Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 145

  Đồ Sơn Tích Ngọc giơ quải trượng khắc long đầu lên, vui mừng nói: “Đam ca ca, ngươi mau nhìn đi! Cành cây khô ngươi cho ta đã khôi phục sức sống rồi!”

  Lý Nhĩ ngồi xếp bằng trên đài cao, trầm mặc không nói.

  Bạch Cẩm ngồi phía dưới nhỏ giọng nói: “Sư bá, gặp phiền phức rồi!”

  Đa Bảo ở bên cạnh nhíu mày nói: “Sư bá là một tôn Thánh Nhân, sao có thể kết duyên dưới hạ giới. Bạch Cẩm, ngươi nhanh chóng đi ngăn cản con hồ yêu kia lại!”

  Bạch Cẩm liếc mắt nói: “Sao ngươi lại không đi đi?”

  “Ta chỉ là một kẻ tù tội!”

  “Thật trùng hợp, ta quả thực không muốn đi ngăn cản!”

  Trên lầu cao nơi ra, Tu Bồ Đề cười ha hả nói: “Loạn rồi, đạo tâm Lý Nhĩ loạn rồi, đoạn tâm vừa loạn, sao hắn lập học thuyết được nữa chứ.”

  Từ Hàng bên cạnh nghi hoặc nói: “Lão sư, vị nữ tử này là ngươi phương nào?”

  “Ha ha! Nàng chính là kiếp nạn của Lý Nhĩ!”

  Phía dưới, Đồ Sơn Tích Ngọc đi đến đài cao, vội vàng nói: “Đam ca ca, ngươi nói chuyện đi chứ! Ta thực sự trồng được khô mộc rồi, ta đã dùng nước mắt chân tình cảm động thiên địa.”

  Trong lòng Lý Nhĩ run lên, nước mắt chân tình! Nếu muốn tưới khô mộc này, có thể đoán được nàng đã rơi bao nhiêu nước mắt. Thế nhưng thứ như nước mắt chân tình này sao có thể làm gì được khô mộc? Trong đầu hắn vô thức hiện lên thân ảnh tiên hòa thượng kia. Đáng chết! Nhất định là Tu Bồ Đề.

  Ở phía dưới, Bạch Cẩm mong đợi nhìn Lý Nhĩ, thầm thì nói: “Sư bá, cố lên. Thứ đẹp nhất cũng không hơn được ráng chiều đỏ.”

  Đa Bảo ở bên cạnh liếc Bạch Cẩm một cái. Quả nhiên ngươi chẳng phải thứ tốt lành gì, vậy mà lại muốn nhìn trò cười của sư bá.

  Một lát sau, Lý Nhĩ cũng không nói lời nào, chỉ là sắc mặt xoắn xuýt. Đông đảo quân thần Trần Quốc và bách tính ở dưới nghị luận ầm ĩ, chỉ trỏ lên bên trên, dường như tình huống càng ngày càng không ổn.

  Trên lầu cao, Tu Bồ Đề tự tin cười nói: “Đạo tâm Lý Nhĩ bất ổn, hắn không thể nào tiếp tục hành trình truyền đạo được nữa. Nếu có thể sinh ra một tia tâm chướng thì lại càng tốt.”

  Từ Hàng kính nể nói: “Quả nhiên lão sư trí tuệ hơn người.”

  Tu Bồ Đề cười nói: “Chúng ta xem tiếp đi!”

  Ở phía trước, Bạch Cẩm không nhịn được mở miệng cảm thán: “Vì một người mà đánh mất toàn bộ thế giới của bản thân, thật khiến người ta kính nể!”

  Trên đài cao, thân thể Lý Nhĩ khẽ run lên. Vì hắn là nàng mất đi toàn bộ thế giới rồi sao? Trong mắt hắn lóe lên một tia kiên quyết, mỉm cười nói: “Thôi được! Nếu ngươi đã có thể cảm động thiên địa để cây khô gặp mùa xuân, cũng chứng minh chúng ta hữu duyên, ngươi có thể lên đây.”

  Trên lầu cao, biểu tình đắc ý của Tu Bồ Đề khựng lại, hai mắt bỗng trừng lớn. Không thể nào! Lý Nhĩ hắn dễ dàng như vậy đã đột phá tâm chướng rồi sao? Chẳng lẽ hắn thực sự muốn kết duyên dưới hạ giới?

  Từ Hàng vội vàng hỏi: “Lão sư, làm sao bây giờ?”

  Chuẩn Đề khẽ lắc đầu, cảm khái nói: “Lý Nhĩ quả không hổ là Lý Nhĩ, sư huynh vẫn là sư huynh! Nếu mưu đồ đã thất bại, vậy thì chúng ta đi thôi!” Hắn mang theo Từ Hàng quay người đi xuống dưới. Nếu bây giờ không nhanh đi, đợi đến khi Lý Nhĩ lập đạo xong, hắn sẽ đánh người đó.

  …

  Ở phía dưới, Đồ Sơn Tích Ngọc nghe vậy liền lộ ra vẻ mừng rỡ, cầm theo quải trượng nhanh chóng đi lên trên. Nàng một bước đi ba bước nhảy bay lên đài cao, sau đó xếp bằng bên cạnh Lý Nhĩ.

  Hai người nhìn nhau rồi cười một tiếng, Lý Nhĩ tiếp tục giảng kinh sách: “… Kim xá từ thả dũng xá kiệm thả nghiễm, xá hậu thả tiên, tử hĩ. Phu từ dĩ chiến tắc thắng, dĩ thủ tắc cố. Thiên tương cứu chi, dĩ từ vệ chi.”

  Chúng sinh Trần Quốc ở bên dưới dần ổn định lại, hai mắt khẽ nhắm lại rồi lắc lắc đầu, nghe như si như mộng.

  “… Thiên chi đạo, lợi nhi bất hại, thánh nhân chi đạo, vi nhi bất tranh.”

  Khi một câu giảng kinh xuống cùng vừa dứt, từng dòng từng dòng ký tự ngưng hiện lên trên hư không rồi bay múa trên bầu trời Trần Quốc, cuối cùng tất cả đều bay về phía Lý Nhĩ.

  Lý Nhĩ giơ quyền sách trong tay lên, tất cả ký tự đều chui vào bên trong, trên quyền sách hiện lên ba chữ lớn ‘Đạo Đức Kinh’.

  Lý Nhĩ phiêu nhiên đứng dậy, ngẩng đầu nhìn bầu trời, thanh âm thật lớn vang vọng trong thiên địa: “Lý Nhĩ ta hôm nay lập đạo môn, cung phụng Tam Thanh, vì chúng sinh hồng hoang truyền đạo thuật lý, ta là đạo môn chi chủ.”

  Vô số bách tính Trần Quốc ở phía dưới mừng rỡ bái nói: “Bái kiến Đạo Chủ!”

  Lý Nhĩ quay đầu nhìn về phía Đồ Sơn Tích Ngọc, mỉm cười nói: “Chúng ta đi thôi!”

  “Ừm!” Đồ Sơn Tích Ngọc liên tục gật đầu, gương mặt tràn ngập hạnh phúc cùng Lý Nhĩ đi xuống bến dưới.

  Quân thần Trần Quốc lập tức tới tiếp đón, lại thêm một trận sùng kính nịnh nọt.

  …

  Bên trong một khoản sân bình thường tại Trần Quốc, Đồ Sơn Tích Ngọc làm xong đồ ăn, nhiệt tình chiêu đãi Bạch Cẩm và Đa Bảo.

  Sau khi ăn xong cơm tối, Bạch Cẩm và Lý Nhĩ đứng dưới bóng đêm trong sân.

  Bạch Cẩm lặng lẽ nhìn thân ảnh bận rộn trong phòng một chút, nhỏ giọng nói: “Sư bá, không phải người nối khô mộc này đã chết, không thể khôi phục sinh cơ được sao?”

  Thái Thượng bình tĩnh nói: “Có người lại một lần nữa cho nó sinh cơ, muốn tính toán ta.”

  Bạch Cẩm lập tức giận dữ quát: “Là ai dám tính toán sư bá của ta? Đệ tử lập tức báo thù cho sư bá!”

  “Tu Bồ Đề!”

  “Ách…” Nhất thời Bạch Cẩm không nói thêm được gì. Cho dù Tu Bồ Đề chỉ là thân thể phàm nhân thì đệ tử ta cũng không đối phó được!

  Chương 611: Nho Môn Khổng Khâu

  Lý Nhĩ mỉm cười nói: “Ta còn phải đa tạ hắn, nếu không phải vậy thì chuyện này sẽ trở thành một nút thắt trong lòng ta, có lẽ vô lượng lượng kiếp cũng không thể gỡ bỏ. Bây giờ đã đưa ra lựa chọn, ngược lại thoải mái hơn nhiều.”

  Bạch Cẩm gật đầu nói: “Kỳ thật ta cũng cảm thấy Tích Ngọc a di rất tốt.”

  Lý Nhĩ đổi đề tài, híp mắt nói: “Nhưng hắn lại dám tính toán trên người ta, sao có thể bỏ qua được. Bạch Cẩm, ngươi nói xem nếu ta độ Tu Bồ Đề nhập vào đọa môn thì sao?”

  Bạch Cẩm hơi sững sờ, khó tin nói: “Sư bá, đây là phàm thân của Thánh Nhân đó, sao có thể độ hắn nhập vào đạo môn được chứ?”

  Lý Nhĩ cười nói: “Dự định chặt đứt nhân quả giữa hắn và Phật Môn, sau đó thêm vào nhân quả của đạo môn ta, cũng không phải là không thể! Nếu chính hắn tự nguyện thì lại càng tốt hơn.”

  Tu Bồ Đề sẽ tự nguyện nhập vào đạo môn? Sư bá, người đang kể truyện cười đấy à?

  Sau đó Bạch Cẩm lại hưng phấn nghĩ, nếu có thể độ phàm thể của Chuẩn Đề nhập vào đạo môn, đến lúc đó chắc chắn sắc mặt của Chuẩn Đề sẽ rất đặc sắc. Hắn xoa xoa tay nói: “Sư bá, có việc gì cần đệ tử trợ giúp không?”

  Lý Nhĩ nói: “Không cần ngươi nhúng tay, nếu hắn đã tính toán ta, tất nhiên ta cũng phải tự mình tìm hắn đòi lại. Ngươi đi chăm sóc sư phụ ngươi cho tốt là được.”

  “Sư phụ ta làm sao vậy? Chẳng lẽ hắn lại gây chuyện?”

  “Tuy sư phụ ngươi có đại trí đại đức nhưng bản tính xúc động. Nhị sư bá ngươi tuy có chương pháp nhưng lại cực kỳ cố chấp. Ta lo bọn hắn lại đánh nhau, ngươi đi trông chừng bọn hắn giúp ta.”

  “Vâng!” Bạch Cẩm cung kính đáp, sau đó nhanh chân đi ra ngoài, biến mất trong màn đêm.

  Lý Nhĩ đứng ở trong sân, hai tay chắp sau lưng nhìn trời, bầu trời đầy sao nhưng Hồng Loan lại đặc biệt lấp lánh nhất.

  Đồ Sơn Tích Ngọc từ trong nhà bước ra, nghi ngờ hỏi: "Bạch Cẩm đâu?”

  “Ta để hắn đi làm chút việc rồi.”

  Đồ Sơn Tích Ngọc đi đến bên cạnh Lý Nhĩ, theo bản năng nhìn thoáng qua, nhỏ giọng nói: "Đam ca ca, sau này có chuyện gì cứ để Đa Bảo đi làm đi, ta thấy hắn rất nhàn rỗi, mỗi ngày không làm gì nhưng ăn của chúng ta, dùng của chúng ta. Bạch Cẩm tốt hơn Đa Bảo nhiều, trước kia khi chúng ta còn ở trong thôn, Bạch Cẩm thường xuyên giúp ta làm việc, còn thường xuyên ở trước mặt ta khen ngợi ngươi, hôm nay còn khuyên ngươi giúp ta, hắn thật sự đối với chúng ta rất tốt. Thế nhưng Đa Bảo này thì khác, mỗi ngày không nói một lời cảm giác rất là âm trầm, tuy rằng thân thể mập mạp phúc hậu nhưng nhìn không giống người tốt, ngươi phải cẩn thận hắn một chút. ”

  Lý Nhĩ mỉm cười nói: "Được! ”

  Hắn xoay người nhìn Đồ Sơn Tích Ngọc, nghiêm túc hỏi: "Tích Ngọc, ngươi thật sự muốn đi theo ta sao?”

  Đồ Sơn Tích Ngọc liên tục gật đầu, có chút bất an nhìn Lý Nhĩ, hắn sẽ không còn muốn đuổi ta đi nữa chứ? Nàng lo lắng nói: “Đam ca ca, ta là nắng hạ gặp mưa rào mà.”

  Lý Nhĩ chậm rãi nói: "Nếu ngươi ở lại, ta với ngươi đời này xem như là có giao tình, nhưng cũng chỉ có một đời mà thôi. ”

  Đồ Sơn Tích Ngọc lập tức kêu lên: "Ta nguyện ý!”

  “Ta biết Đam ca ca nhất định phải trở thành bậc thánh hiền, ta không dám cầu nhiều, chỉ cầu có thể cùng ngươi già đi mà thôi."

  Lý Nhĩ cười nói: "Được! Chúng ta cùng nhau già đi.”

  Đồ Sơn Tích Ngọc tươi cười hạnh phúc dựa vào bả vai Lý Nhĩ, ánh mắt nhìn về phương xa, trong đầu nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy Đam ca ca, khi đó hắn ở dưới tàng cây đọc sách, mà nàng lại bị một con yêu lang đuổi giết, bị thương chạy đến trước mặt Đam ca ca, là Đam ca ca giúp nàng băng bó, sau đó mang về nhà dưỡng thương. Tuy rằng không biết vì sao yêu lang biến mất nhưng điều đó cũng không quan trọng, chính là khoảng thời gian dưỡng thương kia, nàng bị Đam ca ca hấp dẫn, trí tuệ của hắn, sự tao nhã của hắn, lòng tốt của hắn.

  …

  Ở bên kia, Bạch Cẩm suốt đêm chạy không nghỉ, cuối cùng đi tới trên một tòa thành nhỏ ở Lỗ Quốc.

  Bên ngoài thành trì có một con sông lớn, bây giờ đang là mùa thu, buổi sáng mát mẻ khiến con sông được phủ lên một lớp sương mù.

  Một ngôi nhà lớn cổ kính nằm bên cạnh con sông lớn, hoa cúc nở rộ xung quanh.

  Bạch Cẩm nhảy vào phía ngoài trạch viện, cất bước đi vào bên trong một cách quen thuộc, kể cả dưới mưa cũng không gặp bất kì trở ngại nào.

  Không khí buổi sáng trong lành, lạnh lẽo, trong trạch viên có một ông lão tóc bạc trắng ngồi xếp bằng, đối diện là hơn mười học sinh.

  “Hôm nay, vi sư nói cho các ngươi biết ‘Thơ’. Tụng ‘thơ’ tam bách, thụ chi dĩ chính, bất đạt; sử vu tứ phương, bất năng chuyên đối. Tuy đa, diệc hề dĩ vi…”

  Sau giờ học buổi sáng, hơn mười đệ tử đứng dậy cung kính chắp tay bái: "Bái tạ phu tử!”

  Khổng Khâu khẽ gật đầu, lúc này chúng đệ tử mới tản đi.

  Bạch Cẩm tiến lên hành lễ nói: "Đệ tử bái kiến sư tôn!”

  Khổng Khâu nhìn về phía Bạch Cẩm, cười ha hả nói: "Không cần đa lễ, hiện tại chỉ có phàm nhân Khổng Khâu, cũng phải Thông Thiên Thánh Nhân gì cả. ”

  Bạch Cẩm lập tức nghĩa chính ngôn từ nói: "Trong mắt đệ tử, sư tôn vĩnh viễn là sư tôn, đừng nói người chỉ là chuyển thế một lần, cho dù hóa thành tro đệ tử cũng có thể nhận ra người. ”

  Chương 612: Phụng mệnh đến

  Khổng Khâu nhíu mày nói: "Lời này của ngươi sao lại nghe có vẻ kì lạ vậy. ”

  "Khụ khụ! Không quan trọng, những thứ này đều không phải là trọng điểm, ý của đệ tử là nói sư tôn ở trong lòng ta vô cùng quan trọng, bất luận là Thánh Nhân hay là phàm nhân đều là sư tôn của đệ tử."

  Khổng Khâu gật gật đầu hài lòng nói: "Cái này còn được, ta mới lập một môn tên là Nho Môn. Đến đây! Ta dẫn ngươi đi nhìn đệ tử mà sư phụ mới thu. ”

  Khổng Khâu mang theo Bạch Cẩm dạo một vòng, giới thiệu hơn mười đệ tử, vô cùng đắc ý nói: "Như thế nào?”

  “Đều là hiền tài!”

  Sau đó Bạch Cẩm cùng Khổng Khâu dùng điểm tâm, Khổng Khâu bắt đầu ở dưới tán cây đại thụ giới thiệu khái niệm lý thuyết Nho môn cho Bạch Cẩm.

  Một lát sau, tiếng bước chân dồn dập từ bên ngoài truyền đến.

  Một thiếu niên mặc áo bào xám đi vào, cung kính hành lễ nói: "Sư tôn, Pháp gia lại tuyên truyền học thuyết bất lợi cho Nho Môn chúng ta, nói Nho Môn chúng ta trọng lễ nghi mà xem nhẹ quy tắc, chính là tà giáo có hại cho Nhân tộc.”

  Khổng Khâu nhíu mày nói: “Hoang đường, ngươi đi báo cho Nhan Hồi trở về, để hắn dùng Thiên Học Thuyết mắng lại!”

  “Vâng!” Thiếu niên chắp tay hành lễ, xoay người bước nhanh rời đi.

  Bạch Cẩm sắc mặt cổ quái nói: "Sư tôn, Pháp gia là Pháp gia mà ta biết sao? ”

  Khổng Khâu gật gật đầu, tức giận nói: "Chính là Nhị sư bá ngươi lập, coi trọng tiểu tiết nhưng lại qua loa đại lễ, không thể hiểu được mà.”

  “Bạch Cẩm, ngươi có biện pháp gì đối phó Pháp gia không?”

  "Khụ khụ!" Bạch Cẩm liên tục lắc đầu nói: "Khởi bẩm sư tôn, đệ tử ngu dốt.”

  Khổng Khâu tức giận nói: "Nhát gan, một chút tác dụng cũng không có.”

  "Sư tôn, lấy ý kiến của đệ tử, chúng ta tuyên truyền tư tưởng học thuyết, không cần phải nhấc lên sóng gió, hay là lấy một điều nhịn chín điều lành lên đầu đi."

  "Ngươi đang dạy ta làm việc?"

  "Đề nghị, đệ tử chỉ là đề nghị mà thôi."

  "Hắn trước kia thì phá triệt giáo của ta, hiện tại lại khắp nơi lại làm ta khó xử, sao ta có thể tha thứ cho hắn.”

  Khổng Khâu bỗng nhiên nở nụ cười nói: "Có rồi! ”

  Bạch Cẩm quay đầu nhìn về phía Khổng Khâu. Sư phụ, người lại nghĩ ra chủ ý gì vậy?

  Khổng Khâu phất tay áo nói: "Bạch Cẩm, ngươi tự mình đi chơi trước, vi sư còn có một việc phải làm.”

  “Ách… Sư phụ người bình tĩnh một chút, chọc giận Nhị sư bá sẽ rất đáng sợ đó.”

  “Ta sẽ sợ hắn sao?” Khổng Khâu ngạo nghễ nói

  …

  Mấy ngày sau, đột nhiên Khổng Khâu thu một đệ tử, đổi tên thành Quản Trọng, đồng thời ra sức tuyên truyền Quản Trọng chính là đệ tử của Khổng Khâu, Quản Trọng từng học tập dưới môn hạ của Khổng Khâu, Quản Trọng quỳ lạy môn hạ Khổng Khâu ba ngày chỉ cầu bái sư, đủ loại phiên bản tranh nhau ra lò.

  Nho Môn Khổng Khâu và Pháp Gia Quản Trọng là người sáng lập hai trường học lớn, ở nhân gian chính là nhân vật cực kì nổi tiếng,tin bát quái cũng lưu truyền ra ngoài nhanh như thế.

  …

  Trong khổng viện, Khổng Khâu ngồi câu cá bên cạnh ao.

  Cẩm đứng ở bên cạnh, do dự một chút nói: "Sư phụ, người làm như vậy không tốt lắm đâu nhỉ?”

  

  Khổng Khâu cười ha hả nói: "Có cái gì không tốt? Vi sư quả thật thu một đệ tử tên là Lý Hâm, chính vì vậy cũng không xem là nói dối!”

  Bạch Cẩm ngửa đầu nhìn trời, trong lòng buồn bực một trận. Sư phụ lớn tuổi rồi, không thể chăm sóc cho hắn nữa rồi!

  Khổng Khâu nhìn Bạch Cẩm một cái, đột nhiên cười nói: "Bạch Cẩm, ngươi đi Pháp Gia một chuyến, đi xem Nhị sư bá của ngươi hiện tại đang làm cái gì? ”

  "Khụ khụ! Sư phụ, đệ tử còn có một ít việc nhỏ cần xử lý, xin phép cáo lui trước."

  Bạch Cẩm xoay người muốn rời đi. Đại lão các ngươi so chiêu, có thể đừng ảnh hưởng đến Bạch Hạc hay không? Ta cũng sợ lắm đó!

  Khổng Khưu không để ý nói: "Đi đi! Đi rồi thì đừng quay lại. Aiz… Tiệt Giáo sụp đổ, lòng người cũng tan rã!"

  Bạch Cẩm lập tức dừng lại, xoay người bất đắc dĩ nói: "Sư phụ, đệ tử lập tức đi thỉnh an Nhị sư bá!"

  Khổng Khưu hài lòng nói: "Như vậy cũng được, đi nhanh rồi về."

  Bạch Cẩm hóa thành một đạo bạch hồng phóng lên cao.

  ...

  Trên đại địa nơi một tòa thành trì thật lớn tọa lạc, kiến trúc san sát nối tiếp nhau, đình đài lầu các vô số, bách tính tới lui vô cùng phồn hoa.

  Một cái tháp cao đứng sừng sững trong thành trì, kiến trúc này ở sát vách vương cung, tổng thể có màu đen, vừa uy nghiêm vừa trang trọng. Đám đông mặc trường bào bước nhanh qua lại ở trong đó.

  Bạch hồng từ trên bầu trời đáp xuống, rơi vào đại viện rồi hóa thành thân ảnh Bạch Cẩm. Dường như đám người tới lui xung quanh không nhìn thấy hắn, tất cả đều tiếp tục làm chuyện của mình.

  Bạch Cẩm chỉnh trang lại áo bào một chút, sau đó đi về phía đại điện, tới trước đại điện thì cung kính khom lưng thi lễ: "Đệ tử cầu kiến sư bá!"

  "Vào đi." Một giọng nói vang lên từ bên trong.

  Bạch Cẩm đứng dậy tiến vào. Trong đại điện có từng hàng kệ sách, một người trung niên đang lưu luyến giữa những giá sách, thỉnh thoảng lại cầm một quyển lên lật xem.

  Bạch Cẩm đi tới cười nói: "Nhị sư bá, người đang làm việc sao?"

  Quản Trọng mỉm cười hỏi: "Ngươi đột nhiên đến đây có việc gì thế?"

  "Sư bá, lần này đệ tử phụng sư mệnh đến đây."

  "Hửm?" Quản Trọng nhíu mày, tỏ ý bất thiện: "Có phải là Khổng Khưu hắn bảo ngươi đến xem ta có nổi giận thất thố hay không?"

  Chương 613: Sau này còn gặp lại

  Mẹ kiếp… Chỉ suy đoán thôi mà cứ như chính tai nghe thấy vậy, quả nhiên Nhị sư bá rất hiểu sư phụ ta!

  Trong lòng Bạch Cẩm càng hoảng sợ hơn, sau đó hắn vội vàng lên tiếng: "Nhị sư bá, người hiểu lầm rồi. Lần này sư phụ ta chuyển thế đã dự định làm thánh hiền truyền đạo cho thế nhân, sao lại có thú vui tệ như vậy được?

  Sư phụ bảo ta tới đây để giải thích một phen, lời đồn trên thế gian đều là do đám người vô tri sáo rỗng tạo thành, cũng không phải bản ý của sư phụ ta.

  Lúc biết lời đồn này sư phụ ta cũng giận sôi lên, muốn biện giải nhưng lại không biết nên làm sáng tỏ từ đâu, vả lại cho dù làm sáng tỏ cũng không có ai tin tưởng!"

  Quản Trọng tỏ ra hoài nghi: "Hiểu lầm? Chỉ là hiểu lầm thật ư?"

  Bạch Cẩm gật đầu lia lịa, thành khẩn nói: "Sư bá, hoàn toàn là thật!

  Đúng là sư phụ ta có vô tình thu nhận một đệ tử, nhưng sau đó biết được hắn cũng tên là Quản Trọng, người vốn dĩ cũng hơi để tâm. Ai ngờ về sau chuyện này lại bị người ta cố tình truyền bá, càng truyền càng dữ dội, bây giờ muốn biện giải cũng không thể thay đổi được gì.

  Sư phụ ta sợ trong lòng sư bá người sinh lửa giận nên cố ý bảo đệ tử đến trước để giải thích một phen, mong sư bá chớ trách tội."

  "Ha hả…" Quản Trọng cười vài tiếng.

  Bạch Cẩm chớp chớp cặp mắt to chân thành nhìn Quản Trọng nói: "Sư bá, người có tin ta không?"

  Quản Trọng cười ha hả nói: "Tất nhiên là tin, Khổng Khưu và ta là huynh đệ, sao có thể để chuyện này ảnh hưởng đến tình cảm?"

  Trong lòng Bạch Cẩm thả lỏng, Nhị sư bá thật dễ lừa! Vẫn là Nhị sư bá tốt nhất.

  Quản Trọng vừa cười vừa nói: "Bạch Cẩm, ngươi tới đúng lúc lắm, ta sai người dẫn ngươi đi tìm hiểu quốc gia mà Pháp gia chúng ta trị vì một chút."

  Tất cả đã giải quyết xong, thật nhẹ nhõm cả người! Bạch Cẩm tươi cười đáp: "Vậy đệ tử cung kính không bằng tuân mệnh."

  "Tử Trọng!"

  Một thanh niên từ bên ngoài nhanh chóng bước tới, vừa chắp tay thật cao vừa khom lưng thi lễ cung kính hô: "Sư phụ."

  Bạch Cẩm ở bên cạnh nhìn mà âm thầm gật đầu. Quả nhiên Nhị sư bá có khí độ hơn nhiều, cho dù bị sư phụ tính toán cũng không nói sẽ thu một đệ tử tên là Khổng Khưu để trả thù, đây mới là phong phạm của Thánh Nhân.

  "Tử Trọng, ngươi dẫn Bạch Cẩm đi thăm Tề quốc của chúng ta một chút."

  Tử Trọng cung kính đáp vâng, sau đó dẫn Bạch Cẩm rời đi.

  Quản Trọng đứng trong đại điện, lạnh lùng cười ha ha. Khổng Khưu à…

  Bạch Cẩm theo Tử Trọng đi trên đường phố phồn hoa, trông thấy người đến người đi rộn ràng nhưng không có vẻ hỗn loạn, tới lui có trật tự, cho dù có tranh luận cũng nhanh chóng bình ổn lại, tất cả đều vô cùng hài hòa thân thiện.

  Bạch Cẩm vui mừng nói: "Thật không hổ là nơi Pháp gia trị vì, quả nhiên người người an cư lạc nghiệp, tất cả đều ngay ngắn có trật tự."

  Tử Trọng đắc ý khoe: "Đó là đương nhiên, Pháp gia ta lập ra luật pháp, toàn bộ quốc gia cứ theo luật mà làm, có quy củ thì đương nhiên sẽ ngay ngắn trật tự, phồn vinh hưng thịnh."

  Hắn chìa tay ra bảo: "Bạch huynh, hiện tại cũng đã đến giờ cơm, ngô mời Bạch huynh đi dùng cơm."

  "Làm phiền rồi."

  Tử Trọng dẫn Bạch Cẩm đi vào một căn tửu lâu, ngồi ở lầu hai nhìn ra đường phố nhộn nhịp bên dưới. Tuy rằng đang ở thời kỳ Xuân Thu Chiến Quốc, Xuân Thu Chiến Quốc của hồng hoang cũng có thể sánh bằng Xuân Thu Chiến Quốc trong lịch sử ở kiếp trước, vô cùng phồn vinh!

  Trong lúc dùng bữa, có mấy quý tộc ăn mặc hoa lệ đi tới, ngồi ở bàn bên cạnh.

  Bạch Cẩm chỉ nhìn lướt qua thôi chứ không để ý lắm. Đột nhiên một đoạn đối thoại truyền vào trong tai hắn, Bạch Cẩm lập tức trở nên nghiêm túc.

  "Các ngươi có nghe nói không? Hôm nay ở Ủng Thành có hơn một trăm nho sinh bị bắt đấy!"

  "Ôi trời, sao lại nhiều như vậy?"

  "Nghe nói bọn hắn đã bỏ trốn nhờ sự giúp đỡ của đám cường hào ác bá ở địa phương, sau khi bị tố cáo, tất cả đã bị bắt. Nho sinh đều bị chôn sống, sách cũng bị đốt sạch."

  "Nếu để ta nói thì đám đệ tử Nho gia kia thật đáng đời, nói cái gì mà pháp tiên vương, làm chuyện gì cũng phải học theo triều đại trước kia. Nếu như trước kia thật sự tốt như vậy thì sao lại diệt vong?"

  "Vẫn là Tề quốc chúng ta tốt, dùng pháp làm gốc, dùng chế làm cương. Đám hủ nho của Nho gia kia cứ nghĩ quốc gia chúng ta truyền bá tư tưởng Nho môn, như vậy chẳng phải là muốn chết sao?"

  "Kỳ thực Nho môn cũng có chỗ đáng học hỏi, bọn hắn nói nhân trí lễ nghĩa tín cũng rất tốt!"

  "Hừ! Ngươi chán sống rồi à?"

  Mấy nam tử quý tộc vội vàng đứng lên phóng nhanh ra ngoài cửa, ngay cả cơm cũng không ăn.

  Bạch Cẩm sửng sốt, cứng ngắc quay đầu lại nhìn về phía Tử Trọng, hỏi bằng giọng điệu không dám tin: "Đốt sách chôn người tài?"

  Tử Trọng mỉm cười: "Đây là do sư phụ phân phó, tranh đấu trong tư tưởng nửa điểm cũng không khoan dung."

  Bạch Cẩm ngẩng đầu bốn mươi lăm độ nhìn lên thiên không, trong ánh mắt tràn đầy u oán. Cái gì mà khoan dung độ lượng, cái gì mà lòng dạ sâu rộng, cái gì mà tin lời của ta, tất cả đều là giả, tất cả đều là lừa gạt tình cảm của ta. Nhị sư bá, người cũng trở nên xấu xa rồi!

  Tử Trọng vừa cười vừa nói: "Bạch huynh, sau khi ăn xong ta đưa Bạch huynh đi thưởng thức Bách Tuyền Lưu Huỳnh một lát nhé? Đây chính là một nơi cực kỳ có tiếng ở Tề quốc ta, cảnh sắc rất ưu mỹ."

  Bạch Cẩm khoát tay áo, ỉu xìu nói: "Thôi vậy, lần sau đi! Bây giờ ta còn phải trở về phục mệnh, chúng ta từ biệt tại đây." Nói rồi hắn đứng dậy đi ra ngoài.

  Tử Trọng cũng vội vàng đứng lên gọi: "Bạch huynh!"

  "Sau này còn gặp lại!"

  Chương 614: Ta liều mạng với ngươi

  Bạch Cẩm đi ra khỏi tửu lâu, trong nháy mắt thân ảnh biến mất không còn tăm hơi.

  Tử Trọng ghé vào cửa sổ nhìn xuống bên dưới, lẩm bẩm nói: "Ơ, vậy mà lại không thấy đâu nữa, lẽ nào Bạch huynh là tu sĩ? Không đúng! Toàn thành đều bị pháp lý của sư phụ bao phủ, cho dù là tu sĩ cũng phải bị trói buộc mới đúng."

  Chạng vạng, Khổng Khưu đang dạy “Thơ” cho các đệ tử trong Khổng viện, bên ngoài nổi lên một trận gợn sóng, Bạch Cẩm bước từ trong gợn sóng ra.

  Khổng Khưu liếc thân ảnh ở bên ngoài, dừng giảng đạo nói: "Hôm nay đến đây thôi, các ngươi trở về tự mình học tập, không được lười biếng."

  Toàn thể nho sinh đứng dậy, chắp tay ôm quyền khom lưng thật sâu, đồng thanh nói: "Bái tạ phu tử!"

  Khổng Khưu khẽ gật đầu, nhìn theo đám đệ tử nho sinh rời đi, sau đó nói: "Vào đi!"

  Bạch Cẩm từ bên ngoài đi vào, chắp tay thi lễ nói: "Bái kiến sư tôn!"

  Khổng Khưu chờ mong hỏi: "Sao vậy? Quản Trọng hắn có giận không?"

  "Sư phụ, Nhị sư bá cũng không có giận, trái lại còn biểu hiện khoan hồng độ lượng. Lúc đó Nhị sư bá bình tĩnh phân tích một phen, tươi cười nói hết thảy chỉ là hiểu lầm mà thôi.

  Sư phụ, người xem Nhị sư bá khoan dung độ lượng như vậy, người cần gì phải tính toán với Nhị sư bá đây? Vô duyên vô cớ làm mất thân phận của người, cũng tổn hại tình nghĩa huynh đệ."

  "Bình tĩnh?" Khổng Khưu vuốt râu, trước mắt sáng lên, cười ha hả nói: "Nhị sư bá ngươi càng tức giận thì lại càng bình tĩnh, như vậy xem ra hắn tức giận không nhẹ, ha ha ha…"

  Mẹ kiếp! Sư phụ cũng đoán trúng tâm tư của Nhị sư bá rồi. Vừa nói đã trúng, các ngươi thật sự rất hiểu nhau! Đây gọi là kẻ địch thì hiểu rõ nhau nhất sao? Bạch Cẩm âm thầm phỉ nhổ một phen.

  Có thể chọc giận Quản Trọng đến mức trở nên bình tĩnh, Khổng Khưu đắc ý vô cùng, còn tự nhận mình hơn Quản Trọng một bậc.

  Bạch Cẩm đột nhiên nói: "Đúng rồi, khởi bẩm sư phụ, lúc đệ tử ở Tề quốc, gặp được mấy đệ tử Nho gia không tuân theo pháp lệnh Tề quốc, bị Pháp lệnh quan bắt đi."

  Khổng Khưu cười ha hả nói: "Như vậy chứng tỏ Quản Trọng vô năng đây mà!"

  Một đệ tử Nho gia từ bên ngoài chạy vào, vội vã kêu lên: "Phu tử, không xong rồi. Các sư huynh đệ chúng ta đi đến Tề quốc đều đã bị bắt, Tề quốc đốt sách chôn người tài."

  Nụ cười trên mặt Khổng Khưu lập tức cứng ngắc.

  Bạch Cẩm ở bên cạnh nhướng mày, sao tin tức này lại truyền tới nhanh như vậy? Nếu bây giờ ta nói là hiểu lầm, liệu sư phụ có tin không?

  Khoảnh khắc Khổng Khưu ngây người, Bạch Cẩm phất tay ý bảo đệ tử Nho gia kia lui ra.

  Sau khi đệ tử Nho gia rời khỏi, Khổng Khưu phục hồi tinh thần lại, giận dữ hét lên: "Hay cho một Quản Trọng! Ta liều mạng với ngươi!" Sau đó hắn nhanh chóng lao ra ngoài.

  Bạch Cẩm vội vàng tiến lên kéo cánh tay Khổng Khưu, khuyên nhủ: "Sư phụ, bình tĩnh, phải tỉnh táo!"

  "Thù giết đệ tử, không đội trời chung."

  "Sư phụ, sư bá trẻ tuổi hơn người, người đánh không lại."

  "E rằng ngươi không biết cái gì gọi là ít võ mà có sức mạnh! Ta sẽ không đánh chết hắn."

  "Sư phụ, phải văn minh, chúng ta đều là người văn minh."

  Khổng Khưu giằng co một trận, tay áo bào vung lên, quát lớn: "Tránh ra! Lấy giấy bút đến cho ta!"

  Bạch Cẩm lập tức chạy ra ngoài lấy giấy bút.

  Một đoạn thời gian sau đó, Bạch Cẩm lại chính mắt thấy được từng màn kịch liên tục diễn ra. Nho gia hãm hại Pháp gia, Pháp gia hãm hại Nho gia, ngươi oán hận ta, ta chửi rủa ngươi, giữa hai nhà không ngừng đấu đá.

  Cuối cùng Bạch Cẩm cũng nhìn ra được, thù hận đều do chính bọn hắn đấu nhau mà thành, tất cả đều vì quá rảnh rỗi!

  Trên đụn mây, Bạch Cẩm lẩm bẩm: "Không được, không thể để bọn hắn tiếp tục đánh nhau như vậy được, phải tìm chuyện cho bọn hắn làm. Cũng không phải lập được giáo phái là sẽ kết thúc, phía sau còn có rất nhiều chuyện cần làm! Cho dù không có việc cũng phải làm cho bọn họ có việc, lỡ như dẫn đến chân hỏa thì rất không ổn."

  Bạch Cẩm bay xuống dưới, đáp ở trước Khổng viện, sau đó đi vào bên trong.

  Nhìn thấy Khổng Khưu đang viết sách ở hậu viện, lúc này hắn chắp tay thi lễ nói: "Đệ tử đã trở về, bái kiến sư tôn!"

  Khổng Khưu buông giấy bút xuống nói: "Về rồi à!"

  "Vâng!"

  "Đồ Sơn Tích Ngọc kia sao rồi?"

  "Vô cùng hiền huệ, chiếu cố đại sư bá rất tốt."

  Khổng Khưu cười ha hả nói: "Thật không ngờ đại huynh hạ phàm mà vẫn kết tình duyên."

  Bạch Cẩm do dự một chút nói: "Sư tôn, Đồ Sơn Tích Ngọc không phải con người, mà chính là hồ yêu ở Thanh Khâu."

  "Hồ yêu đa tình! Không cần quản nhiều, Lí Nhĩ sẽ xử lý tốt."

  Khổng Khưu vuốt râu mà cười, nói rằng: "Ta hỏi ngươi, ngươi trở về từ chỗ Lí Nhĩ, có phải hiện tại hắn đã thu rất nhiều đệ tử không"

  "Khởi bẩm sư tôn, theo ta được biết, đại sư bá vẫn chưa thu đệ tử."

  Khổng Khưu cười ha hả nói: "Bàn về việc thu đồ đệ cũng như giáo dục, bọn hắn đều kém xa ta! Có thời gian vi sư dự định đi thăm Lí Nhĩ một chút, truyền thụ cho hắn một ít đạo về việc thu đồ đệ."

  "Ách, thực ra đại sư bá cũng muốn sư phụ người đi thăm, muốn trao đổi với người chuyện Nho gia và Pháp gia một chút."

  Hai mắt Khổng Khưu lóe sáng, cười gượng hai tiếng.

  "Sư phụ, đại sư bá lập được một môn phái tên là Đạo môn, cung phụng tu hành."


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận