Chương 13
Hôm sau lúc ta thức dậy, đôi mắt của ta chắc là sưng đỏ.
Bởi vì ta thấy Hô Diên Hoằng ngồi ở bên giường, sắc mặt khó coi.
Ngọc tỷ đặt trên bàn rất dễ thấy.
Hắn nói: "Tối hôm qua lúc trẫm tới đây, cung nhân nói nàng ngủ rồi."
"Vâng, thần thiếp thấy không khỏe trong người."
"Nàng có chuyện gì muốn nói với trẫm không?"
"Bệ hạ cũng đã thấy rồi, thứ ngài muốn ở trên bàn, thần thiếp muốn cầu xin ngài một ân điển."
"Nàng nói đi."
"Thả ta xuất cung."
Lông mày Hô Diên Hoằng nhíu lên, cười khẩy: "Nàng coi ta là cái gì? Nàng đã tìm được nữ nhi rồi, đón con bé vào cung đi, trẫm cũng đã nói sẽ phong con bé làm trưởng công chúa, chỉ là một đứa nhỏ mà thôi, chẳng lẽ trẫm không khoan dung với con bé được?"
"Bệ hạ, cũng không phải như thế, ngài hiểu ý của ta mà ."
Ta lẳng lặng nhìn hắn, vẻ mặt hắn ngẩn ra, sau đó đột nhiên tức giận, tiến đến túm lấy cổ áo của ta, nghiến răng nghiến lợi: "Đem món đồ kia trả về đi, ta không muốn, những gì hôm nay nàng nói, ta sẽ làm như chưa từng nghe thấy, Hồ Mẫn Dung, trái tim của nàng là làm từ tảng đá sao? Dương Nhi chẳng lẽ không phải nhi tử của nàng sao? Sao nàng có thể nhẫn tâm như vậy, muốn bỏ rơi phụ tử chúng ta?!"
Hô Diên Hoằng tức đến nổ phổi, ta lại không phản ứng với hắn.
Trước khi tan rã trong không vui, hắn hất tay rời đi, đi được hai bước, bỗng trở về, âm trầm nói: "Hồ Mẫn Dung, lương tâm của nàng đều bị chó ăn hết rồi à, tìm được nữ nhi liền qua cầu rút ván? Trước đây đối với ta muốn gì được đó, còn biết nói những lời dỗ ta, bây giờ lợi dụng xong rồi, trở mặt vô tình muốn bỏ chạy? Nàng tỉnh lại đi, đợi trẫm c/h/ế/t rồi lại nói."
Ngọc tỷ, hắn không thèm nhìn lấy một cái.
Một khoảng thời gian sau đó cũng không muốn gặp ta.
Hô Diên Hoằng là một hoàng đế tốt, đối với ta mà nói, cũng là một trượng phu tốt.
Có lúc ngẫm lại, đúng như những lời đồn, một hoàng hậu tái giá mà nhận được sự che chở như vậy, còn đòi hỏi gì được nữa.
Nhưng ta không còn cách nào khác, ta quá nhớ nữ nhi của mình.
Hà Thanh đã bảy tuổi, không còn là đứa nhóc dễ bị lừa gạt, lúc ta hỏi con bé có nguyện ý trở về Lạc Dương không, con bé hỏi ta: "Trở về thì có cái gì tốt?"
Ta suy nghĩ một chút, nói: "Sau khi trở về, con chính là công chúa của Đại Ninh."
"Công chúa có cái gì tốt?"
"Công chúa có thể mặc y phục xinh đẹp, ăn sung mặc sướng, muốn cái gì sẽ có cái đó."
"Thật sao? Những thứ đó con đều đã có, thứ con muốn, là đi xem núi non tươi mát sau cơn mưa, hương thu nhuộm đẫm sắc trời chiều, trăng sáng soi rọi rừng thông tỏ, suối trong róc rách chảy qua khe."
Con bé đếm trên đầu ngón tay, nghiêm túc nhìn ta: "Mẫu thân, những thứ đồ này, trong cung đều sẽ có sao?"
Ta kinh ngạc nói: "Ai dạy con những thứ này?"
"Lúc Nhã Đình tửu lâu tổ chức đại hội thơ rượu, những văn nhân kia nói, bọn họ còn nói, hôm nay là thái bình thịnh thế, làm hoàng đế cũng chưa chắc có thể tự do như bách tính bình dân, chúng ta muốn đi chỗ nào thì đi chỗ đó, muốn xem mặt trời mọc liền đi lên núi, muốn nhặt đá cuội lên đi đến bờ sông, chẳng phải rất tốt sao."
Giọng nói của Hà Thanh non nớt, khiến cho ta trầm mặc một lúc.
Dường như đây là ý trời đã định sẵn từ lâu.
Trước khi Triệu Lăng c/h/ế/t, ta đã nói với hắn, kiếp sau đừng sinh ra trong nhà đế vương nữa.
Bây giờ ngay cả nữ nhi của hắn, cũng đã lựa chọn một con đường khác từ lâu.
Ta không thể nào miễn cưỡng Hà Thanh.
Cho nên ta muốn đi cùng con bé, đi xem núi non tươi mát sau cơn mưa.
Nhưng ta với Hô Diên Hoằng còn có nhi tử.
Dương Nhi bốn tuổi, cũng rất thông minh, thằng bé hỏi ta: "Nghe phụ hoàng nói, mẫu hậu không cần chúng ta nữa?"
Ta dừng một chút, vuốt đầu của thằng bé nói: "Con đừng nghe phụ hoàng nói bậy, mẫu hậu sao có thể không cần con được chứ, con mãi mãi là nhi tử của mẫu hậu."
"Vậy, vì sao mẫu hậu lại muốn rời đi?"
"Mẫu hậu cũng muốn giống như tỷ của con, đi lên núi xem mặt trời mọc, đến bờ sông kiếm đá vụn."
"Vậy có bao giờ mẫu hậu thắc mắc, vì sao tỷ có thể đi lên núi xem mặt trời mọc, bờ sông kiếm đá vụn không?"
"Vì sao?" Ta có chút không hiểu ý của thằng bé.
Dương Nhi nghiêm túc nói: "Quân chủ chính trực là phúc của đất nước, phụ từ tử hiểu, phu tin thê trinh, là phúc của gia đình, mẫu hậu với phụ hoàng là phu thê, đồng lòng thống trị đất nước, bách tính an cư, tỷ mới có thể đi lên núi xem mặt trời mọc, bờ sông kiếm đá vụn."
"Ai dạy con những thứ này?"
"Phụ hoàng."
...
Mấy ngày nay không gặp Hô Diên Hoằng, nghĩ tới nghĩ lui, ta đến đại điện tìm hắn.
Vua của một nước đang buồn bực ngồi dưới đất, lười nhác lật xem tấu chương, trên đất còn có một bầu rượu.
Thấy ta đi vào, sắc mặt hắn thay đổi, hừ lạnh nói: "Trẫm còn tưởng rằng là ai, hóa ra là một tên lừa gạt."
Ta thở dài một tiếng, tiến lên nhặt tấu chương rải rác trên đất: "Lúc bệ hạ xử lý chính vụ, không nên uống rượu."
"Tên lừa đảo không có lương tâm, còn dám tới quản chuyện của trẫm."
"... "
Ta đem tấu chương để dưới chân hắn: "Thần thiếp cáo lui trước, đợi bệ hạ có thể nói chuyện đàng hoàng rồi lại đến."
Nói xong, ta đứng dậy liền muốn rời đi.
Nhưng không ngờ một giây sau, Hô Diên Hoằng đột nhiên bắt lấy cánh tay của ta.
Ta bị hắn lôi kéo hét lên một tiếng, thân thể nghiêng về phía trước, trực tiếp đâm vào trong lồng ngực của hắn.
Hô Diên Hoằng rên lên một tiếng, chắc là bị ta đụng mạnh.
Hắn cắn răng nói: "Hồ Mẫn Dung, nàng muốn mưu sát phu quân à."
"Rõ ràng là do chàng đột nhiên kéo thiếp, bệ hạ tuổi cũng đã cao rồi, sao còn làm chuyện ấu trĩ chứ."
Ta có chút tức giận, đứng dậy muốn rời đi, lại bị hắn duỗi cánh tay ra, ôm lấy cổ của ta không tha.
Ta cố dùng sức tránh thoát mấy lần, nhưng giống như cổ ngỗng bị kẹp lại, vừa tức vừa gấp, chổng mông lên, ta đưa tay cào mặt hắn.
"Thả ra! Hô Diên Hoằng, chàng thật ấu trĩ, mau buông ra, thiếp tức giận rồi đó!"
"Nàng tức giận đi, ta thích nhìn dáng vẻ tức muốn hộc máu của nàng, đừng có đoan chính mãi như vậy, nàng không thấy mệt à."
Tâm trạng của hắn trở nên rất tốt, vừa câu cổ ta, vừa âm trầm nói: "Còn có, nói ta tuổi đã cao gì đó, Dung Dung, nàng giải thích rõ ràng cho ta."
"Thả ra, thiếp không thở được, sắp bị ghìm chết rồi!"
Trước khi kiên trì nhẫn đến cực hạn, ta nghẹn đến mặt đỏ rần, cào một đường trên mặt hắn.
Hô Diên Hoằng đúng lúc buông lỏng tay ra, sờ mặt của mình: "Cào nát rồi?"
Quả thực, một vết móng tay khá dài, rỉ máu.
Toàn bộ lửa giận tiêu tán, ta lúng ta lúng túng nói: "Thiếp đã nói thả ra rồi, là do chàng một hai muốn làm loạn."
"Hồ Mẫn Dung, nhất định là bình thường ta quá dung túng cho nàng, không nỡ đánh, không nỡ mắng, cho nên nàng được đà lấn tới đúng không."
Hắn liếc mắt nhìn ta, ta rụt cổ lại, không nói lời nào, nhưng vẻ mặt cũng không phục.
Hô Diên Hoằng nắm lấy tay của ta, xem từng ngón: "Ngón nào cào?"
"Làm gì?" Ta dùng sức co lại.
"Không làm gì hết, khen ngợi một chút, sau đó đem móng vuốt cắn đứt."
Giọng điệu uy hiếp, nhưng trên mặt hắn lại ngậm ý cười, lười biếng, còn làm bộ muốn đưa ngón tay đặt ở bên môi.
Ta đột nhiên rút tay về, không nhịn được lườm hắn một cái.
Có lẽ là cái lườm khinh thường kia không đủ đứng đắn, nên hắn lại tiến gần, lại bắt đầu táy máy tay chân mà muốn ôm eo ta lại ——
"Đừng nóng giận, không đi nữa, hửm?"
Thân hình nam nhân cao lớn, ôm eo của ta, nửa nằm ở trong ngực ta, ngửa mặt nhìn ta, giọng nói ôn nhu.
Đôi mắt màu nâu đậm thâm trầm lại thuần túy, lông mi dày đặc, như lông quạ.
Ngón tay cố tình gãi vào điểm ngứa của ta, ta không nhịn được đập tay của hắn, tức giận nói: "Đừng nháo."
"Không nháo, chỉ cần nàng không đi, về sau ta đều nghe theo nàng." Đầu hắn chôn ở trong ngực ta, giọng nói có mấy phần ủ rũ.
Ta sững sờ run lên, không nhịn được mở miệng hỏi hắn: "Hô Diên Hoằng, tại sao chàng lại đối xử tốt với thiếp như vậy?"
"Nàng là thê tử của ta, thương nàng không phải là chuyện đương nhiên sao?"
"Nhưng mà, thiếp đáng giá sao?"
Hắn nâng mí mắt lên nhìn ta, nhướng mày: "Lão tử yêu thích, sao nàng lại nói nhiều như vậy chứ."
"Thiếp không tốt."
"Ai nói? Ta chém c/h/ế/t hắn."
"Thiếp nói."
"Hồ Mẫn Dung, nàng có bệnh à."
Hắn đột nhiên tức giận, ngồi thẳng người, buồn bực nắm tóc, vừa quay đầu lại đụng phải đôi mắt đẫm nước mắt của ta.
Trong nháy mắt, vẻ mặt hắn lại trở nên mềm mại: "Khóc cái gì? Nàng vừa khóc là làm ta sợ hãi."
Hắn đưa tay giúp ta lau nước mắt, động tác có chút thô lỗ: "Cả ngày nàng suy nghĩ cái gì vậy, Hồ Mẫn Dung không tốt? Trên đời này sẽ không có nữ nhân nào tốt bằng nàng."
"Một đại mỹ nhân thông minh như vậy, cứng cỏi lại dũng cảm, nếu như không có nàng, ta thật sự không trị được đám quan văn miệng đầy nhân nghĩa đạo đức kia."
"Hai chúng ta là trời sinh một đôi, năm đó đi sứ Đại Ngụy, nàng ở hành lang may vá y phục cho ta, ta đã nói rồi mà, ở Hung Nô chúng ta, y phục của nam nhân chỉ có nữ nhân của mình mới may vá được."
"Chưa ai may vá y phục cho ta, nàng cũng dịu dàng như mẫu phi của ta, cũng diễm lệ giống như bà ấy, lúc ta còn rất nhỏ đã nghĩ, tương lai nhất định sẽ cưới nữ tử đẹp nhất Đại Ngụy làm thê tử. Nàng cho rằng lúc chém g/i/ế/t tiến vào Lạc Dương, tại sao ta lại gấp gáp muốn mạng của Hô Diên Kỳ như vậy chứ? Nếu ông ta không c/h/ế/t, nàng sẽ không phải là của ta."
"Hồ Mẫn Dung, cưới được nàng, ta như nhặt được bảo vật, cho nên không cần tự ti, nếu như ta đã thích một người, thì chính là thích toàn bộ con người nàng. "
Bên ngoài Tử Quang Điện, mặt trời sắp lặn, ánh chiều tà nhuộm dần phía chân trời.
Ta cụp mắt, rồi lại tiếp tục ngẩng đầu, đặt tay mình ở trong lòng bàn tay hắn.
Bốn mắt nhìn nhau, hắn nở nụ cười, ta cũng cười.
Mặt trăng và sao thuộc về ta, đều đã hạ xuống.
Nhưng Hồ Mẫn Dung thời thiếu nữ đã được ngắm bầu trời đầy sao, mãi mãi khắc ghi trong lòng.
Người sống, cuối cùng phải sống sao cho xứng đáng.
Muốn đứng ở dưới ánh mặt trời, nghênh đón mặt trời mọc trở lại vào ngày mai.
Thời thế thịnh vượng này, như ta mong muốn.
Cũng như ước nguyện của hắn.





