Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 136

  Nữ Oa nương nương bật cười: "Ta thích dáng vẻ thành thật không giấu giếm này của ngươi."

  Bạch Cẩm ngượng ngùng: "Sư phụ và sư bá của ta cũng nói vậy, bọn hắn đều nói đệ tử không giỏi tính kế, quá ư thuần phác. Thật ra đệ tử biết bọn hắn muốn nói đệ tử hơi ngu ngốc."

  Nữ Oa nương nương mỉm cười bảo: "Chất phác một chút cũng chẳng có gì không tốt, đừng học theo đám đại năng hồng hoang giỏi bày mưu tính kế, trong bụng toàn nước bẩn khiến người ta không thân cận nổi."

  Bạch Cẩm lắc đầu như trống bỏi: "Không học, ta không học theo đâu. Đệ tử không học được thói tính kế."

  Hắn nhìn rượu và thức ăn trên bàn, tròng mắt đảo quanh, tò mò hỏi: "Nương nương, sao người lại uống rượu một mình ở đây? Lẽ nào ngài có chuyện gì ưu phiền? Ngài có thể nói với đệ tử, cho dù lên núi đao xuống biển lửa hay vào sinh ra tử, đệ tử cũng nhất định sẽ giải quyết giúp người."

  Sắc mặt Nữ Oa nương nương tối sầm, nàng lập tức không vui: "Phong Thần Chiến đã phá hủy hồng hoang nhưng đó là sai lầm của Tam Thanh và Tây Phương Nhị Thánh, liên quan gì đến Nữ Oa ta? Vậy mà đạo tổ cấm tất cả Thánh Nhân tiến vào hồng hoang, sao lại bất công thế? Ngươi nói xem có phải hắn già nên hồ đồ rồi không? Hay là sau khi hợp đạo, nguyên thần phân tách rồi?"

  Trái tim Bạch Cẩm khẽ run lên, hận không thể tát mình mấy bạt tai. Mình không nên hỏi thêm câu này! Hắn cúi đầu cười gượng, lặng thinh không nói gì.

  Nữ Oa nương nương nhíu mày: "Bạch Cẩm, ngươi nói xem ta nói có đúng không?"

  Bạch Cẩm cúi gằm, thành thật thưa: "Đệ tử không dám nói."

  "Có gì mà không dám? Chẳng phải ngươi nói sẽ lên núi đao xuống biển lửa, vào sinh ra tử vì ta hay sao?"

  "Nương nương, đệ tử dám vào sinh ra tử nhưng không dám xỉa xói đạo tổ."

  Nữ Oa nương nương lườm hắn, giọng điệu khinh thường: "Xem chút tiền đồ của ngươi này, nhát gan như thế thì làm được chuyện lớn gì?"

  Nếu xỉa xói đạo tổ được coi là nhát gan thì cả hồng hoang chẳng có mấy người to gan, có lẽ đến cả sư phụ và sư bá của ta cũng không dám.

  Bạch Cẩm tươi cười hùa theo: "Đệ tử chưa từng muốn làm chuyện lớn gì cả, tâm nguyện lớn nhất của đệ tử là hầu hạ bên cạnh nương nương vô số lượng kiếp, không buồn không lo, vui vẻ tự tại."

  Nữ Oa nương nương quở trách: "Chẳng có chí tiến thủ gì cả!"

  Bạch Cẩm nói lảng sang chuyện khác; "Nương nương, khi lượng kiếp bắt đầu, người từng lệnh cho đệ tử chú ý tới Tam Yêu trông coi Hiên Viên Phần. Theo đệ tử quan sát thấy, trong thời kỳ Triều Ca Tam Yêu trông coi Hiên Viên Phần đã quyến rũ Trụ Vương khiến hắn bỏ bê triều chính, dẫn đến Phí Trọng và Vưu Hồn lộng quyền, Ân Thương diệt vong. Song các nàng không làm việc ác nào khác, bây giờ cũng coi như thành công rút lui, luận công ban thưởng."

  Nữ Oa nương nương khẽ gật đầu, thờ ơ cất lời: "Ngươi tự phong thưởng là được."

  "Nương nương, người tách ra một đạo hóa thân tọa trấn Thiên Đình chấp chưởng nhân duyên trong thiên hạ, có thể nói là vất vả công cao, là tấm gương Thánh Nhân chốn hồng hoang. Nương nương, bản thể của nguoefi ngự trên cao bên ngoài hồng hoang, có Thanh Loan và Thải Phượng chăm sóc, tuy nhiên bên cạnh phân thân lại không có ai hầu hạ, đệ tử rất lo lắng.

  Vì vậy đệ tử phong Tam Yêu trông coi Hiên Viên Phần làm hồng nương, trở thành phụ thần của Nguyệt Lão nương nương, hầu hạ Nguyệt Lão nương nương."

  Nữ Oa nương nương khẽ gật đầu, mỉm cười nói: "Ngươi sắp xếp rất tốt! Ngươi vẫn nghĩ đến chuyện ta còn có một hóa thân, thật đáng quý!"

  "Bởi vì nương nương mới là người quan trọng nhất trong lòng đệ tử."

  Ta mới là người quan trọng nhất? Nữ Oa nương nương nở nụ cười rồi bất chợt lên tiếng: "Ta bảo ngươi chép kinh thư, ngươi đã chép xong chưa?"

  "Khụ khụ!" Bạch Cẩm húng hắng ho mấy tiếng liên tiếp, lòng thầm chột dạ. Chép kinh thư á, chép kinh thư gì cơ? Ta chưa chép! Nhưng ngoài mặt hắn vẫn tỏ ra bình tĩnh không hề sợ hãi, mỉm cười đáp lời: "Nương nương, người có thể đội vương miệng lên được không?"

  Nữ Oa nương nương hỏi với vẻ khó hiểu: "Đội vương miện làm chi?"

  "Chẳng phải người muốn kiểm tra kinh thư mà đệ tử chép hay sao? Đội vương miện mới dễ kiểm tra!"

  Nữ Oa nương nương hậm hực hỏi: "Kiểm tra kinh thư thì liên quan gì đến vương miện?"

  Bạch Cẩm cố tỏ ra thần bí: "Đệ tử cảm thấy kinh thư và vương miện rất xứng đôi. Nương nương, người hãy tin đệ tử một lần, đệ tử tuyệt đối không dám lừa dối nương nương."

  Nữ Oa nương nương nhìn hắn, tiếp đó vươn tay lấy vương miện ra đội lên đầu, tức thì một nữ vương vừa cao ngạo vừa lạnh lùng lại vừa xinh đẹp xuất hiện.

  Bạch Cẩm lùi về sau mấy bước, ngửa hai tay và khom người hành lễ. Một cây quyền trượng trắng lấp lánh xuất hiện trên đôi tay lật ngửa của Bạch Cẩm, dây leo đẹp đẽ quấn quanh quyền trượng màu trắng, trên đỉnh gắn một viên bảo thạch trông như mặt trời.

  Bạch Cẩm cung kính nói: "Nương nương, đây là Vương Giả Quyền Trượng mà đệ tử dày công chuẩn bị cho người. Người xem này, dây leo trên quyền trượng tượng trưng cho thân phận Tạo Hóa Chi Chủ của người, viên Đại Nhật Bảo Thạch trên đỉnh tượng trưng cho uy nghiêm chói lóa như mặt trời của người. Đây là biểu tượng cho thân phận vương giả của người, mời nương nương nhận quyền trượng."

  Quyền trượng này hoàn toàn được chế tạo theo phong cách 2D ở đời trước. Không nói tới những thứ khác, chỉ riêng khía cạnh tạo hình thôi cũng đủ hoa lệ và đáng yêu rồi, hoàn toàn khác phong cách thực dụng chủ yếu của hồng hoang. Đây là phong cách tuyệt nhất có thể chọt trúng nội tâm của nữ hài tử, mà nương nương cũng là nữ hài tử không phải sao?

  Chương 566: Nhờ vả

  Đôi mắt Nữ Oa nương nương sáng lấp lánh, bàn tay trắng nõn chìa ra, cây quyền trượng lập tức bay từ trên tay Bạch Cẩm rơi vào trong tay nàng.

  Nàng tiện tay xoay một vòng. Bộp! Nàng chống quyền trượng sang bên cạnh. Rõ ràng là một cây quyền trượng đáng yêu lại bị Nữ Oa nương nương chơi đùa toát ra khí thế chiếm đoạt sơn hà.

  Nữ Oa nương nương đầu đội vương miện, tay cầm quyền trượng, toát ra khí chất kiêu ngạo liếc nhìn chúng sinh, đến Bạch Cẩm cũng cảm thấy trái tim hẫng nhịp.

  Đột nhiên Nữ Oa nương nương cười khẽ và hỏi: "Sao thế?"

  Bạch Cẩm đứng dậy, vẻ mặt mơ màng trong thoáng chốc, kìm lòng không đậu bèn ngâm nga ca ngợi: "Cao quý nhất Hồng Mông, vô song trong Hỗn Độn, đoạt hàng vạn tia thần thải quang, soi rọi thời không lấp lánh. Nương nương, người là nữ thần đứng đầu vạn cổ thời không trong Hỗn Độn từ xưa đến nay."

  Nữ Oa nương nương nở nụ cười rạng rỡ, vừa vuốt ve quyền trượng vừa nói: "Ta rất thích lễ vật này." Quả thật cây quyền trượng này vô cùng tinh xảo đẹp đẽ.

  Bạch Cẩm vội vàng lên tiếng: "Được nương nương khen ngợi là vinh hạnh của nó. Nương nương, khẩu hiệu của cây quyền trượng này là ta thay mặt trời tiêu diệt ngươi."

  Thay mặt trời tiêu diệt ngươi, Nữ Oa nương nương khẽ gật đầu ghi nhớ, còn thuận miệng cất lời: "Đừng tưởng ngươi tặng quyền trượng là ta sẽ quên. Kinh thư ta bảo ngươi chép đâu rồi?"

  Bạch Cẩm thoáng khựng lại, trí nhớ của nương nương tốt thật đấy! Hắn vội vàng nói: "Nương nương, ngài xem kỹ cây quyền trượng này đi, có niềm vui bất ngờ đó!"

  Nữ Oa nương nương đặt cây quyền trượng như bạch ngọc ở trước mặt rồi quan sát kỹ càng.

  Hoa văn như phỉ thúy trên bề mặt dần phóng đại, không ngờ chúng lại được tạo thành bởi từng văn tự nhỏ li ti, chi chít bố cục tinh xảo.

  Nữ Oa nương nương ngạc nhiên: "Đây là 'Tạo Hóa Thánh Kinh' phải không?"

  Bạch Cẩm gật đầu lia lịa, bày ra dáng vẻ cảm động: "Mấy năm trước nương nương lệnh Thải Phượng chuyển lời đến đệ tử, tặng đệ tử một cuốn kinh thư và yêu cầu đệ tử sao chép kinh thư, chăm chỉ ngộ đạo. Đệ tử biết rõ nỗi khổ tâm của nương nương, trước giờ sao chép kinh thư không phải mục đích của nương nương mà mục đích của nương nương là làm cho đệ tử chuyên tâm thể ngộ từng câu từng chữ trong kinh thư, chăm chỉ lĩnh ngộ, nhờ đó bước vào cánh cửa tạo hóa."

  Nữ Oa nương nương câm nín luôn, có phải ngươi nghĩ quá nhiều rồi không? Ta chỉ đơn thuần muốn phạt ngươi chép kinh thư mà thôi.

  Bạch Cẩm tiếp tục tỏ lòng cảm động: "Đệ tử cảm niệm ân đức của nương nương, vì vậy đã dày công thiết kế, chuyên chú tạo hình cho cây quyền trượng này, khắc 'Tạo Hóa Thánh Kinh' của nương nương lên đó, mỗi một chữ trên quyền trượng đều do đệ tử tỉ mỉ khắc ra. Trong lòng có nương nương mới có thể cảm ngộ Thánh kinh tốt hơn, mỗi chữ khắc trên quyền trượng cũng như khắc vào trong lòng đệ tử.

  Nương nương, mặc dù đệ tử không chép vạn lần kinh thư nhưng đã dụng tâm khắc một lần, hiệu quả hơn xa chép vạn lần. Đệ tử khắc sâu ân đức nương nương ban thưởng trong tâm khảm."

  Nữ Oa nương nương nhìn Bạch Cẩm cảm động khôn cùng mà thầm cảm thán trong lòng, thật là không biết nên nói hắn ngây thơ hay là nên nói hắn ngu ngốc nữa.

  Trái lại nàng còn cảm thấy có lỗi, bởi vì mình và Bình Tâm đánh một trận mà giận cá chém thớt sang Bạch Cẩm, phạt hắn chép kinh thư vạn lần. Vậy mà hắn lại cảm kích trong lòng, tốn tâm huyết chế tạo ra cây quyền trượng này tặng mình, lại còn khắc kinh thư lên đó. Tâm tính thế này thật hiếm có!

  Từ đầu đến cuối Bạch Cẩm chưa từng nghĩ rằng mình sẽ hại hắn, luôn một lòng với mình, thế nhưng mình lại nảy sinh ác niệm, thành ra bây giờ mình có vẻ hẹp hòi.

  Bỗng nhiên Nữ Oa nương nương cười khẽ: "Ngươi có thể lĩnh ngộ được tâm tư của ta, tốt lắm! Ta thấy ngươi chậm chạp mãi vẫn không thể đột phá Chuẩn Thánh nên mới ban thưởng kinh thư cho ngươi, yêu cầu ngươi chép kinh thư vạn lần cũng là vì muốn ngươi có thể lĩnh ngộ Tạo Hóa đạo."

  Bạch Cẩm gật đầu như giã tỏi, giọng nói đong đầy lòng cảm kích: "Đệ tử hiểu ý tốt của nương nương, vô cùng cảm kích ân đức này."

  Nữ Oa nương nương vừa ngắm nghía cây quyền trượng trong tay vừa mỉm cười khe khẽ: "Từ cây quyền trượng này có thể thấy ngươi thật sự có tâm. Ngươi đã có tâm khắc kinh thư thì miễn chép một vạn lần vậy. Đúng như ngươi nói, trước giờ chép kinh thư một vạn lần không phải là mục đích của ta, ngươi đã chuyên tâm nghiên cứu kinh thư thì chép cũng không sao."

  Bạch Cẩm lập tức mừng rơn trong lòng, vội vàng bái lạy: "Tạ ơn nương nương!"

  "Nhưng ngươi không được dừng lĩnh ngộ kinh thư, nhất định phải sớm ngày bước vào Chuẩn Thánh."

  "Vâng!" Bạch Cẩm vừa gật đầu liên tục vừa đáp lời, trong lòng vô cùng vui vẻ.

  Sau đó hắn ngại ngùng mở lời: "Nương nương, đệ tử còn có một việc muốn nhờ vả!"

  Tâm trạng Nữ Oa nương nương đang tốt đẹp, nàng hỏi thẳng: "Việc gì thế?"

  "Đệ tử muốn xin nương nương ban tặng một bức chữ, trên đó viết bốn chữ 'hòa hợp mãi mãi'."

  Nữ Oa nương nương hơi nhíu mày nhìn Bạch Cẩm, giọng điệu hoài nghi: "Ngươi tìm được đạo lữ rồi hả?"

  "Không phải đệ tử. Sắp tới sư đệ của đệ tử là Khổng Tuyên sẽ thành hôn với Chu Tước Thiên Nữ, cho nên đệ tử muốn xin nương nương đề chữ để làm lễ vật chúc mừng!"

  Nữ Oa nương nương bực mình chất vấn: "Sư đệ của ngươi thành hôn mà ngươi lại

  tìm ta đòi lễ vật chúc mừng hả?"

  "Ai bảo đệ tử không lấy đâu ra lễ vật chứ! Đệ tử chỉ có thể mượn danh tiếng của nương nương ra oai một tí, mong nương nương bằng lòng."

  Chương 567: Ngay cả nịnh nọt cũng kém Bạch Cẩm

  Nữ Oa nương nương ngẫm nghĩ giây lát rồi nói: "Cũng được! Nể tình ngươi dày công chuẩn bị quyền trượng cho ta, ta sẽ phá lệ đề một bức chữ cho ngươi."

  Bạch Cẩm lập tức cảm kích bái lạy: "Tạ ơn nương nương!"

  Rốt cuộc cũng được miễn chép kinh thư, chuyện xin chữ cũng xong xuôi, giờ hắn có thể đi rồi.

  Bạch Cẩm chắp tay thi lễ và nói: "Nương nương, Thiên Đình mới được thành lập nên công việc rắc rối phức tạp, đệ tử xin cáo lui trước.'

  Nữ Oa nương nương khẽ gật đầu: "Ngươi đi đi!"

  Bạch Cẩm đi ra ngoài.

  Sắc mặt Nữ Oa nương nương hơi thay đổi, đột nhiên nàng nhớ ra một chuyện bèn cất lời: "Bạch Cẩm, hình như Bình Tâm nương nương đối xử với ngươi rất tốt."

  Bạch Cẩm giật mình, trong chốc lát có vô số ý nghĩ nảy ra trong đầu hắn. Nương nương đã phát hiện ra điều gì? Lẽ nào hai vị nương nương có qua lại? Hay là mình lòi đuôi rồi?

  Từng ý nghĩ nhanh chóng lóe lên trong lòng Bạch Cẩm, song ngoài mặt hắn lại ngơ ngác nói: "Nương nương, người nói vậy là có ý gì? Đệ tử thật sự không biết!"

  "Hừ, Bình Tâm từng ra tay với Tây phương tịnh thổ vì ngươi, ngươi còn nói là đã cắt đứt liên lạc với nàng. Đừng nói là ngươi lừa ta nhé?"

  Bình Tâm nương nương ra tay với Tây phương tịnh thổ vì mình ư? Khi nào thế? Sao mình không biết?

  Từng ý tưởng hiện ra trong đầu Bạch Cẩm, hắn cuống quít cúi đầu, tìm bừa một lý do lấy lệ: "Khởi bẩm nương nương, đệ tử đảm nhiệm chức vụ tuần tra ở Địa Phủ, có lẽ là vì phần tình nghĩa này nên Bình Tâm nương nương mới ra tay vì đệ tử."

  "Ngươi có tin không?" Giọng nói âm u của Nữ Oa nương nương vang lên.

  Sau một lần gián đoạn, Bạch Cẩm cũng đã sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu một lượt, thành thật nói: "Không dám giấu nương nương, tuy đệ tử định xa cách Bình Tâm nương nương nhưng hình như Bình Tâm nương nương đã biết quan hệ giữa đệ tử và nương nương rất tốt, lần nào cũng bày tỏ ý tốt. Nhưng nương nương cứ yên tâm, đệ tử một lòng một dạ với nương nương, tuyệt đối không có ý tiếp nhận."

  Nữ Oa nương nương nhíu mày, lạnh lùng hừ mũi: "Biết ngươi là người của ta mà nàng còn giành? Bình Tâm được lắm!"

  Bạch Cẩm gật đầu lia lịa: "Chính là cái đạo lý này! Nương nương yên tâm, đệ tử chỉ làm Tiểu Bạch Hạc của ngài thôi."

  Trong mắt Nữ Oa nương nương lóe lên một đạo tinh quang, vừa cười vừa nói: "Bạch Cẩm, lần sau Bình Tâm bày tỏ ý tốt với ngươi thì không cần từ chối."

  Bạch Cẩm lộ vẻ khó tin: "Nương nương, người không cần ta nữa rồi à."

  Trong mắt Nữ Oa nương nương lóe lên tia sáng, giọng điệu tràn ngập hứng thú: "Ngươi hoàn toàn có thể đón nhận lợi ích từ Bình Tâm, sau đó làm việc cho ta, chỗ Bình Tâm có bất kỳ biến động gì ngươi hãy báo lại cho ta, nhất định sẽ khiến Bình Tâm bị thiệt lớn."

  "Hix!" Bạch Cẩm nhăn mặt, khó xử nói: "Nương nương, người biết đệ tử đó, trước giờ đệ tử vẫn luôn thật thà chất phác, thật sự là đệ tử không giỏi trong việc ăn cơm hai nhà! Hay là nương nương đổi người nhé?"

  "Lúc Khổng Tuyên đại hôn ta sẽ bảo Thanh Loan đến tặng bức chữ."

  Bạch Cẩm lập tức chắp tay thi lễ, nghiêm mặt nói: "Tạ ơn nương nương, đệ tử nhất định sẽ dốc sức thực hiện. Vì nương nương, cho dù xông vào nước sôi lửa bỏng đệ tử cũng không chối từ."

  Nữ Oa nương nương gật đầu hài lòng: "Ngươi đi đi! Đừng để lộ tẩy!"

  "Vâng, đệ tử xin cáo lui!"

  Bạch Cẩm xoay người chạy ra ngoài rồi hóa thành một đạo hồng quang ra khỏi Oa Hoàng Cung, biến mất không còn tăm hơi.

  Trong lương đình, Nữ Oa nương nương vung tay lên, tức thì một tấm vân kính xuất hiện. Trong vân kính phản chiếu thân ảnh của Nữ Oa nương nương, đầu đội vương miện, tay cầm quyền trượng, dáng vẻ vừa lạnh lùng vừa kiêu ngạo lại vừa uy nghiêm.

  Nữ Oa nương nương làm vân kính biến mất rồi cất giọng gọi: "Thanh Loan, Thải Phượng!"

  

  Hai đạo lưu quang một xanh một rực rỡ phóng tới, tiến vào trong lương đình rồi hóa thành thân ảnh của Thanh Loan và Thải Phượng.

  Hai nàng cúi người thi lễ, cung kính hô: "Bái kiến nương nương!"

  Nữ Oa nương nương hỏi: "Trang phục này của ta thế nào?"

  Thanh Loan và Thải Phượng ngẩng đầu nhìn, tức thì hai mắt sáng ngời. Trang phục thật đặc biệt!

  Thanh Loan lập tức khen ngợi: "Nương nương, trang phục này của ngài thật sự quá đẹp!"

  Thải Phượng cũng liền gật đầu liên tục, tỏ ý tán thưởng: "Cực kỳ đẹp!"

  Nữ Oa nương nương thở dài thườn thượt: "Ngay cả nịnh nọt cũng kém Bạch Cẩm."

  Sắc mặt Thanh Loan và Thải Phượng lập tức tối sầm. Bạch Cẩm tốt thì ngài đi mà tìm hắn ấy! Gọi chúng ta làm gì?

  Nữ Oa nương nương sai bảo: "Thanh Loan, mang giấy bút của ta đến đây!"

  Thanh Loan sửng sốt, lấy giấy bút làm gì? Lẽ nào nương nương muốn vẽ tranh?

  Thải Phượng diễn đạt một cách uyển chuyển: "Nương nương, ngài muốn vẽ gì vậy? Hay là để đệ tử vẽ thay ngài nhé?" Thiên phú nghệ thuật của nương nương thật sự là khó tả.

  Nữ Oa nương nương nhíu mày: "Các ngươi muốn quản ta đấy à?"

  Thanh Loan và Thải Phượng rùng mình, vội vàng xoay người chạy ra xa.

  ...

  Ở một nơi khác, Bạch Cẩm rời khỏi Hỗn Độn tiến vào trong hồng hoang, thân ảnh vừa di chuyển đã đến Địa Phủ

  Bên ngoài Bình Tâm Điện, Bạch Cẩm hít sâu một hơi rồi hớn hở hô: "Nương

  nương, đệ tử đã trở thành Đại Đế rồi."

  Sau đó hắn chạy vào trong Bình Tâm Điện.

  Trong hoa viên bên trong Bình Tâm Điện lấp lánh sắc màu rực rỡ, từng con bươm bướm phát sáng xinh đẹp nhẹ nhàng nhảy múa trong ánh đèn rực rỡ.

  Chương 568: Đến Địa Phủ

  Bình Tâm nương nương đang ngồi trong lương đình, trước mặt bày từng đĩa thịt nướng ngon lành và một bình Tiên Nhưỡng Thần Tửu.

  Hình Thiên không đầu và đệ tử Xi Vưu đang ngồi nướng thịt dưới gốc đại thụ, khói xông lửa đốt trông hết sức đáng thương.

  "Nương nương, đệ tử trở thành Đại Đế rồi." Giọng nói vui vẻ của Bạch Cẩm vọng vào.

  Hình Thiên bất giác ưỡn thẳng lưng nhìn về phía cửa. Sao cái đồ tham lam Bạch Cẩm kia lại tới đây?

  Có ta ở đây, ngươi đừng hòng lừa dối làm hư nương nương. Hắn nhìn chằm chằm vào Bạch Cẩm đang chạy tới.

  Xi Vưu vui vẻ chào hỏi; "Lão sư!"

  Bạch Cẩm vẫy tay cười ha ha: "Xi Vưu, ngươi có muốn đến Câu Trần Cung của ta làm một thần tướng quản lý hàng nghìn hàng vạn thiên binh không?"

  Hai mắt Xi Vưu sáng bừng lên.

  Hình Thiên lập tức quát lên đầy giận dữ: "Bạch Cẩm, trước giờ Vu tộc ta luôn đấu tranh với thiên nhiên, lấy thân làm chủ, không sợ điều chi, sao có thể khuất phục dưới chân Thiên Đình?"

  Bạch Cẩm phớt lờ hắn, chạy đến trước mặt Bình Tâm nương nương rồi chắp tay thi lễ, vừa cười vừa nói: "Đệ tử bái kiến nương nương, chúc nương nương cát tường như ý, vạn phúc kim an."

  Hắn ngẩng đầu lên, đắc ý khoe: "Nương nương, ta đã trở thành Thiên Đế rồi đó!"

  Hình Thiên đứng dậy, cho dù hắn không có đầu song thân hình vẫn tạo cảm giác nặng nề đĩnh đạc không thể lay động. Hắn hừ mũi quát to: "Chỉ là Thiên Đế mà thôi, có là cái thá gì trước mặt nương nương chứ?"

  Bạch Cẩm nhíu mày nói: "Ta chỉ muốn chia sẻ với nương nương thôi mà, không được à?"

  "Nương nương đâu quan tâm tới chuyện nhỏ nhặt này?"

  Bình Tâm nương nương cười khẽ: "Trở thành Thiên Đế rồi cơ à! Ngươi giỏi lắm!"

  Hình Thiên trợn mắt nhìn Bình Tâm nương nương bằng ánh mắt khó tin. Nương nương, ngài thay đổi rồi, chỉ là một tên Thiên Đế tép riu thôi mà, có thể lọt vào mắt ngài từ khi nào thế?

  Bạch Cẩm nhìn Hình Thiên với dáng vẻ khiêu khích, đồng thời cười khúc khích nói: "Tạ ơn nương nương đã khen, đệ tử nhất định sẽ dốc sức dốc lòng làm tốt chức vị Thiên Đế."

  Bình Tâm nương nương lên tiếng: "Hình Thiên, Xi Vưu, các ngươi lui xuống trước đi."

  Xi Vưu đứng dậy ôm quyền thi lễ: "Vâng!"

  Hình Thiên nôn nóng cất lời: "Nương nương!"

  Xi Vưu kéo Hình Thiên nói nhỏ: "Sư phụ, chúng ta mau đi thôi! Nương nương sắp giận rồi đó!" Hắn kéo Hình Thiên bước nhanh ra ngoài.

  Bình Tâm nương nương ôn tồn bảo: "Đến đây ngồi nào!"

  "Tạ ơn nương nương!" Bạch Cẩm đi tới ngồi xuống phía đối diện nàng.

  "Ngươi đó, đã trở thành Đại Đế rồi, sau này quản lý hồng hoang thiên địa phải thận trọng một chút."

  "Đệ tử khắc ghi lời dạy của nương nương trong lòng. Đương nhiên là ở trước mặt người khác, đệ tử phải bày ra dáng vẻ của Thiên Đế. Nhưng ở chỗ nương nương, đừng nói đến trở thành Đại Đế, cho dù đệ tử trở thành Chuẩn Thánh cũng vẫn là Tiểu Bạch Hạc trước mặt nương nương. Nương nương là người thân thiết nhất trong lòng đệ tử."

  Bình Tâm nương nương mỉm cười bảo: "Vậy thì sau này ngươi chăm đến U Minh thế giới của ta. Ngươi đến đây, nơi này cũng náo nhiệt hơn."

  Bạch Cẩm đáp: "Vâng!"

  Hắn cúi đầu nhìn rượu thịt trên bàn rồi cười hì hì nói: "Nương nương, một mình ngài uống rượu ăn thịt ở đây hẳn là có chuyện vui nào đó, có thể nói cho đệ tử biết để đệ tử chung vui không?"

  Bình Tâm nương nương không nhịn được nở nụ cười; "Phong Thần Chiến phá hủy hồng hoang, đạo tổ cấm tất cả Thánh Nhân tiến vào hồng hoang. Nữ Oa mới bị phong cấm một lượng kiếp nhưng đã lộ mặt, thế là lập tức bị phong cấm tiếp. Ta tưởng tượng dáng vẻ cáu giận của nàng, tức thì cõi lòng vui vẻ, đương nhiên là đáng ăn mừng. Kẻ vô tình ắt bị trời vứt bỏ. Bạch Cẩm, ngươi nói xem có đúng không?"

  Bạch Cẩm hận không thể tát mình mấy bạt tai, sao mình lại không biết nhớ lâu cơ chứ? Mới đó đã quên béng chuyện trong Nữ Oa Thiên rồi hả? Mình không cần hỏi thêm câu này!

  Hắn cúi đầu cười gượng: "Nương nương, ta không tiện nói về chuyện này."

  "Vì sao không tiện nói? Yên tâm đi, không có sự cho phép của ta thì dù là Thánh Nhân cũng không thể biết bất cứ chuyện gì trong Địa Phủ."

  Bạch Cẩm cúi gằm, vẻ mặt khó xử. Hắn nói: "Nương nương, đệ tử không chỉ trích sau lưng người khác đâu. Dù là Nữ Oa nương nương hay là đạo tổ, đệ tử cũng không chỉ trích sau lưng. Điều này không liên quan đến lập trường, đây là phẩm hạnh mà ta kiên trì gìn giữ."

  Bình Tâm nương nương nhìn hắn, bất đắc dĩ nói: "Lòng dạ ngươi đơn thuần không tì vết, thật không biết ngươi ngồi lên vị trí Thiên Đế như thế nào. Hồng hoang hiểm ác, có lẽ ngươi nên học thêm thuật tính kế như Đại sư bá của ngươi, không vì mục đích hại người mà chỉ mong tự bảo vệ mình."

  "Có nương nương ở đây mà!"

  Bình Tâm nương nương mỉm cười rồi lắc đầu khuyên nhủ: "Bạch Cẩm à, dựa vào người khác như vậy thì con đường sau này của ngươi không thể tiến xa được đâu."

  Bạch Cẩm không hề để ý: "Nương nương, đệ tử không có chí hướng cao xa gì hết, trước giờ ta chưa từng muốn tiến xa, không muốn đi xa đến nơi khác, cũng không muốn bay lên Cửu Thiên. Tâm nguyện lớn nhất của đệ tử là hầu hạ bên cạnh nương nương vô số lượng kiếp."

  Bình Tâm nương nương vươn tay gõ trán Bạch Cẩm, bực mình bảo: "Tìm khắp hồng hoang cũng chẳng có tiên thần thứ hai không có lòng cầu tiến như ngươi."

  Bạch Cẩm bị gõ đến độ thân hình lắc lư. Hắn cười hềnh hệch, mũi hít hà, cúi đầu nhìn thịt nướng trên bàn, giọng điệu thòm thèm: "Nương nương, người nướng thịt gì mà thơm thế!"

  "Hắc Thủy Huyền Xà, muốn ăn thì tự làm."

  "Tạ ơn nương nương!" Bạch Cẩm vui mừng đáp lời, sau đó cầm đũa lên gắp một miếng thịt cho vào miệng nhấm nháp. Vị cay nở rộ trong khoang miệng, nồng đậm vô cùng.

  Chương 569: Tặng lễ vật

  Bình Tâm nương nương mỉm cười nhìn Bạch Cẩm ăn say sưa, đột nhiên cất lời: "Ta bảo ngươi chép kinh thư, ngươi đã chép xong chưa?"

  "Khụ khụ!" Bạch Cẩm bị sặc, liên tục ho mấy tiếng, thầm cảm thấy chột dạ. Sao Bình Tâm nương nương cũng nhớ chuyện chép kinh thư vậy? Chép kinh thư, ta chưa chép mà!

  Tuy nhiên ta đã có đối sách. Theo kinh nghiệm tìm hiểu về hai vị nương nương trong suốt bao nhiêu năm qua, hễ một vị nương nương có thể làm được thì vị nương nương còn lại nhất định làm được.

  Bình Tâm nương nương nhìn Bạch Cẩm, ánh mắt chất chứa vẻ hoài nghi. Chẳng lẽ hắn quên rồi? Nếu hắn quên thật thì xem ta trừng trị hắn thế nào!

  Bạch Cẩm bình thản đặt đũa xuống, ngập ngừng giây lát mới nói: "Nương nương, ngài có thể đội vương miện lên không?"

  Bình Tâm nương nương thắc mắc: "Đội vương miện làm gì?"

  "Chẳng phải ngài muốn kiểm tra kinh thư sao? Đội vương miện mới tiện kiểm tra!"

  Bình Tâm nương nương quở mắng: "Kiểm tra kinh thư thì liên quan gì đến vương miện? Ngươi đừng có lừa ta!"

  "Đệ tử cảm thấy kinh thư và vương miện rất xứng đôi mà! Nương nương, xin ngài hãy tin ta một lần!"

  Bình Tâm nương nương nhìn ánh mắt kiên định của Bạch Cẩm, cuối cùng gật đầu nói: "Thôi được!"

  Nàng lấy vương miện ra đội lên đầu, tức thì một nữ vương đoan trang tao nhã xuất hiện trước mặt, hoàn toàn khác trang phục nữ vương của Nữ Oa nương nương.

  Bạch Cẩm lập tức lùi về sau mấy bước, ngửa hai tay và khom người hành lễ. Ngay sau đó, một cây quyền trượng bằng hắc ngọc bán trong suốt xuất hiện trên đôi tay lật ngửa của hắn. Tua hoa huyết sắc quấn quanh quyền trượng màu đen, trên đỉnh gắn một viên bảo thạch trông như vầng trăng.

  Bạch Cẩm cung kính nói: "Nương nương, đây là Vương Giả Quyền Trượng mà đệ tử dày công chuẩn bị cho người. Người xem này, dây leo huyết sắc trên quyền trượng tượng trưng cho thân phận người có U Minh, Nguyệt Lượng Bảo Thạch trên đỉnh tượng trưng cho uy nghiêm chói lóa như mặt trăng của người, chúa tể bóng tối. Đây là biểu tượng cho thân phận vương giả của người, mời nương nương nhận quyền trượng."

  Cây quyền trượng này cũng hoa lệ đẹp đẽ như cây quyền trượng trước đó của Nữ Oa nương nương.

  Nữ tử đều thích đồ đẹp, cho dù là Thánh Nhân nương nương cũng không ngoại lệ.

  Bình Tâm nương nương vươn tay, quyền trượng lập tức bay từ trên bàn tay Bạch Cẩm rơi vào trong tay nàng. Bàn tay lướt nhẹ trên quyền trượng, một làn sóng dao động huyết sắc lưu chuyển trên bề mặt và phát ra quầng sáng, đẹp mê người tựa đêm tối.

  Bình Tâm nương nương đầu đội vương miện, tay cầm quyền trượng, khẽ mỉm cười hỏi: "Thế nào?"

  Bạch Cẩm đứng dậy, vẻ mặt thuần thục thoáng mơ màng trong chốc lát, kìm lòng không đậu bèn ngâm nga ca ngợi: "Cao quý nhất Hồng Mông, vô song trong tam giới, đoạt hàng vạn tia thần quang thải, soi rọi thời không lấp lánh. Nương nương, người là nữ thần đứng đầu tam giới trong suốt vạn cổ thời không từ xưa đến nay."

  Bình Tâm nương nương nở nụ cười xán lạn: "Ta rất thích lễ vật này. Lúc trước ta cảm thấy chiếc vương miện này hơi tệ, cuối cùng thì bây giờ cũng trọn vẹn rồi."

  Bạch Cẩm mừng rỡ nói: "Được nương nương khen ngợi là vinh hạnh của nó. Nương nương, khẩu hiệu của cây quyền trượng này là ta thay mặt trăng tiêu diệt ngươi."

  Ta thay mặt trăng tiêu diệt ngươi? Bình Tâm nương nương thốt lên đầy kinh ngạc: "Lẽ nào còn phải hô khẩu hiệu khi sử dụng cây quyền trượng này?"

  "Khụ khụ! Nương nương à, đây là chính nghĩa và đại diện cho chính nghĩa của mặt trăng."

  Bình Tâm nương nương đặt quyền trượng sang bên cạnh, dáng người thẳng tắp: "Ta chính là chính nghĩa."

  Bạch Cẩm khom người thi lễ thật sâu, giọng nói tràn đầy sùng bái: "Đệ tử bái phục."

  "Được rồi, đừng giỡn nữa! Ngươi tặng quyền trượng thì ta nhận, thế còn kinh văn ngươi chép đâu rồi?"

  Bạch Cẩm tươi cười đáp lời: "Nương nương, người xem kỹ cây quyền trượng này đi, có niềm vui bất ngờ đó!"

  Bình Tâm nương nương lại đặt cây quyền trượng như hắc ngọc ở trước mặt rồi quan sát tỉ mỉ, lập tức phát hiện ra tất cả dây leo như huyết sắc trên quyền trượng đều được tạo thành từ từng văn tự nhỏ li ti, tổ hợp cực kỳ khéo léo.

  Nàng kinh ngạc nói: "Đây là 'Lục Đạo Luân Hồi Kinh' phải không?"

  Bạch Cẩm gật đầu lia lịa, cảm động ra mặt: "Mấy năm trước nương nương lệnh cho Thải... Hình Thiên bị thương trên cổ truyền tin cho đệ tử, tặng đệ tử một cuốn kinh thư và yêu cầu đệ tử sao chép kinh thư, chăm chỉ ngộ đạo. Đệ tử biết rõ nỗi khổ tâm của nương nương, trước giờ sao chép kinh thư không phải mục đích của nương nương mà mục đích của nương nương là làm cho đệ tử chuyên tâm thể ngộ từng câu từng chữ trong kinh thư, chăm chỉ lĩnh ngộ, nhờ đó bước vào cánh cửa luân hồi."

  Bình Tâm nương nương nhìn Bạch Cẩm, ôn tồn nói: "Đây là điều ngươi lĩnh ngộ hả?"

  Bạch Cẩm gật đầu như giã tỏi, vội vàng trả lời: "Đúng vậy!" Hắn tiếp tục tỏ lòng cảm động: "Đệ tử cảm niệm ân đức của nương nương, vì vậy đã dày công thiết kế, chuyên chú tạo hình cho cây quyền trượng này, khắc 'Lục Đạo Luân Hồi Kinh' của nương nương lên đó, mỗi một chữ trên quyền trượng đều do đệ tử tỉ mỉ khắc ra. Trong lòng có nương nương mới có thể cảm ngộ Thánh kinh tốt hơn, mỗi chữ khắc trên quyền trượng cũng như khắc vào trong lòng đệ tử. Nương nương, mặc dù đệ tử không chép kinh thư vạn lần nhưng đã dụng tâm khắc một lần, hiệu quả hơn xa chép vạn lần. Đệ tử khắc sâu ân đức nương nương ban thưởng trong tâm khảm."


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận