Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 134

  Hiên Viên đưa tay sờ mái tóc trắng như tuyết của Đát Kỷ, nhẹ nhàng nói: "Nhưng thật ra lại khổ các ngươi. Khi còn nhỏ ngươi được ta thu nhận, cùng quỷ làm bạn. Sau này các ngươi lại trùng hợp kết thành Đạo, vậy cũng là cơ hội may mắn của các ngươi. Nhưng mà Hỏa Vân Động là nơi hội tụ số phận của Nhân tộc, mặc dù các ngươi may mắn có được tạo hóa nhưng các ngươi là yêu, không thể đi vào Hỏa Vân Động. Vì vậy ta mới ra lệnh cho các ngươi trông giữ ở Hiên Viên, trên thực tế là để tìm kiếm một nơi sống an toàn cho các ngươi. Các ngươi sống ở Hiên Viên ắt sẽ không thuộc cai quản của các vị Nhân Vương, cũng không bị ma quỷ bức hại, lại không cần tôn trọng mệnh lệnh của vị thần nào, sống ung dung tự do, được hưởng thanh bình."

  Hiên Viên không biết nói sao lắc đầu nói: "Cũng không ngờ tới lúc đó một lời hứa lại trở thành gông cùm xiềng xích trói buộc các ngươi, việc các ngươi sống thanh nhàn ở Hiên Viên lại trở thành lồng giam của các ngươi."

  Tỳ Bà Tinh kích động nói: "Bệ hạ thật sự chưa từng quên chúng ta?!"

  Hiên Viên nhìn ba người bọn họ, mỉm cười nói: “Đương nhiên là không phải, ta vẫn luôn theo dõi các ngươi. Một kiếp này, các ngươi làm rất tốt, sau này hãy tự sống cuộc sống cho bản thân mình đi! Nếu các ngươi không muốn ở Hiên Viên, vậy đến Thanh Khâu đi! Đó là vùng đất tổ tiên của Hồ Tộc các ngươi, ở đó các ngươi có thể được bảo vệ. "

  Hiên Viên Phần và Tam Yêu cung kính đáp: "Được!"

  Thân ảnh của Hiên Viên mờ dần rồi biến mất.

  Đát Kỷ, Tỳ Bà Tinh và Trĩ Kê Tinh đứng đó hoảng hốt sững sờ, cảm thấy buồn bã mất mát.

  Thân ảnh của Bạch Cẩm hiện ra trong không gian, mỉm cười hỏi: "Đã vừa lòng với đáp án này chưa?"

  Đát Kỷ thất vọng nói: "Hóa ra mọi thứ đều là giấc mơ của chính ta, một giấc mơ kéo dài hàng trăm triệu năm, bây giờ cuối cùng cũng đã tỉnh giấc."

  Bạch Cẩm cười nói: "Nếu hiện tại mộng đã tỉnh, vậy mong phong thần lên trời."

  Tỳ Bà Tinh nâng cao tinh thần, hỏi: "Ta có thể hỏi một câu được không, Thánh sứ định phong cho chúng ta là Thần vị gì?"

  "Nữ Oa Nương Nương phân cho một pho tượng phân thân, hóa thành nguyệt lão, ở trên thiên đình quản tất cả nhân duyên trên trời dưới đất, ngồi ở các phụ thần bị thiếu, vậy các ngươi có nguyệt ý làm Hồng Nương giúp thiên hạ tình duyên thành thân thuộc?"

  Đát Kỷ lập tức cúi đầu nói: "Đa tạ Thánh sứ! Ta biết nỗi đau của tình yêu, ta nguyện ý lấy thân thể của mình để cứu tất cả tình nhân trên thế giới."

  Tỳ Bà Tinh và Trĩ Kê Tinh cũng cúi đầu, phấn khởi nói: “Đa tạ Thánh sứ!” Có thể được quay về lại với Nữ Oa nương nương, thật sự là một vinh hạnh, từ giờ trở đi sẽ không có tai nạn không có kiếp số, trong Tam giới đều có thể đi.

  Bạch Cẩm nghiêm túc dặn dò nói: "Quản lý thiên địa nhân duyên, trọng trách rất là nặng nề, bất cẩn một chút đều sẽ làm cho hồng hoang đại loạn, đến lúc đó ta cũng sẽ không thể cứu được các ngươi, vì vậy các ngươi phải cẩn trọng trong lời nói và việc làm, tuân theo mệnh lệnh của nương nương nghiêm chỉnh thực hiện nhiệm vụ của mình ”.

  Tam Yêu và Đát Kỷ cung kính đáp: "Vâng!"

  "Vậy các ngươi đều trở về Hiên Viên chờ phong thần đi!"

  "Đa tạ Thánh sứ!"

  Đát kỷ và Tam Yêu đứng dậy, thân thể lung lay một chút rồi biến mất trong không gian, sau đó Bạch Cẩm cũng biến mất.

  ...

  Sau khi Võ Vương làm Nhân Vương liền lập ra nhà Chu, cảm ứng của thiên nhân, thiên hạ bình an, trời giáng vận may, tai họa giữa thiên địa đều tiêu tan.

  Sau đó Khương Tử Nha ra lệnh cho nhiều tướng lĩnh quay trở lại Tây Kỳ, mà chính mình thì lại tới Ngọc Hư Cung cầu kiến Nguyên Thủy Thiên Tôn, để xin ngọc phù, sắc lệnh, tất cả đều chuẩn bị tốt cho việc phong thần.

  Nửa tháng sau, Khương Tử Nha đi lên Phong Thần Đài, ở bên dưới là Lý Tĩnh, Na Tra, Dương Tiễn, Vi Hộ và các chiến tướng Tây Kỳ.

  Khương Tử Nha đi tắm rửa thay quần áo, tay cầm Thần Tiên Đả hành lễ bốn phương, đột nhiên thiên địa nổi lên một trận gió to, liền thấy trong không trung vang lên tiếng suối vàng, hương khói dày, lông vũ biểu ngữ, các lực sĩ với khăn quàng cổ màu vàng đi tới.

  Bạch Hạc đồng tử điều khiển tường vân xuất hiện, mở miệng nói: "Khương Tử Nha nhận lấy ngọc phù và sắc lệnh."

  Khương Tử Nha hất vạt áo lên, quỳ gối trên Phong Thần Đài, cung kính nói: "Đệ tử cung nghênh sắc lệnh!"

  Bạch Hạc đồng tử vung tay, hai đạo quang mang rơi xuống, lơ lửng ở trước mặt Khương Tử Nha.

  “Đa tạ sư phụ!” Sau đó Khương Tử Nha cung kính hành lễ, nhận lấy ngọc phù cùng kim sắc, đứng dậy dâng lên trên bàn thờ.

  Các lực sĩ quàng khăn xếp vàng vây quanh Bạch Hạc đồng tử rời đi, thật ra Bạch Hạc đồng tử rất muốn ở lại xem cuộc vui nhưng bây giờ đang có lệnh của sư phụ trong người, thế nên cũng không thể làm gì được. Khi tới oai phong lẫm liệt, khi đi thì phóng khoáng không bị kiềm chế. Sư phụ đã nói, đây được gọi là mặt mũi, không thể bị mất.

  Sau khi Bạch Hạc đồng tử rời đi, Khương tử Nha cầm Thần Tiên đả trong tay, hét lớn: "Nam Cung Thích, dựng Bát Quái Đồ trấn áp phương hướng thân cờ hiệu."

  Nam Cung Thích đang đứng ngay lập tức ôm quyền, hét lên: "Rõ!"

  Khương Tử Nha tiếp tục ra lệnh: "Vô Cát, dẫn ba ngàn nhân mã xếp hàng theo năm hướng."

  Chương 556: Tử Nha phong Thần

  Võ Cát ôm quyền hét lên: "Rõ!"

  Lập tức bên dưới, người và ngựa chạy tứ tung, chiếm cứ bốn phương, cờ giấy phất lên bay phấp phới trong gió.

  Sau khi mọi thứ đã chuẩn bị xong, Khương Tử Nha sắp xếp lại quần áo, cầm lấy sắc cáo trên bàn thờ mở ra, thì thầm nói: “Thái Thượng Vô Cực, Hỗn Nguyên giáo chủ, Nguyên Thủy Thiên Tôn sắc viết:

  Hỡi ôi! Tiên và phàm nhân cùng đường quay về, nếu không có chịu đựng được sướng khổ sao có thể thông qua, thần quỷ không phân biệt, không phải nịnh nọt kẻ gian trá có thể ăn trộm. Đắm mình trong rèn luyện hiện ra đảo nhỏ, chưa từng giết ba người, kết quả 500 năm sau sẽ có kiếp nạn nhưng cuối cùng sẽ có một huyền quan, nếu chưa thoát khỏi dương thần, rất khó khăn để thực hiện hứa hẹn ba nghìn của giao trì. Bởi vì mặc dù ngươi có nghe thấy nhưng vẫn chưa chứng thực Bồ Đề. Có tâm tu mà chưa bỏ hết tham lai, có thân thì đã vào hiền, giận dữ khó trừ. Phải đến khi tích tụ tội lỗi, số phận tìm tới, hoặc đã cống hiến để phục vụ đất nước bằng thân xác phàm trần của mình, hoặc dựa vào tức giận mà tự rước lấy họa. Sinh tử luân hồi, tuần hoàn vô tận, nghiệp oan tựa đường thẳng, không xoay chuyển được. Ngô thật thương sót! Thương xót ngươi đi theo gió, chìm trong biển cay đắng từng ngày, dù trái tim trung thành nhưng lại không có chỗ dựa mỗi khi lang thang. Đặc biệt, theo mức độ nghiêm trọng của tai họa, tùy theo phẩm chất cao thấp, phong người thành tám vị Chính Thần, phân chia thành các bộ phận, phụ trách từng bộ phận, tuyên cáo thiên hạ, duy trì thiện ác trong thế gian, tố giác công lao hướng đi của Tam giới. May rủi đều do chính mình thực hiện, sinh tử từ nay ly khai, ngày trước có công, sẽ tuần tự mà đến. Nên tuân thủ nghiêm ngặt nội quy và quy chế, không nên tự làm càn làm bậy, tự rước lấy sai lầm, làm mất lòng người thân, luôn nắm giữ vật báu, nắm giữ tơ luân. Nguyên nhân do sắc ngươi, ngươi nên kính trọng!"

  Sau khi niệm xong, Khương Tử Nha cung kính đặt kim sắc lệnh lên bàn thờ, dùng Thần Tiên Đả đánh vào Phong Thần Bảng đang treo lủng lẳng cách một ngón tay. Phong Thần Bảng rung động mở ra, bên trái là ba chữ thiếp vàng Phong Thần Bảng, trên mặt bốn phía có đám mây vờn quanh, xung quanh trắng như ngọc.

  Khương Tử Nha hét lên: "Bách Giám bước lên phía trước nghe phong!"

  Bách Giám vội vàng bay lên Phong Thần Đài, cung kính quỳ xuống, chờ mong nhìn Khương Tử Nha.

  Khương Tử Nha hét lên: "Hôm nay được lệnh sắc phong của Thái Thượng và Nguyên Thủy: Bách Giám là Đại Soái của Hiên Viên hoàng đế, đã chiến đấu chống lại Xi Vưu, từng có công lao, bất hạnh chết ở Bắc Hải, hi sinh thân mình đền nợ nước, thật đáng khen cho lòng trung thành! Vẫn luôn bị oan ức Vưu Khả Mẫn. May mắn được phong thần, vì công lao trông giữ phong phú, đặc biệt phong thưởng bảo vật, an ủi linh hồn của ngươi. Nay ngươi được phong làm thần, trong tam giới tám vị thủ lĩnh và ba trăm sáu mươi lăm Thanh Phúc Chi Thần. Ngươi có hài lòng?”

  Bạch Giám kích động nói: "Đệ tử cung lĩnh pháp chỉ!"

  Phía trên Phong Thần Bảng, một dòng chữ đầy màu sắc xuất hiện: Thanh Phúc Chính Thần, Bách Giám.

  Y phục rách nát trên người Bách Giám hóa thành thần y, thân ảnh hư ảo của quỷ đột nhiên ngưng thật lại, trên người hắn toát ra thần uy, uy nghiêm chợt sinh ra.

  Bách Giám đứng dậy, cung kính cúi đầu, bay lên đám mây, nở rộ ra những tia sáng thần thánh.

  "Hoàng Thiên Hóa lên đài nghe phong!"

  Từ trong Phong Thần Bảng bắn ra một luồng ánh sáng, Hoàng Thiên Hóa người đầy máu tươi xuất hiện phía trên Phong Thần Đài, được phong Tam Sơn Chi Thần.

  Sau đó, Hoàng Phi Hổ được phong làm Đại Tề Nhân Thánh Đại Đế của Đông Nhạc Thái Sơn, đặt tên Đại Đế Nhân Thánh, trở về làm m Thần ở Địa Phủ.

  Sau đó phong Nhật Quang Bồ Tát và Nguyệt Quang Bồ Tát làm Đáp Thần của Lăng Tiêu phụ giúp chạy việc vặt lặt vặt.

  Tất cả các tướng sĩ của trại doanh Tây Kỳ đều được phong thần.

  Mặt trời đã lên tới đỉnh đầu, Khương tử Nha hét lớn: "Lôi Bộ Chính Thần lên đài thụ phong!"

  Hai mươi lăm tia sáng bắn ra từ Phong Thần Bảng, dừng ở phía trên Phong Thần Đài rồi hóa thành hai mươi lăm bóng người, đứng đầu là Văn Trọng, tức giận trừng mắt nhìn.

  Khương Tử Nha hét lên: "Văn Trọng quỳ xuống, nghe tuyên đọc Ngọc Hư Cung phong hào!"

  Tuy Văn Trọng bại trận mà chết nhưng lại anh dũng hăng hái, không chịu khuất phục với bất kỳ ai, sao lại chịu quỳ xuống được chứ? Hắn liền chỉ vào mũi của Khương Tử Nha mắng mỏ hét lên: "Lão đầu đã bạc còn bất tài! Tên trộm già râu ria! Loạn thần tặc tử, cũng dám để ta tôn thờ.” Khương Tử Nha mặt đỏ bừng tức giận, đây là thời khắc đỉnh cao hắn, sao có thể tha cho việc hỗn láo của Văn Trọng được chứ? Hắn quát: "Tìm đánh à!”

  Những đệ tử chung quanh nghe vậy cũng trợn trừng mắt nhìn, trong mắt ẩn hiện lên vẻ khinh thường, kẻ thất bại mà còn dám điên cuồng lên tiếng.

  Khương Tử Nha cầm Thần Tiên Đả trong tay mạnh mẽ đánh xuống.

  Ầm! Một trận sấm sét vang lên, áp lực đè nặng như Thiên lôi đánh xuống, trong lúc này Thần Tiên Đả của Khương Tử Nha không đánh nổi nữa.

  Một mảng sông núi thật lớn ở phía Đông xuất hiện giữa thiên và địa. Trong lúc đó, một pho tượng khổng lồ bằng kim loại sừng sững trên đỉnh núi cao chót vót. Tuy pho tượng bằng kim loại nhưng nó lại tăng thêm thần thái cho pho tượng, giống như thể nó có thể cất cánh bay cao bất cứ lúc nào .

  Chương 557: Ta vừa nghe thấy có người bảo đệ tử Tiệt Giáo ta quỳ bái?

  Lúc sau, một lỗ đen xuất hiện ở phía Bắc,trong hắc động phát ra ánh sáng rực rỡ đầy màu sắc, lờ mờ có thể nhìn thấy một con khổng tước đang giãy dụa ở trong đó.

  Tiếp theo, phía Nam xuất hiện một ngọn núi cao, trên đỉnh núi có một dòng suối trong vắt róc rách chảy, hai bóng người trên lưng đeo ngọn núi trên, gian khổ đứng thẳng.

  Sau đó, ở phía Tây có một bảo tháp bằng đá đứng vững, bảo tháp ‘ong ong’ run rẩy, từng tiếng va chạm ‘phanh phanh bang bang’ phát ra.

  Cuối cùng, bầu trời phía trên tế đàn đột nhiên thay đổi, biến thành hai màu âm dương, ba đạo thanh sắc quang mang lấp lánh trong hai màu âm dương trên không trung.

  Toàn bộ chúng đệ tử Xiển Giáo lập tức trừng to mắt, kinh hãi nhìn xung quanh, tất cả mọi người đều quen thuộc với mỗi một vị từng bị phong ấn trong đây, nói một cách không khách khí thì bất kỳ vị nào cũng có thể tiêu diệt toàn bộ Xiển Giáo và Phật Giáo, ở đây cũng không có ai có thể chống lại được bọn hắn, sao lúc này tất cả bọn hắn đều xuất hiện chứ? Không phải bọn hắn đã bị phong ấn rồi ư?

  Khương Tử Nha cũng trợn tròn mắt, Hỗn Độn Ma Thần vĩ đại ở trên cao, không phải ngài nói chỉ cần phong ấn thì bọn hắn chắc chắn sẽ không ra được ư? Sao bây giờ lại xuất hiện rồi? Chẳng lẽ pháp bảo mà đệ tử hiến tế không đủ nhiều sao? Nhưng mà đệ tử đã tận lực rồi!

  Khương Tử Nha không nhịn được mà vô thức nhìn về phía Phong Thần Bảng, nếu hiến tế cái này thì sao? Sau đó hắn vội vàng lắc đầu, ném cái ý niệm hoang đường này đi, sẽ chết đó!

  "Chiếp!" Một tiếng hót bén nhọn vang vọng khắp chân trời, đám chiến tướng Tây Kỳ ở phía dưới lập tức lảo đảo, hai tay bịt tai, thần sắc thống khổ.

  Trong nháy mắt, Đông Phương Thạch Chất Kim Điêu giang rộng hai cánh rồi phóng lên tận trời. Ầm! Toàn bộ hư ảnh sơn hà vỡ nát, Kim Điêu xông ra từ trong hư ảnh sơn hà vỡ vụn, ánh mắt như lôi nhìn xuống đông đảo chiến tướng Tây Kỳ ở phía dưới.

  Thân ảnh của Kim Điêu lóe lên trên không trung và hóa thành Vũ Dực Tiên, lãnh ngạo bất phàm, thân khoác hắc bào, áo choàng tung bay, công đức lấp lánh.

  Ầm! Hắc động ở phía Bắc cũng vỡ nát, một con Khổng Tước lộng lẫy xông ra từ hắc động vỡ vụn, ngũ thải thần quang sáng rực.

  Hắc động vỡ nát biến mất, quang mang lóe lên, Khổng Tước lại khôi phục hình người, hắn cũng khoác hắc bào, tay cầm quạt lông, tuấn mỹ cao ngạo, áo choàng tung bay, đây chính là trang phục của đại đội chấp pháp.

  Dưới một ngọn núi cao vút ở phía Nam, hai đạo thân ảnh đang khom người chậm rãi đứng thẳng, núi cao ùng ùng run rẩy và phủ đầy vết rạn.

  Ầm! Núi cao sụp đổ, hai thân ảnh xông ra khỏi đống đá vụn rồi đứng trên đám mây, một người là Ô Vân Tiên tay cầm Hỗn Nguyên Chùy, một người là Kim Cô Tiên đầu đội Kim Cô, cả hai đều trợn mắt nhìn Khương Tử Nha.

  Ở phía Tây, bảo tháp bằng đá cao vút ‘ầm ầm’ run rẩy. Đùng đùng đùng! Từng đạo minh châu xuyên qua bảo tháp khiến nó vỡ nát, Triệu Công Minh hiên ngang bước ra, minh châu xuay quanh người.

  Cuối cùng, bầu trời đen trắng trên Phong Thần Đài lặng lẽ tách ra, đen tụ về đen, trắng tụ về trắng, giống như hóa thành hai bầu trời hoàn toàn khác biệt, sau đó tất cả đều nhạt đi và biến mất.

  Tam Tiêu nương nương đứng giữa không trung lặng lẽ cúi đầu nhìn Khương Tử Nha.

  Ở phía dưới, đông đảo đệ tử Xiển Giáo đều trợn tròn mắt, cúi thấp đầu như ve sầu sợ mùa đông, khắp thiên địa lập tức trở nên tĩnh lặng.

  Đám người Văn Trọng vội vàng kinh hỉ bái lạy: "Chúc mừng chư vị sư thúc thoát nạn!"

  Trong lòng Khương Tử Nha không ngừng than thở, Hỗn Độn Ma Thần hại ta rồi! Hắn lập tức tươi cười xán lạn, nhìn quanh một lượt, sau đó thân thiết nói: "Xin chào chư vị sư huynh sư tỷ, đã lâu không gặp!"

  Triệu Công Minh hừ lạnh: "Ta vừa nghe thấy có người bảo đệ tử Tiệt Giáo ta quỳ bái?"

  Khương Tử Nha vội vàng lắc đầu: "Không đâu, hiểu lầm, tất cả chỉ là hiểu lầm mà thôi."

  Vân Tiêu lạnh giọng nói: "Khương Tử Nha, chúng ta đều ở đây rồi, nhanh chóng Phong Thần!"

  "A... được được!" Khương Tử Nha vội vàng chắp tay bái lạy, sau đó đứng lên, nhìn về phía Văn Trọng với nụ cười ôn hòa: "Văn Trọng đạo hữu, tuy chúng ta là đối thủ nhưng bần đạo vẫn xem ngươi như tri kỷ hảo hữu, vậy nên luôn cố gắng mưu cầu vị trí Lôi Bộ Chủ Thần giúp ngươi, đạo hữu cảm thấy thế nào?"

  Văn Trọng lạnh giọng nói: "Bại tướng làm gì còn mặt mũi đi trao đổi chứ? Ngươi cứ tuyên đọc là được."

  "Đạo hữu thật phóng khoáng!" Khương Tử Nha lập tức tán thưởng, sau đó lặng lẽ ngẩng đầu, liếc nhìn đám người trên không trung và thì thầm: "Nay phụng sắc mệnh của Thái Thượng Nguyên Thủy: Văn Trọng từng nhập danh sơn, chứng tu đại đạo, tuy đã nghe đến Nguyên Chi Quả mà chưa chứng đến Nhất Chi Đế, leo lên Đại La cũng vô duyên nhưng lại là nhân thần cực phẩm, là phụ tướng hai triều, tận trung bổ cổn, tuy kiếp vận sai khiến nhưng lại trinh liệt đến đau lòng.

  Nay đặc biệt lệnh cho ngươi làm Đốc Suất Lôi Bộ, hưng vân bố vũ, mong ngươi nuôi dưỡng vạn vật, giết nghịch trừ gian, thiện ác là do phúc họa, đặc biệt sắc phong ngươi làm Cửu Thiên Ứng Nguyên Lôi Thần Phổ Hóa Thiên Tôn, dẫn đầu hai mươi bốn thành viên ở Lôi Bộ, gọi mây hóa mưa, hộ pháp thiên quân, mau chóng thi hành. Khâm thử!"

  Chương 558: Khương Tử Nha liên tục bị điểm danh

  Mấy người Văn Trọng đều chắp tay làm lễ, sau đó đồng loạt đáp: "Xin lĩnh pháp chỉ!"

  Lôi Chấn Tử cũng bị liệt vào một trong số các Lôi Bộ Chính Thần, chịu sự quản lý của Văn Trọng, sợ rằng cuộc sống sau này của hắn sẽ không dễ chịu.

  Khương Tử Nha lại tiếp tục Phong Thần, mỗi một anh linh đi ra từ Phong Thần Bảng của đệ tử Tiệt Giáo đều cúi đầu với mấy người Triệu Công Minh và Khổng Tuyên trên không trung, sau đó mới tiếp nhận Phong Thần.

  Trong suốt quá trình, Khương Tử Nha đều nở nụ cười, đệ tử Xiển Giáo cũng không nói lời nào, bầu không khí có thể nói là cực kỳ hài hòa.

  Sau một hồi lâu, Phong Thần hoàn tất, cuối cùng có thân xác của các chiến tướng như Na Tra, Dương Tiễn, Ngao Bính, Dương Giao, Lý Tịnh và Đặng Thiền Ngọc được Phong Thần, Đát Kỷ và đám Tam Yêu của Hiên Viên Phần cũng được thụ phong vị trí Hồng Nương, làm phụ thần cho Nguyệt Lão khiến chúng tiên thần không ngừng hâm mộ.

  ...

  Chạng vạng tối, Phong Thần kết thúc, một tay Khương Tử Nha cầm Đả Thần Tiên, một tay cầm Phong Thần Bảng, hắn cung kính bái lạy tứ phương rồi cao giọng nói: "Đệ tử phụng sư mệnh xuống núi để độ lần lượng kiếp này, bây giờ Phong Thần đã xong, lượng kiếp đã hết, đệ tử phụng mệnh trả lại Phong Thần Bảng và Đả Thần Tiên!"

  Trên bầu trời, tường vân cuồn cuộn, tiên nhạc vang lên, hai tôn thân ảnh vĩ đại xuất hiện tại tầng mây trên bầu trời nhìn xuống vạn cổ hồng hoang.

  Hạo Thiên mặc long bào, không giận mà uy, sau lưng là Vạn Đạo Thần Luân chiếu rọi chư thiên.

  Ở bên cạnh, Dao Trì mặc phượng bào, ung dung quý phái, phía sau lại là Cửu Thiên Thần Luân tỏa ra thần huy.

  Hạo Thiên Thượng Đế đưa tay chộp lấy, Phong Thần Bảng và Đả Thần Tiên hóa thành hai đạo quang mang, bay thẳng lên trên rồi rơi vào trong tay hắn.

  Âm thanh uy nghiêm của Hạo Thiên vang vọng trong thiên địa: "Chúng thần quy vị!"

  Chúng thần vừa được sắc phong lập tức hóa thành từng đạo kim quang rồi phóng lên cao, xẹt qua bầu trời hồng hoang giống như muôn vì sao băng chảy ngược, vô số chúng sinh đều ngẩng đầu quan sát.

  Thân ảnh của Hạo Thiên Thượng Đế và Dao Trì Vương Mẫu dần nhạt đi và biến mất không thấy.

  Triệu Công Minh vung tay áo nói: "Chư vị sư đệ, Phong Thần đã xong, chúng ta cũng đi thôi!"

  Đám người Kim Bằng và Khổng Tuyên gật đầu, thân ảnh lóe lên rồi biến mất. Khương Tử Nha đứng trên tế đàn trống rỗng thở dài một hơi, lượng kiếp kết thúc, chúng thần quy vị nhưng ta nên đi đâu?

  Bây giờ có thực lực Kim Tiên, Khương Tử Nha đã sớm không còn coi trọng hồng trần phú quý, hắn muốn đi nơi nào đó tìm kiếm pháp bảo, tiếp tục hiến tế, tiếp tục gia tăng thực lực.

  "Tử Nha, đến Linh Tựu Sơn gặp ta." Đột nhiên một giọng nói già nua vang lên bên tai Khương Tử Nha.

  Khương Tử Nha sững sờ, Nhiên Đăng lão sư tìm ta làm gì?

  "Tử Nha sư đệ, mời đến Cửu Cung Sơn một lát."

  Là Phổ Hiền sư huynh!

  "Tử Nha sư đệ, mời đến Phổ Đà Sơn một chuyến."

  Là Từ Hàng sư huynh!

  "Tử Nha sư đệ, đến Ngũ Long Sơn gặp ta."

  Là Văn Thù Quảng Pháp Thiên Tôn!

  Từng đạo âm thanh liên tiếp vang lên bên tai Khương Tử Nha.

  Trong lòng Khương Tử Nha dần dần cảm thấy khủng hoảng, xong rồi, xong đời rồi, chắc chắn chư vị sư huynh tìm ta vì linh bảo nhưng Thần Ma Chi Chủ vốn là do ta bịa ra! Linh bảo đã sớm bị hiến tế cho Hỗn Độn Ma Thần rồi, làm sao tìm pháp bảo về bây giờ?

  Trong lúc bối rối, trong đầu Khương Tử Nha hiện lên một ý niệm, hay là cứ nói thật với mấy vị sư huynh, sau đó đợi xử trí?

  Không được, bọn hắn sẽ giết ta mất! Ta không thể ngồi chờ chết được, ta phải tự tìm đường sống, hiện tại nên đi đâu đây? Hay là đi cầu cứu lão sư? Nhưng lão sư đi Hỗn Độn rồi! Trong đầu vô thức hiện lên một chỗ, Côn Luân Sơn, mặc dù lão sư đã đi nhưng dù sao Côn Luân Sơn cũng là đạo tràng của người, bọn hắn sẽ không dám giết ta ở địa bàn của lão sư, đúng không?

  Khương Tử Nha hạ quyết tâm, cung kính bái lạy tứ phương, sau đó cười nói: "Chư vị sư huynh đợi một lát, ta sẽ đến ngay!"

  Sau khi bái lạy, hắn thu hồi Phong Thần Đài rồi hóa thành khói vàng nhập vào mặt đất, nhanh chóng dùng Độn Thổ chi pháp trốn về phía Côn Luân Sơn.

  ...

  Ở bên kia, chúng thần đã trở về Thiên Đình, bên trong Lăng Tiêu Bảo Điện, Hạo Thiên và Dao Trì ngồi ngay ngắn trên chủ vị, uy nghiêm phóng khoáng.

  Ở phía dưới, chúng thần chắp tay bái lại, âm thanh to lớn vang lên: "Tán dương Hạo Thiên Thượng Đế, tán dương Dao Trì Vương Mẫu."

  Hạo Thiên khẽ nhấc tay, uy nghiêm nói: "Chúng ái khanh bình thân!"

  Chúng thần đứng dậy, chia ra hai bên.

  Trong Lăng Tiêu Bảo Điện, đông đảo đệ tử Tiệt Giáo đều đã chấp nhận số mệnh, mặc dù vẫn lạc trên bảng, phải tuân theo hiệu lệnh của Thiên Đình nhưng bọn hắn lại tránh được cái chết, mãi nhận bảo lục, luôn cầm tơ quan.

  Quan trọng nhất chính là rốt cuộc bọn hắn cũng thoát khỏi đại đội chấp pháp, rốt cuộc cũng không cần sống trong sợ hãi nữa, bọn hắn đã trở thành thần chỉ, được chúng sinh bái lạy, muốn làm cái gì thì làm cái đó. Ôi, nếu nghĩ như thế thì việc này chưa chắc đã không phải chuyện tốt.

  Không ít thần linh đều nở nụ cười, trong lòng âm thầm đắc ý, sau này khi đã trở thành thần linh, thần uy cuồn cuộn, được tín đồ cúng bái và có thể vận chuyển thiên địa, chắc chắn bọn hắn phải đến trước mặt đại đội chấp pháp ngày trước để diễu võ giương oai một phen.

  Chương 559: Sắc lệnh của Nguyên Thủy Thiên Tôn

  Ù! Bên ngoài Lăng Tiêu Bảo Điện phát ra những tiếng kêu chấn động, sau đó có mấy thân ảnh hiển lên, đó là bốn người Bạch Cẩm, Nam Cực Tiên Ông, Thái Ất Chân Nhân và Bá Ấp Khảo.

  Bốn người hạ xuống phía trước đại điện rồi đi vào Lăng Tiêu Bảo Điện, tất cả chúng thần đều quay đầu nhìn lại, sau khi thấy Bạch Cẩm thì không nhịn được mà giật giật mí mắt.

  Hạo Thiên Thượng Đế nhìn bốn người bằng khuôn mặt vô cảm, âm thanh to lớn vang lên: "Các ngươi chưa được Phong Thần, tại sao đến đây?"

  Thái Ất Chân Nhân và Nam Cực Tiên Ông đều không nói lời nào, thần sắc bình tĩnh.

  Bá Ấp Khảo khó giấu được vẻ mừng rỡ, kích động đến không thể kiềm chế được.

  Bạch Cẩm liếc nhìn Hạo Thiên, sư thúc cứ yên tâm, đừng nóng vội.

  Bạch Hạc đồng tử giơ cao sắc chỉ vàng óng, từ bên ngoài bước vào Lăng Tiêu Bảo Điện rồi đứng giữa đại điện nói: "Phụng sắc lệnh của Nguyên Thủy Thiên Tôn, bởi vì Thiên Đình vô cùng quan trọng, sợ Thiên Đế khó đảm đương nổi nên đặc biệt sắc phong Tứ Ngự trợ giúp Thiên Đế vận hành nhật nguyệt sơn hà.

  Phong Bạch Cẩm làm Câu Trần Thượng Cung Thiên Hoàng Đại Đế, thống lĩnh Yêu tộc, chủ trì những việc có liên quan đến quân đội ở nhân gian.

  Phong Thái Ất làm Đông Cực Thanh Hoa Đại Đế, có thể dẫn độ vong hồn khổ cực đi đầu thai.

  Phong Nam Cực Tiên Ông làm Nam Cực Trường Sinh Đại Đế, chấp chưởng sự biến đổi khí hậu bốn mùa.

  Phong Bá Ấp Khảo làm Trung Thiên Tử Vi Bắc Cực Thái Hoàng Đại Đế, chấp chưởng thiên kinh địa vĩ và dẫn dắt các vì sao. Khâm thử!"

  Bạch Cẩm, Nam Cực Tiên Ông, Thái Ất Chân Nhân và Bá Ấp Khảo đều chắp tay bái lạy, sau đó cung kính nói: "Xin lĩnh pháp chỉ của Nguyên Thủy Thiên Tôn!"

  Sắc chỉ vàng óng trong tay Bạch Hạc đồng tử lập tức hóa thành bốn đạo kim quang, sau đó bay ra rơi trên người Bạch Cẩm, Nam Cực Tiên Ông, Thái Ất Chân Nhân và Bá Ấp Khảo, quang mang chợt lóe, long bào Thiên Đế đã khoác lên người bọn hắn.

  Khí tức hùng hậu trên người Bá Ấp Khảo không giấu được mà quét ra ngoài, uy thế của Đại La Kim Tiên áp đảo Lăng Tiêu Bảo Điện.

  Chúng thần lập tức xôn xao, trợn mắt há mồm nhìn bốn tôn Thiên Đế mặc đế bào trong đại điện, có thêm bốn tôn Thiên Đế sao? Bọn hắn không nhịn được mà nhìn Hạo Thiên Đại Đế trên chủ vị, sắc mặt cổ quái, trong lòng không ít thần linh đều có suy nghĩ khác.

  Trên chủ vị, Hạo Thiên Thượng Đế có thể cảm nhận được rất rõ quyền hành thuộc về mình đã bị phân ra một phần, tuy nhiên hắn lại muốn tạ ơn Nguyên Thủy sư huynh, nếu không thì Bạch Cẩm sư điệt thân yêu cũng không thể đi vào Thiên Đình được, Hạo Thiên mỉm cười nói: "Bốn vị Đại Đế, mời ngồi!"

  Hai bên trái phải ở phía dưới chủ vị của Ngọc Đế đều có thêm hai chiếc ghế đế, bốn người Bạch Cẩm bay lên rồi ngồi xuống đó.

  Chúng thần phía dưới lập tức trở nên nghiêm nghị.

  Bạch Cẩm vừa cười vừa nói: "Hôm nay chúng thần quy vị, Thiên Đình cũng nên lập quy tắc."

  Sau đó hắn đứng dậy, chắp tay thi lễ về phía chủ vị: "Bệ hạ, ta muốn lập mấy thần vị."

  Hạo Thiên Thượng Đế gật đầu mỉm cười: "Mời nói!"

  Bạch Cẩm đứng dậy, quay người nhìn xuống và quát: "Đại đội chấp pháp ở đâu?"

  Sáu đạo quang mang từ bên ngoài tiến vào, sau đó rơi xuống đại điện và hiện hình, đó chính là sáu người Triệu Công Minh, Vân Tiêu, Kim Bằng, Khổng Tuyên, Ô Vân Tiên và Kim Cô Tiên, ai cũng mặc đồng phục của đại đội chấp pháp đứng thành một hàng, uy phong lẫm liệt.

  Toàn bộ chúng thần trong đại điện đều không nhịn được mà lùi về sau hai bước, trong lòng bất an, tại sao đại đội chấp pháp lại tới đây? Sau khi lượng kiếp đi qua, không phải bọn hắn nên nhìn lại tu hành sao? Còn tới Thiên Đình làm gì? Chúng ta đều đã thảm như vậy rồi mà vẫn không buông tha sao?

  Bạch Cẩm đứng ở phía trên, uy nghiêm nói: "Sắc phong Triệu Công Minh, Vân Tiêu, Kim Bằng, Khổng Tuyên, Ô Vân Tiên và Kim Cô Tiên làm Chấp Pháp Thiên Thần chấp chưởng Tư Pháp Thần Điện, giám sát tam giới."

  Triệu Công Minh, Vân Tiêu, Kim Bằng, Khổng Tuyên, Ô Vân Tiên và Kim Cô Tiên cùng đồng loạt chắp tay kêu: "Vâng!"

  Chúng thần xung quanh đều thuần thục nở nụ cười nịnh hót, trong lòng lại âm thầm than thở, bọn hắn chỉ cảm thấy trước mắt đã biến thành màu đen, tương lai vô cùng tăm tối.

  Bạch Cẩm tiếp tục nói: "Thân Công Báo!"

  Trong đại điện hoàn toàn yên tĩnh.

  Thái Bạch Kim Tinh ra khỏi đội ngũ, cung kính chắp tay thi lễ: "Khởi bẩm Câu Trần Đại Đế, Thân Công Báo thụ phong Phân Thủy Tướng Quân, không có phẩm giai trên người nên không thể tiến vào Lăng Tiêu Bảo Điện."

  Bạch Cẩm quay đầu nhìn về phía chủ vị: "Bệ hạ, Thân Công Báo là nhân tài hiếm có, làm Phân Thủy Tướng Quân rất lãng phí, ta muốn đề bạt hắn làm Ngoại Giao Thần, bệ hạ nghĩ như thế nào?"

  Dao Trì ở bên cạnh hỏi: "Như thế nào là Ngoại Giao Thần?"

  "Ngoại Giao Thần, ý trên mặt chữ, chính là thần linh phụ trách việc đối ngoại và giao thiệp của Thiên Đình ta."

  Hạo Thiên Thượng Đế gật đầu, vừa cười vừa nói: "Cứ làm theo ý của ngươi. Thái Bạch Kim Tinh viết chỉ, phong Thân Công Báo làm Ngoại Giao Thần."

  Thái Bạch Kim Tinh chắp tay thi lễ đáp: "Vâng!"

  Hạo Thiên Thượng Đế đứng dậy, cười ha hả nói: "Chư thần quy vị, khắp chốn vui mừng, ba ngày sau, ta sẽ mở Hội Bàn Đào ở Dao Trì, mời chư vị ái khanh đến tham gia."

  Tất cả thần linh đều chắp tay thi lễ đáp: "Vâng!"

  Hạo Thiên Thượng Đế vung tay áo: "Bãi triều!"


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận