Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 153

  Ở một nơi khác, sau khi Di Lặc trở về Phật Giáo không lâu, Định Quang Hoan Hỉ Phật xông đến tận cửa. Tạm thời không bắt được Địa Tạng, đám Định Quang Hoan Hỉ Phật định thu phục Di Lặc trước để tránh phát sinh thêm hỗn loạn.

  Di Lặc Phật sử dụng, pháp bảo Lục Căn Thanh Tịnh Địch thuê được, đám Định Quang Hoan Hỉ Phật lập tức bị đánh bại phải quay về, đồng thời thanh thế của Di Lặc Phật tăng mạnh.

  Sau đó không biết tam giới lưu truyền lời đồn ca tụng Di Lặc Phật từ đâu.

  "Di Lặc Phật mỉm cười đánh lui kẻ địch, Tiểu Thừa Phật Giáo chạy trối chết."

  "Di Lặc Phật đè áp chúng Phật, Địa Tạng cúi đầu xưng thần."

  "Di Lặc Phật ngồi vững vàng trên Linh Sơn, Địa Tạng Vương ngông cuồng càn rỡ, Bồ Tát cỏn con thật tức cười!"

  "Lúc Di Lặc thành Phật, chư thiên cùng chúc mừng!"

  "Rốt cuộc Đa Bảo Như Lai và Di Lặc Phật có quan hệ gì? Tại sao bọn hắn đều mập như vậy?"

  ...

  Lời đồn truyền đến Linh Sơn, đông đảo Bồ Tát La Hán ở Linh Sơn cũng bàn tán xôn xao, chúng Bồ Tát La Hán lập tức đổ dồn ánh mắt lên người Di Lặc.

  Các Bồ Tát La Hán dưới tọa Di Lặc Phật và các Bồ Tát La Hán dưới tọa Địa Tạng Vương nảy sinh rất nhiều tranh chấp, sau nhiều lần tranh chấp bọn hắn liền ra tay đánh nhau, cuối cùng càng đánh càng hăng.

  Trong lòng Di Lặc và Địa Tạng đều bùng lên lửa giận. Bởi vì môn nhân tranh đấu, cuối cùng lại biến thành hai bọn hắn đánh nhau ở Linh Sơn, Địa Tạng bị đánh vô cùng thê thảm bởi vì pháp bảo bị khắc chế.

  Mấy ngày sau, Đại Thế Chí, Dược Sư Phật, Đại Nhật và Như Lai cũng âm thầm lẻn vào Thiên Đình, dùng tiền tài vay được đi thuê pháp bảo. Bọn hắn cũng tham dự vào trận tranh đấu. Dưới các loại pháp bảo cường đại, Định Quang Hoan Hỉ Phật và Mã Nguyên Tôn Vương Phật bị trấn áp không có sức phản kháng, mặt xám mày tro vô cùng chật vật, hốt hoảng trốn chạy nhiều lần.

  Sau khi trấn áp đám Định Quang Hoan Hỉ Phật, giữa bốn người này lại đánh nhau, chắc là do pháp bảo đầu tiên thuê được. Sau đó pháp bảo mà đám Đại Thế Chí, Dược Sư, Đại Nhật, Như Lai thuê đều ít nhiều nhằm vào Địa Tạng, đánh cho hắn cực kỳ nhếch nhác.

  Trong cơn giận dữ, Địa Tạng Vương lại tới ngân hàng thuê món pháp bảo cường đại thứ hai rồi quay về Phật Giáo trấn áp đám người Di Lặc.

  Đám Di Lặc nổi giận, cũng đi thuê pháp bảo thứ hai nhưng do thiếu tiền tài nên đành phải vay tiếp, sau đó thuê bảo.

  Đến lúc này đám Phật Đà Bồ Tát như Di Lặc, Địa Tạng đã bước lên con đường vay tiền, thuê pháp bảo, tiếp tục vay tiền, tiếp tục thuê pháp bảo không có đường về.

  Đối với Bạch Cẩm mà nói, tiền cho vay là tay trái chuyển sang tay phải, không tổn thất quá lớn. Đám Phật Đà Bồ Tát như Di Lặc thì ngược lại, càng ngày càng nợ nhiều tiền, cuối cùng ngay cả Địa Tạng cũng bước lên con đường vay mượn.

  Lại thêm thủy quân của Đại nguyên soái dẫn dắt thủy thế, khuấy loạn thủy lưu, cả phương Tây đều chìm trong mạch nước ngầm cuộn trào dữ dội như một vũng nước đục.

  Hàng ngày cả hồng hoang vạn tộc đều bưng trái cây ngồi trước cửa nhà cười ha hả nhìn Phật Giáo hỗn loạn, thảo luận vị Phật Đà Bồ Tát nào lợi hại hơn, thậm chí còn đặt cược nữa.

  ...

  Bên trong Đại Lôi Âm Tự tĩnh lặng như tờ, Như Lai Phật Tổ ngồi ngay ngắn trên chủ vị, các Phật Đà thuộc Tiểu Thừa Phật Giáo là Định Quang Hoan Hỉ Phật, Mã Nguyên Tôn Vương Phật ngồi xếp bằng bên dưới.

  Bên trái là Khẩn Na La mặc trường bào màu xanh nhạt đứng trên đài sen.

  Định Quang Hoan Hỉ Phật nén giận chất vấn: "Phật Tổ, lẽ nào ngài định để mặc đám Di Lặc quấy nhiễu Phật Giáo sao?"

  Như Lai Phật Tổ thầm than trong lòng. Haiz, nếu Triệu Công Minh và Khổng Tuyên theo mình đến đây thì làm gì có chuyện mình lại bị động như thế này! Đám Trường Nhĩ hơi yếu! Hiện giờ Triệu Công Minh và Khổng Tuyên cũng được xem là đại năng một phương, đi theo Bạch Cẩm thật là đáng tiếc.

  Mã Nguyên Tôn Vương Phật trầm giọng nói: "Phật Tổ, hay là người đích thân ra tay áp đảo từng người bọn hắn?"

  Giọng nói to lớn của Như Lai Phật Tổ vang lên: "Trong tay Địa Tạng, Di Lặc, Đại Thế Chí, Đại Nhật Như Lai, Dược Sư đều có pháp bảo thuê từ Thiên Đình, nếu ta ra tay thì bọn hắn nhất định sẽ liên thủ với nhau, đến lúc ấy ngay cả ta cũng không thể áp đảo hợp lực của bọn hắn.

  Định Quang Hoan Hỉ Phật tức giận nói: "Đáng hận! Rặt một lũ ăn cây táo rào cây sung cấu kết với Câu Trần Đại Đế nhiễu loạn Phật Giáo ta. Thật đáng hận!"

  Mọi người đều biết nếu không có Bạch Cẩm đứng sau ủng hộ đám Địa Tạng, Di Lặc thì Phật Giáo tuyệt đối sẽ không xảy ra biến động. Đám Địa Tạng không có tư cách cạnh tranh. Với sự ủng hộ của các đệ tử Tiệt Giáo ngày xưa, Đa Bảo Như Lai chắc chắn có thể áp đảo Đại Thừa Phật Giáo một cách nhanh chóng, trở thành Phật Tổ Phật Giáo duy nhất. Nhưng bây giờ Bạch Cẩm còn chưa lộ diện mà đã khuấy Phật Giáo thành vũng nước đục.

  Mã Nguyên Tôn Vương Phật nhắc nhở: "Phật Tổ, hiện tại có rất nhiều đệ tử Phật Giáo đầu nương nhờ các Phật Đà Bồ Tát là Địa Tạng và Di Lặc vì Huyền Hoàng Tiền Tệ, Công Đức Tiền Tệ. Ngay cả đệ tử Tiệt Giáo ta cũng bị tiền tệ hấp dẫn. Cứ cái đà này thì Tiểu Thừa Phật Giáo ta sẽ mất đại thế, mong Phật Tổ định đoạt sớm."

  Chương 649: Lũ lượt rời đi

  Như Lai Phật Chủ trầm ngâm một lát rồi ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, âm thanh lớn vang lên: "Chúng sinh có xu hướng trục lợi, đệ tử Phật Giáo cũng khó dứt thất tình lục dục, Phật Giáo cần lập ra thanh quy giới luật để quản lý chúng sinh."

  Định Quang Hoan Hỉ Phật giật mình, lập thanh quy giới luật liệu có ảnh hưởng tới đại đạo của mình không?

  Mã Nguyên Tôn Vương Phật cũng nhíu mày.

  Tì Lô Phật chắp hai tay trước ngực nói: "Phật Tổ nói rất hay! Nhưng thanh quy giới luật là chuyện tương lai, hiện giờ Phật Giáo hỗn loạn thì phải bình ổn bằng cách nào?"

  "Mọi khởi đầu đều có kết thúc, chư Phật chi loạn cũng nên hạ màn rồi."

  Ai nấy đều mừng rỡ, nhìn Như Lai Phật Tổ bằng ánh mắt chờ mong. Bây giờ Phật Tổ sẽ làm gì đây? Cũng phân phát tín ngưỡng và tiền tệ để mua chuộc trái tim của môn nhân Phật Giáo một lần sao?

  "Thanh Văn Thừa tu Tứ Đế Pháp, Duyên Giác Thừa tu Thập Nhị Duyên, Tiểu Thừa đạo độ chư Phật trước rồi mới độ chúng sinh.

  Tiểu Thừa đã lập, cần có vạn Phật kinh thiên ngồi ngay ngắn trên đài sen lĩnh hội thiền cơ vạn thế, kim thân bất phá bất diệt Xiển diệt bồ đề."

  Tiểu Thừa Phật Giáo ta sắp phân phong vạn Phật, mọi chúng sinh hữu duyên đều có thể đến nghe phong."

  Giọng nói hùng hậu của Như Lai Phật Tổ không ngừng vang vọng trong Linh Sơn thiên địa, kinh động đến hàng nghìn hàng vạn Bồ Tát La Hán.

  Vạn tộc vẫn luôn chú ý tới biến động của Phật Giáo cũng xôn xao, Phật Đà là quả vị cao nhất trong Phật Giáo, bây giờ Tiểu Thừa Phật Giáo phân phong vạn Phật một lần, vậy chẳng phải sau này Phật Giáo sẽ là cảnh Phật Đà ở khắp mọi nơi, đám Phật như Dược Sư cũng không còn uy nghiêm đáng kể.

  Không ít đại năng thay đổi sắc mặt, ánh mắt nhìn phương Tây không còn tùy ý như lúc trước. Trước đây bọn hắn cho rằng Đa Bảo Như Lai chỉ là một hậu bối nhỏ nhoi mà thôi, bây giờ nhìn lại thì thấy Đa Bảo quyết đoán siêu phàm, không thể coi thường.

  Giọng nói vang vọng của Đa Bảo truyền khắp Phật Giáo, hàng nghìn hàng vạn La Hán Bồ Tát thuộc Phật Giáo đều xôn xao. Phật Đà là quả vị cao nhất trong Phật Giáo, hiện tại ngoài Di Lặc, Dược Sư, Bát Bộ Thiên Long Vương Phật ra, trong Phật Giáo không có quả vị Phật Đà nào khác. Ngoại trừ mấy vị mới được Đa Bảo Như Lai Phật Tổ phân phong lúc trước, hàng trăm triệu năm qua không có thêm một Phật vị mới nào ra đời.

  Bây giờ Như Lai Phật Tổ muốn phân phong vạn Phật, đây là cơ duyên nhường nào chứ! Phật Đà quả vị mà bọn hắn cực khổ theo đuổi nhưng không có kết quả đang ở ngay trước mắt, tất cả Bồ Tát La Hán đều trào dâng khát vọng, hoàn toàn không cần phải đánh mất một cơ duyên tốt như vậy chỉ vì chút Huyền Hoàng Tiền Tệ, Công Đức Tiền Tệ cỏn con.

  Trong Tu Di Tự của Di Lặc Phật có một Kim Cang toàn thân nổi cơ bắp mày đồng cổ đột ngột đứng dậy, sau đó chắp hai tay trước ngực thi lễ, cung kính thưa: "Nam Mô Di Lặc Thượng Cổ Phật, đệ tử vì nghiệp lực quấn thân nên vô tâm vấn Phật, muốn quay về trấn áp tâm ma."

  Di Lặc Phật hờ hững cất lời: "Ngươi đi đi!"

  "Tạ ơn Di Lặc Thượng Cổ Phật!" Kim Cang cung kính thi lễ, sau đó xoay người rảo bước rời đi.

  Lại có thêm một Bồ Tát thân quấn Long văn đứng dậy, vừa chắp hai tay trước ngực thi lễ vừa cung kính nói: "Khởi bẩm Di Lặc Thượng Cổ Phật, lúc ra ngoài đệ tử quên tắt lửa trong lò luyện đan, bây giờ phải lập tức trở về để tránh gây hỏa hoạn, mong Phật Đà cho phép."

  Di Lặc bình tĩnh lên tiếng: "Ngươi đi đi!"

  "Tạ ơn ngã Phật!" Long Văn Bồ Tát khom người thi lễ, nhanh chóng rời khỏi đó.

  Đông đảo Bồ Tát La Hán còn lại cũng đứng ngồi không yên.

  "Ngã Phật, đột nhiên đệ tử thấy tâm thần không yên, muốn trở về bế quan!"

  "Ngã Phật, Đại Hoàng trong nhà đệ tử tự dưng nổi điên, đệ tử phải đi cứu chữa."

  "Ngã Phật, đệ tử của đệ tử lén lút xuống núi, đệ tử phải đi tìm."

  "Ngã Phật..."

  "Ngã Phật..."

  "Ngã Phật..."

  ...

  Toàn bộ chúng Bồ Tát La Hán bên dưới đều tranh nhau lên tiếng.

  Di Lặc Phật vung tay lên, cười ha hả nói: "Nếu chư vị có chuyện quan trọng thì tất cả cứ về đi!"

  Tất cả Bồ Tát La Hán đều đứng dậy, cung kính khom lưng thi lễ, đồng thanh hô: "Ngã Phật từ bi!" Sau đó bọn hắn nhanh chóng xoay người bỏ đi.

  Di Lặc Phật lẻ loi ngồi xếp bằng trong đại điện, hắn vẫn cười ha ha như một phú ông.

  Chốc lát sau Di Lặc mới ngừng cười, nhìn về phương xa bằng ánh mắt u ám. Hắt đặt tay lên ngực tự hỏi Như Lai quyết đoán như vậy, mình thật sự cũng có thể làm được sao?

  E là phân phong vạn Phật sẽ tiêu hao hết khí vận của Tiểu Thừa Phật Giáo, nếu không có cách nào nhanh chóng chiếm đoạt Đại Thừa Phật Giáo thì Tiểu Thừa Phật Giáo sẽ bị vạn Phật ảnh hưởng rơi vào suy yếu.

  Di Lặc lẩm bẩm: "Dám đưa ra quyết định được ăn cả ngã về không như vậy trong lúc đang chiếm ưu thế, Đa Bảo Như Lai à, ngươi tự tin về bản thân đến mức nào vậy?"

  Đám Địa Tạng, Dược Sư, Đại Thế Chí, Đại Nhật Như Lai cũng không thể níu giữ đệ tử, chỉ có thể trơ mắt nhìn môn hạ đệ tử ùa vào Tiểu Thừa Phật Giáo.

  Một chiêu này của Đa Bảo Như Lai quá độc, trực tiếp đánh trúng nội tâm của tất cả các đệ tử Phật Giáo, hơn nữa Địa Tạng và Di Lặc không có cách nào ngăn cản. Đa Bảo Như Lai là Phật Tổ thuộc Tiểu Thừa Phật Giáo, đương nhiên hắn có tư cách phong Phật.Nhưng đám Di Lặc không có tư cách phong Phật, tiền bạc và quyền thế đối chọi, tiền bạc thua thảm hại.

  Chương 650: Không phải là ý này sao?

  Ba ngày sau một giọng nói lớn vang vọng khắp Linh Sơn thiên địa: "Phật quang phổ chiếu chư thiên, vô lượng chúng sinh miễn là người có Phật tính đều có thể thành Phật. Sắc phong Đại Lực Kim Cương là Nam Mô Kim Cương Bất Hoại Phật. Sắc phong Bảo Quang Bồ Tát là Nam Mô Bảo Quang Phật. Sắc phong Long Tôn Bồ Tát là Nam Mô Long Tôn Vương Phật."

  "... Nam Mô Tinh Tiến Thiện Phật."

  "... Nam Mô Bảo Nguyệt Quang Phật."

  "... Nam Mô Hiện Vô Ngu Phật."

  "... Nam Mô Bà Lưu Na Phật."

  "... Nam Mô Na La Diên Phật."

  "... Nam Mô Công Đức Hoa Phật."

  

  "... Nam Mô Tài Công Đức Phật."

  "... Nam Mô Thiện Du Bộ Phật."

  "... Nam Mô Chiên Đàn Quang Phật."

  "... Nam Mô Ma Ni Tràng Phật."

  "... Nam Mô Tuệ Cự Chiếu Phật."

  ...

  Cùng với từng đạo sắc lệnh vang lên, phật quang trong Đại Lôi Âm Tự càng thêm lấp lánh.

  Thân ảnh từng Phật Đà ngồi xếp bằng trên đài sen lần lượt xuất hiện giữa hư không, vừa uy nghiêm vừa vĩ đại.

  Sau vạn Phật lại sắc phong ba nghìn Yết Đế Đại Bồ Tát, năm trăm A La Đại Bồ Tát và vô số La Hán. Bất kể ai nương nhờ đệ tử Phật Giáo thuộc Tiểu Thừa Phật Giáo đều được thăng quan tiến tước, tiến thêm một bước.

  Đa Bảo vung tay hào phóng như thế làm cả Phật Giáo chấn động.

  Sau khi toàn bộ sắc phong kết thúc, giọng nói lớn của Đa Bảo Như Lai vang lên trong thiên địa: "Như vậy chư Phật trên tất cả các thế giới nguyện đem công đức này trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ân nặng, dưới cứu khổ ba đường. Nếu có ai thấy nghe, đều phát Bồ Đề Tâm. Hết một báo thân này, đồng sanh cõi Cực Lạc. Thập phương tam thế nhất thiết Phật, chư tôn Bồ Tát Ma Ha Tát, Ma Ha Bát Nhã Ba La Mật."

  Tất cả chư Phật Bồ Tát đều cúi lạy, vui vẻ niệm: "Nam Mô Đa Bảo Như Lai Phật!"

  Vạn Phật triều tông, phật quang chiếu sáng khắp trời, uy thế của Đa Bảo Như Lai đạt tới đỉnh điểm.

  ...

  Trên Linh Sơn của Đại Thừa Phật Giáo, bên trong Đại Thừa Phật Điện yên ắng như tờ, Quan Âm, Văn Thù, Phổ Hiền và các Bồ Tát La Hán thuộc Đại Thừa Phật Giáo đều nhìn Nhiên Đăng Phật Tổ trên chủ vị.

  Cụ Lưu Tôn Phật đề nghị: "Phật Tổ, hiện tại Tiểu Thừa Phật Giáo phân phong chư Phật, đệ tử của Đại Thừa Phật Giáo ta tâm thần bất ổn, chi bằng chúng ta cũng phân phong chư Phật, không phân cao thấp với Tiểu Thừa Phật Giáo."

  Ánh mắt của Chúng Bồ Tát La Hán ngồi dưới đều sáng lên, ai ai cũng nhìn Nhiên Đăng Phật Tổ bằng ánh mắt mong đợi. Phong Phật đi! Chúng ta cũng phong Phật đi!

  Nhiên Đăng Phật Tổ trầm ngâm chốc lát rồi khẽ lắc đầu, giọng nói lớn vang lên trong đại điện: "Phật là Trí, là Giác.

  Có ba Trí là Nhất Thiết Trí, Đạo Chủng Trí và Nhất Thiết Chủng Trí.

  Nhất Thiết Trí là trí không, Đạo Chủng Trí là trí hữu, Nhất Thiết Chủng Trí là trí hữu không là nhất, không hữu là nhị, không hữu vô ngại.

  Có ba Giác là Tự Giác, Giác Tha và Giác Hành Viên Mãn.

  Không có Phật hiệu nhưng Trí, Giác mà không viên mãn thì không thành Phật."

  Vô số La Hán Bồ Tát chắp tay trước ngực thi lễ, cung kính hô: "Tạ ơn Phật Tổ đã chỉ dạy."

  Giọng nói hùng hậu của Nhiên Đăng Phật Tổ tiếp tục vang lên: "Chăm chỉ tu hành, kiềm chế dục niệm, không đủ sức thì đừng cưỡng cầu, đó mới là Đại Thừa tu hành, cuối cùng sẽ có một ngày có thể tu thành chính quả."

  "Vâng!" Đông đảo Bồ Tát La Hán ngồi dưới đứng dậy, chắp hai tay trước ngực khom người thi lễ, sau đó xoay người đi ra ngoài.

  Trong Đại Thừa Phật Điện chỉ còn lại đám đệ tử Xiển Giáo ngày xưa là Nhiên Đăng, Quan Thế Âm, Cụ Lưu Tôn.

  Quan Thế Âm lên tiếng: "Phật Tổ, nếu Đại Thừa Phật Giáo ta không phân phong chư Phật thì đệ tử dưới tọa nhất định sẽ bất mãn."

  Nhiên Đăng khẽ mỉm cười: "Phân phong chư Phật tức là Tiểu Thừa Phật Giáo đang tự rước lấy diệt vong, đương nhiên ta sẽ không làm vậy."

  Văn Thù Bồ Tát hỏi với vẻ nghi ngờ: "Phật Tổ nói vậy là có ý gì?"

  "Mỗi phân phog một tôn Phật vị, Tiểu Thừa Phật Giáo phải tổn thất rất nhiều khí vận. Hiện giờ vạn Phật triều bái, nhìn thì có vẻ hưng thịnh đấy nhưng thật ra chỉ là nắng chiều hoàng hôn mà thôi. Chỉ cần cầm cự thêm một thời gian nữa là Tiểu Thừa Phật Giáo sẽ sụp đổ."

  Nhiên Đăng Phật Tổ nhìn mọi người rồi cười khẽ: "Khi xưa ta hỏi Phật Mẫu: Thích Ca Mâu Ni tự lập Tiểu Thừa Phật Giáo, chúng ta nên làm thế nào?"

  Phật Mẫu nói: Tiểu Thừa Phật Giáo không có nền móng, mặc dù có thể làm mặt sông dậy sóng nhưng cuối cùng cũng sẽ dung nhập vào đại thế hùng vĩ, khó mà tồn tại dài lâu.

  Ta lại hỏi Phật Mẫu: Đại Thừa Phật Giáo nhân tâm dao động thì phải làm sao?

  Phật Mẫu nói tiếp: Lá xanh mọc trên đại thụ mới có thể lâu dài, xa cây sẽ bị mưa dập gió vùi, cuối cùng hóa thành hạt bụi.

  Ta tiếp tục hỏi Phật Mẫu: Đại Thừa Phật Giáo và Thích Ca Mâu Ni sẽ ra sao?

  Phật Mẫu bảo: Tâm tĩnh vốn vô vật, trong lòng không có Thích Ca Mâu Ni thì Thích Ca Mâu Ni không tồn tại, trong lòng không có Tiểu Thừa Phật Giáo thì Tiểu Thừa Phật Giáo chưa từng thành lập."

  Nhiên Đăng Phật Tổ nở nụ cười nhẹ: "Bây giờ các ngươi đã hiểu chưa? Tiểu Thừa Phật Giáo nhất định sẽ diệt vong, các đệ tử Phật Giáo phản bội cũng sắp rơi xuống phàm trần theo Tiểu Thừa Phật Giáo, kẻ tồn tại đến cuối cùng mới là đệ tử Phật Giáo chân chính."

  Đám Từ Hàng, Cụ Lưu Tôn cùng chắp hai tay trước ngực, khom lưng thi lễ nói: "Phật Tổ trí tuệ uyên thâm, chúng ta không sánh bằng."

  Nhiên Đăng mỉm cười gật đầu, tuy rằng lúc đó Phật Mẫu ám chỉ không rõ ràng nhưng thật ra chính là ý này không phải sao?

  ...

  Chương 651: Nên có kết cục rồi

  Trên Thiên Đình, Bạch Cẩm đang quạt lửa cho Thái Thượng Lão Quân trong Đâu Suất Cung.

  Thái Thượng Lão Quân ngồi ngay ngắn trên cao, vừa nhìn về phía Tây vừa mỉm cười khe khẽ: "Đa Bảo phân phong vạn Phật, những quân cờ ngươi bố trí đều vô dụng rồi."

  Bạch Cẩm cảm thán: "Quả nhiên sư huynh vẫn là sư huynh, ra tay quyết đoán, chỉ một hành động dã có thể phế bỏ mọi quân cờ của ta. Ngày Phật Giáo thống nhất không còn xa nữa đâu..."

  Thái Thượng Lão Quân nhìn hắn, vừa cười vừa nói: "Ngươi đừng tự xem nhẹ mình, tuy thủ đoạn này của ngươi hơi đơn giản thô bạo nhưng cũng rất hay, hành động này không chỉ tiêu hao rất nhiều khí vận của Phật Giáo mà còn khó có thể bù đắp khoảng cách giữa các cổ Phật. Mai này ngươi rất có triển vọng đấy!"

  Bạch Cẩm cười khanh khách: "Tạ ơn sư bá đã khích lệ!"

  "Sư bá, đệ tử có phần không hiểu tại sao Tiếp Dẫn sư thúc và Chuẩn Đề sư thúc đều không lên tiếng? Rõ ràng là chỉ cần bọn hắn nói một câu thì mưu kế của ta khó mà thi triển."

  Thái Thượng Lão Quân bật cười ha hả: "Đây là đám tiểu bối các ngươi đánh cờ, nếu bọn hắn nhúng tay tức là phá hỏng quy tắc, sao sư phụ ngươi có thể bỏ qua?

  Hơn nữa bọn hắn cũng muốn mượn tay ngươi để chọn ra Phật Tổ thích hợp nhất, Nhiên Đăng bị bọn hắn vứt bỏ rồi."

  Bạch Cẩm nhăn mặt nói: "Haiz, nhất định là Đại sư huynh đáng thương của ta! Thật đáng thương!"

  Thái Thượng Lão Quân cười sang sảng: "Sao ngươi lại có lòng tin với Đa Bảo như thế?"

  "Sư bá, người không biết đấy thôi! Ta từng tính cho đại sư huynh, hắn mang số vất vả. Ngày xưa lúc còn ở Tiệt Giáo, hàng ngày hắn phải bận tâm đến mấy vạn đệ tử Tiệt Giáo. Bây giờ Tiệt Giáo ta sụp đổ, hắn lại chạy tới Phật Giáo làm Phật Tổ gì đó, e là lượng lượng kiếp không được thanh nhàn."

  Thái Thượng cười ha ha: "Chúng đệ tử Phật Giáo đánh nhau vỡ đầu chảy máu vì vị trí Phật Tổ, sao đến chỗ ngươi lại thành việc cực khổ thế?"

  "Sư bá, quản lý chuyện ăn uống tiểu tiện của một đại giáo còn chưa đủ cực khổ sao?"

  "Nếu Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề biết ngươi chê bai Phật Giáo như vậy, e là bọn hắn sẽ tức phát khóc."

  ...

  Trong thời gian tiếp theo, Tiểu Thừa Phật Giáo mở rộng với tốc độ chóng mặt, chèn ép thế lực của Đại Thừa Phật Giáo với khí thế dữ dội, rất nhiều đệ tử thuộc Đại Thừa Phật Giáo gia nhập Tiểu Thừa Phật Giáo.

  Tình thế ngang vai ngang vế với Đại Thừa Phật Giáo, lợi dụng thời gian ma diệt khí vận của Đại Thừa Phật Giáo không xảy ra như trong dự đoán của Nhiên Đăng, hắn đã đánh giá thấp lực lượng của Tiểu Thừa Phật Giáo sau khi phân phong vạn Phật, cũng đánh giá cao lực lượng của Đại Thừa Phật Giáo.

  Đại Thừa Phật Giáo sụp đổ toàn diện chỉ trong thời gian một năm Thiên Đình, chỉ còn lại tín ngưỡng chi địa cuối cùng vẫn còn kiên trì.

  ...

  Trong Đại Lôi Âm Tự, Đa Bảo ngồi ngay ngắn trên chủ vị, dáng vẻ ngày càng uy nghiêm, bên dưới là từng vị Phật Đà ngồi trên đài sen san sát, thậm chí mặt đất không đủ rộng còn phải mở thêm hàng loạt hốc bầu dục trên tường như tổ ong. Đông đảo Bồ Tát La Hán kẻ đứng người ngồi trong hốc với đủ loại tư thế kỳ lạ.

  Giọng nói lớn của Đa Bảo Như Lai vang lên: "Khẩn Na La!"

  Khẩn Na La mặc bạch y bước ra, cung kính khom lưng thi lễ: "Bản sư!"

  "Khu vực phía Bắc Tây Ngưu Hạ Châu có một quốc gia tên là Vân Bà La Môn, chúng sinh nơi ấy tham lam, thích giết chóc, hay lừa lọc gian dối.

  Không tuân theo Tiểu Thừa Phật Giáo, không hướng đến thiện duyên, không kính ngưỡng tam quang, không coi trọng ngũ cốc; bất trung bất hiếu, bất nghĩa bất nhân, khinh người tự sa đọa, sử dụng cân già cân non và lít đong không đúng, sát hại sinh mệnh, tạo nghiệt vô biên, tội ác chất chồng, gây nên địa ngục chi tai, vì vậy vĩnh viễn đọa xuống U Minh chịu vô số nỗi đau đớn cối đâm chày giã.

  Ta có Tiểu Thừa Phật Pháp có thể dẫn dắt mọi người làm việc thiện, dẫn độ chúng sinh. Khẩn Na La, ngươi có bằng lòng đến Vân Bà La Môn truyền Tiểu Thừa Phật Pháp không?"

  Khẩn Na La sửng sốt, do dự nói: "Bản sư, Vân Bà La Môn là nơi cổ Phật Đại Thừa Phật Giáo giáo hóa, ta đi sợ là khó lòng truyền pháp."

  "Thiện tâm truyền thiện pháp, thiện ý cảm chúng sinh. Khẩn Na La, phổ độ chúng sinh một phương là hành trình khảo nghiệm Phật tâm của ngươi, ngày trở về chính là lúc ngươi tu thành chính quả, được hưởng Phật Đà tôn vị."

  Khẩn Na La chắp hai tay trước ngực, cung kính đáp lười: "Xin tuân pháp chỉ!" Sau đó hắn xoay người đi ra ngoài, cưỡi mây đạp gió bay về phía Bắc Tây Ngưu Hạ Châu.

  ...

  Trong cung điện Đại Thừa Phật Giáo, Nhiên Đăng Phật Tổ ngồi ghế chủ vị trên cao, bên dưới vắng tanh vắng ngắt chỉ có ba người Cụ Lưu Tôn, Văn Thù và Bồ Tát.

  Văn Thù nhìn Nhiên Đăng trên chủ vị, nhỏ giọng nói: "Phật Tổ, Khẩn Na La tới Vân Bà La Môn rồi."

  Nhiên Đăng vẫn nhắm mắt nãy giờ từ từ mở mắt ra, ánh nến nhảy nhót trong đôi mắt. Hắn ung dung cất lời: "Khẩn Na La là thị giả của Phật Mẫu thuở xưa, không ngờ Đa Bảo Như Lai lại phái hắn đến chặt đứt tín ngưỡng chi địa cuối cùng của Đại Thừa Phật Giáo."

  Cụ Lưu Tôn Phật gằn giọng nói: "Phật Tổ, có cần đệ tử đi tiễn Khẩn Na La tịch diệt không?"

  Giọng nói lớn của Nhiên Đăng vang lên: "Không cần, Phật Giáo hỗn loạn đến giờ cũng nên có một kết cục rồi. Nếu Khẩn Na La thật sự có thể khuếch trương Tiểu Thừa Phật Giáo tại Vân Bà La Môn thì cũng là Đại Thừa Phật Giáo ta phải diệt vong. Nếu Khẩn Na La thất bại thì chính là khí vận của Tiểu Thừa Phật Giáo sắp cạn."

  Cụ Lưu Tôn, Văn Thù và Phổ Hiền cùng gật gù, nghiêng đầu nhìn ra ngoài. Đến cùng thì cuộc chiến giữa Đại Thừa Phật Giáo và Tiểu Thừa Phật Giáo vẫn biến thành đạo thống chi tranh.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận