Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 144

  Ô Vân Tiên nghi hoặc nói: “Sư huynh, ta vẫn không hiểu sao ngươi lại đặt công lao thành lập Thiên Kiếp lên người sư thúc, rõ ràng là ngươi nghĩ ra mà.”

  Cô Lương lập tức đắc ý kêu lên: “Ta biết, ta biết, sư huynh đã nói với ta rồi.”

  Tất cả mọi người đều nhìn về phía Cô Lương.

  Cô Lương rụt cổ lại, ngượng ngùng nói: “Hay là sư huynh nói đi, miệng ta không được lanh lẹ lắm!”

  Bạch Cẩm cười đắc ý giải thích: “Đây chính là vì quan chi đạo, các ngươi không hiểu. Chúng ta bây giờ chính là thần tiên trên Thiên Đình, cũng chính là thuộc hạ của Hạo Thiên sư thúc. Tuy ta cũng mang danh hào Đại Đế nhưng Hạo Thiên sư thúc mới là chủ nhân của tam giới, điều này sẽ không thay đổi. Nếu Hạo Thiên sư thúc đã là Thiên Đình chi chủ, sao chúng ta có thể cướp đoạt vinh quang của Hạo Thiên sư thúc chứ? Nếu những chỗ tốt đã thuộc về chúng ta, thế còn cần những hư danh kia làm gì chứ. Thiên Đình vừa mới hưng khởi, là thời điểm cần Hạo Thiên sư thúc uy áp tam giới. Lẽ ra chúng ta phải trợ giúp Hạo Thiên sư thúc mới đúng.”

  Nghe Bạch Cẩm giải thích, Vân Tiêu giật mình nói: “Thì ra là thế! Vẫn là sư huynh nghĩ chu đáo.”

  Ô vân Tiên cũng cảm thán nói: “Sư huynh, tầm nhìn của ngươi thật xa, chúng ta không thể so bì.”

  Bạch Cẩm đắc ý cười ha hả nói: “Đây chính là vì quan chi đạo, đừng nhìn con đường tu luyện của các ngươi ở ngay phía trước, những thứ phải học còn rất nhiều đấy!”

  Tất mọi người trên bàn rượu đều liên tục gật đầu, sùng bái mà nhìn Bạch Cẩm. Sư huynh quả không hổ là sư huynh, thậm chí đạo làm quan cũng hiểu, quả thực lợi hại.

  Cùng lúc đó, bên trong Dao Trì trên Thiên Đình, Hạo Thiên và Dao Trì cũng đang vui mừng uống rượu, ăn mừng lập Thiên Kiếp thành công, trấn áp Ma Kiếp.

  Dao Trì Thánh Mẫu cười nói: “Hạo Thiên, bây giờ Thiên Ma Kiếp bị Thiên Kiếp trấn áp, ngươi phải tạ ơn Bạch Cẩm nhiều hơn!”

  Hạo Thiên cười ha hả nói: “Tất nhiên rồi, quả thực phải tạ ơn hắn nhiều hơn. Nếu không có hắn thì không biết phái mất bao lâu nữa mới giải quyết được Thiên Ma Kiếp.”

  Hao Trì không vui nói: “Chuyện đơn giản như Thiên Kiếp mà ngươi cũng không nghĩ ra được? Còn không thấy ngại mà ngồi ở vị trí Thiên Đế này?”

  “Khụ khụ!” Hạo Thiên Thượng Đế liên tục ho khan, giải thích: “Quả thực ta không hề nghĩ đến việc này, trước kia hồng hoang đánh cờ đều là ngươi ra chiêu rồi ta hóa giải, nhưng việc ngươi gọi ta đến trích dẫn thì quả thực không có. Với lại ta cũng không làm được, trẫm chính là Thiên Đế của tam giới, cũng cần mặt mũi đó!”

  Dao Trì khẽ nhíu mày nói: “Chính vì vậy nên liền để Bạch Cẩm cõng lấy tiếng xấu này?”

  Ánh mắt Hạo Thiên lập lòe một chút, cười ngượng ngùng nói: “Dao Trì, vốn dĩ phương pháp này là do hắn nghĩ ra.”

  Dao Trì đưa tay ra gõ lên trán Hạo Thiên, không vui nói: “Bạch Cẩm có lòng tốt giúp ngươi, ngươi vậy mà lại tính toán hắn, cẩn thận hắn lại chạy tới Phật Giáo.”

  “Yên tâm đi! Ta sẽ đền bù cho hắn thật tốt.”

  “Bệ hạ, lão thần cầu kiến bệ hạ!” Một thanh âm truyền đến từ bên ngoài.

  Nhất thời Hạo Thiên và Dao Trì đều ngồi ngay ngắn lại trên ghế.

  Hạo Thiên uy nghiêm nói: “Vào đi!”

  Thái Bạch Kim Tinh từ bên ngoài bước nhanh đi vào, chắp tay thi lễ nói: “Bái kiến bệ hạ, bái kiến nương nương!”

  Hạo Thiên Thượng Đế hỏi: “Chuyện gì?”

  Thái Bạch Kim tinh cung kính nói: “Bế hạ, trước đó ngài mệnh cho tiểu thần chú ý chuyện Thiên Kiếp, bây giờ tiểu thần đến đây phục mệnh.”

  “A! Hạ giới có cái nhìn như thế nào với Thiên Kiếp?”

  “Khởi bẩm bệ hạ: “Tiểu thần phát hiện, hồng hoang có người cố ý truyền ngôn luận, nói bệ hạ anh minh thần võ, tạo phúc hồng hoang, lấy sức của một mình Thiên Lôi Kiếp trấn áp Thiên Ma Kiếp, che chở cho thương sinh.”

  Hạo Thiên sững sờ, trong lòng mơ hồ dâng lên cảm giác không ổn, lập tức hỏi lại: “Ai truyền đi?”

  Thái Bạch Kim Tinh cười bồi nói: “Tuy vi thần cũng cảm thấy ngôn luận này rất chính xác nhưng sợ là có người khác cố ý tính toán bệ hạ nên đã tra xét một phen. Qua điều tra của vi thần, sau cùng hỏi Cô Lương tiên tử ở Câu Trần Cung. Nàng nói: Phong Thần Kiếp vừa trôi qua, đây là thời điểm Thiên ĐÌnh lập uy, nàng lo lắng cho bệ hạ nên mới đặt chuyện lập Thiên Kiếp lên trên người bệ hạ, để bệ hạ uy áp hồng hoang. Bệ hạ, Câu Trần Đại Đế quả thực rất tốt, không quản được mất toàn tâm trợ giúp bệ hạ.”

  Ánh mắt Hạo Thiên đăm chiêu, bờ môi run rẩy. Bạch Cẩm sư điệt, có phải là ta nên cảm ơn ngươi không đây!

  Thái Bạch Kim Tinh lại bồi thêm một câu, mừng rỡ nói: “Bệ hạ, bây giờ lời đồng này đã truyền khắp hồng hoang. Vô số chúng sinh hồng hoang đều đang cảm tạ ân đức của Bệ Hạ!”

  Cảm tạ ân đức? Trong mắt Hạo Thiên lộ ra một tia hy vọng, vội vàng hỏi: “Không còn lời nói nào khác sao?”

  Thái Bạch Kim Tinh do dự một chút, sau đó nhỏ giọng nói: “Còn có một vài lời đồn mờ ám, nối hành động lần này của bệ hạ rất mất thân phận, thế nhưng những điều này đều không quan trọng, đại đa số tiên thần đều cảm kích bệ hạ.”

  Ánh mắt Hạo Thiên Thượng Đế khẽ lập lòe. Làm mất thân phận? Nói thẳng ra là tên cứng nhắc không cần thể diện đi! Trong lòng Hạo Thiên cực kỳ ủy khuất, thực sự không phải do hắn làm mà! Theo thời gian trôi đi, người đến sau sẽ càng ngày càng tán thành lời đồn này. Danh dự của ta ơi!

  Chương 606: Hạ giới truyền đạo

  Hạo Thiên Thượng Đế vội vàng nói: “Thái Bạch, ngươi đi truyền một đạo ý chỉ, nói trẫm cảm tạ công lao Câu Trần Đại Đế đã lập ra Thiên Kiếp tạo phúc cho hồng hoang, ban thưởng hắn mười cặp bàn đào.”

  Thái Bạch Kim Tinh hơi sững sờ, chẳng lẽ bệ hạ không muốn thanh danh này sao?

  “Còn không mau đi? Khua chiêng gõ trống trắng trợn mà tuyên dương.”

  Trong lòng Thái Bạch Kim Tinh cảm thán, quan hệ giữa bệ hạ và Câu Trần Đại Đế thật tốt! Bọn hắn đều khiêm nhường lẫn nhau. Sau đó hắn lập tức cung kinh đáp: “Vâng!” Rồi quay người đi ra bên ngoài.”

  “Đợi đã!” Thanh âm của Dao Trì vang lên.

  Thái Bạch Kim Tinh dừng bước, quay người nhìn Dao Trì, cung kính nói: “Nương nương, ngài có gì phân phó?”

  Dao Trì mỉm cười nói: “Không cần truyền ý chỉ nữa, trực tiếp đưa ba mươi cặp bàn đào qua là được, đến Bàn Đào Viên ngắt lấy những quả tươi mọng nhất.”

  Thái Bạch Kim Tinh vô thức nhìn về phía Hạo Thiên Thượng Đế.

  Hạo Thiên Thượng Đế há hốc mồm, còn muốn nói gì đó.

  “Ừm!” Vương Mẫu nương nương quay đầu nhìn về phía Hạo Thiên, mắt phượng khẽ nhíu, toát ra một tia lãnh ý.

  Hạo Thiên rụt cổ lại, tằng hắng một cái rồi uy nghiêm nói: “Còn chờ gì nữa? Nhanh chóng dựa theo Vương Mẫu nương nương phân phó mà làm!”

  “Vâng!” Thái Bạch Kim Tinh xoay người nhanh chóng chạy ra ngoài.

  Hạo Thiên mỉm cười nói: “Dao Trì, bây giờ được rồi chứ?”

  Dao Trì nhíu mày nói: “Bạch Cẩm tận tâm lo lắng cho người, một sư điệt như thế nào hiếm có cỡ nào? Sao ngươi có thể so đo với hắn chứ? Chuyện mưu đồ Thiên Kiếp ngươi gánh lấy đi!”

  Hạo Thiên Thượng Đế liên tục gật đầu, lấy lòng cười nói: “Dao Trì, ngươi nói rất đúng.”

  Dao Trì đổi đề tài nói: “Tuy Thiên Ma Kiếp đã bị Thiên Lôi Kiếp trấn áp, uy năng thiên ma giảm mạnh nhưng vẫn có năng lực dẫn tu sĩ nhập ma, sau đó nên làm thế nào?”

  Hạo Thiên thu lại nụ cười lấy lòng, nghiêm mặt nói: “Vậy phải xem chính bọn hắn, thành ma hay thành tiên đều trong một ý nghĩ. Huống chi hồng hoang có rất nhiều đại năng đến truyền đại, hết thảy rồi sẽ trở nên tốt đẹp.”

  Dao Trì nhíu mày nói: “Hy vọng như vậy! Tên Khuê Cương lập ra Thiên Ma Kiếp kia luôn khiến ta cảm thấy có chút không nỡ.”

  Hạo Thiên mở rộng vòng tay, thâm tình nói: “Tới đây! Trẫm sẽ bảo vệ ngươi.”

  Dao Trì liếc mắt một cái, mở miệng nói: “Huyền Nữ, Hằng Nga, đến đây chơi mạt chược.”

  “Tới đây!” Huyền Nữ và Hằng Nga từ đằng xa bồng bềnh bay tới, tiên váy tung bay, mặt nhuốm ý cười.

  “Khụ khụ!” Hạo Thiên lập tức vội vàng đứng lên, nói: “À thì… Thời gian cũng không còn sớm, ta còn chuyện quan trọng phải xử lý, cáo từ trước!” Không đợi Dao Trì trả lời, hắn đã nhanh chóng chạy ra ngoài, thân ảnh lóe lên mấy cái rồi biến mất.

  Huyền Nữ và Hằng Nga cùng che miệng cười khẽ.

  …

  Thiên Đình mười năm về sau, Địa Tiên Giới đã trôi qua ba ngàn sáu trăm năm, Chu triều đã diệt, tiến vào thời kỳ xuân thu hỗn loạn. Rất nhiều đại năng của hồng hoang nhao nhao ứng lấy lời mời của Thánh Nhân đi xuống hạ giới truyền đạo. Trong lúc nhất thời, trăm nhà đua tiếng, hoàn toàn khác với kiếp trước, Chư Tử bách gia của hồng hoang còn nhiều thêm một vị thiền gia.

  Trong Thiên Đình, Bạch Cẩm nằm bên trong Điểu Sào thảnh thơi ăn hoa quả. Không thể không nói đãi ngộ của Thiên Đình cực kỳ tốt, được ăn rất nhiều hoa quả mà trước kia chưa từng được ăn, rất thoải mái.

  Cô Lương từ bên ngoài nhảy nhót đi vào, hô lên: “Sư huynh, sư huynh!”

  Bạch Cẩm nằm trên ghế vẫy tay cười nói: “Ở đây nè!”

  Cô Lương chầm chậm chạy tới ngồi bên cạnh ghế nằm, đưa tay cầm lấy anh đào đỏ rực bỏ vào trong miệng.

  Bạch Cẩm không vui nói: “Ăn từ từ thôi, một cô nương phải thục nữ, nhìn cái tướng ăn này của ngươi, người không biết còn tưởng rằng sư huynh ta quá khắt khe với các ngươi đấy!”

  Cô Lương lắc đầu hai cái rồi cười hì hì nói: “Hì hì! Sư huynh đối với chúng ta tôt nhất. Đúng rồi, sư huynh nghe nói chưa? Có rất nhiều đại năng chuyển thế nói muốn truyền đạo kiếm công đức, chúng ta có cần đi xuống hạ giới không?”

  Bạch Cẩm ung dung nói: “Hạ giới truyền đạo nào có đơn giản như vậy? Người có thể truyền đạo đều là đại năng, sư huynh ngươi ngay cả truyền đạo ở nơi nào, truyền đại gì còn không biết. Coi như là truyền đạo, Thiên đạo cũng sẽ không tán thành.”

  “A! Vậy phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ cơ hội kiếm công đức tốt như vậy, chúng ta cứ như vậy mà tù bỏ sao?” Cô Lương thất vọng, tay nhỏ lại với vào một mâm khác.

  Bạch Cẩm thảnh thơi nói: “Ta cũng không gấp, ngươi gấp gì chứ?”

  Cô Lương tức giận nói: “Sư huynh, ta là vì ngươi mà gấp.” Nàng lại chộp lấy một quả bàn đào khác.

  Bạch Cẩm cười ha hả nói: “Đương nhiên là ta tự có tính toán riêng, để bọn hắn đi phát triển, khai hoang trước đi, sau đó sư huynh ta lại đi hạ giới kiếm công đức.”

  Cô Lương nghi hoặc nói: “Kiếm công đức, làm sao kiếm?”

  “Khụ khụ! Nói sai rồi, ý của ta là đi trợ giúp bọn hắn.”

  “Sư huynh, xuống duối truyền đạo đều là Thánh Nhân, Chuẩn Thánh đại năng, chúng ta có thể giúp được gì chứ?”

  “Đến lúc đó ngươi ắt sẽ biết!”

  Nửa tháng sau, Bạch Cẩm rời khỏi Thiên Đình, hóa thành một đạo bạch quang hạ xuống từ Thiên Đình, bay về phía hạ giới.

  Chương 607: Lý Nhĩ

  Xuân Thu Trần quốc, tại một thành trấn cũ trên sườn núi, Lý Nhĩ trẻ tuổi ngồi xếp bằng dưới một gốc đại thụ, một tay cầm bút một tay cầm sách đang tô tô vẽ vẽ gì đó, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phương xa.

  Bên cạnh có hai thiếu niên cũng đang ngồi xếp bằng, một người tai to mặt lớn, một người chất phác giản dị. Ngươi liếc ta một cái, ta trừng lại một phát, hai người đều cực kỳ không thành thật.

  “Lý Nhĩ ca ca, ăn cơm thôi!”

  Thanh âm thanh thúy vang lên, một thiếu nữ thanh tú mặc hôi sắc ma y nhanh chóng đi tới, trên tay còn đeo theo một cái giỏ.

  Bạch Cẩm vô thức nhìn hóa thân của Đại sư bá một chút, trong lòng dâng lên cảm giác kỳ quái. Chẳng lẽ Đại sư bá muốn mở ra tình kiếp?

  Lý Nhĩ bình tĩnh buông sách xuống, ôn hòa nhìn thiếu nữ đang đi tới.

  Thiếu nữ xinh xắn chậm rãi chạy tối, đặt giỏ xuống trước mặt Lý Nhĩ, từ bên trong lấy ra chén dĩa rồi cười hì hì nói: “Đam ca ca, hôm nay lúc ta lên núi hái nấm đã nhặt được một con thỏ rừng bị đâm chết, làm thịt thỏ kho tàu mà người thích.”

  Lý Nhĩ cười nói: “Tích Ngọc, đa tạ ngươi.”

  “Đam ca ca, ngươi còn khách sáo như vậy nữa là ta sẽ giận đó!”

  Thiếu nữ đưa đũa cho Lý Nhĩ, vừa cười vừa nói: “Đam ca ca, ngươi tranh thủ lúc còn nóng nhanh ăn đi.”

  Lý Nhĩ gật gật đầu, nhận lấy bát đũa, bắt đầu chậm rãi ăn.

  Bạch Cẩm ở bên cạnh kêu khổ không ngừng: “À thì… Tích Ngọc tỷ tỷ, chúng ta cũng chưa ăn cơm đó!”

  Đồ Sơn Tích Ngọc từ trong giỏ lấy ra thêm hai cái bánh nướng đưa cho Bạch Cẩm, nói: “Đây là bánh nấm chuẩn bị cho các ngươi!” Sau đó áy náy nói: “Ban nãy gặp được một tên đầu trọc rất đáng thương, đồ ăn chuẩn bị cho các ngươi bị hắn xin rồi.”

  Bạch Cẩm nhận lấy bánh nướng, cười nói: “Như vậy cũng rất tốt rồi, đa tạ Tích Ngọc tỷ tỷ!”

  Đa Bảo tai to mặt lớn ở bên cạnh bình thản nói: “Ta không đói!”

  Đồ Sơn Tích Ngọc bỏ bánh nướng lại vào giỏ, chẳng có chút ý khuyên nhủ nào.

  Bạch Cẩm cắn một cái, sau đó giơ ngón tay cái tán thưởng: “Tích Ngọc tỷ tỷ, tay nghề của ngươi thật tốt, ăn vào cảm nhận được tình ý chua chua ngọt ngọt, dùng tình cảm mà làm cơm, trù thần của Thiên Đình cũng không thế bì.”

  Đồ Sơn Tích Ngọc hơi xấu hổ nói: “Nào có tốt như ngươi nói chứ.” Nàng thấy thịt thỏ kho tàu còn nhiều, do dự một chút rồi nói: “Thịt thỏ ở đây Lý Nhĩ cũng ăn không hết, ngươi cũng tới đây ăn chút đi!”

  “Đa tạ Tích Ngọc tỷ tỷ, Tích Ngọc tỷ tỷ là mỹ nhân tâm thiện.” Bạch Cẩm cầm bánh nướng cũng chẳng khách khí chút nào.

  Đồ Sơn Tích Ngọc cười đưa ra một đôi đũa.

  Bạch Cẩm ăn uống với Lý Nhĩ, Đồ Sơn Tích Ngọc ngồi xổm bên cạnh nhìn Lý Nhĩ không chớp mắt.

  Đa Bảo ngồi ở bên cạnh nhìn hai người ăn, dưỡng như ăn rất ngon!

  Một lát sau, Lý Nhĩ buông đồ ăn xuống, nhìn Đồ Sơn Tích Ngọc mỉm cười nói: “Ta dự định đi rồi.”

  Đồ Sơn Tích Ngọc sững sờ, nghĩ hoặc hỏi: “Đi? Ngươi muốn đi đâu?”

  “Đi khắp nơi một chút, ngắm nhìn mọi thứ, hoàn thiện sách của ta.”

  Đồ Sơn Tích Ngọc vui mừng nói: “Được đó! Ta cũng muốn đi khắp nơi một chút, chúng ta cùng đi du ngoạn sơn lâm.”

  Lý Nhĩ khẽ lắc đầu nói: “Không được, ta muốn đi đạo của ta, không thể phân tâm.”

  Đồ Sơn Tích Ngọc sững sờ, đờ đẫn nhìn Lý Nhĩ, hắn muốn bỏ nàng lại.

  “Khụ khụ!” Bạch Cẩm ho khan hai tiếng.

  Đồ Sơn Tích Ngọc thanh tỉnh lại, sốt ruột nói: “Thế nhưng ta phải đi đâu tìm ngươi?”

  “Không cần cố gắng đi tìm ta, nếu ngươi và ta có duyên, ắt sẽ gặp lại.”

  Lý Nhĩ đứng dậy, Bạch Cẩm và Đa Bảo cũng đứng dậy theo, ba người đón trời chiều đi về phía trước.

  Đồ Sơn Tích Ngọc đứng trên sườn núi, khẽ căn cắn môi, hốc mắt ửng hồng, lớn tiếng kêu lên: “Lý Nhĩ, ta nhất định sẽ đi tìm ngươi, cũng nhất định sẽ tìm được ngươi.”

  Lý nhĩ dừng chân lại, xoay ngươi nhặt lên một cây gậy gỗ từ dưới đất, tiện tay cắm xuống đất, nói: “Nếu cây khô này có thể nảy mầm sinh trưởng, chính là đời này chúng ta có duyên.”

  Đồ Sơn Tích Ngọc nở một nụ cười xán lạn, vui mừng nói: “Lời ngươi nói không thể đổi đâu đó!”

  Lý Nhĩ quay người nhìn Đồ Sơn Tích Ngọc, mỉm cười nói: “Ta tuyệt đối sẽ không nuốt lời!”

  Đồ Sơn Tích Ngọc nắm chặt tay nhỏ, lộ ra hai cái răng mèo, cười nói: “Ta nhất định sẽ làm cho nó nảy mầm sinh trường, sau đó mang nó đi tìm ngươi.”

  Lý Nhĩ mang theo Bạch Cẩm và Đa Bảo đón lấy hoàng hôn rời đi, rất nhanh liền biến mất tại góc rẽ.

  Bạch Cẩm nhìn Lý Nhĩ, nhỏ giọng nói: “Sư bá, Đồ Sơn Tích Ngọc không phải là ngươi bình thường, nhỡ đâu nàng thực sự khiến cây khô phục sinh thì làm sao?”

  Lý Nhĩ bình thản nói: “Thiên Địa có biện pháp, sinh tử không thể nghịch, đây chính là đạo!”

  Bạch Cẩm im lặng, người cứ nói thẳng người đã thi triển thủ đoạn trên gốc cây khô kia là được rồi, cái gì mà sinh tử không thể nghịch, rõ ràng là người căn bản không có ý định cho nàng cơ hội. Tra nam!

  Lý Nhĩ nhíu mày nhìn Bạch Cẩm, nói: “Ngươi đang nghĩ gì đó?”

  Bạch Cẩm vô thức nói: “Đệ tử đang lĩnh hội sư abs người, cảm giác cực kỳ có đạo lý.”

  Hắn đưa tay ra vỗ vỗ mấy cái, một đầu Giác Ngưu kéo theo một chiếc xe ngựa chạy tới từ đăng xa, sau đó dừng ở trước mặt ba người.

  Bạch Cẩm cung kính nói: “Sư bá, đây là xe ngựa mà đệ tử chuẩn bị cho người.”

  Chương 608: Hồ yêu Đồ Sơn Tích Ngọc

  Lý Nhĩ hài lòng nói: “Rất tốt, ngươi có tâm rồi.” Sau đó hắn cất bước leo lên xe.

  Đa Bảo ở bên cạnh bĩu môi, một tên nịnh nọt.

  Bạch Cẩm quay đầu nhìn Đa Bảo, cười ha hả nói: “Đại sư huynh, làm phiền ngươi đi dắt trâu!”

  Đa Bảo nhíu mày nói: “Ta dắt trâu? Vậy ngươi làm gì?”

  “Đương nhiên là đi pha trà cho sư bá.” Bạch Cẩm đưa tay cầm lấy tay vịn xe, khẽ kéo một phát liền nhảy lên xe rồi chui vào buồng xe.

  Đa Bảo đứng tại chỗ xoắn xuýt, rốt cuộc hắn có nên đi dắt trâu không? Bạch Cẩm đáng chết, làm gì mà chạy nhanh thế.

  Thanh âm Lý Nhĩ truyền ra từ trong buồng xe: “Đa Bảo, đi thôi!”

  “Vâng!” Đa Bảo bất đắc dĩ đáp một tiếng, tiến lên cầm lấy dây cương dắt trâu, tiến về phía trước.

  …

  Trên sườn núi, Đồ Sơn Tích Ngọc bay lên rồi đáp xuống trước mộc trượng, đắc ý nói: “Không phải chỉ là để cây khổ gặp mùa xuân sao? Có gì mà khó chứ, chỉ cần ta nguyện ý thì đừng nói là để cây khô này gặp mùa xuân, để nó trong một thoáng thành đại thụ che trời cũng có gì khó? Lý Nhĩ tiểu ca ca, ngươi chạy không thoát.”

  Trong lúc nói chuyện, mái tóc đen nhánh xinh đẹp được dây vải cột lấy rơi xuống, hai lỗ ra biến thành một đôi tai hồ ly lông xù, thân phận hiện ra chính là một con hồ yêu.

  Đồ Sơn Tích Ngọc duỗi bàn tay nhỏ trắng nõn ra cầm lấy cây gậy gỗ, hồ yêu chi lực màu trắng sáng bao phủ lấy mộc trượng khô cằn, bãi cỏ chung quanh nhận được hồ yêu chi lực, dựa vào tốc độ mà mắt thường có thể thấy được nhanh chóng sinh trưởng, một lát sau đám cỏ đã cao hơn eo, hoa tươi nở đầy đất, thế nhưng khô mộc trượng không hề có chút biến hóa nào.

  Đồ Sơn Tích Ngọc buông tay ra, khó mà tin được nhìn khô mộc trượng trước mặt, thì thầm nói: “Tại sao lại như vậy được chứ? Vì sao cây khô này lại không gặp mùa xuân?”

  Trên mặt nàng hiện lên vẻ bối rối, lập tức vươn bàn tay nhỏ trắng nõn ra nắm lấy cành cây nhỏ trên mộc trượng. Nàng khẽ dùng lực, cành cây khô liền biện bẻ xuống, thậm chí còn có một con trùng trắng nhỏ đang nhúc nhích bên trong, trống không khác gì với khô mộc trượng.

  “Ta không tin, nhất định có thể, ta nhất định có thể để cây khô gặp mùa xuân.” Đồ Sơn Tích Ngọc lại đưa tay nắm lấy mộc trượng, liên tục truyền hồ yêu chi lực vào bên trong mộc trượng. Hao hết pháp lực rồi thì nàng nghỉ ngơi, nghỉ ngơi xong lại tiếp tục thúc đẩy khô mộc sinh trưởng. Ngày qua ngày, năm qua năm, nàng chưa từng rời đi nửa bước, thế nhưng càng ngày càng tuyệt vọng, khô mộc chẳng những không gặp được mùa xuân, ngược lại càng ngày càng mục nát.

  Một bên khác, Bạch Cẩm đi theo Lý Nhĩ đi qua từng tòa thành trì, nhìn thấy từng thái độ khác nhau của chúng sinh, quyển sách trên tay Lý Nhĩ cũng càng ngày càng mỏng, đạo vận lại càng ngày càng dày đặc.

  Mấy năm sau, ba người đi vào bên trong một tòa thành trì, bên trong thành trì gặp được một vị thiền gia, Sau một trận biện luận, thiền gia thảm bại, Lý Nhĩ cũng được Trần Vương cung phụng thành khách quý, mời vào bên trong hoàng cung giảng đạo.

  Chạng vạng tối, bầu trời đầy sao, Lý Nhĩ xếp bằng ở trong sân đưa tay viết lên bàn một chữ ‘đạo’.

  Kẽo kẹt! Của sân bị mở rộng ra, một hòa thượng trẻ tuổi khắc ma y tăng bào tiền vào, hắn đi đến trước bàn chắp tay thi lễ, sau đó cười nói: “Bái kiến sư huynh!”

  Lý Nhĩ bình tĩnh nói: “Nơi này không có Thái Thượng, không có Thánh Nhân, cũng không có sư huynh, chỉ là một phàm nhân tên là Lý Nhĩ.”

  “Vậy thì… Bái kiến đạo hữu!”

  Lý Nhĩ chìa tay ra nói: “Mời ngồi!”

  Hòa thượng trẻ tuổi ngồi xếp bằng xuống trước mặt Lý Nhĩ.

  “Đạo hữu xưng hô như thế nào?”

  Hòa thượng trẻ tuổi mỉm cười nói: “Bần tăng cũng là một phàm nhân, Tu Bồ Đề!”

  “Dâng trà!”

  Đa Bảo bưng trà đi ào, đặt lên trên bàn rồi thối lui.

  Tu Bồ Đề đưa mắt nhìn Đa Bảo rời đi, cười ha hả nói: “Thú vị, đạo hữu vậy mà lại mang theo đệ tử của Thông Thiên sư huynh dạy bảo, chắc hẳn Thông Thiên sư huynh sẽ rất tức giận đó!”

  Lý Nhĩ bình tĩnh nói: “Đa Bảo còn vài chỗ thiếu sót, dạy bảo hắn về đại đạo một phen là có thể độc chưởng một giáo.”

  Tu Bồ Đề giật mình nói: “Chẳng lẽ đạo hữu dự định để Đao Bảo chấp chưởng một giáo?”

  Hắn lại lắc đầu thở dài nói: “Aizz… Thông Thiên sư huynh sao mà hà kì vô cô, cũng tiếc cho Huyền Đô kinh tài tuyệt diễm!”

  Lý Nhĩ đánh giá Tu Bồ Đề, mỉm cười nói: “Đạo hữu cảm thấy Đa Bảo như thế nào?”

  “Đệ tử của Tiệt Giáo, đương nhiên là rất tốt.”

  Lý Nhĩ khẽ gật đầu, nâng chén trà lên nhấp một ngụm.

  Tu Bồ Đề đổi đề tài: “Nghe nói đạo hữu dự định truyền đạo ở Trần Quốc, khu trục thiên gia.”

  Lý Nhĩ gật đầu nói: “Tư tưởng của thiền gia vô dụng đối với đất nước, đương nhiên phải khu trục.”

  Tu Bồ Đề khuyên nhủ: “Thiền gia hướng thiên, sao có thể nói là vô ích được? Đạo hữu, dung hợp cái này vào cùng có lợi là được mà!”

  “Đạo hữu không cần nói thêm nữa, ý ta đã quyết, Trần Vương đã đồng ý.”

  Tu Bồ Đề trầm ngâm một chút, đứng dậy tiếc nuối nói: “Đạo hữu, đại đạo chi tranh không chứa chấp sự nhún nhường, vẫn mong thứ tội!”

  Lý Nhĩ tự tin cười một tiếng, nói: “Đạo hữu có thủ đoạn gì thì cứ lấy ra!”

  Tu Bồ Đề xoay người thi lễ, sau đó đi ra bên ngoài, thân ảnh lóe lên mấy cái rồi biến mất.

  Chương 609: Nước mắt chân tình

  Lúc này Bạch Cẩm mới đi ra từ bên trong phòng, hắn đi đến trước Lý Nhĩ, hỏi: “Sư bá, người mới vừa tới chẳng lẽ là Thánh Nhân của Phật Giáo?”

  “Là thân thể phàm của Chuẩn Đề.”

  Bạch Cẩm chần chờ một chút rồi nói: “Sư ná, Chuẩn Đề sư thúc mưu đồ hơn người, vẫn mong sư bá để tâm hơn.”

  Lý Nhĩ mỉm cười nói: “Mặc dù ta không am hiểu mưu đồ nhưng cũng không sợ bị tính toán.”

  Bạch Cẩm im lặng. Sư bá à, người không am hiểu mưu đồ? Lời này lừa trẻ con đấy à.

  Lý Nhĩ đổi đề tài: “Bạch Cẩm, ta dự định lập xuống một đạo môn.”

  Hai mắt Bạch Cẩm sáng lên, mừng rỡ nói: “Sư bá, sách của người đã biên xong rồi sao?”

  Lý Nhĩ mỉm cười nói: “Còn thiếu một chút, ta dự định quan sát ở Trần Quốc thêm một khoảng thời gian, sau đó lập đạo gia.”

  “Chúc mừng sư bá, chúc mừng sư bá, không biết sư bá muốn lập phái gì?”

  Lý Nhĩ cúi đầu nhìn chữ viết bằng nước trên mặt bàn, cười nói: “Đạo!”

  Một chữ vừa ra, cả một bầu trời đầy sao phảng phất như sáng hơn một chút.

  …

  Một bên khác, Tu Bồ Đề mặc hôi sắc ma y đi lại trong một vùng hoang dã, đi xuyên qua bóng đêm tới bình minh,lại đi qua ban ngày, cuối cùng trong một ngày mặt trời mọc lên ở phương Đông đi với một sườn núi um tùm hoa cỏ.

  Bên trong mảnh hoa cỏ um tùm đó có một căn nhà gỗ nhỏ, trước nhà gỗ là một thiếu nữ gầy gò bưng một chậu nước tưới nước cho cành cây khô, trong mắt ánh lên vẻ bi thương.

  Tu Bồ Đề đi chân trần tới nhà gỗ, mỉm cười nói: “Cô nương, ngươi đang làm gì đó?”

  Đồ Sơn Tích Ngọc hoảng hốt hồi hồn, bi thương nói: “Ta đánh mất người ta thích nhất rồi, bây giờ ta không tìm thấy hắn nữa.”

  Tu Bồ Đề nhìn nhánh cây, cảm khái nối: “Thời không vận mệnh đều là hướng về phía trước, không thể ngược dòng, nhánh cây này đã chết.”

  Đồ Sơn Tích Ngọc lắc đầu, cắn cắn môi dưới, kiên định nói: “Hắn đã từng nói, nếu nhánh cây này có thể khôi phục sức sống, nếu hắn đã nói là có thể thì nhất định là có thể.”

  Tu Bồ Đề vui mừng nói: “Thiện tai thiện tai! Trong tam giới, sinh tử đều có quy luật, duy chỉ có yêu là vô hạn. Nếu ngươi có thể rơi được nước mắt chân tình, rơi xuống nhánh cây khô này liền có thể cảm động được Thiên đạo, biến điều không thể thành có thể!”

  Nước mắt chân tình? Toàn thân Đồ Sơn Tích Ngọc run lên, đột nhiên ngẩng đầu nhìn Tu Bồ Đề, vội vàng hỏi: “Lời ngươi nói là thật sao?”

  “Đương nhiên là thật!”

  Sau cơn kích động Đồ Sơn Tích Ngọc, trong lòng dâng lên cảnh giác, hỏi: “Ngươi là ai? Vì sao lại muốn giúp ta?”

  Tu Bồ Đề chắp tay trước ngực, cười nói: “Bần tăng chỉ là tăng nhân đang đi du lịch mà thôi, bần tăng cũng không phải đang giúp ngươi, chỉ có chính ngươi mới giúp được ngươi.”

  Hắn đưa tay điểm một cái lên trên khô mộc, sau đó quay người đi về nơi xa, thân ảnh hắn rất nhanh liền biến mất khỏi thảm cỏ.

  Đồ Sơn Tích Ngọc cúi đầu nhìn mộc trượng trước mặt, mỉm cười nói: “Nước mắt chân tình à? Đam ca ca chờ ta, ta nhất định có thể làm được.”

  …

  Lý Nhĩ ở Trần Quốc viết sách Ngộ Đạo, mấy năm qua đi, trước hoàng cung Trần Quốc thành lập một tòa đài cao, Lý Nhĩ ngồi xếp bằng bên trên đó, bồ đoàn bên dưới là quân thần Trần Cung và ngàn vạn bách tính, tất cả đều thành kính nhìn lên Lý Nhĩ.

  Thanh âm thật lớn của Lý Nhĩ vang lên: “Đạo khả đạo, phi thường đạo. Danh khả danh, phi thường danh. Vô danh thiên đích chi thủy, hữu danh vạn vật chi mẫu. Cố thường vô, dục dĩ quan kì diệu, thường hữu, dục dĩ quan kì kiếu. Thử lưỡng giả, đồng xuất nhi dị danh, đồng vị chi huyền. Huyền chi hựu huyền, chúng diệu chi môn…”

  Vô luận là quân thần hay là bách tính, tất cả đều nghe như si như say.

  Trên một tòa lầu các bên cạnh, Tu Bồ Đề khoác một thân ma y, sau lưng là một nữ tử mỹ lệ mặc bạch y.

  Nữ tử cung kính nói: “Lão sư, đạo gia muốn ra.”

  Tu Bồ Đề mỉm cười nói: “Từ Hàng, không cần lo lắng, việc mà Lý Nhĩ đáp ứng với người khác còn chưa hoàn thành, sao có thể viên mãn được chứ?”

  Vẻ mặt Từ Hàng vô cùng nghi hoặc, chẳng lẽ Lý Nhĩ đã lập lời thề lớn?

  “… Thiên hạ giai vị ngã đạo đại, tự bất tiếu. Phu duy đại, cố tự bất tiếu. Nhược tiếu, cửu hĩ kì tế dã phu. Ngã hữu tam bảo, trì nhi bảo chi. Nhất viết từ, nhị viết kiệm, tam viết bất cảm vi thiên hạ tiên. Từ cố năng dũng, kiệm cố năng nghiễm, bất cảm vi thiên hạ tiên, cố năng thành khí trường…”

  “Grao!” Đột nhiên một tiếng long ngâm vang vọng trong thiên địa cắt ngang thanh âm niệm kinh của Lý Nhĩ.

  Trong tiếng long ngâm, một đầu lục sắc đằng mạn cự long lao tới chớp nhoáng từ phương Đông, trên đầu cự long có một nữ tử tú lệ đang đứng, tay vịn lấy long giác, mái tóc đen nhanh tung bay phấp phới.

  Đằng mạn cự long bay xung quanh hoàng cung của Trần Quốc, dây leo trên thân tựa như cây rong phi vũ.

  Trên đài cao, Lý Nhĩ ngẩng đầu nhìn đằng mạn cự long, trong lòng khẽ động. Sao lại là nàng? Sao nàng lại tới đây?

  Quân thần Trần Quốc và đông đảo bách tính hỗn loạn tưng bừng, bọn hắn kích động kêu la: “Long, là long đấy!”

  Đằng mạn cự long bay thẳng xuống, tất cả bách tính ở gần đó đều kinh hoảng né đi.

  Cự long lấp lánh lục quang vô cùng chói mắt, đằng mạn cự long đã biến mất giữa lục quang. Một thanh y nữ tử đứng trước đài cao, tay cầm một cây quải trượng, đầu cây quải trượng khắc long đầu, xung quanh còn có từng sợi dây leo xanh biếc quấn quanh.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận