Nàng Bun | Ngôn tình | Hoàn thành
Nó, con nhỏ mồ côi, vừa tròn ba tuổi, khi vừa đủ hiểu mình là đứa trẻ không được cha mẹ yêu thương, bị vứt bỏ vào tay những con người vì tình thương hay kế sinh nhai mà nuôi dưỡng một bầy trẻ cũng như nó, thì nó đã được nhà họ Trần – chủ nhân của tập đoàn kim hoàn lớn nhất thành phố này đem về nuôi nấng. Nhà họ Trần giàu có cỡ nào? Hẳn là bất cứ ai nghe đến chuỗi cửa hàng trang sức nổi tiếng Trần Kim hoành tráng long lanh lóng lánh trên các dãy phố trung tâm thành phố là đều có thể hiểu được khối tài sản khổng lồ mà họ sở hữu.Ấy thế mà, đối với tôi tớ trong nhà, xem ra họ cũng chẳng được ăn sung mặc sướng hơn người ở nhà khác là bao, mà có khi lại còn chẳng bằng ấy chứ. Bằng chứng minh họa rõ nét nhất ấy à, cứ nhìn vào con bé Út tí hon được nhà họ Trần đem về nuôi lúc ba tuổi kia kìa. Ơn giời giờ nó cũng lên tám rồi, cái mặt thì xinh xắn đáo để, đôi mắt tròn xoe xoe, cái mũi cao thanh tú xinh xinh là. Kể mà cho nó ăn ngon mặc đẹp có khi nó được lên bìa tạp chí trẻ em không chừng. Thế nhưng nhờ công lao nuôi nấng của nhà họ Trần mà nó gầy lắm, gầy giơ cả xương, cái má trẻ con lẽ ra phải phinh phính hồng hồng thì nó lại cứ phẳng lì, không tóp teo lại cho là may rồi. Âu cũng là nhờ lòng thương của mấy cô mấy bác giúp việc vốn cũng chẳng có nhiều mà cho nó ăn.
12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Vô Danh | Xuyên không | Hoàn thành
Ngã Nhĩ Hoa đứng ở giữa phòng, ngơ ngác nhìn người trong gương, trên mặt tràn ngập hoảng sợ cùng khó có thể tin. Trong mắt hắn, có thể tinh tường chứng kiến, phía trước là một cô gái xinh đẹp, nhìn qua mười bảy tám tuổi, tóc ngắn màu đen, dung mạo thanh thuần xinh xắn. Trên người hắn, mặc một bộ quần áo thật giàu, nhìn qua giống phong cách cổ Châu Âu. Trên người cô gái này, tản ra khí chất cao quý tao nhã, bộ ngực sữa cao vút, tướng mạo xinh đẹp, tuyệt đối mỹ nữ đỉnh cấp. Nếu đặt ở phía trước, Ngã Nhĩ Hoa nhất định chảy nước miếng, ý dâm âm thầm trong lòng đối với nàng... Nếu như, đây không phải chính hắn thì tốt rồi... Ngã Nhĩ Hoa lê chân cứng ngắc, lảo đảo đi qua đi lại, đứng ở trước gương trang điểm, vươn tay run rẩy, vuốt ve mặt gương. Lạnh như băng, nọ vậy xác định không thể nghi ngờ, là mặt gương. Bên trong gương, cô gái vươn tay, làm ra động tác giống hệt hắn. Trên mặt nàng rõ ràng là khiếp sợ. Tay Ngã Nhĩ Hoa đặt trên mặt kính, cúi đầu, nhìn bộ ngực cao vút của mình, thống khổ muốn rơi lệ. Nguyên lai, quyển sách thảo luận là sự thật… Hắn từng xem qua một quyển tiểu thuyết, nói một thiếu niên vì mê mẩn xem tiểu thuyết, liên tục vài ngày, rốt cuộc tinh lực hao hết mà chết. Sau khi chuyển sinh, phát hiện linh hồn bám trên người một tiểu thái giám, tiếp nhận đòn roi cùng nô dịch của hoàng phi trong hoàng cung. Là thanh niên thế kỷ hai mốt, Ngã Nhĩ Hoa luôn cười nhạt loại chuyện này. Mặc dù thích xem tiểu thuyết ảo tưởng, nhưng chưa bao giờ hắn tin đấy là chuyện thật.Bây giờ, hắn rốt cục bị báo ứng... Sau khi hăng hái bừng bừng xem tiểu thuyết vài ngày, rơi vào kết cục giống diễn viên trong tiểu thuyết, bị điện giật chết, tỉnh lại, phát hiện chính mình nằm trong một căn phòng cổ xưa, cố sức đứng lên, chứng kiến gương bên trong phòng, có một cô gái xinh đẹp, nhưng chính là hắn.
43.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Hội Phi Đích Vu Bà | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thiếu Soái Phu Nhân Luôn Muốn Bò Tường của tác giả Hội Phi Đích Vu Bà. Tô Tịch Nhan nhìn qua ngây thơ, hiền hậu, không khác gì bé thỏ trắng dễ bắt nạt nhưng thực ra cô gan lớn vô cùng, còn dám nghĩ cách làm sao để đá bay vị hôn phu Lục Sính của mình.Nhưng mà từ nhỏ cô đã sợ Lục Sính, bởi vì ở trong mắt cô, vị hôn phu này không phải người.Đội nón xanh không xong làm sao bây giờ? Chỉ có thể rưng rưng gả vào phủ thiếu soái!Thiếu soái phu nhân không dễ làm, Tô Tịch Nhan mỗi ngày đều không thể thẳng eo dậy nổi.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Chàng Rể Quyền Thế hay Ông Xã Là Lão Đại Lạnh Lùng.
24.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Lục Thú | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đúng Lúc full (đã hoàn thành) của tác giả Lục Thú với nội dung giữa một thành phố lớn, dân cư đông đúc như thế này, phải chăng là duyên phận đã đem hai người lạ vô tình lại lần nữa gặp được nhau?! Văn Án của Phường Hoan Ca: Một trò chơi nhỏ được tổ chức: Mỗi người nói một lời tình tứ với đối phương. Thẩm Ngư: “Đôi mắt anh lấp lánh như có ánh sao.” Trì Triệt: “Phải không? Anh lại thấy trong mắt anh chỉ có em.”Ngoài ra, bạn cũng đừng bỏ qua Vợ nhỏ hợp đồng của tổng giám đốc, Tiêu phòng ký hoặc Hào môn kế nữ.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Trường Sinh Thiên Diệp | Xuyên không | Hoàn thành
"Ngô Củ, Ngô tiên sinh tới gặp cậu." Vách tường màu trắng, giường bệnh màu trắng. Dưới cái chăn màu trắng là một người còn trẻ, khoảng hai mươi mấy tuổi. Người trẻ tuổi thần sắc tái nhợt, mặt gầy, hai má hõm sâu, đeo máy hỗ trợ hô hấp, mu bàn tay là kim truyền dịch. Trên người bệnh nhân có đủ các loại dụng cụ kiểm tra đo lường nối với máy móc. Người nằm đó vẫn không nhúc nhích, lộ ra trầm trầm đầy chết chóc.Nhưng mà khi nghe hộ lý nói chuyện, người nằm ở trên giường có chút phản ứng, hàng lông mi run run vài cái, chậm rãi mở mắt. Ánh mắt có chút vô thần, thế nhưng lộ ra một chút kinh hỉ. Người bệnh cố hết sức nghiêng đầu nhìn về phía người đàn ông trung niên đi vào. Hộ lý nói xong liền đi ra ngoài, để không gian lại cho hai người họ. Tiến vào chính là một người đàn ông trung niên mặc tây trang phẳng phiu, tóc nhuộm màu đen chải vuốt cẩn thận không chút cẩu thả. Trong tay ông ta cầm một túi giấy chuyên để công văn. Ông ta chậm rãi đi đến, đứng ở trước giường bệnh, giữ một khoảng cách nhất định. Ngô Củ nằm ở trên giường, cố sức nghiêng đầu, kinh hỉ nhìn người tới. Trên mặt tươi cười, nhưng giọng nói của người tới khô khốc. "Con trai của ba, vừa rồi nghe bác sĩ chủ trị nói về bệnh tình của con."
61.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Bạch Khuông Lương Thái Tử | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Luyến Nhân Vọng Tưởng của tác giả Bạch Khuông Lương Thái Tử. Người yêu tôi mắc bệnh, là chứng rối loạn hoang tưởng.Anh ấy coi tôi là kẻ thù của anh ấy, kẻ thù không đội trời chung người mà anh ấy ghét nhất.Tôi đã diễn với anh ấy ngày này qua ngày khác.Cho đến một ngày, tôi diễn không nổi nữa rồi.Tôi được chuẩn đoán mắc phải căn bệnh ung thư.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Truy Quang hay Yến Kinh Khuê Sát.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Doãn Hải Băng | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bỗng Một Ngày Tôi Nhận Ra, Tôi Thích Cậu của tác giả Doãn Hải Băng. Trong căn phòng gọn gàng, sạch sẽ, được trang trí rất ưa nhìn. Vừa nhìn vào chắc không ai tin nổi đây là phòng của một cậu thiếu niên. Những ánh nắng đầu tiên của ngày mới len lõi qua khung cửa sổ vào bên trong căn phòng. Trên chiếc giường ấm áp có một câu thiếu niên đang say giấc nồng vì đêm qua đã thức trắng đêm háo hức cho ngày đầu tiên nhập học của mình, nhưng lại ngủ quên mất." Cốc, cốc, cốc "Bằng ơi! Mau dậy đi con. Hôm nay là ngày đầu tiên đi học đó, sau lại ngủ quên vậy. ( tiếng mẹ của Tô Bằng vừa gõ cửa vừa gọi)Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Bọn Họ Mỗi Ngày Đều Mơ Ước Ta hay Tôi, Thụ Tấu Hài, Đi Hẹn Hò.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Kim Cương Quyển | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nhiên Tâm của tác giả Kim Cương Quyển. Tháng ngày qua đi, chợt nhận ra thời gian trước kia, bản thân mình làm thật nhiều điều vô nghĩa, lãng phí, hiện giờ chỉ muốn có một tương lai rõ ràng hơn, có một con đường dễ đi hơn.Chỉ là, cuộc đời này, lắm lúc thật sự là thân bất do kỷ.Tần Nghi gặp được Kỷ Nhiên Tân trong một tòa nhà bị bỏ hoang ở ngoại ô thành phố, Kỷ Nhiên Tân đưa ra một yêu cầu rất lạ.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Đơn Hướng Thông Hành hay Garfield Báo Thù Ký của cùng tác giả.
11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Nhất Độ Quân Hoa | Kiếm hiệp | Hoàn thành
Kẻ bị xiềng xích gắn chặt hừ lạnh một tiếng, Giang Thanh Lưu khẽ ra hiệu, tên thủ vệ đứng cạnh hiểu ý lùi ra. Hắn nhìn chằm chằm vào kẻ tóc tai rối tung, cuối cùng móc một chiếc bình ngọc, dốc ra hai viên thuốc tròn đỏ như máu. Xiềng xích lại vang lên một tràng tiếng động, hắn bóp lấy cằm kẻ bị trói, nhét hai viên thuốc vào miệng, sau đó ép hắn phải nuốt xuống.Cổ họng Bạc Dã Cảnh Hành khẽ chuyển động, hắn có thể giãy dụa nhưng không được. Ba mươi năm nay, mỗi ngày hắn đều sống dựa vào hai viên thuốc này. Sau khi thuốc trôi xuống bụng, cả người hắn đều thả lỏng, đôi mắt vốn dĩ trầm tĩnh cũng dần dần mất đi thần thái, tầm nhìn bắt đầu trở nên mê man. Giang Thanh Lưu chậm rãi tới gần hắn: “Ngũ Diệu Tâm Kinh ở đâu?”.Cánh môi hắn run rẩy, không tài nào tập trung chú ý được, cả người rơi vào trạng thái mơ màng. Giang Thanh Lưu lại dứt khoát lấy ra thêm một viên nữa, cạy miệng hắn ra nhét vào. Lần này hắn thậm chí còn không thể cắn chặt răng. Viên thuốc này được gọi là Trường sinh hoàn, cái tên nghe vô cùng mĩ miều, sau khi ăn vào sẽ khiến người ta lâng lâng như lạc vào cõi tiên. Nhưng tác dụng phụ cũng rất rõ ràng, mấy năm nay thần trí hắn trở nên mơ hồ. Tộc trưởng, và các vị trưởng lão từng trải của Giang gia sau khi thương nghị xong, đều cho rằng Trầm Bích sơn trang cũng không nhất thiết phải giữ lại một kẻ điên nguy hiểm như vậy.
11.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Lão thảo ăn nộn ngưu | Ngôn tình | Hoàn thành
Máy bay chậm rãi trượt trên đường băng, Tần Tri chạm tay vào bức thư vài lần. Chờ máy bay ổn định, anh vội vã mở phong bì. Thư này một tháng trước Quan Thục Di đã đưa Ngô Gia Dương. Quan Thục Di nói, trước khi Tần Tri về nhà hãy đưa anh. Ngô Gia Dương rất nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ này. Tần Tri: Khi anh mở lá thư này, em biết, anh đang trên đường về nhà. Em muốn chính thức báo cho anh một tin: Em sắp làm mẹ. Với em, đây là một chuyện vui làm em vừa ngạc nhiên, vừa mừng và lo sợ. Trong đời, ngoài chuyện được gả cho anh, em tin, đây là chuyện vui nhất em từng có.
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Y Nhân Khuê Khuê | Ngôn tình | Hoàn thành
Nước xanh bì bõm, mái chèo khua nhẹ giữa những vụn băng, róc rách rạch qua mặt nước. Trong làn sương trắng mịt mù, chợt thấy một chiếc thuyền dần xuất hiện. Đi qua núi đồi băng qua dãy cao, con thuyền nhẹ trôi dọc theo bờ nước, đi qua hồ Huyền Vũ, đến nhánh sông vào Bắc Kiến Nghiệp, tới khi trời sáng thì rẽ vào đường thủy xung quanh thành Kiến Nghiệp —— ngày xuân đã đến, băng tuyết hòa tan, tiết trời dần ấm, nhị nữ La thị sắp vào thành.
30.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Hạ Vũ | Ngôn tình | Hoàn thành
Đùng một cái chiến tranh xảy tới, Hoàng đế Đại Phù mới lên ngôi dã tâm mở rộng bờ cõi tấn công đến Đại Mạc, cha ta bị bắt đi lính đánh giặc. Lúc đánh đến Nham Thành, cha ta đã lên tới chức tướng quân đứng đầu bạch quân Dã Kỳ, tin thắng lợi vừa về thấu kinh là lúc ta ra đời. Nhưng đợi cha ta khải hoàn trở về không phải là người phụ nữ ông yêu bên cạnh đứa con nhỏ mà chỉ có ruộng vườn tiêu điều, cờ trắng treo trước cửa phất phơ trong gió và người vợ mỉm cười nằm im trong áo quan lạnh ngắt, vậy mà ông không khóc.Thế nhưng khi đón lấy ta từ tay người họ hàng ông lại òa khóc ngon lành, hồi đó chưa có trí nhớ nên ta không biết bộ dáng ông khóc ra sao, càng lớn lên lại càng không cơ hội thấy nữa. Nhưng ta chắc lúc đó ông xấu lắm, đến nỗi mà ta được bế cũng khóc theo, cảnh tượng lúc ấy trông buồn cười vô cùng, Bàng thúc – một thuộc hạ cùng chiến đấu với cha – kể lại cho ta như vậy. Ngày chôn mẹ, cha ta đã bứt một cành hoa đào nhuốm đầy tuyết trắng đặt trên mộ bà vì hồi trước bà thích nhất là kéo tay ông đạp lên tuyết trong sân ngắm hoa đào nở. Nhưng từ đấy về sau ta chẳng còn thấy ông ngắm hoa đào nữa, cả trời tuyết xuân ông cũng chê phiền rồi, ta lúc đó còn nhỏ nên suy nghĩ đơn giản cứ tưởng ông không còn yêu mẹ ta nữa, bây giờ mới biết là ông sợ nhìn cảnh sẽ nhớ người rồi lại đau lòng.
9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Bất Hội Hạ Kỳ | Trọng sinh | Hoàn thành
Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng. Duyên phận đến, thực ra rất thần kì, đến nỗi khiến bản thân ta không có cách nào có thể kịp thời tiếp nhận. Nếu như nói duyên phận hoàn toàn phụ thuộc vào ý trời, vậy thì nên nói mọi việc đều đã được trời cao an bài sẵn. Ta không có quyền thay đổi, càng không có quyền cưỡng cầu bất cứ điều gì. Mỗi người sinh ra đều đã mang sẵn trong mình một sứ mệnh, cho dù kết cục có như thế nào, cũng chỉ có một khả năng - chính là chấp nhận nó. Có người đã từng nói, chống lại ý trời chỉ có con đường chết. Sự thật là thụ đã chết, nhưng không phải chống lại ý trời. Và thụ trọng sinh! Ừ thì là trọng sinh, nhưng trọng sinh để mà làm cái chó má gì? Thụ không cần, thực sự là không cần!
21.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Thiên Lại Chỉ Diên | Khoa huyễn | Hoàn thành
Có một câu chuyện, câu chuyện thần kì. Có một câu chuyện, câu chuyện tạo nên mối nhân duyên. Không cùng nòi giống, nhưng lại cùng có trái tim. Ngỡ tưởng chỉ đơn giản là gặp nhau rồi quên đi, vậy mà hóa ra lại là kí ức của cả một đời. Nếu như dùng cả sinh mệnh để đổi lấy niềm hạnh phúc, có ai tình nguyện hi sinh? Tình yêu rất thần kì. Nó bao gồm đầy đủ xúc cảm của con người: hỉ, nộ, ái, ố, không gì là không biểu đạt. Đó chính là sự khác biệt của người đang yêu và người chưa biết yêu.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Ti Trúc Vô Âm | Cung đấu | Hoàn thành
Gặp nhau là duyên hay là phận, không phải ngày một ngày hai là biết được. Có những việc, chúng ta tưởng chừng như đã nắm rất rõ ở trong lòng bàn tay, nhưng kì thực, hoàn toàn là do chúng ta tự ảo tưởng. Người ta nói cấm có sai, yêu nhau yêu cả đường đi, ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng. Gặp nhau, yêu nhau chính là khoảnh khắc thiêng liêng của con người. Khi đó, điều gì ta cũng sẽ cảm thấy thật đẹp, thật ý nghĩa. Một người biết yêu là người hiểu được giá trị đích thực của tình yêu. Một người yêu sâu đậm một người là người có thể tình nguyện vì người kia mà trả giá. Dù cho có sung sướng hay nghèo khổ, cũng sẽ giống như lời tuyên thệ khi đứng trước Thánh đường, cùng nhau nắm tay, vượt qua những chặng đường đầy bão giông của cuộc sống.
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Duy Quân Nặc | Khoa huyễn | Hoàn thành
Chẳng ai muốn phải trải qua cuộc sống bị lệch ra khỏi quỹ đạo. Chẳng ai muốn dùng cả đời của mình để phải suy tính tâm cơ. Thụ là con người hiện đại, đánh chết cũng không tin là mình có thể xuyên sách. Gặp quỷ! Cái này thật đúng là cẩu huyết quá rồi, thật khó tin! Nhưng mà không tin cũng không được, bởi vì người xuyên sách không phải ai khác mà lại chính là thụ! Nhưng mà con mẹ nó chứ, tại sao thụ lại phải gánh vai nam phụ? Kết cục của nam phụ khỏi phải nói cũng biết rồi! Vậy thà rằng dùng một chưởng đánh chết thụ ở ngay tại chỗ luôn đi? Có bao nhiêu vai diễn như vậy, thụ tình nguyện trở thành người qua đường, không hề cưỡng cầu gì nữa! Ước mơ nhỏ nhoi ấy, vì cớ gì lại khó khăn đến như vậy?
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Trong cuộc sống thì Cố Dĩ Hân có đầy đủ mọi thứ mà người khác mong đợi như sự nghiệp cô đang ở đỉnh cao, danh vọng và tiền tài đều có đủ. Đó là vẻ bề ngoài mà mọi người thấy mà ẩn sâu bên trong cô phải chịu nhiều cô đơn và áp lực trong đó không phải ai cũng hiểu. 5 tuổi Cố Dĩ Hân đã bắt đầu nổi tiếng, thuận buồm xuôi gió, đóng không ít bộ phim truyền hình nổi tiếng. 17 tuổi, được đạo diễn trứ danh nhìn trúng lần đầu tiên đóng phim điện ảnh đã nhận ngay vai nữ chính. Phải nói là phong quang vô hạn. Nhưng không biết từ lúc nào luôn có người nói cô là phẫu thuật thẩm mỹ, là gái bao cao cấp...
19.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Tứ Nguyệt | Ngôn tình | Hoàn thành
Hắn nhắm mắt lại để lắng nghe thanh âm chuyển động trên mặt nước, lại mơ hồ nghe được tiếng hát của nữ tử---Hắn đột nhiên mở mắt ra, nhanh chóng nhìn quanh bốn phía, muốn tìm ra ai đang hát? Hắn chú ý tới tiếng hát du dương mê ngươi ấy truyền đến từ sau hòn đá cạnh hồ…..“ Là ai?” Hắn nhịn không được, lại làm kinh động người phía sau hòn đá. Hắn ngẩng đầu, nhìn thấy một bóng người nho nhỏ hiện lên trước mặt hắn.“ Chờ một chút!”
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Khuyết Danh | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chàng Rể Phế Vật full (đã hoàn thành) của tác giả Khuyết Danh là một tiểu thuyết trung quốc thuộc thể loại ngôn tình, được viết bởi tác giả Điệp Chi Linh. Câu chuyện kể về nàng công chúa Từ Yên Tuyết, một người đầy quyền lực và kiêu ngạo nhưng vô tình bị đẩy vào tình cảnh thất thế. Nàng bị cha mình bán cho một người đàn ông là Thẩm Tử Dật - một người bị coi là phế vật vì không thể tu luyện võ công.
152.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Cật Liễu Mộc Ngư Đích Miêu | Bách hợp | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tú Cầu Không Có Mắt của tác giả Cật Liễu Mộc Ngư Đích Miêu. Bởi vì một người là đại mỹ nữ, danh tiếng vang xa, nhưng khó tin là không một ai cầu thú.Còn có một người, có tiếng là "ngốc tử" thế nhưng lại nói rằng mình thông minh nhât.Hai người danh tiếng vang dội, gia thế cũng không hề kém cạnh, vì vậy bàn tán thì bàn tán, mọi người cũng không dám chính diện nói xấu thiên kim nhà Thừa tướng, càng đừng nói tới Quận chúa thân phận tôn quý kia.Có điều, sau đó lại xảy ra một sự kiện khiến mọi người buôn chuyện không dứt.Bởi vì hai nhân vật này, thế mà lại cùng nhau kết duyên tơ hồng, cũng vì một quả tú cầu, thành tựu một mối nhân duyên.Nhưng cuối cùng, hôn lễ này là chê cười, hay là giai thoại*?Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn đừng bỏ qua Xuyên Thành Vợ Trước Của Bạch Nguyệt Quang hoặc Tổng Tài Nàng Luôn Là Khóc Chít Chít.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29