Câu chuyện tình yêu giữa lãnh đạm ôn nhã thái y công cùng ngạo khí bá đạo tướng quân thụ gặp nhau thì sẽ có chuyện gì xảy ra sau đó liệu là hạnh phúc hay đau khổ? Mối nhân duyên bắt nguồn từ trận chiến ở Nguyên Tây, từ lúc đó vận mệnh đã an bài cuộc đời cả hai người bắt đầu dây dưa. Tất nhiên, tình yêu chân chính phải từ bên trong liệt hỏa rèn đúc, hợp ý và tín nhiệm cũng từ trong chiến hỏa mà thăng hoa.Hai người họ từ ban đầu đã không cùng một chí hướng hay yêu thích nhau, vậy mà sau đó lại có thể cam tâm tình nguyện nắm tay nhau cả đời. Cùng nhau đi đến lúc đầu bạc. Một con người lạnh lùng lại đạm mạc, cứ ngỡ đó chính là con người nhạt nhẽo không có gì đáng chú ý nhưng bên trong hắn, lại là một con người vô cùng mãnh liệt. Sẵn sàng đối mặt cùng thế nhân, đầy dũng khí cầm trong tay người hắn thương cả đời. Đời này có y, hắn còn cầu chi nữa chỉ mong được cùng y sớm tối bên nhau, không xa rời.
-
Hồng Phúc Dao
Hắn là Lưu Tích Tứ, từ lúc sinh ra miệng đã ngậm thìa vàng. Trên có hoàng gia, phụ hoàng, phụ vương cùng vương thúc hết lòng yêu thương nâng đỡ, dưới có thái tử ca ca, Vận phường Vanh thân vương làm chỗ dựa. Chưa kể bản thân hắn lại là Hiển thân vương được muôn vàn sủng ái. Lúc trước phụ hoàng ban cho hắn danh hiệu này vì chính là muốn cho hắn cả đời phúc phúc an an, làm một vương gia tự tại nhàn nhã. Nhưng hắn coi trời bằng vung cũng không thoát khỏi được lưới tình của một người, chính là y – Ly Nghiêu. Lưu Tích Tứ nghĩ về Ly Nghiêu kia, khẩu âm người nọ rất quái lạ, mặc dù không khó nghe nhưng hắn cũng chưa từng nghe qua, không biết là người nơi nào. Bộ dạng coi như tàm tạm, đương nhiên không đẹp bằng mình. Ly Nghiêu kia vì sao tặng sách cho mình chứ? Y không giống người khác cung kính với mình như vậy, cũng không xem là quá đáng, Lưu Tích Tứ lần đầu tiên sinh ra hứng thú với một người. Lưu Tích Tứ nghĩ tới nam nhân kia, khẩu âm chưa từng nghe qua… có quan hệ với phương bắc sao? Nghĩ đến chuyện đêm nay, Lưu Tích Tứ quyết định tra tra ngọn ngành nam nhân kia, hắn không phải đồ ngốc, đương nhiên có thể nhìn ra trong người nam nhân kia có chỗ không bình thường. Dù sao chính mình cũng không biết làm chuyện gì, không bằng tìm chút sự tình để làm…
-
Vệ Tranh
Nữ t.ử kia sợ hãi đến cực điểm, trên mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi. "Giữa thanh thiên bạch nhật mà hành hung, đây là trọng tội! Ngươi không sợ..." Thị vệ căn bản không cho nàng ta nói hết lời, bịt miệng nàng ta lại rồi lập tức trói lên trường đua. Cổ nàng trắng trẻo mảnh mai, khi tuấn mã phóng đi, dây cương kéo căng, m.á.u tươi liền tuôn xối xả. Nàng ta cũng sợ c.h.ế.t. Hai tay nắm c.h.ặ.t dây cương đến mức lòng bàn tay m.á.u t.h.ị.t lẫn lộn, cũng không dám buông tay. Bởi vì chỉ cần buông tay, cái cổ kia liền sẽ gãy nát. Ta chống cằm, hứng thú ngắm nhìn, trong lòng thầm suy nghĩ, nàng ta có thể cầm cự được bao lâu.
-
Cung Tường Tẫn
Vì sao ở kiếp trước ta lại không nhận ra. Tiêu Hành đối với Khương Đáp ứng, ngay từ ban đầu đã khác biệt. Khi ta còn đang thất thần, một quả nho đã được đưa tới trước mắt ta. Ngụy Chiêu nghi theo hướng ánh mắt ta nhìn qua, khẽ cười một tiếng. “Đó là cô nương Khương gia, hình như tên là Khương Chi Chi. Nghe nói phụ thân chỉ là một huyện lệnh nhỏ.” “Khi tuyển tú nàng ta thất lễ trước điện, được phong một danh hiệu Mỹ nhân rồi liền bị cho lui xuống. Hôm qua tỷ tỷ rời đi sớm, tự nhiên là chưa gặp qua nàng ta.” Ta nhận lấy quả nho, thu hồi ánh nhìn.
-
Thả Tuý Phi Thương
Truyện Thả Túy Phi Thương là tựa truyện hay thuộc thể loại cổ đại, cung định, bá đạo công hồ ly thụ, sinh tử. Truyện kể về Đệ nhất phú thương Giang Nam là Nguyên Thần Khanh nhưng y lại mắc bệnh nan y vì thế mà y lại quyết định buông thả bản thân. Y gặp được thiếu niên Vĩnh An Vương tại thanh lâu cùng tìm khoái lạc. Vĩnh An Vương cũng vì tìm thấy cảm giác mê luyến trên người y, quyết định mang y về Vương phủ.
-
Ứng Công Án
Tuyên Tường năm thứ bảy, kinh thành. Hoàng đến Ứng Thiên Dật nhìn hình ảnh đèn đuốc sáng trưng này lại cười không nổi. Hứa Đình Hoan ở phía sau thấy trên khuôn mặt tuấn mỹ của thượng cấp đầy vẻ lạnh giá, trong lòng biết đích xác là không ổn, mau chóng chuyển chủ đề: “Tướng gia, ánh trăng hôm nay thật không tồi a!” Ứng Thiên Dật ngẩng đầu nhìn bầu trời, cho dù hắn có cố gắng trợn to cặp mắt đẹp đẽ kia thế nào cũng không thể nặn ra một ánh sao từ bầu trời đêm âm u kia. Trợn trắng mắt nhìn Hứa Đình Hoan đang xấu hổ, Ứng Thiên Dật ảo não kéo kéo la quần trên người, giọng nói hoàn toàn bùng nổ trước đêm: “Thực ghê tởm! Vì sao ta đường đường là nhất phẩm tướng quốc lại phải mặc nữ trang, đi rêu rao trên đường phố vào ngày hội chứ?!” Hứa Đình Hoan âm thầm cười trộm, Ứng Thiên Dật tuấn khí nho nhã, mặc nữ trang vào thực sự là không thích hợp! Nhưng vì bảo trụ bát cơm nhất đẳng điện tiền thị vệ của bản thân, hắn cũng sẽ không ngốc đến mức nói ra sự thực! Sự việc đã bại lộ, Hứa Đình Hoan biết để Ứng Thiên Dật phẫn nữ trang nữa sẽ không thể vui đùa rồi, chỉ hận tên cướp mắt mù kia sao không ra tay nhanh lên một chút! Mày liễu đen mảnh, môi anh đào đỏ thắm, nước da như ngọc tan, đôi mắt thanh tú như ánh sao! Tuy rằng có hơi cao, nàng cũng là thiên tiên mỹ nữ khiến hoa nhường nguyệt thẹn! Nếu như nói vừa rồi Ứng Thiên Dật giả nữ là thoát tục, không thuộc khói lửa nhân gian, thì vị này chính là yêu mị diễm lệ dụ người ta phạm tội! Hắn thật không rõ, bản thân thì tránh không kịp việc giống như nữ nhân, vì sao người này lại có thể đem ra công khai như báu vật thế? Thực sự là bất hạnh to lớn của thiên hạ! Mời các bạn cùng đọc truyện để theo dõi chuyện tình của cặp đôi khắc khẩu này!






