Trang chủ Thể loại Ngôn tình Chầm Chậm

Chương 3

Chầm Chậm Chocolate A Hoa Điềm 8134 chữ 2024-09-02 18:24

  Thẩm Dực lúc này mới nhíu mày buông ta ra, nhưng lại không lùi về sau nửa bước để kéo giãn khoảng cách.

    

   Chúng ta đứng rất gần.

    

   Gần đến mức chỉ cần ta ngẩng đầu lên là có thể chạm vào cằm hắn.

    

   Ta gần như ngửi thấy trên người hắn, ngoài mùi trầm hương lan tỏa, còn phảng phất một chút d.ư.ợ.c hương rất khó nhận ra.

    

   Sao lại có mùi thuốc?

    

   “Chuyện của bản vương không liên quan đến ngươi. Giang Thư, lát nữa trước mặt phụ hoàng, lời nào nên nói, lời nào không nên nói, hẳn là không cần bản vương nhắc nhở chứ?”

    

   Đến khi ta hoàn hồn, hắn đã xoay người bước về phía trước mấy bước.

    

   Hắn không muốn để người khác biết rằng đêm qua hắn không cùng ta viên phòng.

    

   Ta dĩ nhiên cũng không muốn.

    

   Dù sao cũng chẳng phải chuyện vẻ vang gì, truyền ra ngoài chỉ khiến cha nương thêm lo lắng.

    

   Ta bĩu môi, lập tức theo sau.

    

   Đến Cần Chính điện, sau khi hành lễ với Hoàng đế, ta lại như trước đây, ngoan ngoãn đứng bên cạnh Thẩm Dực, làm một kẻ câm lặng hiền thục.

    

   Hoàng đế thấy chúng ta như vậy thì vô cùng hài lòng, dặn dò mấy câu rồi sai người đưa ta sang chỗ Hoàng hậu thỉnh an.

    

   Khi xoay người rời đi, Thẩm Dực dường như liếc nhìn ta một cái.

    

   Có lẽ hắn muốn ta đến chỗ Hoàng hậu rồi cũng tiếp tục làm một kẻ câm.

    

   Trường Xuân cung của Hoàng hậu cách Cần Chính điện không xa, chưa đầy một chung trà đã tới.

    

   Sau khi hành lễ theo đúng quy củ, Hoàng hậu mỉm cười bảo ta đứng dậy.

    

   “Bổn cung cũng đã nhiều ngày không gặp con rồi, sao trông con gầy đi nhiều thế?”

   Hoàng hậu xót xa hỏi,

   “Có phải Yến Vương làm con chịu ủy khuất không?”

    

   Ta hôm qua mới gả cho Thẩm Dực.

    

   Dù có chịu ủy khuất đến đâu, cũng không thể một đêm mà gầy đi như vậy.

    

   “Còn phải hỏi sao? Nàng ta là kẻ câm không thích nói chuyện, Vương huynh thì suốt ngày lạnh lùng…”

   Chiêu Dương công chúa đứng bên cạnh thay ta tiếp lời.

    

   Nhưng lời còn chưa dứt, đã bị Hoàng hậu liếc mắt ngăn lại.

    

   “Sao con nói chuyện với Vương tẩu như vậy? Không có quy củ.”

    

   Ta mím môi, không nói gì.

    

   Hoàng hậu liếc nhìn ta, tiếp tục khuyên nhủ đầy chân thành:

   “A Thư, Yến Vương quanh năm ở nơi hình ngục, sát khí trên người quá nặng, khó tránh khỏi có phần lạnh lùng vô tình. Nếu con có ủy khuất gì, cứ đến nói với bổn cung và bệ hạ, chúng ta nhất định sẽ làm chủ cho con.”

    

   “Bổn cung biết con là đứa trẻ ngoan, gả cho Yến Vương quả thực là ủy khuất con rồi. Sau này con có thể thường xuyên đến đây, có bổn cung che chở, hắn nhất định không dám làm gì con.”

    

   “Nói cho cùng cũng là bổn cung thất trách, không dạy dỗ hắn cho tốt, mới khiến hắn trở thành dáng vẻ như hôm nay, khổ cho con rồi.”

    

   Chiêu Dương công chúa liếc ta từ trên xuống dưới, hừ lạnh một tiếng:

   “Mẫu hậu đúng là quá nhân hậu, còn nghĩ đến chuyện bảo vệ nàng ta. Khi trước nàng ta không chịu chọn Thái t.ử ca ca, giờ gả cho một tên Diêm Vương sống, xem nàng ta sống được bao lâu.”

    

   “Chiêu Dương, lần trước Phụ hoàng phạt con còn nhẹ lắm phải không?”

    

   Chiêu Dương công chúa lập tức không cam tâm mà im bặt.

    

   Ta cúi mắt, nắm chặt khăn tay, nghe bọn họ đối đáp qua lại.

    

   Thấy ta vẫn không mở miệng, hai người liền đổi sang đề tài khác, nói chuyện nửa tháng sau sẽ đến hành cung tránh nóng.

    

   [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

  Ta ngẩng đầu lên, siết chặt khăn tay, khẽ nói:

    

   “Yến Vương rất tốt.”

    

   “Chàng ấy dung mạo rất tốt, con người cũng rất tốt, đối với con… cũng rất tốt.”

    

   04

    

   “Mẫu hậu, vừa nãy người nói bao nhiêu lời nàng ta cũng chẳng đáp một câu, giờ lại dám mở miệng cãi lại người. Thất lễ như vậy, đáng bị trừng phạt thật nặng!”

    

   Chiêu Dương công chúa ngang ngược bước thẳng về phía ta.

    

   Xưa nay nàng vốn đã chẳng ưa gì ta, nay biết ta không chịu gả cho Thái tử, càng thêm khinh miệt.

    

   Ban nãy ta luôn im lặng, nàng cũng chỉ có thể mỉa mai đôi câu.

    

   Giờ đây ta vừa mở miệng đã là để bênh vực Thẩm Dực, nàng tất nhiên phải nhân cơ hội làm to chuyện.

    

   Thúy Hỉ vội vàng đỡ ta đứng dậy, cùng ta quỳ xuống đất.

    

   “Hoàng hậu nương nương nguôi giận, công chúa nguôi giận, Vương phi nhà nô tỳ không phải có ý như vậy…”

    

   Thúy Hỉ vừa dập đầu vừa thay ta biện giải.

    

   “Ngươi chỉ là một nha hoàn hạ tiện, nơi này đến lượt ngươi lên tiếng sao?”

   Chiêu Dương công chúa liếc nhìn cung nữ phía sau, một tay chỉ Thúy Hỉ, một tay chống hông:

   “Người đâu, vả miệng cho bản công chúa!”

    

   Cung nữ nghe lệnh tiến lên, vừa giơ tay định tát Thúy Hỉ một cái, liền bị ta đẩy mạnh ra.

    

   Cung nữ loạng choạng lùi về sau hai bước, suýt nữa giẫm lên chân Chiêu Dương công chúa.

    

   Nhất thời trong điện loạn cả lên.

    

   Chiêu Dương công chúa giận đến cực điểm, ánh mắt nhìn ta như muốn nuốt sống.

    

   “Đủ rồi.”

   Hoàng hậu trầm giọng thở dài một tiếng.

    

   Chiêu Dương công chúa dậm chân:

   🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟

   🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

   🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

  “Mẫu hậu! Người nhìn Giang Thư đi! Ngày thường nàng ta trốn sau đám biểu huynh biểu muội, nhát gan như thỏ, chưa bao giờ dám nói nhiều một câu. Giờ vừa gả vào phủ Yến Vương, liền không coi người ra gì nữa rồi!”

    

   Sắc mặt hoàng hậu hơi trầm xuống, hàng mày thanh tú khẽ nhíu lại.

    

   “Bình thường bổn cung quá nuông chiều con, mới khiến con không có quy củ như vậy.”

   Lời này, chẳng biết là nói Chiêu Dương công chúa, hay là nói ta.

    

   Ta quỳ một bên, cúi đầu, vẫn tiếp tục giả câm.

    

   “Yến Vương phi quả thực cũng thất lễ, hôm nay bổn cung rảnh rỗi…”

    

   Lời bà còn chưa dứt, ngoài cửa đã vang lên một giọng nam trầm thấp:

   “Vương phi của bản vương, không phiền Hoàng hậu nương nương phải bận tâm.”

    

   Nghe rõ giọng ấy là Thẩm Dực, lòng ta bỗng dâng lên vài phần vui mừng, quay đầu nhìn ra.

    

   Chỉ thấy Thẩm Dực đã đứng sau lưng ta, che khuất hơn nửa ánh nắng bên ngoài.

    

   Rõ ràng đã sắp vào hạ, vậy mà hắn lại như mang theo cả một thân hàn khí.

    

   Hắn cúi đầu nhìn ta, nhíu mày nói:

   “Đứng lên.”

    

   Rồi không chờ ta kịp phản ứng, hắn đã nắm tay ta kéo thẳng ra ngoài.

    

   Đầu ngón tay hắn mang theo chút lạnh, lớp chai mỏng cọ qua cổ tay ta, khiến ta thấy nhột nhạt.

    

   Ta ngây người bị hắn kéo ra khỏi Trường Xuân cung.

    

    

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận