Trang chủ Thể loại Trinh thám Thiên Thần Tan Vỡ

Chương 3

Thiên Thần Tan Vỡ Nora Roberts 28333 chữ 2024-09-02 00:23

  Sau cơn hốt hoảng, thật khó khăn khi trở lại với

  thực tế là phải đến chỗ làm việc, phải gặp mọi

  người và phải tỏ ra là mình vẫn bình thường.

  Nhưng mặc dù vậy, cô vẫn tự nhắc nhở mình

  phải có mặt đúng sáu giờ.

  Lựa chọn duy nhất của cô lúc này là phải đối

  mặt với thừa nhận mọi cố gắng mấy tháng trời

  qua coi như công cốc. Chỉ cần một cuộc điện

  thoại cô sẽ bị bắt.

  Mọi chuyện coi như kết thúc.

  Cô lê bước. Mặc quần áo đã là một chiến thắng,

  bước ra khỏi phòng và đi đến nhà hàng cũng là

  một thắng lợi đối với cô lúc này. Không khí bên

  ngòai vẫn lạnh-mùa đông vẫn chưa qua hẳn –

  và hơi thở của cô đầy hơi nước trong ánh sáng

  lờ mờ của buổi sáng tinh mơ mùa đông. Mấy

  ngọn núi vẫn chỉ là bóng đen mờ ảo trên nền tời

  và vầng trăng khuyết bây giờ đã khuất sau đỉnh

  núi. Sương mù bao phủ bốn xung quanh như

  bức màn dày đặc. Hơi nước bốc lên từ mặt hồ

  che mờ cả mấy thân cây trụi lá khẳng khiu.

  Trong bóng tối lạnh giá tất cả trở nên mơ hồ,

  tĩnh mịch, hòa quyện vào nhau. Cô giật nẩy

  mình mỗi khi xuất hiện vật gì đó trong màn

  sương mù rồi lại yên tâm đôi chút khi phát hiện

  ra đó chỉ là một con thú hoang.

  Có thể chỉ là một con hưou, con nai gì đó vì cô

  không thể nhìn rõ chúng từ đằng xa trong sương

  mù. Mỗi khi nó tiến lại gần mặt hồ, hình bóng

  của nó lại thấp thóang hiện ra trước mắt cô.

  Con vật cúi đầu xuống uống nước và cô nghe

  thấy tiếng chim hót đầu tiên trong ngày cất lên.

  Bất chợt cô muốn ngồi xuống ngay bên đường

  một mình im lặng ngắm cảnh bình minh lên.

  Nhưng rồi cô lại lặng lẽ bước. Cô sẽ phải đối

  mặt với công việc, với con người và những câu

  hỏi mà người ta thừơng đặt ra mỗi khi có người

  mới đến làm việc. Không thể đến chậm, cũng

  không thể tỏ ra lo lắng và không hiểu sao lúc

  này cô không hề muốn quan tâm đến bản thân

  mình.

  Phải bình tĩnh, chú ý. Và để trấn an cho mình,

  cô lẩm nhẩm trong đầu mấy vần thơ, cố gắng

  tập trung vào nhịp điệu của bài thơ cho đến khi

  cô tự nhận ra là mình đang lẩm bẩm đọc bài

  thơ đó. Nhưng không có ai quanh đây cả, không

  ai nghe thấy cả, và mấy vần thơ đó đã đưa cô

  đến nhà hàng của Joanie.

  Đèn bên trong đã bật sáng khiến cô hơi giật

  mình. Joanie đã ở trong bếp. Cô phân vân tự hỏi

  không biết cô ta có ngủ hay không?

  Sẽ phải gõ cửa, mỉm cười và vẫy tay chào mọi

  người. Một khi đã bứơc vào trong cô sẽ không

  còn cảm thấy lo lắng nữa.

  Nhưng cánh tay cô dường như tê cứng. Các

  ngón tay cũng không muốn cử động khi cô định

  nắm tay vào để gõ cửa. Cô đứng đó cảm thấy

  bất lực, vô dụng và ngờ nghệch.

  “Không mở được cửa à?”

  Cô giật mình quay lại thấy Linda-Gail đang đóng

  cửa xe đi vào.

  “Không, không, tôi chỉ..”

  “Chị ngại à? Hình như đêm qua chị không ngủ?”

  “Có thể coi là như thế.”

  Không khí như càng thêm lạnh khi Linda-Gail

  bước lại gần cô. Cặp mắt xanh sáng thân thiện

  ngày hôm qua giờ trở nên lạnh lùng, thờ ơ.

  “Tôi có đến muộn không?” Cô hỏi Linda-Gail.

  “Rất ngạc nhiên khi thấy chị sau một đêm không

  ngủ.”

  Reece giật mình khi nghĩ đến cảnh cô ngồi một

  mình trên giuờng tay nắm chặt chiếc đèn pin

  lắng tai nghe ngóng, “Làm sao cô..”

  “Lo được mệnh danh là người có khả năng duy

  trì lâu đấy.”

  “Lo sao? Ồ, không,” Cô ngạc nhiên thích thú khi

  hiểu ra ý nghĩ ám chỉ của Linda-Gail. “Không

  phải vậy đâu. Chúng tôi không làm gì cả. Tôi

  mới gặp anh ấy được mười phút. Muốn biết khả

  năng đó của anh ấy thì cũng phải mất ít nhất là

  một giờ gặp nhau.”

  Linda-Gail mở cửa và nheo mắt nhìn cô vẻ nghi

  ngờ. “Chị không ngủ với anh ta thật sao”

  “Không. Tôi không làm như vậy có phá lệ của thị

  trấn này không? Tôi có bị đuổi việc hay bị bắt

  chỉ vì không làm chuyện đó không? Nếu đó là

  một phần trong yêu cầu của công việc thì có lẽ

  tôi phải được trả nhiều hơn tám đô la một giờ.”

  “Ồ không, chuyện đó là tự nguyện. Xin lỗi, tôi

  thực sự xin lỗi, lẽ ra tôi không nên vội vàng

  đánh giá chị như vậy.”

  “Anh ấy chỉ đưa tôi về khách sạn, mời tôi đi

  uống nước nhưng tôi không đi, đề nghị đưa tôi

  đi thăm thị trấn này nhưng tôi có thể tự mình đi

  thăm được. Anh ấy còn rủ tôi cưỡi ngựa nhưng

  tôi không biết cữơi ngựa. Tuy nhiên tôi có thể

  thử một lần xem sao. Anh ấy rất lịch sự và

  duyên dáng. Tôi không biết là cô và anh ấy cũng

  đã từng có quan hệ.”

  “Tôi và Lo?” Linda-Gail thốt lên có vẻ ngạc

  nhiên. “Chúng tôi chưa bao giờ làm chuyện đó

  cả. Tôi chỉ là một trong rất nhiều phụ nữa ở khu

  vực này chưa từng bao giờ ngủ với anh ta. Ai đó

  có lả lơi dễ dãi thì tùy họ chứ tôi thì không.”

  Linda-Gail nhún vai dò xét. “nhưng nhìn chị có

  vẻ rất mệt mỏi đấy.”

  “Chỉ đơn giản là đêm qua tôi ngủ không ngon.

  Có thể là do đêm đầu tiên ngủ ở nơi mới với

  công việc mới nên tôi hồi hộp.”

  “Không sao đâu.” Linda-Gail mở cửa và thái độ

  trở nên gần gũi hơn. “Mọi người quanh đây

  không đến nỗi nào.”

  “Liệu hai cô có đứng đó mà chuyện trò cả ngày

  được không. Tôi không trả tiền để các cô tán

  gẫu đâu.” Joanie lên tiếng khiến cả hai giật

  mình.

  “Ồ, mới có sáu giờ năm phút thôi cô Joanie.

  Không lẽ cô lại trừ tiền lương của cháu.”

  Lại nói chuyện tiền nong, Reece này, đây là tiền

  hoa hồng của chị tối hôm qua.”

  “Của tôi? Tôi đâu có phục vụ bàn?”

  Linda-Gail nhét chiếc phong bì vào tay Reece.

  “Đó là quy định của nhà hàng. Người nấu ăn sẽ

  được mười phần trăm tiền hoa hồng. Họ thưởng

  cho chúng ta vì chất lượng phục vụ nhưng nếu

  thức ăn không ngon thì sẽ chẳng bao giờ có

  khoản nào đâu.”

  “Cám ơn cô.” Reece nghĩ cũng không đến nỗi

  nào và cô cất chiếc phong bì vào túi.

  “Không nên tiêu xài hết chỗ đó ở một nơi.”

  Joanie đập tay xuống bàn lớn tiếng “Các cô xong

  chưa? Chuẩn bị bàn để phục vụ ăn sáng đi

  Linda-Gail. Còn cô Reece vào trong này làm

  việc.”

  “Vâng, thưa cô. Chúng cháu để muốn thay đổi

  không khí một lát thôi mà” Cô vào trong mặc tạp

  dề và nói tiếp. “Cậu con trai của cô rất hấp dẫn

  nhưng tôi qua cháu phải ngủ một mình.”

  “Chắc là nó không được khỏe”

  “Có thể như thế nhưng dù sao thì cháu cũng

  không có ý định ngủ chung với ai trong thời gian

  ở thị trấn Angel’s Fist này đâu.”

  Joanie đặt đĩa bánh kếp sang một bên có vẻ

  ngạc nhiên. “Cô không thích chuyện đó sao?”

  “Tất nhiên là có chứ. Chỉ có điều cháu không có

  ý định làm chuyện đó trong thời gian tới thôi.”

  “Thế thì đáng buồn và thiếu hụt đấy. Cô biết

  cách làm món trứng rán Mexico (1) không? “Dạ

  biết chứ”

  “Ngày chủ nhật mọi người hay dùng món đó và

  món bánh rán. Nướng thịt xông khói và làm

  nứơc xốt đi. Khách hàng đến ngay bây giờ đấy.”

  Trước giờ nghỉ trưa Joanie mang cho cô một đĩa

  đầy trứng trộn rán và thịt lợn xông khói. “Mang

  vào phòng sau ngồi ăn đi.”

  “Chỗ này hai ngừơi ăn vẫn đủ”

  “Đúng, nếu cả hai bọn họ đều là kẻ biếng ăn”

  “Không, phải vậy.” Cô nhón một chút trứng có ý

  thử mùi vị của nó”

  “Quay vào phòng của tôi ngồi ăn đi. Cô có hai

  mươi phút đấy.”

  Cô đã nhìn phòng làm việc của Joanie. Nếu gọi

  nó là phòng thì quả là người ta đã quá hào

  phóng. “Cô này, cháu không quen ngồi ở những

  nơi chật chội.”

  “Cô sợ bóng tối và bị giam giữ hay sao? Quá

  nhút nhát. Ra quầy ngồi ăn đi. Cô vẫn có hai

  mươi phút đấy.”

  Cô ra ngòai ngồi ăn. Một lát sau Linda-Gail mang

  đến một ly trà và nháy mắt ra hiệu với cô.

  “Chào chú Doc.” Linda-Gail xoay tay xuống quầy

  mỉm cười chào người đàn ông mới đến ngồi

  cạnh Reece. “Chú vẫn dùng món thừơng lệ

  chứ?”

  “Ngày chủ nhật cho chú tăng lượng Cholesterol

  đi. Hôm nay chú sẽ phải làm việc nhiều đấy.”

  Linda-Gail gọi ngay vào trong cho Joanie mà

  không cần ghi thực đơn. “Cô Joanie, chú Doc đến

  rồi nhé.” Linda-Gail quay sang và giới thiệu “Giới

  thiệu với chú Doc đây là Reece, nhân viên nấu

  ăn mới của nhà hàng cháu. Giới thiệu với Reece,

  đây là chú Doc Wallace. Chị đau đớn chỗ nào cứ

  đến gặp chú ấy. Nhưng nhớ đừng chơi bài, chú

  ấy có nhiều thử thuật lắm đấy.”

  “nào, nào. Làm sao tôi làm quen được với người

  mới đến khi cô giới thiệu kiểu đó?” Doc ngồi ngay

  ngắn lại và gật đầu chào Reece. “Nghe nói cháu

  mới đến đây làm việc và nấu ăn rất giỏi phải

  không?”

  “Chú quá khen rồi. Cháu chỉ thích làm công việc

  đó thôi.” Cô cố tỏ ra lịch sự và coi như đó là lời

  khen chứ không phải lời châm chọc của ông

  ta.”Nhà hàng Joanie phục vụ món ăn sáng ngon

  nhất bang Wyoming này đấy. Các khách sạn bây

  giờ thừơng làm những bữa linh đình cho khách

  du lịch. Chỉ những ai biết tiêu tiền mới đến đây.”

  Doc nhâm nhi ly cà phê Linda-Gail vừa mang ra

  cho ông. “Cháu ăn đi cho nóng.”

  Doc tiếp tục trò chuyện. Ông đã làm bác sỹ ở thị

  trấn này gần ba mưoi năm nay. Khi đến đây ông

  vẫn còn là một thanh niên. Ông kể chuyện về

  cuộc đời mình trong khi Reece ngồi nhìn đĩa

  thức ăn. “Khi đến đây chú chỉ muốn khám phá

  nơi này nhưng rồi chú thấy yêu nó, có lẽ vì chú

  đã yêu người con gái mắt nâu tên là Susan. Cô

  chú đã có với nhau ba người con và cậu con trai

  lớn cũng là bác sỹ đi làm việc một năm ở

  Cheyenne (2). Con gái thứ hai của chú, Annie đã

  có gia đình và đang làm cho tạp chí Địa lý Quốc

  gia. Hai vợ chồng nó đã chuyển đến Washington

  D.C ở và có một con trai rồi. Đứa nhỏ nhất nhà

  đang làm việc ở California. Nó nghiên cứu triết

  học nhưng chú không biết nó sẽ nghĩ ra được

  triết lý gì đây. Hai năm trước vợ chú đã qua đời

  vì bệnh ung thư vú.”

  “Xin chia buồn cùng chú.”

  “Đó là khó khăn rất lớn đối với chú.” Doc cúi

  xuống nhìn chiếc nhẫn cứơi và nói tiếp. “Sáng

  nào thức dậy chú cũng tưởng cô ấy còn nằm

  cạnh mình.”

  “Món của chú đây” Linda-Gail đặt món ăn của

  Doc lên bàn và cả hai người cùng cười khi Reece

  nhìn khẩu phần của ông. “Chú ấy sẽ ăn hết

  đấy.” Trước khi bước đi cô còn nói lại trêu chọc

  Doc. Một đĩa đầy chặt bánh kếp, trứng ốp, bánh

  hamburger, thịt rán ăn cùng với nước sốt.

  “Chú ăn hết được chỗ này hay sao?”

  “Ngồi đó xem rồi cháu sẽ thấy, cô bé ạ. Ngồi

  xem mà học tập.”

  Nhìn ông rất khỏe trong chiếc áo sơ mi và áo len

  đan, đúng mẫu người luôn ăn uống và luyện tập

  điều độ. Khuôn mặt ông hồng hào, cặp mắt rất

  sáng.

  Nhìn bữa sáng của ông khiến người ta liên

  tửơng ông là một tài xế đã phải nhịn đói trên

  quãng đường dài.

  “Gia đình cháu ở miền Đông phải không?”

  “Vâng, bà cháu sống ở thành phố Boston.”

  “Cháu học nấu ăn ở đó à?”

  Cô nhìn chăm chú đĩa thức ăn đang bếin mất

  dần trước mặt Doc. “Vâng, cháu bắt đầu học nấu

  ăn ở đó. Sau đó cháu đi học ở Viện nấu ăn New

  England ở Vermount và học thêm một năm tại

  khách sạn Cordon Blue ở Pháp.”

  “Học ở viện nấu ăn và cả ở Paris. Thú vị thật.,”

  Doc chớp mắt có vẻ ngạc nhiên.

  “ý chú muốn nói gì?” Cô chợt nhận mình đã tiết

  lộ quá nhiều về bản thân, điều cô chưa từng

  làm trong suốt hai tuần qua. “Xin lỗi chú, bây

  giờ cháu phải quay lại làm việc. Rất vui được

  gặp chú.”

  Reece làm việc suốt ca trưa và nửa ca chiều. Cô

  quyết định dành cả buổi chiều để đi dạo. Cô sẽ

  thăm hồ, khám phá mấy khu rừng và con suối

  quanh đây để thư giãn và hít thở không khí

  trong lành. Cô sẽ chụp ảnh và gửi tặng cho bà

  mình.

  Cô thay giày, đeo ba lô đúng cách mà sách

  hứơng dẫn du lịch dạy khi đi picnic. Cô sẽ lại ra

  ngoài, sẽ tìm một điểm nào đó quanh hồ để

  ngồi và đọc tờ rơi quảng cáo mà khách sạn vừa

  cung cấp cho cô.

  Mỗi ngày cô sẽ dành một chút thời gian để

  khám phá thị trấn, đi thăm các công viên. Ra

  ngòai sẽ luôn là điều tốt đối với cô.

  Lần đầu tiên được nghỉ trọn ngày cô sẽ đi thăm

  con sông. Nhưng tạm thời bây giờ cô chỉ đi thăm

  những nơi mà sách hứơng dẫn gợi ý.

  Reece chậm rãi thả bộ từng bước. Ít nhất thì

  việc đó cũng mang lại cho cô sự thoải mái. Chả

  việc gì phải vội vàng cả. Trứơc đây cô chưa từng

  bao giờ dành cho mình khỏang thời gian như

  thế này. Chỉ trong vòng tám tháng mà cô làm

  nhiều hơn cả những việc cô làm trong hai mưoi

  tám năm qua. Có thể cô hơi ngớ ngẩn nhưng

  điều chắc chắn là cô đã mất tỉnh táo, hoảng

  loạn và sợ sệt. Còn rất nhiều việc cô phải làm,

  phải sắp xếp lại.

  Cô sẽ không bao giờ có thể trở lại được với con

  người vốn có của mình – một cô gái năng động,

  đầy tham vọng. Cô phải từ bỏ những sở thích

  trước đây. Bây giờ cô lại bắt đầu tìm lại được

  những cảm giác đã bị lu mờ trong thời gian qua.

  Đó là cảm giác về ánh sáng và bóng tối, cảm

  giác nước tan chảy dưới chân cô.

  Cô muốn dừng lại ở đây ngay lúc này để ngắm

  những con diệc lặng lẽ bay lên, nhẹ nhàng như

  áng mây bay lên khỏi mặt nước hồ. Ngắm nhìn

  những gợn sóng lan ra trên mặt hồ cho đến khi

  va vào chiếc thuyền nhỏ mà cậu bé đang bơi

  trên mặt hồ.

  Cô không kịp lấy máy ảnh chụp cảnh con diệc

  bay lên nhưng bây giờ cô có thể thoải mái chụp

  cảnh cậu bé ngồi trên chiếc thuyền màu đỏ, trên

  làn nước xanh phản chiếu bóng những ngọn núi

  phía xa.

  Reece thầm nghĩ cô sẽ chú thích chi tiết cho mỗi

  bức hình vừa chụp được và lại tiếp tục bước đi.

  Làm như vậy bà cô sẽ biết cô đang đến những

  đâu. Cô biết bà đang rất lo lắng cho cô nhưng cô

  chả thể làm được gì khác ngoài những bức thư

  điện tử và những cuộc điện thoại gọi về cho bà

  thông báo cô đang ở đâu, tình trạng của cô như

  thế nào.

  Tất nhiên cô sẽ không nói cho bà biết tình trạng

  thực của mình.

  Xung quanh hồ là những ngôi nhà và túp lều

  nhỏ nhỏ. Đây đó có gia đình đang làm món thịt

  nướng để cải thiện ngày chủ nhật. Ngày hôm

  nay sẽ là một ngày tuyệt vời để thưởng thức

  món gà nứơng với salad, rau trộn, uống trà đá

  hoặc bia.

  Một chú chó lao xuống nước bơi ra đuổi quả

  bong xanh mà cô chủ của nó vừa ném xuống

  song trong khi cô bé đứng trên bờ hồ hô hào cổ

  vũ. Khi vào đến bờ nó thỏai mái vẫy đuôi nước

  làm cho những giọt nước bay ra phản chiếu ánh

  nắng mặt trời như những hạt kim cương nhỏ.

  Nó sủa rít lên có vẻ phấn khích và sẵn sàng lặp

  lại nhiệm vụ khi cô chủ lại tung quả bong xuống

  nước.

  Reece lấy chai nứơc nhấp vài ngụm và thong

  thả đi về phía mấy hàng cây.

  Có thể cô sẽ lại gặp một con nai hay con hươu

  gì đó như lúc sáng sớm nếu cô đi nhẹ nhàng.

  Sách hướng dẫn du lịch nói trong rừng có thể có

  gấu nhưng cô chả thèm chú ý. Hơn nữa, họ nói

  gấu sẽ bỏ đi khi ngửi thấy hơi người.

  Tuy nhiên, cô vẫn phải cẩn thận, không đi xa và

  mặc dù là có la bàn trong tay nhưng cô vẫn phải

  chú ý tới đường đi của mình.

  Trong này lạnh hơn. Cô nghĩ chắc ánh nắng mặt

  trời không xuyên được xuống chỗ mấy vũng

  nước và đống tuyết bên dứơi. Con suối nhỏ mà

  cô vừa đi qua ban nãy buộc phải oằn mình chảy

  vòng qua đám băng tuyết đó.

  Cô đi theo dòng nước và lắng nghe những tiếng

  róc rách nhẹ nhàng ở những nơi băng tuyết

  đang tan. Cô giật thót mình khi nghe thấy tiếng

  động và tiếng bước chân chạy. Tại sao vậy?

  Tiếng chân người hay chân thú? Cô giở sách

  hướng dẫn ra xem lại.

  Lại có tiếng sột sọat làm cô sợ chết cứng một

  lúc mới dám từ từ ngước mắt nhìn lên. Có thể là

  thần hồn nát thần tính nhưng cũng có thể là

  tiếng động đó là do con hươu gây ra. Cô đứng

  lặng một lúc nhìn nó trừng trừng.

  Chắc là do một cơn gió gây ra. Cô lấy máy ảnh

  định chụp con hươu và bật cười với chính mình.

  Tiếng động làm con hươu hỏang hốt chạy vào

  rừng.

  Cô đứng nhìn theo con vật chạy trốn và lẩm

  bẩm “Tao biết rồi. Thế giới này đầy rẫy những

  chuyện nguy hiểm mà.”

  Reece bỏ máy ảnh vào túi và bây giờ cô mới

  nhận thấy cô đã không còn nghe thấy tiếng chó

  sủa hay tiếng xe chạy ngoài đường thị trấn vọng

  vào. Chỉ có tiếng gió xào xạc thổi và tiếng nước

  xì xèo phát ra từ phía con suối.

  Có lẽ mình nên chuyển vào sống trong rừng, tìm

  cho mình một thế giới riêng hoàn toàn cô lập.

  Mình sẽ trồng rau và sẽ chỉ ăn rau quả.” Cô

  phân vân nghĩ khi lội qua con suối. “Cũng đâu

  đến nỗi nào. Mình sẽ học cách câu cá. Một

  tháng mình sẽ chỉ vào thị trấn một lần để mua

  thức ăn.”

  Cô bắt đẩu tưởng tượng cuộc sống mới của

  mình. Sẽ không quá xa hồ nước cũng không quá

  sâu trong rừng. Căn nhà sẽ có rất nhiều cửa sổ,

  chả khác gì cuộc sống ở bên ngoài.

  “Mình sẽ bắt đầu công việc kinh doanh trong căn

  nhà nhỏ. Sẽ nấu thức ăn và bán, có thể là bán

  qua mạng internet. Sẽ không bao giờ rời khỏi

  ngôi nhà và sẽ trở thành con người sợ đám

  đông.” Không, mình sẽ sống trong rừng – như

  thế sẽ tốt hơn – nhưng vẫn làm việc trong thị

  trấn. Có thể là ngay tại thị trấn, sẽ tiếp tục làm

  việc cho Joenie.

  Mình sẽ dành ra vài tuần để thử xem mọi việc

  diễn ra thế nào. Mình sẽ không ở khách sạn

  hôm qua nữa, chắc chắn như thế. Nhưng đi đâu

  thì chưa biết sẽ tính sau vậy.”

  Cô hét lên sợ hãi lùi lại và súyt ngã ngửa.

  Trứơc đó, con hươu đã làm cho cô sợ hết hồn

  thì bây giờ cô lại gặp một người đàn ông nằm

  trên võng, đặt một cuốn sách trên ngực.

  Người ấy đã nghe thấy tiếng cô, cả tiếng cô thì

  thầm với chính mình. Anh tưởng cô sẽ đi về

  phía hồ nước nhưng cô lại đi đến chỗ anh. Anh

  đặt cuốn sách xuống và bắt đầu quan sát cô.

  Có thể là một ngừơi phụ nữ thành thị đang

  muốn trở về với thiên nhiên hoang dã. Nhìn

  dáng vẻ và cách ăn mặc của cô anh có thể đoán

  ra.

  Có phải cô ấy lấy điện thoại ra gọi không? Cô ấy

  có thể gọi cho ai được nhỉ?

  Cô gạt tóc ra sau, khuôn mặc tái xám vì sợ hãi,

  hai mắt trợn tròn.

  “Cô bị lạc hay sao?”

  “Không, có, à mà không.” Cô lúng túng ngơ ngác

  nhìn quanh như người vừa từ hành tinh khác

  đến. “Tôi chỉ đi dạo thôi, tôi không để ý nên vô

  tình đi qua đây!”

  “Đừng có chối. Cô muốn tôi đi lấy súng không?”

  “Ồ, không, tôi biết đây là nhà riêng của anh

  mà.”

  “Điều đó liên quan gì đến cô.”

  “Căn nhà rất xinh.” Cô đứng ngắm căn lều được

  cất đơn giản của người đàn ông, bên trong chỉ

  có duy nhất một chiếc bàn và một chiếc ghế.

  Như thế cũng tốt, một chiếc bàn và một chiếc

  ghế là đủ.

  “Tôi không biết đây là nhà riêng của anh. Xin

  lỗi.” Cô nói tiếp.

  “Tôi không thích xin lỗi. Tôi thích cuộc sống riêng

  biệt thế này.”

  “Ý tôi muốn nói là… Anh hiểu tôi muốn nói gì

  mà.” Cô hít thở một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh

  trong khi tay liên tục xoáy ra xoáy vào chíêc nắp

  chai nước. Đối mặt với những người lạ không

  phải là việc quá khó đối với cô. Điều cô không

  thể chịu đựng được chính là ánh mắt thương hại

  của những người cô quen biết.

  “Sao cô cứ nhìn tôi trừng trừng thế? Cô có biết

  làm như vậy là rất thô thiển không?”

  Anh nheo mắt nhìn cô. Cô rất thích nhìn những

  người biết cách nheo mắt như vậy. Dường như

  họ có một bộ phận cơ riêng để thực hiện động

  tác đó. Một lát sau, anh ta hờ hững giật nắm lon

  bia và nói tiếp. “Cô có biết ai là người quyết

  định việc làm đó là thô thiển không?Việc làm gì

  được coi là thô thiển ở bất cứ nến văn hóa

  nào?”

  “Hiệp hội PRS”

  Anh ta hỏi lại ngay “Ý cô muốn nói Hiệp Hội

  ngăn ngừa những hành động thô thiển phải

  không? Nó ngừng họat động lâu rồi.”

  “Không, theo tôi được biết họ vẫn tiếp tục họat

  động ở những nơi bí mật.”

  “Cụ tôi từng là thành viên của Hiệp hội đó

  nhưng tôi chả thèm quan tâm đến hoạt động khỉ

  gió của nó.”

  “Vậy thì anh sẽ thấy hoạt động của nó trong bất

  kỳ gia đình hay tổ chức nào. Bây giờ tôi sẽ để

  anh tiếp tục đọc.”

  Cô quay đi trong khi anh ta phân vân khong biết

  có nên mời cô một lon bia hay không, làm như

  thế có phần đường đột. Đúng lúc đó một tiếng

  nổ lớn vang lên.

  Anh ta có vẻ thích thú trước phản ứng của cô.

  Đúng là dân thành thị. Nhưng khi thấy cô nằm

  yên bất động không nói được lời nào, anh hiểu

  là cô đang rất sợ. Anh ra khỏi võng để đến chỗ

  cô đang nằm và cúi xuống.

  “Chỉ là tiếng nổ lốp thôi. Có thể đó là tiếng nổ

  của chiếc xe tải nhà Carl Sampson.” Anh nói rất

  thản nhiên.

  “Nổ lốp” Cô run rẩy nhắc lại.

  Anh nghe rõ tiếng cô lẩm bẩm run rẩy vì sợ hãi.

  “Đúng thế.” Anh nắm tay cô để an ủi nhưng cô

  vẫn nằm im co rúm người.

  “Đừng, đừng động vào tôi. Tôi muốn nằm im

  một lát.”

  “Được thôi.” Anh quay lại nhặt chai nước cô vừa

  ném văng ra khi nằm xuống. “Cô dùng loại đồ

  uống này sao?”

  “Vâng, cám ơn anh.” Cô nhận lại chai nước

  nhưng đôi tay run rẩy đến nỗi không mở được

  nắp chai. Anh lấy lại chai nước mở nắp ra và

  đưa cho cô.

  “Tôi không sao cả. Chỉ bị giật mình thôi.”

  Đúng là đồ ngốc, anh thầm nghĩ.

  “Tôi nghĩ đó là tiếng súng”

  “Rồi cô sẽ nghe thấy tiếng súng.Mặc dù bây giờ

  không phải là mùa đi săn nhưng người ta vẫn có

  thể nổ súng nếu họ thích. Đây là miền Tây

  hoang dã mà.”

  “Vâng, vâng, rất có thể. Tôi sẽ làm quen dần.”

  Reece lắp bắp đáp lời.

  “Cô muốn đi bộ trong rừng thì nên mặc đồ màu

  sáng, có thể màu đỏ hoặc màu cam.”

  “Vâng, đúng thế. Lần sau tôi sẽ mặc.”

  Mặt cô đã hồng trở lại một chút nhưng Brody

  nhận thấy đó chỉ là biểu hiện của sự xấu hổ.

  Ngay cả khi cô đứng dậy hơi thở vẫn còn hổn

  hển và phải khó khăn lắm cô mới gạt được mái

  tóc ra sau.

  “Giải trí một chút thế là đủ rồi. Chúc cô vui vẻ

  với thời gian còn lại của mình.”

  “Hy vọng thế.”

  Anh thầm nghĩ, nếu anh là con ngừơi lịch sự thì

  lẽ ra anh phải mời cô ngồi xuống hoặc ít nhất thì

  cũng nên đưa cô trở lại thị trấn. Nhưng rất tiếc

  anh không phải con người như vậy.

  Cô ngập ngừng bước đi được vài bước và ngoái

  lại giới thiệu. “Tên tôi là Reece”

  “Tôi gặp cô rồi.”

  “Ồ, vậy thì tốt quá, Hẹn gặp lại anh”

  Làm sao tránh khỏi được. Anh thầm nghĩ như

  vậy trong khi Reece vẫn lầm lũi bước đi. Hình

  như cô nàng vẫn chưa hết sợ hãi. Mặc dù vậy,

  trong cô ta vẫn tóat lên vẻ hấp dẫn đàn ông.

  Chính vẻ sợ sệt của Reece làm anh thấy thích.

  Anh luôn tò mò tìm hiểu điều gì khiến người ta

  trở nên bối rối. Và đối với cô Reece Gilmore này

  thì cho dù điều đó là gì đi chăng nữa anh vẫn có

  thể khẳng định chắc chắn đó chỉ là do cảm xúc

  nhất thời của cô.

  Reece vừa đi vừa ngắm mặt hồ với những gợn

  sóng lăn tăn, những con thiên nga và con

  thuyền đi lại. Sẽ phải mất rất nhiều thời gian

  nếu cô muốn đi vòng quanh hồ nhưng cô sẽ có

  thể trấn tĩnh lại và sự bối rối của cô sẽ qua đi.

  Cơn xúc động khiến cô đau nhói một bên đầu

  nhưng không sao. Khi về đến khách sạn cô sẽ

  uống thuốc nếu cơn đau không giảm.

  Ruột gan cô cồn cào nhưng dù sao thì đó cũng

  chưa phải là điều tồi tệ nhất đến với cô lúc này

  vì cô vẫn còn tỉnh táo, chưa đánh mất thể diện

  của mình.

  Tại sao lúc cô đang ở một mình trong rừng thì

  tiếng nổ đáng ghét đó lại không xảy ra? Nhưng

  rồi cô lại nghĩ cho dù có ở một mình thì tình

  trạng của cô cũng chả khá hơn chút nào. Cô sẽ

  vẫn run rẩy, co rúm người vì sợ hãi.

  Chắc chắn Brody đã chứng kiến hết những hành

  động của cô. Nước của cô đây. Bình tĩnh đi. Rất

  may là anh ta đã không vuốt ve, vỗ về, dỗ dành

  cô.

  Ánh sáng mặt trời khiến cô chói mắt. Reece mở

  túi lấy kính râm ra đeo và tự nhủ sẽ phải ngẩng

  cao đầu chậm rãi bước từng bước một như

  người bình thường. Cô còn mỉm cười gật đầu với

  một cặp vợ chồng cũng đi dạo quanh hồ với cô,

  thậm chí còn vẫy tay chào người lái xe qua

  đường cho đến khi cô đi ra đến đường lớn.

  Lại là cô bé cô mới gặp hôm trước đang trực lễ

  tân. Reece không thể nhớ nổi tên cô ta là gì. Cô

  gái mỉm cười chào Reece và hỏi thăm sức khỏe

  cũng như chuyến bách bộ của cô. Tất nhiên cô

  biết cách lịch sự trả lời nhưng không giấu nổi ý

  nghĩ là mình đang nói dối.

  Cô muốn về phòng ngay lập tức.

  Cô leo cầu thang về phòng và đứng ngay sau

  cửa thở dài như vừa trút được gánh nặng.

  Trước tiên cô kiểm tra lại tất cả các khóa, sau

  đó uống thuốc và chả thèm cởi quần áo, giày

  dép cô leo lên giường nằm.

  Nhưng Reece đã bất lực, cô không thể trấn tĩnh

  lại được để đi vào giấc ngủ.

  (1) Món trứng rán tẩm tương ớt và nước sốt cà

  chua thường ăn với đậu rán và pho mát

  (ND)

  (2) Thủ phủ của bang Wyoming (ND)

Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận