Chương 151: Chờ đi
Bạch Cẩm vỗ vai Di Lặc Phật, chân thành khuyên: "Sư đệ, nếu ở phương Tây không thoải mái thì chi bằng ngươi tới Thiên Đình đi! Nếu vi huynh có bàn đào để ăn thì ngươi cũng có hạt đào để gặm."
Di Lặc lập tức phục hồi tinh thần, bất lực nói: "Đế Quân nói đùa rồi."
Bạch Cẩm cũng cười ha ha: "Đừng để bụng! Thấy ngươi ngột ngạt quá nên ta nói đùa tí thôi."
"Sư huynh, gần đây Địa Tạng đang phát ra một lượng lớn kim tiền ở Phật Giáo, lôi kéo rất nhiều Bồ Tát La Hán trong Phật Giáo, thanh thế vô cùng lớn, không biết sư huynh có biết không?"
Bạch Cẩm suy nghĩ một lát, sau đó áy náy nói: "Không dối gạt sư đệ, mặc dù sáng ý xây dựng ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian là của ta nhưng ta lại ít khi hỏi tới, từ trước đến giờ mọi việc đều do Cô Lương xử lý, hay để ta hỏi Cô Lương xem sao."
"Sư huynh, không cần rắc rối như vậy, có lẽ hắn đã tới ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian để đổi tiền, những năm qua hắn thật sự tích lũy được không ít công đức ở Âm Sơn Địa Phủ."
Bạch Cẩm tò mò hỏi: "Việc Địa Tạng dùng tiền lôi kéo đệ tử Phật Giáo có tác dụng thật sao?"
Di Lặc gật đầu, u oán nói: "Thật sự rất hữu dụng!"
Trong mắt toát lên vẻ hâm mộ: "Bây giờ mỗi lần Địa Tạng Vương Bồ Tát xuất hành đều sẽ có hàng vạn đệ tử Phật Giáo ủng hộ, nhất hô bách ứng, giống như thế lực to lớn thứ ba ngoài Nhiên Đăng Phật Tổ và Đa Bảo Phật Tổ vậy."
Bạch Cẩm tỏ ra chính nghĩa nói: "Mở đường bằng kim tiền thì há có thể lâu dài. Sư đệ, chúng ta phải lấy phật lý phục người!"
"Sư huynh, phải lấy kim tiền dẫn bọn hắn vào điện thì mới có người nghe phật lý của ta, vẫn mong sư huynh giúp đỡ."
"Sư đệ muốn ta giúp ngươi như thế nào?"
Di Lặc Phật do dự một lát, sau đó hơi ngượng ngùng nói: "Tại đám cưới của Khổng Tuyên trước đây, sư huynh từng nói nếu ta cần, huynh có thể cho ta vay ít kim tiền, không biết cho vay là ý gì?"
Trong lòng Bạch Cẩm khẽ động, mắc câu rồi, thế nhưng hắn lại cố ra vẻ khó xử: "Không dối gạt sư đệ, cho vay này chính là một loại nghiệp vụ mà ngân hàng dự định triển khai.
Nói một cách đơn giản thì ngân hàng sẽ đưa tiền cho ngươi trước, sau một thời hạn nhất định, ngươi sẽ phải trả cả vốn lẫn lãi, lãi suất được căn cứ vào thời hạn cho vay. Nhưng bây giờ nghiệp vụ này vẫn chưa được mở tại ngân hàng!"
Ánh mắt Di Lặc Phật sáng lên, đây chính là thứ mình cần! Nếu có thể đoạt được vị trí Phật Tổ nhờ vào vay tiền thì một chút lợi tức nho nhỏ có đáng là gì.
Di Lặc lập tức đứng dậy, chắp tay thi lễ, sau đó vội vàng nói: "Sư huynh kính yêu, mong sư huynh giúp cho, sư đệ ta vô cùng cảm kích."
Bạch Cẩm suy nghĩ một lát rồi thở dài: "Ôi! Ai bảo ngươi là sư đệ của ta chứ! Trong Phật Giáo ngươi là người hợp ý ta nhất, cũng là người được ta coi trọng nhất, vậy đi! Ta sẽ hỏi thăm Cô Lương chuyện vay tiền."
Di Lặc nhanh chóng đứng dậy, cảm động nói: "Đa tạ sư huynh!
Sư huynh, nếu có ngày trở thành Phật Tổ, ta chắc chắn sẽ vĩnh kết đồng tâm, cùng chung phồn vinh với phương Đông."
Bạch Cẩm giơ ngón tay cái tỏ ý tán dương: "Ta rất thích điểm này ở ngươi."
Di Lặc lại do dự, sau đó tôn kính hỏi: "Sư huynh kính yêu, bao giờ ta mới có thể vay được?"
Bạch Cẩm tươi cười nói: "Huynh đệ, ngươi đừng gấp gáp, cho dù là vay tiền thì cũng cần có điều lệ, nếu muốn vay tiền, ngươi buộc phải đưa ra vật thế chấp."
"Vật thế chấp là gì?"
"Sư đệ ngươi tới ngân hàng vay tiền, nếu vay mà không trả thì chẳng phải ngân hàng ta sẽ thua thiệt sao?"
Di Lặc lập tức tỏ ra chính nghĩa: "Ta há lại là loại người vô liêm sỉ như vậy?"
"Đương nhiên ta tin tưởng sư đệ nhưng quy củ này không thể bỏ được, như vậy đi! Sư đệ ngươi cứ tạm thế chấp một vật nào đó rồi ta sẽ giải quyết cho ngươi."
Di Lặc suy nghĩ một lát, sau đó duỗi tay, lòng bàn tay lóe lên quang mang, một bộ Kim Nao lập tức xuất hiện: "Đây là pháp bảo Kim Nao của ta, có thể làm vật thế chấp được không?"
Bạch Cẩm nhận lấy Kim Nao, quan sát một lát rồi nói: "Hậu Thiên Linh Bảo, hơi kém một chút nhưng ai bảo ngươi là sư đệ của ta chứ! Có Kim Nao rồi ta sẽ đi vay giúp ngươi."
Di Lặc chắp tay thi lễ, cảm kích nói: "Đa tạ sư huynh!"
"Ngươi chờ một chút!"
Chỉ chốc lát sau, Bạch Cẩm đã từ bên ngoài bước vào, hắn cầm trong tay một bản hiệp nghị rồi bảo Di Lặc ký tên đồng ý. Cuối cùng, Di Lặc lấy được Huyền Hoàng Kim Tiền và Công Đức Kim Tiền, lén lén lút lút chạy đi trong vui vẻ.
Bạch Cẩm ngồi trong lầu các, nhìn hiệp nghị vay nợ của Di Lặc với vẻ mặt tươi cười, chỉ bằng một Hậu Thiên Linh Bảo Kim Nao nho nhỏ đã muốn vay một lượng lớn Công Đức Kim Tiền? Ta đâu có ngu như vậy? Bạch Cẩm vẫy vẫy hiệp nghị vay nợ, hiệp nghị này chính là lời thề Thiên đạo. Có cái này rồi, sau này hắn sẽ có thể chơi đùa Phật Giáo thật vui vẻ.
Bạch Cẩm cười như không cười ngồi ở trước bàn. Di Lặc, Đại Thế Chí, Dược Sư, Đại Nhật Như Lai, các ngươi không chạy thoát được đâu!
Khụ khụ! Đột nhiên Bạch Cẩm ho khan hai tiếng, sau đó nỉ non: "Không được, sao ta có thể nghĩ ra những âm mưu quỷ kế này chứ? Cứ như ta là nhân vật phản diện vậy. Ta đang giúp bọn hắn, ta chỉ muốn tốt cho bọn hắn thôi! Ta đang giúp bọn hắn, ta chỉ muốn tốt cho bọn hắn thôi!..." Sau khi lẩm bẩmmấy câu, hắn lập tức khôi phục dáng vẻ chất phác thật thà như trước.
Chương 641: Cầu cứu
Hai ngày nữa trôi qua, Bạch Cẩm lại gặp được Dược Sư Phật ở trong căn phòng này.
Hắn vỗ vai Dược Sư Phật, cảm khái nói: "Trong Phật Giáo, ngươi chính là người hợp ý ta nhất, cũng là người được ta coi trọng nhất, ta đã cho ngươi vay tiền, trở về nhớ làm việc thật chăm chỉ!
Ta tin chắc vị trí Phật Tổ sẽ là của ngươi, tam giới cũng sẽ trở nên phồn vinh hưng thịnh dưới sự hướng dẫn của ngươi."
Dược Sư Phật chắp tay thi lễ, cảm kích nói: "Đa tạ sư huynh, ta chắc chắn sẽ không phụ sự kỳ vọng của sư huynh."
Bạch Cẩm nắm chặt tay, đặt ở trước mặt: "Cố gắng lên! Mặc dù ta không thể nhúng tay vào chuyện của Phật Giáo nhưng ta sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc nhất của ngươi."
Dược Sư Phật kiên định gật đầu, sau đó mặc trường bào ngăn cách thần niệm, hăm hở sải bước ra ngoài. Thân ảnh lóe lên, cuối cùng biến mất không thấy đâu nữa.
Mấy ngày kế tiếp, Đại Thế Chí và Lục Áp cũng lần lượt tìm tới. Sau khi vay được lượng lớn Huyền Hoàng Kim Tiền và Công Đức Kim Tiền, bọn hắn lại lặng lẽ rời đi.
Dưới sự giúp đỡ của kim tiền, Di Lặc, Dược Sư, Đại Thế Chí và Lục Áp vốn đã mất đi sức cạnh tranh lại có thể tỏa sáng lần nữa. Bọn hắn dùng kim tiền mở đường, lôi kéo hàng loạt phật tử của Phật Giáo về phía mình. Phật Giáo vốn đang phân ra hai thái cực là Đại Thừa Phật Giáo và Tiểu Thừa Phật Giáo, giờ đây lại trở nên hỗn loạn lần nữa. Cao tầng thì ngươi tranh ta đoạt, trung hạ tầng thì vui mừng hưng phấn, tình hình có thể nói là vô cùng rối ren.
...
Trong Đại Lôi Âm Tự, Đa Bảo Như Lai ngồi ngay ngắn ở chủ vị, trên đài sen phía dưới là đám người Khẩn Na La và Định Quang Hoan Hỉ Bồ Tát.
Định Quang Hoan Hỉ Bồ Tát có chút nóng nảy: "Phật Tổ, hiện nay có rất nhiều đệ tử Phật Giáo đã bị lôi kéo, chúng ta nên làm gì bây giờ? Hay chúng ta cũng lấy một ít kim tiền để thu hút môn đồ."
Vẻ mặt Như Lai Phật Tổ vô cùng bình tĩnh, âm thanh to lớn vang lên: "Khẩn Na La, ngươi thấy thế nào?"
Khẩn Na La cau mày: "Bổn sư, việc này có chút kỳ quái! Theo ta được biết thì Di Lặc bọn hắn không có nhiều công đức như vậy."
Đa Bảo Như Lai ung dung nói: "Có người muốn nhiễu loạn Phật Giáo!"
Mọi người lập tức nhìn về phía Đa Bảo Như Lai, chờ đợi Phật Tổ giải thích.
Đa Bảo nói lớn: "Ta rất quen thuộc với những thủ đoạn âm thầm như vậy, khích bác ly gián, dùng kim tiền dọn đường, chắc chắn Bạch Cẩm đã nhúng tay vào chuyện này."
Định Quang Hoan Hỉ Bồ Tát bừng tỉnh: "Nhất định là hắn, mấy đồng tiền này đều được lấy từ Thiên Đình."
Ở phía dưới, đông đảo Bồ Tát La Hán cũng đang nhỏ giọng bàn luận.
"Là Bạch Cẩm sư huynh..."
"Không phải Bạch Cẩm sư huynh, bây giờ là Bạch Cẩm, hoặc là Câu Trần Đế Quân."
"Thủ bút của Bạch Cẩm vô cùng lớn, chắc hẳn lần này hắn đã đầu tư vào đó rất nhiều công đức."
"Nghe nói thứ Bạch Cẩm không thiếu nhất chính là công đức."
"Đáng ghét! Tiêu phí lượng lớn công đức cũng phải làm loạn Phật Giáo ta, quả nhiên tác phong của hắn vẫn không thay đổi."
...
Âm thanh to lớn của Đa Bảo Như Lai vang lên: "Định Quang Hoan Hỉ Bồ Tát, Mã Nguyên Bồ Tát, Tì Lô Bồ Tát, Pháp Giới La Hán."
Định Quang Hoan Hỉ Bồ Tát, Mã Nguyên Bồ Tát, Tì Lô Bồ Tát và Pháp Giới La Hán lập tức đứng lên chắp tay bái lạy, sau đó cung kính nói: "Phật Tổ!"
"Ta sắc phong các ngươi làm Định Quang Hoan Hỉ Phật, Mã Nguyên Tôn Vương Phật, Tì Lô Phật và Pháp Giới Tôn Phật, lệnh cho các ngươi cầm Phật Điệp của ta đi chinh phạt loạn phật chi đồ, cũng đặc xá cho các ngươi tội sát sinh!"
Bốn vị Phật Đà mừng rỡ kêu lên: "Tôn pháp chỉ!"
Đám Định Quang Hoan Hỉ Phật lập tức dẫn các đệ tử trước đây của Tiệt Giáo đi xuất chinh, đối tượng chinh phạt đầu tiên chính là Địa Tạng Vương Bồ Tát.
...
Tại Thiên Đình, Bạch Cẩm đang chợp mắt trong Điểu Sào, vừa hơi mở mắt đã nhìn thấy Cô Lương đang cúi người tìm ăn trong hoa viên, bàn tay nhỏ nhắn vươn ra kéo lấy Hỏa Long Quả.
Bạch Cẩm khẽ ho khan, ung dung nói: "Đừng động, vẫn chưa chín đâu."
Cô Lương lập tức rụt tay đứng dậy: "Ta thấy hình như nó có sâu rồi."
"Ha ha... làm gì có con sâu nào dám đến Điểu Sào?"
"Địa Tạng cầu kiến Đế Quân!" Một âm thanh vang lên bên ngoài Điểu Sào.
Bạch Cẩm lập tức xoay người. Ơ, sao Địa Tạng lại tới đây? Chẳng lẽ lại không có tiền sao?
Sau đó hắn đứng dậy đi ra ngoài, vừa ra khỏi Điểu Sào đã nhìn thấy Địa Tạng lo lắng đứng đó, cà sa trên người rách rưới, Tì Lô Quan nghiêng lệch, dáng vẻ vô cùng chật vật.
Bạch Cẩm kinh ngạc hỏi: "Địa Tạng, ngươi làm sao đấy?"
Địa Tạng Vương chắp tay thi lễ, bi phẫn kêu lên: "Lão sư, Tiểu Thừa Phật Giáo không màng võ đức, mấy vị Đại La Kim Tiên đồng loạt vây công đệ tử!"
Bạch Cẩm vội vàng chìa tay ra: "Mau vào bên trong nói chuyện!"
Bạch Cẩm đưa Địa Tạng Vương vào trong Điểu Sào, sau đó chia ra chủ khách ngồi tại đại sảnh, Địa Tạng cũng kể lại toàn bộ những chuyện đã xảy ra.
Địa Tạng Vương tỏ vẻ tức giận: "Khi có tranh chấp ở Phật Giáo, từ trước đến giờ bọn ta luôn luôn lấy đức phục người, luận đạo phân thắng bại, thế nhưng Tiểu Thừa Phật Giáo lại vô đức, thấy vạn Phật tôn thờ ta thì đột ngột hạ độc thủ."
Bạch Cẩm cũng kinh ngạc nói: "Sao có thể như vậy được?" Sự kinh ngạc này không hề giả dối chút nào, từ bao giờ mà sư huynh lại trở nên quả quyết như vậy chứ, trực tiếp hất bàn, lấy lực đè người, trước kia không phải hắn rất ôn hòa sao?
Bạch Cẩm cũng không nghĩ xem bản thân có thân phận gì, hắn chính là hòn ngọc quý trên tay Thông Thiên. Cho dù muốn hất bàn, Đa Bảo cũng không dám!
Chương 642: Ngươi thật độc ác
Địa Tạng Vương đứng dậy chắp tay thi lễ, sau đó bi thương nói: "Mong lão sư giúp ta!"
Bạch Cẩm khẽ lắc đầu: "Không phải ta không muốn giúp ngươi nhưng ta chỉ là một người ngoài, thật sự không giúp được chuyện trong Tây Giáo!"
Địa Tạng Vương bất lực đứng dậy, nắm chặt nắm đấm, Đa Bảo Như Lai thật đáng giận.
Đột nhiên Bạch Cẩm đập tay, bừng tỉnh nói: "Có rồi!"
Sau đó hắn xoay người, gọi ra bên ngoài: "Cô Lương, ngươi vào đây một lát."
Cô Lương lập tức tung tăng chạy vào, cười hì hì hỏi: "Sư huynh, ngươi tìm ta có việc gì?" Miệng nàng đỏ au, hiển nhiên lại vừa ăn vụng trái cây gì đó.
Bạch Cẩm cười tủm tỉm: "Sư muội, tầng thứ ba của ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian đã có thể mở được chưa?"
"Tầng thứ ba?" Khuôn mặt Cô Lương đầy vẻ mờ mịt.
"Khụ khụ! Chính là nghiệp vụ cho thuê mà ta định làm đó."
Cô Lương lập tức bừng tỉnh: "Sư huynh, ngươi nói cái kia á?"
Bạch Cẩm cười hỏi: "Đúng vậy! Xong chưa?"
Cô Lương lắc đầu nói: "Chưa!"
Bạch Cẩm lập tức nghẹn họng.
Địa Tạng ở bên cạnh không nhịn được hỏi: "Sư huynh, nghiệp vụ cho thuê ngươi vừa nói là cái gì?"
"Ôi!" Bạch Cẩm thở dài, thong thả nói: "Mặc dù Tiệt Giáo ta đã sụp đổ nhưng bên trong vẫn còn rất nhiều pháp bảo. Ta không nhẫn tâm để những pháp bảo này bị bỏ xó nên đã đặc biệt mở một khu vực cho thuê pháp bảo ở tầng thứ ba, chỉ cần là người thông qua khảo hạch tiên thần thì đều có thể dùng Công Đức Kim Tiền để mượn pháp bảo.
Mặc dù ta không thể ra tay với Phật Giáo nhưng ta có thể cho ngươi thuê pháp bảo, giúp ngươi đánh lui quân địch."
Địa Tạng hoài nghi nói: "Lão sư, chỉ với một món pháp bảo nho nhỏ là có thể đối phó với Phật Đà của Tiểu Thừa Phật Giáo sao?"
"Chỉ cần chọn được pháp bảo phù hợp thì đối phó với mấy Đại La Kim Tiên cũng được. Địa Tạng, những pháp bảo này không giống với những pháp bảo thông thường, chúng đều là báu vật được Tiệt Giáo ta cất giấu."
Địa Tạng Vương vội vàng chắp tay thi lễ: "Mong lão sư giúp ta."
Bạch Cẩm hơi do dự, có vẻ khó xử: "Vốn dĩ nghiệp vụ này vẫn chưa mở, ta không nên cho ngươi thuê pháp bảo nhưng ai bảo ngươi gọi ta một tiếng lão sư chứ!"
Sau đó hắn thở dài: "Thôi được rồi! Cô Lương, đưa hắn lên tầng thứ ba xem bảo vật."
Cô Lương do dự nói: "Sư huynh, việc này không hợp quy củ."
Bạch Cẩm lập tức tỏ vẻ chính nghĩa: "Quy củ lập ra là để đánh vỡ, vì tình nghĩa sư đồ với Địa Tạng, hôm nay ta sẽ không tuân thủ quy củ này, mọi hậu quả cứ để ta gánh vác."
Địa Tạng Vương lập tức cảm động: "Lão sư, đệ tử đa tạ người!"
Bạch Cẩm ôn tồn nói: "Mau đi đi! Ngươi rời khỏi Linh Sơn quá lâu, e rằng sẽ xảy ra chuyện. Sau khi thuê được pháp bảo, hãy nhanh chóng rời đi!"
"Vâng! Vẫn mong lão sư cho biết loại pháp bảo nào mới phù hợp."
"Đắt tiền!"
Địa Tạng "ơ" lên một tiếng, quả nhiên vẫn là tác phong của lão sư, đơn giản mà thô bạo. Hắn nhanh chóng xoay người, đi theo Cô Lương ra ngoài.
Chỉ chốc lát sau, Cô Lương đã tung tăng trở lại, cười hì hì nói: "Sư huynh, Địa Tạng Vương đi rồi."
Bạch Cẩm cười hỏi: "Hắn thuê pháp bảo gì vậy?"
"Sư huynh, Địa Tạng Vương vừa thuê một cái hắc oản."
Cô Lương tò mò hỏi: "Sư huynh, đó là pháp bảo gì vậy? Ta thấy giá niêm yết rất đắt!"
"Hắc oản? Chắc là cái kia rồi, Địa Tạng thật tinh mắt."
"Sư huynh, rốt cuộc là cái gì vậy?" Cô Lương nũng nịu kêu lên.
Bạch Cẩm cười nói: "Nó tên là Đại Hắc Oản do Bình Tâm nương nương luyện chế thành, có tác dụng trấn áp nguyên thần, ẩn chứa quy luật luân hồi của Địa Phủ, đương nhiên giá trị không rẻ."
"Ôi! Vậy mà lại là đồ do Bình Tâm nương nương luyện chế, sư huynh, ngài không lo Đại Hắc Oản sẽ bị Phật Giáo thu lấy sao?" Cô Lương lo lắng hỏi.
Bạch Cẩm không thèm để ý nói: "Để Địa Tạng bồi thường là được, không bồi thường nổi sẽ để hắn lấy thân trả nợ, dùng một món pháp bảo đổi lấy một vị Bồ Tát cổ lão của Phật Giáo, ta còn cầu không được!"
Cô Lương trừng mắt nhìn. Ôi, làm mất rồi còn phải bồi thường ư?
"Sư huynh, như thế cũng được sao, vậy thì cho dù như thế nào, chúng ta cũng không bị thiệt đúng không?"
Bạch Cẩm gật đầu cười.
"Sư huynh, ngươi thật độc ác."
Bạch Cẩm tức khắc nổi giận: "Nói chuyện kiểu gì đấy? Như thế này mà gọi là độc ác sao? Ta chỉ đang nhiệt tình giúp người thôi."
Sau đó hắn sâu xa nói: "Cô Lương, ngươi phải thay đổi tâm tính, hiện tại chúng ta đang giúp đỡ Địa Tạng bọn hắn, giúp bọn hắn chống lại sự chèn ép đến từ Đại Thừa Phật Giáo và Tiểu Thừa Phật Giáo, giúp bọn hắn thực hiện lý tưởng hoài bão của mình, chúng ta mới là phe chính nghĩa. Bọn hắn còn phải đa tạ chúng ta đó!"
"Sư huynh, đa tạ." Truyền âm của Địa Tạng Vương truyền tới từ xa.
"Ngươi xem, đúng chưa?"
Cô Lương lập tức lớn tiếng kêu lên: "Vâng, ta đã nhớ, chúng ta đang giúp bọn hắn, tuyệt đối không hại người."
Bạch Cẩm hài lòng nói: "Như vậy mới đúng! Đi, ra hoa viên nhổ cỏ giúp ta!"
Cô Lương nhanh chóng xoay người chạy ra ngoài.
...
Linh Sơn Thánh Địa có rất nhiều đỉnh núi cao vút, đỉnh núi nào cũng lấp lánh phật quang, trong đó hai tòa Linh Sơn của Nhiên Đăng Phật Tổ và Như Lai Phật Tổ là cao nhất.
Điện thờ của Địa Tạng Vương Bồ Tát đứng sừng sững trên một tòa Linh Sơn tại Linh Sơn Thánh Địa, Địa Tạng Vương ngồi ngay ngắn trong điện, phía dưới có rất nhiều Bồ Tát La Hán đang ngồi xếp bằng, tha thiết nhìn hắn.
Chương 643: Một chút tin tức cũng không tiết lộ
Âm thanh to lớn vang lên bên trong đại điện: "Từ nhân tích thiện, thệ cứu chúng sinh, kim tích trong tay, chấn khai Địa Ngục. Minh châu trên tay, quang nhiếp Đại Thiên Thế Giới trong âm thanh trí khôn, trong cát tường vân, vì Diêm Phù mà làm khổ chúng sinh, ra vẻ chứng nhận công đức chủ. Đại bi đại nguyện, đại thánh đại từ, bổn tôn Địa Tạng Bồ Tát Ma Kha Tát."
Đông đảo Bồ Tát La Hán đều chắp tay thi lễ, âm thanh to lớn vang lên: "Nam mô Địa Tạng Vương Bồ Tát!"
"Địa Tạng Vương!" Đột nhiên một tiếng quát lớn vang lên ở bên ngoài, áp chế tất cả các âm thanh trong đại điện.
Ngoài đại điện, tường vân vờn quanh, phật quang nở rộ, uy thế cường đại truyền tới giống như trời long đất lở.
Trong đại điện, đông đảo La Hán Bồ Tát đều đứng ngồi không yên, mơ hồ có cảm giác bất an.
Phật Di Lặc, Dược Sư Phật, Đại Nhật Như Lai và Đại Thế Chí Bồ Tát cũng đang rối rít nghiêng đầu nhìn về phía Địa Tạng Vương Điện. Đây đã là lần thứ hai bọn hắn tới cửa, lần này Địa Tạng có thể chống lại sự uy hiếp của Tiểu Thừa Phật Giáo hay không? Hắn sẽ không lui về Địa Phủ Âm Sơn đó chứ?
Bên ngoài đại điện, Định Quang Hoan Hỉ Phật, Mã Nguyên Tôn Vương Phật, Tì Lô Phật và Pháp Giới Tôn Giả đang đứng trên tường vân, tất cả đều là những người xuất sắc trong thế hệ đệ tử thứ hai của Tiệt Giáo, tu vi thật sự đã ở Đại La Kim Tiên, trước kia được phong làm Bồ Tát La Hán ở Đại Thừa Phật Giáo, bây giờ sau khi nương nhờ Đa Bảo Như Lai, tất cả bọn hắn đều được phong làm Phật Đà.
Âm thanh to lớn của Định Quang Hoan Hỉ Phật vang lên: "Địa ngục bất không thệ bất thành Phật, chúng sinh độ tận, phương chứng bồ đề, đây là hoành nguyện to lớn của Địa Tạng Tôn Giả, chúng ta vô cùng khâm phục.
Bây giờ chúng sinh đang sa vào địa ngục, Tôn Giả không nên trở lại Linh Sơn, vẫn mong Tôn Giả quay về Địa Phủ, độ hóa chúng sinh, nam mô A Di Đà Phật..."
"Nam mô A Di Đà Phật..." Trên tường vân, đám người Mã Nguyên Tôn Vương Phật, Tì Lô Phật và Pháp Giới Tôn Giả cũng tụng niệm phật hiệu, uy thế cường đại nối thành một thể, sau đó ép về phía Địa Tạng Vương Điện. Cả tòa Địa Tạng Vương Điện ùng ùng vang dội, từng đạo Phạn Văn cấm chế lập tức xuất hiện.
Địa Tạng Vương chậm rãi mở miệng, âm thanh to lớn vang khắp trời đất: "Phật Giáo đã loạn, ta há có thể an tâm ngồi yên trên đài sen, không hỏi Phật đạo?"
Mã Nguyên Tôn Vương Phật quát lên: "Địa Tạng Vương Bồ Tát, vậy thì đừng trách chúng ta mời ngươi trở về Âm Sơn!"
Bên trong đại điện, Địa Tạng Vương duỗi tay, trên lòng bàn tay lập tức xuất hiện một chiếc bình bát lấp lánh kim quang cùng với công đức chi quang.
Địa Tạng Vương ném bình bát trong tay, bình bát nhanh chóng bay ra Địa Tạng Vương Điện, hóa thành kích thước trăm trượng, sau đó xoay tròn trên không trung, tốc độ càng lúc càng nhanh, tựa như một tay vòng xoáy có kim quang lưu chuyển.
Đám người Định Quang Hoan Hỉ Phật đều cảm thấy choáng đầu hoa mắt, bọn hắn lập tức che trán, kêu rên khó chịu, bước chân cũng vô cùng loạng choạng.
Tiếp đó, các vị Bồ Tát La Hán lặng lẽ rơi từ trên tường vân xuống dưới giống như những con búp bê rách rưới đang 'bịch bịch bịch' rơi trên các dãy Linh Sơn.
Trong lòng Định Quang Hoan Hỉ Phật và mấy vị Phật Đà khác run lên sợ hãi, bây giờ bọn hắn muốn rút lui cũng không thể trốn thoát, loại cảm giác vô lực này giống như một con thỏ đang rơi vào trong vòng xoáy.
Ầm! Một cự chưởng hiện lên trên bầu trời Đại Lôi Âm Tự.
Cự chưởng chụp tới bình bát kim sắc.
Đùng!
Tiếng động vang khắp Linh Sơn, bình bát kim sắc lập tức bị đánh bay, nhờ vậy mà đám người Định Quang Hoan Hỉ Phật cũng thoát khỏi sự giam cầm của kim sắc bình bát, hốt hoảng chạy về Đại Lôi Âm Tự.
Trong Địa Tạng Vương Điện, Địa Tạng Vương vô cùng cả kinh, Đa Bảo Như Lai đích thân xuất thủ rồi, đây chính là uy phong của Chuẩn Thánh sao? Một chưởng đã có thể phá vỡ pháp bảo mà ta tốn nhiều tiền mới có thể thuê về, cũng may Đa Bảo không đích thân đối phó bọn ta, vậy thì ta vẫn còn cơ hội, ta chắc chắn sẽ không nhận thua.
Di Lặc và mấy Phật Đà Bồ Tát khác đều cảm thấy kinh ngạc, Địa Tạng Vương kiếm đâu ra pháp bảo mạnh mẽ như vậy? Trong lòng bọn hắn dâng lên một loại cảm giác cấp bách, có món pháp bảo này rồi, Địa Tạng Vương lập tức vượt qua Đại La Kim Tiên. Phải thăm dò lai lịch của nó mới được, nếu là vật do Phật Mẫu ban cho, vậy thì trong đó hẳn là có thâm ý.
Sau khi đại chiến kết thúc, Di Lặc, Đại Thế Chí, Dược Sư và Đại Nhật Như Lai đều hạ xuống Địa Tạng Vương Điện, phật luân chiếu rọi khắp nơi.
Địa Tạng Vương ngồi ngay ngắn trên đài sen, mỉm cười nói: "Không biết chư vị Phật Đà Bồ Tát tới đây có gì chỉ giáo?"
Di Lặc cười ha ha nhìn Địa Tạng rồi ôn tồn nói: "Theo ta được biết thì Địa Tạng Vương Tôn Giả cũng không có pháp bảo như vậy? Không biết pháp bảo kim bát này từ đâu mà tới?"
Địa Tạng Vương khẽ lắc đầu, bình tĩnh nói: "Tới từ nơi không thể nói!"
Dược Sư Phật lập tức hỏi thăm: "Ta thấy pháp bảo này có uy lực siêu phàm, không biết đại năng phương nào đã luyện chế ra nó?"
Địa Tạng Vương tiếp tục lắc đầu, mỉm cười nói: "Tới từ người không thể biết!"
Đại Thế Chí hỏi: "Pháp bảo này có uy năng gì?"
"Có uy năng không thể tưởng tượng nổi!"
Trong đại điện lập tức trở nên yên tĩnh.
Di Lặc, Dược Sư và Đại Thế Chí trừng mắt nhìn Địa Tạng, thật khốn kiếp! Ngay cả một chút tin tức mà hắn cũng không chịu tiết lộ?
Chương 644: Chờ đi
Địa Tạng Vương Bồ Tát thong dong ngồi trên đài sen ở chủ vị, ta cứ không nói đấy, ngươi có thể làm gì được ta? Ta sẽ để các ngươi gấp muốn chết! Có một lão sư thần thông quảng đại thật tốt!
Âm thanh to lớn của Đại Nhật Như Lai vang lên: "Vừa không thể nói, vừa không làm được, Địa Tạng Vương Tôn Giả phải cẩn thận."
Uy hiếp ta? Địa Tạng Vương nghiêng đầu nhìn Đại Nhật Như Lai, sau đó cười nói: "Đa tạ Đại Nhật Như Lai nhắc nhở, tự ta sẽ cẩn thận, gần đây Phật Giáo không yên ổn, chư vị Phật Đà Bồ Tát vẫn nên sớm tránh nạn thì hơn."
Di Lặc Đại Thế Chí và chư Phật Bồ Tát nhanh chóng biến mất trong phật quang.
...
Hôm sau, trong Điểu Sào tại Thiên Đình, Bạch Cẩm và Vân Tiêu đang ngồi đánh cờ ở hoa viên.
"Chiếu tướng..." Vân Tiêu cười khẽ, sau đó đẩy quân thiên binh về phía trước.
Bạch Cẩm nhìn bàn cờ trầm ngâm một lúc, cuối cùng bất lực nói: "Được rồi! Ta nhận thua."
Vân Tiêu bật cười: "Sư huynh, có muốn chơi thêm một ván nữa không?"
Bạch Cẩm lập tức ho khan: "Thôi! Ta vốn cũng khá am hiểu về nó, chúng ta chơi loại khác đi."
"Sư huynh còn biết chơi loại cờ nào nữa?"
Bạch Cẩm ngẩng đầu ưỡn ngực, phóng khoáng nói: "Từ xa xưa ngũ tinh đồng tuyến, thiên cơ có vô hạn chi thuyết, ta thiện ngộ tinh thần vận chuyển cả trăm năm mới ngộ ra được một ván cờ, tên là Ngũ Tử Kỳ!"
"Khi lĩnh ngộ tinh thần vận chuyển, chắc hẳn sư huynh đã đạt được những thứ vô cùng huyền ảo!"
Thạch Cơ phiêu diêu đi từ ngoài vào trong, xuyên qua Lục Ấm Tiểu Đạo sum xuê, đến khi tới nơi liền kêu lên: "Sư huynh!"
Bạch Cẩm lập tức nghiêng đầu nhìn sang, cười ha hả nói: "Thạch Cơ cũng tới rồi! Thật khéo, vi huynh có phát minh ra một trò chơi mới, ngươi và Vân Tiêu cùng lên đi, ta sẽ để các ngươi lĩnh giáo trình độ uyên bác của ta tại Ngũ Tử Kỳ."
Thạch Cơ tùy tiện tìm một cái ghế ngồi xuống: "Sư huynh, bây giờ bên ngoài đang lan truyền một tin đồn có liên quan đến phương Tây."
"Tin đồn gì?" Bạch Cẩm tò mò hỏi.
Thạch Cơ ho khan, sau đó trịnh trọng nói: "Khiếp sợ! Không ngờ Địa Tạng Vương đại từ đại bi lại bị chèn ép!"
"Quá đáng sợ, việc Phật Tổ của Phật Giáo ra đời lại còn có nội tình như vậy."
"Thật kinh hãi, vị trí Phật Tổ không phải của Địa Tạng Vương Bồ Tát!"
"Mau xem hành trình vượt ngục của Địa Tạng Vương Bồ Tát!"
"Một bát áp chúng Phật, Địa Tạng Vương vô địch hậu thế!"
"Thiên mệnh thuộc về Địa Tạng, ngân hàng tặng pháp bảo."
"Sư huynh, phần lớn đều là những tin đồn thổi phồng Địa Tạng Vương, hiện tại chúng đã lan rất rộng rồi.
Khóe miệng Bạch Cẩm giật giật, mặc dù cần phải tuyên truyền hình tượng bản thân nhưng Địa Tạng Vương khoác lác hơi quá rồi đó!
Vân Tiêu cũng bật cười: "Địa Tạng thật thú vị, sau khi nghe những đề tài này, ngay cả ta cũng muốn tìm hiểu nội tình trong đó."
Thạch Cơ nói: "Sư muội, sau khi dò xét, chúng ta phát hiện những tin tức này không phải do Địa Tạng Vương truyền ra."
"Ồ! Vậy mà lại không phải Địa Tạng!" Bạch Cẩm cũng có chút kinh ngạc, vốn tưởng đây là thủ đoạn của Địa Tạng nhưng hóa ra lại không phải hắn.
Vân Tiêu tò mò hỏi: "Không phải Địa Tạng thì còn có thể là ai? Chẳng lẽ là đệ tử của hắn sao?"
Thạch Cơ nói với vẻ mặt cổ quái: "Theo như điều tra của ta thì tin tức này hẳn là bắt nguồn từ Đại nguyên soái của Thiên Hà thủy quân.
Tám chục ngàn thủy quân dưới trướng Thiên Bồng Nguyên Soái đã được điều động, lặng lẽ tung những tin tức này ra khắp hồng hoang, cuối cùng ngày càng lan rộng, được chúng sinh bàn luận hăng say."
Vân Tiêu tỏ vẻ kinh ngạc: "Thủ đồ đời thứ ba của Nhân Giáo? Vậy mà lại là hắn!"
Bạch Cẩm cũng lẩm bẩm với vẻ mặt cổ quái: "Thật đúng là thủy quân! Thiên Bồng, hóa ra ngươi làm Đại nguyên soái như vậy."
Một khi tin tức này được truyền đi, phàm là những người từng nghe thấy nó đều sẽ vô thức chú ý tới phương Tây, phản ứng đầu tiên trong lòng bọn hắn chính là Địa Tạng đã lan truyền nó. Cho dù không phải Địa Tạng thì cũng sẽ liên quan đến hắn. Nếu không đi điều tra, ai có thể ngờ được người truyền tin tức ra ngoài lại là Thiên Hà thủy quân?
Trong mắt Vân Tiêu lóe lên một tia sáng: "Sư huynh, việc những tin tức này bị truyền ra có ảnh hưởng tới mưu đồ của ngươi không?"
Bạch Cẩm gật đầu cười nói: "Đương nhiên là có, ta vốn còn đang nghĩ xem làm sao để thản nhiên dẫn đám người Di Lặc tới đây thuê bảo, bây giờ thì hay rồi, thanh thế Địa Tạng đang lên, tự nhiên sẽ bức đám người Di Lặc phải tới đây."
"Như vậy xem ra còn là ảnh hưởng tốt, Thiên Hà thủy quân đã giúp chúng ta một việc lớn!"
Bạch Cẩm nói: "Là Đại sư bá giúp ta, ta vẫn luôn mưu đồ ở Thiên Đình, làm sao những thủ đoạn này có thể qua mắt Đại sư bá được? Hẳn là Đại sư bá đã bảo Thiên Bồng Nguyên Soái loan tin, giúp ta một tay."
Thạch Cơ hỏi: "Sư huynh, tiếp theo chúng ta nên làm gì đây?"
"Chờ đi! Đám người Di Lặc đã cảm nhận được áp lực, hẳn là sẽ nhanh tới."
...
Một ngày sau, trên tầng thứ ba của ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian tại Cửu Trọng Thiên, Bạch Cẩm đang đứng cùng một kẻ mập mạp, xung quanh lơ lửng bọt khí, bên trong mỗi một bọt khí chính là một món pháp bảo.
Di Lặc xúc động nói: "Không ngờ pháp bảo của Địa Tạng lại đến từ nơi này, đáng hận! Khoảng thời gian qua ta lại vô duyên vô cớ bị hắn bắt nạt."
Bạch Cẩm cười nói: "Sư đệ, đây là nghiệp vụ cho thuê pháp bảo mà ngân hàng vừa mới triển khai, nếu sư đệ có ý thì cũng có thể thuê một món pháp bảo."
Di Lặc cau mày trầm ngâm, sau đó nghiêng đầu nhìn Bạch Cẩm: "Sư huynh, có phải kim tiền của đám Đại Thế Chí và Dược Sư cũng tới từ đây không?"





