Chương 142
Thái Thượng thấm thía nói: “Đây cũng là phương pháp hữu hiệu nhất, lòng có đại đạo thì mới có thể xưng là tiên thần, nếu không thì cho dù có mạnh hơn nữa cũng chỉ là một tu sĩ mà thôi.”
“Bạch Cẩm, ngươi nên biết rằng Thiên Ma Kiếp tồn tại là điều cần thiết cho hồng hoang, nếu không thì sẽ không đạt được sự tương trợ của Thiên đạo. Đừng nghĩ đến việc đối kháng Thiên Ma Kiếp, mà phải nghĩ xem nên thuận theo nó như thế nào.”
“Đa tạ sư bá dạy bảo, đệ tử đã hiểu. Sư bá, ý của người là dùng Thiên Ma Kiếp để ma luyện tiên thần hồng hoang sao? Để bọn hắn thích ứng với sự tồn tại của Thiên Ma Kiếp, tăng lên tố chất đạo đức của bản thân?”
Thái Thượng khẽ gật đầu nói: “Chính là như vậy!”
“Sư bá, có phải hiện tại cường độ Thiên Ma Kiếp có hơi nghiêm trọng rồi không? Cứ tiếp tục như vậy, cứ mười tiên thần hồng hoang thì chỉ còn một mà thôi.”
“Muốn giảm cường độ Thiên Ma Kiếp xuống không khó nhưng đó là việc mà cần chính các ngươi mưu đồ.”
“Sư bá, Thánh Nhân đều không quan tâm sao?”
“Đây là khảo nghiệm đầu tiên của Thiên Đình, cũng là nhân quả của Hạo Thiên, Thánh Nhân chúng ta sẽ không nhúng tay vào.”
“Vâng, đệ tử đã hiểu.”
Bạch Cẩm đổi đều tài, cười trừ nói: “Sư bá, trong Phong Thần Chiến Tiệt Giáo ta đã thua, Đa Bảo sư huynh và Vô Đương sư tỷ bị người bắt đi. Bây giờ nhiều ngày rồi không gặp khiến sư phụ ta rất nhớ thương. Người xem xem có thể tạm thời thả Vô Đương sư tỷ về được không? Còn Đa Bảo sư huynh thì tùy ý người xử trí!”
“Không được! Bọn tay ta còn có tác dụng lớn!”
“Sư bá, tác dựng lớn thì cứ dùng Đa Bảo sư huynh đi! Đa Bảo sư huynh cũng được lắm đó, da dày thịt béo, lấy một cân hai.”
Thái Thượng bật cười nói: “Việc của bọn hắn ta ắt tự an bài, ngươi đừng có hỏi nhiều.”
“Sư bá, người không phải là muốn đưa bọn hắn đi Phật Giáo chứ?” Bạch Cẩm thử thăm dò.
Thái Thượng quay đầu nhìn về phía Bạch Cẩm, khẽ nhíu mày nói: “Ngươi từ đâu biết được tin tức này?”
“Khởi bẩm sư bá, đây là do đệ tử căn cứ vào tình ý của Tam Thanh mà duy đoán thôi. Phật Giáo nuốt mất khí vận Tiệt Giáo tâ, trộm đi đệ tử Xiển Giáo, người đứng đầu Tam Thanh, sao có thể ngồi yên không quản được? Tất nhiên phải thi triển thủ đoạn. Môn nhân của Nhân Giáo người thưa thớt, bây giờ lại giữ lấy Đa Bảo sư huynh và Vô Đương sư tỷ không chịu thả về. Đệ tử liền to gan suy đoán, người định dùng đến Đa Bảo sư huynh và Vô Đương sư tỷ.”
Thái Thượng khẽ gật đầu, mỉm cười nói: “Ngươi vậy mà cũng có thể nghĩ tới những điều này.”
Bạch Cẩm liên mồm nói: “Sư bá, người đang xem thường ta đấy à? Những năm này đệ tử đã tiến bộ rất nhiều rồi.”
“Phật Giáo thiếu một tôn vị Phật Mẫu Bồ Tát, Vô Đương có thể đảm nhiệm.”
Bạch Cẩm sững sờ, Phật Mẫu Bồ Tát từ Khổng Tuyên biến thành Vô Đương thánh mẫu? Hắn vội vàng nói: “Sư bá, từ lúc đệ tử nhập môn đến nay đã được Vô Đương sư tỷ chiếu cố rất nhiều. Đối với đệ tử mà nói, sư tỷ giống như tỷ tỷ ruột vậy, vẫn mong sư bá giơ cao đánh khẽ.”
“Không!”
“Sư bá, người bắt nạt một nữ tử yếu ớt, nếu bị truyền đi sẽ ảnh hưởng xấu đên thanh danh!”
“Không quan tâm!”
“Sư bá, sư phụ ta sẽ tức giận.”
“Hắn tức giận? Vậy cơn tức của ta thì sao?”
“Sư bá, Ngô sư gia có lời, vạn sự vạn vật đều có hy vọng sống.”
Thái Thượng tùy tiện phất tay: “Grao!” Bên ngoài vang lên tiếng rít gào.
Bạch Cẩm quay đầu nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy một đầu kỳ lân phóng ra ngoài, trong miệng còn treo một chùm quang cầu xông ra Đại Xích Thiên.
Bên trong Luyện Đan Điện xuất hiện một màn ảnh, trên màn hình là một đầu hắc kỳ lân lao xuống từ trên không trung. ‘Ầm’ một tiếng rơi xuống một dãy núi, hóa thành một ngọn núi.
Thái Thượng mỉm cười nói: “Núi này chính là Linh Bảo Kỳ Lân Ấn biến thành, Vô Đương bị trấn áp ngay dưới Kỳ Lân Nhai. Đây cũng chính là chút hy vọng sống ta đưa cho ngươi, nếu ngươi có năng lực cứu nàng ra, vậy ta sẽ không quản việc Vô Đương nữa.”
Bạch Cẩm mừng rỡ nói: “Việc này đơn giản! Đa tạ sư bá.”
Thái Thượng liếc Bạch Cẩm một cái, nói: “Đừng tưởng rằng ta không biết tính toán của ngươi. Nếu dám mượn Thánh Nhân chi bảo pháp vỡ Kỳ Lân Áp, ta liền ném ngươi vào Phật Giáo làm Phật Mẫu Bồ Tát!”
“Khụ khụ!” Bạch Cẩm liên tục ho khan hai tiếng, ủy khuất nói: “Sư bá, người như vậy không phải là đang làm khó ta sao?”
Thái Thượng mỉm cười nói: “Không phải ngươi cầu một chút hy vọng sống sao? Sư bá ta liền cho người một chút hy vọng sống, chỉ cần ngươi có thể phá cái Kỳ Lân áp này, ta sẽ không làm khó Vô Đương nữa.”
“Sư bá, người giáng trấn áp, sao đệ tử phá được chớ chứ?”
Thái Thượng mỉm cười cổ vũ nói: “Ngươi phải tin tưởng thực lực của bản thân, nhất định có thể làm được. Điều này gọi là tin tưởng lực lượng, năng lực của ngươi vượt qua sự tưởng tượng của ngươi.”
“Sư bá, loại lời nói 'canh gà’ như vậy người vẫn nên nói với Nhị sư bá và sư phụ ta đi!”
Thái Thượng hứng thú hỏi: “Như thế nào là lời nói canh gà?”
“Chính là nhiều dinh dưỡng, sau khi nghe xong tinh thần phấn chấn, ý chí chiến đầu sục sôi!”
Thái Thượng vuốt râu cười nói: “Nếu vậy thì ta lại rất am hiểu những lời nói canh gà. Bạch Cẩm, có thời gian thì thường xuyên đến Đại Xích Thiên, sư bá cho ngươi nghe nhiều lời nói canh gà một chút.”
Chương 596: A! Ta không muốn cạo trọc đầu!
“Đa tạ Đại sư bá! Sư bá, nếu ta phá vỡ Kỳ Lân Nhai, người sẽ không viện một cái cỡ không tính nợ đâu nhỉ?”
Thái Thượng không vui nói: “Ta há là loại người lời nói không đáng tin kia chứ?”
Hắn đưa tay về phía trước vỗ một cái. Ong! Lò luyện đan phát ra một tiếng vang vọng, nắp lò treo lơ lửng giữa bầu trời, ngũ thải hà quang phát ra từ bên trong lò, ba khỏa đan dược chậm rãi bay lên từ trong lò luyện đan.
Thái Thượng Thánh Nhân cầm lấy bình ngọc ở bên cạnh, ba khỏa đản dược bay về phía bình ngọc, sau đó theo thứ tự tiên vào bên trong. Hắn nói: “Bạch Cẩm, nếu ngươi có thể cứu Vô Đương ra, ta sẽ cho ngươi ba khỏa Cửu Chuyển Kim Đan này.”
Bạch Cẩm lập tức đặt quạt ba tiêu xuống bên cạnh, trần ngập ý chí chiến đấu nói: “Đệ tử sẽ toàn lực ứng phó!”
Thái Thượng đặt bình ngọc xuống bên cạnh, cười ha hả nói: “Tốt lắm! Cửu Chuyển Kim Đan để ở chỗ này, chờ ngươi tới lấy!”
“Đệ tử cái lui!”
Thái Thượng khẽ gật đầu nhìn Bạch Cẩm rời đi, cho đến khi thân ảnh Bạch Cẩm biến mất thì Thái Thượng mới thu liễm ý cười, sắc mặt ngưng trọng.
Chuyện Thiên Ma Kiếp còn lâu mới đơn giản như Thái Thượng nói. Giống như Bạch Cẩm nói, truyền đạo là quá trình dài dằng dặc. Trong quá trình này, Ma Giới lại không ngừng lớn mạnh, dù cho hồng hoang có rất nhiều đại hiền truyền đạo thành cồn, kinh điển của Thánh Nhân trải rộng hồng hoang nhưng bên trong Thiên Ma Kiếp lại có mấy người có thể duy trì được bản tâm? Yêu tính bạo ngược, Nhân tính dễ thay đổi, qua một thời gian dài dằng dặc, cuối cùng Ma Giới sẽ ngày càng mạnh, cho tới khi phản công hồng hoang. Phải biết rằng phía sau Ma Giới chính là Ma Tổ La Hầu đã từng tranh phong với Đạo Tổ. Hắn tuyệt đối không chỉ thỏa mãn với một Ma Giới.
Thái Thượng lắc đầu thở dài, đưa tay sờ đầu. Bây giờ đầu hắn lại càng đau hơn, sư tôn là lão hồ đồ sao? Vậy mà lại tán thành sự tồn tại của Thiên Ma Kiếp. Đây không phải là ở không đi gây sự sao?
Bạch Cẩm một đường trở về hồng hoang, lơ lửng trước một tòa sơn mạch. Dãy núi phía trước hiểm trở, suối phun như thác nước, vách núi bị mây mù che lấp, phi điểu khó khăn, viên hầu gào thét, thung lũng vọng tiếng, đây chính là một nơi hiểm ác.
Bên trong sơn mạch hiểm trở, một đầu kỳ lân phủ phục, phảng phất như hòa vào bên trong toàn bộ địa địa.
Bạch Cẩm nghiêm túc nhìn Kỳ Lân Nhai, cho dù như thế nào thì cũng phải thử một lần. Hắn dựng thẳng ngón tay chỉ lên trời, bốn thanh Tiên Kiếm quanh thân gồm Thanh Minh, Thanh Vũ, Thanh Tiêu và Thanh Vân phóng lên trên trời.
Bạch Cẩm quát: “Thiên Kiếm giáng lâm!”
Bốn thanh kiếm xoay tròn trên không trung tạo thành một vòng xoáy lớn. Đột nhiên vòng xoáy co vào, mọt thành Tiên Kiếm mới xuất hiện trên không, trong chốc lát thanh kiếm lăng lệ này như muốn hóa thành trung tâm của thiên địa. Mỗi một bông hoa ngọn cỏ, một hòn đá một giọt nước đều hóa thành trường kiếm cũng bái Tam Xích Thanh Thiên Kiếm. Tất cả kiếm thế đều dung nhập vào bên trong Thanh Thiên Kiếm, khủng bố mà bá đạo. Đây chính là một kiếm mạnh nhất của Bạch Cẩm từ trước đến nay.
Bạch Cẩm chỉ ngón tay về phía Kỳ Lân Nhai, quát: “Thiên Kiếm, trảm!”
Thiên Kiếm mang theo thiên địa chi uy chém xuống, toàn bộ thiên địa dường như đang run rẩy, hư hóa.
Ầm! Thiên Kiếm rơi xuống Kỳ Lân Nhai phát ra tiếng nổ chấn động thiên địa. Nhất thời thời không xung quanh Kỳ Lân Nhai lâm vào hỗn loạn, vặn vẹo thành một đường cong không thể nhìn rõ.
Một lát sau, thời không hỗn loạn khôi phục lại, Thiên Kiếm lại sụp đổ biến về bốn thanh Tiên Kiếm bay trở lại lơ lửng trước mặt Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm nhìn Kỳ Lân Nhai không chút hư hại bèn thở dài một hơi, khẽ thì thầm: “Quả nhiên là như vậy sao?” Hắn bất đắc dĩ cười khổ, vốn dĩ hắn không nên thử. Phá vỡ phong ấn của Thánh Nhân, ngươi cho rằng ngươi thật sự là nhân vật chính không gì gây bất lợi được à?
Bạch Cẩm bay là là trên Kỳ Lân Nhai, sau đó tùy tiện ngồi lên trên đầu Kỳ Lân, vỗ vỗ lỗ taai nó nói: “Sư tỷ, không phải ta không muốn cứu ngươi mà là sư đệ ta không làm nổi! Ngươi cũng nhìn thấy rồi chứ? Sư đệ ta đã làm hết sức.”
Đột nhiên một đạo thanh âm nhu hòa phát ra từ trong pho tượng: “Bạch Cẩm, ngươi ngồi lên đầu ta rồi.”
Bạch Cẩm vội vàng nhảy lên không trung, bay là là trên đầu Kỳ Lân, kinh ngạc kêu lên: “Sư tỷ!”
Thanh âm của Vô Đương thánh mẫu truyền ra: “Đa tạ sư đệ đã mưu đồ cho ta, không ra được thì thôi vậy! Nơi này vừa hay thích hợp để tu hành!”
Bạch Cẩm do dự một chút, nói: “Sư tỷ, có thể ngươi không có cách nào thanh tu ở đây được.”
Vô Đương thánh mẫu cười nói: “Sao vậy? Ngươi nhất định muốn cứu ta ra sao? Ta đã nói rồi, không cần miễn cưỡng.”
“Đại sư bá định cạo trọc đầu ngươi, sau đó đưa cho Phật Giáo.”
Dưới Kỳ Lân Nhai nhất thời lâm vào tĩnh lặng, sau một lát liên truyền ra một tiếng hét bén nhọn: “Sư đệ, cứu ta ra, nhanh cứu ta ra!” Âm thanh lớn khiến màng nhĩ Bạch Cẩm đau nhức.
Bạch Cẩm gượng cười nói: “Sư tỷ, trước tiên ngươi cứ chờ một lát, ta trở về giúp ngươi nghĩ một vài biện pháp.” Thân ảnh hắn lóe lên rồi biến mất.
“A! Ta không muốn cạo trọc đầu!” Tiếng kêu tuyệt vọng của Vô Đương thánh mẫu truyền ra từ bên trong Kỳ Lân Nhai, Kỳ Lân Nhai cung phát ra vài tiếng vang vọng, không chút động đậy.
Chương 597: Thiên la địa võng đại trận
Sau khi Bạch Cẩm trở về Thiên Đình liền bế quan trong Điểu Sào nghĩ cách cứu sư tỷ ra và cách ứng phó với Thiên Ma Kiếp. Hai việc này không nhất thiết phải làm cùng lúc mà! Trong lòng hắn đã dấy lên một ý nghĩ.
Ngay lúc Bạch Cẩm đang bế quan, sự tình Thiên Ma Kiếp đã được truyền đi rộng rãi, người người bất an, tu sĩ không dám tu luyện, cũng không dám ra khỏi động phủ.
Bên trong Lăng Tiêu Bảo Điện trên Thiên Đình, Hạo Thiên Thượng Đế triệu tập chúng thần nghị sự, chủ yếu là nhằm vào Thiên Ma Kiếp. Chúng thần thảo luận không ngừng không nghỉ nhưng cũng không nghĩ ra được một phương án khả thi nào.
Hạo Thiên Thượng Đế ngồi trên chủ vị, nói: “Phật Giáo, Xiển Giáo và Địa Phủ có phản ứng gì?”
Nhất thời chúng thần đang nghị luận đều an tĩnh lại, ngẩng đầu nhìn lên trên.
Thái Bạch Kim Tinh tiến lên một bước, cung kính nói: “Khởi bẩm bệ hạ, đệ tử Phật Giáo đều đang ở Linh Sơn, núp dưới sự che chở của đại giáo. Xiển Giáp không có động tác gì quá lớn. Trong Địa Phủ cũng không hành động. Địa Phủ chính là trung tâm của tam giới, cho dù Địa Tiên Giới có loạn thì Địa Phủ cũng không thể loạn, vì vậy chắc chắn sẽ không hành động.”
Hạo Thiên nhíu mày nói: “Chẳng lẽ bọn hắn muốn ngồi nhìn thiên ma làm loạn?”
Thái Bạch Kim Tinh lắc đầu nói: “Không biết! Bệ hạ, bây giờ chúng ta nên làm gì?”
Hạo Thiên trầm ngâm một chút, đột nhiên mở to mắt ra, nói: “Bọn hắn có thể không hành động nhưng Thiên Đình lại không thể như vậy. Truyền pháp chỉ của trấm, bày ra thiên la địa võng đại trận, ngăn cách ba mươi ba trọng thiên.”
Tất cả chúng thần xoay người thi lễ, cũng kính đáp: “Bệ hạ anh minh!”
Rất nhanh liền có một tấm lưới lớn mà phàm nhân không thể thấy được triển khai bên ngoài ba mươi ba trọng thiên. Tấm lưới màu vàng cách ly ba mươi ba trọng thiên và Ma Giới trong hư không. Từng thiên ma hư ảo xuyên qua hư không đều đâm vào thiên la địa võng đại trận phát ra tiếng kêu thảm thiết, sau đó hóa thành một khói đen phiêu tán đi.
Bên trong Ma Giới, Khuê Cương ngồi trên chủ vị trong Thiên Ma Điện bỗng mở to mắt, trong mắt hiện lên u quang. Hắn trào phúng cười một tiếng rồi nói: “Hạo Thiên, chỉ dựa vào thủ đoạn này mà muốn chống cự lại Thiên Ma Kiếp, ngươi quá coi thường ta rồi. Ta thế nhưng là Ma Kiếp chi chủ!”
Vô số thiên ma gào thét xuyên qua thiên la địa võng, thiên la địa võng ngăn cách ba mươi ba trọng thiên khiến bọn chúng không thể bước qua được nửa bước.
Thiên ma lít nha lít nhít hội tụ lại hình thành một ma đầu cực đại dữ tợn, lớn tiếng kêu lên: “Tên nhóc Trương Bách Nhẫn kia!” Âm thanh chấn động hư không.
Tấm lưỡi màu vàng bao trùm lên trên, hai huynh đệ Dương Giao và Dương Tiễn hiện lên, cả hai đều cầm Thần Binh, uy vũ bất phàm.
Dương Giao quát lớn: “Một ma đầu nho nhỏ mà cũng dám mở miệng. Giết!” Phương Thiên Họa Kích trong tay chỉ về phía trước.
Trên tấm lưới kim quang lưu chuyển, một thanh kim sắc Phương Thiên Họa Kích dài vạn dặm bay ra tựa như một đạo kim sắc thiểm điện vọt tới chỗ ma đầu. Ầm ầm! Ma đầu sụp đổ dưới kim sắc thiểm điện, ngàn vạn thiên ma bay tán loạn.
Ở một phương hướng khác, ngàn vạn thiên ma lại một lần nữa ngưng tụ thành một ma đầu cực đại, chẳng quan tâm đến Dương Giao và Dương Tiễn mà cười ha hả: “Trương Bách Nhẫn, sau ức vạn năm luân hồi mà ngươi vẫn nhát như chuột, vậy mà lại để hai tiểu bối đến đây, ngươi lại chẳng có chút dũng khí đi ra gặp ta.”
Trên tấm lưới màu vàng, một tôn Thiên Đế Pháp Tướng từ hư hóa thực, ngồi xếp bằng trên hư không nhìn xuống ma đầu.
Dương Giao ngẩng đầu mừng rỡ kêu lên: “Cữu Cữu!”
Dương Tiễn cũng ngẩng đầu nhìn Thiên Đế Pháp Tướng, ánh mắt phức tạp. Đại ca nói đúng, hắn cũng phải gọi Hạo Thiên một tiếng ‘cữu cữu’.
Ma đầu to lớn đay nghiến từng chữ, phẫn nộ nói: “Trương… Bách… Nhẫn…”
Hạo Thiên nhìn ma đầu to lớn, thanh âm thật lớn vang lên: “Ngươi là ai?”
Ma đầu cười ha hả nói: “Ha ha! Ngươi vậy mà lại quên mất ta!” Cũng đúng, ngươi đường đường là Thiên Đế, sao có thể đặt ta vào trong mắt đây? Nhớ lấy, ta chính là Khuê Cương, Ma Kiếp chi chủ, cũng chính là ác mộng vĩnh cửu của ngươi.”
Hạo Thiên hừ lạnh một tiếng, nói: “Ma Kiếp chi chủ? Chẳng qua chỉ là một ma đầu!”
Đột nhiên ma đầu tới gần Hạo Thiên, gầm thét: “Trước mặt ta đừng có bày ra cái giá Thiên Đế! Bây giờ ta liền cho ngươi nhìn xem thu đoạn của tên ma đầu này. Ngươi thật sự cho rằng một tòa đại trận liền có thể che đậy Thiên Ma tộc ta sao? Hạo Thiên, ta muốn khiến cho tam giới của ngươi chó gà không yên, ta mới là chủ nhân của tam giới. Sinh tử hay sướng giận vui buồn của chúng sinh đều nằm trong tay ta.”
Ánh mắt Thiên Đế Pháp Tướng lạnh lẽo, nói: “Ngươi có thể thử một lần!” Sau đó hắn đưa tay áp về phía ma đầu.
Tử kim sắc chưởng ấn ngưng hiện bao trùm lấy hư không, van tay tựa như từng con sông lớn có thể nhìn thấy được một cách rõ ràng.
Ma đầu to lớn ‘ầm’ một tiếng nổ tung dưới chưởng ấn, vô số thiên ma kêu lên thảm thiết hóa thành một luồng khói đen, sau đó nhạt dần rồi biến mất.
Thiên Đế Pháp Tướng cũng mờ đi rồi biến mất, chỉ có thiên la địa võng đại trận vẫn ngăn cách ba mươi ba trọng thiên khỏi hư không vô tận.
Chương 598: Đến phương Tây cầu chân kinh
Bên trong Tử Ngưng Điện trên Thiên Đình, Hạo Thiên Thượng Đế ngồi trên chủ vị, thì thầm: “Khuê Cương? Rốt cuộc hắn có lai lịch như thế nào? Vì sao ta lại có cảm giác quen thuộc như vậy?”
Hắn phất tay áo lên, Hạo Thiên Kính bay ra, trong đó là sơn hà lưu chuyển, rất nhanh liền dừng ngay một tu sĩ đang ngồi xếp bằng trong động phủ.
Động phủ được tầng tầng lớp lớp trận pháp phong tỏa, một lão giả khoác ma y xếp bằng trên giường đá, nhắm mắt tĩnh tọa.
Đột nhiên cuồn cuộn linh khí tụ đến, khí tức trên người lão giả bỗng bộc phát, từ Chân Tiên cảnh đột phá đến Huyền Tiên cảnh, lão giả còn chưa kịp vui mừng thì trong không khí xung nổi lên từng tia ma khí thẩm thấu mà ra, dung nhập vào cơ thể lão giả.
Nhất thời toàn thân lão giả run rẩy, sắc mặt dữ tợn, khi thì ửng hồng, ma khí trên người tựa như hỏa diễm bốc lên ngùn ngụt.
Đột nhiên lão giả mở to hai mắt ra, bên trong ánh mắt mang theo huyết sắc, cười khằng khặc kêu lên: “Bây giờ cỗ thân thể này chính là của ta!” Đằng sau xuất hiện một cái hắc động hút lão giả vào.
…
Trong Tử Ngưng Điện trên Thiên Đình, Hạo Thiên ngưng trọng nói: “Sao có thể? Sao vẫn có thiên ma vượt qua được thiên la địa võng đại trận?”
Một lát sau, Thái Bạch Kim Tinh từ bên ngoài bước nhanh vào, chắp tay thi lễ sốt ruột nói: “Bệ hạ, thiên ma chi loạn lại xảy ra rồi, lần này những tiên thần bị ma hóa không đại khai sát giới mà tất cả đều trốn vào trong Thiên Ma Giới.”
Hạo Thiên Thượng Đế trầm ổn nói: “Ta đã biết rồi!”
Thái Bạch Kim Tinh do dự một chút rồi tiếp tục nói: “Bệ hạ, sau khi bày ra thiên la địa võng đại trận, đệ tử Phật Giáo liền rời khỏi Linh Sơn tuyên truyền rằng chỉ cần thường xuyên niệm Phật liền có thể chống cự được thiên ma, bây giờ có không ít tu sĩ đến phương Tây nhận kinh Phật.”
Hạo Thiên hừ lạnh một tiếng nói: “Ma Kiếp giáng lâm, đóng chặt cửa nẻo. Tự nhận là Ma Kiếp đã bị ta ngăn trở liền mở ra sơn môn, tuyên dương kinh Phật. Hành vi như vậy há có thể lâu dài được? Thái Bạch, Bạch Cẩm đã trở về, ngươi đi mời hắn đến đây.”
“Vâng!” Thái Bạch Kim Tinh xoay người thi lễ, quay người đi nhanh ra bên ngoài.
…
Ma Kiếp lại xuất hiện một lần nữa trên Địa Tiên Giới, vô số tiên thần cảm thấy bất an.
Bên trong một sơn phong thanh lệ, một đám tiên thần tụ tập lại thương thảo phương pháp ứng phó với Ma Kiếp.
Một nữ tử mặc hồng y lo lắng nói: “Ma Kiếp lại xảy ra một lần nữa, đạo hữu Huyền Tiêu Tử của ta cũng bị thiên ma xâm lấn, rơi vào Ma đạo.”
Một lão đầu khoắc thanh y chống quải trượng lắc đầu nói: “Đạo hữu An Đồ của ta cũng rơi vào Ma đạo, còn đại khai sát giới tàn sát một phương, ta phải nhẫn nhịn thống khổ mà giết hắn.”
Một kiếm khách mặc hắc y ngưng trọng nói: “Chẳng lẽ chúng ta cũng phải bước vào Ma đạo sao?”
Hồng y nữ tử bi ai nói: “Một khi đột phá liền bị thiên ma đột kích, vậy thì không bằng phế đi tu vi! Hồng hoang còn tương lai gì đáng nói nữa chứ?”
Một đại hán trầm giọng nói: “Ta nghe nói kinh Phật của Phật Giáo phương Tây có thể khắc chế thiên ma, hay là chúng ta đến phương Tây cầu lấy chân kinh?”
Nhất thời trên núi trở nên tĩnh lặng.
Hồng y nữ tử hoài nghi nói: “Kinh Phật của Phật Giáo thực sự có thể chống cự được thiên ma sao?”
“Đã có rất nhiều tiên thần dẫn đầu đi phương Tây, có lẽ không phải là giả!”
Thanh y lão đầu bất đắc dĩ nói: “Không còn cách nào khác thì đành phải liều một phen, chúng ta cũng đi cầu lấy chân kinh!”
“Đi thôi!”
“Nếu không đưa thì chúng ta liền đi cướp!”
…
Tiên thần đi thành đàn như thủy triều bay về phương Tây, xẹt qua không trung hồng hoang, nhất thời phương Tây liền trở thành nơi tiên thần hội tụ.
Trên một mảnh linh sơn cao ngất có Phật quang phổ chiếu, Phạn âm ngâm xướng, trên đỉnh linh sơn có một tòa Phật Tự tọa lạc, bên trong là Nhiên Đăng Phật Chủ ngồi ngay ngắn trên liên đài, bên trái là Quan Thế Âm, Văn Thù và Phổ Hiền Bồ Tát đang đứng, bên phải là đám người Di Lặc Đại Thế Chí và Dược Sư đang ngồi.
Quan Thế Âm mỉm cười nói: “Phật Tổ có đại trí tuệ, đại quyết đoán, vẻn vẻn chỉ là truyền ra một đạo truyền ngôn đã khiến đông đảo tiên thần phương Đông tụ tập đến. Với thủ đoạn như vậy, có thể nói là khiến chúng thần thánh thán phục.”
Văn Thù Bồ Tát mỉm cười nói: “Phật Giáo có Phật Tổ dẫn dắt đi đến phồn vinh hưng thịnh.”
Phổ Hiền Bồ Tát nhìn đám người Di Lặc, mỉm cười nói: “Phật Mẫu chỉ định sao lại sai được? Các Phật Đà và Bồ Tát cũng nên an tâm.”
Trên chủ vị, Nhiên Đăng mỉm cười. thanh âm thật lớn vang lên bên trong Phật Tháp: “Phật Mẫu có lời, việc Phật Giáo hưng thịnh một lượng kiếp không phải là công lao của một mình ta.”
Ở một bên khác, đám người Di lặc không nói một lời, sự cường thịnh của Phật Giáo bây giờ đúng là công lao của một mình Nhiên Đăng, không có gì phải tranh luận!
Ầm!Đột nhiên vùng thiên địa phụ cận linh sơn rung chuyển, khí cơ hỗn loạn.
Nhiên Đăng và tất cả Phật với Bồ Tát đều quay đầu nhìn ra ngoài, ở phụ cận linh sơn đang không ngừng bốc lên từng luồng ma khí nồng nặc, hàng trăm hàng ngàn tu sĩ nhập ma cười ha hả phóng lên trời cao triển khai đại chiến với tiên thần đang hội tụ. Trong lúc nhất thời, Tiên thuật, Phật pháp và pháp bảo bay khắp nơi, tu sĩ gầm thét, ma tiên quái khiếu, sơn hà vỡ vụn, đại địa đứt gãy.
Chương 599: Thiên Kiếp
Nhiên Đăng kinh hô một tiếng: “Không tốt rồi!”
Đột nhiên Di lặc bật cười, cảm thán nói: “Phật Tổ muốn thừa dịp Thiên Ma Kiếp mà hưng khởi, thế nhưng lại xem thường uy lực của Thiên Ma Kiếp. Bây giờ tiên thần hội tụ, thiên ma theo sát mà đến, chẳng những không khiến phương Tây đại hưng mà Tiên Ma Chiến lại làm đảo loạn cả phương Tây. Đây không phải là một ý kiến sáng suốt mà!”
Đại Thế Chí lắc đầu thở dài nói: “Ài, Phật Tổ thất sách rồi! Tiên Ma đại chiến khiến sơn hà vỡ vụn, địa mạch đứt gãy, tổn thất trực tiếp đến căn cơ của Phật Giáo ta. Nhân quả này ai đến hoàn trả chứ?”
Dược Sư cũng bất đắc dĩ nói: “Nếu khiến Phật Giáo hưng thịnh đơn giản như vậy thì Phật Giáo đã đại hưng từ sớm rồi.”
Ba người lắc đầu, một mặt bất đắc dĩ mà biến mất trong Phật quang.
Đám người Nhiên Đăng, Quan Thế Âm và Đại Thế Chí đều mang sắc mặt cực kỳ khó coi.
Quan Thế Âm nhìn về phía chủ vị nói: “Phật Tổ!”
Thanh âm thật lớn của Nhiên Đăng vang lên: “La ta đã xem thường Thiên Ma Kiếp, thậm chí ngay cả thiên la địa võng đại trận cũng không thể ngăn cản. Quan Thế Âm, Văn Thù, Phổ Hiền, các ngươi suất lĩnh ba trăm Phật Đà tiến đến diệt Ma giương Phật!”
Quan Thế Âm, Văn Thù và Phổ Hiền cùng nhau chắp tay trước ngực, cúi đầu đáp: “Vâng!” Bọn hắn chân đạp Kim Liên, tung bay ra bên ngoài.
Ngay vào lúc tam giới đều lâm vào thời điểm khủng hoảng, Bạch Cẩm cũng đi ra từ bên trong Điểu Sào, trong lòng đã có một vài dự định.
Hắn vừa ra khỏi Điểu Sào liền gặp được Thái Bạch Kim Tiên đang tiến đến mời người.
Thái Bạch Kim Tinh vội vàng chắp tay nói: “Đế Quân, bệ hạ cho mời!”
“Ngươi tới đúng lúc lắm, vừa hay ta cũng có chuyện đến tìm bệ hạ. Bệ hạ ở đâu?”
“Bệ hạ ở Tử Ngưng Điện!”
Thân ảnh Bạch Cẩm lóe lên một cái rồi biến mất, một khắc sau xuất hiện ở bên ngoài Tử Ngưng Điện, hắn cất bước đi vào bên trong.
Bên trong Tử Ngưng Điện, Hạo Thiên Thượng Đế đang ngồi ở chủ vị nhíu mày trầm tư. Rốt cuộc nên ứng đối với Thiên Ma Kiếp như thế nào đây?
Cộp cộp cộp! Một tràng tiếng bước chân truyền tới.
Hạo Thiên vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Bạch Cẩm, hắn lập tức đứng dậy chờ mong nói: “Bạch Cẩm, Thánh Nhân nói thế nào?”
Bạch Cẩm đi vào đại điện, chắp tay thi lễ nói: “Bệ hạ, ta đã đến bái kiến sư tôn và Đại sư bá. Sư tôn ta nói việc nhỏ như vậy đừng đến làm phiền người. Đại sư bá thì nói, tu sĩ cường đại trên hồng hoang hãy xuống hạ giới truyền đại, lấy tư tưởng thánh hiền để đề cao đạo đức của chúng sinh hồng hoang.”
Hạo Thiên khẽ nhíu mày nói: “Truyền đạo quả thực là một kế lâu dài nhưng lại không thể giải quyết khốn cảnh ngay lúc này.”
“Sư thúc nói rất đúng, đệ tử cũng nghĩ như vậy, vì vậy sau khi đệ tử trở về đã bế quan trầm tư trong Điểu Sào, cuối cùng nghĩ ra một phương pháp.”
Hạo Thiên tùy ý nói: “Là biện pháp gì?” Đối với thứ gọi là biện pháp của Bạch Cẩm, hắn cũng không ôm hy vọng quá lớn. Thánh Nhân còn không làm gì được, Bạch Cẩm thì nghĩ được phương pháp gì tốt chứ? Khuê Cương không đáng để lo nhưng thân phân Ma Kiếp chi chủ này lại được Thiên đạo tán thánh, khó mà khắc chế. Rốt cuộc nên làm thế nào đây chứ?
Bạch Cẩm bỗng lên tiếng: “Sư thúc, hay là chúng ta cũng lập ra Thiên Kiếp đi?”
Thanh âm của Bạch Cẩm tựa như một đạo thiểm điện xẹt qua đại não Hạo Thiên, ánh mắt hắn hiện lên một luồng tinh quang. Lập Thiên Kiếp? Đây quả thực là một biện pháp tốt, nhưng nó cũng có chỗ khó riêng. Hắn chần chờ một chút rồi nói: “Sư điệt, Ma Giới lập Ma Kiếp, Thiên Đình chúng ta liền lập Thiên Kiếp, làm như vậy chúng ta sẽ bị hiềm nghi đạo văn, hơi mất mặt một chút đó?”
Bạch Cẩm nghiêm mặt nói: “Sư thúc, vì chúng sinh hồng hoang sao lại là đạo văn được chứ? Mà Thiên Kiếp chúng ta lập ra khác hoàn toàn với Ma Kiếp, chỉ có thể nói là trùng hợp mà thôi.”
Hạo Thiên bất đắc dĩ nói: “Nếu sư điệt đã kiên trì muốn lập Thiên Kiếp, sư thúc ta cũng chỉ có thể đồng ý. Bạch Cẩm, ngươi cẩn thận nói ra những suy nghĩ của ngươi nghe xem!”
Sắc mặt Bạch Cẩm cổ quái, lời này của sư thúc là có ý gì? Giống như ta đã cưỡng ép hắn đồng ý vậy, nhưng dưới sự tra hỏi của Hạo Thiên, hắn không kịp nghĩ nhiều liền nói: “Khởi bẩm sư thúc, lúc đệ tử bế quan đã nghiêm túc suy nghĩ, Thiên Ma Kiếp có thể được hồng hoang tán thành nói rõ nó có thể thỏa mãn nhu cầu cần thiết của hồng hoang. Vậy như cầu của hồng hoang là gì? Đệ tử khổ sở suy nghĩ mới nảy ra được một vài suy đoán, bây giờ việc tu hành trên hồng hoang quá dễ dàng, sinh linh trên hồng hoang chỉ cần đạt được một bộ phương pháp tu hành liền có thể từng bước mà tu hành. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra liền có thể đồng thọ cùng thiên địa, đồng quang với nhật nguyệt, Vậy chẳng phải hồng hoang sẽ trải rộng trường sinh sao? Tư nguyên của hồng hoang có đủ để chèo chống? Chính vì vậy, khi Thiên Ma Kiếp xuất hiện mới được Thiên đạo tán thành, dùng nó để hao mòn số lượng tu sĩ trên hồng hoang. Đây là một vài ý kiến phiến diện của đệ tử, mong sư thúc cân nhắc!”
Hạo Thiên liên tục gật đầu nói: “Bạch Cẩm, không ngờ ngươi có thể nghĩ đến điểm này, một câu đánh thức người lạc trong mộng! Ngươi nói rất đúng, chính vì vậy nên ngươi mới dự định lập ra Thiên Kiếp?”



