Chương 110
Na Tra cầm trường mâu bằng một tay nhìn Lục Hỏa Yêu Vương bằng ánh mắt kiên định.
Lục Hỏa Yêu Vương cười ha hả: "Nhìn dáng vẻ đáng thương bất lực này của ngươi kìa, có khác gì đám kiến hôi kia đâu?"
Tiếng cười chợt ngưng bặt, đột nhiên hắn hung hăng quát: "Đưa Hỏa Tiêm Thương, Phong Hỏa Luân, Càn Khôn Quyển và Hỗn Thiên Lăng cho ta."
"Ta đã bảo là mất rồi!"
Lục Hỏa Yêu Vương cúi đầu nhìn Na Tra, cười gằn: "Thế thì ta sẽ đồ thành."
Lồng ngực Na Tra phập phồng kịch liệt, hắn quay sang nhìn Ngạo Thiên.
Ngạo Thiên lập tức nhắm mắt ngoẹo đầu, khóe miệng rỉ máu.
Na Tra hoảng hốt, vừa rồi Ngạo Thiên chết thế nào nhỉ? Sao tư thế lại thay đổi rồi? Sau đó trong lòng hắn trào dâng nỗi bi thương cực độ. Phụ thân, mẫu thân, Ngạo Thiên và bách tính toàn thành.
Đột nhiên Lục Hỏa Yêu Vương rút trường thương ra rồi lại cắm phập vào ngực phải của Na Tra, ghim hắn trên đường phố. Hắn hung ác buông lời đe dọa: "May giao pháp bảo ra đây cho ta!"
Na Tra rên lên vì đau đớn, hắn cắn răng nói: "Được, ngươi tha cho bách tính Trần Đường Quan thì ta sẽ nói cho ngươi biết pháp bảo ở đâu."
Hai mắt Lục Hỏa Yêu Vương chợt sáng ngời, hắn vội vàng hứa hẹn: "Nói cho ta biết ở đâu đi! Lục Hỏa Yêu Vương ta xin thề, chỉ cần ta lấy được pháp bảo, ta tuyệt đối không làm khó bách tính Trần Đường Quan."
"Pháp bảo ở trong Liên Hoa Uyển bên ngoài Trần Đường Quan."
"Ngươi dám lừa ta, trong đó làm gì có pháp bảo?"
"Bị tảng đá phong ấn rồi."
"Ha ha!" Lục Hỏa Yêu Vương ngửa mặt lên trời cười to, vừa nhấc tay giơ thanh trường mâu cắm trên người Na Tra lên vừa phấn khích reo hò: "Tiên Thiên Linh Bảo là của ta!" Hắn lập tức phóng lên trời.
Na Tra kiệt sức nằm trên đường phố, quay đầu nhìn phụ mẫu đằng xa. Thì ra cảm giác bị người ta ỷ thế bắt nạt là thế này!
Lục Hỏa Yêu Vương bay ra ngoài thành, đồng thời hô lớn: "Các hài tử, đồ thành cho ta!"
Na Tra vừa kinh ngạc vừa giận dữ: "Yêu Vương, ngươi nuốt lời!"
Lục Hỏa Yêu Vương vung thanh trường mâu trong tay ra, tức thì trên không trung lóe lên một tia lửa đâm phập vào đầu Na Tra, tạo thành một đám lửa bao vây hắn.
Ân phu nhân vươn tay ra ôm lấy Na Tra, nàng hét lên một tiếng bi thống, tuyệt vọng và thê lương: “Na Tra!”
Lý Tĩnh phun ra một ngụm máu tươi, trong mắt mang theo phẫn nộ tuyệt vọng nhìn hỏa cầu hừng hực thiêu đốt.
Thân ảnh Ngạo Thiên đã chết âm thầm biến mất, sau đó xuất hiện ở trong một ngọn núi ngoài thành, khôi phục thành một thiếu niên tuấn mỹ có hai sừng trên đầu đứng phía sau Bạch Cẩm.
Ngao Bính lo lắng nói: “Đại bá, Na Tra sẽ không sao chứ?”
"Đây là lúc hắn niết bàn trọng sinh." Bạch Cẩm cười nhìn xuống Trần Đường Quan.
"Vậy có cần ta đi giúp hắn không?"
"Không cần, sau đây là thời khắc tỏa sáng của Na Tra, ngươi đừng có mà đi đoạt hào quang của người ta."
"Ồ!” Tiểu Ngao Bính đáp một tiếng cộc lốc rồi nhìn xuống Trần Đường Quan, hắn cũng muốn khoe khoang một chút mà!
Ầm! Cửa thành Trần Đường Quan vỡ vụn: “Gầm!”, "Gầm!” Vô số yêu thú từ bên ngoài xông vào, con nào con nấy răng nanh sắc nhọn, mặt mũi dữ tợn.
Mấy ngàn binh lính vẫn không chùn bước xung phong nhào về phía Trần Đường Quan, toàn bộ Trần Đường Quan đều tràn ngập bầu không khí tuyệt vọng. Lê dân bách tính người thì đóng cửa sổ, lạnh run, người thì hoảng sợ chạy trốn thật xa khỏi cửa thành, còn có người cầm vũ khí run run thủ vệ trước cửa nhà.
Khi tất cả mọi người đều lâm vào nỗi tuyệt vọng cùng cực, một cột lửa ‘ầm’ một tiếng phóng lên trời chiếu sáng bầu trời đêm. Na Tra chậm rãi đứng lên trong cột lửa ấy tựa như một pho tượng Ma Thần thức tỉnh, sát ý điên cuồng bao trùm lên không gian, yêu thú đang tranh nhau xông vào lập tức chậm lại.
Bên ngoài Trần Đường Quan, sắc mặt Lục Hỏa Yêu Vương đại biến, vội vàng quay đầu nhìn Trần Đường Quan.
Na Tra vẩy tay một cái, hét lên: "Lúc này không về, còn đợi khi nào?”
Cột đá trong Liên Hoa Uyển bên ngoài Trần Đường Quan ‘ầm ầm’ rung động, sau đó xuất hiện vô số vết nứt. Pho tượng hình gợn sóng bên cạnh ao nước, vòng tròn bằng đá trên núi giả, hai bánh xe đá trên mép phòng, tất cả đều phát ra thanh âm răng rắc rồi dần dần lan rộng những vết nứt gãy.
Ầm! Tất cả tượng đá đều nát bấy, mảnh vụn bắn tung tóe. Hỏa Tiêm Thương, Hỗn Thiên Lăng, Càn Khôn Quyển và Phong Hỏa Luân lao ra từ trong đống đổ nát, trong nháy mắt liền bay tới giữa không trung trên Trần Đường Quan.
Na Tra phóng lên trời, Phong Hỏa Luân xẹt qua bầu trời, sau đó đáp xuống dưới chân hắn.
“A!” Na Tra hét lớn một tiếng hiện ra hình hài ba đầu sáu tay của chân thân. Ầm! Một tay cầm Hỏa Tiêm Thương. Ầm! Một tay cầm Càn Khôn Quyển, một tay cầm Hỗn Thiên Lăng, một tay kết Trấn Ma Ấn, một tay kết Hàng Yêu Ấn, một tay kết Đấu Chiến Ấn, ba đầu sáu tay chiếu sáng Trần Đường Quan.
Dân chúng Trần Đường Quan ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trong lòng trào ra sự kích động vì sống sót sau kiếp nạn, chưa bao giờ có cảm giác Lý Na Tra lại cao lớn như vậy.
Ân phu nhân kích động kêu lên: "Na Tra, hài tử của ta đã trở về.”
Lý Tĩnh cũng xúc động siết chặt nắm đấm, Trần Đường Quan đã được cứu!
“Giết!” Ba cái đầu của Na Tra đồng thanh phát ra một tiếng thét giận dữ. Hắn ném ra Càn Khôn Quyển, trên bầu trời của Trần Đường Quan bỗng có một luồng sáng bạc xẹt qua, phàm là yêu thú yêu ma bị Càn Khôn Quyển đụng trúng thì đều liên tiếp nổ tung, máu tươi tuôn giữa không trung, không thể phản kháng.
Vô số yêu thú gào khóc thảm thiết, kẹp đuôi quay đầu bỏ chạy, tốc độ bỏ chạy của còn nhanh hơn cả khi đến!
Chương 436: Thánh sứ Nhân tộc hiện thân
Sao Na Tra có thể khôi phục thực lực lại được? Thậm chí còn mạnh hơn cả lúc trước. Lục Hỏa Yêu Vương giật mình kinh sợ, báo thù hay pháp bảo gì đó đều ném hết ra sau đầu, hắn vội vàng quay đầu chạy thẳng vào trong núi.
"Yêu ma kia chạy đi đâu?" Na Tra hét lớn một tiếng, chân đạp lên Phong Hỏa Luân bay tới, Hỏa Tiêm Thương trong tay chỉ thẳng vào Lục Hỏa Yêu Vương.
Lục Hỏa Yêu Vương sợ hãi kêu lên: "Na Tra, ngươi tha ta lần này, ta cam đoan sau này tuyệt đối không bước vào Trần Đường Quan nửa bước.”
Ầm! Hai bóng người chiến đấu trên không trung, mỗi một lần giao thủ đều có thần quang bắn tung tóe ra xung quanh tạo ra dư chấn giống như gợn sóng không ngừng tản ra, Lục Hỏa Yêu Vương miễn cưỡng lắm mới có thể đỡ được.
Một lát sau, một tiếng “Gừ” vang lên, một con chuột lang vàng khổng lồ đột nhiên hiện ra giữa không trung, nó nhe miệng đầy răng nanh rít gào với Na Tra.
Na Tra xông tới chỗ con chuột vàng kia, sau mấy lần giao thủ, Hỗn Thiên Lăng bay ra từ trên người Na Tra rồi quấn quanh con chuột khổng lồ siết chặt nó lại.
"Gừ!” Con chuột vàng kia kêu lên thảm thiết. Nó hộc máu rồi nện xuống đống phế tích phía dưới, ra sức giãy dụa.
Na Tra từ trên bầu trời giáng xuống giống như một đầu Hỏa Long vừa bay xuống trần gian, xung quanh ‘ầm ầm’ nổ tung, gạch đá văng tung tóe, khói bụi bốc lên mù mịt.
"Na Tra, thù này không đội trời chung." Trong tiếng gầm phẫn nộ, nguyên thần của một con chuột lang vàng nhanh chóng phóng lên trời.
"Ngươi trốn đi đâu?" Na Tra đuổi theo sát nút, trường thương đâm xuyên qua nguyên thần của con chuột kia.
"A!" Trong tiếng kêu thảm thiết, con chuột đó vặn vẹo một lúc rồi tan thành mây khói.
Na Tra đứng trên cao xoay ngang trường thương, mỗi một lần giơ tay liền có một tia sáng bạc phóng đi. Càn Khôn Quyển quay lại tay hắn. Yêu thú sống sót bên ngoài thành trì hoảng loạn chạy trốn, trong thành không còn một con yêu nào còn sống sót, mùi máu tanh tràn ngập không gian.
Na Tra tựa như một vị Sát Thần đứng sừng sững trên không trung.
Ân phu nhân đứng dậy, ngẩng đầu kêu lên mừng rỡ: "Na Tra!”
“Na Tra!”
“Na Tra!”
“Na Tra!”
......
Dân chúng trong thành cũng nối đuôi nhau bước ra khỏi nhà, bọn hắn kích động lớn tiếng reo hò. Tiếng reo vang từ lác đác đến nhất trí, từ thưa thớt đến đông đảo, cuối cùng thành tiếng hoan hô to lớn vang vọng khắp Trần Đường Quan.
Na Tra đứng trên cao nhìn xuống Trần Đường Quan, vẻ mặt hoảng hốt, trong lòng dâng lên một cảm giác như vừa được khai sáng. Đây mới là việc ta nên làm, đây mới là sứ mệnh của ta, hắn nắm chặt Hỏa Tiêm Thương trong tay.
"Na Tra!”
Một giọng nói chấn động thiên địa, một đạo thần quang từ trên bầu trời tối đen chiếu xuống, dân chúng Trần Đường Quan đồng loạt yên lặng ngẩng đầu nhìn thần quang chói mắt kia.
Bạch Cẩm đạp tường vân chậm rãi đáp xuống từ thần quang ấy, đi theo phía sau hắn chính là Ngao Bính.
Na Tra ngẩng đầu nhìn Bạch Cẩm, cảnh giác hỏi: "Ngươi là ai?”
Lý Tĩnh hốt hoảng, vội vàng quát to: "Na Tra không được vô lễ!”
Sau đó liền quỳ xuống, kích động kêu lên: "Tổng Binh của Trần Đường Quan, Lý Tĩnh bái kiến Thánh sứ Nhân tộc.”
Ân phu nhân cũng vội vàng quỳ lạy: "Ân Tố Tri bái kiến Thánh sứ.”
Na Tra thấy cha mẹ tôn kính đối phương như thế, trong lòng thầm hiểu người này có lai lịch không nhỏ nên liền làm lễ theo: "Lý Na Tra của Trần Đường Quan bái kiến Thánh sứ Nhân tộc.”
Giọng nói của Bạch Cẩm vang vọng khắp thiên địa: "Na Tra, kiếp trước ngươi là Linh Châu Tử của Oa Hoàng Cung, bởi vì tính tình bướng bỉnh nên bị Nữ Oa nương nương đuổi xuống nhân gian, ứng lượng kiếp sinh ra, mong ngươi mài giũa tâm tính. Sau khi hạ phàm, ngươi bái Thái Ất Chân Nhân làm sư phụ nhưng lại không chăm chỉ tu hành, tính tình càng ngày càng ngoan cố. Ỷ bản thân có sức lực mà làm bậy, gây hại cho dân chúng Trần Đường Quan, tàn sát sơn tinh mộc quái xung quanh. Sau còn đánh chết Dạ Xoa Tuần Hải của Đông Hải, bắn chết đồng tử của Khô Lâu Đảo chi chủ thuộc Đông Hải là Thạch Cơ, hung tàn thành tính. Mặc dù đã tự nguyện dùng mạng bồi thường nhưng căn bản không thay đổi. Ngô mệnh Ngao Bính phong bế tu vi của ngươi, cất giấu pháp bảo của ngươi, đày ngươi xuống phàm trần ba năm để mài giũa tâm tính. Khi nào ngươi có dũng khí, không sợ hãi, có lòng thương xót chúng sinh thì mới có thể phá giải phong ấn, niết hỏa trọng sinh.”
Na Tra theo bản năng nhìn thoáng qua Ngao Bính, sao hắn lại cảm thấy đối phương rất quen thuộc vậy?
Ngao Bính đáp lại hắn bằng một nụ cười sáng lạn.
Na Tra đứng giữa không trung quỳ, dập đầu chân thành nói: "Bái tạ Thánh sứ! Thánh sứ ân điển, đệ tử vĩnh viễn không quên!”
Bạch Cẩm khẽ gật đầu, chậm rãi nói: "Ta có một viên minh châu, lâu ngày bị bụi bặm phủ vùi. Hôm nay lau bụi lại thấy quang mang sáng rọi, chiếu khắp sơn hà. Na Tra, ngươi nên ghi nhớ những cảm ngộ đã nhận được ngày hôm nay, chớ có đi sai đường, nhớ lấy mà quý trọng.”
Na Tra cung kính nói: "Vâng, đệ tử ghi nhớ trong lòng!”
Bạch Cẩm cùng Ngao Bính chậm rãi bay lên rồi biến mất trong thánh quang.
Lý Tĩnh và Ân phu nhân cung kính bái lạy: "Cung tiễn Thánh sứ Nhân tộc!”
Na Tra cũng cung kính kêu lên: "Cung tiễn Thánh sứ Nhân tộc.”
Toàn bộ dân chúng Trần Đường Quan đều cúi xuống bái lạy: "Cung tiễn Thánh sứ!”
Chương 437: Sơn Hà Xã Tích Đồ
Thánh quang biến mất trên bầu trời Trần Đường Quan, Trần Đường Quan lập tức quay lại bóng tối, mọi người dồn dập đứng dậy. Giờ phút này, bọn hắn tràn ngập niềm hân hoan vì còn sống sau kiếp nạn đáng sợ, may mắn chúng ta có Na Tra!
Na Tra đáp xuống con đường bên dưới, hắn quay lại nhìn nơi Ngạo Thiên chết đi, lại thấy thi thể Ngao Thiên vốn nằm trên mặt đất đã biến mất. Hắn nghĩ có lẽ đã bị ánh lửa khủng khiếp mà mình vừa phát ra thiêu đốt trơ trụi, trong lòng càng thêm bi thống, ngay cả thi thể cũng không còn sót lại chút gì.
Bạch Cẩm mang theo Tiểu Ngao Bính bước trên không trung của Đông Hải.
Tiểu Ngao Bính lặng lẽ nhìn Bạch Cẩm một cái, thăm dò hỏi: "Sư bá, giờ ta có thể trở về chưa?”
Bạch Cẩm cười nói: "Về nhà? Ngươi muốn gặp Na Tra chứ gì?”
Ngao Bính ngượng ngùng gật đầu nói: "Ta chết nhanh quá, còn chưa kịp chào từ biệt hắn nữa.”
"Muốn đi thì đi! Sau khi từ biệt Na Tra xong thì đi tìm sư phụ ngươi, đại kiếp sắp tới, để cho sư phụ giúp ngươi tăng cao thực lực.”
Ngao Bính mừng rỡ kêu lên: "Vâng!? Sau đó hắn lập tức xoay người chạy về phía Trần Đường Quan.
Bạch Cẩm tiếp tục đi về phía trước, thân ảnh mờ dần rồi biến mất trên mặt biển.
Bạch Cẩm bỗng xuất hiện trong hỗn độn, hắn đi thẳng vào trong Oa Hoàng Thiên mà không hề có ai ngăn cản.
Bên trong Oa Hoàng Thiên, Nữ Oa nương nương đứng dưới một gốc thần thụ nhìn chim bay lướt trên mặt hồ làm mặt hồ gợn lên từng đợt sóng nước.
Bạch Cẩm bay xuống, thi lễ cười nói: "Đệ tử bái kiến nương nương, đệ tử thỉnh an nương nương, chúc nương nương cát tường như ý!”
Nữ Oa nương nương cười nói: "Đứng lên đi!”
Bạch Cẩm đứng dậy cười nói: "Nương nương đang ngắm cảnh sao?”
Nữ Oa nương nương gật gật đầu nói: "Cảnh hồ, dáng núi là những phong cảnh đẹp nhất kia mà.”
Bạch Cẩm lắc đầu nói: "Cảnh giới của nương nương quá cao thâm, đệ tử thật sự không hiểu, ở trong mắt đệ tử, thứ đẹp nhất thế gian cũng không bằng một phần vạn của nương nương.”
Nữ Oa nương nương nở nụ cười, nói: "Ngươi trời sinh đã biết ăn nói.”
"Nương nương, đệ tử chỉ nói sự thật, thiên địa có thể chứng giám!"
Nữ Oa nương nương cười mà không nói.
Bạch Cẩm nhìn bốn phía rồi bay lên thần thụ, phất tay loay hoay với hai cành cây trên đó.
Nữ Oa nương nương nhìn Bạch Cẩm một cái, liền không quan tâm nữa.
Một lát sau một đám dây mây rải rác vài nhánh hoa hạ xuống, nằm giữa đám dây mây là một tấm ván dài được dệt nên.
Bạch Cẩm từ trên cây nhảy xuống, khom lưng đưa tay ra dấu mời: "Nương nương, đây là xích đu mà đệ tử tận tâm tận lực làm cho người, trên thế gian chỉ có một chiếc duy nhất, mời người ngồi lên.”
Nữ Oa nương nương mỉm cười, nàng bước tới chỗ xích đu rồi ngồi lên.
Bạch Cẩm đứng ở phía sau, nhẹ nhàng đẩy xích đu để Nữ Oa nương nương đung đưa trong gió.
Nữ Oa nương nương có vẻ rất hài lòng, nàng nói: "Bạch Cẩm, chuyện lần này ngươi làm rất tốt?”
"Nương nương, đệ tử cũng đâu làm được gì, tất cả đều do bản thân Na Tra thôi. Khi xưa lần đầu tiên ta nhìn thấy Linh Châu Tử ở Oa Hoàng Thiên thì cũng đã biết bản tính hắn không xấu, chỉ là không nghe lời. Hiện tại Na Tra biết đường mà quay đầu lại cũng là do chính hắn hiểu rõ bản tâm. Đệ tử có làm được bao nhiêu đâu chứ, đều là khoanh tay đứng nhìn mà thôi.”
"Thái Ất không phải người thầy giỏi."
“Thái Ất sư đệ có thể là quá yêu thích Na Tra!” Bạch Cẩm thuận miệng nói tốt cho Thái Ất đôi lời.
"Ta có một viên minh châu, lâu ngày bị bụi bặm phủ vùi, hôm nay lau bụi lại thấy quang mang sáng rọi chiếu khắp sơn hà. Những lời này ta rất thích! Bạch Cẩm, ngươi muốn phần thưởng gì?”
Bạch Cẩm vội vàng nói: "Nương nương, đệ tử chưa từng nghĩ tới muốn thưởng gì? Ở trong lòng đệ tử, có thể cống hiến chút sức mọn cho nương nương là vinh hạnh của đệ tử.”
"Thật sự không cần?"
Bạch Cẩm cười hắc hắc nói: "Kỳ thật, nếu nương nương cứ muốn cho thì đệ tử cũng không tiện từ chối!”
"Ha ha!” Nữ Oa nương nương cười khẽ hai tiếng, trêu ghẹo nói: "Không nói thì không có thật đấy!”
Bạch Cẩm vội vàng nói: "Muốn! Đúng là đệ tử có một chuyện muốn xin.”
"Ừ!” Nữ Oa nương nương nhẹ nhàng ừ một tiếng.
Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Nương nương, đệ tử muốn xin được sử dụng Sơn Hà Xã Tích Đồ hai lần, kính xin nương nương cho phép.”
“Được!” Nữ Oa nương nương nhẹ nhàng đáp lời.
"Ặc! Nương nương, người không hỏi đệ tử muốn làm cái gì sao?"
"Ngươi muốn làm cái gì ta đâu cần biết. Cho dù ngươi hủy cả Tây Phương Tịnh Thổ Trấn thì cũng không sao!”
“Nương nương thật có khí phách!” Bạch Cẩm tán thưởng từ tận đáy lòng.
Bạch Cẩm ở lại với Nữ Oa nương nương một hồi lâu, sau đó lại chuẩn bị cho Nữ Oa nương nương một yến hội thịnh soạn xong mới rời đi.
Sau khi rời khỏi Oa Hoàng Thiên, Bạch Cẩm chạy thẳng đến Địa Phủ ở U Minh Thế Giới,.
Dưới mười tám tầng địa ngục, có hai đội gồm toàn các đại hán Vu tộc canh giữ lối vào U Minh thế giới, bọn hắn nhìn thấy Bạch Cẩm đến thì đều chắp tay hành lễ.
Bạch Cẩm cũng gật đầu hành lễ với bọn hắn rồi tiến vào U Minh thế giới, đi thẳng đến Bình Tâm điện.
Vừa vào liền thấy một đại hán có hai sừng dài bay tới.
Người đó chắp tay, cất giọng vui mừng: "Sư phụ, người đến rồi!”
Bạch Cẩm cười nói: "Xi Vưu, được lắm nha! Đã là Đại Vu rồi.”
Xi Vưu đứng dậy gãi gãi đầu, ngây thơ nói: "Đều nhờ Hình Thiên sư phụ dạy bảo.”
"Nương nương ở đâu?"
"Nương nương ở Thực Thiết Lâm, ta dẫn người đi." Xi Vưu cùng Bạch Cẩm bay xuống bên dưới.
Chương 438: Lục Đạo Luân Hồi Bàn
Bạch Cẩm bỗng cất giọng hỏi: "Ngươi còn liên hệ với Hiên Viên không?”
Xi Vưu gật đầu cười ha ha: "Có! Hiên Viên ở trong Hỏa Vân Động, hắn hâm mộ ta được ở bên ngoài tự do tự tại nhưng hắn lại không ra được! Ha ha ha!”
“Vậy ngươi đã nghe nói qua Tam Yêu của Hiên Viên Mộ chưa?
Xi Vưu suy nghĩ một chút, lắc đầu nói: "Không có! Ta chưa nghe hắn nhắc đến chuyện này bao giờ. Sư phụ, để lát nữa ta đi hỏi Hiên Viên.”
"Không cần hỏi."
Xi Vưu cẩn thận nhìn Bạch Cẩm một cái, sao đột nhiên hắn cảm thấy sư phụ có vẻ không vui.
Một lát sau, Bạch Cẩm bay vào một khu rừng.
Trong rừng cây, Bình Tâm nương nương đang nhìn một đám Thực Thiết Thú chơi đùa, có hai con Thực Thiết Thú non đang ngốc nghếch ngồi dưới chân Bình Tâm nương nương gặm trúc non.
Bạch Cẩm lập tức tiến lên thi lễ, cười nói: "Đệ tử bái kiến nương nương, đệ tử đến thỉnh an nương nương, chúc nương nương cát tường như ý!”
Bình Tâm nương nương vẫy vẫy tay cười nói: "Bạch Cẩm, đến xem thú ta nuôi có đáng yêu hay không.”
Bạch Cẩm đứng dậy bước lại gần, nghiêm túc nói: "Trong mắt đệ tử, thứ xinh đẹp và đáng yêu nhất thế gian cũng không bằng một phần vạn của nương nương.”
Bình Tâm nương nương bật cười thành tiếng: "Ngươi chi được cái miệng ngọt.”
"Nương nương, đó đều là lời thật lòng của đệ tử, thiên địa có thể chứng giám!"
Bình Tâm nương nương cười nói: "Cái miệng của ngươi chẳng có thiên địa nào chứng giám được đâu.”
Bạch Cẩm nhìn bốn phía rồi nhảy lên một gốc cây, trong nháy mắt lại có hai cây mây lác đác vài đóa hoa buông xuống, giữa dây mây là một tấm vải dệt dài, lại là một cái xích đu hoàn toàn mới.
Bạch Cẩm từ trên cây nhảy xuống, khom lưng đưa tay mời, hắn cười nói: "Nương nương, đây là xích đu đệ tử làm cho người, Tam Giới chỉ có một cái này mà thôi, mời nương nương ngồi lên.”
Bình Tâm nương nương mỉm cười, nàng đi tới chỗ xích đu rồi nhẹ nhàng ngồi xuống.
Bạch Cẩm đứng ở phía sau nhẹ nhàng đẩy xích đu để Bình Tâm nương nương đung đưa trong gió nhẹ.
Hai con Thực Thiết Thú non chạy như bay tới, tò mò nhìn xích đu không ngừng lay động, sau đó lại chạy tới bắt lấy chân Bình Tâm nương nương.
Bình Tâm nương nương cười nói: "Vu Tộc rời khỏi vị trí nhân vật chính của thiên địa, không có đánh đánh giết giết, hiện tại lại có vẻ càng thoải mái.”
"Đó là bởi vì có nương nương ở đây, nếu không có nương nương chấn nhiếp đám thần thánh ở hồng hoang thì dù có trốn xuống Địa Phủ, Vu Tộc cũng tránh không thoát khỏi số mệnh bị người khác lợi dụng."
Bình Tâm nương nương gật đầu, cảm khái nói: "Đúng vậy! hồng hoang hiểm ác, Tiên Thần Yêu Ma vô thường, cường thịnh rồi cũng phải suy vong. Bây giờ ngươi đang ở trong lượng kiếp, cũng nên cẩn thận hơn.”
"Không dối gạt nương nương, lần này đệ tử đến đây chính là vì lượng kiếp, xin nương nương giúp đỡ!"
"Nếu ta ra tay, lượng kiếp sẽ diễn hóa càng đáng sợ."
"Đệ tử nào dám làm phiền nương nương ra tay, chỉ cầu nương nương cho đệ tử được sử dụng Lục Đạo Luân Hồi Bàn hai lần."
Bình Tâm nương nương gật đầu nói: "Được! Nhưng chính ngươi phải chú ý chừng mực, chớ để lượng kiếp đi đến mức không khống chế được.”
"Đa tạ nương nương, đệ tử hiểu rõ." Bạch Cẩm mừng rỡ đáp.
…
Ngày hôm sau, dân chúng Trần Đường Quan vẫn đang xử lý chỗ thi thể yêu thú, Na Tra một mình đi đến Liên Hoa Uyển ngồi vắt vẻo trên đầu tường, trong miệng gặm trái cây nhìn về phía hai cây trường thương cắm trên mặt đất. Vẻ mặt hắn hơi hoảng hốt, phảng phất nhìn thấy một thiếu niên đứng bên cạnh trường thương, lại phảng phất cảm giác được hắn lại xuất hiện bên cạnh mình ròi cướp trái cây của mình.
Bàn tay của Na Tra chợt trống rỗng, hắn giật mình một cái rồi vội vàng quay đầu nhìn sang bên cạnh, chỉ thấy bên cạnh có một thiếu niên áo xám đang lắc lắc chân gặm trái cây.
Na Tra kinh hãi kêu lên: "Ngao Thiên!"
Thiếu niên giơ trái cây trong tay lên, cười hì hì: "Na Tra, ta đã trở lại.”
Đôi mắt Na Tra chứa đầy sự xúc động, hắn nắm lấy tay Ngao Thiên. Hiện tại tu vi đã khôi phục, có thể rõ ràng cảm nhận được lực lượng cuồn cuộn trong cơ thể Ngậo Thiên, đột nhiên liền nghiêm mặt: "Ngươi không phải Ngao Thiên, rốt cuộc thì ngươi là ai?”
Ngao Thiên liếc Na Tra một cái, tức giận nói: "Ngay cả ta cũng không nhận ra? Nghênh phong niệu tam xích.”
Na Tra theo bản năng nói: “Thuận phong nhất phao thỉ.”
Sắc mặt của Na Tra liền trở nên khó hiểu, đây chính là ám hiệu của hắn và Ngao Thiên, ngay cả phụ thân và mẫu thân của hắn cũng không biết, sao tên này lại biết?
Na Tra không tin hỏi lại: "Ngươi thật sự là Ngạo Thiên sao?”
Ngao Thiên gặm một miếng trái cây: "Nếu là hàng giả cho trả lại.”
Na Tra đột nhiên nói: "Chuyện đắc ý nhất của ngươi là gì?”
Ngao Thiên đắc ý nói: "Đánh ngươi hai tháng.”
Na Tra ôm lấy Ngao Bính cười to: "Ngạo Thiên, thật sự là ngươi, ngươi còn sống thì tốt quá.”
Ngao Thiên đẩy Na Tra ra, đắc ý nói: "Ngươi lại nhìn xem ta là ai?”
Trên đầu mọc ra sừng, phía sau lỗ tai hiện lên vảy lấp lánh, khuôn mặt cũng có chút thay đổi, hiện ra gương mặt vốn có.
Na Tra kinh hãi kêu lên: "Là ngươi, Ngao Bính!”
Ngao Bính đắc ý nói: "Không ngờ tới chứ gì?”
Na Tra lập tức xoay người, hung tợn kêu lên: "Ngươi còn đánh ta hai tháng, thì ra ngươi đang đùa giỡn ta? Lên nào, chúng ta đánh một trận nữa.”
“Ta sợ ngươi chắc!” Ngao Bính cũng lập tức đứng dậy.
Hai người đồng thời nhảy khỏi đầu tường, vươn tay cầm rút một cây trường thương cắm ở phía dưới rồi xông vào nhau chiến đấu.
Hai người đều ăn ý không dùng đến pháp lực, bóng hai người quần lấy nhau, cỏ vụn bay tán loạn, khói bụi bốc lên bốn phía.
Chương 439: Mai rùa bói toán và tám đồng tiền
Thời gian chậm rãi trôi qua, Khương Tử Nha mở cửa hàng hai đồng tiền ở Triều Ca, cuối cùng lại kết thúc bằng việc phải bồi thường vì kinh doanh lỗ vốn, thế là hắn đổi sang bói toán. Lần này thì lại làm ăn phát đạt nhưng lúc bói quẻ lại nhìn thấu được chân thân của Tỳ Bà Tinh, hắn dùng Ngọc Thanh Phù Trâm khắc chế tỳ bà tinh rồi định sẽ thiêu chết nó, cuối cùng lại thành ra chọc giận Đế vương, chỉ có thể dẫn theo thê tử hốt hoảng chạy trốn về hướng Tây Kỳ.
Sau đó Văn Vương bên ngoài thành Tây Kỳ đưa Khương Tử Nha lên làm thừa tướng, Trụ vương không lên triều, mặc kệ chuyện quốc gia, Phí Trọng Vưu một tay che trời, toàn bộ Đại Thương lâm vào cục diện gian thần làm loạn, Hoàng Phi Hổ, Bỉ Can và các trung thần đều bị hãm hại.
Sau khi Khương Tử Nha cầm quyền, đất nước nhanh chóng phát triển, Khương Tử Nha cũng nhân lúc này mà tìm kiếm kỳ trân dị bảo khắp nơi, phàm là thế lực cường đại nào có pháp bảo thì Khương Tử Nha đều dung danh hiệu vì chính nghĩa, cuối cùng chinh phạt hết tám trăm chư hầu chung quanh, ngay cả Sùng Hắc Hổ là thế lực mạnh nhất cũng không cản được vó ngựa của Tây Kỳ.
Không lâu sau khi đánh bại Sùng Hắc Hổ, Văn Vương cũng già nua qua đời, cả Tây Kỳ chịu tang.
Trong khi Tây Kỳ đang đắm chìm trong nỗi bi thống mất đi Văn Vương, Khương Tử Nha một mình trốn trong đại điện, trước mặt hắn treo lơ lửng một tế đàn trong suốt, trong mắt hắn có vẻ vô cùng phấn khích, rốt cục lại có thể hiến tế.
Khương Tử Nha lấy ra một cái mai rùa cùng tám đồng tiền đặt ở trên tế đàn, cung kính nói: "Đệ tử Khương Tử Nha hiến tế hậu thiên bát quái bói toán chí bảo, cầu Ma Thần thương xót.”
Ong! Tế đàn hơi chấn động, địa hỏa thủy phong biến thành hỗn độn chi khí bao vây toàn bộ tế đàn.
Trong lúc hoảng hốt, Khương Tử Nha nhìn thấy một bàn tay toàn xương trắng vươn ra từ trong Hỗn Độn rồi gom hết vật tế gồm mai rùa và tám đồng tiền trở lại hỗn độn.
Đôi mắt Khương Tử Nha sáng lên, trong lòng mơ hồ có chút kích động, Ma thần đã hưởng ứng.
Trong Hỗn Độn sáng lên một đôi mắt màu xanh biếc, mang theo khí tức không xác định nhìn chằm chằm Khương Tử Nha.
Cơ Phát từ bên ngoài xông vào, kêu lên: "Á phụ, á phụ ở đâu?”
Mã Thị vội vàng ra đón, nàng nhún người hành lễ: "Bái kiến vương thượng!”
Cơ Phát vội vàng chắp tay bái một cái rồi nói: "Bái kiến phu nhân! Không biết á phụ ở đâu?”
Mã Thị bi thương nói: "Văn vương bệ hạ qua đời, Tử Nha rất thương tâm đã tự nhốt mình trong phòng một ngày nay vẫn không chịu ra ngoài.”
Cơ Phát cũng bi thương nói: "Phụ vương rời đi, ta cũng rất bi thống nhưng Tây Kỳ còn cần á phụ chủ trì đại cục, á phụ không thể chìm đắm mãi trong bi thương được!”
Mã Thị nói: "Vương thượng yên tâm, ta sẽ khuyên hắn.”
"Aizz!” Cơ Phát thở dài một tiếng, hắn nhìn vào phòng trong rồi cảm khái: "Tình cảm giữa á phụ và phụ vương ta thật khiến người ta hâm mộ! Có thể làm bằng hữu với á phụ, chắc hẳn phụ vương ta cũng rất vui mừng.”
Cửa phòng mở ra, Khương Tử Nha từ trong phòng đi ra, hốc mắt hơi đỏ lên, thần sắc bi thương.
Cơ Phát lập tức nghênh đón, kêu lên: "Á phụ!”
“Vương thượng, sao ngài lại tới đây?” Khương Tử Nha cất giọng ốm yếu.
Cơ Phát khuyên nhủ: "Á phụ, phụ vương ta đã hạ táng, hiện tại Tây Kỳ còn cần ngài chủ trì đại cục, không nên quá mức thương tâm.”
"Ôi!” Khương Tử Nha thở dài một hơi nói: "Bệ hạ đến đây là có việc gì chăng?”
Cơ Phát nói: "Chủ yếu là có hai việc muốn tham khảo ý kiến của á phụ.”
"Xin bệ hạ nói rõ."
"Phụ vương ta khi còn sống có một chiếc mai rùa bói toán với tám đồng tiền, hai thứ này có thể tính được chuyện thiên hạ. Hiện tại Thần Khí này lại không có trong đám di vật của phụ vương, chẳng hay á phụ có biết mai rùa và đồng tiền ở đâu không?"
Khương Tử Nha đầy vẻ bi thương nói: "Mai rùa và đồng tiền kia chỉ là vật phàm tục, thứ có thể tính hết mọi việc trong thiên hạ không phải chúng nó, mà là phụ vương của ngươi! Những đứa con của Văn Vương không có ai kế thừa năng lực của vương thượng, mai rùa và đồng tiền kia chính là vật Văn Vương yêu thích nhất khi còn sống, được ta bỏ vào trong quan tài hạ táng cùng Văn Vương để chúng vĩnh viễn ở cùng Văn vương.”
Hắn dừng một chút rồi nói thêm một câu: "Vương thượng, nếu ngài cần thì có thể mở quan tài lấy lại.”
Cơ Phát vội vàng nói: "Vẫn là á phụ suy nghĩ chu toàn, lúc ta sửa sang lại di vật không phát hiện đồng tiền và mai rùa nên mới lo lắng, sợ có kẻ có trộm đồ thôi. Nếu mai rùa và đồng tiền đã được á phụ đưa vào quan tài của phụ vương thì hãy để chúng vĩnh viễn ở bên phụ vương ta đi!”
"Aizz!” Khương Tử Nha bi thương thở dài một hơi, sau đó hỏi: "Vương thượng, ngài còn có chuyện gì nữa?”
Cơ Phát nghiêm túc nói: "Hoàng Phi Hổ làm phản ở Triều Ca, hiện nay đang xông đến Tây Kỳ chúng ta, thái sư Văn Trọng đã dẫn binh truy kích, chúng ta nên làm như thế nào?”
Khương Tử Nha suy nghĩ, vuốt râu nói: "Xuất binh nghênh đón Hoàng Phi Hổ, Trụ Vương đã vô đạo thì hãy để Tây Kỳ ta ra tay diệt sạch thứ yêu nghiệt đó.”
Cuối cùng ngày này cũng đến, Cơ Phát bái một cái thật sâu, kích động nói: "Vẫn phải làm phiền á phụ rồi.”
Khương Tử Nha gật đầu nói: "Được! Ta sẽ đích thân đi nghênh đón Hoàng Phi Hổ.”




