Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 111

  Tại Tam Quang Tiên Đảo ở Đông Hải, Bạch Cẩm đang cầm mai rùa và đồng tiền nghịch chơi. Văn Vương sáng lập phương pháp Hậu Thiên Bát Quái Diễn Hóa, mai rùa và những đồng tiền này cũng đều hóa thành Hậu Thiên Khí Vận Linh Bảo, là món đồ sưu tầm có giá trị.

  Bạch Cẩm cất mai rùa và đồng tiền đi, sau đó vung tay lên, một tấm gương bay ra lơ lửng giữa không trung, đó chính là Hạo Thiên Kính, hắn muốn quan sát từng diễn biến tại Tây Kỳ.

  Sau đó Tây Kỳ xuất binh chặn đánh Hoàng Phi Hổ, bọn hắn lấy khẩu hiệu diệt trừ bạo quân cứu thiên hạ để tuyên chiến với nhà Thương. Ngoài ra, Tây Giáo cũng bắt đầu xuất binh ở phương Nam, hai cánh quân cùng nhau ra trận.

  Tây Kỳ có Na Tra và Dương Tiễn làm quân tiên phong, Tây Giáo có Nhật Quang Bồ Tát và Nguyệt Quang Bồ Tát làm quân tiên phong.

  Đại quân hai phe đánh trận nào thắng trận đó, đệ tử Tiệt giáo và kỳ nhân dị sự của nhà Chu nhiều lần ngã xuống, đại quân nhà Thương liên tiếp bại lui.

  …

  Trên chiến trường, hai quân đối chiến, một bên là đại quân Tây Kỳ do Khương Tử Nha xuất lĩnh, một bên là đại quân của triều Thương do Thân Công Báo lãnh đạo, cuồng phong thổi loạn, sát khí ngang trời.

  Sau một hồi đại chiến, đại quân Tây Kỳ thảm bại vội vàng lui về trong quân doanh.

  Trong đại quân Tây Kỳ là bầu không khí sầu thương ảm đạm.

  Cơ Phát thở dài nói: "Không biết ma đầu đối diện có lai lịch gì, tọa kỵ của hắn hết sức đáng sợ làm chiến mã quân ta sợ tới mức gân cốt mềm nhũn, không dám chiến tiếp. Bây giờ phải làm sao mới được?”

  Na Tra lập tức ôm quyền nói: "Vương thượng, thừa tướng, xin hai vị hãy cho mạt tướng xuất chinh chém chết bốn đầu ác thú kia.”

  Khương Tử Nha lấy tay vuốt râu, cười nói: "Không cần mạo hiểm, chỉ cần đưa Càn Khôn Quyển của ngươi cho ta, ta cam đoan có thể giải quyết bốn tọa kỵ kia.”

  Na Tra lập tức ôm lấy Càn Khôn Quyển vội vàng trở về vị trí cũ, chinh chiến mấy năm này, có món bảo bối nào rơi vào trong tay sư bá mà hắn còn được gặp lại nó đâu.

  Bây giờ Khương Tử Nha cũng đang âm thầm hối hận, tại sao hắn lại không giữ thêm một ít pháp bảo để dự phòng chứ? Tất cả đều hiến tế cho Thần Ma tế đàn, hiện tại gặp chuyện lại không có thứ gì để dùng.

  Cơ Phát nhìn về phía Khương Tử Nha: "Thừa tướng có cách nào giải quyết bốn con thú này không?”

  Khương Tử Nha ra vẻ trấn định: "Dương Tiễn!”

  Dương Tiễn tiến lên ôm quyền: "Sư thúc!"

  "Ngươi đi tới Ngọc Hư Cung, hãy kể lại tình hình ở đây với sư gia của ngươi, sau đó xin sư gia ngươi ra mặt giúp đỡ."

  Hiện tại Khương Tử Nha thật đúng là không dám đi tới Ngọc Hư Cung, sợ sư phụ đoán được chuyện hắn dính dáng tới Thần Ma tế đàn, lại tổn thất cơ duyên của bản thân.

  Dương Tiễn lập tức đáp lại: "Vâng!” Dứt lời hắn liền xoay người đi ra khỏi doanh trướng rồi hóa thành một con chim ưng bảy thẳng lên trời.

  Trong trướng, tất cả mọi người đều đứng dậy xoay người về phía Côn Luân hành lễ, sau đó lại ngồi xuống.

  Cơ Phát lại nhíu mày hỏi: "Á phụ, đại quân Nam Bá Hầu thế như chẻ tre, ngày sau hẳn phải có một trận quyết chiến với chúng ta, á phụ có đối sách gì không?”

  "Phương Nam tầm thường, dù là thực lực quốc gia hay sức mạnh trong dân đều không thể so sánh với Tây Kỳ chúng ta, chỉ cần chúng ta đánh vào Triều Ca trước thì không cần lo lắng chuyện đại quân phương Nam."

  Một số bộ đại thần khác cũng gật đầu đồng ý: "Đúng vậy!”

  “Đúng vậy!”

  “Thừa tướng nói rất đúng!”

  "Hiện tại thì chuyện đánh hạ Triều Ca là quan trọng nhất."

  …

  Cơ Phát cũng âm thầm gật đầu đồng ý, lời thừa tướng nói hoàn toàn nhất trí với suy nghĩ của hắn: "Vậy đánh Triều Ca trước.”

  “Báo!” Một binh lính từ bên ngoài chạy vào trong trướng, hắn quỳ một trên xuống, chắp tay nói: "Vương thượng, thừa tướng, bốn ma đầu kia lại đến đòi đánh.”

  Khương Tử Nha nói thẳng: "Treo thẻ miễn chiến.”

  “Vâng!” Tên lính quay người lại chạy ra ngoài.

  Ngay sau đó, một tấm thẻ bằng đồng khổng lồ được treo lên trước đại doanh Tây Kỳ.

  Tứ thánh của Cửu Long Đảo cưỡi dị thú bốn đầu đứng giữa đám quân triều Thương cười ha ha.

  Thân Công Báo cưỡi báo ở bên cạnh cũng đang há miệng cười lớn: "Bốn vị huynh đệ tư thế bất phàm khiến thằng nhãi Tây Kỳ quắp giò lên cổ mà chạy.”

  Vương Ma cười ha hả nói: "Chỉ là một Khương Tử Nha thì có là gì? Sau này huynh đệ chúng ta sẽ bắt sống hắn đưa cho huynh đệ.”

  Thân Công Báo cười nói: "Vậy ta xin đa tạ bốn vị huynh đệ.”

  Cao Hữu Kiền nắm Hỗn Nguyên Châu trong tay: "Khương Tử Nha không có bản lĩnh gì nhưng Dương Tiễn, Na Tra và Lôi Chấn Tử thì không vừa đâu. Cho dù chúng ta muốn bắt được bọn hắn thì chỉ sợ cũng không dễ dàng.”

  Lý Hưng Bá cất giọng coi thường: "Sợ quá! Xem xem hắn ngăn cản được Tích Đại Châu của ta không.”

  …

  Sáng sớm hôm sau mây gió quay cuồng, Dương Tiễn dắt theo một con thần thú đạp mây đi xuống dừng ở ngay trước đại doanh Tây Kỳ.

  Đám người Khương Tử Nha và Cơ Phát bước ra khỏi doanh trướng.

  Dương Tiễn đi vào đại doanh, lần lượt hành lễ: "Sư thúc, ta đã trở lại.”

  Khương Tử Nha đánh giá thần thú phía sau Dương Tiễn, hắn kinh ngạc: "Tứ Bất Tượng!”

  Dương Tiễn nói: "Sư gia nói, bốn con thú mà bốn người Vương Ma của Cửu Long Đảo cưỡi là thứ sinh ra lúc Vạn Thú triều thương, đủ loại khác nhau, rồng có chín con, mỗi con khác nhau, chính là Long thú. Sư gia bảo ta dắt thần thú Tứ Bất Tượng đến đây làm tọa kỵ cho sư thúc, Tứ Bất Tượng xuất thân thuộc Vạn Thú Tích Đào.”

  Chương 441: Hiến tế Tứ Bất Tượng

  Khương Tử Nha lập tức quỳ xuống đất, dập đầu ba cái về phía Côn Luân, cảm động nói: "Đa tạ sư phụ!”

  Na Tra khẩn cấp kêu lên: "Sư thúc, hiện tại còn chờ gì nữa? Chúng ta mau ra ứng chiến thôi chứ?”

  Khương Tử Nha nghiêm túc đứng dậy, nói: "Chuẩn bị khai chiến!”

  Ba ngày sau, tiếng trống trận vang lên, ba quân lập tức vào trận, cờ xí phất phới, đao thương như mưa.

  Phía quân Thương, Tứ Thánh cưỡi tọa kỵ Cửu Long Đảo tiến lên.

  "Gừ!”

  "Gào!”

  …

  Bốn tọa kỵ đồng loạt phát ra một tiếng rống giận dữ, tiếng vang cuồn cuộn chấn động sơn hà.

  Ngựa của Tây Kỳ nhũn hết cả chân, chúng sợ hãi hí lên, chỉ muốn quỳ xuống.

  Khương Tử Nha giận dữ quát to: "Nghiệt súc còn dám uy hiếp!”

  "Gừ!” Tứ Bất Tượng rống lên một tiếng rống giận dữ, khí tức Vạn Thú chi vương uy nghiêm lao thẳng đến doanh trước của triều Thương.

  Chiến mã bên phe Tây Kỳ lập tức khôi phục bình thường, ngược lại thì bên phe triều Thương lại người ngã ngựa đổ.

  Khương Tử Nha ra lệnh: "Toàn quân xung phong!”

  Tùng tùng! Tiếng trống trận vang lên rung cả đất trời. Dương Tiễn, Na Tra và Lôi Chấn Tử đồng thời lao ra ngoài giống như ba luồng cuồng phong.

  “Giết!”

  “Giết!”

  Đại quân Tây Kỳ cũng xông tới chỗ quân Thương.

  Đại chiến nửa ngày, từ ban ngày đánh giết đến chạng vạng, quân Thương bị đại quân Tây Kỳ đánh cho tan tác, Tứ Thánh Cửu Long Đảo đều ngã xuống.

  Ban đêm, đại quân Tây Kỳ bày ra đại yến mừng công, tiếng cười nói vui vẻ không dứt.

  Khương Tử Nha ôm một cái bình đi ra khỏi doanh trướng tìm được Tứ Bất Tượng ở trong lều trại một mình.

  Tứ Bất Tượng nằm trong lều trại cũng ăn uống rất thoải mái.

  Khương Tử Nha tươi cười nói: "Tứ Bất Tượng sư huynh.”

  Tứ Bất Tượng ngẩng đầu nhìn Khương Tử Nha một cái: "Ngươi không ở soái trướng chúc mừng mà đến chỗ ta làm cái gì?”

  Khương Tử Nha ngồi xếp bằng, cười nói: "Tứ Bất Tượng sư huynh, sau này chúng ta sẽ nương tựa lẫn nhau. Vừa hay hôm nay quân ta đại thắng, huynh đệ chúng ta uống một hồi thật sảng khoái, ngày sau chuyện sinh tử còn phải cậy nhờ lẫn nhau. Sư huynh, đây chính là rượu ngon ta mang về từ Côn Luân Sơn.”

  Đôi mắt Tứ Bất Tượng sáng lên, vội vàng gật đầu nói: "Được! Rót rượu cho ta đi.”

  Khương Tử Nha cầm vò rượu rót đầy hai chén rượu trước mặt, một chén để lại trước mặt mình, một chén đặt ở trước mặt Tứ Bất Tượng.

  Khương Tử Nha bưng chén rượu lên cười nói: "Tư thái của sư huynh hôm nay thật sự khiến tiểu đệ bái phục, xin hãy uống cạn chén này.”

  “Là chúng nó quá yếu!”

  Tứ Bất Tượng cúi đầu cắn vào chén rượu rồi ngẩng đầu uống cạn một hơi.

  Chén rượu rơi trên mặt đất vỡ vụn, Tứ Bất Tượng lung lay hai cái rồi ngã xuống mặt đất đánh rầm một cái.

  Khương Tử Nha đặt chén rượu đầy xuống, cười ha hả nhìn Tứ Bất Tượng rồi tiện tay thiết lập một cái cấm chế phong bế lại lều trại. Hắn đưa tay thoăn thoắt, tế đàn hiện lên ở lòng bàn tay, dần dần lớn hơn rồi bay lên lơ lửng trên không trung.

  Khương Tử Nha nâng Tứ Bất Tượng dậy, nói thầm: "Sư phụ đưa ngươi cho ta, như vậy ngươi chính là của ta. Hiện tại ư? Ta cảm thấy hiện tại cưỡi ngựa cũng tốt lắm. Ngươi là một tọa kỵ tốt, là ta không xứng, ngươi sẽ gặp được chủ nhân tốt hơn ta.”

  Khương Tử Nha đặt Tứ Bất Tượng lên trên tế đàn, hắn đứng phía dưới với vẻ chờ mong: "Khương Tử Nha ta bằng lòng hiến tế Tứ Bất Tượng, cầu Ma thần thương xót.”

  Trên Tam Quang Tiên Đảo ở Đông Hải, Bạch Cẩm không nói gì nhìn cảnh tượng bên trong Hạo Thiên Kính. Hiến tế Tứ Bất Tượng? Ngươi dám hiến tế nhưng ta thì không dám nhận!

  Hắn vung tay lên, Thần Ma tế đàn chấn động phát ra tiếng kêu “ong ong”, Tứ Bất Tượng rớt xuống khỏi tế đàn nên xuống mặt đất một cái nặng trịch.

  Khương Tử Nha đứng dậy, bất đắc dĩ thở dài: "Khó trách sư phụ lại tặng Tứ Bất Tượng cho ta, quả nhiên không phải thứ gì tốt, Ma Thần cũng chướng mắt nó!”

  Khương Tử Nha duỗi lòng bàn tay, trên đó hiện lên bốn viên ngọc theo thứ tự là Khai Thiên Châu, Bổ Địa Châu, Hỗn Nguyên Bảo Châu và Phan Hoàng Châu. Hắn do dự một chút rồi lại cất bốn viên linh châu đi, chuẩn bị khi nào thật cần thiết mới lấy ra dùng.

  Sau khi đánh thắng Tứ Thánh Cửu Long Đảo, đại quân lập tức xuất phát áp sát về Triều Ca.

  Thân Công Báo lập tức đi Đông Hải cầu viện mời ba huynh đệ Trương gia theo thứ tự là Trương Chí, Trương Siêu và Trương Phong, đều là những kẻ am hiểu pháp thuật hệ thủy.

  Ban đêm, Mã Thị bưng một chậu nước nóng đi vào trong lều trại, cười nói: "Phu quân, đừng đọc sách nữa, nên ngâm chân rồi.”

  Khương Tử Nha cười ha ha nói: "Được!” Hắn buông sách xuống bắt đầu ngâm chân, Mã Thị xoa chân cho Khương Tử Nha, một đêm yên tĩnh.

  Mấy ngày sau, tiếng trống trận lại vang lên, quân Thương đối đầu với đại quân Tây Kỳ.

  Khương Tử Nha cưỡi trên lưng Tứ Bất Tượng, hét lớn: "Thân Công Báo, nhanh chóng xuống ngựa chịu hàng, ta có thể đứng ở trước mặt sư phụ xin tha cho ngươi, chớ có chấp mê bất ngộ để đến lúc đại nạn giáng xuống thì hối hận cũng muộn rồi!”

  Thân Công Báo cưỡi báo đen đi ra, giận dữ quát to: "Khương Tử Nha, ta lại cần ngươi xin tha cho ta chắc? Ngươi giết huynh đệ ta, ta với ngươi đã không đội trời chung.”

  Khương Tử Nha hét lên: "Nổi trống trợ uy!”

  Tiếng trống trận ‘tùng tùng’ vang lên.

  Tiếng hét như chạm tới cả tầng mây, Na Tra, Dương Tiễn và Lôi Chấn Tử dẫn đầu xông về phía đối phương.

  Ba huynh đệ Trương gia cũng xông lên giao chiến với ba người Na Tra, thậm chí thời gian đầu còn không rơi vào thế hạ phong.

  Chương 442: Tiếp tục hiến tế Ma Thần tế đàn

  Sau một hồi đại chiến, Na Tra đột nhiên hiện ra ba đầu sáu tay, hét lớn: "Giết!”

  Càn Khôn Quyển đánh bay trường kiếm của Trương Chí, Trương Chí bị pháp bảo của đối phương va vào bụng hất bay xa ra rồi ngã xuống đất.

  Tiên Kiếm của Trương Chí xẹt qua không trung bắn về phía Khương Tử Nha rồi cắm xuyên người hắn.

  "A!" Khương Tử Nha phát ra một tiếng kêu thảm thiết rồi ngã xuống khỏi lưng Tứ Bất Tượng.

  Na Tra quay đầu nhìn lại, kinh hãi kêu lên: "Tên tặc tử này lại dám đánh lén thừa tướng nhà ta.”

  Trương Chí lấy ra một con ốc biển rồi ném ra ngoài, ốc biển bỗng phình to, vô lượng nước biển như một cơn hồng thủy đột ngột ào ra xông thẳng vào chiến trường. Trên chiến trường bỗng chốc trở nên hỗn loạn, mấy vạn binh lính quay cuồng trong sóng biển, tiếng kêu thảm thiết vang lên khắp nơi.

  Long Tu Hổ vội vàng kêu lên: "Đánh trống thu binh!”

  Tùng...

  

  Tùng...

  Tùng...

  Tiếng chiêng rung trời vang lên.

  Tây Kỳ chật vật lui binh, còn có binh lính vẫn đang quay cuồng trong cơn hồng thủy.

  Khương Tử Nha cũng bị khiêng trở về.

  Trong đại trướng, Khương Tử Nha nằm trên giường, miệng phun máu tươi, trước ngực thủng một lỗ lớn máu chảy đầm đìa.

  Đám người Cơ Phát, Na Tra và Dương Tiễn ở bên cạnh hầu hạ.

  Mã Thị từ bên ngoài chạy vào, nhào tới bên giường, bi thống kêu lên: "Phu quân, phu quân làm sao vậy? Người không thể chết được! Người chết thì ta phải làm sao bây giờ!”

  Khương Tử Nha an ủi: "Ta không sao, các ngươi đi ra ngoài trước, ta sẽ tự chữa thương cho mình.”

  Cơ Phát đứng bên cạnh, nói: "Phu nhân chớ thương tâm, á phụ thần thông quảng đại, những thủ đoạn đánh lén đê tiện này không hại nổi hắn, chúng ta đi ra ngoài trước đi!”

  Tất cả mọi người đều đi ra ngoài, chuyện này bọn hắn cũng đã gặp nhiều lần rồi, cũng coi như quen thuộc.

  …

  Bên ngoài lều trại, Cơ Phát bi thương nói: "Thừa tướng vì Tây Kỳ chúng ta mà nhiều lần bị đao kiếm gây thương tích, thật lòng khiến ta rất áy náy!”

  Na Tra thở dài nói: "Tất cả đều do ta, do ta không bảo vệ được thừa tướng, không nghĩ tới bọn hắn lại đánh lén Thừa tướng.”

  Lý Tĩnh vuốt râu, cất giọng nghi ngờ: "Kỳ lạ thật, đáng lẽ Thừa tướng không nên gặp nhiều tai ương như vậy, chẳng lẽ là trúng chú pháp của đối phương sao?”

  Mã Thị ở bên cạnh yên lặng rơi lệ nói: "Phu quân nói ta là phúc tinh của hắn, nếu không phải ta luôn đi theo bên người hắn thì nói không chừng phu quân đã sớm vẫn lạc, nếu ta thật sự là phúc tinh của hắn thì ta bằng lòng hao hết số mệnh để che chở cho hắn.”

  Đám người Cơ Phát đồng loạt nhìn Mã Thị, trong mắt mang theo vẻ tôn kính. Tuy rằng phu nhân của Thừa tướng ngày thường hơi thô lỗ nhưng tình cảm dành cho Thừa tướng thì thật tốt!

  Một tiếng nổ lớn từ trong lều trại truyền đến.

  Mã Thị vội vàng hỏi: "Phu quân, ngươi làm sao vậy?”

  Giọng nói của Khương Tử Nha vọng ra: "Không có việc gì, chỉ là ta dùng sức quá lớn nên làm giường đổ sụp mà thôi.”

  “Phu quân, ngươi nhớ cẩn thận!”

  Khương Tử Nha giãy dụa dưới lớp ván giường rách nát, hiện tại có thể nói là hết sức chật vật, không còn chút phong thái của Thừa tướng.

  Khương Tử Nha phất tay bày ra bình chướng, ho khan một chút, ôm ngực nói: "Hiến tế!”

  Một tòa tế đàn trong suốt từ trong cơ thể bay ra, lơ lửng giữa không trung.

  Khương Tử Nha lấy ra bốn viên linh châu vừa được hắn làm nóng, đặt ở trên tế đàn, cung kính bái lạy: "Đệ tử bằng lòng hiến tế bốn viên linh châu, cầu Ma thần tương trợ!”

  Tế đàn chấn động, địa hỏa thủy phong bắt đầu khởi động hóa thành Hỗn Độn Chi Khí, một bàn tay khổng lồ đầy lông từ trong Hỗn Độn vươn ra tóm lấy bốn viên bảo châu, một đôi mắt ở trong Hỗn Độn nhìn chăm chú vào Khương Tử Nha.

  Tế đàn tản ra một luồng ánh sáng xanh bao vây Khương Tử Nha, vết thương trên người Khương Tử Nha nhanh chóng khôi phục, khí tức liên tiếp thăng tiến tới một điểm cố định liền bạo phát, đạt tới một cảnh giới mới là Chân Tiên chi cảnh.

  Khương Tử Nha lộ vẻ mừng rỡ, Ma Thần trượng nghĩa quá! Chẳng những chữa thương cho hắn mà còn giúp hắn tăng lên tới Chân Tiên cảnh giới. Mới vài năm ngắn ngủi đã từ một phàm nhân thành tựu Chân Tiên, ta liền hỏi toàn bộ Hồng Hoang còn có ai?

  Thu hồi tế đàn, Khương Tử Nha vô cùng đắc ý, chỉ cần không ngừng hiến tế pháp bảo thì muốn thành Đại La Kim Tiên cũng không khó, vì hắn là người có Thần nâng đỡ.

  …

  Trong Điểu Sào tại Tam Quang Tiên Đảo, Bạch Cẩm cầm trong tay bốn viên linh châu, tất cả đều là Tiên Thiên Linh Bảo vô cùng bất phàm. Hắn lộ ra ý cười, có Mã Thị ở đây thì hắn cũng không tin Khương Tử Nha có thể giữ lại pháp bảo gì nữa.

  Không giống như thần thoại kiếp trước, bởi vì lúc trước Bạch Cẩm chỉ ra chuyện Tây Giáo ám toán Dao Cơ nên trong lần Phong thần chi chiến lần này, Tây Giáo không thể nào thoát khỏi liên can bị ép gia nhập. Tây Giáo và Xiển giáo đồng thời tiến công Thương triều dẫn đến đại quân Thương triều liên tiếp bại lui, Thân Công Báo và Văn Trọng liên tiếp đến Tiệt giáo cầu viện, rất nhiều đệ tử ngoại môn đều xông lên, tổn thất vượt xa tưởng tượng, đương nhiên trong lúc đó Bạch Cẩm cũng lấy được rất nhiều thứ tốt.

  Một năm sau, đột nhiên một tin tức chấn động truyền đến, Thập Thiên Quân của Thập Tuyệt Đảo đã ngã xuống, toàn bộ Tiệt giáo nhất thời xôn xao, Thập Thiên Quân cũng không phải là người mà đệ tử Tiệt giáo bình thường có thể so sánh, hắn cũng là người có tiếng trong hàng đệ tử Tiệt giáo đời thứ hai.

  Chương 443: Đến Đa Bảo Tháp bàn việc

  Trên Tam Quang Tiên Đảo, Bạch Cẩm ngồi ngay ngắn trong Điểu Sào, hắn dùng ngón tay gõ lên mặt bàn, sắc mặt ngưng trọng. Thời cơ sắp tới rồi!

  “Triệu Công Minh cầu kiến sư huynh!” Bên ngoài Điểu Sào vang lên giọng nói trầm ổn của Triệu Công Minh.

  Bạch Cẩm lập tức đứng dậy đi ra ngoài, hắn bước ra khỏi Điểu Sào, thấy người tới liền cười nói: "Sư đệ, sao ngươi lại tới đây?”

  Triệu Công Minh có vẻ rất căng thẳng: "Sư huynh, vô số đệ tử Tiệt giáo ta đã chết trong tay Xiển giáo và Tây Giáo. Chúng đệ tử phẫn nộ, đồng loạt muốn xuống núi báo thù cho đồng môn.”

  Bạch Cẩm bình tĩnh nói: "Ngươi còn nhớ lời sư phụ nói lúc trước không? Đóng chặt cửa động, tĩnh tâm tụng mấy cuốn Hoàng Đình Kinh, một lòng hướng đạo rồi sẽ có tên trên Phong Thần Bảng. Sư phụ đã hạ mệnh lệnh cấm xuống núi, nếu bọn hắn cãi lời sư phụ, nhất quyết đòi xuống thì hãy tự lo nhân quả họa phúc của bản thân đi.”

  Triệu Công Minh có vẻ tức giận: "Nhưng Xiển giáo và Tây Giáo cũng khinh người quá đáng rồi chứ? Thật sự nghĩ rằng Tiệt Giáo ta dễ bắt nạt sao? Sư huynh, hiện tại thanh danh Tiệt giáo ta ở hồng hoang đã xuống dốc không phanh.”

  "Ngươi trở về trước đi! Ta tự có kế hoạch của riêng ta.”

  Triệu Công Minh há miệng, bất đắc dĩ nói: "Vâng!” Sau đó xoay người rời đi.

  Bạch Cẩm đứng trước Điểu Sào, trong lòng cũng tràn ngập áp lực, hắn thầm quyết định, không đợi nữa, cho dù nhân quả đã định Tiệt giáo ta phải xuống dốc thì ta cũng phải để nó uy chấn hồng hoang, tiếng thơm để lại muôn đời.

  "Sư đệ, mời đến Đa Bảo Tháp bàn việc." Một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai Bạch Cẩm.

  Bạch Cẩm nghe xong liền biến mất.

  Trong Đa Bảo Tháp có bốn người đang ngồi trên vân sàng gồm Đa Bảo, Võ Đang, Kim Linh và Quy Linh.

  Giữa hư không bỗng hiện lên một cái vân sàng nữa, Bạch Cẩm hiện lên trên vân sàng hành lễ, nói: "Tham kiến sư huynh, tham kiến sư tỷ, tham kiến sư muội.”

  Đa Bảo, Vô Đương, Kim Linh và Quy Linh cũng đáp lễ.

  Đa Bảo bình tĩnh nói: "Tình huống hiện tại mọi người cũng biết hết rồi, ta cũng không nói lời thừa thãi nữa. Phong Thần lượng kiếp lần này, Tây Giáo và Xiển giáo cùng nhau ra tay nhắm vào đệ tử Tiệt giáo ta, giờ nên làm thế nào?”

  Vô Đương Thánh Mẫu do dự một chút rồi nói: "Hay là cấm đệ tử ra ngoài, cứ đóng cửa cho an toàn chờ vượt qua lượng kiếp.”

  Bạch Cẩm lắc đầu nói: "Sư tỷ, lượng kiếp không tránh nổi đâu, cấm đệ tử Tiệt giáo ta ra ngoài sẽ khiến kiếp khí hội tụ ở Tiệt giáo, cuối cùng chỉ dẫn kết quả đến lượng kiếp bộc phát trong Tiệt giáo ta.”

  Kim Linh thánh mẫu nói: "Quốc sư Văn Trọng của Thương triều là đệ tử của ta, nhân quả liên lụy, ta không thể tránh thoát, không tránh được việc phải xuống hồng trần một lần hoàn thành sát kiếp.”

  Trong mắt Quy Linh thánh mẫu hiện lên một đạo hàn quang, nàng lạnh giọng nói: "Hay là chúng ta cùng nhau ra tay tiêu diệt đệ tử Xiển giáo và Tây Giáo để hoàn thành sát kiếp?”

  Đa Bảo trầm mặc không nói.

  Vô Đương thánh mẫu quay đầu nhìn về phía Đa Bảo nói: "Đại sư huynh, ngươi cảm thấy nên làm như thế nào?”

  Đa Bảo chậm rãi nói: "Sư phụ có dặn, đóng chặt cửa động, tĩnh tâm tụng mấy cuốn Hoàng Đình Kinh.”

  Quy Linh thánh mẫu tức giận nói: "Nhát gan, Bạch Cẩm còn biết đây là chuyện tránh không thoát. Đại sư tỷ, ngươi thấy thế nào?”

  Đa Bảo nghĩ thầm. Hắn nhát gan sao? Hắn làm thế là vì không để xảy ra những hy sinh vô ích, đồ con rùa không có đầu óc.

  Vô Đương thánh mẫu do dự một chút rồi lắc đầu bất đắc dĩ nói: "Ta cũng không biết, kiếp khí nhập thể là chuyện không ngăn được. Hiện tại chỉ có thể để cho đệ tử Tiệt Giáo ta đi hoàn thành sát kiếp, tất nhiên lượng kiếp cũng sẽ kết thúc.”

  Quỷ Linh thánh mẫu mở to hai mắt nói: "Sư tỷ, sao ngươi có thể nghĩ như vậy được chứ? Bọn hắn đều là sư huynh đệ đồng môn của chúng ta đó!”

  Vô Đương thánh mẫu hỏi ngược lại: "Vậy làm phiền Quy Linh sư muội đi ứng lượng kiếp một lần, thế nào?”

  Quỷ Linh thánh mẫu lập tức câm miệng, tuy nàng cũng không sợ đệ tử Xiển giáo và Tây Giáo nhưng nếu liên quan đến ba vị Thánh Nhân, hơn nữa vào trong lượng kiếp mà để kiếp khí nhập thể, nguyên thần mông muội thì đến lúc ấy, chuyện gì cũng có thể xảy ra, nàng cũng không dám mạo hiểm.

  Kim Linh thánh mẫu bỗng nói: "Bạch Cẩm sư huynh, ngươi là ngoại môn thủ đồ, ngươi có ý kiến gì về chuyện lượng kiếp này không?”

  "Kiếp khí nhập thể là chuyện không thể tránh khỏi nhưng uy nghiêm của Tiệt Giáo ta tuyệt đối không cho phép kẻ nào làm nhục. Nếu sư huynh, sư tỷ và sư muội đều không muốn ra tay, vậy thì để ta đi!”

  Vô Đương thánh mẫu trợn tròn mắt, vội vàng kêu lên: "Sư đệ, chớ cậy mạnh.”

  Bạch Cẩm mỉm cười nói: "Sư tỷ yên tâm, ta tự có tính toán của mình, hiện tại mời các ngươi xem một hồi kịch hay, Xiển Giáo đại chiến Tây Giáo.”

  "Ngươi muốn châm ngòi cho Tây Giáo và Xiển giáo tranh đấu?" Đa Bảo lắc đầu nói: "Không thành công đâu, lúc này Xiển Giáo tuyệt đối sẽ không ra tay với Tây Giáo.”

  "Sư huynh, sư tỷ, sư muội, các ngươi cứ nhìn là được, trên đời này có một số việc thật sự không thể nhưng cũng có một số việc có thể thay đổi." Thân ảnh Bạch Cẩm biến mất trong Đa Bảo Tháp.

  Vô Đương thánh mẫu, Kim Linh thánh mẫu, Quy Linh thánh mẫu cũng biến mất sau đó.

  Chương 444: Ma Thần tế đán chủ động yêu cầu

  Ánh mắt Đa Bảo dần sâu thẳm, sao mà hắn không biết Xiển giáo và Tây Giáo đè đầu cưỡi cổ Tiệt Giáo quá đáng chứ? Nhưng dấn thân vào lượng kiếp không phải là chuyện mà người thông minh sẽ làm! Chỉ cần sơ sẩy một chút là có nguy cơ ngã xuống ngay.

  Trong Kim Loan Đảo, Vô Đương thánh mẫu đi trên con đường nhỏ trong rừng, nàng ngẩng đầu nhìn về hướng Bích Du Cung, trong mắt mang theo vẻ sầu lo. Sư phụ, khi nào thì người mới xuất quan đây?

  Trong đại doanh Tây Kỳ, Khương Tử Nha tĩnh tọa trong đại trướng.

  Một lát sau Khương Tử Nha mở to mắt ra, sau khi hưởng thụ việc hiến tế được phi tốc đề cao tu vi, bây giờ hắn không thể tĩnh tọa tu hành được nữa, hiệu suất thực tế quá thấp. Quả nhiên tìm kiếm bảo vật hiến tế mới là chính đồ!

  Ong! Thần Ma tế đàn xông ra từ trong cơ thể Khương Tử Nha rồi lơ lửng trước mặt hắn.

  Khương Tử Nha biến sắc, Thần Ma tế đàn này là bí mật lớn nhất của hắn, cũng là thứ bảo vệ Tiên đạo vô địch nhất, tuyệt đối không thể tiết lộ ra ngoài.

  Khương Tử Nha đưa tay đặt lên tế đàn nói: “Thần Ma tế đàn vĩ đại, ngài muốn nói gì với ta?”

  Ong! Trên tế đàn hiện lên một ảo ảnh, bên trong ảo ảnh là hai đại quân đại chiến với nhau, từng tu sĩ đầu trọc nở rộ kim quang, pháp bảo bay tứ tung. Cuối cùng, một cây trúc xanh biếc hiện lên trên chiến trường, hình ảnh ngưng thực.

  Khương Tử Nha nghi hoặc nói: “Chẳng lẽ ngươi muốn cây trúc này?”

  Ầm! Ảo ảnh vỡ vụn, trên tế đàn hiển hiện lên từng đôi mắt khác nhau, nam nữ già trẻ quấn quýt với nhau, âm thanh thật lớn vang lên trong đầu Khương Tử Nha: “Đánh bại Tây Phương Giáo, đoạt lấy Lục Căn Thanh Tịnh Trúc, ta sẽ ban cho ngươi Huyền Tiên chi lực.”

  Hai mắt Khương Tử Nha sáng rực lên, ẩn ẩn vẻ kích động. Huyền Tiên đó! Cho dù thiên phú siêu phàm thì có muốn thành tựu được Huyền Tiên cũng không biết cần bao nhiêu vạn năm, bây giờ hắn chỉ cần mấy năm ngắn ngủi liền có thể đạt được? Trái tim hắn kích động đập liên hồi.

  Phải liều thôi! Vì Thành Tiên đại đạo, đừng nói là Tây Phương Giáo, cho dù có là Thiên Đình thì ta cũng dám lật tung hắn lên, mà những người của Tây Phương Giáo kia thoạt nhìn cũng chẳng phải người tốt gì. Người nào cản đại đạo của ta, giết!

  Khương Tử Nha thu hồi Thần Ma tế đàn, đứng dậy nhanh chân đi ra ngoài rồi đi tới soái trướng.

  Trong soái trướng, Cơ Phát đang nghiên cứu địa đồ, một thanh chủy thủ cắm trên vị trí của Triều Ca.

  “Lão thần cầu kiến vương thượng.”

  Cơ phát lập tức rút chủy thủ lại giấu trong tay áo, tiện tay gấp đôi địa đồ lại che đi vết đâm, sau đó ôn hòa nói: “Á phụ mời vào!”

  Khương Tử Nha đi vào bên trong màn trướng.

  Cơ Phát đứng dậy cười nói: “Á phụ, có chuyện gì quan trọng sao?”

  Khương Tử Nha nghiêm túc nói: “Phương Nam có Nam Bá Hầu Ngạc Thuận xa hoa dâm đãng, suồng sã gần gian du. Hắn chấn chìm tin tức của Tây Phương Giáo rồi ngày ngày đắm chìm, mê muội mất cả ý chí mà hãm hại bách tính. Đây là bạo quân chi tượng! Mời vương thượng khởi binh thảo phạt.”

  Cơ Phát nhìn Khương Tử Nha, kinh ngạc nói: “Thừa tướng, không phải vài ngày trước ngài đã nói công Triều Ca trước sao? Ngài còn nói Nam Bá Hầu chỉ là con sâu cái kiến không đáng để lo.”

  Khương Tử Nha thở dài một hơi, trách trời thương dân nói: “Trước đó là ta nghĩ không chu toàn, đối với chúng ta mà nói, tất nhiên Nam Bá Hầu không đáng để nhắc đến nhưng đối với bách tính ở phương Nam mà nói, hắn tồn tại thêm một ngày thì sẽ có vô số dân chúng bị dày vò thêm một ngày. Sao chúng ta có thể an tâm được chứ?”

  Trước đó nghĩ không chu toàn? Ta thấy bây giờ ngươi mới là nghĩ không chu toàn. Cơ Phát phát hiện, từ khi phụ vương qua đời, hắn càng ngày càng không hiểu Thừa tướng này nữa, hoàn toàn không nghĩ ra hắn đang suy nghĩ điều gì? Chẳng lẽ hắn là phàm phu tục tử tên nhìn không hiểu Tiên Thần bố cục sao?

  Khương Tử Nha trịnh trọng chắp tay thi lễ nói: “Vẫn mong vương thượng hạ lệnh xuất binh!”

  Cơ Phát uyển chuyển nói: “Á phụ, hay là ngài nghĩ lại một chút xem?”

  Khương Tử Nha đứng dậy, nặng nề nói: “Vương thượng, ta đã nghĩ rất lâu. Nam Bá Hầu và Tây Phương Giáo đều phải tiêu diệt.”

  Cơ Phát thấy Khương Tử Nha kiên định như vậy đành gật đầu, bất đắc dĩ nói: “Vậy liền nghe theo lời á phụ đi, đại quân chuyển hướng chinh phạt Nam Bá Hầu.”

  Sau khi ra lệnh, tam quân điều động, đại quân hạo đãng đi về phía Nam.

  …

  Trên chiến trường phương Nam, Văn Trọng suất lĩnh đại quân giao phong với Nam Bá Hầu, mấy vạn đại quân tụ vào một chỗ, tiếng la giết chấn vang thiên địa.

  Trên bầu trời, một bên là Thượng Thanh Tiên Quang, một bên là Phật Quang Phổ Chiếu.

  Đệ tử Tiệt Giáo và đệ tử Tây Phương Giáo lao vào chém giết lẫn nhau.

  Trong lúc đại chiến, đại quân tinh nhuệ của Tây Kỳ bỗng giết vào chiến trường rồi triển khai tàn sát với Nam Bá Hầu. Trong lúc nhất thời, chiến trường trở nên hỗn loạn đến tột cùng.

  Cuộc chiến đấu hỗn loạn kéo dài đến chạng vạng tối mới thu binh, dưới sự giảo sát của Tây Kỳ và Thương triều, Nam Bá Hầu thảm bại, đệ tử của Tây Phương Giáo cũng vẫn lạc vô số.

  Trên Đông Hài, đám người Đa Bảo và Vô Đương đang theo dõi chăm chú về Phong Thần Chiến đều ngạc nhiên, Xiển Giáo tấn công Tây Phương Giáo, chẳng lẽ là Bạch Cẩm ra tay? Thế nhưng sao hắn lại làm được? Vì sao đột nhiên Xiển Giáo lại tấn công Tây Phương Giáo? Nguyên thần của bọn hắn hỏng mất rồi sao?


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận