Trang chủ > Thể loại > Cung đấu > Vô Năng Vi Phượng
Vô Năng Vi Phượng Nguyệt Danh Tác giả
8.20 Vạn chữ Lượt xem 54 Số bầu chọn 0 Đánh giá: 4.5/5

Khi còn đang trong bụng mẹ, Quân Phi Hoàng đã được tiên đoán sau này nhất định sẽ thành hoàng hậu. Nhưng khi sinh ra là con trai, lại có vết bớt xấu xí trên mặt, nên hai mẹ con bị hắt hủi. Mẹ của em sinh bệnh mà chết. Em theo sư phụ lang bạt khắp nơi. Lúc này thiên hạ đang loạn, nhiều thế lực đang tranh giành ngôi vua. Anh Lăng vương Tiêu Mộc Phi tuy có thực lực nhưng vô cùng trăng hoa, lăng nhăng lít nhít. Thuộc hạ của anh mến tài của em, bắt anh phải chiêu mộ được Quân Phi Hoàng. Nhưng điều kiện mà em đưa ra là phải lập em làm hoàng hậu sau khi anh đăng cơ. Em muốn trả thù những kẻ đã hắt hủi mẹ con em. Anh vương gia ban đầu chê em xấu, xa lánh hắt hủi khuôn mặt em, còn kêu em là phụng hoàng xấu xí. Nhưng với bản tính ngu ngốc và biến thái của mình, anh lại thành thằng khùng bám theo đuôi em. Còn giở trò chuốc rượu, ganh tị làm nũng với em, nhưng toàn bị em đấm đá thô bạo rồi quẳng đi. Sau này hai người giành được thiên hạ. Sủng thiếp lúc trước của anh đã mang thai. Anh cũng rất chung thuỷ với em. Nhưng một ngày trước khi anh lên ngôi và phong hậu đại điển, em bỏ ra đi, chỉ để lại bốn chữ : "Vô năng vi phượng"

Bình luận
Khi còn đang trong bụng mẹ, Quân Phi Hoàng đã được tiên đoán sau này nhất định sẽ thành hoàng hậu. Nhưng khi sinh ra là con trai, lại có vết bớt xấu xí trên mặt, nên hai mẹ con bị hắt hủi. Mẹ của em sinh bệnh mà chết. Em theo sư phụ lang bạt khắp nơi. Lúc này thiên hạ đang loạn, nhiều thế lực đang tranh giành ngôi vua. Anh Lăng vương Tiêu Mộc Phi tuy có thực lực nhưng vô cùng trăng hoa, lăng nhăng lít nhít. Thuộc hạ của anh mến tài của em, bắt anh phải chiêu mộ được Quân Phi Hoàng. Nhưng điều kiện mà em đưa ra là phải lập em làm hoàng hậu sau khi anh đăng cơ. Em muốn trả thù những kẻ đã hắt hủi mẹ con em. Anh vương gia ban đầu chê em xấu, xa lánh hắt hủi khuôn mặt em, còn kêu em là phụng hoàng xấu xí. Nhưng với bản tính ngu ngốc và biến thái của mình, anh lại thành thằng khùng bám theo đuôi em. Còn giở trò chuốc rượu, ganh tị làm nũng với em, nhưng toàn bị em đấm đá thô bạo rồi quẳng đi. Sau này hai người giành được thiên hạ. Sủng thiếp lúc trước của anh đã mang thai. Anh cũng rất chung thuỷ với em. Nhưng một ngày trước khi anh lên ngôi và phong hậu đại điển, em bỏ ra đi, chỉ để lại bốn chữ : "Vô năng vi phượng"
Chương mới :   Chương 40 Thời gian cập nhật : 2024-09-02 19:09

Tác giả
Cùng thể loại
  • Vệ Tranh

    Tác giả : Tiểu A Thất

       Nữ t.ử kia sợ hãi đến cực điểm, trên mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi. "Giữa thanh thiên bạch nhật mà hành hung, đây là trọng tội! Ngươi không sợ..."   Thị vệ căn bản không cho nàng ta nói hết lời, bịt miệng nàng ta lại rồi lập tức trói lên trường đua.   Cổ nàng trắng trẻo mảnh mai, khi tuấn mã phóng đi, dây cương kéo căng, m.á.u tươi liền tuôn xối xả.   Nàng ta cũng sợ c.h.ế.t.   Hai tay nắm c.h.ặ.t dây cương đến mức lòng bàn tay m.á.u t.h.ị.t lẫn lộn, cũng không dám buông tay.   Bởi vì chỉ cần buông tay, cái cổ kia liền sẽ gãy nát.   Ta chống cằm, hứng thú ngắm nhìn, trong lòng thầm suy nghĩ, nàng ta có thể cầm cự được bao lâu.

  • Cung Tường Tẫn

    Tác giả :

     Vì sao ở kiếp trước ta lại không nhận ra. Tiêu Hành đối với Khương Đáp ứng, ngay từ ban đầu đã khác biệt.   Khi ta còn đang thất thần, một quả nho đã được đưa tới trước mắt ta.  Ngụy Chiêu nghi theo hướng ánh mắt ta nhìn qua, khẽ cười một tiếng. “Đó là cô nương Khương gia, hình như tên là Khương Chi Chi. Nghe nói phụ thân chỉ là một huyện lệnh nhỏ.”  “Khi tuyển tú nàng ta thất lễ trước điện, được phong một danh hiệu Mỹ nhân rồi liền bị cho lui xuống. Hôm qua tỷ tỷ rời đi sớm, tự nhiên là chưa gặp qua nàng ta.”   Ta nhận lấy quả nho, thu hồi ánh nhìn.

  • Yên Thủy Hàn

    Tác giả : Nhược Thuỷ

    Vào đêm, tuyết lạnh vỡ vụn rơi xuống, Lãnh Giác khoác áo lông gấm, lẳng lặng tựa vào ghế, ngơ ngác nhìn ra cửa sổ. Lại là đêm tuyết, bên ngoài hẳn là rất lạnh. Lan đã đi, mặc kệ đến đâu, cuối cùng cũng có người che chở yêu thương, xem như trời cao thương hắn. Vậy còn mình thì sao? Đêm đó, Lãnh Duệ ôm hắn, ôm ấp băng lãnh nhưng lại hừng hực, như hỏa diễm trong băng tuyết, thiêu đốt hắn, khiến hắn đắm chìm càng sâu. Hắn chưa từng nghĩ Lãnh Duệ xem hắn là cái gì, hắn đã sớm quên mất hạnh phúc là thứ gì. Kể từ khi tàn phế, hắn biết mình cuối cùng cũng vô duyên với hạnh phúc. Có được triền miên đêm đó, hắn đã không còn nuối tiếc.

  • Yên Ba Hạo Miểu - Sương Khói Mênh Mông

    Tác giả : Tiểu Mô Tiểu Dạng

    Hay họ chỉ là những đường thẳng song song, dù đi bao xa cũng vĩnh viễn chẳng gặp được nhau. Tương Lý Nhược Mộc - Dưỡng dục phúc hắc công - Thái úy chức cao vọng trọng, bấm trong tay hơn nửa binh quyền của vương triều phồn thịnh này. Cảnh Hi Miểu - hoàng đế thụ - một hoàng đế không hề có hậu thuẫn được Tương Lý Nhược Mộc chọn trúng, nuôi dưỡng để trở thành hoàng đế bù nhìn cho hắn.

  • Yên Vũ Xuân Phong Tẫn Dư Hoan

    Tác giả : Hoài Lăng

    Mỗi triều đình đều được xây dựng lên và chống đỡ bằng một hệ thống trong đó có hai đảng phái đó là quan văn và quan võ. Quan văn đảm nhận trọng trách đưa ra ý kiến, cùng xử lý chính sự cùng hoàng thượng, giữ gìn những giá trị về mặt văn hóa… Còn quan võ là những người đứng ra bảo vệ biên cương, mở rộng bờ cõi đất nước, giúp cho dân chúng đời đời được ấm no. Thế nhưng không có nghĩa là hai đảng phái này có thể nhìn nhau bằng con mắt thiện cảm. Ngọc Khanh Thư hắn là Lễ bộ Thị lang được người người kính ngưỡng, sinh ra đã được hưởng mệnh phú quý, sau lại còn có thể leo lên cái chức cao chót vót, có thể thấy rằng tài năng của hắn đúng là hiếm người có được. Để làm hài lòng hoàng đế, những kẻ như hắn phải dùng những lời lẽ tán dương, ca tụng hoàng ân, đưa người ngồi trên ghế rồng ấy bay lên đến tận chín tầng trời, mà hắn thì càng được hoàng đế ân sủng bởi tài khua môi múa mép của mình, có khi phần thưởng được vua ban của hắn còn có giá trị hơn hẳn bổng lộc bao năm đội mũ quan.  Dương Hoành Tu đứng trong hàng quan võ, hắn đã làm đến chức Trung lang tướng tứ phẩm, phụ thân hắn lúc trước lại là Phiêu Kị tướng quân, có thể nói rằng vinh quang ngời ngời. Từ nhỏ đã lên ngựa theo cha kinh qua khắp các chiến trường, hắn lớn lên trong cái tình thuần phác của những người lính, là kẻ mượn lưỡi đao thề bảo vệ non sông gấm vóc nước nhà. Hai người bọn họ có lập trường đối nghịch nhau, vậy mà chẳng biết bằng cách nào lại từ chú ý trở thành một bước cũng không rời.