Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 97: Bụng dạ hẹp hòi

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9895 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 97 Bụng dạ hẹp hòi

   Kiều Huyền Thạc từ từ mở mắt, mơ

   màng mà nghiêm túc nhìn người

   con gái trước mặt. Ánh mắt cô di

   chuyển theo nút áo xuống dưới.

   Gương mặt trắng nõn cùng với đôi

   môi mọng nước khiến ta mê đắm.

   Hàng mi dài rung động lòng người.

   Chỉ đơn giản thoa chút phấn son

   mà luôn khiến hắn không thể nào

   dời mắt.

   Hắn thường hỏi chính mình bị người

   con gái này thu hút ở điểm nào? Lại

   yêu điểm nào ở cô?

   Nghĩ rồi lại nghĩ, hắn cũng tìm

   không ra đáp án. Cho dù vô cùng

   hận cô, chán ghét và bất mãn

   nhưng vẫn không cách nào ngăn

   cản trái tim rung động và điên

   cuồng vì cô.

   Chương 97 Bụng dạ hẹp hòi

   Không khống chế được bản thân

   mà ngày nhớ đêm mong, cũng

   không tự chủ được muốn ở bên cô.

   Đối mặt với cô, khả năng khống chế

   của hắn hoàn toàn mất hiệu lực.

   Bạch Nhược Hy giúp hắn mặc đồ

   cẩn thận. Trong khoảnh khắc ngước

   mắt lên liền chạm phải ánh mắt mơ

   màng nóng rực của người nào đó.

   Đôi mắt giống như vực sâu không

   đáy khiến người khác không cách

   nào khống chế được mà bị cuốn

   vào vòng xoáy rồi rơi vào bóng đêm

   vô tận.

   Bởi vì ánh mắt hắn quá nồng cháy

   nên lúc Bạch Nhược Hy phản ứng

   lại liền vội vàng tránh đi rồi đứng

   dậy hỏi: “Anh ăn sáng chưa?”

   Chương 97 Bụng dạ hẹp hòi

   “Chưa.” Kiều Huyền Thạc lạnh nhạt

   trả lời.

   Bạch Nhược Hy vội vàng lấy bóp

   tiền lẻ trong túi ra, cầm trong tay:

   “Em ra ngoài mua đồ ăn sáng cho

   anh. Anh muốn ăn cái gì?”

   “Cái gì cũng được.”

   “Được. Vậy em ra ngoài coi có gì

   ngon không.” Nói xong, Bạch Nhược

   Hy liền vội vàng xoay người ra cửa.

   Kiều Huyền Thạc nhìn bóng lưng cô

   dần rời xa lại nhìn chiếc túi cô bỏ

   lại.

   Cô cố ý để túi lại là để cho hắn an

   tâm tin tưởng cô không đi mà chỉ ra

   ngoài mua đồ ăn sáng thôi.

   Chương 97 Bụng dạ hẹp hòi

   Sau khi Bạch Nhược Hy đi rồi, Kiều

   Huyền Thạc liền chợp mắt một

   chút.

   Hai mươi phút sau.

   Bạch Nhược Hy mang túi bánh bao

   trở về từ bên ngoài.

   Cô nhìn thấy người khác xếp hàng

   mua bánh nên cảm thấy có lễ rất

   ngon, cho nên cô cũng xếp hàng

   sau dòng người dài dằng dặc chờ

   đợi tới lượt mình.

   Mua được đồ ngon rồi, tâm tình

   Bạch Nhược Hy liền trở nên nhẹ

   nhàng vui sướng, vô cùng hài lòng

   mà chờ mong được trở về chia sẻ

   với Kiều Huyền Thạc.

   Trở về trước cửa phòng bệnh.

   Chương 97 Bụng dạ hẹp hòi

   Bạch Nhược Hy vừa muốn đẩy cửa

   vào liên nghe thấy giọng nói dịu

   dàng chu đáo của Doãn Nhụy vọng

   ra từ bên trong.

   “Huyền Thạc, cái đó là đồ ăn sáng

   của bệnh viện sao? Nhìn qua đã

   thấy không ngon rồi. Hơn nữa cũng

   không dinh dưỡng gì. Anh ăn mấy

   cái này đi. Đích thân em nấu cháo

   dinh dưỡng cho anh đó.”

   Kiều Huyên Thạc lạnh nhạt nói:

   “Không cần đâu. Nhược Hy đã ra

   ngoài mua đồ ăn sáng rồi.”

   Doãn Nhụy mỉm cười, châm chọc

   mở miệng: “Vậy sao? Em tới cũng

   được hai mươi phút rôi mà có thấy

   cậu ấy quay lại đâu. Anh chắc chắn

   cậu ấy thật sự đi mua đồ ăn sang

   chứ không phải bỏ đi luôn rồi ư?”

   Chương 97 Bụng dạ hẹp hòi

   “ „

   Doãn Nhụy thở dài nói khẽ: “Lời

   Nhược Hy mà anh cũng tin sao?

   Vậy anh cũng không hiểu cậu ấy rồi.

   Em không muốn nói xấu sau lưng

   bạn bè nhưng mà anh cứ ăn cái này

   đi. Nếu như anh không muốn ăn đồ

   em nấu thì ăn đồ của bệnh viện

   phát cho cũng được. Dù sao thì

   cũng đỡ hơn là đợi đồ ăn không thể

   tới miệng của Bạch Nhược Hy.”

   Bạch Nhược Hy chầm chậm rút

   chân về rồi lại lui về sau một bước.

   Có lẽ cô thật sự không cần phải

   bước vào làm gì nữa.

   Có phải Kiều Huyền Thạc đã ăn

   cháo bào ngư vi cá rồi không?

   Chương 97 Bụng dạ hẹp hòi

   Cô cúi đầu nhìn túi bánh bao rẻ tiền

   trong tay mình, đột nhiên không có

   dũng khí bước vào nửa bước.

   Chỉ đi mua đồ ăn sáng thôi mà còn

   có thể khiến người khác nghi ngờ

   nhân phẩm và độ tin cậy. Nghĩ đi

   nghĩ lại cô cảm thấy thật buồn cười

   làm sao.

   Cô xoay người đi vê phía hành lang

   dài rồi đặt túi bánh bao lên lan can.

   Cả người dựa vào tường, từ từ nhìn

   mặt trời ló lên phía chân trời.

   Ánh mặt trời chiếu xuống người

   Bạch Nhược Hy nhưng không mang

   lại cảm giác ấm áp mà chỉ khiến khí

   lạnh tỏa ra từ tận đáy lòng.

   Đột nhiên điện thoại vang lên.

  

   Chương 97 Bụng dạ hẹp hòi

   Bạch Nhược Hy mau chóng sờ túi

   quần rồi vội vàng lấy điện thoại ra.

   Trên màn hình là số lạ nhưng giống

   với số mà Kiều Huyền Thạc gọi cho

   cô lúc tối qua. Chắc là điện thoại

   trong phòng bệnh.

   Cô nghĩ nghĩ rôi vuốt màn hình, đặt

   lên tai.

   Điện thoại vang lên tiếng của Kiều

   Huyền Thạc: “Ở đâu?”

   Bạch Nhược Hy chầm chậm cúi

   đầu, yếu ớt nói: “Ngoài cửa.”

   “Tại sao không vào?”

   “Anh ăn sáng chưa?”

   “Em còn chưa quay lại thì tôi ăn gì

   Chương 97 Bụng dạ hẹp hòi

   _ `.

   bây giờ?

   Bạch Nhược Hy mím môi, vui vẻ

   cười một tiếng rồi lập tức cầm túi

   nilon xoay người trở vê phòng.

   Cô tắt máy rồi đẩy cửa vào.

   Doãn Nhụy đang đứng trong phòng

   liền quay đầu lại nhưng không kinh

   ngạc mấy, chỉ nở nụ cười thân thiện,

   nhỏ giọng nói: “Nhược Hy, cậu đến

   rồi à?”

   Bạch Nhược Hy lạnh nhạt trả lời lại

   một tiếng: “Ư”

   Cô đi đến đầu giường lấy ra cái đĩa

   nhỏ trong tủ y tế rồi đổ bánh bao ra.

   Sau đó cô cầm rĩa đi về phía Kiều

   Huyền Thạc.

   Chương 97 Bụng dạ hẹp hòi

   Doãn Nhụy nhíu mày. Sắc mặt

   thoáng chút nặng nề: “Nhược Hy, lẽ

   nào cậu không biết chút nào sao?

   Sau khi túi nhựa tiếp xúc với nhiệt

   độ cao sẽ chảy ra chất độc hại

   không tốt cho cơ thể.”

   Bạch Nhược Hy cả kinh. Bước chân

   bỗng chốc dừng lại. Cô tới gân

   giường Kiều Huyền Thạc nhưng lại

   không có dũng khí đi qua đưa cho

   hắn ăn.

   “Có phải cái bánh bao này cậu mua

   ở cửa tiệm trước cổng bệnh viện

   không? Lúc mình vừa tới cũng nhìn

   thấy người ta xếp hàng dài. Người

   đông tật nhiều. Mấy thứ đồ rẻ tiền

   thế này không biết dùng nguyên liệu

   nào làm. Hơn nữa cũng khiến người

   khác lo lắng vê vấn đề an toàn vệ

   sinh. Mình cảm thấy vẫn không nên

   Chương 97 Bụng dạ hẹp hòi

   tùy tiện ăn mấy thứ đồ rác rưởi đó

   thì tốt hơn.”

   Bạch Nhược Hy cảm thấy lòng bàn

   tay đổ mồ hôi lạnh.

   Tim hoảng sợ. Ban đầu vốn vô cùng

   mong chờ được thưởng thức mùi vị

   thơm ngon mà lúc này bị Doãn

   Nhụy nói như vậy, cô thật sự không

   có mặt mũi nào để Kiều Huyền

   Thạc ăn mấy thứ đồ độc hại như

   thế này.

   Tay cô lặng lẽ run rẩy hai cái. Bạch

   Nhược Hy cúi đầu nhìn bánh bao

   trong khay rồi lại nhìn vê phía Kiều

   Huyên Thạc: “Anh ba, em đi nhà

   hàng mua cho anh món khác.”

   Kiều Huyên Thạc với tay qua kéo

   cánh tay Bạch Nhược Hy. Trên mặt

   Chương 97 Bụng dạ hẹp hòi

   hắn không thể hiện bất cứ cảm xúc

   nào, nhỏ giọng nói: “Đưa cho tôi, tôi

   muốn ăn.”

   “Nhưng…”

   Kiều Huyên Thạc mỉm cười, hỏi như

   chốn không người: “Em xếp hàng

   hai mươi phút mới mua được sao?”

   “Dạ, đông người quá. Hơn nữa ông

   bác làm bánh bao quá chậm cho

   nên phải đợi rất lâu.”

   Kiều Huyên Thạc không dám dùng

   sức kéo tay Bạch Nhược Hy, sợ làm

   đổ cái khay trong tay cô: “Lại đây,

   tôi muốn nếm thử”

   “Nhưng…”

   “Trúng thứ độc hại như đạn tôi còn

   Chương 97 Bụng dạ hẹp hòi

   không chết được. Một cái bánh bao

   nhỏ mà có thể chết được sao?” Kiều

   Huyền Thạc nhíu mày hỏi lại.

   Bạch Nhược Hy chầm chậm quay

   đầu nhìn về phía Doãn Nhụy.

   Sắc mặt Doãn Nhụy vô cùng khó

   coi, chỉ im lặng đứng bên cạnh nhìn

   bọn họ.

   Bạch Nhược Hy xoắn xuýt trong

   lòng. Tâm tình cũng sa sút vô cùng.

   Nếu như cô có điều kiện thì cũng

   muốn nấu mấy thứ đắt đỏ có dinh

   dưỡng như thế này cho Kiều Huyền

   Thạc. Nhưng trước mắt cô chỉ có

   thể mua được cái bánh bao nhỏ này

   mà thôi.

   Cô tiến lên hai bước tới gần Kiều

   Chương 97 Bụng dạ hẹp hòi

   Huyền Thạc rôi châm chậm ngồi

   xuống mép giường. Lúc Kiêu Huyền

   Thạc với tay ra cầm lấy cái nĩa, Bạch

   Nhược Hy liền lập tức giành lại, mỉm

   cười nói: “Để em đút cho anh.”

   “Tôi còn có tay.” Kiều Huyền Thạc

   khẽ chau mày, giọng nói cứng rắn.

   Bạch Nhược Hy cắn cắn môi, híp

   mắt nhìn hắn. Người đàn ông này

   sao cứ nhai hoài một câu không

   chịu đổi vậy?

   Lòng dạ hẹp hòi.

   Ghim thù.

   Vẫn còn tức giận chuyện cô không

   đút quýt cho hắn ăn sao?

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận