Chương 143
Bạch Cẩm gật gật đầu: “Không sai! Nếu Thiên Ma Kiếp gây hại nặng nề cho hồng hoang, không thể không chế, vậy chúng ta lập một Thiên Kiếp có thể không chế, dùng nó để triệt tiêu Thiên ma Kiếp, cũng có thể đè tác dụng của Thiên Ma Kiếp xuống thấp nhất.”
Hạo Thiên đứng dậy đi xuống, hắn vỗ vỗ bả vai Bạch Cẩm, vui mừng nói: “Hóa ra ngươi đã sớm tĩnh toán kỹ lưỡng, chuyện Thiên Kiếp là do ngươi mưu đồ, vậy thì toàn quyền giao cho ngươi.” Sau đó hắn cảm thán nói: “Ta còn muốn cảm tạ Nguyên Thủy sư huynh đã đưa ngươi tới.”
Bạch Cẩm hơi xấu hổ nói: “Sư thúc, người đừng khen ta nữa, ta rất dễ trở nên kiêu ngạo.”
Hạo Thiên cười nói: “Giải quyết chuyện Thiên Ma Kiếp, tạo phúc cho chúng sinh hồng hoang, ngươi có tư cách kiêu ngạo. Ta muốn truyền thanh danh của ngươi đi khắp hồng hoang.”
Hạo Thiên thần sắc khẽ động nói: “Bạch Cẩm, ngươi có muốn gánh thêm chút trách nhiệm, Chu Thiên Tinh Thần cũng do ngươi quản lý luôn, thế nào?”
Bạch Cẩm lập tức lắc đầu, lùi lại hai bước, không vui nói: “Sư thúc, ta toàn tâm toàn ý giúp người, sao người lại muốn hại ta chứ?”
Hạo Thiên ngạc nhiên nói: “Ta nào có hại ngươi?”
“Lúc Nhị sư bá để ta tới Thiên Đình đã nói thế này.” Bạch Cẩm tằng hắng một cái, ngẩng đầu ưỡn ngực bắt chước thanh âm của Nguyên Thủy Thiên Tôn, nói: “Bạch Cẩm à! Sư bá để ngươi đến Thiên Đình là để ngươi đi hưởng phúc, ngươi chỉ cần làm một Đại Đế trên danh nghĩa là được, không cần làm gì cả. Mỗi ngày ngươi thưởng trà nghe hát, xem một chút ca múa là được.”
Hắn lại liếc Hạo Thiên một chút, nói: “Sư thúc, bây giờ người lại không ngừng đẩy mọi việc lên người ta, sau đó bản thân người lại đi thưởng trà nghe hát, thưởng thức ca múa. Mỗi ngày người đều hạnh phúc vui vẻ mà sinh hoạt, làm việc như vậy không được đâu.”
Hạo Thiên liên tục ho khan hai tiếng, nói: “Nhị sư huynh thực sự nói như vậy sao?”
“Người có thể tự mình đi hỏi!”
Hạo Thiên lắc đầu nói: “Thôi, nếu ngươi đã không muốn tiếp nhận gánh nặng thì thôi vậy.”
Sau đó hắn lại hỏi: “Bạch Cẩm, ngươi cho rằng Thiên Kiếp là kiếp gì?”
“Tất nhiên là lấy Lôi Kiếp làm chủ, lôi đình hạo đãng có thể tiêu trừ ma khí, giảm đi lực lượng của thiên ma, con có thể phụ ta Địa Hỏa Thủy Phong chi lực, hình thành Thổ Kiếp, Hỏa Kiếp, Phong Kiếp và Thủy Kiếp.”
Hạo Thiên gật đầu cười nói: “Xem ra ngươi đã quy hoạch hết rồi, rất tốt! Ngươi nói xem ai đi lập Thiên Kiếp là tốt nhất?”
Bạch Cẩm thận trọng nói: “Sư thúc, chuyện này tốt nhất vẫn nên hỏi ý Đạo Tổ một chút, nhỡ đầu lập Thiên Kiếp thất bại. chúng ta cũng sẽ trở thành trò cười.”
Hạo Thiên liên tục gật đầu nói: “Vốn nên như vậy, ngươi tạm thời ngồi đây đi, ta đi Tử Tiêu Cung một chuyến.” Nói xong, Hạo Thiên bước ra một bước rồi biến mất.
Bạch Cẩm tùy ý tìm một chỗ ngồi xuống, tự khắc có thần nữ dâng trà và điểm tâm lên, cũng kính đặt xuống bàn, sau đó lui ra ngoài.
Bạch Cẩm cầm chén trà lên uống xuống, không gian trong đại điện lại lần nữa nổi lên gợn sóng, Hạo Thiên mang theo vẻ mặt vui mừng đi ra từ bên trong.
Bạch Cẩm vội vàng đứng lên, mong chờ hỏi: “Đạo Tổ đáp ứng rồi?”
Hạo Thiên gật gật đầu, vui mừng nói: “Bạch Cẩm, lần này phải đa tạ ngươi. Lão gia có lời, phương pháp này hữu ích cho hồng hoang hơn Thiên Ma Kiếp.”
Bạch Cẩm thở phào một hơi nói: “Như vậy là tốt rồi!”
Hạo Thiên nhìn Bạch Cẩm, cười nói: “Sư điệt, ngươi có nguyện ý làm Thiên Kiếp chi chủ không?”
“Sư thúc, Thiên Kiếp chi chủ liên quan đến sự thăng bằng trên hồng hoang, cần một người chính trực làm. Chấp chưởng Thiên Kiếp không thể làm bất kỳ việc tư nào, sao đệ tử có tư cách này được chứ?”
Hạo Thiên nhíu mày nói: “Ngươi nói có lý, không phải người chính trực mà chấp chưởng Thiên Kiếp, đối với hồng hoàng chỉ có hại mà không có lợi, e là sẽ thành một Khuê Cương thứ hai.”
Bạch Cẩm chớp chớp mắt, nói: “Sư thúc, chỗ ta ngược lại có một nhân tuyển.”
“A? Người nào?”
Bạch Cẩm cười nói: “Tiệt Giáo ta có một người có thể cân bằng cả trong và ngoài. Sư phụ ta có một đệ tử không thuận không lệch, khiến vạn tiên kính nể. Ta có một vị sư tỷ, tâm trí quả kiên cố, có thể làm gương cho hồng hoang.”
Thần sắc Hạo Thiên khẽ động, cười nói: “Nếu không phải có một câu cuối thì tâ còn tưởng ngươi đang nói chính ngươi. Đại sư tỷ Tiệt Giáo – Vô Đương thánh nữ quả thực phù hợp. Nếu đã là ngươi đề ra Thiên Kiếp, vậy thì những chuyện sau đó giao hết cho ngươi phụ trách. Thiên Kiếp chi chủ cũng theo ngươi định là Vô Đương thánh mẫu đi!”
Bạch Cẩm vội vàng nói: “Ta không làm được đâu! Việc lập ra Thiên Kiếp cần phải câu thông với thiên địa, cần sư thúc ngươi làm.”
“Yên tâm, lão gia đã đáp ứng, các ngươi cũng chỉ đi ngang qua mà thôi.”
Bạch Cẩm ôm quyền thi lễ, nói: “Nếu sư thúc đã an bài hết rồi, vậy cứ làm theo ý của sư thúc đi, đại cục đã định!”
Hạo Thiên Thượng Đế cười ha hả nói: “Hẳn là ta cảm ơn ngươi mới đúng. Sau Thiên Kiếp, ta xem xem Khuê Cương còn dám lỗ mãng trước mặt ta nữa không.”
“Sư thúc, đệ tử lập tức đi chuẩn bị!”
“Nhanh đi đi!”
Bạch Cẩm xoay người nhanh chân đi ra bên ngoài.
Mấy ngày sau, bầu trời trong xanh gió nhẹ, gió mát thổi tới.
Ở một dãy núi yên tĩnh, đột nhiên nổi lên từng đợt tiếng trống ầm vang, tràn ngập tường vân, thụy khí vạn dặm, một tòa tế đàn thật lớn chậm rãi hạ xuống từ trên không trung lơ lửng trên Kỳ Lân Nhai, trên tường vân hiện ra từng tôn thần linh, tất cả chư thần đều tới.
Chương 601: Lập Thiên Kiếp
Dưới Kỳ Lân Nhai, thanh âm thanh lãnh của Vô Đương thánh mẫu vang lên: “Thiên đạo ở trên, Đạo tổ giám chi!”
Luân hồi và sinh diệt là quy luật vận chuyển của thiên địa, hồng trần vạn linh thuận sinh ứng chết sinh sôi không ngừng, đắc thất khổ nhạc tình dục giao sí.
Người mà siêu thoát gọi là tu sĩ, đoạt lấy năng lực thiên địa tạo, tu được Tiên đạo, đồng thọ cùng thiên địa, đồng huy cùng nhật nguyệt, nhưng Tiên đạo mờ mịt, không phải là người bồi căn thâm hậu sẽ không thể thông hành. Nay ta lập xuống Thiên Kiếp, lấy lôi làm phạt, cân bằng thiên địa. Lục đạo chúng sinh, Tiên Ma Yêu Quỷ, phàm là người tu hành đắc đạo, đại hợp thân thể ắt độ tam cửu Thiên Kiếp. Thiên Kiếp tẩy rửa nguyên thần, rèn đúc Tiên thể, người thành công sẽ được hưởng Tiên đạo, thất bại sẽ hóa thành tro bui. Sự huyền diệu của Đạo đạo chi môn khó mà lý giải, chỉ cần là người cảm ngộ được pháp tắc, ắt sẽ độ lục cửu Thiên Kiếp, Thiên Kiếp cô đọng pháp tắc tự thân, người thành công sẽ thành Bất Hủ Kim Tiên, thất bại sẽ hóa tro bụi. Phàm là người ngộ ra được đại đạo của bản thân, ắt độ cứu cửu Thiên Kiếp. Dưới Thiên Kiếp, tự thân đại đạo giao hòa với thiên địa, người thành công sẽ thành Chuẩn Thánh chấp chưởng thiên địa pháp tắc. Đạo Tổ giám chi!”
Ầm ầm!
Trên bầu trời hồng hoang nổi lên từng đợt cuồng phong, một đôi lôi đình điện nhãn hiển hiện, điện nhãn to lớn băng lãnh vô tình nhìn xuống dưới Kỳ Lân Nhai.
Ầm! Lôi đình điện nhãn hóa thành một tia chớp đánh xuống phía dưới, thiên địa lóe lên một mảnh trắng xóa. Lôi đình nối liền thiên địa, lôi đình lúc trước ban cho Khuê Cương hoàn toàn không thể so bì.
Ầm ầm! Phía dưới đất đá văng khắp nơi, Kỳ Lân Nhai chỉ kiên trì được một khắc rồi trực tiếp bị thiểm điện bổ ra, một bạch y nữ tử mỹ lệ đạp lên hư không đi ra từ bên trong lôi đình. Điện quang quanh thân nàng bắn ra bốn phía, trên trán hiện lên một ấn ký hình tia chớp, thoạt nhìn như bản nguyên lôi đình chi chủ chí cao vô thượng.
…
Tại Đại Xích Thiên bên trong hỗn độn, Thái Thượng Thánh Nhân ngồi khoan thai thưởng trà bên trong vườn trà ở hậu viện, đột nhiên sững sờ, kinh ngạc nhìn ra bên ngoài. Ánh mắt hắn ung dung nhìn qua thời không vô tận, nhìn thấy trên đại lục, tay hắn khẽ run một cái, nước trà không chén văng ra ngoài một chút. Bạch Cẩm vậy mà thực sự cứu Vô Đương ra rồi?
Thái Thượng lấy lại tinh thần, bất đắc dĩ nói: “Aizz… Thiên Kiếp chi chủ, bây giờ quả thực là không dễ xử lý rồi.”
Nếu chỉ cứu ra mà thôi thì hắn hoàn toàn có thể hoàn toàn phủi đi món nợ nhưng bây giờ lại xuất hiện thân phận Thiên Kiếp chi chủ này, sao hắn có thể đưa nàng đến Phật Giáo chứ? Lúc trước hắn không nên nhất thời xúc động cho Bạch Cẩm chút hy vọng sống, bây giờ thì hay rồi! Chơi quá tay rồi.
Thái Thượng bất đắc dĩ cười khổ nói: “Thiên Đạo dễ dàng tán thành như vậy, chắc hẳn là ý của sư tôn. Thế nhưng Bạch Cẩm tạo quan hệ tới Tử Tiêu Cung từ bao giờ vậy? Năng lực thật lớn!”
Một bên khác, bên trong Vũ Dư Thiên, tiếng cười ha hả của Thông Thiên vang vọng khắp thiên địa, hù dọa không biết bao nhiêu phi cầm tẩu thú.
….
Bên trong Địa Tiên Giới của hồng hoang, Vô Đương thánh mẫu đón lấy lôi đình mà đi ra, nàng đưa tay về phía trước nắm lấy, lôi đình thông thiên triệt địa liền thu vào trong tay Vô Đương thánh mẫu, hóa thành một lẵng hoa màu tím, bên trong lẵng hoa còn toát ra hồng mang.
Thân ảnh Bạch Cẩm xuất hiện trên tường vân, cười ha hả rồi chắp tay thi lễ, nói: “Chúc mừng sư tỷ thoát khỏi khốn cảnh!”
Vô Đương thánh mẫu cầm lẵng hoa chắp tay thi lễ, cảm kích nói: “Đa tạ sư đệ!”
Trên tường vân hiện lên vô số chúng thần Thiên Đình, bọn hắn cùng nhau thi lễ hô: “Chúc mừng Thiên Kiếp chi chủ quy vị!”
Thanh âm hạo đãng vang vọng khắp thiên địa.
Vô Đương thánh mẫu ném lăng hoa trong tay ra ngoài, lăng hoa phóng lên trời rồi hóa thành một tòa lôi trì cực địa, bên trong lôi trì còn có vô sô Lôi Long đang du tẩu.
Vô Đương thánh mẫu nhìn Bạch Cẩm, nói: “Sư đệ, bây giờ Thiên Kiếp được thành lập, ta phải tọa trấn Lôi Trì, không được đánh mất. Hôm khác ta đến Câu Trần Cung bái tạ.”
Bạch Cẩm cười ha hả nói: “Chấp chưởng Thiên Kiếp, ngày sau công đức vô lượng. Sư tỷ, lúc trước ta đáp ứng mưu đồ việc công đức cho ngươi, bây giờ xem như là thực hiện được rồi nhỉ!”
Vô Đương thánh mẫu liếc Bạch Cẩm một chút, bật cười nói: “Ta còn tưởng sư đệ đã quên mất rồi! Đa tạ sư đệ đã hao tâm tổn trí mưu đồ. Nếu sau này có việc cần, nhất định sẽ không chối từ.” Nói xong, nàng hóa thành một đạo bạch quang bay vào hư không rồi biến mất.
Bạch Cẩm phất tay thu hồi Kỳ Lân Nhai đã bị phá vỡ ở bên dưới, sau đó đằng cưỡi mây đạp gió bay về phía thượng diện.
Trên tường vân, trong chúng thần Thiên Đình, đám người Triệu Công Minh, Vân Tiêu, Thạch Cơ và Cô Lương nghênh đón.
Triệu Công Minh cười ha hả nói: “Sư huynh, Đại sư tỷ thoát khốn mà ra, có thể nói là rất đáng mừng.”
Vân Tiêu cũng mỉm cười nói: “Quả thực là việc vui, phải ăn mừng.”
Cô Lương hưng phấn kêu lên: “Mời cơm, sư huynh nhất định phải mời cơm.”
Bạch Cẩm cười nói: “Ta thấy các ngươi cũng thèm ăn. Được thôi, hôm nay ta bày yến tiệc bên trong Điểu Sào, cùng chúc.”
Triệu Công Minh không chờ nổi nữa kêu lên: “Đi thôi đi thôi!”
Tất cả chúng thần cũng bay về phía Thiên ĐÌnh, cười cười nói nói, vui sướng không thôi.
Chương 602: Độ Thiên Kiếp
Ngay lúc chúng thần trở về Thiên Đình, hồng hoang cũng lặng yên không một tiếng đột xảy ra biến hóa mới.
Một thanh y lão giả ngồi xếp bằng trong một ngọn núi tú lệ, bên cạnh dựng một cây quải trượng.
Chúng tu sĩ đứng trên tường vân nơi xa lặng lẽ vâu khốn lão giả, hoàn toàn không chút lo lắng nào. Huyền Tùng Tử đạo hữu đã không thể áp chế được tu vi, bây giờ nhất định phải mạo hiểm đột phá.
Huyền Tùng Tử ngẩng đầu nhìn thương thiên một chút rồi lại nhìn đại địa, yếu ớt nói: “Tại sao lại có Thiên Ma Kiếp chứ? Chẳng lẽ thiên địa nhất định phải đuổi tận giết tuyệt sao?
“Các vị đạo hữu, ta đã không thể áp chế tu vi được nữa, nhất định phải mạo hiểm đột phá. Nếu bất hạnh bị thiên ma xâm lấn, vẫn mong các vị ra tay chém giết ta.”
Tất cả tu sĩ xung quanh đều yên lặng gật đầu, nhìn lão giả rồi lại nhìn về phía bản thân, không khí bi thương tản mác khắp thiên địa.
Lão giả chậm rãi nhắm hai mắt lại, một lát sau linh khí giữa thiên địa liền hội tụ về phía lão giả, khí tức trên người hắn liên tục tăng cao, đến một cái đỉnh điểm liền bộc phát ra, một cỗ khí lãng vô hình lấy lão giả làm trung tâm mà tán loạn ra ngoài.
Giữa thiên địa, từng tia từng tia ma khí hiển hiện lên, trong lòng tất cả những tu sĩ đang vây xem đều trở nên ngưng trọng, muốn xông đến rồi.
Ầm ầm!
Đột nhiên trên ngọn núi hiện lên một đám lôi vân, trong lôi vân sấm sét vang dội, uy áp cường đại khóa chặt lấy lão giả, nhất thời thiên địa xung quanh lâm vào một mảnh tăm tối.
Đột nhiên lão giả mở to hai mắt, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lôi vân. Đây là Thiên Ma Kiếp sao? Vì sao lại có động tĩnh lớn đến vậy? Chẳng lẽ thiên ma muốn xâm lấn hắn là Ma Vương? Trong lòng lão giả dần dâng lên cảm giác tuyệt vọng, thật sự chút đường sống cũng không chừa sao? Ngày thường hắn không gây nhân quả, làm việc thiện tích đức, cuối cùng vẫn rơi vào kết cục bị thiên ma xâm lấn sao?
Một cỗ ba động hiển hiện xung quanh lão giả, một hư ảnh thiên ma bay ra từ trong hư không, trong nháy mắt liền chui vào trong cơ thể lão giả.
Nhất thời lão giả liền biến sắc, đờ đẫn ra, trong mắt hiện lên hắc mang, từng tia ma khí phát ra từ trong cơ thể rồi lởn vởn xung quanh.
Đông đảo tu sĩ xung quanh đều vô cùng nghiêm nghị, chính là loại tình huống này, Thiên Ma Kiếp bắt đầu rồi.
Bầu trời nổi lên từng tia chớp ‘ầm ầm’. một đạo thiểm điện phích lịch bắn xuống, chiếu sáng một vùng thiên địa, nháy mắt liền xuyên qua cơ thể lão giả.
“A!”
“A!”
…
Hai tiếng kêu thê lương đồng thời truyền ra từ bên trong lôi đình, một tiếng là do lão giả kêu lên, tiếng còn lại là từ thiên ma. Lôi đình vốn là lực lượng trừ tà, khắc chế thiên ma gắt gao, đột nhiên giáng xuống khiên thiên ma không kịp chuẩn bị gì cả.
Lão giả ngửa mặt lên trời rồi ngã sấp xuống đỉnh núi, toàn thân run rẩy bốc lên khói đen, ánh mắt đã khôi phục lại vẻ thư thái.
Tu sĩ đang vây xem ở nơi xa xôn xao lên, đây là chuyện gì vậy chứ? Thiên Ma Kiếp đâu phải như vậy đâu? Vì sao lôi đình lại giáng xuống?
Một hồng y nữ tử thì thầm nói: “Ta từng nghe nói là khi thời tiết giống tốt, đứng càng cao sẽ càng dễ bị sét đánh. Chẳng lẽ là vì Huyền Tùng Tử đứng quá cao?”
Một kiếm khách đứng cạnh nhíu mày nói: “Hắn là tu sĩ, sao có thể giống với người phàm tục được chứ? Đạo lôi đình này ắt có gì đó kỳ lạ.”
Trên đỉnh núi nơi xa, lão giả nguyên thần thư thái, từ nơi sâu xa mà biết được ý nghĩa của Thiên Kiếp. Hắn lập tức xoay người bay lên hư không, không để ý đến toàn thân đen thui mà cười ha hả, kêu: “Tốt, tới tốt lắm! Thiên Kiếp đó…”
Hắn ngẩng đầu nhìn lôi vân của Thiên Kiếp, kích động hét lớn: “Thiên Kiếp, đến đây tiếp đi!”
Lão giả vẫy vẫy tay, một trượng cắm ở bên cạnh liền bay ra, ‘phịch’ một tiếng rơi vào trong tay lão giả.
Lôi vân cuồn cuộn. Ầm ầm! Lại có một tia chớp bắn xuống.
Lão giả hét lớn một tiếng: “Phá cho ta!” Đột nhiên mộc trượng đâm ra, lôi đình lập tức đánh lên mộc trượng. Mộc trượng nở rộ lam sắc quang hoa, hình thành quang mang phòng ngự khoảng nửa hình tròn, ngăn cản lấy lôi đình.
Từng đạo lôi đình liên tiếp bắn xuống, lão giả cũng sử dụng toàn bộ thủ đoạn, từ pháp thuật rồi đến pháp bảo liên tục thi triển đối kháng Thiên Giới, tuy là thế nhưng vẫn vô cùng chật vật.
Ầm ầm! Đạo tử sắc lôi đình thứ sáu hạ xuống, mộc trượng của lão giả dưới đạo lôi đình đó ‘răng rắc’ một tiếng rồi vỡ nát. Lôi đình trực tiếp xuyên qua mộc trượng rồi nện xuống đỉnh núi, trong nháy mắt đỉnh núi bị đốt cháy đen.
Chúng tu sĩ vây xem xôn xao cả lên, Huyền Tùng Tử không bị thiên ma xâm lấn, ngược lại thiên ma đó đã bị lôi đình đánh chết. Đây là chuyện gì vậy chứ? Gần đây thế đạo hồng hoang biến hóa quá nhanh, chúng ta không thích ứng nổi nữa.
Huyền Tùng Tử nằm trên đỉnh núi cháy đen, trên thân tản ra hắc khí nhàn nhạy, một lát sau hắc khí tiêu tán, linh đài thư thái.
Ong! Một đạo bạch quang từ trên trời giáng xuống bao phủ Huyền Tùng Tử vào bên trong. Giữa bạch quang, thân thể cháy đen của Huyền Tùng Tử chậm rãi bay lên, lớp cháy đen bên ngoài dần nứt vỡ, lộ ra da thịt mới trắng nõn, khí tức chậm rãi phóng thích ra khỏi thể nội càng ngày càng cường đại.
Chương 603: Kinh động Ma Tổ
Chúng tu sĩ vây xem xung quanh đờ đẫn ra ngay tại chỗ. Thành công rồi, hắn đột phá thành công rồi, nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy chứ? Thiên Ma Kiếp đâu? Vì sao bị sét đánh mấy phát liền thành công?
Đột nhiên Huyền Tùng Tử mở bừng hai mắt ra, trên thân lóe lên quang mang, khôi phục lại dáng vẻ khoác thanh bào với râu tóc bạc trắng bay phấp phới, khí chất càng diêu phàm thoát tục hơn, trầm ổn bất phàm.
Huyền Tùng Tử cười ha hả kêu lên: “Đột phá, ta đột phá rồi, ta đạt thành Kim Tiên rồi.” Thanh âm hạo đãng vang vọng khắp sơn mạch.
Tất cả chúng tu sĩ xung quanh đều nhao nhao đi lên chúc mừng.
Một đại hán vội vàng hỏi: “Huyền Tùng Tử đạo hữu, ngươi làm sao đột phá được vậy?”
“Huyền Tùng Tử, lôi đình này là chuyện gì vậy?”
“Huyền Tùng Tử, lôi đình này có liên quan gì đến Thiên Ma Kiếp không?”
…
Sau khi chúc mừng xong, chúng tu sĩ không nhịn được mà nhao nhao đặt câu hỏi.
Huyền Tùng Tử khẽ nhíu mày quát: “Yên tĩnh!” Uy lực của Kim Tiên phóng thích ra, nháy mắt trong thiên địa liền tràn ngập áp lực nặng nề, thể xác và tinh thần chúng tu sĩ đều trầm xuống, trên mặt lộ ra vẻ gian nan.
Huyền Tùng Tử thu liễm khí tức, tất cả chúng tu sĩ đều an tĩnh lại rồi nhao nhao lùi ra bên ngoài, trong mắt mang theo vẻ cảnh giác. Thực lực của Huyền Tùng Tử đã vượt xa bọn hắn!
Lúc này Huyền Tùng Tử mới hài lòng gật đầu, sau đó cười nói: “Kiếp nạn bây giờ đã thay đổi, thứ cần đột phá chính là Thiên Lôi Kiếp.”
Hồng y nữ tử vui mừng nói: “Chẳng lẽ Thiên Ma Kiếp không còn tồn tại nữa?”
“Thiên Ma Kiếp vẫn còn, chỉ là uy năng giảm mạnh. Trước kia nghe nói muốn độ Thiên Ma Kiếp thì phải độ muôn đời luân hồi, muôn đời không trầm luân mới có thể độ kiếp thành công. Bây giờ ta độ Thiên Ma Kiếp, chính là vào lúc nội tâm tiếc nuối nhất có thể đột phá mà ra liền có thể độ kiếp, độ khó giảm xuống không chỉ trăm ngàn lần thôi đâu.”
Đông đảo tu sĩ đều vui mừng khôn xiết, độ kiếp thế này thì bọn hắn đều có lòng tin.
Sau đó một đại hán trầm giọng nói: “Thiên Lôi Kiếp này cũng không dễ chịu đâu! Huyền Tùng Tử đạo hữu suýt chút nữa đã vẫn lạc.”
Một kiếm khách ngạo nghễ ở bên cạnh nói: “Thiên Lôi Kiếp, một kiếm chém đứt là được.”
Chúng tu sĩ còn lại đều gật đầu, thoạt nhìn Thiên Lôi Kiếp dễ dàng hơn Thiên Ma Kiếp rất nhiều, những tu sĩ thành tựu Tiên đạo đều cực kỳ tự tin với thực lực của bản thân.
Sự kiện này xảy ra liên tục trên hồng hoang, có độ kiếp thành công, cũng có độ kiếp thất bại nhưng rất ít tu sĩ rơi vào Ma đạo.
…
Bên trong Thiên Ma Đại Điện lại Ma Giới, Khuê Cương ngồi ngay ngắn trên hắc sắc long ỷ, gương mặt mỉm cười. Bây giờ Hạo Thiên ngươi hẳn là đang bận bịu đến sứt đầu mẻ trán nhỉ? Chờ xem, chờ tu sĩ Ma Giới ta càng ngày càng nhiều, đến lúc đó chính là thời điểm ta phản công hồng hoang. Những chuyện ngươi làm với ta trước kia, ta sẽ trả lại toàn bộ lên người của ngươi.
Ô ô ô! Một đám thiên ma bay lượn bên ngoài đại điện liên tục rên rỉ, khí tức yếu ớt.
Thần sắc Khuê Cương khẽ động, là thiên ma! Hắn vung tay lên, đại điện của Thiên Ma Điện ‘ầm’ một tiếng mở rộng ra, một đám thiên ma rên rỉ xông vào đại điện, rơi xuống đất hóa thành từng hắc sắc thân ảnh ảm đạm nằm rạp trên mặt đất.
Một thiên ma rên rỉ kêu lên: “Ma Vương đại nhân, chúng ta thật thảm! Bọn hắn dùng sấm sét đánh chúng ta.”
“Hu hu hu, dưới lôi đình, lực lượng của ta đều bị tán đi.”
“Thiên Ma Kiếp cũng chịu ảnh hưởng lớn, không thể tiến hành muôn kiếp luân hồi.”
…
Từng tiếng rên rỉ liên tiếp vang lên, quả thực khiến người nghe thương tâm mà rơi lệ.
Lôi Đình chi lực? Thần sắc Khuê Cương khẽ biến hóa một chút, hắn đưa tay chộp về phía trước, một đám thiên ma quỳ phục phía dưới đều hóa thành từng luồng khói đen bay về phía Khuê Cương, sau đó ngưng tụ thành một hắc cầu giữa lòng bàn tay hắn.
Khuê Cương ném ra ngoài, hắc cầu bay ra bị hắn một ngụm nuốt xuống, sau đó trong đầu liền hiện ra trí nhớ thế thảm của tất cả thiên ma.
Khuê Cương đứng bật dậy, kinh sợ kêu lên: “Thiên Lôi Kiếp! Hạo Thiê, đây là thủ đoạn của ngươi sao? Thật là không cần mặt mũi.” Trong lòng hắn tràn ngập tuyệt vọng, sau khi Hạo Thiên chém giết ta đã trải qua những gì mà bây giờ lại trở nên không từ thủ đoạn như vậy?
Thân ảnh Khuê Cương lóe lên rồi biến mất.
Trung tâm Ma Giới có một tòa cự sơn đỉnh thiên lập địa, thân ảnh Khuê Cương hiện lên trên đỉnh núi, chắp tay bái nói: “Đệ tử cầu kiến Ma Tổ!”
Đại môn Hắc Tiêu Cung ‘ầm’ một tiếng mở rộng ra, bên trong đen kịt một màu, một tia sáng cũng không có, thuần túy một màu đen, phảng phất như có thể thôn phệ hết thảy.
Khuê Cương bước vào bên trong Hắc Tiêu Cung, thân ảnh hắn xuất hiện trước một tấm bồ đoàn, sau đó quỳ xuống bái nói: “Đệ tử bái kiến Ma Tổ!”
Thân ảnh La Hầu hiển hiện tại chủ vị, hắn cúi đầu nhìn Khuê Cương, bình thản nói: “Vì chuyện gì mà đến đây?”
Khuê Cương đứng lên, phẫn nộ nói: “Ma Tổ, vì thiết lập được Thiên Ma Kiếp, chúng ta đã mưu đồ ức vạn năm, cuối cùng lập được rồi, chúng ta có thủ đoạn khắp hồng hoang. Thế nhưng bây giờ hồng hoang lại sinh ra Thiên Lôi Kiếp, chẳng những cướp đi quyền hành chấp chưởng Thiên Kiếp của ta mà còn lất Thiên Lôi Kiếp áp chế Thiên Ma Kiếp. Bây giờ Thiên Ma Kiếp theo Thiên Kiếp mà đi, như thế thì tất cả mưu đồ của chúng ta đều thất bại, vẫn mong Ma Tổ ra tay chặt đứt Thiên Lôi Kiếp.”
Chương 604: Xà tộc
La Hầu khẽ nhíu mày, nói: “Ta lập ra Thiên Ma Kiếp, hồng hoang liền xuất hiện Thiên Lôi Kiếp?”
Khuê Cương liên tục gật đầu, tức giận nói: “Đây là đạo văn một cách vô liêm sỉ, hơn nữa còn dùng Thiên Lôi Kiếp cướp đoạt quyền hành vốn dĩ của Thiên Ma Kiếp, Thiên Lôi Kiếp trở thành chúa tể Thiên Kiếp. Thủ đoạn như vậy quá vô sỉ rồi!”
“Làm ra thủ đoạn như vậy không phải là bút tích của Hồng Quân, ta ngược lại muốn xem xem là ai lại dám phá hoại mưu đồ của Ma Giới ta.” La Hầu nhắm mắt lại, tâm thần tra khắp mọi ngóc ngách trên hồng hoang, tất cả mọi chuyện trong quá khứ đều khắc sâu vào trong lòng hắn.
Một lát sau, La Hầu mở to mắt ra, sắc mặt có chút kỳ dị.
Khuê Cương vội vàng hỏi: “Ma Tổ, có phải là Hạo Thiên vô sỉ mưu đồ không?”
La Hầu nhíu mày nói: “Không phải Hạo Thiên, mà chính là Câu Trần Đại Đế - Bạch Cẩm trên Thiên Đình, Thiên Kiếp chi chủ chính là Đại sư tỷ của Tiệt Giáo ngày trước - Vô Đương thánh mẫu. Nhưng rốt cuộc Bạch Cẩm này có lai lịch gì chứ? Ta tra khắp chư thiên cũng không thể tra được thiên cơ của hắn, phảng phất như chư thiên hoàn toàn không có người này. Thế nhưng tất cả chư thần trên Thiên Đình đều biết đến sự tồn tại của Bạch Cẩm, ta cũng là từ khía cạnh này mới biết được Thiên Kiếp là do Bạch Cẩm mưu đồ.”
Khuê Cương biến sắc, nói: “Sao ngay cả Ma Tổ ngài cũng không thể tra xét?”
La Hầu ngẩng đầu, ánh mắt tĩnh mịch nhìn ra bên ngoài, sau đó cười lạnh một tiếng nói: “Nếu như vậy thì xem ra chí ít có ba tôn Thánh Nhân trở lên che lấp thiên cơ của hắn. Bây giờ ta ngược lại có chút hứng thú với hắn.”
Khuê Cương lập tức nói: “Ma Tổ, có cần đệ tử đi bắt hắn tới không?”
“Hắn được rất nhiều Thánh Nhân để mắt tới, sao có thể khinh động được? Ngươi lui trước đi, ta tự có mưu đồ.”
“Vâng!” La Hầu đứng dậy, cung kính thi lẽ rồi xoay người đi ra ngoài.
Bên trong Hắc Tiêu Cung trống vắng, La Hầu tự thì thầm: “Bạch Cẩm được rất nhiều Thánh Nhân che lấp thiên cơ cho. Ha hả! Thật thú vị. Hồng hoang bây càng ngày càng thú vị hơn."
…
Hồng hoang Bắc Câu Lô Châu, tại một vùng đầm lầy thật lớn, tích tích tác tác, vạn xà du tẩu.
Dưới đầm lầy có một không gian riêng biết, trong không gian là một khu kiến trúc thật lớn, nơi nơi đều có thể thấy được những pho tượng rắn, có một vài sinh vật hình người thưa thớt đi lại bên trong, mỗi một bóng người đều mang đặc thù của Xà tộc, người thì có đồng tử băng lãnh, người thì thân mang xà lân, có người lại miệng phun lưỡi rắn.
Một thân ảnh trẻ tuoior nhanh chóng chạy tới một tòa đại điện, đi vào trước một tòa mật thất, sau đó chắp tay thi lễ, lớn tiếng kêu lên: “Tộc trưởng, thiên địa đại biến.”
Một thanh âm mở mịt truyền ra từ bên trong mật thất: “Là biến cố như thế nào?”
“Thiên Đình lập Thiên Kiếp, sau này tu sĩ đột phá sẽ gặp Thiên Lôi Kiếp, uy lực của Thiên Ma Kiếp đã giảm mạnh. Tộc trưởng, đây là chuyện tốt!”
Đại môn mật thất ‘ầm’ một tiếng mở ra, một thân ảnh gầy gò ngồi xếp bằng bên trong đại điện, thực lực đã đạt tới Đại La đỉnh phong, khó mà khống chế được ảnh hưởng đến hư không xung quanh.
Thân ảnh gầy gò chợt mở bừng hai mắt ra, ánh mắt băng lãnh nói: “Thiên Lôi Kiếp là gì?”
“Chính là lôi đình từ trên trời bổ xuống người độ kiếp, chỉ là lôi đình này không phải là lôi đình bình thường, trong đó có chứa một ít đạo ý đáng sợ.”
Thân ảnh gầy gò cười ha hả nói: “Thiên Lôi Kiếp, hay cho một cái Thiên Lôi Kiếp, chỉ là lôi đình mà thôi, ta sợ gì chứ? Ngươi có thể tra được vì sao Thiên Lôi Kiếp xuất hiện không?”
“Hồng hoang có truyền âm tới, chính là vì Hạo Thiên Thượng Đế không đành lòng nhìn thiên ma tàn phá nên mới lập xuống Thiên Kiếp.”
“Hắc hắc! Ma Giới lập Thiên Ma Kiếp, Hạo Thiên theo sau lập Thiên Lôi Kiếp. Thủ đoạn của Thiên Đế này chẳng có chút điểm giới hạn nào nhỏ! Loại Thiên Đế này không dễ trêu chọc.” Sau đó hắn hóa thành một hắc sắc xà ảnh bay lên trời.
Tình huống như vậy đều xảy ra ở các đại tộc khác trên hồng hoang, sự tình Thiên Lôi Kiếp cũng vì vậy mà truyền khắp hồng hoang. Đồng thời hình tượng của Hạo Thiên Thượng Đế chính thức hình thành, đây là một Thiên Đế không cần thể diện, tuyệt đối không thể trêu chọc.
…
Tại hồng hoang, bên trong Điểu Sào trên Thiên ĐÌnh, Bạch Cẩm đang ăn uống linh đình với chấp pháp đại đội.
“Hắt xì!”
“Hắt xì!”
…
Bạch Cẩm ngồi trên chủ vị liên tục hắt xì mấy cái.
Vân Tiêu ngẩng đầu lên nhìn, cười nói: “Sư huynh, có việc gì không ổn sao?”
Bạch Cẩm sờ mũi một cái, cười đáp: “Hẳn là có người đang nhớ ta. Không sao, tiếp tục uống!”
Bạch Cẩm bưng chén rượu lên, mấy người Triệu Công Minh cũng bưng chén rượu lên, sau đó là một trận hoan thanh tiếu ngữ.
Sau ba tuần cơm, Bạch Cẩm nói với Cô Lương: “Sư muội, những việc ta để ngươi làm đã làm tốt chưa?”
Cô Lương buông chén rượu xuống, nở một nụ cười xán lạn, nói: “Sư huynh, việc mà ngươi giao cho ta, ngươi cứ yên tâm đi! Chắc chắn khiến sư huynh thỏa mãn.”
Bạch Cẩm bưng chén rượu lên kính Cô Lương “Làm phiền sư muội rồi, mời!”
Cô Lương cũng bưng một chén rượu lên, cười hì hì nói: “Hẳn phải là ta nối đã làm phiền sư huynh mới đúng, đa tạ sư huynh đã cứu Đại sư tỷ ra.” Hai người bưng chén rượu lên uống cạn.


