Chương 135
Tất cả chư thần đều lần lượt rời đi.
Bạch Cẩm cũng đứng dậy đi về phía mấy người trong đại đội chấp pháp.
Hạo Thiên Thượng Đế lập tức nói: "Bạch Cẩm, xin dừng bước."
Bạch Cẩm dừng chân: "Triệu Công Minh, ngươi dẫn bọn hắn về Tam Quang Tiên Đảo trên Đông Hải trước đi."
Triệu Công Minh gật đầu rồi dẫn đám Vân Tiêu xoay người rời khỏi.
Bạch Cẩm, Hạo Thiên Thượng Đế và Dao Trì Kim Mẫu cùng đi về phía Dao Trì Thánh Địa.
Bạch Cẩm áy náy nói: "Sư thúc, hôm nay đắc tội rồi."
Hạo Thiên cười ha hả: "Đắc tội gì chứ? Như thế lại là chuyện tốt!"
Dao Trì nhíu mày: "Nguyên Thủy sư huynh lập Tứ Ngự phân chia quyền hành của ngươi, sao có thể coi là chuyện tốt được?"
Hạo Thiên cười ha hả: "Nguyên Thủy sư huynh đưa Bạch Cẩm sư điệt tới, đây không phải chuyện tốt thì là gì? Có Bạch Cẩm sư điệt ở đây, chúng thần Thiên Đình sẽ được ổn định."
Lúc này, Dao Trì Kim Mẫu mới nở nụ cười: "Đúng vậy, quả thật phải đa tạ Nguyên Thủy sư huynh về điều này, trước kia ta mời sư điệt gia nhập Thiên Đình mà sư điệt còn từ chối đủ đường."
Hạo Thiên cười ha ha: "Như thế chứng tỏ Bạch Cẩm sư điệt vẫn có duyên với Thiên Đình chúng ta!"
"Ngày sau phải nhờ sư thúc quan tâm nhiều hơn rồi."
Hạo Thiên vui vẻ nói: "Tới Thiên Đình chính là tới nhà mình. Đi, cùng uống một chén với sư thúc ta."
"Đa tạ sư thúc."
"Ha ha! Không cần khách khí!"
Trên bàn rượu, Bạch Cẩm trả lại Hạo Thiên Kính rồi lại cảm tạ một phen, lần này nếu không phải Hạo Thiên sư thúc cho mượn Hạo Thiên Kính thì Phong Thần lượng kiếp thật sự rất khó mưu đồ.
Sau khi uống rượu ở Dao Trì xong, Bạch Cẩm lập tức hạ giới, trở lại Tam Quang Tiên Đảo trên Đông Hải.
Hiện tại khắp nơi trên Tam Quang Tiên Đảo đều cực kỳ ầm ĩ, Triệu Công Minh, Tam Tiêu, Kim Bằng, Khổng Tuyên, Thạch Cơ, Cô Lương, Vu Chi Kỳ, Long Cát và Tinh Vệ đều đã trở về, bọn hắn ngồi trên một cây nấm lớn nói chuyện trời đất, nghị luận vô cùng sôi nổi.
Một đạo quang mang bắn xuống, Bạch Cẩm bước ra từ trong quang mang.
Cả đám lập tức yên tĩnh lại, tất cả đều chắp tay thi lễ nói: "Bái kiến sư huynh!"
Bạch Cẩm cũng chắp tay đáp lễ: "Bái kiến chư vị sư đệ sư muội!"
Mọi người đứng dậy, tất cả đều nhìn về phía Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm nhìn quanh một lượt rồi cảm khái nói: "Thiên ý khó tránh! Cuối cùng Tiệt Giáo ta vẫn bại, cũng may các ngươi đều ở đây, về sau vẫn còn cơ hội để lập lại Tiệt Giáo."
Tất cả mọi người đều trở nên buồn bã, mặc dù bọn hắn đã an toàn độ kiếp nhờ mưu đồ của sư huynh nhưng hiện tại nhà đã không còn. Trước khi bị phong ấn, Vạn Tiên Triều Bái của Tiệt Giáo đã tái thế thành tiên, Tiệt Giáo cũng đã sụp đổ, biến hóa thật sự quá lớn.
Vân Tiêu lo lắng hỏi: "Sư huynh, sư tôn vẫn khỏe chứ?"
Những người còn lại đều nhìn về phía Bạch Cẩm, Tiệt Giáo sụp đổ, khí vận tan hết, làm sao sư tôn có kết quả tốt được?
"Sư phụ đang ở Hỗn Độn Vũ Dư Thiên, ngoại trừ tâm trạng không tốt thì những cái khác đều ổn, mỗi ngày người đều kêu gào muốn quyết đấu với Nhị sư bá."
Kim Bằng vô thức nói: "Ồ! Sư phụ không sao!"
Những người khác cũng đều yên lòng, sư tôn vẫn còn tâm trạng quyết đấu, xem ra cho dù là thân thể hay là tâm lý thì đều không có gì đáng ngại.
Khổng Tuyên hỏi: "Sư huynh, trước đó chúng ta phát hiện địa hình hiện tại của hồng hoang có sự thay đổi rất lớn, không biết nguyên nhân là gì?"
Mọi người đều nhìn về phía Bạch Cẩm.
"Năm tôn Thánh Nhân bao gồm Thái Thượng sư bá, Nguyên Thủy sư bá, sư phụ của chúng ta, Tiếp Dẫn Thánh Nhân và Chuẩn Đề Thánh Nhân đại chiến trong Tru Tiên Trận, cuối cùng Tru Tiên Trận bị phá, uy lực còn sót lại hủy diệt hồng hoang khiến sinh linh đồ thán, may nhờ có Đạo Tổ xuất hiện kịp mới bình ổn được lần hạo kiếp này và phân chia tam giới."
Đột nhiên mọi người trừng to mắt, bọn hắn không khỏi sợ hãi, Phong Thần lượng kiếp lại có thể biến đổi hồng hoang đến mức này sao? Dư ba của cuộc đại chiến giữa các Thánh Nhân suýt chút nữa đã làm hồng hoang sụp đổ, tình cảnh khi đó chắc chắn vô cùng hủy thiên diệt địa, thậm chí còn đáng sợ hơn cả Vu Yêu lượng kiếp.
Bọn hắn đều cảm thấy may mắn, may có sư huynh cứu giúp, nếu không dưới đại chiến như vậy, không ai có thể chắc chắn sẽ bảo toàn được bản thân.
Bạch Cẩm tiếp tục nói: "Về sau Tây Giáo hấp thu khí vận của Tiệt Giáo, trở thành Đại Thừa Phật Giáo, sau đó tách khỏi Huyền Môn ra ngoài tự lập, uy thế hiện tại vô cùng mạnh mẽ. Bây giờ khí vận của Tiệt Giáo đã tiêu tan, không thể che chở cho các ngươi được nữa, ta bảo các ngươi gia nhập Thiên Đình cũng vì muốn các ngươi mượn khí vận của Thiên Đình để tu hành, mặc dù Thiên Đình không phải đại giáo của Thánh Nhân ở hồng hoang nhưng lại là chính phái của tam giới, khí vận vô cùng thâm hậu, chỉ cần Thiên Đình hưng thịnh thì sẽ không thua kém các đại giáo của Thánh Nhân, các ngươi cũng có thêm đất dụng võ."
Triệu Công Minh cảm kích nói: "Đa tạ sư huynh mưu đồ giúp chúng ta, chúng ta chắc chắn sẽ ứng phó hết mình, sẽ không khiến sư huynh ngài mất mặt."
"Phần lớn chúng thần ở Thiên Đình đều là đệ tử của Tiệt Giáo ta, hẳn là các ngươi sẽ dễ dàng quản lý, cũng sẽ không có chỗ nào khó xử, cho dù có thì vẫn còn có ta ở đây!"
Chương 561: Vũ Chi Kỳ làm Câu Trần Đại Đế
Đám người Triệu Công Minh và Khổng Tuyên cùng nhau chắp tay bái lạy, sau đó cảm kích nói: "Đa tạ sư huynh!"
"Những gì nên nói đều đã nói, về cơ bản thì tình huống hiện tại chính là như vậy, về sau mấy người Triệu Công Minh sẽ làm Tư Pháp Thiên Thần, chấp pháp tam giới. Thạch Cơ, Cô Lương, các ngươi cũng đến Thiên Đình làm thuộc thần ở Câu Trần Cung ta."
Tất cả mọi người đều đáp: "Vâng!"
Long Cát có chút đắc ý nói: "Chư vị sư thúc đừng sợ, khi đến Thiên Đình, ta sẽ bảo kê cho các ngươi."
Vân Tiêu mỉm cười: "Vậy thì đa tạ tiểu sư điệt."
Long Cát cười hì hì: "Nên như vậy."
Vu Chi Kỳ vội vàng kêu lên: "Còn ta? Ta thì sao?"
Bạch Cẩm nói: "Ta làm Câu Trần Đại Đế, chấp chưởng chiến sự trong thiên địa, ta phong ngươi làm Thần Hầu Tướng Quân, giúp ta chấp chưởng thiên binh thiên tướng."
Vu Chi Kỳ tỏ vẻ mừng rỡ: "Ta cũng thành tướng quân rồi? Còn là thần tướng sao?"
Bạch Cẩm gật đầu, vừa cười vừa nói: "Làm thần tướng của Thiên Đình đủ để bảo toàn sự an nguy cho ngươi."
Vu Chi Kỳ vò đầu bứt tai, vô cùng phấn khởi: "Đa tạ bệ hạ, đa tạ bệ hạ!"
Vẻ mặt Bạch Cẩm có chút cổ quái, đây là lần đầu tiên hắn được người khác gọi là bệ hạ, không được quen cho lắm.
Bạch Cẩm vung tay lên, từng tấm ngọc phù xuất hiện trước mặt mọi người: "Tiệt Giáo đã bị sư tôn phong ấn, ngọc phù này là pháp lệnh xuất nhập Tiệt Giáo, mỗi người các ngươi nhận lấy một cái, vào tiên đảo thu dọn đồ đạc rồi đi Thiên Đình!"
Mọi người đồng loạt đáp: "Vâng!" Sau đó mỗi người nhận lấy một tấm ngọc phù, thân ảnh lóe lên và biến mất không thấy, chỉ để lại Long Cát và Tinh Vệ.
Bạch Cẩm xua tay nói: "Các ngươi cũng đi thu dọn đi!"
Long Cát và Tinh Vệ gật đầu rồi đi về phía Thủy Lập Phương Đạo Cung của mình.
Bạch Cẩm đứng bên cạnh Tam Quang Tiên Đảo, cảm khái nói: "Có thể thay đổi những chuyện nhỏ nhưng tình hình chung thì rất khó!"
Một lát sau, từng đạo thân ảnh rời khỏi Tiệt Giáo, hóa thành từng đạo hồng quang vọt lên trời.
...
Tại Đông Hải Thủy Tinh Cung, Ngao Quảng nóng nảy vuốt râu, dạo bước trong đại điện.
Một nữ tử trung niên từ bên cạnh đi tới, tỏ vẻ không vui: "Dù gì ngươi cũng đường đường là một vị Long Vương, sao lại dễ kích động thế?"
Ngao Quảng dừng bước, sốt ruột nói: "Phu nhân, nàng không biết đấy thôi!
Trước đó bởi vì Tiệt Giáo an cư tại Đông Hải chúng ta, hơn nữa phu quân ta đây lại có quan hệ mật thiết với đệ tử ngoại môn đứng đầu Tiệt Giáo, có thể nói là vô cùng hăng hái, trong khoảng thời gian đó, ta đã đắc tội với không ít người, hiện tại Tiệt Giáo không còn, Bạch Cẩm lão đại cũng đi rồi, bọn hắn chắc chắn sẽ quay lại tìm ta gây rối!"
Long Hậu hừ lạnh tỏ vẻ bất mãn: "Đắc ý vênh váo chính là dành cho Long tộc như ngươi, lúc trước Phụ vương ngươi dạy ngươi như vậy sao?"
"Lão đầu tử nói rất đúng, làm rồng phải không biết xấu hổ, làm việc không nên mạo hiểm, chỉ cần sống lâu thì việc gì cũng đạt được. Nhưng tại sao ta phải nghe hắn?"
Long Hậu tiến lên, gõ mạnh vào đầu Ngao Quảng, sau đó nổi nóng nói: "Vậy ngươi đúng là đáng đời. Nói mau, rốt cuộc ngươi đã đắc tội ai?"
"Để ta nghĩ lại xem!" Ngao Quảng trịnh trọng bẻ ngón tay đếm: "Có Nam Hải Long Vương Ngao Khâm, Bắc Hải Long Vương Ngao Thuận, có Tây Hải Long Vương Ngao Nhuận, còn có Thiên Long Bát Bộ Vương Ngao Hán của Phật Giáo, Huyết Hải Tu La Long Vương Ngao Minh, Bắc Câu Lô Châu Đại Trạch Long Vương Ngao La, Mộc Long Vương Ngao Sâm của Vô Tẫn Thụ Hải, Tiểu Long Vương Ngao Thánh của Bích Ba Đàm..."
Cả hai tay duỗi ra cũng không đếm hết được, Ngao Quảng trừng mắt, buồn bã và khó tin nói: "Sao ta lại đắc tội với nhiều đối thủ như vậy?"
Long Hậu đưa tay, vặn lỗ tai Ngao Quảng thật mạnh, sau đó tỏ vẻ giận dữ: "Sao ta lại gả cho một tên Long Vương không bao giờ bớt lo như ngươi chứ?"
Ngao Quảng bịt lỗ tai kêu đau: "Ôi chao! Đau! Đau! Đau! Phu nhân mau buông tay, ta biết sai rồi, về sau ta sẽ thay đổi, chắc chắn sẽ thay đổi."
Long Hậu véo Long Quảng thật mạnh làm hắn kêu gào 'au áu' thảm thiết mới buông tay. Nàng tức giận nói: "Tốt hơn hết là ngươi phải biết điều chút. Ngươi đã đắc tội Long tộc, nếu ngươi đi nhận lỗi thì bọn hắn sẽ nể mặt Thanh Long Giới mà không làm gì quá đáng."
Ngao Quảng nói lí nhí: "Ờ thì, phu nhân à, ta còn có một việc muốn nói với ngươi. Thật ra ta còn nói với bằng hữu một câu."
"Ngươi đã nói gì?"
"Đừng nói Long Vương không có bảo bối."
"Bằng hữu nào?"
"Bằng hữu quen biết sơ sơ."
Long Hậu trợn đôi mắt cá chết trừng Ngao Quảng, khóe miệng khẽ run lên, cuối cùng nàng chẳng nói chẳng rằng mà xoay người đi ra ngoài.
Ngao Quảng vội vàng đuổi theo hỏi: "Phu nhân, phu nhân, ngươi đi đâu thế?"
"Về Thanh Long Giới."
"Đừng mà phu nhân! Ngươi đi rồi ta biết phải làm sao?"
Ngao Quảng cố gắng níu giữ, ôm đùi Long Hậu không buông tay, bị nàng kéo lê trên sàn nhà.
...
Ở một nơi khác, đám người Bạch Cẩm trở về Thiên Đình và lập một tòa Câu Trần Thần Cung trên Thiên Đình. Một khu kiến trúc rộng lớn bao quanh Câu Trần Điểu Sào Thần Điện là nhà của chúng thần dưới trướng Câu Trần, hiện tại đã có lác đác người ở.
Đám người Triệu Công Minh cũng vào Tư Pháp Thần Điện đảm nhiệm các chức vụ.
Chương 562: Kim Bằng bị nhốt
Một ngày sau, Thiên Đình đã bước vào vận hành bình thường, chúng thần ai về chỗ nấy thực hiện thần chức của mình.
Nhóm Bạch Cẩm, Vân Tiêu, Thạch Cơ và Cô Lương chơi mạt chược trong hoa viên bên trong Câu Trần Thần Cung.
Một đạo kim quang lóe lên, Kim Bằng xông thẳng vào Nam Thiên Môn rồi bay về phía Câu Trần Thần Cung. Dọc đường hắn tỏa ra khí tức mênh mông khiến chúng thần sợ hãi ngẩng đầu nhìn.
Triệu Công Minh, Ô Vân Tiên, Kim Cô Tiên cùng đi ra ngoài Tư Pháp Thần Điện.
Ô Vân Tiên thắc mắc: "Chuyện gì thế nhỉ? Chẳng phải Kim Bằng và Khổng Tuyên đều về Chu Tước Giới ư? Sao chỉ có Kim Bằng trở lại? Lại còn hốt hoảng như vậy?"
Triệu Công Minh nặng nề nói; "E là đã xảy ra chuyện. Chúng ta đi thôi, tới Câu Trần Điểu Sào Thần Điện."
Đám Triệu Công Minh cũng bay tới Điểu Sào Thần Điện.
Kim Bằng vừa xông vào Điểu Sào Thần Điện vừa hoảng hốt hét to: "Sư huynh, xảy ra chuyện rồi, cứu mạng!"
Đám Bạch Cẩm lập tức đứng phắt dậy. Nhóm Long Cát và Tinh Vệ đang tu luyện ở cung điện bên cạnh cũng sang tụ họp.
Kim Bằng đáp xuống trước mặt mọi người, há hốc miệng thở hổn hển.
Bạch Cẩm thấy dáng vẻ hoảng sợ của Kim Bằng không phải giả, hơn nữa không thấy Khổng Tuyên đâu, tức thì lòng nặng trĩu. Lẽ nào Thánh Nhân Phật giáo không từ bỏ ý đồ, vẫn ra tay với Khổng Tuyên?
Đám người Triệu Công Minh, Điểu Sào Thần Điện cũng xông tới.
Bạch Cẩm hỏi thẳng: "Kim Bằng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Khổng Tuyên đâu rồi?"
"Sư huynh, có điểu lệnh, Đại ca của ta bị nhốt rồi!"
Triệu Công Minh thốt lên đầy kinh ngạc: "Gì cơ? Tu vi của Khổng Tuyên cao nhất trong đám chúng ta, trong hồng hoang ai có thể nhốt hắn?"
Ô Vân Tiên nổi giận: "Bọn hắn thật sự cho rằng Tiệt Giáo sụp đổ thì chúng ta dễ bắt nạt ư? Kim Bằng, kẻ nào nhốt Khổng Tuyên? Chúng ta lập tức đi sống mái với hắn!"
Những người khác đều nhìn Kim Bằng, trong mắt bừng bừng lửa giận.
Ngay cả Bạch Cẩm cũng sinh lòng giận dữ. Tiệt Giáo vừa mới sụp đổ đã có kẻ dám giam giữ Khổng Tuyên, đối phương đang vả mặt chúng ta đây mà. Nhất định phải trả lại một đòn lôi đình, cho dù phải cầu xin Hạo Thiên tiểu sư thúc ra tay cũng chẳng ngại.
Kim Bằng trả lời ngay: "Là Chu Tước Thánh Tôn!"
Hix! Đám người đang tức giận lập tức như bị dội một chậu nước lạnh. Chu Tước Thánh Tôn à? Khẳng định là bọn hắn không đánh lại. Hơn nữa với quan hệ giữa Khổng Tuyên và Chu Tước Thiên Nữ, đây cũng là chuyện nhà bọn hắn, thế thì quản làm sao được?
Vân Tiêu ngạc nhiên hỏi: "Theo ta biết thì Chu Tước Thánh Tôn và Phượng Mẫu là tỷ muội rất hợp cạ, sao nàng lại giam giữ Khổng Tuyên? Lẽ nào các ngươi đã trắng trợn chém giết ở Chu Tước Giới?"
Kim Bằng có hơi xấu hổ: "Sau khi đến Chu Tước Giới ta mới biết tin trước Phong Thần, Chu Tước Thiên Nữ Tử Dao đã để lại một quả trứng Khổng Tước ở Chu Tước Giới."
Mọi người trợn tròn mắt, Chu Tước Thiên Nữ sinh trứng Khổng Tước rồi ư? Của ai nhỉ? Trong đầu mọi người bất giác nghĩ đến một nhân ảnh: Khổng Tuyên.
Ô Vân Tiên ngẩn ra giây lát rồi cười ha ha: "Lẽ nào quả trứng Khổng Tước đó là của Khổng Tuyên?"
Kim Bằng gật đầu lia lịa, giọng điệu sốt ruột: "Vì vậy mới ra điểu lệnh đó!"
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, Khổng Tuyên ra tay không khỏi quá nhanh rồi đấy!
Triệu Công Minh khẽ lắc đầu, bực mình bảo: "Ta thật sự không nhìn ra Khổng Tuyên lại là hạng người này, thật là!"
Bạch Cẩm bật cười ha hả: "Chuyện vui, đây là chuyện vui mà!"
Vân Tiêu cười khẽ: "Nói vậy chẳng phải là ta sắp làm sư cô rồi sao?"
Ô Vân Tiên cười sang sảng: "Trước tiên xin chúc mừng Khổng Tuyên sư đệ, ta rất mong được thấy tiểu sư điệt này."
Triệu Công Minh lên tiếng: "Sau này tiểu sư điệt ra đời, những người làm sư thúc chúng ta sẽ chăm sóc hắn, nhất định phải dạy dỗ hắn trở thành cường giả đứng đầu hồng hoang."
Kim Bằng tỏ vẻ nuối tiếc: "Chu Tước Thánh Tôn đã xem rồi, là một bé Khổng Tước mái."
Vân Tiêu mỉm cười: "Vậy thì để ta dạy, chắc chắn có thể dạy nàng trở thành nữ tiên đứng đầu thế hệ trẻ của hồng hoang."
Long Cát hào hứng góp vui: "Ta nữa, ta nữa! Ta là sư tỷ rồi!"
Cô Lương cười khanh khách: "Ta có thể trồng cho nàng một vườn nấm."
Thạch Cơ tươi cười bảo: "Ta có thể dạy nàng Độn Thổ Địa Hành chi pháp."
Long Cát vừa cười vừa nói: "Ta có thể truyền Tiếp Dẫn Tinh Thần Lực cho nàng, để nàng nhận lễ rửa tội Tinh Thần.
Tinh Vệ thản nhiên cất lời: "Ta có thể kiến tạo khu vui chơi cho nàng." Nàng dừng lại giây lát rồi nói tiếp: "Giống của Long Cát."
Long Cát kéo cánh tay Tinh Vệ cười tủm tỉm: "Sư tỷ, ngươi tốt thật đấy!"
Sắc mặt Tinh Vệ không thay đổi, thế nhưng khóe miệng khẽ cong lên.
Kim Bằng cũng không kìm được bèn thảo luận: "Đó là Khổng Tước công chúa đó! Một khi hài tử này chào đời, nàng chính là công chúa của Khổng Tước nhất tộc, Khổng Tước nhất tộc nhất định sẽ đón nàng đến tộc địa."
Bạch Cẩm nở nụ cười: "Đây là chuyện tốt mà! Có các sư bá, sư thúc, sư cô thương nàng, ngươi có gì phải hoang mang rối loạn?"
"À phải rồi, ta quên nói chuyện chính." Kim Bằng vỗ đầu, lập tức căng thẳng nói: "Sư huynh, ngài vẫn chưa biết một chuyện, thật ra quả trứng này được sinh lén sau lưng Chu Tước Thánh Tôn."
Chương 563: Có gì khó đâu? Dứt khoát bảo Khổng Tuyên cầu thân là được mà
Trong Phong Thần lượng kiếp, Tử Dao đi báo thù cho Đại huynh của ta, ai dè bị phong ấn. Sau đó quả trứng này xảy ra dị động nên bị Chu Tước Thánh Tôn phát hiện ra. Chu Tước Thánh Tôn giận lắm nhưng vì e dè Phong Thần lượng kiếp nên đành nhẫn nhịn. Lúc trước ta và Đại huynh trở về Chu Tước Giới, vừa mới bước vào Chu Tước Giới Đại thì huynh của ta đã bị Chu Tước Thánh Tôn bắt lại, phong ấn tu vi rồi treo lên cột cờ, đu đưa theo gió. Ngay cả Chu Tước Thiên Nữ cầu xin cũng vô dụng."
Trong đầu mọi người bất giác xuất hiện một hình ảnh: Khổng Tuyên vốn tuấn mỹ kiêu ngạo ngày trước bị trói bằng dây thừng, treo ngược dưới cột cờ. Một cơn gió thổi qua, hắn đu đưa theo gió. Sao lại cảm thấy buồn cười thế nhỉ?
Quỳnh Tiêu và Bích Tiêu không nhịn được bật cười thành tiếng. Long Cát và Cô Lương cũng cười sằng sặc, tiếp đó là Triệu Công Minh và Ô Vân Tiên, cuối cùng tất cả mọi người đều cười ngặt nghẽo.
"Ơ này, chư vị sư huynh sư tỷ, các ngươi đừng cười nữa! Mau nghĩ cách giúp ta xem phải làm thế nào để cứu Đại huynh ta từ Chu Tước Giới."
Bạch Cẩm cố nhịn cười mà nói: "Có gì khó đâu? Dứt khoát bảo Khổng Tuyên cầu thân là được mà."
Kim Bằng do dự, nói với vẻ hoài nghi: "Cứ thế thôi á?"
Bạch Cẩm nhíu mày: "Chẳng lẽ hắn không muốn chịu trách nhiệm?" Nếu Khổng Tuyên thật sự muốn làm một con chim khốn nạn thì đến lúc đó đừng trách mình chấp hành gia pháp.
Kim Bằng tỏ ý nghi ngờ: "Đơn giản vậy hả? Ta thấy Chu Tước Thánh Tôn giận lắm đấy, cứ như là muốn ăn tươi nuốt sống Đại huynh của ta."
Bạch Cẩm bực bội mắng: "Đáng đời hắn! Hài tử đã ra đời rồi mà vẫn chẳng bày tỏ gì hết. Chu Tước Thánh Tôn vẫn tốt tính chán, nếu gặp phải ta thì hắn đã no đòn là cái chắc."
Triệu Công Minh cũng thắc mắc: "Sư huynh, Chu Tước Thánh Tôn đã treo ngược Đại huynh lên rồi, e là chỉ cầu thân thôi cũng không được! Hay là chúng ta nghĩ cách cứu Khổng Tuyên ra trước, chờ đến khi Chu Tước Thánh Tôn bớt giận rồi hẵng tới cầu hôn."
"Một đám cẩu độc thân như các ngươi thì biết cái gì? Kim Bằng cứ làm theo lời ta, bảo Khổng Tuyên đi chuẩn bị một lễ vật trân quý, sau đó quỳ một chân trước mặt Tử Dao cầu hôn!"
Đám người Triệu Công Minh, Ô Vân Tiên sa sầm sắc mặt, mặc dù bọn hắn không biết cẩu độc thân là gì nhưng có cảm giác bị xúc phạm, cõi lòng xót xa.
Kim Bằng vẫn nghi ngờ: "Làm vậy có ổn không đó?"
"Tin ta tuyệt đối không sai, mau đi đi!"
"Được! Ta sẽ bảo Đại huynh thử xem sao!" Kim Bằng hóa thành một đạo kim quang lao ra khỏi Điểu Sào Thần Cung.
Bạch Cẩm nở nụ cười: "Chư vị sư đệ sư muội đừng đứng nữa, ngồi xuống chờ chốc lát đi!"
Đám Triệu Công Minh tự tìm chỗ ngồi xuống, nét mặt hớn hở, vẫn còn chìm đắm trong tin tức sốt dẻo.
Bạch Cẩm dặn dò: "Long Cát, Tinh Vệ dâng trà."
Long Cát và Tinh Vệ đi vào trong đại điện, chốc lát sau mỗi người bưng ấm trà và tách trà ra ngoài. Long Cát đặt trước mặt mỗi người một tách trà, sau đó Tinh Vệ rót trà.
Họ đến trước mặt ai, người ấy đều nâng tách trà lên và gật đầu cười khẽ.
Sau khi rót trà xong, Long Cát và Tinh Vệ cũng tìm chỗ ngồi xuống.
Mọi người vừa thưởng thức trà vừa tán gẫu về đề tài Khổng Tuyên, Tử Dao và hài tử tương lai của bọ là Khổng Tước công chúa trong không khí vui vẻ hòa thuận.
Sau một lúc lâu, hai đạo lưu quang bay vụt tới rồi tiến vào trong Điểu Sào Đạo Cung, hóa thành Kim Bằng và Khổng Tuyên.
Kim Bằng cười sang sảng: "Sư huynh, ngài nói rất đúng! Đại huynh của ta vừa cầu thân, Chu Tước Thánh Tôn thả hắn ra thật kìa."
Khổng Tuyên hơi đỏ mặt, lúng túng cất lời: "Khiến chư vị sư huynh sư tỷ chê cười rồi."
Vân Tiêu vừa cười vừa nói: "Đại sư huynh nói đây là chuyện vui."
Đám người Triệu Công Minh, Ô Vân Tiên đều cười ha ha: "Đúng thế, là chuyện vui mà!"
"Trong khi Tiệt Giáo điêu tàn mà vẫn có thể thêm người mới, đúng là chuyện vui."
Bạch Cẩm mỉm cười hỏi: "Khổng Tuyên, khi nào thì các ngươi tổ chức đại hôn?"
"Vẫn chưa định ngày."
Bạch Cẩm nghi hoặc: "Lẽ nào ngươi định trì hoãn mãi?"
Khổng Tuyên gật đầu theo bản năng rồi lại vội vàng lắc đầu, hoảng hốt giải thích: "Sư huynh minh giám, ta định kết phu thê với Tử Dao nhưng bởi vì mẫu thân ta mất sớm, gia đạo sa sút, cũng không có trưởng bối nên mới hơi khó khăn."
Kim Bằng gật đầu lia lịa: "Sư huynh, Tử Dao là Chu Tước Thiên Nữ, có quan hệ với Tứ Tượng Thánh Thú, chắc chắn là đại hôn là sẽ rất rầm rộ. Thế nhưng chúng ta chỉ có hai huynh đệ, đến lúc đó..."
Bạch Cẩm đột ngột xen lời: "Các ngươi lo rằng sẽ bị Chu Tước Giới lấn át thể diện, hai người các ngươi quá neo đơn."
Kim Bằng gật đầu như giã tỏi, đồng thời nhìn Bạch Cẩm bằng ánh mắt chờ mong: "Vì vậy chúng ta muốn mời chư vị sư huynh, sư đệ, sư tỷ đến Chu Tước Giới tham dự đại hôn của Đại huynh, mong sư huynh đồng ý."
Bạch Cẩm cười ha hả: "Được chứ! Cho dù ngươi không mời thì chúng ta cũng nhất định sẽ đến."
Triệu Công Minh cũng gật đầu nói: "Đại sư huynh nói đúng!"
Kim Bằng chắp tay thi lễ, mừng rỡ reo lên: "Cảm ơn sư huynh!"
Khổng Tuyên cũng ôm quyền thi lễ, trịnh trọng khom người bái lạy: "Cảm ơn sư huynh!"
Chương 564: Đến Oa Hoàng Cung
Vân Tiêu bật cười: "Chúng ta tới không phải vì ngươi mà là vì Tử Dao."
Mọi người lại cười vang ha ha.
"Việc mời tiệc cứ giao cho Kim Bằng là được rồi mà. Khổng Tuyên, ngươi về làm gì vậy?"
Khổng Tuyên nghi hoặc nói: "Ta là Chấp Pháp Thần Linh của Thiên Đình, đương nhiên là phải trở về."
Bạch Cẩm hỏi ra điều nghi vấn: "Lẽ nào ngươi cầu thân xong liền về luôn?"
Khổng Tuyên gật đầu, trả lời như lẽ hiển nhiên: "Đúng thế!"
Bạch Cẩm vươn tay đỡ trán, không biết nói gì hơn: "Thật không hiểu nổi Tử Dao thích điểm nào ở ngươi."
Hắn lập tức dặn dò: "Kim Bằng, ngươi và Khổng Tuyên lập tức trở lại Chu Tước Giới đi, chuyện ở Thiên Đình cứ giao cho nhóm Triệu Công Minh trước đã. Các ngươi cứ dốc hết sức chuẩn bị cho hôn lễ, không cần quan tâm tới những việc khác."
Khổng Tuyên ngập ngừng nói: "Sư huynh, như vậy không tốt đâu!"
Kim Bằng cũng cười gượng: "Đại huynh, hay là ngươi trở về Chu Tước Giới trước đi, ta tọa trấn Thiên Đình thay ngươi."
Ô Vân Tiên cười ha hả: "Hai vị sư huynh, các ngươi về cả đi! Thiên Đình có chúng ta mà!"
Kim Cô Tiên cũng mỉm cười: "Sư huynh, nếu ngài về trễ thì e là Chu Tước Thiên Nữ sẽ tìm ngài tính sổ đó."
Các đồng môn còn lại cũng gật đầu liên tục, nhìn Khổng Tuyên với ánh mắt ngậm cười.
Khổng Tuyên cảm thấy ấm lòng, chắp tay thi lễ nói: "Vậy thì chuyện trên Thiên Đình xin nhờ chư vị sư huynh."
Mọi người gật đầu đồng ý, rối rít giục Khổng Tuyên rời đi.
Khổng Tuyên và Kim Bằng hóa thành hai đạo lưu quang bay về phía Nam.
Bạch Cẩm vừa cười vừa nói: "Hôn lễ của sư đệ ta sao có thể yếu thế được?
Chư vị sư đệ sư muội, mọi chuyện trên Thiên Đình xin nhờ các ngươi, tạm thời ta phải rời khỏi đây một thời gian."
Triệu Công Minh lập tức bảo đảm: "Có chúng ta ở đây, sư huynh cứ yên tâm."
Bạch Cẩm gật đầu, sau đó ra khỏi Điểu Sào bay ra ngoài ba mươi ba tầng trời, bay khỏi hồng hoang đến thẳng Oa Hoàng Thiên.
Bạch Cẩm rời đi được một lúc thì Thái Bạch Kim Tinh giẫm lên tường vân đi tới trước Điểu Sào. Hắn vắt phất trần lên cánh tay, cúi đầu chắp tay thi lễ: "Cầu kiến Câu Trần Thượng Cung Thiên Hoàng Đại Đế."
Trên Điểu Sào Đạo Cung nổi gợn sóng, Thạch Cơ bước từ trong sóng dao động ra, vừa chắp tay thi lễ vừa nói: "Bái kiến Thái Bạch Kim Tinh!"
Thái Bạch Kim Tinh cười ha ha: "Bái kiến tiên tử."
Thạch Cơ nói: "Kim Tinh đến không đúng lúc, Đế Quân đã rời Thiên Đình, chưa biết ngày về."
Nụ cười rạng rỡ trên gương mặt Thái Bạch Kim Tinh không hề thay đổi, hắn vẫn bày ra dáng vẻ hiền lành, cười ha hả nói: "Không sao, tiểu thần đến đây vì có một chuyện muốn hỏi, nếu tiên tử có thể trả lời thì cũng như nhau."
"Mời Kim Tinh nói!"
"Bệ hạ thấy Kim Bằng và Khổng Tuyên lần lượt trở về trong hoảng hốt nên lệnh cho tiểu thần đến hỏi thăm xem có phải đại đội chấp pháp gặp rắc rối hay không."
Thạch Cơ hiểu ra, là do động tĩnh của Kim Bằng và Khổng Tuyên quá lớn đã chấn động Thiên Đình. Nàng vội vàng giải thích: "Tạ ơn bệ hạ đã quan tâm, chúng thần chốn Thiên Đình chúng ta luôn giữ trật tự, đại đội chấp pháp cũng không gặp rắc rối gì cả."
Thái Bạch Kim Tinh tươi cười tiếp lời: "Bệ hạ nói Chấp Pháp Thiên Thần đại diện cho uy nghiêm của trời, dám ra tay với Chấp Pháp Thiên Thần tức là coi thường Thiên Đình, nhất quyết không thể tha thứ!"
Thạch Cơ lập tức hiểu rõ trong lòng, ý của bệ hạ là cho dù là ân oán cá nhân cũng có thể coi là mối phiền phức của Chấp Pháp Thần Điện, bệ hạ sẵn lòng ra tay giúp đại đội chấp pháp. Trong lòng Thạch Cơ trào dâng cảm giác ấm áp, nàng mỉm cười nói: "Đa tạ ý tốt của bệ hạ. Cảm phiền Tinh Quân bẩm báo với bệ hạ mấy ngày nữa Khổng Tuyên và Chu Tước Thiên Nữ kết duyên phu thê nên lúc trước hắn mới hoảng loạn như vậy, mong bệ hạ tha tội lỗ mãng."
Ánh mắt Thái Bạch Kim Tinh chợt sáng ngời, hắn cười sang sảng: "Khổng Tuyên và Chu Tước Thiên Nữ kết làm đạo lữ là chuyện vui của Thiên Đình đó! Ta về bẩm báo bệ hạ ngay đây!"
"Làm phiền Tinh Quân."
Thái Bạch Kim Tinh gật đầu, xoay người nhanh chóng rời khỏi đó đi về phía xa.
...
Trong Oa Hoàng Thiên mỹ lệ, một hồ nước trong vắt tọa lạc giữa thiên địa tựa một viên minh châu xanh đẹp đẽ. Một cây đại thụ mọc bên cạnh hồ nước, cây cao nghìn trượng, bóng cây như đám mây che phủ hồ nước, chim hót véo von trong đó. Cạnh hồ có một lương đình tuyệt đẹp, bốn phía treo chuông gió kêu leng keng.
Nữ Oa nương nương đang ngồi trong lương đình tự rót tự uống, dáng vẻ bực bội, khí áp trầm lắng.
Một đạo ánh sáng rọi từ trên không trung xuống và đáp bên ngoài đại thụ.
Bạch Cẩm đi từ đằng xa tới, bước chân thong dong song cực kỳ nhanh, thân ảnh lóe sáng vài lần đã đi tới bên ngoài lương đình. Hắn chắp tay thi lễ, cung kính bái lạy: "Đệ tử bái kiến nương nương, chúc nương nương cát tường như ý, vạn phúc kim an."
"Ngươi đã trở thành Đại Đế rồi mà vẫn mồm mép láu lỉnh như thế!" Oa nương nương ngẩng đầu nói: "Mau đến đây!"
"Vâng!" Bạch Cẩm đáp lời, sau đó tươi cười đi vào trong lương đình, ngồi đối diện Nữ Oa nương nương. Hắn cười khúc khích: "Đừng nói là trở thành Đại Đế, cho dù đệ tử trở thành Chuẩn Thánh cũng vẫn là Tiểu Bạch Hạc trước mặt nương nương, hễ gọi là đến, mặc người sai sử. Trong lòng đệ tử, nương nương là người thân thiết nhất của đệ tử."




