắn kéo áo từ sau lưng ra phủ

   lên người.

   Lúc Bạch Nhược Hy nghiêng người

   qua bên cạnh, mùi hương quen

   thuộc xộc vào mũi Kiều Huyền

   Thạc.

   Hắn cảm nhận được cô đến gần, dịu

   dàng kéo áo lên cho hắn.

   Hắn cử động cánh tay một chút

   khiến cho quần áo theo đó choàng

   Chương 96 Em không đi

   qua người.

   Sau đó, Bạch Nhược Hy nghiêng

   người ngồi xuống mép giường, cẩn

   thận cài nút áo lại cho hắn.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận