Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 102

  Hai người lễ bái xong lập tức đứng dậy.

  Bên trong Đào Sơn là một cái sơn động, trên đỉnh sơn động có nhật nguyệt tinh thần tô điểm chiếu sáng khắp sơn động. Bên trong đó còn có dòng suối nhỏ uốn lượn, có tiên hoa linh thảo, có bàn ghế lầu các, có thư họa đầy đủ, hoàn toàn là một trang tiên cảnh tinh mỹ.

  Dao Cơ ngồi trong lầu các ngắm nhìn liên hoa bên trong hồ nước, hoảng hốt xuất thần, biểu tình như khóc lại như cười.

  Lúc Dương Giao và Dương Tiễn quỳ lạy, Dao Cơ bỗng bừng tỉnh, lòng nàng co rút đau đớn, lập tức đưa tay che ngực rồi khẽ nói: “Hài tử, là hài tử của ta.”

  Đột nhiên nàng đứng lên ngẩng đầu nhìn thượng diện, kích động kêu to: “Giao Nhi, Tiễn Nhi, Thiền Nhi, là các ngươi sao? Các ngươi tới rồi sao?”

  Một tiên nữ bay tới từ bên cạnh cúi người thi lễ, nói: “Nương nương, ngài có phân phó gì không?”

  Dao Cơ cúi đầu nhìn nàng, che lồng ngực của chính mình sốt ruột nói: “Ta cảm nhận được, là… là hài tử của ta. Bọn hắn đến rồi phải không?”

  Tiên tử do dự một chút rồi gật đầu, nói: “Vâng, hai vị công tử đều tu luyện được một bản lĩnh bất phàm, dự định phá núi cứu mẫu thân.”

  Toàn thân Dao Cơ cứng đờ. Phá núi cứu mẫu thân? Sau khi phá núi thì hẳn là nàng sẽ chết nhỉ? Nhưng nỗi nhớ nhung hài tử như một đầu hung thú đang cắn xé nội tâm nàng. Nếu có thể gặp được hài tử của bản thân, có thể thể ôm bọn hắn một cái thì cho dù có chết cũng mãn nguyện.

  Hai người Dương Giao và Dương Tiễn đứng lên liếc nhìn nhau, sau đó phóng lên trời lơ lửng trên Đào Sơn. Khí thế cường đại dâng lên trên thân hai người, Phương Thiên Họa Kích và Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao cũng hiển hiện ra phong mang ‘ong ong’ tác hưởng.

  Hai người đồng thời hét lớn: “Chém!”

  Hai đạo phong mang từ Phương Thiên Họa Kích và Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao bay ra hóa thành đao mang thông thiên triệt địa hung hăng chém xuống Đào Sơn. Ầm! Một tiếng nổ thật lớn phát ra.

  Trên Đào Sơn nhất thời liền hiện ra tử quang mông lung, hai đạo đao mang thông thiên triệt địa mảy may không thể phá hư Đào Sơn, ngay cả hoa đào cũng không bị đánh bay một bông nào.

  Dương Tiễn trừng lớn mắt cả kinh kêu lên: “Sao lại vậy được chứ?”

  Dương Giao nắm chặt Phương Thiên Họa Kích, trong mắt ánh lên vẻ phẫn nộ và không cam lòng. Đào Sơn này vậy mà lại không đơn giản! Hắn duỗi tay ra, một sợi lông vũ màu đen hiện lên trong lòng bàn tay tản ra khí tức khiến người khác sợ hãi.

  Dương Tiễn lập tức quay đầu nhìn, hỏi: “Đại ca, đây là thứ gì?”

  “Là vật mà Vũ Dực Tiên sư thúc tặng ta hộ thân, bảo ta không đến lúc sống còn thì không được sử dụng. Bây giờ ta chẳng thể quan tâm nhiều như vậy nữa.”

  Dương Giao tung một chưởng ra, sợi lông vũ màu đen hóa thành một thanh Phương Thiên Họa Kích màu đen xoay tròn vụt tới Đào Sơn.

  Ầm! Phương Thiên Họa Kích màu đen đâm vào Đào Sơn dẫn đến một trận nổ vang kịch liệt. Hắc sắc thần quang bắn tung tóe trên bầu trời đâm vào Dương Tiễn và Dương Giao khiến toàn thân bọn hắn đau nhức. Hai người vội vàng lui lại, sáu huynh đệ Mai Sơn cũng cuống quít mang theo Thiên Bồng Nguyên Soái lui lại.

  Phương Thiên Họa Kích màu đen liên tiếp va chạm với Đào Sơn, rừng đào trên Đào Sơn cũng không còn một mảnh.

  Trong tay Dương giao lại hiện ra một sợi lông vũ ngũ thải sắc, sau đó đánh một chưởng ra. Ầm! Ngũ sắc thần quang lấp lánh, Ngũ Hành vỡ nát.

  Ầm! Sông lớn mãnh liệt.

  Ầm! Bạch cốt rơi xuống từ trên trời.

  Ầm! Thế giới đại trận vỡ nát.

  Dương Giao đánh ra từng công kích cấp bậc Đại La, Dương Tiễn nhìn mà hai mắt trợn tròn. Ta cũng có sư thúc mà! Sao ta lại không có những thủ đoạn này chứ?

  Công kích khủng bố quấy nhiễu thiên địa xung quanh Đào Sơn thành một mảnh hỗn loạn tràn ngập khí tức hủy diệt.

  Đủ loại công kích nhưng hoàn toàn không có tác dụng khiến Dương Giao càng ngày càng nóng nảy. Hắn cầm một thanh Linh Quang Tiên Kiến bay vọt lên Đào Sơn, gầm thét: “Phá cho ta!”

  Linh Quang Tiên Kiếm chém xuống Đào Sơn. Keng! Linh Quang Tiên Kiếm vỡ nát, một đạo dư ba càn quét ra lập tức hất bay Dương Giao.

  Dương Tiễn tức thì bay về phía Dương Giao đỡ lấy bả vai hắn. Bốp! Dương Giao đụng lên người Dương Tiễn, hai người lộn mấy vòng trên không trung rồi mới ổn định lại thân hình.

  “Như vậy không thể phá vỡ nổi Đào Sơn.” Một đạo thanh âm thanh lãnh vang vọng trên thiên địa, Ngọc Đỉnh Chân Nhân chậm rãi đi ra từ trong hư không.

  “Sư phụ!” Dương Tiễn vội vàng quỳ trên không trung, kích động kêu lên: “Vẫn là mời sư phụ cứu mẫu thân ra.”

  “Ta là vì việc này mới đến!”

  Ngọc Đỉnh Chân Nhân phất tay: “Đứng lên đi!”

  Một cỗ đại lực bàng bạc nâng Dương Tiễn từ không trung lên. Dương Tiễn mong đợi nhìn sư phụ, sư phụ thần thông quảng đại pháp lực vô biên, nhất định có thể giúp hắn cứu mẫu thân ra.

  Ngọc Đỉnh Chân Nhân nhìn vào mắt Dương Giao, sau đó nhìn Đào Sơn nói: “Đào Sơn này chính là Thần Sơn, thủ đoạn bất phàm mới có thể phá nó. Nếu muốn phá núi thì cần dùng Khai Sơn Thần Phủ mà ngày xưa Vũ Đế dùng để trị thủy.”

  Dương Tiễn vội vàng hỏi: “Vẫn mời sư phụ chỉ bảo, Khai Sơn Thần Phủ này ở nơi nào?”

  “Sau khi Vũ Đế trị thủy thành công, Khai Sơn Sơn Thần Phủ được cất trong Hoàng Hà Thủy Phủ do Hoàng Hà Thủy Thần chăm sóc. Các ngươi có thế đến cầu lấy nhưng Khai Sơn Thần Phủ này không phải Thần Vật tầm thường. Nếu muốn lấy sẽ gặp phải muôn vàn khó khăn, các ngươi cần phải chuẩn bị tâm lý đối mặt với hiểm trở.”

  Dương Tiễn lập tức nói: “Chỉ cần có thể cứu mẫu thân ta ra thì có xông vào núi đao biển lửa ta cũng dám đi.”

  Chương 396: Đi lấy Khai Sơn Thần Phủ

  Dương Giao và Dương Tiễn lập tức hóa thành hai đạo quang mang xông lên trời.

  Ngọc Đỉnh Chân Nhân bay lên trước Đào Sơn, trong tay hiện lên một khỏa Ngọc Như Ý. Hắn đưa tay đặt Ngọc Như Ý lên trên Đào Sơn, Ngọc Như Ý liền biến mất trong nháy mắt.

  Ong! Đào Sơn rung động, một tòa bảo tháp ba mươi ba tầng hiện lên bao phủ toàn bộ Đào Sơn, sau đó tòa bảo tháp ba mươi ba tầng hư ảnh lấp lóe lên hai lần rồi biến mất.

  …

  Trong Lăng Tiêu Bảo Điện trên Thiên Đình, Hạo Thiên gầm thét kêu lên: “Nguyên Thủy, ngươi thực sự muốn đuổi tận giết tuyệt hay sao?”

  Thanh âm thật lớn của Nguyên Thủy Thiên Tôn vang lên: “Sư đệ, Thiên Đình nhất định không thể có quan hệ cá nhân dây vào, như vậy mới có thể thống lĩnh thiên địa.”

  “Cửu Long Thần Ấn, trấn!”

  “Grao!”

  “Rống!”

  …

  Cửu Đầu Thần Long gào thét không ngừng.

  Một bên khác, Dương Giao và Dương Tiễn đi qua cửa khẩu trùng điệp vào Hoàng Hà Thủy Phủ. Bọn hắn đứng trong một không gian trọc lãng cuồn cuộn đối mặt với một cự đại long đầu.

  Long đầu há miệng pháp ra thanh âm già nua: “Ý đồ của các ngươi ta đã biết rồi.”

  Dương Tiễn chắp tay thi lễ, sốt ruột nói “Vẫn mong Thủy Thần ban thưởng Khai Sơn Thần Phủ giúp ta phá núi cứu mẫu thân.”

  Long đầu nói: “Khai Sơn Thần Phủ là Công Đức Thánh Khí của Nhân tộc. Năm đó khi Vũ Đế giao Khai Sơn Thần Phủ cho ta trông giữ đã có nói, nhất định phải vượt qua được tam trọng trắc trở, chứng minh đại dũng đại trí thì mới có thể đạt được Khai Sơn Thần Phủ.”

  Dương Tiễn lập tức gật đầu nói: “Ta nguyện ý tiếp nhận khảo nghiệm.”

  Dương Giao gật đầu nói: “Ta cũng nguyện ý.”

  Thanh âm già nua tiếp tục vang lên: “Rất tốt, báo lai lịch của các ngươi ra, khảo nghiệm sắp bắt đầu rồi.”

  Dương Tiễn hai tay ôm quyền thi lễ nói: “Đệ tử đời thứ ba của Xiển Giáo, Dương Tiễn, sư thừa là Ngọc Đỉnh Chân Nhân, nguyện ý tiếp nhận khảo nghiệm.”

  Ánh mắt long đầu mịt mờ nhìn Dương Tiễn một chút. Người mà trước kia Nhân Hoàng chi sư Quảng Thành Tử nói đến là hắn sao?

  Dương Giao cũng chắp tay thi lễ nói: “Đệ tử đời thứ ba của Tiệt Giáo, Dương Giao, sư thừa Bạch Cẩm, nguyện ý tiếp nhận khảo nghiệm.”

  Long nhãn bỗng trừng lớn, kinh ngạc kêu lên: “Ngươi sư thừa vị nào cơ?”

  Dương Tiễn vội vàng nói: “Vãn bối sư thừa Ngọc Đỉnh Chân Nhân của Xiển Giáo, đến chỗ này là nhờ sư tôn chỉ điểm. Thủy Thần nhận ra sư phụ ta sao?”

  “Ngọc Đỉnh Chân Nhân? Chưa từng nghe nói.” Long đầu to lớn nhìn chằm chằm vào Dương Giao: “Nói đi, ngươi sư thừa vị nào?”

  Trong lòng Dương Giao cảm thấy nặng nề, chẳng lẽ Thủy Thần này có thù với sư phụ ta? Loại chuyện này cũng không phải là không thể. Theo hắn biết thì nhân duyên của sư phụ vô cùng kém, hơn vạn sư thúc sư bá trong Tiệt Giáo chỉ có Thạch Cơ sư thúc, Cô Lương sư thúc và đại độ chấp pháp lui tới với người. Vì vậy có thể thấy được tình thương của sư phụ ít tới cỡ nào, cơ hồ không có bằng hữu!

  Dương Giao âm thầm cảnh giác, chắp tay thi lễ nói: “Vãn bối sư thừa Bạch cẩm của Tiệt giáo.”

  Ầm ầm! Long đầu to lớn rướn về phía trước dán vào mặt Dương Giao.

  Dương Giao và Dương Tiễn vô thức lùi về sau hai bước, vô cùng cảnh giác nhìn Hoàng Hà Thủy Thần. Trong lòng Dương Giao lại âm thầm kêu khổ, sư phụ người hại chết ta rồi!

  Long đầu to lớn mong chờ nói: “Vậy mà lại là Thánh sứ của Nhân tộc, Bạch Cẩm đạo quân sao?”

  Dương Giao sững sờ, Thánh sứ của Nhân tộc? Chưa từng nghe nói! Hắn uyển chuyển nói: “Vãn bối không biết Thánh sứ của Nhân tộc là gì cả. Thủy Thần đại nhân, có thể là ngài nhận lầm người rồi.”

  Long đầu to lớn truy vấn: “Vậy Địa Phủ đốc tra, Bạch Cẩm Đại Đế thì sao?”

  Trong lòng Dương Giao cân bằng lại, Thủy Thần này nhận lầm người thật rồi. Hắn chắp tay thi lễ nói: “Tiền bối, sư phụ ta cũng không phải là Địa phủ đốc tra hay Bạch Cẩm Đại Đế.”

  Long đầu to lớn tự nói: “Không phải vậy chứ! Chẳng lẽ Tiệt Giáo có hai tên Bạch Cẩm?”

  Long đầu to lớn không cam lòng hỏi tiếp: “Thế Kim Tiền Thần Chủ, Bạch Cẩm Thần Chủ thì sao?”

  Nụ cười trên mặt Dương Giao cứng đờ. Thật… thật sự là sư phụ ta sao?

  Long đầu to lớn nhìn chăm chú vào Dương Giao.

  Dương Giao khẽ gật đầu trầm giọng nói: “Phải!”

  “Ha ha ha…” Long đầu lặng lẽ rụt lại, thanh âm cười lớn quanh quẩn khắp không gian.

  Hai người Dương Giao và Dương Tiễn nhất thời không hiểu ra sao nhưng trong lòng cũng thoáng buông lỏng. Hình như Hoàng Hà Thủy Thần này rất vui.

  Long đầu to lớn cười to, sau đó mở miệng phun ra một vệt thần quang. Một cây rìu to lớn chậm rãi bay xuống lơ lửng trước mặt Dương Giao.

  Dương Giao nghi hoặc hỏi: “Thủy Quân, ngài có ý gì?”

  “Đây chính là Khai Sơn Thần Phủ, cần lấy đi!”

  Dương Giao nghi hoặc hỏi: “Không phải ngài nói phải vượt qua tam trọng khảo nghiệm sao?”

  “Nhưng ngươi là đệ tử của Thánh sứ, không cần khảo nghiệm. Khai Sơn Thần Phủ rơi vào trong tay đệ tử của Thánh sứ, hẳn là Vũ Đế cũng sẽ rất vui mừng!”

  Dương Tiễn vội vàng nhỏ giọng nói: “Đại ca, đừng do dự nữa, cứu mẫu thân quan trọng hơn.”

  Nhớ tới mẫu thân đang bị trấn áp dưới chân núi, trong lòng Dương Giao lập tức dâng lên một cỗ lửa nóng. Hắn cầm lấy Khai Sơn Thần Phủ rồi trịnh trọng chắp tay nói: “Đa tạ Hoàng Hà Thủy Quân.”

  Hai người hóa thành một vệt thần quang rồi phóng lên trời. Ầm! Trong con sống lớn uốn lượn, hai cột nước dâng lên. Dương Giao và Dương Tiễn xông ra từ bên trong bay về phía Đào Sơn.

  Chương 397: Dao Cơ vẫn lạc

  Bên lúc đi đến Đào Sơn, Dương Tiễn không nhịn được hiếu kỳ hỏi: “Đại ca, rốt cuộc sư phụ ngươi có lai lịch như thế nào? Vẻn vẹn một cái danh hiệu đã khiến Hoàng Hà Thủy Quân khiếp sợ.”

  Dương Giao truyền âm trả lời: “Trước kia ta chỉ biết sư phụ ta là ngoại môn thủ đồ của Tiệt giáo, chưa từng tu luyện, nhân duyên kém nhưng bây giờ ta cũng không rõ nữa rồi.”

  Tốc độ hai người rất nhanh, tựa như hai đạo quang mang xẹt qua bầu trời rồi ‘bịch’ một tiếng rơi xuống trước Đào Sơn.

  Dương Tiễn mừng rỡ kêu lên: “Sư phụ! Chúng ta đem Khai Sơn Thần Phủ về rồi.”

  Ngọc Đỉnh Chân Nhân gật đầu nói: “Phá núi đi!”

  Dương Tiễn quay đầu nhìn Dương Giao nói: “Xin nhờ đại ca.”

  Dương Giao đè nén tâm tình kích động, giơ một tay ra, hắc sắc Thần Phủ to lớn liền hiển hiện.

  Ngọc Đỉnh Chân Nhân nhướng mày, không đúng nha? Sao Khai Sơn Thần Phủ lại ở trong tay hắn? Không phải Đại sư huynh đã nói với Hoàng Hà Thủy Quân rồi sao?

  Dương Giao hít sâu một hơi, nói: “Chúng ta cùng đi!”

  Dương Tiễn gật đầu đáp: “Được!”

  Hai người đồng thời phóng lên tận trời rồi đứng bên trên Đào Sơn, bốn tay cùng lúc nắm chặt cán Khai Sơn Thần Phủ giơ cao lên. Hai người không ngừng truyền Tiên lực vào trong Khai Sơn Thần Phủ, một luồng thải sắc linh khí xoay quanh Dương Giao và Dương Tiễn mang theo Linh Áp cuồng bạo. Hai người tóc dài bay múa, áo bào phấp phới, ánh mắt kiên định nhìn Đào Sơn ở phía dưới. Một hư ảnh Khai Sơn Thần Phủ cực đại chậm rãi hiện lên bên trên Đào Sơn.

  Ở dưới, sáu huynh đệ Mai Sơn và Ngao Thốn Tâm khẩn trương ngẩng đầu lên nhìn Dương Tiễn trên bầu trời, siết chặt nắm đâu yên lạng cổ vũ cho Dương Tiễn.

  Dương Giao và Dương Tiễn cùng hét lớn: “Phá!”

  Khai Sơn Thần Phủ bỗng vung xuống, phủ ảnh to lớn cũng ‘ầm ầm’ rơi xuống đập thẳng vào Đào Sơn.

  Trên Thần Sơn cứng rắn xuất hiện một vết nứt, Đào Sơn tách sang hai bên, bụi mù nổi lên tứ phía, đá vụn văng khắp nơi, tường thụy chi quang phun ra ngoài từ trong lòng núi. Sau đó, một nữ tử mặc thanh sắc tiên y đạp lên tường thụy chi khí đi ra ngoài.

  Nhìn thấy thân ảnh quen thuộc kia, Dương Giao và Dương Tiễn đều ướt khóe mắt, kích động kêu lên: “Nương!” Sau đó nhanh chóng phóng về phía Dao Cơ.

  Dao Cơ đưa tay ôm chặt lấy hai hài tử chạy tới, mắt rơi xuống những giọt lệ vui mừng, nói: “Hài tử, hài tử ngoan.”

  Ở dưới, sáu huynh đệ Đào Sơn cũng kề vai sát cánh với nhau cười ha ha.

  Ngao Thốn Tâm cũng mỉm cười, sau đó lại cảm thấy không được tự nhiên lắm, lặng lẽ trốn sau lưng sáu huynh đệ Mai Sơn.

  Thiên Bồng Nguyên Soái ngẩng đầu lên nhìn Dao Cơ với Dương Giao và Dương Tiễn trên không trung, lặng lẽ cảm thán một tiếng. Thân thể hắn bỗng thu nhỏ lại thoát khỏi Khốn Tiên Thần Tỏa, phiêu nhiêu đi xa.

  Giữa không trung, Dao Cơ cùng với Dương Giao và Dương Tiễn tâm tình một lát.

  Dương Tiễn vui mừng núi: “Nương, sau này chúng ta sẽ bảo vệ ngươi, bất kỳ ai cũng không thể tổn thương ngươi được nữa, cho dù có là Thiên Đế cũng không được.”

  Dương Giao gật đầu kích động nói: “Không sai! Nương, chúng ta tới Đông Hải ẩn cư đi. Chúng ta sẽ thành lập đạo trường riêng trên một hòn đảo, sau này mẫu tử chúng ta sẽ không phải rời xa nhau nữa.”

  Dao Cơ sờ sờ gương mặt hai người, trong mắt ánh lên lệ quang, cười nói: “Các ngươi đều là hài tử ngoan của nương. Giao Nhi, Tiễn Nhi, đừng hận cữu cữu các ngươi…”

  

  “Chiếp…”

  “Chiếp…”

  …

  Mấy tiếng hót vang chấn động khắp thiên khung, thập nhật lăng không, nhiệt độ giữa thiên địa lập tức tăng lên, mười đầu Kim Ô vàng óng đập xuống.

  Dao Cơ biến sắc đưa tay đẩy một phát, nhất thời Dương Giao và Dương Tiễn mất khống chế rơi xuống mặt đất.

  Dao Cơ lại lao thẳng về phía thập đại Kim Ô.

  Dương Giao và Dương Tiễn kinh sợ kêu lên: “Nương…” Bọn hắn vừa ổn định lại thân hình liền muốn lao lên trên.

  Dao Cơ xoay người nhìn về phía bọn hắn nở một nụ cười xán lạn. Nàng chỉ tay bắn ra hai đạo thần quang biến thành hai sợi dây thừng trói Dương Giao và Dương Tiễn lại, giam cầm Tiên lực. Trong lúc nhất thời, hai người liền nện xuống mặt đất

  Trong mắt Dao Cơ rơi ra một giọt lệ, sau đó nàng kiên quyết lao vào thập đại Kim Ô. Đại huynh, trước kia là ta có lỗi với ngươi, sau này sẽ không còn ai suốt ngày bắt ngươi chú ý Thiên quy rồi!

  Chiếp! Thập đại Kim Ô vây quanh Dao Cơ tản ra quang nhiệt khủng bố hình thành một lò luyện từ kim sắc hỏa hải. Thập đại Kim Ô xuyên qua bên trong lò luyện.

  “A!” Dao Cơ không nhịn được phát ra tiếng kêu thống khổ mà thảm thiết, trên người dấy lên kim hỏa.

  Ở phía dưới, Dương Giao và Dương Tiễn ra sức giãy dụa, bi phẫn kêu lên: “Nương! Nương…”

  Dương Tiễn nhìn Ngọc Đỉnh Chân Nhân, ‘bịch’ một tiếng quỳ trên mặt đất dập đầu bi phẫn nói: “Sư phụ, sư phụ, van cầu người mau cứu mẫu thân ta, đệ tử cầu xin người.”

  Ngọc Đỉnh Chân Nhân chậm rãi lắc đầu, thở dài nói: “Thập đại Kim Ô này là do Thiên điều trên Thiên Đình biến thành, không phải là thứ mà Tiên Thần có thể địch lại, vi sư cũng không có cách nào cả.”

  …

  Thập đại Kim Ô vờn quang bên trong, nhục thân được Dao Cơ rèn luyện ngàn vạn kỷ nguyên hóa thành từng điểm quang mang mà phiêu tán, cuối cùng hóa thành một khối thanh sắc ngoan thạch lơ lửng trong thập đại Kim Ô. Bạch quang lé lên, ngoan thạch biến mất.

  “Chiếp…”

  “Chiếp…”

  Chương 398: Dương Giao và Dương Tiễn đại nháo Thiên Đình

  Thập đại Kim Ô hót vang hóa thành thất thải quang mang rồi biến mất. Pháp lực giam cầm trên người Dương Giao và Dương Tiễn cũng biến mất theo.

  Bịch bịch! Dương Giao và Dương Tiễn quỳ gối trên núi đá, cực kỳ bi thương kêu lên: “Nương!”

  “Nương!”

  Ngọc Đỉnh Chân Nhân chậm rãi lắc đầu, nói: “Dương Tiễn, chúng ta về thôi! Đây là kiếp số của mẫu thân ngươi.”

  Dương Tiễn ngửa mặt lên trời phẫn nộ kêu to: “Vì sao chứ? Sao lại đối xử với ta như vậy? Tại sao lại cướp mẫu thân của ta đi?”

  Dương Giao đứng dậy nắm chặt Phương Thiên Họa Kích trong tay, nghiến răng nghiến lợi nói: “Thiên Đình!”

  Dương Tiễn cũng đứng dậy, Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao ‘ong ong’ tác hưởng, hai người lập tức phóng lên trời.

  Sáu huynh đệ Mai Sơn và Ngao Thốn Tâm cũng vội vàng đuổi theo.

  …

  Một đạo tiên quang lướt qua Nam Thiên Môn. Ầm! Tất cả thiên binh thủ vệ ở Nam Thiên Môn đều bị đánh bay ra ngoài.

  Dương Giao và Dương Tiễn bay tới Nam Thiên Môn, tay cầm Thần Binh ánh mắt đỏ hồng trùng sát vào bên trong.

  Mấy vạn thiên binh thiên tướng tụ tập lại kêu gáo đánh giết về phía Dương Giao và Dương Tiễn.

  “Giết!”

  “Giết!”

  …

  Dương Giao và Dương Tiễn lập tức gia tốc, Phương Thiên Họa Kích và Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao quét ngang ra. Ầm ầm ầm! Từng thiên binh thiên tướng bị chém bay.

  Tiếng la giết và tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp Thiên Đình, Thiên Đình hỗn loạn tưng bừng.

  Sáu huynh đệ Mai Sơn và Ngao Thốn Tâm cũng đi theo huynh đệ Dương Giao và Dương Tiễn đại sát tứ phương. Những nơi bọn hắn đi qua đều không đấu nổi một hiệp, xác chết khắp nơi, cung điện đình đài sụp đổ vỡ nát.

  Ngay lúc Dương Giao và Dương Tiễn đại náo Thiên Cung, Bạch Cẩm đang ở trong một tòa bạch ngọc Thần Sơn, trong tay ôm một khỏa thanh thạch. Bạch ngọc thành núi, băng quỳnh thành cây, linh dịch thành bờ sông.

  Bạch Cẩm đi đến vạch núi đặt thanh thạch trong ngực xuống, nói: “Trưởng công chúa, dù sao người cũng đã làm sai, tu vi ngàn vạn kỷ nguyên bị hủy cũng coi như là trừng phạt. Tuy vậy nhưng người cũng đã sống sót, đây cũng xem như là chuyện may mắn. Chỉ cần người tĩnh tâm tu hành bên trong Ngọc Kinh Sơn thì sau này có thể tiến thêm được một bước.

  Thanh thạch khẽ rung động một chút.

  Bạch Cẩm chắp tay thi lễ nói: “Trưởng công chúa, điều nên làm đệ tử đã làm, người ở đây tu hành đi! Người cứ yên tâm về hai hài tử Dương Giao và Dương Tiễn. Ta xin cáo lui.”

  Thân ảnh Bạch Cẩm lóe lên rồi biến mất khỏi Ngọc Kinh Sơn, chỉ để lại một khỏa thanh thạch lẻ loi trơ trọi tọa lạc trong vách núi.

  Một hồi lâu sau, một lão đạo chống quải trượng chậm rãi đi tới, thanh thạch ‘ong ong’ run rẩy dữ dội.

  Lão đạo đi đến tảng đá bên cạnh rồi ngồi xuống, ung dung thở dài nói: “Vốn dĩ ngươi hẳn là phải chết, bây giờ lại được Bạch Cẩm cầu xin cho chút hy vọng sống, sau này cứ tu hành trong Ngọc Kinh Sơn này đi!”

  Một thanh âm nhỏ bé yếu ớt truyền ra từ bên trong thanh thạch: “Vâng!”

  …

  Bên trong Lăng Tiêu Bảo Điện, Hao Thiên Thượng Đế ngồi ngay ngắn nhắm mắt lại, biểu lộ thống khổ, hoàn toàn ngoảnh mặt làm ngơ với tiếng kêu giết bên ngoài.

  Đại chiến tiếp tục không biết bao lâu. Ầm! Đại môn của Lăng Tiêu Bảo điện bị phá tan, Dương Giao tay cầm Phương Thiên Họa Kích và Dương Tiễn tay cầm Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao đẫm máu đi vào. Mỗi một bước đều để lại một dấu chân đẫm máu trong Lăng Tiêu Bảo Điện.

  Hạo Thiên Thượng Đế mở to mắt ra nhìn hai người ở phía dưới, trong mắt ánh lên lửa giận, cũng bởi vì các ngươi phá núi mới khiến muội muội ta vẫn lạc.

  Dương Giao gầm thét: “Giết!”

  Dương Giao và Dương Tiễn đồng thời đằng không mà đến, Phương Thiên Họa Kích và Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao dẫn theo nỗi oán hận cuồn cuộn đâm về phía Hạo Thiên. Vì sao chứ? Vì sao lại giết mẫu thân ta?

  Vào lúc Phương Thiên Họa Kích và Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao đâm đến trước mặt Hạo Thiên Thượng Đế. Ong! Đột nhiên chúng lại ngừng lại ở giữa không trung, hai kiện Thần Binh run lên, có làm cách nào cũng không thể tiến lên.

  Dương Giao và Dương Tiễn sắc mặt dữ tợn, giận dữ quát: “Giết!”

  Ầm! Một đạo gợn sóng tử sắc nở rộ lên từ trên người Hạo Thiên Thượng Đế, trong nháy mắt liền đánh bay hai người ra. Ầm ầm! Hai người nên xuống đại điện rồi trượt ra xa trăm trượng.

  Phương Thiên Họa Kích và Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao cũng văng ra khỏi tay rồi ‘leng keng’ lăn trên mặt đất.

  Dương Giao và Dương Tiễn giãy dụa đứng dậy, ánh mắt phẫn hận nhìn chằm chằm vào Hạo Thiên Thượng Đế.

  Hạo Thiên mặt không đổi sắc nói: “Thái Bạch!”

  Thái Bạch Kim Tinh từ bên ngoài đi vào, cầm phất trần trên tay rồi xoay người thi lễ nói: “Bệ hạ!”

  “Dương Giao và Dương Tiễn chống lại Thiên điều, tự tiện phá Cấm Sơn, nhiễu loạn Thiên Đình, tội lỗi không thể dung thứ, tại Trảm Tiên Thai nhận lấy một đao đánh xuống phàm gian.”

  Thái Bạch Kim Tinh bỗng ngẩng đầu nhìn Hạo Thiên, không nhịn được nói: “Xin bệ hạ hãy nghĩ lại!”

  Hạo Thiên mặt không đổi sắc nói: “Nhanh đi!”

  Thái Bạch Kim Tinh thi lễ, bất đắc dĩ đáp: “Vâng!”

  Phất trần trên tay phát ra ngàn vạn sợi chỉ bạc vây quanh lấy Dương Giao và Dương Tiễn rồi đưa hai người đi ra khỏi Lăng Tiêu Bảo Điện.

  Tiếng la giết ở bên ngoài đã dừng lại, không có Dương Giao và Dương Tiễn thì sáu huynh đệ Mai Sơn với Ngao Thốn Tâm rất nhanh liền bị thiên binh thiên tướng bắt lại.

  Chương 399: Bạch Cẩm đến Thiên Đình

  Dao Trì Vương Mẫu đi tới, bi thương nói: “Dao Cơ đã vẫn lạc rồi, sao vẫn không nói chân tướng cho bọn hắn biết?”

  Hạo Thiên Thượng Đế bình thản nói: “Nói cho bọn hắn biết làm gì chứ? Chẳng lẽ nói với bọn hắn là, chính bọn hắn là người đã hại chết mẫu thân của chính mình? Nếu vậy chắc chắn bọn hắn sẽ bị tâm ma quấn thân, rơi vào ma đạo.”

  Dao Trì Vương Mẫu không nhịn được nói: “Vì sao? Vì sao trước đó không nói chân tướng cho bọn hắn biết? Sao lại cứ phải rơi vào kết cục như vậy?”

  Da mặt Hạo Thiên khẽ run rẩy hai cái: “Ta… ta chỉ muốn tạo áp lực cho bọn hắn nhưng sau đó lại bị Thánh Nhân nhúng tay vào, mọi thứ liền ngoài tầm kiểm soát của ta.”

  “Ngươi quá tự phụ.”

  Hạo Thiên hữu khí vô lực: “Phải, đều là lỗi của ta. Cứ như vậy đi! Để ta làm ác nhân đi, bêu danh cũng để ta gánh vác. Sau này hồng hoang sẽ chỉ lưu truyền Dương Giao và Dương Tiễn hiếu thảo phá núi cứu mẫu thân, sau lại anh dũng đại náo Thiên Cung. Còn về những thứ khác thì cứ để người làm cữu cữu là ta gánh vác!”

  Dao Trì Vương Mẫu đi đến ngồi bên cạnh Hạo Thiên, thanh lãnh nói: “Được! Ta bồi ngươi.”

  Hạo Thiên Thượng Đế quay đầu nhìn Dao Trì, nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn ngươi!”

  Dao Trì hừ lạnh một tiếng nói: “Ta cũng chẳng phải là vì ngươi, ta chỉ vì hai hài tử kia, không muốn nhìn thấy bọn hắn bị tâm ma quấn thân mà rơi vào ma đạo.”

  “Làm phiền Uyển Cấm thả những huynh đệ của Dương Tiễn đi! Sau này Dương Tiễn vẫn còn cần bọn hắn giúp đỡ.”

  Dao Trì Vương Mẫu nói: “Hằng Nga!”

  Hằng Nga tiên tử đi tới từ bên ngoài, cúi người thi lễ nói: “Bệ hạ, nương nương!”

  Dao Trì Vương Mẫu phân phó: “Ngươi dẫn sáu huynh đệ Mai Sơn và Ngao Thốn Tâm của Tây Hải xuống hạ giới đi.”

  Hằng Nga cung kính đáp: “Vâng!” Sau đó nàng quay người rời đi.

  Bên trong đại điện, Ngọc Đế và Vương Mẫu ngồi ngay ngắn, ánh mắt ung dung nhìn ra bên ngoài, hai đạo chân linh được ném xuống từ trên Thiên Đình.

  …

  Trong Tây phương tịnh thổ, Chuẩn Đề Thánh Nhân đi vào, trên mặt mang theo nụ cười.

  Bên cạnh Công Đức Trì, Tiếp Dẫn Thánh Nhân mở mắt ra nói: “Về rồi?”

  Chuẩn Đề Thánh Nhân cười nói: “Sư huynh, ta đã nói sẽ có người đại náo Thiên Cung, hiện tại ngươi thấy sao?”

  “Sư đệ tính toán vô song.”

  Chuẩn Đề Thánh Nhân cười ha hả nói: “Năm đó Bạch Cẩm uy áp Tây Phương Giáo ta, hôm nay Dương Giao và Dương Tiễn đại náo Thiên Đình. Uy phong của Thiên Đình mất sạch, đây cũng xem như là nhân quả luân hồi. Chỉ đáng tiếc là Dao Cơ Trưởng công chúa được cứu rồi, giao tình giữa Tam Thanh và Thiên Đình vẫn còn, vẫn chưa hoàn toàn trở mặt!”

  “Sư đệ làm rất tốt rồi, có sư đệ ở đây thì Tây Phương Giáo ta không gì là không thể.”

  “Sư huynh, bây giờ mới chỉ là bắt đầu mà thôi, tuy Dao Cơ chưa vẫn lạc nhưng mối quan hệ giữa Thiên Đình và Xiển Giáo khó mà hàn gắn lại , cuối cùng vết rách này sẽ càng ngày càng lớn. Tuy thanh thế của Tiệt Giáo lớn nhưng không có trấn giáo chí bảo, sau cùng khó mà lâu dài được. Người của Nhân Giáo lại thưa thớt, một cây chẳng thể chống vững nhà. Đợi tới lúc tam giáo kiệt sức, đến lúc đó chính là ngày Tây Phương Giáo ta hưng thịnh.”

  Tiếp Dẫn gật gật đầu, mừng rỡ nói: “Sư đệ tính toán thật tài ba.”

  Chuẩn Đề ngồi xếp bằng bên cạnh Tiếp Dẫn, gương mặt mỉm cười. Sau đó hắn chỉ cần chờ đợi, để mặc cho mọi việc phát triển theo thời gian, không cần nhúng tay vào nữa.

  …

  Bên ngoài Lăng Tiêu Bảo Điện yên tĩnh trên Thiên Đình vang lên tiếng bước chân, Bạch Cẩm mặc thanh sắc trường bào đi tới chắp tay thi lễ: “Bái kiến hai vị sư thúc!”

  Dao Trì Vương Mẫu bình tĩnh nói: “Bạch Cẩm, ngươi tới rồi.”

  Bạch Cẩm đứng lên cười nói: “Xem ra ta đã tới trễ, Thiên Đình vừa trải qua một trận đại chiến, vô số thiên binh thiên tướng vẫn lạc. Có việc gì cần ta góp sức không?”

  Dao Trì Vương Mẫu nói: “Không sao, chỉ cần vẫn còn một tia chân linh thì liền có thể tụ tiên trì trở về.”

  Hạo Thiên lấy lại tinh thần, khẽ thở dài nói: “Dao Cơ vẫn lạc, Dương Giao và Dương Tiễn đại náo Thiên Cung bị ta chém giết nhục thân đầu nhập luân hồi.”

  Bạch Cẩm mỉm cười nói: “Ma luyện tính cách một chút cũng tốt.”

  “Với lại sư thúc à, Dao Cơ Trưởng công chúa chưa có chết.”

  Hạo Thiên đột ngột đứng dậy, khó mà tin được nói: “Ngươi nói gì cơ?”

  “Sư phụ ta đã không muốn Dao Cơ Trưởng công chúa vẫn lạc, dù có là Thiên thì thế nào?” Bạch Cẩm đứng trong đại điện ngạo nghễ nói.

  Dao Trì cũng bật dậy, vui mừng nói: “Thông Thiên giáo chủ!”

  Trong mắt Hạo Thiên tràn ngập vẻ kích động, nói: “Chẳng lẽ là Thông Thiên giáo chủ ra tay cứu Dao Cơ sao?”

  Bạch Cẩm gật đầu nói: “Vâng!”

  Dao Trì vội vàng hỏi: “Bây giờ Dao Cơ đang ở đâu?”

  Bạch Cẩm cười nói: “Thiên Thượng Bạch Ngọc Kinh, thập nhị lâu ngũ thành. Tiên nhân phủ ta đỉnh, kết tóc thụ trường sinh.”

  Hạo Thiên vô thức nói ra: “Ngọc Kinh Sơn!” Hắn mừng rỡ bước tới: “Thật tốt! Thực sự là quá tốt rồi.”

  Hắn vội vàng hướng về phía Đông thi lễ cảm kích nói: “Đa tạ sư huynh!”

  Bạch Cẩm nghiêm túc nói: “Đại sư bá của ta nói, đằng sau sự kiện Dao Cơ có bàn tay của Tây Phương Giáo, việc Dao Cơ Trường công chúa hạ phàm lúc trước rất kỳ lạ, vẫn mong sư thúc cẩn thận hơn!”

  Sắc mặt Hạo Thiên trầm xuống, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tây Phương Giáo!”

  “Ta biết rồi, đa tạ sư điệt.”

  “Vậy ta liền trở về phục mệnh.”


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận