Chương 152
Bạch Cẩm mờ mịt, nghi ngờ nói: "Đại Thế Chí, Dược Sư gì cơ, ta không biết!"
"Dược Sư Phật, Đại Thế Chí Bồ Tát và Đại Nhật Như Lai Phật cũng đột nhiên có nhiều kim tiền để mua chuộc đệ tử ở Phật Giáo, theo ta được biết thì bọn hắn cũng không có nhiều công đức để tiêu xài như vậy, có phải sư huynh cũng nên cho ta một lời giải thích hay không?"
"Sư đệ chờ một lát, ta đi tìm hiểu tình huống cụ thể trước đã!"
Bạch Cẩm lớn tiếng kêu lên: "Cô Lương!"
Cô Lương lập tức chạy vào từ bên ngoài, sau đó cười hì hì: "Sư huynh!"
Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Cười đùa cợt nhả ít thôi! Ta hỏi ngươi, Đại Thế Chí, Dược Sư Phật và Đại Nhật Như Lai Phật cũng tới đây vay tiền sao?"
Cô Lương gật đầu đáp: "Đúng vậy! Bọn hắn đều đến đây."
"Vì sao không báo cho ta?"
"Sư huynh, bọn hắn vay mượn đúng quy tắc, ta cảm thấy không cần phải quấy rầy sư huynh."
Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Lẽ nào ngươi không biết Di Lặc Phật và ta có quan hệ thân thiết? Cuộc tranh đoạt giữa các Phật Tổ đang ở thời điểm mấu chốt, sao chúng ta có thể ủng hộ địch chứ?
Cô Lương, ngươi khiến ta quá thất vọng."
Cô Lương ngẩng đầu nhìn thẳng vào Bạch Cẩm: "Nhưng mà sư huynh à, ta là Thần Tài mà! Kiếm tiền cho ngân hàng vốn là công việc thuộc phận sự của ta, hơn nữa đây cũng là ý của Hạo Thiên Thượng Đế vĩ đại."
Bạch Cẩm quát to: "Cô Lương, ngươi đừng quên chức Thần Tài của ngươi là do ta sắc phong, ngươi phải nghe lời ta."
Cô Lương cười khanh khách: "Sư huynh, ta là Thần Tài của Thiên Đình, ta nghe lời Hạo Thiên Thượng Đế.
Nếu sư huynh không còn việc gì nữa thì ta đi trước đây, ngân hàng còn rất nhiều việc cần ta xử lý!" Nàng xoay người sải bước đi ra ngoài, chẳng mấy chốc thân ảnh đã biến mất không còn tăm hơi.
Bạch Cẩm nổi giận: "Thật đáng giận, không ngờ nàng lại đầu quân cho Hạo Thiên, chắc chắn là chuyện này vẫn còn tiếp diễn."
Di Lặc bên cạnh hỏi với vẻ khó hiểu: "Sư huynh, lẽ nào ngươi và Hạo Thiên Thượng Đế bất hòa?"
Bạch Cẩm thở dài ủ rũ nói: "Để sư đệ chê cười rồi. Không giấu gì sư đệ, vốn dĩ chức trách của Tứ Ngự Thiên Đình là kìm hãm Hạo Thiên Thượng Đế. Có thể nói quan hệ giữa chúng ta là kẻ thù cũng chẳng ngoa.
Nhưng bây giờ ta bị đồng môn phản bội, thật là mất mặt!"
Di Lặc cảm thán: "Chỗ nước cao chảy xuống chỗ trũng, đời là thế đấy." Bỗng nhiên hắn nghĩ tới Phật Giáo hỗn loạn không phải vì tranh đoạt vị trí Phật Tổ kia sao? Ngay cả Phật Đà cũng không tránh được chữ "tham"!
Bạch Cẩm vừa xấu hổ vừa tức giận: "Hay cho một Hạo Thiên Thượng Đế dám đào người của ta, hành vi quá đê tiện. Kiểu gì cũng có một ngày ta báo thù này! Sông có khúc người có lúc, đừng khinh thần tiên yếu!"
Di Lặc vỗ tay, vui vẻ nói: "Hay lắm! Sư huynh nói đúng ý ta."
Bạch Cẩm nhìn Di Lặc tỏ lòng áy náy: "Xin lỗi sư đệ, bây giờ ta mất quyền khống chế ngân hàng rồi. Điều duy nhất ta có thể làm là hạ thấp phí thuê cho ngươi, đó là nỗ lực lớn nhất trong khả năng của ta."
Di Lặc cảm kích nói: "Đa tạ sư huynh!"
"Không biết sư đệ muốn thuê pháp bảo gì?"
Di Lặc ngẩng đầu nhìn từng khối bọt khí trôi lơ lửng giữa trời, nhất thời bị hoa mắt. Nhiều pháp bảo thật đấy! Cái nào mình cũng muốn!
Bạch Cẩm vẫy tay, tức thì một khối bọt khí bay tới, trong bọt khí có một cuốn sách và một lá bùa.
"Sư đệ, đây là một trong những chí bảo viễn cổ hệ trớ trú có tên là Đinh Đầu Thất Tiến Thư, có khả năng giết người trong vô hình. Ngươi thấy thế nào?"
Đinh Đầu Thất Tiến Thư? Sắc mặt Di Lặc thoáng thay đổi, hắn vội vàng lên tiếng: "Sư huynh, ngươi lấy đâu ra Đinh Đầu Thất Tiến Thư này?"
Bạch Cẩm giải thích: "Vào Phong Thần Chiến ngày xưa có một ma thần viễn cổ tự xưng là Thần Ma Chi Chủ trấn áp rất nhiều đệ tử Tiệt Giáo ta.
Sư phụ của ta thi pháp tìm được hắn rồi tiện tay giết chết, những thứ này đều được tìm thấy trong thế giới không gian của Thần Ma Chi Chủ, xem như là chiến lợi phẩm đi!"
Di Lặc Phật khẽ gật đầu. Thì ra là thế, điều này có thể giải thích tại sao tất cả các thành viên trong đại đội chấp pháp bị phong ấn lúc phong thần đều phá phong ra ngoài cùng một lúc, chắc là do khi đó Thần Ma Chi Chủ vẫn lạc.
Di Lặc không hề nghi ngờ lời giải thích của Bạch Cẩm. Nếu có người ngoài ra tay trấn áp hàng loạt đệ tử Phật Giáo thì chắc chắn là hai vị giáo chủ đương thời cũng sẽ ra tay tiêu diệt kẻ đó. Có điều những pháp bảo này lại rơi vào tay Bạch Cẩm, thật đáng tiếc!
Di Lặc thành khẩn nói: "Sư huynh, Đinh Đầu Thất Tiến Thư này là pháp bảo của Phật Giáo ta, có thể trả lại Phật Giáo ta được không?"
Bạch Cẩm nở nụ cười: "Sư đệ cứ đùa, đây là chiến lợi phẩm của Tiệt Giáo ta, nếu sư đệ thích thì có thể thuê mà."
"Sư huynh, ngươi không nể tình thật ư?"
"Sư đệ, những pháp bảo này thuộc về sư phụ ta, ta cũng chẳng có cách nào!
Sư đệ, nếu ngươi tiếc thì thuê đi!"
Di Lặc Phật lắc đầu: "Thôi vậy! Đinh Đầu Thất Tiến Thư này vô duyên với ta! Mời sư huynh giới thiệu những pháp bảo khác."
Bạch Cẩm lại vẫy tay, một khối bọt khí khác bay tới, một thanh đoản đao lơ lửng bên trong. Hắn giới thiệu: "Đây là Hóa Huyết Thần Đao. Chỉ cần nó rạch ra một vết thương thì cho dù là Bất Hủ Kim Tiên cũng phải hóa thành máu loãng, Đại La Kim Tiên cũng phải đau đớn không chịu nổi. Sư đệ có vừa ý không?"
Di Lặc Phật lắc đầu đáp: "Quá hung ác!"
Bạch Cẩm tiện tay hất Hóa Huyết Thần Đao ra rồi lại vẫy tay, một khối bọt khí bay đến, trong đó có một chiếc hồ lô đỏ.
Chương 646: Thiên hà
Bạch Cẩm tươi cười nói: "Ngươi xem chiếc hồ lô đỏ Cát Tường Như Ý này đi, bên trong chứa bảy bảy bốn chín cây Thái Dương Thần Châm, thần châm tỏa ra ánh sáng soi rọi chu thiên, quả là từng đợt kim quang chói lọi, hàng nghìn hàng vạn tia thụy khí. Cái này thì sao?"
Di Lặc Phật lắc đầu: "Cái này gò bó lắm."
"Lục Hồn Phiên thì sao? Cờ phất mây trôi, hoành tráng không?"
"Không được may mắn cho lắm!"
"Càn Khôn Cung, Chấn Thiên Tiễn mà Hiên Viên hoàng đế thời viễn cổ để lại đã đủ may mắn chưa?"
"Không đủ uy lực!"
...
Sau một lúc lâu, Bạch Cẩm nhìn Di Lặc mà không biết nói gì hơn: "Sư đệ, cái này không được cái kia cũng không được, rốt cuộc ngươi muốn pháp bảo như thế nào? Không phải là ngươi đùa giỡn ta đấy chứ?"
"Sư huynh đừng trách!" Di Lặc Phật ngập ngừng chốc lát mới nói: "Không biết sư huynh có pháp bảo nào có thể khắc chế bình bát kia không?"
Bạch Cẩm thắc mắc: "Bình bát? Bình bát nào cơ?"
Di Lặc Phật chỉ tay, trước mặt xuất hiện một cảnh tượng. Trong cảnh tượng ấy có một bình bát vàng lấp lánh xoay tròn giữa không trung và một đám đệ tử Phật Giáo lảo đảo nghiêng ngả bước đi ở bên dưới.
Khóe môi Bạch Cẩm giần giật, đây là bình bát hả? Đây chẳng phải là cái bát đen to bự do Bình Tâm nương nương luyện chế sao? Không ngờ sau khi thuê nó về, Địa Tàng Vương Bồ Tát lại tô màu cho nó, đẳng cấp tăng cao tức thì, đúng là một nhân tài mà!
Bạch Cẩm vẫy tay, một quang cầu bay tới lơ lửng trước mặt hắn, trong quang cầu là một cây sáo trúc.
Hắn giới thiệu: "Cây sáo này tên là Lục Căn Thanh Tịnh Địch, sóng âm thổi ra có thể ổn định tâm thần, cũng có thể dùng để tấn công, uy năng không thua gì bình bát. Xét từ phương diện nào đó thì thậm chí nó còn mạnh hơn bình bát."
Di Lặc lập tức nở nụ cười: "Chính là cái này."
Bạch Cẩm duỗi tay lấy Lục Căn Thanh Tịnh Địch ra, sau đó thân thiết bảo: "Sư đệ, để ta đi làm thủ tục cùng ngươi. Ta sẽ giảm chi phí đến mức thấp nhất."
Di Lặc tỏ lòng cảm kích: "Đa tạ sư huynh!" Hắn thầm cảm thán trong lòng, xét về phương diện nào đó thì Bạch Cẩm sư huynh đúng là người tốt!
Bạch Cẩm dẫn Di Lặc đi ra ngoài, vừa đi vừa chân thành nói: "Sư đệ, ta sẽ áp dụng phí thuê thấp nhất cho ngươi, phí thủ tục thì miễn luôn.
Yêu cầu duy nhất là ngươi nhất định phải giành được tôn vị Phật Tổ. Ngươi là đệ tử Phật Giáo mà ta coi trọng nhất, nếu Phật Tổ không phải ngươi thì đúng là lẽ trời khó dung. Cứ dũng cảm xông lên chém giết đi! Ta vĩnh viễn là hậu thuẫn vững chắc nhất của ngươi."
"Sư huynh, ta tuyệt đối không bao giờ quên công ơn huynh giúp đỡ!"
Chốc lát sau trong không gian tầng ba, Bạch Cẩm nhiệt tình tiễn Di Lặc.
Di Lặc Phật vừa mới rời khỏi đó, Cô Lương lập tức tung tăng chạy vào, cười khanh khách nói: "Sư huynh, lúc nãy ta diễn thế nào?"
"Ha ha, ngươi nói xem?" Bạch Cẩm trợn mắt.
Cô Lương ngoẹo đầu cười hì hì: "Sư huynh, ta cảm thấy mình diễn rất giỏi! Ta tập nhiều lần lắm đó!"
Bạch Cẩm bực mình bảo: "Làm gì có ai phản bội mà còn cợt nhả như ngươi? Ta bị ngươi chọc tức suýt phì cười luôn."
Cô Lương giơ hai tay chống nạnh, thở hổn hển phản bác: "Sư huynh, đấy là do ngươi không hiểu chân lý diễn kịch thôi.
Sư tỷ nói cái này gọi này cảm giác tương phản, có thể tạo nên hiệu quả mâu thuẫn mãnh liệt."
Bạch Cẩm vươn tay búng đầu Cô Lương, hậm hực nói: "Ta hoàn toàn không thấy cảm giác tương phản gì hết, chỉ thấy một nữ hài ngu ngốc thôi."
Cô Lương bĩu môi thở phì phò nhìn Bạch Cẩm, đôi mắt trợn trừng. Thật đáng ghét, sư huynh lại búng mình!
Bạch Cẩm vừa nhìn vô số pháp bảo trên không trung vừa lẩm bẩm: "Thì ra bất tri bất giác mình đã thu thập được nhiều pháp bảo như vậy!"
Thấy Bạch Cẩm không để ý đến mình, Cô Lương không kìm được bèn hỏi: "Sư huynh, chúng ta nói như vậy Di Lặc có tin không?"
"Hắn sẽ tin! Bởi vì hắn không còn sự lựa chọn nào khác, cho dù trong lòng nghi ngờ thì hắn cũng tự tìm lý do lừa gạt chính mình."
Cô Lương thốt lên đầy kinh ngạc: "Vậy chẳng phải hắn là kẻ ngu sao?"
"Ha ha, như thế gọi là nan đắc hồ đồ (*).
Cô Lương, sau này có thể cho thần linh trên Thiên Đình thuê pháp bảo ở đây, còn người ngoài thì đừng cho thuê để tránh gây họa."
(*) Nan đắc hồ đồ: Đôi khi giả ngu sẽ tốt hơn.
Cô Lương gật đầu đáp: "Vâng!"
...
Sau khi rời khỏi ngân hàng, Bạch Cẩm không trở về Điểu Sào mà đi thẳng tới một nơi khác.
Thiên Hà xuyên suốt ba mươi ba tầng trời, Thiên Hà thủy là nhược thủy, ngay cả tiên thần cũng không thể qua sông.
Một con đê đồ sộ xây trên Thiên Hà, phụ trách chỉnh đốn và quản lý Thiên Hà để tránh cho Thiên Hà vỡ đê gieo họa cho nhân gian.
Từng thiên binh phấn chấn tinh thần đứng trấn thủ trên đê, nhìn về phương xa bằng ánh mắt kiên định.
Rầm! Trong Thiên Hà hình thành một xoáy nước khổng lồ. Hừ hừ! Hai tiếng hừ mũi truyền từ dưới đáy Thiên Hà vang vọng khắp không trung Thiên Hà.
Ào! Ào! Ào Từng cột nước trong Thiên Hà liên tục phóng lên cao rồi hóa thành từng đầu Thủy Long màu xanh lam quanh quẩn trên mặt sông, khuấy động Thiên Hà làm nhược thủy dâng sóng cuồn cuộn.
Ầm! Đột nhiên một thân ảnh lao từ trong xoáy nước ra, chân đạp lên đầu Thủy Long, trên người mặc khôi giáp màu bạc, áo choàng sau lưng bay phấp phới, vô cùng oai phong khí phách!
Tất cả Thiên Hà thủy quân trên đê đồng loạt chắp tay thi lễ và hô to: "Nguyên Soái uy vũ!"
Thiên Bồng Nguyên Soái cười ha ha mấy tiếng, thân ảnh chợt lóe sáng rồi xuất hiện trên đê. Nhược thủy cự long bay lượn trên mặt sông, ào ào ào... toàn bộ đều chui vào trong Thiên Hà làm bắn lên từng đợt bọt sóng khổng lồ.
Chương 647: Hiểu sơ sơ
Bộp bộp bộp!
Một tràng pháo tay vang lên: "Tuyệt vời, thật sự rất tuyệt vời!"
Có người? Thiên Bồng Nguyên Soái giật mình, chợt nghiêng đầu nhìn lại, tức thì trông thấy Bạch Cẩm đứng bên cạnh đang mỉm cười nhìn mình.
Thiên Bồng Nguyên Soái vội vàng chắp tay thi lễ, cung kính chào hỏi: "Bái kiến Đế Quân!"
Chúng thiên binh thiên tướng cũng vội vàng chắp tay thi lễ, đồng thanh hô: "Bái kiến Đế Quân!"
Bạch Cẩm nhấc tay tươi cười bảo: "Tất cả đứng lên đi!"
Lúc này chúng thiên binh thiên tướng mới đứng dậy.
Thiên Bồng Nguyên Soái sải bước đi tới, cười ngây ngô hỏi: "Đế Quân đến đây có chuyện gì dặn dò?"
Bạch Cẩm nở nụ cười: "Đừng gọi ta là Đế Quân, vẫn nên gọi là sư thúc thì hơn!"
Thiên Bồng Nguyên Soái gãi đầu, vừa cười vừa nói: "Ta gọi ngài là sư bá vậy!"
"Không mời ta vào ngồi một lát à?"
Thiên Bồng Nguyên Soái vội vàng chìa tay mời: "Là do đệ tử sơ suất, mời sư bá theo đệ tử đi vào."
Thiên Bồng Nguyên Soái dẫn Bạch Cẩm đi tới Nguyên Soái Phủ bên cạnh, tiến vào phủ rồi đi vào trong một tòa đại điện.
Trên đường đi, Bạch Cẩm quan sát xung quanh. Người ta thường nói "bẩn như chuồng heo" hoàn toàn là bôi nhọ, rõ ràng là phủ nha của tên Thiên Bồng này rất sạch sẽ.
Hai người đi vào bên trong đại điện, Thiên Bồng Nguyên Soái ngồi xuống, có thị giả dâng nước trà.
Bạch Cẩm bưng tách trà lên uống một hớp rồi mỉm cười khen ngợi: "Trà Long Phượng rất ngon!"
Thiên Bồng thoáng đắc ý: "Hì hì, đây là trà sư gia ban thưởng, đệ tử cũng chỉ có một ít thôi."
Bạch Cẩm bật cười: "Nếu ngươi thích thì đến chỗ ta mà lấy, ta vẫn còn mấy trăm cân trà Long Phượng của Bát Cảnh Cung."
Nụ cười chợt cứng đờ trên gương mặt, Thiên Bồng Nguyên Soái bỗng cảm thấy lòng khó chịu. Ta dốc sức dốc lòng như thế mà sư gia chỉ tặng ta ít lá trà, vậy mà ngài có hẳn mấy trăm cân?
Thiên Bồng Nguyên Soái lập tức chắp tay nói: "Tạ ơn sư bá!"
Bạch Cẩm đặt tách trà xuống rồi hỏi: "Thiên Bồng, đột nhiên hôm qua tam giới lan truyền một số tin tức về Địa Tạng, chuyện này có liên quan tới ngươi không?"
Đôi mắt ti hí của Thiên Bồng đảo lia lịa, hắn ngơ ngác trả lời: "Sư bá, ngài nói lời đồn gì cơ? Đệ tử chẳng biết gì hết.
Sư bá, ngài cũng biết tam giới nhiều việc, ngày nào đệ tử cũng thao luyện thủy quân, dốc sức vì tương lai của Thiên Đình, thật sự không có thời gian phân thần đi quan tâm tới mấy lời đồn đãi bịa đặt kia."
Bạch Cẩm chỉ vào Thiên Đồng, bật cười ha hả: "Ngươi không thành thật nhé, Thạch Cơ đã tra ra ngươi từ lâu rồi."
Thiên Bồng Nguyên Soái lập tức nhăn mặt nói: "Sư bá kính yêu ơi, đệ tử chỉ tùy tiện nói vài câu thôi, nào ngờ lại bị các tướng sĩ dưới quyền truyền đến tam giới. Đệ tử không cố ý thật mà!
Sư bá à, dạo này đệ tử vẫn luôn kinh hồn bạt vía, sắp sợ chết khiếp rồi đây, mong sư bá nhất định phải giữ bí mật giúp ta!"
Bạch Cẩm cười ha ha: "Thiên Bồng, chút thủ đoạn ấy của ngươi quá non, vả lại ngươi chẳng giống đồ đệ của Huyền Đô tí nào."
Thiên Bồng Nguyên Soái lí nhí nói: "Sư bá, đây đều là đệ tử học từ ngài, có điều ta chỉ học được sơ sơ thôi."
Bạch Cẩm lập tức nghiêm mặt quát: "Ngươi đừng nói bậy, từ trước tới giờ sư bá của ngươi luôn quang minh lỗi lạc, cúi đầu ngẩng đầu không thẹn với thiên địa, danh tiếng thuần khiết không tì vết vang dội khắp hồng hoang."
Thiên Bồng Nguyên Soái gật đầu như giã tỏi, nhìn Bạch Cẩm bằng ánh mắt sùng bái. Nhìn đi, đây mới là mục tiêu mà chúng ta theo đuổi!
Bạch Cẩm hắng giọng nói: "Hiện tại ta có chuyện muốn nhờ ngươi đi làm!"
Thiên Bồng vỗ ngực đảm bảo: "Mời sư bá dặn dò, nếu là việc nằm trong khả năng thì đệ tử tuyệt đối không từ chối."
Bạch Cẩm nói bằng giọng điệu sâu xa: "Thiên Bồng à, Thiên Đình chúng ta chú trọng nhất là công bằng công chính, đúng là Địa Tạng Vương Bồ Tát lao khổ công cao nhưng Di Lặc Phật cũng không kém, có cống hiến vượt trội cho Phật Giáo.
Sao Thiên Đình chúng ta có thể bên nặng bên nhẹ, chỉ khen ngợi Địa Tạng mà bỏ quên Di Lặc Phật kia chứ? Chúng ta nên công bố cống hiến của Di Lặc Phật cho mọi người biết!"
Thiên Bồng Nguyên Soái gật đầu lia lịa, sư bá nói rất hay. Hắn vội vàng lên tiếng: "Sư bá, đệ tử nhất định sẽ dốc sức làm."
Bạch Cẩm tỏ ý hài lòng: "Vậy thì tốt! Thiên Bồng à, ngươi phải nhớ là chỉ có tốt và xấu thì không có ý nghĩa, chỉ có thông qua đối lập mới có thể làm nổi bật được cái tốt cái xấu của một người, cho dù muốn khen một người thì cũng nên có một người làm nền, như vậy mới có thể nổi bật hơn. Ngươi nói xem có đúng không?"
Thiên Bồng Nguyên Soái ngơ ngác nhìn Bạch Cẩm: "Sư bá, cái này mà ngài cũng hiểu ư?"
Bạch Cẩm khiêm tốn nói: "Hiểu sơ, hiểu sơ thôi!"
Thiên Bồng Nguyên Soái thình lình đứng dậy, thốt lên đầy kích động: "Sư bá, ngài nói rất có lý, trước giờ ta vẫn cảm thấy có gì đó không đúng nhưng vẫn luôn không tìm ra.
Bây giờ câu nói của ngài đã thức tỉnh đệ tử! Không sai, chính là thiếu đối lập!"
Hắn chắp tay thi lễ thật sâu: "Xin sư bá vui lòng chỉ giáo!"
Bạch Cẩm ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: "Được thôi! Ngươi đã thành tâm thỉnh giáo thì ta sẽ chỉ điểm cho ngươi chút thủ đoạn điều giáo thuỷ quân.
Thủy quân của Thiên Đình bảo vệ Thiên Đình, dẫn dắt xu thế của Thiên Hà cuồn cuộn. Khi Thiên Hà yên ả, thủy quân khuấy đảo làm dậy sóng. Lúc Thiên Hà cuộn trào dữ dội, thủy quân lại dẹp thủy thế.
Lấy yếu thắng mạnh, lấy sức mạnh của thủ quân dẫn dắt Thiên Hà..."
Thiên Bồng Nguyên Soái bên cạnh nghe mà gật đầu lia lịa. Sư bá thật lợi hại, nói rất có lý!


