Chương 101
Bạch Cẩm đấm chân cho Thông Thiên, ngẩng đẩu nghiêm túc nói: “Ở trong mắt đệ tử, sư phụ người là toàn trí toàn năng, nhất niệm liền có thể hủy diệt thiên địa, nhất niệm cũng có thể tái tạo càn khôn. Đây chỉ là Thiên điều mà thôi, thổi một hơi là có thể thối bay hắn đi.”
Thông Thiên tằng hắng một tiếng rồi nói: “Tuy nói như vậy cũng không sai nhưng ta vẫn không thể làm việc này.”
“Sư phụ, chẳng lẽ người không muốn thắng Nguyên Thủy sư bá một lần sao?”
Thông Thiên trầm tư một lát, nội tâm hơi dao động. Hắn cúi đầu nhìn Bạch Cẩm một chút rồi nói: “Ngươi vậy mà lại để tâm đến tên đệ tử kia như vậy.”
Bạch Cẩm không chút nghi hoặc về việc sư phụ có thể nhìn ra tiểu tâm tư của bản thân, cảm khái nói: “Thu đồ rồi mới biết công ơn sư phụ. Sư tôn đối xử với ta cũng không phải rất tốt nhưng sau khi ta thu đồ đệ rồi mới hiểu ra được ơn sư sâu nặng tựa tình cha.”
Bạch Cẩm đứng dậy trịnh trọng bái lạy nói: “Xin sư phụ hãy nhận lấy lạy này của đệ tử.”
Trong mắt Thông Thiên cũng lóe lên một tia ôn nhu, nói: “Đứng lên đi!”
Bạch Cẩm cười hắc hắc đứng dậy, tiếp tục đấm chân cho sư phụ.
Thông Thiên sờ sờ cằm, như có điều suy nghĩ nói: “Điều ngươi nói cũng có chút đạo lý, nếu ta ra tay cứu Dao Cơ thì chính là vượt mặt được Nguyên Thủy, về sau có gặp mặt cũng mỉa mai hắn được một phen, loại cơ hội này cũng không có nhiều.”
Bạch Cẩm liên tục gật đầu nói: “Đúng vậy!”
Thông Thiên lại vô tức nhíu mày nói: “Nhưng phải ra tay như thế nào mới là điều khó xử.”
Bạch Cẩm vội vàng nói: “Sư phụ, kỳ thực những điều này ta đa sớm nghĩ tới. Đối với người mà nói thì việc cứu Dao Cơ cũng không có, hơn nữa còn không cần phải đối kháng với Thiên điều.”
“A?” Thông Thiên nhíu mày hỏi: “Sao lại nói vậy?”
Bạch Cẩm cười nói: “Sư phụ, nghe nói trước khi Đạo Tổ thành đạo đã có một đạo trường gọi là Ngọc Kinh Sơn. Nơi đó cũng là nhà của đám người Dao Cơ và Hạo Thiên. Nếu có thể kịp thời đưa Dao Cơ về đến Ngọc Kinh Sơn thì ắt hẳn Thiên ý cũng không làm gì được.”
“Ngọc Kinh Sơn sao?” Thông Thiên gật gật đầu nói: “Đúng là một nơi tốt.”
Hắn duỗi tay ra, một khối bạch thạch xuất hiện trong lòng bàn tay, hắn tiện tay ném ra ngoài rồi nói: “Cầm đi!”
Bạch Cẩm đưa tay chộp lấy bạch thạch, trong lòng thử suy đoán nhưng rồi vẫn trung thực hỏi: “Sư phụ, đây là?”
Thông Thiên giáo chủ nói: “Ngọc Kinh Sơn rời rạc khắp tam giới chứ không ở bên trong thiên địa. Khối ngọc này có thể mở ra môn hộ của Ngọc Kinh Sơn.”
“Sư phụ, ý của người là để ta đi đón Dao Cơ đến Ngọc Kinh Sơn?”
“Không phải ngươi thì chẳng lẽ là ta sao? Chính ngươi đã nói, vi sư chỉ cần tùy ý đi một nước cờ, sau đó hời hợt vượt mặt Nguyên Thủy, rồi lại tùy tiện bác bỏ Thiên điều sao? Bây giờ vi sư đã đi cờ xong rồi, những việc còn lại hẳn ngươi phải biết nên làm thế nào chứ?” Thông Thiên cúi đầu nhìn Bạch Cẩm ngồi trên bậc thang.
Bạch Cẩm lập tức gật đầu cười nói: “Hiểu, ta hiểu rồi.” Không phải chỉ là ngầu với bá đạo sao? Đồ đệ cam đoan không làm được.
Thông Thiên hài lòng gật đầu nói: “Đi đi!”
“Vậy đệ tử xin cái lui.” Bạch Cẩm đứng dậy chắp tay thi lễ rồi đi ra bên ngoài.
…
Trên hồng hoang đại địa, Dương Tiễn mang theo sáu nam tử cao thấp mập ốm khác nhau và một nữ tử mỹ lệ bay về phía Đào Sơn. Những người này là những huynh đệ mà hắn quen biết được khi lịch luyện ở hồng hoang, gồm sáu bằng hữu ở Mai Sơn và Tứ công chúa Tây Hải Ngao Thốn Tâm.
Mấy người đừng trên một đám mây nhìn tới một ngọn núi cao vạn trượng ở đằng xa. Trên ngọn núi đó mọc đầy hoa đào, thanh tuyền chảy xuôi, cảnh sắc tuyệt mỹ.
Dương Tiễn hít sâu một hơi rồi kiên định nói: “Các vị huynh đệ trở về đi! Con đường phía trước tự ta sẽ đi.”
Khang An Dụ nhíu mày không vui nói: “Nhị gia, ngài nói vậy là sao chứ? Ngươi đã nhận chúng ta là huynh đệ thì sao chúng ta có thể người một mình đứng trước nguy hiểm chứ?”
Những người khác cũng nhao nhao nói: “Không sai! Đại ca nói rất đúng.”
“Nhị gia để chúng ta trở về, có phải là ngươi xem thường chúng ta hay không?”
“Nhị gia, sao chúng ta có thể là loại người tham sống sợ chết được chứ?’
“Đừng nói là những thiên binh thiên tướng này, chỉ cần Nhị gia ra lệnh một tiếng thì ngay cả Thiên Đình chúng ta cũng dám xông pha cùng với Nhị gia.”
“Đúng vậy!”
“Không sai.”
…
Sáu bằng hữu ở Mai Sơn đều nhao nhao kêu lên, bọn hắn kích động nhìn chằm chằm vào Dương Tiễn.
Ngao Thốn Tâm cũng nói: “Nhị ca, bọn hắn nói không sai. Lúc trước chúng ta đã nói họa phúc tương y, sinh tử không rời, sao bây giờ chúng ta có thể để ngươi một mình xông vào Đào Sơn được chứ?”
Sáu người khác cũng nhao nhao gật đầu.
Dương Tiễn nhìn mọi người xung quanh, một cỗ nhiệt huyết lập tức xông lên đầu, hắn giơ tay lên nói: “Được! Hôm nay chúng ta sẽ kề vai chiến đấu.”
Ngao Thốn Tâm cười cầm lấy tay Dương Tiễn, Dương Tiễn nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của Ngao Thốn Tâm. Bốp bốp bốp! Từng bàn tay bao trùm lên tay Dương Tiễn, khí thế quyết nhiên cường đại lập tức kinh động tới thiên binh thiên tướng đang phòng thủ ở Đào Sơn.
“Ai đó?” Một tiếng quát chói tai vang lên, trước Đào Sơn hiện lên từng thiên binh mặc ngân giáp.
Chương 391: Dương Tiễn đại chiến với Thiên Bồng Nguyên Soái
Dương Tiễn vung tay lên, trên đám mây liền hiện ra một ngàn ba trăm đầu Cỏ Thần kêu gào đánh về phía thiên binh.
Tất cả thiên binh lập tức biến sắc.
Một tên thiên binh phẫn nộ quát: “Yêu tà phương nào dám xông tới Đào Sơn? Tất cả thiên binh nghe lệnh, chém giết toàn bộ kẻ địch đánh tới, thủ hộ Đào Sơn.”
Lít nha lít nhít mấy ngàn thiên binh từ dưới Đào Sơn bay lên kêu gào đánh về phía Cỏ Thần. Cỏ Thần đã có một chữ ‘Thần’ thì ắt không phải hạng người tầm thường, cho dù số lượng thiên binh gấp mấy lần Cỏ Thần thì cũng khó phân thắng bại được. Thanh âm kêu giết chấn động khắp Đào Sơn.
Dương Tiễn dẫn sáu huynh đệ Mai Sơn và Ngao Thốn Tâm xuyên qua đại chiến bay về phía Đào Sơn. Tất cả thiên binh thiên tướng cản đường đều bị sáu huynh đệ Mai Sơn tùy ý đánh bay.
Trước Đào Sơn, một thần tướng mặc thần giáp uy vũ hiện lên, áo choáng phía sau bay phấp phới, tay cầm Cửu Xỉ Đinh Ba đứng trước Đào Sơn giống như một tòa cự sơn nguy nga khó lòng vượt qua.
Thân hình Dương Tiễn sững lại, trong mắt nhất thời liền toát ra nỗi căm giận ngút trời, phẫn nộ kêu lên: “Thiên Bồng Nguyên Soái!” Trong nháy mắt, Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao liền xuất hiện trong tay hắn.
Sáu huynh đệ Mai Sơn và Ngao Thốn Tâm cũng ngưng trọng nhìn về phía thần tướng uy vũ. Đây chính là Thiên Bồng Nguyên Soái mà Dương Tiễn vẫn luôn căm thù sao?
Thiên Bồng Nguyên Soái trầm ổn quát: “Dương Tiễn, ngươi không nên đến đây, trở về đi!”
Khang lão đại quát to: “Chúng ta lên!”
Sáu huynh đệ Mai Sơn đồng thời phóng về phía Thiên Bồng Nguyên Soái, bọn hắn di hình hoán vị trên không trung, sáu phương hướng đều cầm vũ khí đánh tới Thiên Bồng Nguyên Soái.
Cửu Xỉ Đinh Ba trong tay Thiên Bồng Nguyên soái nháy mắt huy động, một đạo quang mang cửu xỉ thanh sắc quét ngang bốn phía. Vút vút vút! Sáu huynh đệ Mai Sơn đồng thời bay ngược ra ngoài.
Một đạo quang mang sắc bén chém xuống từ phía chính diện của Thiên Bồng Nguyên Soái.
Thiên Bồng Nguyên Soái hơi nghiêng người qua, Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao liền chém xuống sát ngực hắn, Cửu Xỉ Đinh Ba lập tức đẩy ra. Keng! Thân Cửu Xỉ Đinh Ba đâm vào Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao, nhất thời Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao liền bị đánh bay, Dương Tiễn cũng xoay tròn bay ra ngoài.
Ngao Thốn Tâm lao lên từ phía sau Thiên Bồng Nguyên Soái, một tay bắt pháp quyết ra chiêu, một cỗ thâm hàn bạch vụ càn quét ra. Những nơi mà bạch vụ đi qua đều ngưng kết ra hàn băng.
Đột nhiên Thiên Bồng Nguyên Soái xoay người lại, Cửu Xỉ Đinh Ba trong tay trực tiếp đâm ra, một cột nước màu đen phun ra từ Cửu Xỉ Đinh Ba. Ầm ầm ầm! Huyền Băng liên tục vỡ nát.
“A!” Ngao Thốn Tâm kinh hô một tiếng vội vàng muốn tránh đi nhưng không kịp, cột nước ‘ầm’ một tiếng đập vào người Ngao Thốn Tâm hất văng nàng đi. Đùng! Ngao Thốn Tâm nện vào Đào Sơn rồi rơi xuống chân núi.
Chỉ trong nháy mắt mà cả Dương Tiễn, sáu huynh đệ Mai Sơn và Ngao Thốn Tâm đều bại trận.
Thiên Bồng Nguyên Soái trầm ổn nói: “Dương Tiễn, ta nói thêm một câu nữa. Ta nể mặt sư phụ ngươi nên nếu bây giờ ngươi thối lui thì ta sẽ bỏ qua chuyện cũ.”
Dương Tiễn ổn định thân hình trên không trung, cầm Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao chỉ vào Thiên Bồng Nguyên Soái phẫn nộ nói: “Năm đó ngươi giết tiểu muội muội của ta, hại đại huynh ta, hôm nay ta muốn ngươi phải đền mạng.”
Thiên Bồng Nguyên soái ngẩng đầu bốn mươi lăm độ nhìn bầu trời, trong lòng tràn ngập bất đắc dĩ. Bệ hạ ngài hố chết ta rồi! Thế nhưng hắn không thể nói thẳng ra, bệ hạ muốn tạo áp lực cho bọn hắn, biến Thiên Đình thành đại địch của bọn hắn, theo thứ tự hối thúc bọn hắn tiến bộ nhưng đây không phải là hố chết Thiên Bồng hắn rồi sao?
Dương Tiễn gầm thét kêu lên: “Chư vị huynh đệ, giúp ta một chút sức lực!”
Sáu huynh đệ Mai Sơn đồng thanh hét lớn: “Giết!”
Bảy người đồng thời đánh về phía Thiên Bồng Nguyên Soái.
Dưới chân Thiên Bồng Nguyên Soái đá một cú. Bộp! Cửu Xỉ Đinh Ba xoay tròn bay ra. Ầm! Cửu Xỉ Đinh Ba đâm vào binh khí của Khang lão đại, nhất thời liền hất văng hắn ra ngoài.
Cùng lúc đó, Thiên Bồng Nguyên Soái cũng xông ra kéo theo một đạo tàn ảnh xuất hiện trước mặt Trương Bá, đồng tử Trương Bá co rụt lại rồi lập tức đâm ra một thương.
Thiên Bồng Nguyên soái nghiêng người tránh, một tay bắt lấy trường thương rồi thúc cùi chỏ ra. Bốp! Trương Bá lập tức bay ra ngoài.
Thiên Bồng Nguyên Soái thuận thế vung trường thương ra. Bốp! Trường thương đánh vào Tam Xoa Kích của Lý Hoán Chương. Lý Hoán Chương lảo đảo lui lại, Tam Xoa Kích trong tay cộng hưởng kêu lên ‘ong ong’, nửa người hắn cũng đang run theo, khó mà tin được nhìn Thiên Bồng Nguyên Soái. Hắn thật mạnh! Còn mạnh hơn cả Nhị gia.
“Chiếp!” Một con Kim Điêu lao thẳng tới định chộp lên mặt Thiên Bồng Nguyên Soái.
Thiên Bồng Nguyên Soái lập tức giơ hai tay đan chéo nhau ngăn trước người. Bốp! Kim Điêu đâm vào lớp hộ giáp rồi bắn ra một trận thần quang.
Đột nhiên Thiên Bồng Nguyên Soái giơ hai tay ra. Ầm! Một đạo Thái Thanh tiên quang càn quét ra, Kim Điêu nhất thời liền bị đánh văng ra không trung, xoay người một cái hiện ra thân ảnh Dương Tiễn đang lảo đảo lui lại hai bước.
Thiên Bồng Nguyên Soái khẽ vẫy tay, Cửu Xỉ Đinh Ba lập tức bay tới rồi rơi vào trong tay hắn. Thiên Bồng Nguyên Soái uy nghiêm nói: “Tự tiện xông vào địa vực giam cầm của Thiên Đình mà không nhìn tới Thiên điều Thiên quy, hôm nay các người đều lưu lại đây hết cho ta!”
Chương 392: Dương Giao tới
Thiên Bồng Nguyên Soái vung vẩy Cửu Xỉ Đinh Ba, sáu huynh đệ Mai Sơn khác đồng loạt bị đánh bay.
Dương Tiễn nắm chặt Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao phóng về phía Thiên Bồng Nguyên Soái, hắn chém một đao xuống gầm thét: “Ta mặc kệ cái gì mà Thiên điều Thiên quy, ta chỉ muốn mẫu thân của ta.”
Thiên Bồng Nguyên Soái giơ Cửu Xỉ Đinh Ba ra nghênh tiếp. Keng! Hai kiện Thần Khí giao nhau, một đạo gợn sóng quét ngang, khí thế cường đại trên người hai người bốc lên đối kháng lẫn nhau.
Thiên Bồng Nguyên Soái lạnh giọng nói: “Chống lại Thiên điều thì phải tiếp nhận Thiên phạt. Không tuân theo Thiên quy, hồng hoang ắt đại loạn.”
“Điều này thì có liên quan gì đến ta chứ?” Dương Tiễn ngang nhiên đánh ra một quyền.
Thiên Bồng Nguyên Soái cũng ra một quyền nghênh đón. Bốp! Hai quyền giao nhau, lại có một đạo gợn sóng quét ngang ra. Dương Tiễn nhất thời liền bay ra ngoài, Thiên Bồng Nguyên Soái cũng lảo đảo lui lại hai bước.
Trong mắt Thiên Bồng ánh lên vẻ ngưng trọng, giờ mới có hơn ba trăm năm mà hắn đã là Thái Ất Kim Tiên, thiên phú như vậy quả là đáng sợ.
“Giết!” Khang Dụ An quát to một tiếng, tất cả mọi người đều đánh tới Thiên Bồng Nguyên Soái. Ầm! Bốp! Keng! Thanh âm chiến đấu và tiếng binh khí va chạm vào nhau liên tiếp vang lên, thỉnh thoảng còn có bóng người văng ra khỏi chiến trường rồi nện xuống mặt đất, sau đó lại đứng dậy lao tới chém giết.
Thiên Bồng thủ hạ lưu tình, hắn cũng không thi triển ra bất cứ thủ đoạn sát phạt nào.
Sau khi đại chiến được một lúc, Thiên Bồng Nguyên Soái cầm Cửu Xỉ Đinh Ba chỉ lên trời. Thiên Cương thần thông chưởng khống Ngũ Lôi. Ầm ầm! Từng đạo lôi đình đánh xuống, vô số lôi đình rơi vào Cửu Xỉ Đinh Ba, sau đó Cửu Xỉ Đinh Ba lập tức quét ngang phóng ra vạn quân lôi đình.
“A!”
“A!”
“A!”
…
Từng tiếng kêu thảm thiết vang lên, sáu huynh đệ Mai Sơn, Dương Tiễn và Ngao Thốn Tâm đồng loạt bay ra ngoài. Ầm ầm ầm! Tất cả bọn hắn lần lượt nện xuống mặt đất, trên người còn có lôi đình quấn lấy.
Thân ảnh Dương Tiễn lóe lên trên không trung, sau đó xuất hiện sau lưng Ngao Thốn Tâm. Hắn ôm lấy eo Ngao Thốn Tâm rồi hạ xuống mặt đất, đồng thời lùi lại hai bước.
Ngao Thốn Tâm vội vàng lo lắng hỏi: “Nhị ca, ngươi sao rồi?”
Dương Tiễn lắc đầu nói: “Ta không sao!”
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía thân ảnh lóng lánh lôi đình trên không trung, trong lòng tràn ngập sự không cam lòng. Vì sao chứ? Vì sao đến bây giờ ta vẫn không đánh lại hắn?
…
Trên một đỉnh núi nơi xa, Ngọc Đỉnh chân nhân gầy gò đứng thẳng, trong tay cầm một thanh Tiên Kiếm, ánh mắt nhìn về phía Đào Sơn xa xa. Thời gian Dương Tiễn tu luyện quá ngắn, cho dù có thiên tư hơn người thì cũng cần thời gian trưởng thành.
Ngọc Đỉnh chân nhân cầm lấy Trảm Tiên Kiếm, vừa muốn hành động thì bỗng dừng lại, sau đó ngẩng đầu lên nhìn về phía bầu trời.
Một đạo quang mang xẹt qua bầu trời vọt tới chỗ Thiên Bồng Nguyên Soái, Cửu Xỉ Đinh Ba khẽ động rồi lập tức ngăn trước người Thiên Bồng Nguyên Soái.
Ầm! Kim quang xẹt qua Cửu Xỉ Đinh Ba bắn ra một trận thần quang. Vút! Kim quang rơi xuống mặt đất rồi hóa thành một đạo thân ảnh. Người này mặc thanh bào, tay cầm Phương Thiên Họa Kích.
Thiên Bồng Nguyên Soái bị đánh bay ra ngoài, chân đạp hư không phát ra tiếng ‘bốp bốp’ trầm đục rồi ổn định lại thân hình. Hắn ngưng trọng nhìn đạo thân ảnh trên mặt đất kia, lại là một Thái Ất Kim Tiên.
Dương Tiễn cũng nhìn đạo thân ảnh trên mặt đất, đột nhiên kích động kêu lên: “Đại ca, là đại ca sao?”
Dương Giao quay người nhìn Dương Tiễn, gật gật đầu nói: “Nhị đệ, ta tới rồi.”
Dương Tiễn lập tức buông Ngao Thốn Tâm ra chạy tới chỗ Dương Giao. Hắn nắm chặt tay Dương giao rồi kích động kêu lên: “Đại ca, thực sự là ngươi, ngươi chưa chết.”
Dương Giao cười nói: “Được sư phụ cứu ở Đông Hải.” Sau đó hắn ngẩng đầu nhìn lên Thiên Bồng Nguyên Soái trên không trung, nói: “Nhị đệ, hôm nay chúng ta đòi lại món nợ năm đó.”
Dương Tiễn kiên định gật đầu: “Được!”
Hai người cùng nhau nhìn về phía Thiên Bồng Nguyên Soái, trên người dâng lên bàng bạc chiến ý ảnh hưởng đến cả thiên địa xung quanh.
Thiên Bồng Nguyên Soái có chút trầm cảm rồi. Nói cho cùng thì hắn cũng chỉ là Thái Ất Kim Tiên, chỉ là nhiều kinh nghiệm hơn bọn hắn một chút, pháp lực thâm hậu hơn một chút, thần thông mạnh hơn một chút. Nhưng đồng thời đối mặt với hai đối thủ cùng cấp bậc thì hắn cũng rất trầm cảm đó! Bệ hạ, sao ngài còn chưa tới chứ?
Dương Giao nhìn chằm chằm vào Thiên Bồng Nguyên Soái, nói: “Chúng ta lên!”
Dương Tiễn gật đầu nói: “Được!”
Hai người đồng thời xông về phía Thiên Bồng Nguyên Soái, ba mũi hai đao, Phương Thiên Họa Kích xẹt qua quang mang sắc bén.
Thiên Bồng Nguyên Soái không chút do dự ngênh đón. Keng keng keng! Thanh âm chiến đấu vang vọng khắp thiên địa, thân ảnh ba người giao thoa, từng đạo dư ba chiến đấu quét ngang ra. Những thiên binh thiên tướng và Cỏ Thần bị liên lụy đều kêu thảm mà bay ra ngoài.
Sáu huynh đệ Mai Sơn cũng tập trung ở bên cạnh Ngao Thốn Tâm.
Khang An Dụ kêu lên: “Đại tỷ, làm sao bây giờ?”
Ngao Thốn Tâm mừng rỡ nói: “Không ngờ đại ca của Nhị lang cũng tới, còn tu luyện được bản lĩnh như vậy. Chúng ta không thể nhúng tay vào chiến cục nơi này nữa, bây giờ chúng ta chỉ có thể trợ giúp Cỏ Thần càn quét thiên binh.”
Sáu huynh đệ Mai Sơn cùng hô lên: “Vâng!” Sau đó lập tức đánh tới những thiên binh thiên tướng.
Chương 393: Cái bẫy của Chuẩn Đề
Ở trên Thiên Đình, Hạo Thiên Thượng Đế thu toàn bộ những chuyện xảy ra dưới Đào Sơn đặt vào trong mắt, ánh mắt lóe lên vẻ vui mừng. Hai hài tử này học được bản lĩnh rồi! Ngay cả Thiên Bồng cũng không phải là đối thủ của bọn hắn. Điều này cũng chứng minh phương pháp giáo dục của hắn rất hữu hiệu.
Hạo Thiên đứng dậy đi ra ngoài, lúc đến Lăng Tiêu Bảo Điện, bước chân bỗng khựng lại, không gian phía trước nổi lên từng đợt gợn sóng, phảng phất như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, toàn bộ Lăng Tiêu Bảo Điện đều bị phong tỏa.
Hạo Thiên Thượng Đế lập tức nghiêm nghị nói: “Là vị sư huynh nào đến?”
Ong! Trong Lăng Tiêu Bảo Điện lóe lên tử quang giống như một vầng tử sắc đại nhật, bên trong tử sắc đại nhật hiện lên một trương vân sàng, Nguyên Thủy Thiên Tôn đang ngồi xếp bằng trên đó.
Hạo Thiên đứng bên dưới siết chặt nắm đấm, sau đó ngẩng đầu nặng nề nói: “Sư huynh, thực sự muốn làm đến một bước này sao?”
Nguyên Thủy Thiên Tôn nhìn Hạo Thiên, thanh âm cực lớn vang lên: “Sư đệ, ngươi khiến ta quá thất vọng!”
Hạo Thiên Thượng Đế ngẩng đầu nhìn Nguyên Thủy, từng câu từng chữ nói: “Đó là muội muội ta.”
“Nàng chống lại Thiên điều!”
Hạo Thiên lớn tiếng kêu lên: “Ta đã trấn áp nàng dưới Đào Sơnvô lượng lượng kiếp rồi, chẳng lẽ vẫn chưa đủ sao?”
“Tầm quan trọng của Thiên điều chắc ta không cần phải nói nhiều, không thể khinh nhờn uy nghiêm của Thiên điều.”
Trong tay Hạo Thiên hiện lên Hạo Thiên Thần Kiếm, thanh âm trầm thấp nói: “Sư huynh nhất định muốn ngăn cản ta sao?”
Nguyên Thủy Thiên Tôn thở dài một hơi, không nói một lời.
Đột nhiên ánh mắt Hạo Thiên trở nên lăng lệ, hắn quát lên: “Vậy hôm ta liền lĩnh giáo thủ đoạn của Thánh Nhân!” Hắn phóng lên trời trong nháy mắt rồi đi thẳng vào tử quang, phảng phất như tiến vào một thời không khác, tất cả thời gian và không gian đều trở nên vặn vẹo. Một thanh Thần Kiếm chia cắt thời không chém xuống đầu Nguyên Thủy Thiên Tôn, uy lực vô song như muốn khai thiên tịch địa.
Nguyên Thủy chậm rãi giơ tay lên, Thần Kiếm to lớn liền chém lên tay Nguyên Thủy Thiên Tôn. Nó giống như địa ngưu xuống biển vậy, tất cả uy năng cuồng bạo đều biến mất, tựa như một thanh kiếm gỗ bị Nguyên Thủy Thiên Tôn nắm trong tay.
…
Một bên khác, bên trong Dao Trì Thánh Địa, Dao Trì Vương Mẫu thấy Ngọc Đế vẫn chậm chạp không có chút động tĩnh nào thì nàng cũng đứng ngồi không yên bèn đứng dậy đi ra ngoài.
Mới vừa đi tới quảng trường Dao Trì, nàng liền đứng sững lại ngưng trọng nhìn về phía trước. Một bạch y thiếu niên tuấn mỹ đang đứng trong Linh Trì dương dương tự đắc thưởng thức Linh Ngư trong Linh Trì.
Thiếu niên tuấn mỹ xoay người chắp tay trước ngực thi lễ, mỉm cười nói: “Bái kiến sư muội!”
Dao Trì Vương Mẫu khó nén được cảm giác bối rối, mọi chuyện đã ngoài tâm kiểm soát, nàng bèn cúi người thi lễ rồi trầm giọng nói: “Sư huynh, ngươi cũng muốn khiến chúng ta khó xử sao?”
Chuẩn Đề ôn hòa nói: “Sư huynh cũng không muốn làm ác nhân chỉ là không nhìn được bi kịch thế gian. Mẫu tử chia lìa bi thảm biết bao, hay là sư muội đại phát từ bi để bọn hắn đoàn tụ đi?”
“Sư huynh, chẳng lẽ ngươi không biết sao? Dao Cơ vừa ra lập tức sẽ chết dưới Thiên điều!”
Chuẩn Đề mỉm cười nói: “Sống có gì vui, chết lại có gì khổ, so với việc bị trấn áp vô lượng lượng kiếp thì việc có thể gặp mặt hài tử, ôm bọn hắn một cái mới là thứ Dao Cơ mong muốn nhất vào lúc này. Thời gian trấn áp thống khổ vô tận không bằng một buổi mẫu tử thâm tình. Dao Trì sư muội, chúng ta hẳn là có thể thành toàn cho nàng.”
Dao Trì lắc đầu cắn răng nói: “Sư huynh, nếu như ta nhất định muốn xuống thì sao?”
Chuẩn Đề bất đắc dĩ thở dài một tiếng, nói: “Nếu sư muội muốn đi ra ngoài thì ta ắt sẽ không ngăn cản, nhưng sao ngươi cứ phải như vậy chứ?”
Dao Trì hoài nghi nhìn Chuẩn Đề. Hắn sẽ không ngăn cản sao?
Chuẩn Đề khuyên nhủ: “Sư muội, ngươi cảm thấy bảo hộ có thực sự là bảo hộ hay không? Có lẽ đây cũng không phải là thứ mà Dao Cơ muốn, lẽ ra chúng ta phải tôn trọng ý chí của Dao Cơ.”
Dao Trì Vương Mẫu không nói một lời cất bước đi ra ngoài xuyên qua bên cạnh Chuẩn Đề. Lúc này nàng mới thả lỏng, hắn thực sự không có ngăn cản. Sau đó Dao Trì nhanh chóng ra khỏi Dao Trì Thánh Địa đi xuống hạ giới.
Bên trong Dao Trì, Chuẩn Đề tựa vào lan can bên cạnh Linh Trì, ung dung nói: “Hết thảy hữu vi pháp, như bọt nước mộng huyễn, như lộ cũng như điện, ứng tác như thị quan.”
Trong tay hắn xuất hiện một túi thức ăn cho cá, sau đó hắn thong dong hất ra cho cá ăn.
Bên trong Dao Trì Thánh Địa, bên cạnh Linh Trì không có một ai. Trong cung điện, Dao Trì Vương Mẫu, Cửu Đầu Huyền Nữ và Hằng Nga tiên tử đồng loạt rơi vào trạng thái ngủ say. Chuẩn Đề chưa từng xuất hiện tại Dao Trì Thánh Địa, Dao Trì Vương Mẫu cũng chưa từng rời khỏi Dao Trì Thánh Địa. Chẳng biết từ khi nào mà thế giới mộng cảnh đã bao trùm toàn bộ Dao Trì.
…
Bên ngoài Đào Sơn. Ầm! Một thân ảnh nện xuống từ trên cao vạch ra một rãnh sâu hoắm trên mặt đất, đất đá bay cuồn cuộn.
Thiên Bồng Nguyên Soái xông ra từ trong rãnh đất đó, vẻ mặt nghiêm túc. Hắn chĩa Cửu Xỉ Đinh Ba lên trời, Thiên Cương thần thông hô phong hoán vũ.
Trong chốc lát, cuồng phong càn quét, mưa rào xối xả. Gió này không phải gió bình thường mà chính là gió phía Đông Nam Tây, phong hành tứ phương, người người không thể phi hành. Mưa này cũng không phải là mưa bình thường mà chính là Thiên Hà Vô Căn Thủy, mưa rơi chìm nổi rơi xuống bụi bặm.
Chương 394: Thiên Bồng Nguyên Soái bó tay chịu trói
Ở trong mưa gió, sáu huynh đệ Mai Sơn cước bộ lảo đảo, thân hình lắc lư.
Quách Thân hét lớn: “Lão đại, cơn mưa gió này rất kỳ lạ, hoàn toàn không đứng vững được.”
Trực Kiện cũng cả kinh kêu lên: “Đây không phải là mưa bình thường, vậy mà lại có thể làm Tiên lực của ta tan rã đi.”
Dương Tiễn và Dương Giao cũng nhanh chóng hạ xuống, Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao và Phương Thiên Họa Kích đồng thời cắm xuống đất. Hai ngươi nắm chặt Thần Khí ngăn cản lực lượng mưa gió khắp nơi.
“Grao!” Ngao Thốn Tâm hóa thành một đầu Bạch Long xông ra từ trong mưa gió, nàng muốn dùng năng lực chưởng khống mây mưa của Long tộc để xua tan cơn mưa gió này đi. Tuy nhiên đây là cơn mưa gió do Thiên Cương thần thông gọi đến, sao một đầu tiểu long như nàng có thể xua tan được chứ? Nếu là Long Vương thì còn may ra.
“A…”
“A…”
…
Thiên binh thiên tướng và Cỏ Thần đều vô cùng chật vật dưới cơn mưa gió này, thần lực toàn thân liên tục bị bào mòn đi mất đến tám chín phần.
Sáu huynh đệ Mai Sơn cũng bị gió thổi lăn lộn đầy đất, giãy dụa trong bùn nhão, có làm cách nào cũng không đứng dậy nổi.
Dương Tiễn và Dương Giao liếc nhìn nhau, trên người lóe lên quang mang biến hóa thành hai đầu hắc điểu. Một đầu đen nhánh có phần bụng trắng, móng vuốt màu vàng và mỏ đen, nó là một con Hải Yến. Một đầu khác cũng có thân màu đen, mỏ trắng, móng vuốt màu đỏ, còn có một cặp mắt đỏ au thoạt nhìn tràn ngập vẻ tà ác và những điều xui xẻo.
Dương Tiễn biến thành Hải Yến quay đầu nhìn một chút, kinh nghi nói: “Đại ca, ngươi biến thành chim gì vậy? Sao ta lại chưa từng thấy loài chim này?”
“Tinh Vệ Điểu!”
“Đại ca, đối với loại mưa gió này thì Hải Yến mới am hiểu nhất.”
“Bớt nói nhảm, xông lên đi!”
Tinh Vệ Điểu bay thẳng tắp ra, Hải Yến vội vàng theo sát phía sau giống như hai đạo tia chớp màu đen xé rách cuồng phong, chặt đắt màn mưa.
Ầm ầm ầm! Hai đầu hắc điểu chiến đấu với Thiên Bồng Nguyên Soái trong mưa gió, từng đạo thần quang bắn ra tung tóe. Trong lúc nhất thời, Thiên Bồng Nguyên Soái tạo ra mưa gió cũng khó mà áp chế hai đầu hắc điểu do Dương Tiễn và Dương Giao biến hóa thành, trận chiến đấu khiến cơn mưa gió trở nên vặn vẹo.
Sau khi chiến đấu một lúc lâu, trong mắt Tinh Vệ Điểu do Dương Giao biến hóa thành lóe lên sát cơ lăng lệ, nó hót vang một tiếng rồi quát: “Nhị đệ, thối lui!”
Hải Yến lập tức bay thẳng lên trời.
Tinh Vệ Điểu há mồm phun một cái, một cây nấm được phun ra. Ầm! Cây nấm đó nổ tung trên chiến trường, trong chốc lát mưa tạnh mây tan, một cây nấm mọc lên trước Đào Sơn, rất nhanh liền cao hơn cả Đào Sơn. Mây nấm khuếch tán trong không trung, càn quét vạn dămh bầu trời, cuồng phong được hình thành bởi dư ba phá vỡ núi sông, từng tòa sơn phong xung quanh ầm vang sụp đổ, đá vụn văng khắp nơi.
Cả Tinh Vệ và Hải Yến đều bị đám mây hình nấm hất bay ra ngoài, thân ảnh chúng lóe lên rồi hóa thành Dương Tiễn và Dương Giao, sắc mặt trắng bệch.
Một đầu Thần Long bay tới từ không trung quấn lấy Dương Tiễn rồi mang theo hắn hạ xuống mặt đất. Thần Long lóe lên quang mang hóa thành Ngao Thốn Tâm đang đỡ lấy Dương Tiễn.
Tiếng nổ mạnh chấn động thiên địa, dư ba mang theo những đám mây nấm càn quét khắp nơi. Những nơi bị quét qua thì cây cối đều hóa thành tro tàn, dòng sông khô cạn, thổ địa nứt vỡ, ngoại trừ Đào Sơn vẫn như gấm nhung thì những nơi khác đều đã hóa thành một mảnh tử địa.
Ầm! Dương Giao rơi xuống từ không trung, sau đó nửa quỳ trên đại địa cháy đen, khắp người đầy bụi đất đang liên tục ho khan.
Dương Tiễn vội vàng bay qua hỏi: “Đại ca, ngươi không sao chứ?”
Dương Giao khoát tay nói: “Không sao!”
“Đại ca, thủ đoạn mà ngươi thi triển là gì vậy? Uy lực thật lớn.”
Dương Giao đứng dậy nói: “Đây là cây nấm mà Cô Lương sư thúc tặng ta để hộ thân, nàng nói uy lực cũng tàm tạm, không tính là rất mạnh. Ta cũng không nghĩ tới uy lực của nó lại lớn như vậy.”
Sáu huynh đệ Mai Sơn nghe thấy Dương Giao nói vậy thì tất cả đồng loạt im miệng. Đây mà gọi là không tính là rất mạnh sao? Nếu rơi vào người bọn hắn thì không một ai có thể tiếp nhận nổi. Rốt cuộc vị đại gia này học bản lĩnh ở đâu vậy?
Bịch bịch bịch! Tiếng bước chân dồn dập truyền ra.
Tất cả mọi người bỗng nhìn sang đám mây hình nấm.
Thiên Bồng Nguyên Soái đi từ đám mây ra, trên trán phóng thần quang, áo choàng vỡ vụ, Cửu Xỉ Đinh Ba chỉ còn tam xỉ, linh quang ảm đạm.
Tất cả mọi người đều biến sắc, Thiên Bồng Nguyên Soái vậy mà không sao cả.
Thiên Bồng Nguyên Soái chậm rãi đi đến trước Đào Sơn, Cửu Xỉ Đinh Ba trong tay cắm phịch xuống đất, cứ như vậy tiếp tục ngăn cản mọi người, khí tức trên người trầm thấp tới tột cùng.
Dương Giao phẫn nộ hô lên: “Nguyên Bồng Nguyên Soái!”
Thiên Bồng không nói một câu, nhắm mắt lại ngăn trước Đào Sơn, khóe miệng chảy ra một tia tiên huyết.
Dương Tiễn nắm chặt Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao trong tay nhìn chằm chằm Thiên Bồng Nguyên Soái, cuối cùng nói: “Khang lão đại, phiền các ngươi trói Thiên Bồng Nguyên Soái lại, trông giữ cẩn thận.”
Khang An Dụ ôm quyền đáp: “Vâng!”
Sau đó hắn lập tức dẫn theo sáu huynh đệ Mai Sơn đi về phía trước dùng dây thừng trói Thiên Bồng Nguyên Soái lại, Thiên Bồng Nguyên Soái không hề phản kháng.
Dương Giao và Dương Tiễn đi lên phía trước, phịch một tiếng quỳ gối trên núi đá. Bộp bộp bộp! Hai người cùng nhau dập đầu.
Dương Tiễn rưng rưng kêu lên: “Nương, ta tới cứu người rồi đây, đại ca cũng tới.”
Dương Giao cũng cất tiếng đau buồn kêu lên: “Nương, để người chịu khổ rồi, chúng ta sẽ cứu người ra.”


