Chương 100
Dao Trì đi tới trước một chiếc ghế rồi xoay người ngồi xuống, trầm giọng nói: "Đây là tính toán của ngươi sao? Đưa Dương Giao và Tiệt Giáo cho Tiệt Giáo, đưa Dương Tiễn cho Xiển Giáo."
Hạo Thiên xoa dịu tâm trạng kích động, ngồi xuống bên cạnh rồi trả lời: "Đúng vậy!"
Dao Trì nhíu mày: "E là ngươi đã quên đằng sau Tử Vân Lôi có bóng dáng Thánh Nhân."
"Đương nhiên là ta biết có Thánh Nhân nên mới đưa bọn hắn đến Tiệt Giáo và Xiển Giáo. Có Thánh Nhân che chở bọn hắn mới an toàn, chúng ta không đủ sức bảo vệ bọn hắn."
"Vậy ngươi có nghĩ tới khả năng kẻ thao túng Tử Vân Lôi lúc trước chính là hai vị sư huynh này không?"
"Thế thì sao nào? Cho dù là hai vị sư huynh này, bọn hắn còn tính lên đầu hậu bối của mình chắc? Không cần thể diện Thánh Nhân nữa hả?"
Dao Trì trầm tư chốc lát, đúng là Thánh Nhân có lòng bao dung của Thánh Nhân. Nàng khẽ gật đầu, trầm giọng nói: "Ngươi xử lý ác niệm mà ngươi chém đi chưa?"
Hạo Thiên cười sang sảng: "Dao Trì, quả nhiên ngươi vẫn quan tâm ta."
Dao Trì cười khẩy: "Ta sợ ngươi liên lụy tới ta, ta chưa bao giờ nhìn thấy nhiều Ác Niệm Chi Thần đến vậy." Nàng đứng dậy đi ra ngoài.
Tiếng cười ngưng bặt, Hạo Thiên cố gắng biện luận: "Thánh Nhân đều có tam độc: tham, oán, hận!"
Dao Trì chẳng nói thêm một câu, dứt khoát dẫn theo Cửu Thiên Huyền Nữ và Thường Nga rời đi.
Bên trong đại điện, Hạo Thiên đi ra ngoài, thân ảnh lóe lên một cái rồi biến mất.
Một khác sau, Hạo Thiên xuất hiện tại một không gian độc lập trắng nõn, bên trong không gian lấy ngọc thạch làm đại địa, bốn phía trống trải thời không phong tỏa.
Hạo Thiên đi đến trước một cái lò luyện, trên lò có hai chữ ‘Thiên Địa’.
Lò luyện ‘ầm ầm’ mở ra, ánh sáng nóng rực chiếu ra từ bên trong khiến thiên địa xung quanh lò đều trở nên vặn vẹo.
Hạo Thiên lấy ra một cái hồ lô bằng ngọc, mở hồ lô ra liền có một cỗ hắc ám chi lực đỏ thẫm lao ra ngoài. Hắc khí đỏ thẫm bay múa trong không gian, khi thì ngưng tụ thành một đầu thú, khi thì ngưng tụ thành đầu lâu dữ tợn, sau đó bỗng đánh giết về phía Hạo Thiên.
Quanh thân Hạo Thiên nở rộ ra quang mang tử kim sắc thần thánh, từ bên trong hắc khí vang lên tiếng kêu đau đớn thảm thiết. Trong chốc lát sau, nó tán loạn ra ở phía xa rồi lại ngưng tụ thành một đoàn, vẫn rất nóng lòng muốn lao vào Hạo Thiên.
Sắc mặt Hạo Thiên không chút thay đổi, chỉ là ác niệm mà thôi. Hắn cung tay lên một cái, hắc khí ngưng tự lại không có chút lực phản kháng nào rơi vào trong lò luyện. Nắp lò luyện đóng ‘phịch’ xuống, một cỗ pháp lực cường thế truyền ra từ thể nội của Hạo Thiên truyền vào bên trong lò luyện.
Trong lúc nhất thời, bên trong Thiên Địa Dung Lô liền vang lên tiếng kêu thảm thiết bén nhọn. Bên trong lò luyện liên tục vang lên tiếng va chạm ‘bịch bịch bịch’, hắc khí cường đại đang điên cuồng đập vào lò.
Không biết đã trôi qua bao lâu, tiếng va đập dần dần biến mất, hắc khí ở bên trong lò luyện cũng biến thành hư vô. Hạo Thiên Thượng Đế bước ra một bước, sau đó thân ảnh liền biến mất trong nháy mắt.
Bên trong đại điện vô cùng yên tĩnh, đột nhiên có một vòng xoáy xuất hiện bên trên bầu trời Thiên Địa Dung Lô, bên trong vòng xoáy là một mảnh tăm tối, mơ hồ có thể nhìn thấy được bên trong là một tòa đại điện tọa lạc trên đỉnh núi.
Nắp của Thiên Địa Dung Lô vô thanh vô tức mở ra, một tia hắc vụ tràn ra từ bên trong lò, cuối cùng ngưng tụ thành một bóng người hư ảo thần sắc ngốc trệ đứng trên lò luyện, phảng phất như có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Bên trong vòng xoáy đen nhánh, một đạo thanh âm sâu kín vang lên: “Ngươi tên là Khuê Cương!”
Đột nhiên thân ảnh hư ảo ngưng tụ lại, một đôi mắt đỏ như máu mở ra, trong hai mắt trần ngập cừu hận hỗn loạn mà tà ác, khẽ thầm thì: “Khuê Cương, ta là Khuê Cương!”
“Đến đây!” Một đạo thanh âm sâu kín truyền ra từ trong lỗ đen.
Khuê Cương thoáng hoảng hốt rồi hóa thành một đạo hắc quang trực tiếp đi vào và biến mất bên trong lỗ đen.
Lỗ đen biến mất, nắp của Thiên Địa Dung Lô ‘phịch’ một tiếng rơi xuống, bên trong đại điện lại trở nên yên tĩnh, dường như chưa từng có bất kỳ sự biến hóa nào đã xảy ra.
…
Ba trăm năm sau, tại một hải vực vặn vẹo trên Đông Hải, mây đen rợp trời, lôi đình liên tục đánh xuống mặt biển, đại hải cuồn cuộn một mảnh đen kịt, nước biển cũng trở nên cuồng bạo.
Một thanh y thiếu niên đang đi trên đó, mày kiếm mắt sáng thân hình thẳng tắp, trong tay cầm Phương Thiên Họa Kích không thèm để ý đến uy lực của lôi đình đang đánh xuống đại hải.
Đột nhiên thiếu niên phóng lên trời. Ầm! Một cột nước bắn lên theo, trong cột nước đó có một cái mồm máu lớn há ra táp về phía thiếu niên.
Một đạo quang mang sáng ngời rơi xuống từ bên trên. Phốc! Đầu Giao Long bên trong cột nước bị xé thành mảnh nhỏ trong nháy mắt, máu nhuốm khắp biển.
Thiếu niên từ bên trên hạ xuống rồi đứng trên mặt biển, sau đó tiếp tục đi về phía trước.
“Grao…”
“Rống…”
…
Phía dưới mặt biển truyền ra từng tiếng gầm rú, trên mặt biển lại hình thành từng vòng xoáy cuồng bạo khổng lổ, bên trong mỗi một vòng xoáy có một đầu ác giao xông ra mở to miệng máu táp về phía thiếu niên.
Thiếu niên cười lạnh nói: “Nghiệt súc mà cũng dám giương oai.”
Chương 386: Thiếu niên Dương Giao
Phương Thiên Họa Kích trong tay thiếu niên khẽ chuyển, thân ảnh hắn chuyển động trong nháy mắt với tốc độc cực nhanh. Hắn hoặc đâm hoặc trảm hoặc bay vọt lên hoặc bay thẳng, trên mặt biển chỉ lưu lại tàn ảnh của hắn.
Thân ảnh thiếu niên khựng lại rồi chậm rãi đi ra giao chiến với ác giao, ác giao vỡ nát trong nháy mắt, máu tươi bắn khắp nơi.
Một đạo hắc quang từ phía trước xoay tròn bay vụt đến với tốc độ cực nhanh tạo ra một khe rãnh trên mặt nước biển.
Ánh mắt thiếu niên ngưng trọng, Phương Thiên Họa Kích trong tay bỗng đâm ra. Bụp! Hắc quang đâm lên trên Phương Thiên Họa Kích bắn ra quang mang mãnh liệt.
Thiếu niên bước về phía trước một bước, trên Phương Thiên Họa Kích hiện lên một đạo quang mang. Ầm! Hắc quang bị xoay tròn bắn ra, sau đó hiện lên một thanh hắc sắc Tiên Kiếm.
Thiếu niên bay thẳng về phía hòn đảo phía trước, Tiên Kiếm nháy mắt mà động giống như một đạo hắc lôi xuyên tới xuyên lui ngăn cản lại. Bang bang bang! Tiếng va đập không ngừng vang lên, thân ảnh thiếu niên liên tục lóe lên.
Keng! Hắc kiếm bị chém bay ra, thiếu niên liền vọt thẳng tới hải vực hỗn loạn nơi sâu nhất trong hòn đảo.
Ầm! Bên trong hòn đảo truyền đến một tiếng vang thật lớn, sau đó là tiếng gầm thét: “Dương Giao, ngươi thật to gan, dám dĩ hạ phạm thượng. Ngươi không thèm quan tâm đến giáo quy của Tiệt Giáo ta, ngươi chán sống rồi sao?”
Thiếu niên bình tĩnh nói: “Ta phụng mệnh Vũ Dực Tiên sư thúc đến đây mời Đạm sư thúc. Tốt nhất là sư thúc nên đi theo ta đến Chấp Pháp Thần Điện một chuyến đi!”
“Đáng chết!”
Thanh âm đại chiến ‘ầm ầm’ truyền ra, cả tòa Tiên Đảo đang không ngừng chấn động dưới sự tác động của đại chiến, gần như muốn sụp đổ.
Một thân ảnh xông ra khỏi hòn đảo rồi ‘ùm’ một phát lao thẳng xuống biển.
Thiếu niên cũng lao ra từ bên trong hòn đảo, trên người lóe lên quang mang hóa thành một con cá kiếm nhảy xuống biển, đại hải ‘ầm ầm’ rung động.
Một lát sau, thiếu niên bay ra từ dưới biển, trong tay xách theo một nam tử trung niên tàn phế rồi đạp lên mặt nước biển đi thẳng đến Tiệt Giáo. Trong mắt nam tử trung niên mang theo vẻ xấu hổ tột cùng.
Thiếu niên vừa ra khỏi hải vực hỗn loạn liền thấy có một thân ảnh đang đứng, người nọ mặc hắc y, áo choàng ở sau lưng bay phấp phới.
Thiếu niên vội vàng bước nhanh về phía trước rồi ném nam tử trung niên lên trên mặt biển, sau đó ôm quyền nói: “Bái kiến sư thúc!”
Vũ Dực Tiên cưởi ha hả nói: “Dương Giao, làm không tồi!” Sau đó trong tay hắn xuất hiện một cái kim cô, vừa ném ra thì kim cô liền đội lên đầu nam tử trung niên.
Sắc mặt nam tử trung niên lập tức trở nên chán nản, sau đó ngã ngồi trên mặt biển.
Vũ Dực Tiên nói: “Dương Giao, sư phục ngươi đang tìm ngươi đó, ngươi về trước đi, còn hắn giao cho ta xử lý!”
“Vâng!” Dương Giao chắp tay thi lễ, sau đó thu hồi Phương Thiên Họa Kích bay về phía Tam Quang Tiên Đảo.
…
Trên Tam Quang Tiên Đảo, Bạch Cẩm, Cô Lương, Thạch Cơ, Tinh Vệ và Long Cát đang nấu cơm ở trên biên giới của hòn đảo, bên cạnh còn cắm mấy cái cần câu với dây câu thật dài ở trong biển rộng. Ơ nơi xa hải âu bay lượn, một khung cảnh vô cùng hài hòa và yên bình.
Thạch Cơ và Bạch Cẩm đang nấu cơm, Cô Lương, Long Cát và Tinh Vệ lại đang tranh cướp thức ăn, cãi nhau vô cùng náo nhiệt.
Một con bạch hạc bay lượn đến rồi đậu lên trên hòn đảo, lông vũ tung bay như phát sáng, Dương Giao từ trong lông vũ đi ra, chắp tay thi lễ nói: “Bái kiến sư phụ, sư thúc, sư tỷ.”
Bạch Cẩm giơ ngón tay cái lên cười ha hả nói: “Ra sân thật ngầu.”
Dương Giao cũng nở nụ cười nói: “Ta học theo Khổng Tuyên sư thúc đó.”
“Khổng Tuyên sư thúc cũng ra sân như vậy sao?”
Dương Giao liên tục gật gật đầu.
Cô Lương vội vàng vậy gọi: “Dương Giao, mau tới ăn đi! Chậm thêm chút nữa là hết đó!”
“Được!” Dương Giao lập tức tham gia vào hàng ngũ những người tranh cướp thức ăn.
Sau khi ăn dã ngoại xong, chúng nữ tiên theo tứ tự tản đi, chỉ để lại Bạch Cẩm và Dương Giao ngồi xếp bằng ở biên giới hòn đảo.
“Dương Giao, bây giờ ngươi là Thái Ất Kim Tiên à?”
Dương Giao gật gật đầu nói: “Vâng! Đa tạ công ơn dạy bảo của sư phụ.”
Bạch Cẩm mỉm cười nói: “Bây giờ đi bế quan đi, tranh thủ sớm ngày đột phá đến Đại La chi cảnh.”
Dương Giao ngạc nhiên nói: “Sư phụ, ta còn cách Đại La chi cảnh rất xa.”
Bạch Cẩm nghiêm túc nói: “Không, ngươi đang tự coi nhẹ tiềm lực của bản thân. Tin tưởng ta, kỳ thực ngươi cách Đại La chi cảnh rất gần. Nhanh chóng đi bế quan, không đột phá đến Đại La thì đừng có đi ra.”
Dương Giao há hốc mồm, hắn cảm thấy đột phá Đại La là chuyện không tưởng nhưng nhìn thấy ánh mắt khích lệ của sư phụ, cuối cùng hắn chỉ đành bất đắc dĩ chắp tay nói: “Vâng!” Sau đó quay người bay về nơi xa.
Bây giờ Dương Giao đã rời xa khỏi Tam Quang Tiên Đảo và lập đạo trường ở Tử Vân Đảo cách đây vạn dặm.
Bạch Cẩm nhìn Dương Giao bay đi, khẽ thì thầm trong lòng: “Đồ đệ ngoan, ngươi đừng trách vi sư, bây giờ Thánh Nhân đang đánh cờ với Thiên Đế, tốt nhất thầy trò chúng ta nên án binh bất động, vi sư cũng chỉ là vì muốn tốt cho ngươi mà thôi.”
Nếu quả thực phải nhúng tay vào thì Bạch Cẩm cũng không biết hắn có thể làm được gì, giúp Hạo Thiên Thượng Đế hay là giúp Nguyên Thủy sư bá? Cho dù là giúp ai thì cũng sẽ đắc tội với bên còn lại.
Chương 387: Trường Nhĩ Định Quang Tiên hành động
Một đạo hỏa quang xẹt qua mặt biển.
Bạch Cẩm mỉm cười vẫy gọi: “Hỏa Linh sư điệt, đi đâu đó?”
Hỏa quang chợt dừng lại rồi hóa thành một nữ tiên đội Kim Hà Quan, nàng chắp tay thi lễ nói: “Khởi bẩm sư thúc, ta dự định đến hồng hoang lịch luyện một phen.”
“Rất tốt, sư phụ ngươi đâu?”
Hỏa Linh thánh mẫu do dự một chút rồi nói: “Sư phụ ta… sư phụ ta đang giảng đạo.”
Bạch Cẩm cười nói: “Sư huynh vậy mà lại giảng đạo nữa, ta cũng đi nghe một chút!”
Một lát sau, một đạo thanh âm tức giận truyền ra từ Đa Bảo Đảo: “Bạch Cẩm!”
“Aizz… sư huynh đừng nóng giận! Sư phụ đã từng nói, đăng bất bát bất lượng, lí bất biện bất minh. Luận đạo cần phải tranh luận mới có thể rõ ràng chứ?”
Trên Tử Vân Đảo, Dương Giao cũng cảm nhận được nơi xa truyền đến khí tức xao động bèn bất đắc dĩ cười một tiếng. Sao sư phụ lại đi tìm Đa Bảo sư bá rồi?
Sau đó hắn lại bình tĩnh ngồi ngay ngắn bên trong đạo cung. Rốt cuộc sư phụ bảo ta bế quan để lĩnh hội ra điều gì chứ? Sao Đại La cảnh giới lại dễ dàng đột phá như vậy được? Chẳng lẽ sư phụ có thâm ý khác?
Chạng vạng tối mấy ngày sau, Trường Nhĩ Định Quang Tiên tiến đến Tử Vân Đảo, hắn lặng lẽ xuyên qua cấm chế trên Tử Vân Đảo rồi tiến vào bên trong.
Bên trong đạo cung, Dương Giao mở bừng mắt ra quát: “Ai đó?”
Trên trần đạo cung ầm vang một tiếng rồi mở ra, Dương Giao xông ra từ bên trong, ánh mắt sắc bén nhìn về phía người tới, kinh ngạc kêu lên: “Sư thúc?”
Trường Nhĩ Định Quang Tiên cứng đờ sững sờ ngay tại chỗ, xấu hổ nói: “Sư điệt, từ khi chia tay đến nay không có vấn đề gì chứ?”
Dương Giao nghi hoặc nói: “Sư thúc, sao người lại tới đây?”
Hắn vô thức lùi lại hai bước, trong lòng dần cảnh giác lên. Nghe nói Trường Nhĩ sư thúc với sư phụ hắn không hợp nhau! Chẳng lẽ đến đánh lén hắn sao?
Trường Nhĩ Định Quang Tiên xấu hổ nói: “Nghe nói trên hòn đảo của sư điệt có một gốc Hồng Hoa Thụ là Tiên Thiên Linh Căn, ta định đến mượn một vài bông hồng làm tinh dầu hoa hồng tặng cho đồng môn.”
“Chỉ là hoa hồng mà thôi, sư thúc cứ nói thẳng là được.” Dương Giao nhìn vào đại trận hộ đảo không chút động tĩnh, nói: “Tự tiện tiến vào như vậy rất không hợp với thân phận của sư thúc người đây.”
Trường Nhĩ Định Quang Tiên vội vàng giải thích: “Sư điệt đừng hiểu lầm, ta cũng không muốn trực tiếp xâm nhập vào như vậy đâu. Vốn dĩ ta cho rằng ngươi đang đào núi cứu mẫu thân giống đệ đệ ngươi nên mới bất đắc dĩ tự tiện xông vào.”
Ầm! Trong đầu Dương Giao lóe lên một đạo thiểm điện, lời nói của Trường Nhĩ Định Quang Tiên liên tục vọng lại trong đầu hắn. Đào núi cứu mẫu thân giống đệ đệ hắn?
Dương Giao vội vàng quát hỏi: “Sư thúc, lời này của ngươi là có ý gì?”
Trường Nhĩ Định Quang Tiên ngạc nhiên nói: “Sư điệt, ngươi không biết sao? Ba trăm năm trước, mẫu thân ngươi vì bảo vệ các ngươi mà bị Thiên Đế trấn áp dưới Đào Sơn. Bây giờ đệ đệ ngươi là Dương Tiễn tu hành có thành tựu đã rời núi rồi đi về phía Đào Sơn định cứu mẫu thân ngươi ra. Ta cho rằng ngươi cũng đi rồi nên mới bất đắc dĩ xuyên qua cấm chế đi vào.”
Dương Tiễn hoảng hốt thất thần, thì thầm nói: “Mẫu thân của ta còn sống, đang bị trấn áp dưới Đào Sơn, Dương Tiễn định cứu mẫu thân.” Đột nhiên biết được tin tức này đã khiến tâm thần Dương Giao thất thủ, trong đầu vô cùng hỗn loạn.
Trường Nhĩ Định Quang Tiên nghi hoặc hỏi: “Chẳng lẽ sư phụ ngươi không nói cho ngươi biết những chuyện này sao?”
Dương Giao hồi hồn lại, đột nhiên trong đầu hiện lên lời nói kỳ quái của sư phụ mấy ngày trước, chẳng trách sư phụ bỗng bắt hắn bế quan, người hoàn toàn không muốn hắn đi cứu mẫu thân. Thân ảnh Dương Giao nháy mắt mà động, sau đó xông ra khỏi hòn đảo lao về phía hồng hoang.
Trên đảo, Trường Nhĩ Định Quang Tiên lộ ra nụ cười, hắn đã làm xong việc mà Chuẩn Đề lão sư bàn giao cho. Thánh Nhân ra tay, xem xem Bạch Cẩm ngươi tiếp chiêu như thế nào. Sau đó Trường Nhĩ Định Quang Tiên ngắt lấy một nhánh hoa hồng rồi phiêu nhiêu đi xa.
Trên Tam Quang Tiên Đảo, Bạch Cẩm, Thạch Cơ, Cô Lương, Tinh Vệ và Long Cát đang ở chung một chỗ, trước mặt bọn hắn là Thủy Kính đang chiếu hình ảnh trên Tử Vân Đảo. Những việc mà Trường Nhĩ Định Quang Tiên làm đã lọt vào tầm mắt bọn hắn.
Cô Lương cả kỉnh kêu lên: “Sư huynh, Trường Nhĩ Định Quang Tiên bất cẩn nói lộ ra thân thế của Dương Giao rồi.”
Ánh mắt Bạch Cẩm thâm thúy, thực sự là bất cẩn sao?
Thạch Cơ lo lắng nói: “Sư huynh, làm sao bây giờ? Chung ta phải đi giúp Dương Giao sao? Thiên Đình cũng không dễ đối phó.”
“Chuyện này không đơn giản như vậy, tất cả các ngươi đều không được nhúng tay vào, ta sẽ xử lý. Thạch cơ truyền mệnh lệnh của ta cho đại đội chấp pháp, đuổi bắt Trường Nhĩ Định Quang Tiên, định tội trộm cướp, nghiêm khắc xử phạt.”
Thạch Cơ gật đầu đáp: “Vâng!”
Bạch Cẩm vung tay lên, Thủy Kính trước mặt liền biến mất, sau đó nói: “Sắc trời không còn sớm nữa, các ngươi về trước đi!”
Thạch Cơ, Cô Lương, Tinh Vệ và Long Cát đứng dậy đi ra ngoài rồi biến mất trong màn đêm.
Bạch Cẩm ngồi bên trong cung điện, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn rồi lâm vào trầm tư. Ai có thể biến Trường Nhĩ Định Quang Tiên thành quân cờ được đây? Nhớ tới truyền thuyết Trường Nhĩ Định Quang Tiên phản giáo, trong đầu hắn vô thức hiện lên một thế lực, Tây Phương Giáo!
Chương 388: Sư bá, người như vậy có phải là đang chơi khăm sư phụ ta không?
Chuyện Trường Nhĩ Định Quang Tiên bỗng tới thông báo Dương Giao cho cứu mẫu thân tuyệt đối không phải là ngẫu nhiên, chắc hẳn có mưu đồ của Tây Phương Giáo ở trong đó. Nhưng Tây Phương Giáo tính kế Dao Cơ để làm gì chứ? Mục đích của bọn hắn là gì? Vẻn vẹn chỉ là vì Thiên điều chi uy sao?
Không phải Bạch Cẩm không nghĩ tới những điều này nhưng bố cục của Thánh Nhân như linh dương móc sừng lặng lẽ không dấu vết. Cho dù hắn biết rất nhiều truyền thuyết hay thần thoại ở kiếp trước thì bây giờ cũng không nghĩ ra được.
Bạch Cẩm thở dài một hơi, thì thầm nói: “Quả nhiên là trốn không thoát mà!”
Hắn đứng dậy đi ra ngoài, sau khi ra khỏi đạo cung liền hóa thành một đạo quang mang bay về phía hồng hoang. Vũng nước hồng hoạng thực sự quá sâu, các lão đại đánh cờ, hắn căn bản không khuấy nổi! Chuyện liên quan đến Dao Cơ có rất nhiều sắp đặt của các lão đại, nếu hắn một mình xông tới thì chỉ sợ sẽ lập tức trở thành một con hạc buồn ngủ. Vì sự an toàn của bản thân, khi gặp phải loại chuyện này thì vẫn nên đi thỉnh giáo nhân sĩ chuyên nghiệp một chút.
Trên Thủ Dương Sơn, Huyền Đô đại pháp sư đứng thẳng mỉm cười.
Đột nhiên không gian trước mặt hắn nổi lên một trận gợn sóng, Bạch Cẩm đi ra từ bên trong đó.
Huyền Đô chắp tay thi lễ nói: “Sư huynh, sư phụ đã chờ ở vườn trà từ lâu.”
Bạch Cẩm cũng chắp tay đáp lễ, nói: “Đa tạ sư huynh!”
Bạch Cẩm đi về phía Bát Cảnh Cung, tiến vào chủ điện bên trong Bát Cảnh Cung rồi chuyển hướng đi tới một lâm viên có một gốc trà to lớn sừng sững, tán cây cao vút lóe lên từng điểm quang mang, dưới màn đêm trông vô cùng mỹ lệ.
Dưới gốc trà đó có một cái bàn gỗ, Thái Thượng đang ngồi ở bên cạnh bàn gỗ khoan thai thưởng thức trà.
Bạch Cẩm tiến lên chắp tay thi lễ, nói: “Đệ tử bái kiến sư bá!”
Thái Thượng khẽ gật đầu rồi ôn hòa nói: “Đến đây ngồi đi, nếm thử trà mới của ta.”
“Vâng!” Bạch Cẩm đứng dậy đi đến đối diện Thái Thượng, hắn cầm lấy ấm trà trên bàn rót cho sư bá một chén rồi mới rót cho bản thân một chén.
Bạch Cẩm ngồi xuống nâng chén trà lên khẽ ngửi rồi nhấp một ngụm, sau đó bất động thanh sắc mà đặt chén trà xuống. Thật khó uống! Nhưng hắn lại tràn đầu hứng khởi nói: “Sư bá, đây là trà gì?”
Thái Thượng cười nói: “Đây là một loại trà ta mới phát hiện, tên là Bàn Long Trà. Cây trà như Bàn Long, màu trà là huyền hoàng, vị hơi tanh, phong vị rất đặc biệt.”
Bạch Cẩm gật đầu nói: “Thực sự là trà ngon!”
Thái Thượng cười ha hả nói: “Hiếm khi ngươi thích như vậy, lát nữa lúc rời đi thì mang theo một bình về.”
Bạch Cẩm chắp tay thi lễ nói: “Đa tạ sư bá.”
“Sư bá, người càng càng nhàn nhã nhỉ.”
Thái Thượng vuốt vuốt râu, cười ha hả nói: “Già rồi nên chẳng muốn làm gì cả, mỗi ngày nếm chút trà rồi ngắm hoa cũng rất tốt.”
Bạch Cẩm buông chén trà xuống, vội vàng nói: “Sư bá, người không già, thoạt nhìn vẫn còn trẻ lắm!”
“Ha ha.” Thái Thượng khẽ cười, nói: “Nói đi! Hôm nay tới đây là có chuyện gì? Chẳng lẽ lại trêu chọc tới Nữ Oa với Bình Tâm rồi?”
“Không có!” Bạch Cẩm ngưng trọng nói: “Sư bá, người biết chuyện của Dao Cơ mà phải không?”
Thái Thượng gật gật đầu: “Nói tiếp.”
Bạch Cẩm nhìn xung quang một chút rồi cẩn thận từng ly từng tí khẽ nói: “Đệ tử hoài nghi việc của Dao Cơ có Tây Phương Giáo ở đằng sau thúc đẩy.”
“A? Vì sao lại nói như vậy?”
“Ách… Kỳ thực thì đệ tự không có chứng cứ, đây chỉ là một loại cảm giác.”
“Tây Phương Giáo…” Thái Thượng nhắm mắt lại, nhất niệm nhìn khắp vô số chúng sinh trong lục đạo trên tam giới, mọi thứ đều hiển hiện trong đầu, hắn đặc biệt chú ý lên người Dao Cơ.
Một lát sau, Thái Thượng mở to mắt ra, ngưng trọng nói: “Nếu ngươi không nhắc tới thì ta cũng không để ý. Phía sau Dao Cơ vậy mà lại có người đang thôi động, việc nàng hạ phàm rất kỳ lạ nhưng ta cũng không có cách nào dò xét ra được người đã ra tay.”
Bạch Cẩm lập tức nói: “Vậy chắc chắn là Thánh Nhân đã ra tay. Hai vị sư bá, sư phụ, Nữ Oa nương nương và Bình Tâm nương nương cũng sẽ không vô duyên vô cớ đi tính toán Thiên Đình, vậy chỉ còn Tây Phương Giáo, chắc chắn là hai vị sư thúc ở phía Tây tính toán.”
“Ngươi có thể chắc chắn Nữ Oa và Bình Tâm không ra tay sao?”
Bạch Cẩm lập tức ngẩng đầu khẳng định nói: “Đệ tử chắc chắn.”
Thái Thượng khẽ nhíu mày nhìn về phương Tây, nếu là hai vị sư đệ ở Tây Phương Giáo ra tay thì sự kiện Dao Cơ cũng không đơn giản như vậy, nó không còn là vấn đề uy nghiêm của Thiên điều nữa.
Bạch Cẩm thử thăm dò: “Sư bá, rốt cuộc hai vị sư thúc ở Tây Phương Giáo đang tính toán gì vậy chứ? Người có biết không?”
Thái Thượng không trả lời, trầm ngâm một lát rồi nói: “Bạch Cẩm, ngươi đi làm giúp ta một việc.”
Bạch Cẩm lập tức đứng dậy chắp tay thi lễ, nói: “Mời sư bá cứ việc phân phó.”
“Cứu Dao Cơ.”
“Cái gì?” Bạch Cẩm bỗng ngẩng đầu lên kinh ngạc nhìn Thái Thượng nói: “Sư bá, người bảo ta đi cứu Dao Cơ Trưởng công chúa sao?”
Thái Thượng gật gật đầu.
Bạch Cẩm bày ra vẻ mặt đau khổ nói: “Sư bá, có phải người quá để mắt ta rồi không? Với năng lực của đệ tử thì sao có thể bảo vệ Dao Cơ Trưởng công chúa dưới Thiên điều được chứ? Nếu không thì người cho ta mượn Thái Cực Đồ đi?”
Thái Thượng lắc đầu nói: “Chuyện này ta không thể ra tay.”
“Vì sao?”
“Nguyên Thủy nói với ta rằng, trong ý chí của hắn, nếu ta ra tay cứu Dao Cơ thì sau này Bát Cảnh Cung làm sao còn có ngày thái bình được?”
“Vậy sư bá người cũng không thể để ta đi chịu chết chứ?”
Thái Thượng chỉ điểm nói: “Tuy ta không thể ra tay nhưng không phải ngươi còn có sư phụ sao? Sư phụ ngươi lại không sợ Nguyên Thủy sư bá.”
“Sư bá, người như vậy có phải là đang chơi khăm sư phụ ta không?”
Chương 389: Lấy lòng Thông Thiên
Thái Thượng chậm rãi thưởng thức trà rồi vô cùng tự nhiên nói: “Ta chẳng làm gì cả.”
Bạch cẩm mắt chữ a mồm chữ o nhìn sư bá, Đại sư bá càng ngày càng không cần thể diện.
Thái Thượng cười ha hả nói: “Yên tâm đi làm đi! Hết thảy có ta.”
Bạch Cẩm chỉ có thể bất đắc dĩ nói: “Vậy sư bá có thể nói cho ta biết rốt cuộc Tây Phương Giáo đang mưu đồ gì được không?”
Thái Thượng trầm ngâm một lát rồi nói: “Tây Phương Giáo có thể làm ra mưu đồ như vậy thì ắt hẳn là Chuẩn Đề làm, dựa vào sự hiểu biết của ta về hắn thì hắn tính kế Dao Cơ vì hai nguyên nhân. Một là muốn cho Thiên Đình đại loạn, dùng việc này để báo mối thù năm đó ngươi uy áp Tây Phương Giáo, tâm tính của hắn xưa nay đã vậy. Hai là mượn tay Nguyên Thủy hại chết Dao Cơ để Thiên Đình đoạn tuyệt tình nghĩa với Tam Thanh.”
Bạch Cẩm nghi hoặc nói: “Không đúng! Sao hắn biết được Nguyên Thủy sư bá chắc chắn sẽ ra tay?”
“Chính miệng Nguyên Thủy đã nói cho ta biết, sao lại không chính xác được chứ?”
“Đệ tử hiểu rồi.” Bạch Cẩm gật gật đầu.
“Bạch Cẩm, trước tiên đừng nói chuyện này cho sư phụ ngươi biết, nếu không thì với tính tình của hắn, không biết lại gây ra chuyện phiền phức gì.”
“Đệ tử đã biết.”
“Mau đi đi!”
“Đệ tử cáo từ.”
Bạch Cẩm đi ra khỏi Bát Cảnh Cung rồi hóa thành một vệt thần quang phóng lên bầu trời.
Dưới cây trà, Thái Thượng khoaan thai thưởng thức trà. Cả đám người đều chẳng có ai có thể khiến hắn bớt lo!
Mấy ngày sau, Bạch Cẩm vẫn theo thường lệ đến Bích Du Cung thỉnh an sư phụ.
Bên trong đại điện Bích Du Cung, Bạch Cẩm bái lạy nói: “Đệ tử bái kiến sư tôn, chúc sư tôn Thánh đạo hưng thịnh.”
Thân ảnh Thông Thiên hiển hiện trên chủ vị, cười nói: “Đứng lên đi!”
“Đa tạ sư tôn!” Bạch Cẩm đứng dậy rồi ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, cười ha hả nói: “Sư phụ, thoạt nhìn năm nay người rất vui vẻ, chẳng lẽ có chuyện gì vui hay sao?”
Thông Thiên giáo chủ đánh giá Bạch Cẩm, cười nói: “Không có gì, chỉ là thắng Nhị sư bá ngươi chút Công Đức Kim Tiền.”
Bạch Cẩm lập tức giơ ngón tay cái lên tán thưởng: “Kỹ năng đánh cược của sư phụ vô địch hồng hoang.”
“Ha ha.” Thông Thiên cười to hai tiếng rồi nói: “Nếu không phải Nguyên Thủy chơi xấu thì vi sư còn có thể thắng nhiều hơn.”
“Sư phụ, hôm nay đệ tử đến thỉnh an còn có một việc muốn bẩm báo.”
“A? Chuyện gì?” Thông Thiên tò mò hỏi.
Bạch Cẩm lặng lẽ nhìn Thông Thiên trên chủ vị rồi lập tức đứng dậy bay lên trên ôm chặt lấy bắp đùi Thông Thiên giáo chủ, bỗng kêu lên: “Sư phụ, cứu mạng!”
Nụ cười trên mặt Thông Thiên giáo chủ cứng đờ, không vui nói: “Đứng lên cho ta, nói chuyện đàng hoàng!”
“Không dậy!” Bạch Cẩm tố khổ kêu lên: “Sư phụ, đồ đệ của đệ tử hố chết sư phụ là ta rồi! Một mình hắn vụng trộm rời khỏi Tiệt Giáo chạy tới hồng hoang muốn phá núi cứu mẫu thân. Sư phụ người biết mà, sau sự kiện Dao Cơ có rất nhiều đại năng sắp xếp bố cục đánh cờ, sao ta có thể nhúng ta vào được chứ? Đây không phải là muốn đẩy ta vào xoáy nước sao? Nhị sư bá, Hạo Thiên sư thúc, còn Thiên điều nữa, ai cũng không thể đắc tội mà!”
Thông Thiên mặc kệ cho Bạch Cẩm ôm lấy bắp đùi, sau đó cười nói: “Phá núi cứu mẫu thân, tiểu tử Dương Giao kia vậy mà lại có lòng như vậy nhưng có muốn phá núi cứu mẫu thân thì cũng không phải là việc mà hắn làm được.”
“Nhưng một khi hắn có ý nghĩ này thì ắt đã vào cuộc làm quân cờ cho người khác, nói không chừng thực sự phá được núi. Đến lúc đó thì ngay cả ta cũng sẽ bị liên lụy!”
Bạch Cẩm ngẩng đầu mong chờ nói: “Sư phụ, hay là người ra tay đánh Thiên điều đi?”
Thông Thiên không vui nói: “Nghĩ hay thật đấy, Thiên điều đại diện cho Thiên ý, nếu ta ra tay đánh Thiên điều thì sư gia ngươi cũng đừng xuất hiện nữa.”
Bạch Cẩm mừng rỡ kêu lên: “Nói cách khác, chỉ cần sư gia không xuất hiện thì sư phụ liền nguyện ý ra tay.”
Thông Thiên ngạc nhiên, ta nói nguyện ý ra tay lúc nào vậy chứ?
Bạch Cẩm đấm chân cho Thông Thiên mạnh hơn chút rồi vui vẻ nói: “Sư phụ ra tay thì việc gì cũng giải quyết được.”
Thông Thiên nhất thời bị chọc tức đến bật cười, không vui nói: “Vậy mà lại dùng lời lẽ ba hoa lôi kéo ta, ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ, ta sẽ không ra tay.”
Bạch Cẩm chớp chớp mắt nói: “Sư phụ, lần này là hạ tràng của Nguyên Thủy sư bá phải không?”
Thông Thiên gật đầu nói: “Nếu muốn ngăn cản Hạo Thiên thì nhất định phải là Nguyên Thủy đích thân ra tay.”
“Sư phụ, người nghĩ xem! Đây là hạ tràng của Nguyên Thủy sư bá, nếu người chỉ ra tay một chút đã phá hủy được mưu đồ của Nguyên Thủy sư bá, trong lúc nói cười mà áp đảo được Nhị sự bá, rất ngầu đó?”
Thông Thiên vô thức gật đầu nói: “Rất ngầu!”
“Thiên ý cũng chỉ dùng nhất niệm bác bỏ, bá đạo không?”
“Bá đạo!”
“Sư phụ, chuyện vừa ngầu vừa bá đạo như vậy, toàn bộ hồng hoang ngoại trừ người thì còn ai có thể làm được? Đệ tử dám cam đoan, chỉ cần sư phụ người ra tay cứu Dao Cơ thì toàn bộ hồng hoang sẽ lưu truyền truyền thuyết về người. Một tay áo đảo Nguyên Thủy Thánh Nhân, nhất niệm đáng lui Thiên ý Thiên điều, Thông Thiên đã không có phép thì có là Thiên cũng không được!”
“Khụ khụ…” Thông Thiên ho khan một tiếng rồi ngẩng đầu ưỡn ngực, khiêm tốn nói: “Quá rồi, nói quá rồi, đó là Thiên ý đó.”





