Đương kim Hoàng thượng Lưu Hi từ nhỏ cơ thể yếu kém bệnh tật, ngoài ông nội Tống Linh Xu thì không ai có thể chữa trị. Ông nội nàng là một thần y trong cung, tay nghề cao đến mức kể cả những thái y hiện nay đứng đầu Thái y viện cũng bị ông nói là một đàn lang băm... Thế nhưng truyền nhân của ông - Tống Linh Xu, y thuật thấp kém, tinh thần tiếp thu hết sức kém cỏi. Nàng không hại người là tốt rồi, còn mong nàng cứu người… Từ khi Tống Linh Xu còn nhỏ, Lưu Hi luôn ở cạnh nàng và ông nội để chữa bệnh, hắn và nàng được coi là thanh mai trúc mã cùng lớn lên. Lưu Hi vốn biết cái danh thái y của nàng là “hữu danh vô thực” nhưng vẫn liên tục truyền Tống thái y ra ra vào vào, hết chẩn hỉ mạch của phi tần, lại đến chẩn đủ loại bệnh của hắn... May mắn nàng là nữ thái y nên luôn bị các phi tần của Lưu Hi coi là hoạn quan bất nam bất nữ, cho dù nàng có gần gũi Hoàng thượng hơn nữa cũng không ai thèm để vào mắt. Tuy nhiên gần vua như gần hổ, bệnh thì không chữa nổi nhưng thánh chỉ lại càng không cãi nổi, cho nên để bảo toàn tính mạng, Tống Linh Xu quyết định, phải rời khỏi Hoàng cung thì mới sống yên ổn được. Nhưng chạy trời không khỏi nắng, nàng chạy thoát khỏi Hoàng cung của Lưu Hi, lại không chạy thoát nổi tâm của hắn...Khi Lưu Hi còn là bát vương bệnh tật, chỉ có Tống Linh Xu ở bên cạnh nắm tay hắn, làm bạn với hắn, dỗ dành mỗi khi hắn bị những cơn đau dày vò. Nàng không biết kể chuyện xưa, cũng chẳng biết ca hát, hắn đành để nàng đọc sách y cho hắn nghe. Nàng đọc rất nhiều sách cho hắn, nhưng hắn chỉ muốn nghe nàng đọc “Linh Xu”. Hắn thích “Linh Xu”. Hắn đã cấm cung Tống Linh Xu vậy mà nàng lại to gan dám cao chạy xa bay cùng nam nhân khác...
-
Vệ Tranh
Nữ t.ử kia sợ hãi đến cực điểm, trên mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi. "Giữa thanh thiên bạch nhật mà hành hung, đây là trọng tội! Ngươi không sợ..." Thị vệ căn bản không cho nàng ta nói hết lời, bịt miệng nàng ta lại rồi lập tức trói lên trường đua. Cổ nàng trắng trẻo mảnh mai, khi tuấn mã phóng đi, dây cương kéo căng, m.á.u tươi liền tuôn xối xả. Nàng ta cũng sợ c.h.ế.t. Hai tay nắm c.h.ặ.t dây cương đến mức lòng bàn tay m.á.u t.h.ị.t lẫn lộn, cũng không dám buông tay. Bởi vì chỉ cần buông tay, cái cổ kia liền sẽ gãy nát. Ta chống cằm, hứng thú ngắm nhìn, trong lòng thầm suy nghĩ, nàng ta có thể cầm cự được bao lâu.
-
Cung Tường Tẫn
Vì sao ở kiếp trước ta lại không nhận ra. Tiêu Hành đối với Khương Đáp ứng, ngay từ ban đầu đã khác biệt. Khi ta còn đang thất thần, một quả nho đã được đưa tới trước mắt ta. Ngụy Chiêu nghi theo hướng ánh mắt ta nhìn qua, khẽ cười một tiếng. “Đó là cô nương Khương gia, hình như tên là Khương Chi Chi. Nghe nói phụ thân chỉ là một huyện lệnh nhỏ.” “Khi tuyển tú nàng ta thất lễ trước điện, được phong một danh hiệu Mỹ nhân rồi liền bị cho lui xuống. Hôm qua tỷ tỷ rời đi sớm, tự nhiên là chưa gặp qua nàng ta.” Ta nhận lấy quả nho, thu hồi ánh nhìn.
-
Yên Thủy Hàn
Vào đêm, tuyết lạnh vỡ vụn rơi xuống, Lãnh Giác khoác áo lông gấm, lẳng lặng tựa vào ghế, ngơ ngác nhìn ra cửa sổ. Lại là đêm tuyết, bên ngoài hẳn là rất lạnh. Lan đã đi, mặc kệ đến đâu, cuối cùng cũng có người che chở yêu thương, xem như trời cao thương hắn. Vậy còn mình thì sao? Đêm đó, Lãnh Duệ ôm hắn, ôm ấp băng lãnh nhưng lại hừng hực, như hỏa diễm trong băng tuyết, thiêu đốt hắn, khiến hắn đắm chìm càng sâu. Hắn chưa từng nghĩ Lãnh Duệ xem hắn là cái gì, hắn đã sớm quên mất hạnh phúc là thứ gì. Kể từ khi tàn phế, hắn biết mình cuối cùng cũng vô duyên với hạnh phúc. Có được triền miên đêm đó, hắn đã không còn nuối tiếc.
-
Yên Ba Hạo Miểu - Sương Khói Mênh Mông
Hay họ chỉ là những đường thẳng song song, dù đi bao xa cũng vĩnh viễn chẳng gặp được nhau. Tương Lý Nhược Mộc - Dưỡng dục phúc hắc công - Thái úy chức cao vọng trọng, bấm trong tay hơn nửa binh quyền của vương triều phồn thịnh này. Cảnh Hi Miểu - hoàng đế thụ - một hoàng đế không hề có hậu thuẫn được Tương Lý Nhược Mộc chọn trúng, nuôi dưỡng để trở thành hoàng đế bù nhìn cho hắn.
-
Yên Tri Phi Hồ
Lục vương gia Nhiếp Dao bị “gả” đến xứ xa xôi thành thân với công chúa Khương Nguyệt tộc. Thân là một thư sinh trói gà không chặt bị tống ra sa mạc hoang sơ, Lục hiền vương hết đụng “tình địch” lại đụng kẻ thù nhà vợ, nỗi khổ cứ gọi là thấu tận trời xanh. Vừa mới sang đó được vài ngày, chưa kịp cử hành thì đi lạc đường và tình cờ gặp được công, được coi là tộc trưởng của 1 dị tộc khác, 1 trong 2 dị tộc lớn ở vùng sa mạc. Thụ tự xưng là đại phu đi lạc, mà ở vùng sa mạc thì đại phu rất hiếm, vì thế công dẫn thụ trở về và đối đãi rất tốt.Thiên Lang- con sói hoang dã của đại mạc chẳng phải kẻ hữu dũng vô mưu. Yêu người là một chuyện, hoàn toàn tin tưởng đặt tính mạng của tộc nhân lên tay người ta lại là chuyện khác. Thế nhưng, hắn lại bằng lòng giao cho người ta tính mạng của mình. Sau, phát hiện ra thân phận thật của thụ, công đưa thụ về tộc nhỏ kia, tuyên bố chủ quyền và bắt từ hôn nhưng thụ lại khuyên công để tự mình giải quyết rồi đuổi công về trước. Công đi được 1 đoạn vẫn không yên tâm, lại quay về kéo thụ đi. Rồi thì gặp ám toán của 1 dị tộc khác, chính là dị tộc lớn thứ hai vùng này.Trước khi đi hòa thân, thụ được hoàng thượng giao cho nhiệm vụ hủy diệt các tộc để tránh hậu họa sau này bọn chúng ngấp nghé Trung Nguyên. Việc thụ gặp công cũng nằm trong tính toán mà thụ cũng ngầm châm ngòi để 2 tộc lớn đánh nhau. Còn công vốn dĩ đã để ý từ lâu, cũng dần nghi ngờ thụ rồi, đến cuối biết thụ muốn hại mình nhưng cuối cùng cũng không xuống tay được vì quá yêu em, thả cho thụ đi, đôi ta đoạn tuyệt từ đây. Hoàng gia vô tình, liệu chân thành của sói có cảm hóa được lòng hồ ly hay không?






