Mang tiếng là con hoang sống ở một vùng quê hẻo lánh, hắn và mẹ phải chịu một cuộc đời khổ cực, mẹ hắn không có tiền, vậy nên mong muốn được đi học của hắn là không thể nào danh danh chính chính mà thực hiện, hằng ngày hắn chỉ có thể trốn nghe lỏm lời giảng của phu tử, rồi cho đến một ngày bị bắt hắn liền hiểu được bị nhục nhã là như thế nào, đó cũng là lí do vì sao hắn ghét những kẻ mang tiếng là đọc sách “thánh hiền” nhưng thực tế lại không hề có cái đạo đức của một người thầy như vậy. Thế mà một ngày, hắn lại được người ta đón vào cung cấm, được vua cha xoa đầu, được hưởng thụ sự sung sướng và xa hoa mà không phải ai cũng có được. Nhưng hắn chẳng thể nào vui.Cha của hắn, mà nói đúng hơn phải gọi là phụ hoàng, người luôn luôn cao cao tại thượng như thế, luôn luôn chẳng thể nào thực sự gần gũi được. Hắn có cha mà cứ như không có cha, còn mẹ hắn thì có chồng lại cũng giống như chẳng có chồng. Hậu cung ba ngàn mĩ nữ, một bóng hồng bị bỏ quên nơi thôn dã dù sau này có được đưa trở về chịu ngàn vạn ân sủng coi như bù đắp, cũng nào đâu có thể chiếm trọn tấm lòng của một bậc đế vương. May thay, ở nơi này hắn còn có tứ ca, lục ca, thập đệ, mặc dù không phải lúc nào họ cũng thể yêu thương, bảo vệ hắn, nhưng ít nhất cũng dành cho hắn được chút ấm áp giữa cái chốn cung điện chẳng khác gì ngục tù hoa lệ này.
-
Phượng Hoàng
Thiên hạ rộng lớn được chia làm bốn: n quốc bá chủ phương bắc lạnh giá, Trường Hạp quốc thống trị phía nam ấm áp, Kim quốc cai quản vùng đất trung tâm giàu có. Phía đông xa xôi, Nghi quốc trị vì vùng biển bao la đầy huyền bí. Cả bốn quốc gia đều không có giao lưu nhiều. Mỗi nước một phong tục, một văn hoá, con người cũng có nét riêng biệt. n quốc trọng lễ nghi, thờ phụng rồng thần uyên thâm. Trường Hạp quốc coi trọng đạo nghĩa, linh thú là cáo chín đuôi tinh ranh. Kim quốc trọng vật chất, linh vật Hoả Thiềm. Nghi quốc dùng võ trị quốc, luật lệ nghiêm khắc thờ phượng hoàng. Phượng Tâm, hoàng đế Nghi quốc, đế hiệu Vệ Linh, là minh quân trăm năm có một.
-
Tương Quân Phối
Anh công là tướng quân thắng trận trở về, đang hí hửng đến thăm người yêu, lại bắt gian tại vườn người yêu mình đang cùng Vương gia. Anh cõi lòng tan nát, còn chưa kịp căm hận Vương gia thì đã bị phân tâm bởi anh trai Vương gia - mỹ nhân Hoàng đế. Ngày ngày cùng người đẹp thân cận, anh một đêm nhịn không được đã đem em gặm nuốt. Anh chung quy vẫn tự ti, không dám nghĩ em yêu mình. Cho đến khi hai người gặp nạn rơi xuống vực, anh mới ngộ ra chân tình, từ thần dân trung thành chuyển sang phu quân cường ngạnh. Anh lại phát hiện, em chính là mối tình đầu thuở nhỏ của anh, người yêu kia vốn chỉ là thế thân mà thôi. Hai người lưỡng tình tương duyệt, dắt díu nhau ra khỏi núi, lại nghe tin, kẻ hãm hại em rơi xuống vực chính là người yêu cũ của anh. Trong lúc triều đình chấn động, Vương gia hoang mang, người yêu phẫn hận khóc lóc, chỉ có anh là bình chân như vại. Hoá ra anh biết, từ nhỏ em đã không phải thiên sứ đáng yêu, mà là ác quỷ đáng sợ, vì giành lại anh mà bày mưu tính kế xoay người yêu cũ như chong chóng. Nhưng cho dù là thiên thần hay ác quỷ, anh cũng đã yêu thảm em rồi. Nhờ công tác tư tưởng của em cùng khổ nhục kế của Vương gia, người yêu cũ và bạn Vương gia sau đó trở thành một cặp.
-
Yên Ba Hạo Miểu - Sương Khói Mênh Mông
Hay họ chỉ là những đường thẳng song song, dù đi bao xa cũng vĩnh viễn chẳng gặp được nhau. Tương Lý Nhược Mộc - Dưỡng dục phúc hắc công - Thái úy chức cao vọng trọng, bấm trong tay hơn nửa binh quyền của vương triều phồn thịnh này. Cảnh Hi Miểu - hoàng đế thụ - một hoàng đế không hề có hậu thuẫn được Tương Lý Nhược Mộc chọn trúng, nuôi dưỡng để trở thành hoàng đế bù nhìn cho hắn.
-
Thập Đại Khốc Hình
Năm Nghiêm Tử Chu lên 15 tuổi, được sự khích lệ của gia đình và mọi người nơi đây cậu đã thi và đỗ đạt Trạng Nguyên. Nhưng cũng từ đó cậu biến thành đồ chơi trong mắt của đương kim hoàng thượng Chu Viêm Minh. Hắn buộc cậu phải làm việc trong triều và nêu ra đủ lí do để sắp xếp cho cậu ở trong cung của hắn. Hắn đêm, hắn ra sức chà đạp cậu. Từ tận cùng trong dục vọng mà sinh ra yêu, cũng vì quá yêu nên hận. Chu Viêm Minh chà đạp cậu không thương tiếc. Chính vì vậy mà dù cậu có nhường nhịn hắn bao nhiêu thì hắn càng làm khó cậu bấy nhiêu. Hắn cho rằng hắn chỉ muốn cậu chiếm được cậu, sự dục vọng trong cậu. Hắn chỉ biết chiếm đoạt cậu về thể xác lẫn tinh thần. Nhưng hắn lại không nhận ra được là hắn đang dần yêu cậu.
-
Lạc Tâm
Nàng là một nữ nhân bình thường, vì yêu hắn mà bất chấp hy sinh bản thân mình. Người hắn yêu nhất là Tiêu Minh Dân, một nam nhân là công tử trong kinh thành có tiếng là nho nhã, ôn hoà và dịu dàng. Hắn ta chính là kẻ giết chết cha của nàng, lại chính hắn là người mà Vương Vũ yêu, nàng như vậy, còn gì mà không hận Tiêu Minh Dân kia chứ? Nàng giết hắn ta, nàng giết hắn, nàng hận hắn đến thấu xương thấu tủy mà giết hắn, nhưng khi đã giết rồi, nàng thấy sợ, sợ tất cả mọi thứ. Nàng sợ rằng mọi chuyện sẽ được phơi bày, nàng sợ giết người, mà chính nàng lại giết người, nàng sợ nàng. Nàng tự tử, nhảy xuống cầu sông thê lương và đau đớn, nhưng nàng lại được hồi sinh trở lại, trở lại thì ở trong chính thân xác của tên Tiêu Minh Dân kia. Nàng mặc dù rất hận, cũng vì thế mà nàng được ở bên cạnh Vương Vũ, và được Vương Vũ sủng ái và yêu thương. Nàng biết, là chàng chỉ đang yêu cái thể xác là Tiêu Minh Dân mà thôi, nàng buồn, nhưng vẫn không dám nói ra. Khi nàng nói ra sự thật bên lòng của hắn, nàng đã chấp nhận, để chàng hận mình, dù có chuyện gì đi chăng nữa, nàng sẽ chấp nhận mọi sự. Vậy cuối cùng khi nàng nói ra, thì Vương Vũ hắn sẽ hận nàng đến thấu xương, hay là sẽ chấp nhận mọi sự khác?






