Trang chủ > Thể loại > Dị năng > Tội Này, Tôi Không Nhận
Tội Này, Tôi Không Nhận Thiên Đường Phóng Trục Giả Tác giả
35.00 Vạn chữ Lượt xem 28 Số bầu chọn 0 Đánh giá: 4.5/5

Tội Này, Tôi Không Nhận là tựa truyện thú vị, thuộc thể loại đam mỹ, xuyên không, dị năng. Câu chuyện xoay quanh nhân vật chính Giản Hoa là một diễn viên đóng thế. Khó khăn, nguy hiểm hay vất vả, tất cả đều thuộc về diễn viên đóng thế, dù diễn có tốt thì ngay cả cái tên, người xem cũng không biết. Một ngày nọ anh gặp sự cố trong thang máy, sau khi thoát được ra ngoài thì đối mặt với sự việc lạ lùng, xung quanh đều không có bóng người.

Bình luận
Tội Này, Tôi Không Nhận là tựa truyện thú vị, thuộc thể loại đam mỹ, xuyên không, dị năng. Câu chuyện xoay quanh nhân vật chính Giản Hoa là một diễn viên đóng thế. Khó khăn, nguy hiểm hay vất vả, tất cả đều thuộc về diễn viên đóng thế, dù diễn có tốt thì ngay cả cái tên, người xem cũng không biết. Một ngày nọ anh gặp sự cố trong thang máy, sau khi thoát được ra ngoài thì đối mặt với sự việc lạ lùng, xung quanh đều không có bóng người.
Chương mới :   Chương 175: Kết thúc Thời gian cập nhật : 2024-09-02 18:31

Cùng thể loại
  • Trùng Sinh Chi Dị Thú Liệp Nhân

    Tác giả : Quyết Tuyệt

    Trần Mộc hắn kiếp trước đúng thực là bị đui mù mới yêu một kẻ bạch nhãn lang như Lâm An Liệt. Vì vậy đến cuối cùng mới bị hắn lợi dụng hết lần này đến lần khác, sau khi đã hết giá trị lợi dụng hắn không do dự mà dồn Trần Mộc vào con đường cùng, khiến anh phải gánh trên vai biết bao tội danh, thậm chí chết cũng là cái chết đau đớn, thống khổ nhất. 

  • Mạt Thế Trọng Sinh Chi Song Sinh Tử

    Tác giả : Snowdrop

    Thương Triệt là đại thiếu gia cao cao tại thượng, sống tại hành tinh cấp cao trong ngân hà, đang vui vui vẻ vẻ đi du lịch thì xuyên về địa cầu lạc hậu, lại còn đen đủi xuyên trúng thời mạt thế. Mộc Bác và Mộc Dịch là anh em song sinh, trong khi Mộc Bác chân chính là cường giả giữ chức vụ thiếu tướng, thì Mộc Dịch lại mang hình tượng thiếu gia thanh thuần.

  • Điền Viên Nhật Thường

    Tác giả : Lý Tùng Nho

    Trải qua một đời, một kiếp bản thân đã có thể hiểu rõ thứ gì là quan trọng, là bản thân hay là gia đình, hạnh phúc thật sự dành cho mình là gì. Cho đi ắt cũng phải nhận lại, chứ không thể cả đời cho đi để rồi nhận lại sự khinh rẻ của những người mình yêu thương. Bản thân Lăng Tây từng đi qua một đời nên hiểu rất rõ. Lăng Tây sinh ra, đối với cha mẹ là một đứa con ngoan, một đứa trẻ biết nghe lời, là kho thuốc dự trữ của anh trai bị mắc chứng bệnh bạch cầu. Mỗi lần anh trai cần máu, đều là cậu phải cung cấp, dường như cha mẹ sinh ra cậu chỉ để giá trị tồn tại của cậu là vì anh trai vậy. Cho đến một ngày, anh trai cần quả thận, cậu chấp nhận hiến quả thận của mình, để rồi sau phẫu thuật cậu mãi vẫn chưa tỉnh. Bản thân cậu là không muốn tỉnh lại, cho đến lúc nguy kịch, bản sĩ phải dùng máy kích điện để nhịp tim cậu có thể đập lại. Khoảnh khắc cuối cùng, chính cậu cũng không hiểu vì sao bản thân có thể tỉnh lại. Chính là không còn là Lục Lăng Tây của trước đây nữa, mà là Lục Lăng Tây ở Phượng Thành, con trai của Vương Thục Tú. Trong thân xác mới này, Lăng Tây có năng lực đặc biệt, có thể liên kết với thực vật, bắt đầu cuộc sống mới, chăm sóc cây, trồng hoa, lo liệu nông trường, vui vẻ sống một đời bình an. Bên cạnh đó, cậu còn hấp dẫn được tiểu công vì sự cố gia đình mà trở nên lạnh lùng, khiến tiểu công nhất kiến chung tình với mình. Lăng Tây trải qua một đời sống hi sinh vì người khác cuối cùng cũng có thể sống cuộc sống thật sự thuộc về mình. Mời các bạn cùng theo dõi.

  • Mạt Thế Chi Phế Vật

    Tác giả : Nhạn Quá Thanh Thiên

    Lúc này là thời điểm tận thế bùng nổ được nửa năm. Từ sáu tháng trước, một đợt biến đổi lớn đã đưa phần lớn loài người hóa thành những cái xác không hồn, cả thế giới bắt đầu trở nên điên cuồng không còn là mái nhà êm ấm nữa. Trương Duệ Dương ngồi trong túp lều được dựng bằng tấm bạt, màng ni lông và gậy gỗ chống lên, nhóc cắm cúi chơi siêu nhân Ultraman đã bị bẩn, tuy trong lều vừa buồn chán lại vừa nóng nhưng cậu nhóc cũng không chạy ra ngoài chơi. Không có ba bên cạnh thì không thể ra ngoài, dù sao trước đây khi nhóc ở với bà nội thì cũng đã như vậy, những bạn cùng trang lứa khác đều không muốn chơi với nhóc, nhóc đã quen ngồi ngốc một mình rồi.

  • Kỹ Thuật Trạch Hệ Thống

    Tác giả : Thiên Manh

    Lúc khôi phục ý thức, mới phát hiện mình vẫn còn tại chỗ, đang ngồi chồm hổm trên mặt đất, mấy thằng bạn đỡ y dậy, kỳ quái hỏi: “Mày làm sao vậy, sao tự nhiên ngồi đó ngớ ra thế?”. “Bíp bíp —— máy học tập buộc định thành công, khởi động——!” Trong đầu, đột nhiên truyền đến tiếng điện báo kỳ quái.“…!!” Vệ Thư Tuân trợn to mắt, trước mắt y, trong hư không, đột nhiên xuất hiện một màn hình lập thể trong suốt, giống như cái máy tính đang khởi động, một đoạn số liệu phức tạp do ký hiệu tạo thành lướt nhanh qua màn hình.“Vệ Thư Tuân, mày đứng đực ra làm gì vậy?” Nghiêm Đông Nam bên cạnh đẩy y một cái: “Lẹ lên mày, đừng có lề mề hoài chứ!”. “…” Vệ Thư Tuân quay đầu nhìn về phía hắn, màn hình vẫn hư không vắt ngang trước mắt, phải xuyên qua loạt số liệu lóe lên này mới có thể thấy rõ gương mặt mất kiên nhẫn kia của Nghiêm Đông Nam. “Đông Nam, mày coi bộ dạng của tao còn bình thường không?”. “*éo bình thường!” Nghiêm Đông Nam không kiên nhẫn hỏi: “Ngươi hôm nay làm gì mà cứ đực mặt ra vậy?” Trái tim nặng trịch của Vệ Thư Tuân hơi nhẹ lại, lúc này mới cảm thấy trên trán truyền đến một  cơn đau nhói: “Đúng rồi, vừa rồi có cái gì rơi xuống…” “Cái này, đồng hồ của mày rớt!” Nghiêm Đông Nam đưa một chiếc đồng hồ màu xanh đậm cho Vệ Thư Tuân: “Nhặt bên chân mày đó, đồng hồ này nhìn kì thấy mịa, mày mua hồi nào vậy.”