Bạn đang đọc truyện Cháu Đích Tôn của tác giả Thời Bất Đãi Ngã. Cháu đích tôn Lâm Duyệt của Lâm gia mang danh khắc tinh, vừa khắc cha lại khắc mẹ, sau sự cố rơi xuống nước suýt chết thì trở nên kì kì quái quái. Mà còn kì quái hơn chính là lão thái gia nhà đó dường như cũng bị lây bệnh hay sao?! Tính cách hành xử trở nên khác thường, vừa mới tỏ thái độ chán ghét không muốn thấy mặt Lâm Duyệt xong, ngoảnh mặt lại cho người đưa hàng tá thứ tốt đến chỗ Lâm Duyệt, mà trọng điểm nằm ở chỗ là sau khi đưa đồ xong thì ông cụ không chịu thừa nhận, mà lại vì cũng không thể lấy lại đồ đã cho, thế nên càng lúc ông cụ càng thấy cha của Lâm Duyệt là Lâm Trung vô cùng chướng mắt.Lâu dần, người trong nhà họ Lâm, kể cả bản thân ông cụ đều cảm thấy mình chắc là đã trúng tà rồi, cần phải mời một vị cao tăng đến đuổi tà……Lâm Duyệt xuyên đến đây cảm thấy mình rất bất đắc dĩ, hắn lúc thì trở thành ông cụ, lúc lại quay về làm khắc tinh nổi danh toàn kinh thành của Lâm phủ, hắn bày tỏ rằng chính mình thật vô tội mà. Cứ phải đổi vai liên tục như thế, hắn cũng khó thích ứng lắm, dù sao thì một giây trước đó các vị trưởng bối kia còn muốn đập hắn, chớp mắt sau hắn đã có thể dùng danh nghĩa của ông cụ Lâm mà ban cho bọn họ vài cái tát. Lâm Duyệt cảm thấy thật lo âu, nếu như cứ mãi làm ông cụ thì tốt biết bao! Dù có già thật đấy, nhưng ông cụ là to nhất, ngứa tay thì có thể đánh ngươi thoải mái.Bên cạnh đó, bạn đừng bỏ lỡ truyện Thiên Sư Không Làm Huyền Học của cùng tác giả.
-
Xuyên Đến Tinh Tế Trở Thành Hải Cẩu Nhỏ Được Yêu Chiều
Bạn đang đọc truyện Xuyên Đến Tinh Tế Trở Thành Hải Cẩu Nhỏ Được Yêu Chiều của tác giả Nhy Trương. Mặc dù hải cẩu đáng yêu thật đó, nhưng mà cậu là người mà!!!!Trong lúc tự hỏi nhân sinh, thì một người sở hữu dị năng đã mua cậu về nhà chăm sóc, Cậu cảm động đến khóc thét, cậu nghĩ, hay là mình lấy thân báo đáp nhỉ?Anzasil mua về một con hải cẩu, nuôi qua nuôi lại, nuôi đến hải cẩu nhỏ biến thành người.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Trăm Tỷ Võng Hồng Thiên Sư hay Ngón Tay Những Người Nghệ Sĩ.
-
Trà Lê, Em Đang Nói Cái Gì Cơ
Bạn đang đọc truyện Trà Lê, Em Đang Nói Cái Gì Cơ của tác giả Từ Từ Đồ Chi.Cảnh sát Trà Lê sống trong một thế giới truyện tranh.Có một ngày, anh gặp được một người xuyên vào truyện tranh.Cuộc sống hằng ngày, hơi có thiên hướng huyền nghi, thông thiên không khoa học vô nghĩa.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện đam mỹ khác như: Hạnh Phúc Của Kẻ Ngốc hay Liệu Pháp Khay Cát.
-
Cửa Hàng Dị Thú Số 138
Kim Dư – cư dân Trái Đất, rất may mắn khi mang trong mình khả năng thuần, khả năng này của cậu giúp cậu có thể giao tiếp với động vật. Vô tình vì lí do nào đó, cậu xuyên đến tương lai trăm ngàn năm sau, lúc này Trái Đất của chúng ta đã bị hủy diệt, con người thực hiện cuộc Đại Di Cư đến những hành tinh mới. Và để thích ứng với cuộc đấu tranh sinh tồn khắc nghiệt, cả người và thú đều đã tiến hóa, người có dị năng, thú cũng thành dị thú. Tại nơi đây, con người và dị thú chung sống với nhau, nương tựa vào nhau. Lúc này, dị thú chiếm một vai trò cực kỳ quan trọng trong đời sống. Tuy nhiên cậu lại cực kỳ tức giận và bất bình với cách mà con người nơi đây đối xử với dị thú. Vì thế, cậu lập ra mục tiêu đời mình: xây dựng một thiên đường dành cho dị thú, tục gọi, cửa hàng thú cưng! Và mọi thứ bắt đầu từ đây… Truyện mở ra bằng cách hoan nghênh kháhc hàng đến cửa hàng thú cưng đặc biệt số 138.
-
Xuyên Việt Chi Ngoan Ngoãn Tiểu Phu Lang
Lục Duy mở mắt ra, lại nhắm mắt lại, như thế vài lần, vẫn là bộ dáng cũ. Nóc giường mùng vá chằng vá đụp, thế nhưng lại được giặt rất sạch. Mép giường một vài cuốn sách cùng mấy cái ghế dựa cũng đều được bày biện chỉnh tề, có thể thấy được chủ nhân nơi này vốn có thói quen sinh hoạt rất tốt, quần áo trên người cũng thực sạch sẽ, cái bất tiện chính là chấp vá nhiều. Thế nhưng điều đáng nói nhất là, nơi này không phải là nơi hắn từng sinh sống. Lục Duy im lặng tự hỏi, bản thân đã làm gi khiến ông trời tức giận. Hắn chia tay bạn trai, không cẩn thận bị xe tông, như thế nào lại đến cái nơi xa lạ này? Nhưng nghĩ lại hắn cũng thật may mắn, thân thể này vẫn còn chút kí ức của nguyên chủ, bằng không hắn cũng không biết phải khóc than với ai.Nguyên chủ của thân thể này cũng tên là Lục Duy, là người của Lục Gia Thôn, vốn cũng là một cô nhi. Cha mẹ đã sớm qua đời, chỉ để lại mấy khối đất cùng gian nhà cũ cho hắn, tuy rằng không giàu có, nhưng vẫn có thể ăn no. Không biết vì nguyên nhân gi, Lục Duy hắn cư nhiên lại chiếm thân thể của nguyên chủ rồi xuyên đến nơi này. Triều đại này kì lạ ở chỗ chỉ có hán tử cùng ca nhi, không có bóng dáng của nữ nhân, Lục Duy ban đầu còn hoài nghi có phải bản thân xem tiểu thuyết nhiều quá rồi không. Cũng may mắn khối thân thể hắn xuyên qua lại là một hán tử, hắn cũng biết ở nơi này nhiều người đối với ca nhi cực kì hà khắc.
-
Có Phải Cậu Thích Tôi Không
Lâm Phi Nhiên ngẫu nhiên nhận được con mắt âm dương tổ truyền từ người ông đã mất, lại có bản chất vô cùng sợ quỷ cho nên cậu nhanh chóng rơi vào trạng thái hoảng loạn. Nhưng ngay sau đó cậu phát hiện, thằng bạn cùng phòng mà mình vẫn luôn coi là đối thủ một mất một còn – Cố Khải Phong – trời sinh dương khí rất mạnh, có thể áp chế thể chất thấy quỷ của mình. Vì thế, Lâm Phi Nhiên cao ngạo bị buộc phải bám dính lấy đối phương. Lúc đi ngủ, kiểu gì cậu cũng phải chen chúc trên một cái giường với hắn, đi WC thì nhất quyết phải kéo hắn theo, làm bài tập cũng đòi đối phương nắm tay cho bằng được. Thậm chí cậu còn năn nỉ giáo viên cho mình ngồi cạnh Cố Khải Phong, mỗi ngày lên lớp đều dùng chân cọ cọ bắp đùi của hắn… Mà Cố Khải Phong, bởi vì không rõ nguyên nhân cho nên đã coi cái sự “yêu thương nhung nhớ” bất thình lình của Lâm Phi Nhiên là hành vi theo đuổi. Cứ thế, một loạt hiểu lầm cẩu huyết liên tiếp diễn ra trong ngọt ngào. Mỗi ngày hắn đều đuổi theo Lâm Phi Nhiên để chọc lại người ta, điên cuồng tỏ tình, mạnh mẽ phơi bày tình cảm, dùng đủ loại phương thức tấn công trực tiếp từ chặn vách tường cho đến cưỡng hôn… Với nội dung đầy kỳ bí nhưng không kém phần ngọt ngào, truyện hứa hẹn sẽ mang đến trong bạn đọc những cảm nhận vô cùng thú vị, độc đáo. Cố Khải Phong: “Có phải cậu thích tôi không? Tôi thích cậu, hẹn hò đi.” Lâm Phi Nhiên: “Tôi không thích ông! Đừng có tới đây!” Cố Khải Phong: “…”






