Trang chủ Thể loại Ngôn tình Chầm Chậm

Chương 2

Chầm Chậm Chocolate A Hoa Điềm 8338 chữ 2024-09-02 18:24

  “Đáng thương?”

   Khuê trung hảo hữu của ta, Lăng Nguyệt quận chúa, tức giận chọc vào trán ta, mắng:

   “Não ngươi có vấn đề rồi sao? Ngươi có biết bây giờ kinh thành đang đồn đại những gì không?”

    

   Nàng biết ta nói chậm, ngày thường đều đợi ta nói xong mới tiếp lời.

    

   Hôm nay thì quả thực đã tức đến cực điểm.

    

   Chưa đợi ta mở miệng, nàng đã nói tiếp:

   “Người ta đều bảo ngươi là Bồ Tát hạ phàm, thu nhận La Sát Yến Vương này, từ nay toàn bộ quý nữ trong kinh thành đều không cần sống trong lo sợ nữa.”

    

   Ta ngẩng đầu nhìn nàng.

    

   🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟

   🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

   🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

  Đợi đến khi cơn giận của nàng nguôi đi phân nửa, ta mới chậm rãi nói:

   “Yến Vương kỳ thực… là người rất tốt.”

    

   Nàng trợn tròn mắt, giơ tay đặt lên trán ta thăm dò.

    

   “Trước kia chỉ biết ngươi nói năng làm việc chậm một chút, không ngờ đầu óc cũng có vấn đề.”

    

   Nhưng ta không hề nói dối.

    

   Những lời đồn đại kia, ta vốn một chữ cũng không tin.

    

   Hôn kỳ của ta và Thẩm Dực được định vào hai tháng sau, ngày mười tám tháng sáu.

    

   Hoàng đế nói đó là ngày lành do Khâm Thiên Giám đặc biệt chọn ra.

    

   Trăm năm khó gặp một lần.

    

   Chỉ là trong vòng hai tháng chuẩn bị hôn lễ cho một vị vương gia, thực sự quá gấp gáp.

    

   Ta cũng chỉ kịp tự tay thêu cho mình một chiếc khăn hỷ uyên ương.

    

   Ngày trước đại hôn, nương đến phòng ta, nắm tay ta khóc rất lâu.

    

   Cuối cùng bà nói:

   “A Thư, đều là cha nương hại con. Nếu sinh ra trong nhà dân thường, nhất định con có thể tìm được một lang quân như ý.”

    

   Ta lau nước mắt cho bà, nghiêng đầu trêu:

   “Mẫu thân, ai nói Yến Vương không phải là lang quân như ý chứ?”

    

   Bà chỉ cho rằng ta đang an ủi, liền khóc càng dữ hơn.

    

   Cuối cùng phải nhờ ma ma bên cạnh khuyên giải hồi lâu, bà mới chịu rời đi.

    

   Lễ nghi đại hôn rườm rà phức tạp.

    

   Ta ở nhà luyện đi luyện lại không biết bao nhiêu lần, mới tránh được việc làm trò cười trước bao ánh mắt.

    

   Khi Thúy Hỉ đỡ ta vào phòng, lòng bàn tay ta nắm chặt, mồ hôi ướt đẫm.

    

   “Tiểu thư, người không sao chứ?”

    

   Ta lắc đầu.

    

   Đợi đến khi Thẩm Dực tiếp đãi xong tân khách trở về phòng, ta đã lén uống cạn một vò rượu.

    

   Thúy Hỉ hốt hoảng vội vàng đậy khăn hỷ cho ta, bưng chén hợp cẩn tửu rỗng tuếch ra ngoài.

    

   Ta ngoan ngoãn ngồi bên giường, nghe tiếng bước chân mỗi lúc một gần.

    

   Khăn hỷ che khuất tầm mắt, ta không nhìn thấy gì.

    

   Chỉ có thể từ bên dưới khăn hỷ, trông thấy một đôi trường ngoa thêu vân lành dừng trước mặt ta.

    

   Không biết là do uống rượu, hay trâm cài trên đầu quá nặng.

    

   Đầu ta hơi choáng, nhịn không được khẽ lắc lư.

    

   Chỉ nghe tiếng trâm hoàn va chạm leng keng.

    

   Ngay sau đó, khăn hỷ trên đầu trượt xuống.

    

   Nến hỷ bên giường khẽ lay động hai cái.

    

   Ta rốt cuộc cũng nhìn thấy Thẩm Dực trong bộ hỷ bào đỏ thẫm.

    

   Quả thực rất đẹp.

    

   Tựa như tiên nhân bước ra từ trong tranh, còn đẹp hơn cả Duệ Vương danh chấn kinh thành.

    

   “Vì sao?”

    

   [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

  Hắn hơi cúi người, ngón tay lạnh buốt bóp lấy cằm ta, đôi mắt đẹp tựa như tôi băng.

    

   “Vì sao lại muốn gả cho bản vương?”

    

   Khi ta kịp phản ứng, gương mặt hắn đã ở ngay trước mắt.

    

   Ta gần như nhìn thấy trong đôi mắt ấy hình ảnh bản thân đang ngây người cùng vài phần hàn ý.

    

   Sợ đến mức ta vô thức lùi lại một bước, nhưng vẫn không thoát khỏi tay hắn.

    

   “Sợ bản vương?”

   Hắn nheo mắt, bàn tay giữ cằm ta khẽ siết lực kéo ta trở lại.

   “Đã sợ, còn dám gả cho bản vương? Hay là ngươi chưa nghe nói, trong phủ bản vương đến cả một con muỗi cái cũng không có?”

    

   “Hay là nói, ngươi và vị phụ thân kia của ngươi có mưu đồ gì với bản vương?”

    

   “Hoặc ngươi là người của Hoàng hậu?”

    

   Hắn liên tiếp ném ra mấy câu hỏi, giọng nói càng lúc càng lạnh.

    

   Ta cố gắng nghe hết những lời ấy, rồi mới chớp chớp mắt, bắt đầu trả lời câu hỏi đầu tiên của hắn.

    

   “Bởi vì… ta không thích nghe bọn họ nói rằng, trên đời này không có ai nguyện ý gả cho ngài.”

    

   03

    

   Ánh nến hỷ hắt lên người Thẩm Dực.

    

   Dường như cũng có một chút rơi vào đôi mắt lạnh lẽo của hắn.

    

   “Khéo mồm khéo miệng.”

    

   Hắn buông cằm ta ra, xoay người bước ra ngoài:

   “Giang Thư, đừng giở trò khôn vặt trước mặt bản vương. Nếu không, bản vương sẽ khiến ngươi hối hận vì đã bước chân vào phủ Yến Vương này.”

    

   Ta chớp chớp mắt, nhìn bóng lưng hắn khuất dần ngoài cửa, vẫn mở miệng tiếp tục trả lời câu hỏi thứ hai của hắn.

    

   “Ta không sợ ngài, chỉ là… ngài đứng quá gần.”

    

   Nhưng hắn hẳn là không nghe thấy.

    

   Ta vừa khẽ thở dài, liền thấy Thúy Hỉ bưng vào một vò hợp cẩn tửu mới.

    

   Thúy Hỉ đặt vò rượu xuống, nhìn quanh một lượt rồi hỏi ta:

   “Vương gia đâu rồi?”

    

   Ta có chút xìu xuống:

   “Đi rồi.”

    

   “Sao lại đi rồi? Hợp cẩn tửu còn chưa uống mà.”

   Thúy Hỉ có phần cuống lên, nhưng thấy dáng vẻ ta như vậy, lại an ủi:

   “Có lẽ là có việc gấp phải xử lý. May mà đã vén khăn hỷ rồi, cũng coi như lễ thành.”

    

   Ta nhìn cửa, rồi lại nhìn nàng.

    

   Cuối cùng vẫn không nói cho nàng biết, khăn hỷ là tự mình trượt xuống.

    

   Đôi uyên ương trên khăn hỷ ấy còn là ta từng mũi từng kim thêu nên.

    

   Thẩm Dực thật quá đáng.

    

   Quá đáng hơn nữa là, đêm tân hôn hắn lại không về phòng ngủ.

    

   Nghĩ đến chuyện ấy càng nghĩ càng tủi thân, trên đường tiến cung khóe mắt ta bất giác đỏ lên.

    

   Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y áo, vừa định đuổi theo phía trước nói lý với Thẩm Dực mấy câu, vừa ngẩng đầu liền thấy hắn đã dừng bước từ lúc nào.

    

   Còn ta thì thẳng thừng đ.â.m vào lưng hắn.

    

   Dưới chân nhất thời rối loạn, liền không kịp báo trước mà ngã về phía sau.

    

   May mà Thẩm Dực kịp đỡ lấy ta.

    

   Ta buột miệng nói ra lời vừa định nói:

   “Thẩm Dực, đêm qua ngài đi đâu vậy?”

    

   Nói xong, cả hai chúng ta đều sững người.

    

   Ta là đến lúc này mới kịp phản ứng với tình cảnh trước mắt.

    

   Còn hắn, có lẽ không ngờ ta lại thốt ra một câu không đầu không đuôi như vậy.

    

   Cung nhân qua lại chung quanh thấy chúng ta như thế, vội vàng hành lễ rồi chạy đi.

    

    

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận