Chương 14: Ngoại truyện. TRIỆU LĂNG
Thành Lạc Dương, tân đế đại hôn.
Chiêng trống vang khắp trời, cùng tấu khúc hoan ca.
Hoàng hậu là nữ nhi của Hồ gia.
Bọn họ nói nàng trời sinh mệnh phượng hoàng.
Buồn cười cái gì là trời sinh mệnh phượng hoàng, Triệu Lăng cười khẩy, chỉ cảm thấy đại hôn rực rỡ này đập vào mắt, bị nhuốm đầy máu của huynh trưởng.
Mọi người đều nói, Tam công tử của Ấp Vương phủ, là một thiếu niên nhã nhặn phóng khoáng.
Bây giờ, linh hồn của hắn đã vặn vẹo đến biến hình.
Cho nên, khi cô nương mười bốn tuổi kia dùng đôi mắt trong veo sáng ngời nhìn hắn, trên mặt không giấu được niềm vui, ngốc nghếch kể ra ước mơ và vui mừng khi được gả cho hắn, Triệu lăng chỉ cảm thấy trào phúng.
Nàng vẫn còn là một đứa nhỏ.
Thế nhưng hài tử của Hồ gia, làm sao có thể là loại người bình thường được chứ.
Lúc này nàng dùng đôi trong veo nhìn hắn, cho dù là thật, thì tương lai đôi mắt này, cũng sẽ không tránh được mà bị bịt kín những điều dơ bẩn và xấu xí.
Hai nhà Hồ Từ, đều là con chó đội ơn Lương Vương.
Một ngày nào đó, Hồ Mẫn Dung trưởng thành, cũng sẽ vênh váo đắc ý đứng ở trước mặt hắn mà diễu võ dương oai.
Tiền triều không phải chưa từng có ví dụ như vậy.
Huệ Cổ hoàng hậu loạn chính, tính tình đố kỳ, phát điên tới mức dám g/i/ế/t cả hoàng đế.
Triệu lăng cười gằn, hắn đã là chó mất chủ, là một con rối, chỉ còn một cái mạng quèn này, không liều chết phản kháng thì chờ đến khi nào.
Chỉ bất quá, bước lên con đường kia, so với hắn tưởng tượng thì càng khó khăn và gian khổ hơn.
Khi lần đầu tiên gặp Tống Hữu Thục, hắn hơi kinh ngạc.
Nàng ta cười sáng rực rỡ, khuôn mặt có mấy phần tương tự với Kiều Tĩnh Nhàn, hình ảnh quen thuộc khiến viền mắt hắn nóng lên.
Một mình chiến đấu hăng hái quá lâu, hắn rất cô đơn, hắn rất nhớ tất cả mọi thứ ở quá khứ.
Ấp Vương phủ, huynh trưởng, hoa cỏ cây cối, thậm chí chim én làm tổ trên mái hiên, hắn đều rất nhớ.
Ở chung lâu, hắn phát hiện Tống Hữu Thục thật ra không giống với Kiều Tĩnh Nhàn.
Tống Hữu Thục thích yên tĩnh, là yểu điệu thục nữ, ôn nhu động lòng người.
Trái tim cô đơn trở nên ấm áp vì sự gần gũi và ái mộ của nàng ta.
Khi con người dưới tình huống bị cô lập và bất lực, đều sẽ rất lạnh, không tự chủ được muốn tới gần một thứ gì đó ấm áp.
Lúc Tô nội quan nhắc nhở hắn việc tặng quà cho lễ cập kê của tiểu hoàng hậu, hắn lạnh lùng liếc hắn ta một cái.
Lão hoạn quan ở trong cung cả đời, nhìn mọi việc thông suốt.
Hắn nói: "Thật ra hoàng hậu cũng không như những gì bệ hạ nghĩ đâu, nàng ấy tuy là nữ như của Hồ gia, nhưng từ nhỏ đã có tấm lòng tốt bụng."
"Khi Nhị công tử bị đámn người Khánh Vương bắt được ở Lạc Dương, đúng vào lúc Khánh Vương với Lạc Vương xảy ra tranh chấp, bọn họ nhốt Nhị công tử, mặc kệ sống chết của ngài ấy, cả hoàng cung không ai dám quan tâm đến, thế nhưng tiểu hoàng hậu mười tuổi, năm ấy thường theo mẫu thân vào cung học lễ nghi cung đình, phát hiện Nhị công tử bị cầm tù, mỗi ngày đều mang theo đồ ăn, lén lút đưa đến cho hắn."
"Khoảng thời gian Nhị công tử ở trong cung, chỉ có đoạn thời gian đó là những ngày sống tốt hơn một chút, nàng ấy thường xuyên đến nói chuyện với hắn, thật ra hoàng hậu là một đứa trẻ tốt, chúng nô tài đều nhìn thấy được, nàng ấy là một người đáng thương, bệ hạ thân bất do kỷ, nàng ấy cũng thân bất do kỷ, coi như nể mặt Nhị công tử, sao bệ hạ không tặng nàng ấu một phần quà lễ cập kê."
Triệu Lăng thừa nhận, chính vào thời khắc ấy, bản thân đã nảy sinh lòng cảm kích và thương hại nàng.
Nhưng mà chỉ là nháy mắt.
Nàng họ Hồ, cả đời này bọn họ vĩnh viễn không đứng chung một chỗ.
Nhưng hắn không nghĩ tới, người hắn cho rằng vô dụng, có một ngày lại bị hắn lợi dụng
Hồ Mẫn Dung thật sự ngốc, mỗi một lần đều bị hắn bắt bí được chuẩn xác.
Nàng mời gánh hát vào cung, sai người đi thành Lạc Dương mua điểm tâm ngon nhất, lại khẳng định tơ lụa ở tiệm vải tốt hơn trong cung, nên cứ ba ngày hai bữa lại tìm người ra ngoài.
Đây không thể nghi ngờ là cung cấp tiện lợi cho Triệu Lăng.
Hắn vốn tưởng rằng, nàng là một đứa ngốc vô tâm.
Mãi đến một ngày, nội quan bên người nàng muốn kiểm tra gánh hát, lại bị nàng tùy ý điều đi.
Lúc đó, nàng giống như một tiểu hồ ly, lén liếc mắt nhìn hắn.
Triệu Lăng lòng mang cảnh giác, tim đập dồn dập.
Nhưng sự lo lắng của hắn là dư thừa, tiểu hồ ly giả vờ ngây ngốc, căn bản không có ý định đem tin tức tiết lộ cho bất cứ ai.
Hoàng hậu ngoại trừ sống phóng túng, chẳng hề làm gì cả, cũng không muốn làm gì.
Triệu lăng nhớ tới những lời Tô nội quan đã nói, đột nhiên cảm thấy có lẽ mình có chút tàn nhẫn rồi.
Hắn chưa bao giờ muốn mắc nợ bất cứ ai, cho dù là nữ nhi của Hồ gia.
Cho nên hắn đến Tiêu Phòng Điện.
Vốn chỉ là muốn tùy tiện ngồi một chút, nhưng con mắt của nàng sáng như vậy, sáng đến mức rực rỡ.
Nực cười, nàng vậy mà chỉ xin hắn một lọn tóc.
Lúc phát hiện Tống Hữu Thục mang thai, nàng ta còn ý định muốn giấu, khi giấu không được nữa, mới nói thẳng ra.
Triệu Lăng cảm thấy nản lòng thoái chí, loại cảm giác một mình chiến đấu hăng hái, cô đơn và bất lực lại trở về rồi.
Không có chân tình, trên đời này chưa từng có chân tình.
Tống Hữu Thục không nghe lời, sau khi thất vọng, hắn từ bỏ nàng ta.
Trong lòng ngoại trừ thê lương, còn có thất bại thảm hại.
Hắn xưa nay đều là một mình, xưa nay đều là như vậy.
Hoang vu đến lợi hại, lại phát hiện được một chỗ tốt.
Hồ Mẫn Dung ở Tiêu Phòng Điện, mỗi ngày chỉ biết cười hì hì, dường như vĩnh viễn không buồn không lo.
Triệu Lăng như con cá sắp c/h/ế/t khát nước, bắt đầu tìm nguồn sống, tới gần về phía nàng.
Sau đó, biến cố vẫn xảy ra.
Tống gia xong đời.
Tống Hữu Thục c/h/ế/t rồi.
Giọng điệu lúc Hồ Mẫn Dung chất vấn hắn, khiến hắn giật mình trong lòng, cảm thấy ngạc nhiên.
Nàng vậy mà sẽ vì Tống Hữu Thục, trở về Hồ gia làm ầm ĩ, hoàn toàn trở mặt.
Hắn bắt đầu nguyện ý tin tưởng, nàng cũng là một người đáng thương.
Một hoàng hậu con rối bị hai gia tộc vứt bỏ, được hắn ôm từ Lương Vương phủ trở về.
Bọn họ nên ở chung với nhau, hoàng đế với hoàng hậu đều không có nơi nương tựa, bị người khác ruồng bỏ, giống như một con rối.
Khi hắn biết được, từ lâu Tiểu Dung Nhi cũng bị trong nhà coi như quân cờ, mất đi sự trong trắng, Triệu lăng nghẹn ngào như một con thú bị thương.
Nổi đau của hắn rõ ràng như vậy.
Nàng ở dưới mí mắt hắn đã bị bắt nạt.
Hắn vốn dĩ có thể bảo vệ nàng.
Hắn xin thề, về sau sẽ không bao giờ để nàng chịu tổn thương nữa.
Hắn còn muốn báo thù, trù tính năm năm, rốt cuộc giết được Lương Vương.
Mọi thứ đang trở nên tốt hơn.
Tiểu Dung nhi vì hắn sinh một nữ nhi.
Tương lai bọn họ còn sẽ có nhi tử.
Hắn muốn tăng nhanh bước chân, đặt nền móng vững chắc cho giang sơn của nhi tử.
Tất cả đều được tiến hành đâu vào đấy, cho đến khi Từ Tuần đưa Kiều Tĩnh Nhàn tới.
Hắn không phải người ngu, chỉ cần điều tra một chút, là đã biết rõ Kiều Tĩnh Nhàn đã là người của Từ Tuần rồi.
Ngoại trừ phẫn nộ, vẫn là phẫn nộ.
Thuở niên thiếu, quả thật hắn đã từng thích Kiều Tĩnh Nhàn, có ấn tượng tốt với nàng ta.
Nhưng nàng ta thích Nhị ca.
Bọn họ tình đầu ý hợp, tâm tư của hắn cũng dần dần buông xuống.
Sau khi Nhị ca c/h/ế.t, hắn vẫn chưa tới mười sáu tuổi, ở cái tuổi mờ mịt luống cuống.
Kiều Tĩnh Nhàn nói muốn đi theo hắn, hắn từ chối không được, nên đồng ý.
Dù sao cũng là góa phụ của Nhị ca, hắn vốn nghĩ rằng coi nàng ta như tỷ tỷ, giữ ở bên người vậy thôi.
Ai có thể nghĩ đến hai nhà Hồ Từ lại tàn nhẫn như vậy.
Thế gian gặp lại, thường kèm theo cảnh còn người mất.
Triệu Lăng không còn là hoàng đế thiếu niên lúc trước, hắn đã trưởng thành mạnh mẽ hơn, như mầm cây xuyên qua lòng đất, vươn lên, mọc rễ nảy mầm.
Thời điểm như thế này, những nhân tố nguy hiểm ẩn núp đã trở thành những chi tiết vụn vặt trong đời sống của hắn.
Những thứ thứ đó có thể bỏ qua.
Bao gồm cả Kiều Tĩnh Nhàn ư?
Bao gồm.
Đi đến một bước này quá khó khăn, kiếm củi ba năm thiêu một giờ, không thể.
Kiều Tĩnh Nhàn nhìn như vô hại, nhưng hắn là hoàng đế, làm sao có thể không hiểu, gương mặt càng xinh đẹp, thì càng ẩn chứa nhiều rắn độc dưới gương mặt đó.
Hắn thậm chí suy nghĩ, Nhị ca đã c/h/ế/t, A Nhàn cũng thay đổi, không bằng đưa nàng ta đi cùng với Nhị ca.
Thế nhưng hắn lại không nỡ, A Nhàn đã nói, vĩnh viễn sẽ không làm tổn thương hắn.
Hắn liên tục thử nàng ta, cố gắng từ trong giọng nói của nàng ta, phát hiện ra sự thù hận và tức giận.
Phàm là người có bất kỳ manh mối nào, hắn đều muốn chém c/h/ế/t không chút lưu tình.
Nhưng mà nàng ta không có.
Hắn vẫn bất an như trước, bởi vì trong lòng đã nhận định nàng ta là người của Từ Tuần, sẽ có mưu đồ gây rối.
Hắn nhiều lần quyết định có nên g/i/ế/t nàng ta hay không.
Xoắn xuýt, đau khổ, hổ thẹn, tiếc hận, lúc tay của hắn vươn ra đặt ở trên cổ Kiều Tĩnh Nhàn, thật vất vả mới hạ quyết tâm tàn nhẫn, lại bị Hồ Mẫn Dung đánh thức.
Hắn cảm ơn nàng, sau đó cũng cảm thấy nàng có vẻ thông minh, nhưng kì thực rất ngốc.
Hắn đã nói từ trước, Kiều Tĩnh Nhàn thích Nhị ca, tuy rằng bây giờ, nàng ta cũng lộ ra ý muốn trao thân cho hắn.
Trong Cần Chính Điện, chén canh trong tay nàng ta không cẩn thận đổ lên y phục hắn, lúc thay y phục, Kiều Tĩnh Nhàn đột nhiên thổ lộ tâm sự.
Triệu Lăng cự tuyệt, nữ nhân Nhị ca thích, hắn vĩnh viễn sẽ không đụng vào.
Hắn đã bở lỡ mất thời cơ giết Kiều Tĩnh Nhãn, sau đó nàng ta c/h/ế/t trong tay Tiểu Dung Nhi.
Chết ở trong tay nàng cũng không sao cả, từ khi hắn ngồi lên vị trí này, trái tim đã không còn ngừng cứng ngắc.
Hắn nghiễm nhưng là đế vương hợp lệ, đang cố gắng bảo vệ hoàng quyền với giang sơn của mình.
Bất kỳ ai có thể uy hiếp hoặc muốn phá hủy những gì hắn cực khổ, nhẫn nhục chịu đựng để đổi lấy, mặc dù đã từng là cố nhân, Kiều Tĩnh Nhàn, cũng có thể g/i/ế/t.
Nàng ta chết cũng không sao, nhưng trong buổi cung yến, bọn họ vậy mà ép hắn giao hoàng hậu ra.
Đem Tiểu Dung nhi đưa cho tên Hô Diên Kỳ khốn nạn kia?
Biết rõ là cái cơ, hắn vẫn rất tức giận.
Phẫn nộ đến ngông cuồng tự đại.
Hai nhà Hồ Từ, nhà mẹ đẻ ruột thịt của Dung Nhi, lại một lần nữa bỏ rơi nàng.
Loại tư vị bị vứt bỏ này, hết lần này đến lần khác, hắn cũng đồng cảm như bản thân hắn đã bị vậy.
Sau khi cung yến kết thúc, Triệu Lăng vô lực co quắp ngồi ở trên mặt đất, cạn kiệt sức lực.
Mặt trời đã lặn, đêm nay, mặt trăng với sao trời cũng chưa từng xuất hiện.
Cố gắng lâu như vậy, cuối cùng là công dã tràng.
Hắn đã đưa nàng đi ngắm bầu trời đầy sao, đâu thể nào cam lòng để nàng giống như hắn, bất lực và bơ vơ dưới màn đêm.
Ai cũng có thể vứt bỏ nàng.
Ai cũng có thể không cần nàng.
Hắn không thể.
Phu thê một thể, cùng đi Hồng Mông, những lời này là đúng.
Hắn và nàng, đã sớm cùng một thể, vứt bỏ nàng chính là vứt bỏ chính mình.
Bọn họ còn có hài tử, việc đã đến nước này, phải tìm một con đường cho Hà Thanh.
Hắn lừa nàng, để nàng hận hắn, vậy thì sau này nàng mới có thể dẫn hài tử rời đi mà không do dự.
Triệu Lăng nở nụ cười.
Dung Nhi, chúng ta không thể chạy xa hơn nữa, ta là hoàng đế vô năng, là một vị vua mất nước.
Nhưng ít ra, ta có thể làm một trượng phu đỉnh thiên lập địa, một phụ thân đỉnh thiên lập địa.
Đây có thể là chuyện cuối cùng ta có thể làm cho hai mẹ con nàng.
Quân Hán công chiếm Lạc Dương, tất cả đều kết thúc.
Hắn ngồi ở Thái Cực Điện, phóng tầm mắt nhìn mái hiên và bầu trời xa xa, ánh hoàng hôn đỏ như máu, trong không khí tràn ngập mùi máu tanh với mùi lửa cháy.
Chỉ là hắn không ngờ tới, Hồ Mẫn Dung vốn dĩ đã phải rời đi, lại xuất hiện ở cửa điện.
Trong nháy mắt, Triệu Lăng cảm giác máu vọt lên cổ họng, trái tim giống như bị bóp nát.
Thật vất vả nuốt xuống vị tanh trong cổ họng, hắn đỏ mắt tức giận nói: "Hồ Mẫn Dung, sao nàng lại ở chỗ này?"
"Bệ hạ ở chỗ này, thần thiếp đương nhiên cũng nên ở chỗ này."
"Mọi người chạy hết rồi, tại sao nàng không đi."
"Ngài là hoàng đế, ta là hoàng hậu, nên đi cùng nhau."
Phu thê một thể, cùng đi Hồng Mông, những lời mười bốn tuổi đã nói, Hồ Mẫn Dung nói được là làm được.
Khuôn mặt Dung Nhi bình tĩnh nhìn hắn, cho đến khi trong lòng hắn quặn đau, lục phủ ngũ tạng như sắp bị xé rách.
Đồ ngốc, đồ ngốc ...
Hắn cười rất lâu, cười đến nước mắt cũng chảy ra.
Sau đó, hắn bảo nàng đi trang điểm.
Cô nương ngốc quật cường, có đuổi cũng không đi, hắn cần phải mưu tính vì nàng một lần nữa.
Tiểu Dung Nhi ngốc nghếch, Đại Ngụy đâu cần nàng tới hi sinh cho tổ quốc chứ.
Không đáng.
Nàng nên sống lâu trăm tuổi, an hưởng tuổi già.
Nàng nên có con cháu đầy nhà, hạnh phúc tốt đẹp.
Hắn cắt một lọn tóc của mình, gộp lại với ngọc tỷ, đặt ở trong hộp, giấu ở sau tấm biển.
Phu thê một thể, cùng đi Hồng Mông, những lời mười bốn tuổi đã nói, Hồ Mẫn Dung nói được là làm được.
Vậy thì lọn tóc này, chính là Triệu Lăng mười bảy tuổi, trao cho Hồ Mẫn Dung mười bốn tuổi, là câu trả lời tốt nhất.
Phu thê thiếu niên, không có chờ đến khi đầu bạc.
Hắn nói những lời rất tàn nhẫn như vậy, nhìn nàng tan vỡ, tuyệt vọng, trong lòng càng khủng hoảng hơn so với nàng.
Cho đến khi nàng cầm lấy thanh chủy thủ kia, đâm vào lồng ngực hắn.
Thật tốt, không khủng hoảng, tim cũng đã hết đau.
Thật tốt, nàng còn đưa tay ôm hắn.
Dung nhi, nhất định phải, phải sống tiếp thật tốt.
"Bệ hạ, thần thiếp tiễn chàng một đoạn đường, kiếp sau, đừng sinh ra trong nhà đế vương nữa."
"Được."
Kiếp sau, ta nguyện làm một cơn gió, phất qua bên tai nàng, nói cho nàng biết khi Triệu Lăng còn niên thiếu, thật ra lần đầu tiên nhìn thấy nàng, tim đã loạn nhịp.
Kiếp sau, ta sẽ làm tia nắng ấm áp, chiếu vào người nàng, nói cho nàng biết Cảnh Văn đế Triệu Lăng từng tràn đầy tự tin, hứa cho nàng non sông gấm vóc.
Kiếp sau, ta còn có thể làm những vì sao đầy trời, chiếu vào trong đôi mắt của nàng, mỗi một ngôi sao đều đang nói cho nàng biết, A Tấn, từng là phu quân của Tiểu Dung Nhi ...
(Hết)





