Chương 154
Sau khi rời khỏi Linh Sơn, Khẩn Na La không đến Vân Bà La Môn ngay mà bước xuống đám mây, để chân trần bước đi trong rừng núi, quan sát vạn vật trên thế gian này bằng ánh mắt ấm áp. Trên đường đi hắn vượt đèo đạp sông, càng ngày càng có nhiều động vật bám theo sau Khẩn Na La, sài lang hổ báo, chim tước lộc thố đều dâng sơn quả trân quý cho Khẩn Na La, dùng lá sen đựng sơn tuyền mang đến cho hắn.
Mỗi động vật đều đi theo Khẩn Na La ba ngày mới bỏ đi, sau đó lại có động vật mới gia nhập đi theo hắn.
Cuối cùng Khẩn Na La đã tới Vân Bà La Môn.
Hắn đi trên đường phố phồn hoa, gặp ai cũng mỉm cười gật đầu, không hề tỏ vẻ kiêu ngạo của Tiên Phật.
Mấy tăng nhân lặng lẽ xuất hiện trên đường.
"Là hắn hả?"
"Chính là hắn, trên đầu điểm sẹo, là đệ tử của Tiểu Thừa Phật Giáo."
"Đi thôi, trở về bẩm báo cho trưởng lão!" Mấy tăng nhân lặng lẽ náu mình vào trong đám đông.
...
Chốc lát sau, một đám tăng lữ cầm vũ khí chạy tới, bách tính trên đường rối rít tránh sang hai bên, thoắt cái đường lớn đã trở nên hỗn loạn.
Chúng tăng lữ cầm vũ khí chĩa vào Khẩn Na La, bao vây hắn lại.
Khẩn Na La chắp hai tay trước ngực khom người thi lễ, đồng thời nở nụ cười: "Bần tăng Khẩn Na La bái kiến chư vị sư đệ!"
Một vị tăng lữ để hai chòm ria mép bước ra. Bộp! Hắn chống tinh thiết trượng trong tay xuống đất rồi quát: "Khẩn Na La, trưởng lão muốn gặp ngươi. Đi theo ta!"
Khẩn Na La đi theo chúng tăng lữ đến trước một ngôi miếu tráng lệ, trên miếu viết ba chữ to "Đại Hoa Tự".
Trong một tòa đại điện bên trong Đại Hoa Tự, một lão tăng ngồi xếp bằng trên thảm tơ vàng, mái tóc hoa râm gọn gàng chải chuốt, hai tay đặt trên đầu gối. Nhưng hắn chỉ có sáu ngón tay, mỗi tay thiếu hai ngón.
Khẩn Na La đi vào đại điện, sau đó chắp hai tay trước ngực thi lễ, vừa mỉm cười vừa ôn tồn nói: "Tiểu tăng Khẩn Na La bái kiến trưởng lão!"
Trưởng lão quát: "Khẩn Na La to gan, ngươi biết Vân Bà La Môn là nơi Đại Thừa Phật Giáo truyền giáo, ngươi là đệ tử Tiểu Thừa Phật Giáo nhưng lại tự ý vượt ranh giới là vì lẽ gì?"
Khẩn Na La nhã nhặn đáp: "Phật pháp độ chúng sinh, đương nhiên là tiểu tăng đến để độ mọi người hướng thiện."
"Nơi Đại Thừa Phật Giáo ta che chở đâu cần kẻ khác đến độ?"
"Trưởng lão thấy Tiểu Thừa Phật Giáo thế nào?"
"Ánh sáng nhỏ nhoi!"
"Trưởng lão thấy Đại Thừa Phật Giáo ra sao?"
"Mặt trời vô biên!"
Khẩn Na La cười khẽ: "Nếu trưởng lão có lòng tin với Đại Thừa Phật Giáo đến vậy thì cần gì phải sợ ta truyền giáo? Ánh sáng nhỏ nhoi sao có thể cướp đoạt ánh sáng mặt trời?"
Trưởng lão khựng lại, sau đó bật cười sang sảng, tiếng cười già nua vang lên: "Mồm mép láu lỉnh! Thôi được, nếu không cho ngươi cơ hội thì thành ra ta nhát gan sợ hãi. Phật môn từ bi, hôm nay ta sẽ cho ngươi một cơ hội, chỉ cần ngươi thỏa mãn yêu cầu của ta thì ta cho phép ngươi truyền giáo!"
Khẩn Na La chắp hai tay trước ngực, khẽ mỉm cười đáp lời: "Mời trưởng lão nói!"
"Trong Vân Bà La Môn này có ba tên đại ác nhân, ngươi luôn miệng nói là đến truyền giáo, độ mọi người hướng thiện, nếu ngươi có thể dùng Tiểu Thừa Phật Pháp dẫn độ ba tên đại ác nhân này thì ta sẽ công nhận thân phận truyền giáo của ngươi."
"Không biết ba tên đại ác nhân mà trưởng lão vừa nhắc tới là kẻ nào?"
Trưởng lão nhìn tăng lữ cường tráng bên cạnh và nói: "Khâu Cát, ngươi giới thiệu cho vị đại tăng đến từ Tiểu Thừa Phật Giáo này đi."
"Vâng!" Khâu Cát khom người thi lễ, sau đó đứng thẳng lưng nhìn Khẩn Na La: "Ở Vân Bà La Môn có một người tên là A Lưu xuất thân từ một gia tộc trộm cướp, gia gia của hắn, phụ thân của hắn và cả hắn đều là đạo tặc.
A Lưu ỷ vào bản lĩnh trộm cướp mà hoành hành trắng trợn, thậm chí còn to gan đến vương cung ăn trộm. Ở Vân Bà La Môn bất kỳ ai đối nghịch với hắn đều bị cướp sạch sành sanh. Hắn hành động không có giới hạn, được gọi là Đạo Vương.
Còn một người nữa tên là A Đao thành lập Đại Đao Môn - bang phái lớn nhất Vân Bà La Môn, tính tình tàn bạo hung ác, không ai dám động vào hắn, được gọi là Bá Đạo."
Khâu Cát dừng lại giây lát rồi nói tiếp: "Người cuối cùng tên A Tu, là nữ tử xinh đẹp nhất Vân Bà La Môn. Nhưng nàng là một kỹ nữ, bất kỳ nam nhân nào đi tìm nàng đều bị chặt một ngón tay."
Khẩn Na La bất giác nhìn tay trưởng lão, hai tay chỉ có sáu ngón tay, mỗi bàn tay thiếu hai ngón.
Vẻ mặt trưởng lão vẫn bình tĩnh: "Trước đây ta cũng định đích thân độ hóa ba bọn hắn, tăng cường Phật pháp.
Người thứ nhất ta chọn độ hóa là A Tu, tiếc là ta đã thất bại, bị chặt bốn ngón tay."
Khâu Cát khom lưng thi lễ tỏ lòng sùng kính: "Trưởng lão xả thân độ người khiến chúng ta kính nể!"
Trưởng lão thở dài: "Ta không vào Địa Ngục thì ai vào Địa Ngục? Đây là trách nhiệm của ta, ngã Phật từ bi!"
Hắn ngẩng đầu nhìn Khẩn Na La rồi nói: "Khẩn Na La, nếu ngươi có thể dùng Tiểu Thừa Phật Pháp độ hóa ba bọn hắn thì ta sẽ không ngăn cản ngươi truyền giáo nữa."
Khẩn Na La lên tiếng: "Vậy thì theo ý trưởng lão!"
"Đã đánh cược thì phải có tiền đặt cược. Tiền cược của ta là nếu ngươi thắng, ta cho phép Tiểu Thừa Phật Giáo truyền giáo. Tiền cược của ngươi là gì?"
"Trưởng lão muốn cái gì?"
"Ta muốn Bồ Tát quả vị của ngươi, ngươi có chịu không?"
Khẩn Na La gật đầu trả lời không chút do dự: "Theo ý trưởng lão vậy!"
Trưởng lão cười ha hả nói: "Được! Ngươi đã sảng khoái như thế thì đánh cược bắt đầu từ bây giờ luôn."
Hắn chìa một bàn tay ra và nói: "Kỳ hạn là ba tháng, nếu ngươi không thể độ hóa ba người này trong vòng ba tháng thì ngươi thua."
"Ba tháng sau ta sẽ trở lại gặp trưởng lão." Khẩn Na La xoay người đi ra ngoài.
Chương 653: Trái tim ngươi đang rơi lệ
Bên trong đại điện, Khâu Cát cung kính hỏi: "Đại trưởng lão, nếu hắn thật sự có thể độ hóa ba tên đại ác nhân kia thì phải làm sao?"
Đại trưởng lão bình tĩnh cất lời: "Ở Vân Bà La Môn ý chí của ta cao hơn tất cả! Ta nói không thể thì hắn tuyệt đối không thể!"
Giọng nói của một tăng lữ vọng từ bên ngoài vào: "Đại trưởng lão, Quốc vương cầu kiến!"
"Vào đi!"
Một vị Quốc vương đeo vàng đeo bạc đi từ bên ngoài vào, khom lưng bước nhanh tới trước mặt Đại trưởng lão rồi quỳ xuống hôn giày đối phương tỏ lòng thành kính: "Bái kiến Đại trưởng lão!"
Đại trưởng lão cúi đầu nhìn Quốc vương, vừa giơ tay xoa đầu hắn vừa dịu dàng nói: "Ngã Phật sẽ ban phúc cho ngươi!"
Quốc vương mừng rỡ nói: "Ngã Phật từ bi!
Đại trưởng lão, ta nghe nói có ma đầu Tiểu Thừa Phật Giáo đến Vân Bà La Môn, xin Đại trưởng lão hãy cho ta biết chúng ta phải xua đuổi ma đầu này như thế nào?"
"Điều động đại quân, nghe lệnh bất cứ lúc nào!"
"Vâng!" Quốc vương lập tức đồng ý.
Thời gian đánh cược ba tháng chỉ mới qua một tháng, Khẩn Na La lần lượt độ háo A Lưu và A Đao. A Lưu gãy tay ngỏ ý mình sẽ không trộm cướp nữa, A Đao giải tán Đại Đao Môn, bái nhập vào môn hạ của Khẩn Na La, sám hối những chuyện mình đã làm.
Hai chuyện này khiến Vân Bà La Môn cực kỳ chấn động, đệ tử Tiểu Thừa Phật Giáo Khẩn Na La cũng được bách tính Vân Bà La Môn biết tới, thậm chí còn có không ít tín đồ.
...
Một dòng trường hà êm ả vắt ngang qua Vân Bà La Môn như dải lụa xanh biêng biếc thắt ngang eo Vân Bà La Môn. Xung quanh trường hà cây xanh bóng mát, muôn hoa tươi tốt, từng tòa lầu gác san sát, trên lầu gác rộn ràng tiếng nói tiếng cười, con thuyền nhỏ lênh đênh trong trường hà.
Một tòa hồng lâu đặc biệt đứng sừng sững bên bờ sông, tiểu lâu cao trăm mét không có phòng ốc gì cả, tựa như tách biệt với thế gian.
"Á!" Một tiếng kêu thảm thiết vang lên từ trong hồng lâu, tất cả nam nhân đi ngang qua đều ngẩng đầu nhìn về phía hồng lâu rồi cúi đầu nhìn tay mình, sau đó lắc đầu rời đi trong trạng thái không cam lòng.
Chốc lát sau một nam tử y sam xốc xếch lảo đảo chạy từ trong hồng lâu ra, vừa bịt bàn tay chảy máu vừa cấp tốc rời khỏi đó.
Cửa sổ trên tiểu lâu mở ra, một nữ tử xinh đẹp lười biếng bưng một chậu nước giội xuống. Máu đỏ rơi xuống sông bị đàn cá con nuốt chửng.
Khẩn Na La mặc trường bào màu xanh nhạt đi tới trước tiểu lâu, vừa lần tràng hạt vừa đẩy cửa phòng đi vào trong.
Trong đại sảnh bàn ghế ngay ngắn, còn có vài chậu hoa tỏa hương dịu nhẹ.
Một nữ hài mặc thanh y đi từ bên cạnh tới quan sát Khẩn Na La, sau đó nhíu mày hỏi: "Ngươi có hẹn trước không?"
Khẩn Na La kinh ngạc nói: "Sao phải hẹn trước?"
Thiếu nữ mím môi hừ mũi: "Tiểu thư nhà ta tự sắp xếp thời gian tiếp khách, làm gì có chuyện ngươi muốn gặp là gặp được ngay? Ngươi về đi! Hôm nay tiểu thư không tiếp khách."
Khẩn Na La chắp hai tay trước ngực thi lễ, giọng điệu áy náy: "Tại ta không hỏi thăm trước khi đến, ngày mai ta lại tới bái phỏng."
Thiếu nữa thanh y nhìn tay Khẩn Na La, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc vì mười ngón tay của đối phương vẫn còn nguyên vẹn. Nàng ngập ngừng bảo: "Ngươi đừng đến nữa."
Khẩn Na La đứng thẳng lưng, mỉm cười khe khẽ: "Đa tạ ý tốt của cô nương, ngày mai ta lại đến!"
"Hừ!" Nữ tử thanh y lạnh lùng hừ mũi, nhìn Khẩn Na La bằng ánh mắt khinh bỉ. Đồ háo sắc!
Trên lầu vang lên giọng nói êm ái: "Tiểu Lục, cho hắn lên đây."
Nữ tử thanh y xoay người nhìn lên lầu, lo lắng nói: "Tiểu thư, ngài vừa mới tiếp khách, cơ thể ngài..."
Trong lúc Tiểu Lục đang nói chuyện, Khẩn Na La đã vòng qua nàng đi lên lầu.
Tiểu Lục bất giác muốn cản lại nhưng sợ tiểu thư tức giận, chỉ có thể hận ngứa răng, nhìn chằm chằm vào Khẩn Na La.
Khẩn Na La chậm rãi đi lên lầu hai, đứng trước một căn phòng, hơi nước phả từ trong phòng ra ngoài.
Trong phòng vang lên một tiếng cười khe khẽ: "Ha ha, tiểu hòa thượng, sao ngươi không vào?"
Khẩn Na La vươn tay đẩy cửa, cửa phòng kẽo kẹt mở ra. Hắn đi vào phòng rồi xoay người đóng cửa lại.
Trong phòng đặt một cái bồn tắm lớn, trong bồn tắm bốc hơi nóng nghi ngút. Một nữ tử xinh đẹp ngồi trong bồn tắm, cơ thể trắng nõn như ẩn như hiện trong làn hơi nóng.
Khẩn Na La lập tức xoay người quay lưng về phía bồn tắm, sau đó cúi đầu niệm một câu: "Nam Mô A Di Đà Phật!"
A Tu ngồi trong bồn tắm, giơ tay bốc một vốc nước vẩy lên ngực, dòng nước chảy theo khe ngực xuống."
A Tu nhìn bóng lưng Khẩn Na La, vừa cười vừa nói: "Tiểu hòa thượng nhà ngươi thú vị thật!
Nam nhân khác vào đây đều sốt sắng muốn ăn ta, vậy mà ngươi lại quay lưng về phía ta."
"Tiểu tăng vẫn luôn nhìn nữ thí chủ."
"Rõ ràng là ngươi quay lưng về phía ta, có nhìn ta đâu? Lẽ nào mắt ngươi mọc ở sau đầu?" A Tu cười khanh khách nói.
"Tiểu tăng vẫn luôn nhìn trái tim nữ thí chủ, đó là một trái tim cố chấp, tuy chằng chịt vết thương nhưng vẫn hướng tới hy vọng."
"Xoạt!" A Tu đứng dậy trong bồn tắm, tươi cười bảo: "Tiểu hòa thượng, ta nào có chằng chịt vết thương đâu? Ngươi nhìn xem ta xinh đẹp biết bao, ta cười vui vẻ biết bao."
"Nữ thí chủ, trái tim ngươi đang rơi lệ!" Khẩn Na La nhấn mạnh thêm một câu.
Tiếng cười của A Tu lập tức ngưng bặt, nàng im lặng một lúc rồi bước ra khỏi bồn tắm, cầm sa y bên cạnh khoác lên người.
Chương 654: Cũng chỉ là một kẻ phàm tục mà thôi
Tiếng bước chân vang lên từ phía sau tiến tới gần Khẩn Na La. Nữ tử duỗi một cánh tay ướt nhẹp khoác lên vai hắn, đồng thời dịu dàng nói: "Khẩn Na La, ngươi không nhìn ta thì độ ta kiểu gì?"
Khẩn Na La khẽ run lên, chậm rãi xoay người nhìn phía sau, tức thì trông thấy một nữ tử mặc voan mỏng đang đứng trước mặt mình, mỹ nhân tắm rửa xinh đẹp rạng ngời.
A Tu duỗi ngón tay đẩy cằm Khẩn Na La, cười hì hì nói: "Tiểu hòa thượng thật tuấn tú!"
Khẩn Na La lùi về sau một bước, vẻ mặt xoắn xuýt.
A Tu buông tay, bình tĩnh cất lời: "Khẩn Na La, ta biết ngươi, ngươi lần lượt độ hóa A Lưu và A Đao, bây giờ đến tìm ta vì muốn độ hóa ta phải không?"
Khẩn Na La khẽ gật đầu: "Đúng vậy!"
A Tu bật cười: "Nhưng ngươi sợ ta như thế thì làm sao có thể độ hóa ta?"
Khẩn Na La im lặng giây lát rồi bước tới ôm eo A Tu.
Ánh mắt A Tu lộ vẻ kinh ngạc và thất vọng. Trước đó nàng không nói dối, sau khi Khẩn Na La độ hóa A Lưu, nàng rất chú ý tới đối phương, biết hắn là một tu hành giả Phật Giáo chân chính. Nhưng bây giờ xem ra hắn cũng chỉ là một kẻ phàm tục mà thôi.
Một khắc sau, một trận gió mạnh ập tới làm A Tu bất giác nhắm mắt lại. Khi nàng mở mắt ra, hai người đã ở trên một cây cầu vắng vẻ, ngẩng đầu sẽ thấy bầu trời đầy sao, cúi đầu sẽ thấy nước sông chảy róc rách, tiếng ếch nhái, tiếng côn trùng kêu liên miên.
A Tu lùi về sau vài bước, siết chặt sa y trên người. Nàng lúng túng hỏi: "Tiểu hòa thượng, ngươi đưa ta đến đây làm gì?"
Khẩn Na La khẽ mỉm cười, dịu dàng hỏi: "A Tu, bao lâu rồi ngươi không ra ngoài?"
A Tu hơi sửng sốt, bao lâu rồi mình không ra ngoài? Nét mặt nàng thoáng ngẩn ngơ, rất lâu rồi, trước đây lúc vừa vào mình lâu nàng còn lén chạy ra ngoài chơi nhưng chẳng biết từ bao giờ số lần mình ra ngoài ngày càng ít, giờ thì đã mấy năm rồi không ra ngoài.
Hiện tại việc mình phải làm mỗi ngày là tiếp đón hết xú nam nhân này đến xú nam nhân khác. A Tu bất giác ôm lấy hai cánh tay.
Khẩn Na La cởi trường bào trên người xuống, dịu dàng khoác lên người nàng.
A Tu nhìn hắn, túm chặt trường bào trên người. Trên trường bào tỏa ra khí tức ấm áp như ánh sáng mặt trời.
Khẩn Na La duỗi ngón tay chỉ khắp nơi: "A Tu, ngươi nhìn xem thế giới này tuyệt biết mấy. Trên trời có trăng thanh gió mát, dưới đất có sông núi cỏ cây.
Mỗi giờ mỗi khắc thế giới này đều phô bày vẻ đẹp của nó, có sống có chết có ánh sáng có bóng tối.
Ngươi hoàn toàn không cần phải lẩn trốn trong thế giới nhỏ bé của mình mà nên bước ra ngoài ngắm nhìn thế giới muôn màu muôn vẻ, ngắm nhìn vạn vật phồn hoa, thoát khỏi quá khứ, nghênh đón cuộc sống mới."
A Tu lắc đầu phản bác: "Ta không nhìn thấy vẻ đẹp mà ngươi nói, trong mắt ta nơi đây chỉ có bóng tối vô cùng vô tận."
"Bầu trời đầy sao chẳng phải là ánh sáng sao?"
"Chúng cách ta quá xa."
"Ngươi nghe tiếng ếch kêu đi, chẳng phải rất vui vẻ sao?"
A Tu ung dung nói: "Chúng ta nghe thì thấy vui nhưng thật ra chúng đang than khóc."
Khẩn Na La nghiêng đầu nhìn nàng, giọng nói đong đầy thương xót: "Vì sao trong lòng ngươi lại tràn đầy bi quan như thế?"
A Tu giơ hai tay lên cao, đóng lại giác quan để cảm ngộ thiên địa trong thời khắc này. Nàng ủ rũ cất lời: "Sự rộng lớn và vẻ đẹp của thế giới này đều thuộc về các ngươi, ta cũng từng hướng tới nhưng không nhìn thấy hi vọng, ta đã từng chống cự nhưng lại trầm luân trong bóng tối."
Một đạo ánh sáng chói mắt nở rộ trước mặt A Tu. Nàng mở mắt ra thì thấy bàn tay trước mắt đang tỏa sáng.
Khẩn Na La mỉm cười nhìn nàng: "Nếu ngươi đồng ý thì ta có thể đưa ngươi ra khỏi bóng tối và làm cho thế giới của ngươi tràn ngập ánh sáng."
A Tu ngây ngốc nhìn bàn tay tỏa sáng trước mặt. Nàng chầm chậm giơ tay lên đặt vào bàn tay đang tỏa sáng của Khẩn Na La.
Bốp! Đột nhiên A Tu đánh vào tay Khẩn Na La, vươn tay vuốt lọn tóc bên mang tai, sau đó xoay người nhìn sang chỗ khác. Nàng giả bộ bình tĩnh, cười khanh khách nói: "Tiểu hòa thượng nhà ngươi thật nhạt nhẽo, ta phải đi đây." Nàng cất bước đi về phía xa.
Khẩn Na La nhìn theo A Tu đi vào trong tiểu lâu của mình, lập tức ngồi xếp bằng trên cầu bần thần nhìn tiểu lâu. Tại sao đột nhiên trong lòng mình lại nảy sinh cảm giác rung động? Cảm giác này rất kỳ diệu.
A Tu về đến phòng mình lập tức cởi trường bào trên người ra đặt lên giường. Nàng nhìn trường bào rồi bỗng cười khúc khích, đúng là tiểu hòa thượng không hiểu phong tình! Nàng gấp trường bào cẩn thận, trân trọng đặt trong rương quần áo của mình, sau đó ngồi trên giường ngây người như mất hồn. Tuy nói hắn không hiểu phong tình nhưng sao mình lại có cảm giác đặc biệt đối với hắn nhỉ?
...
Tối hôm sau Khẩn Na La cầm tràng hạt lại xuất hiện trước tiểu lâu rồi đẩy cửa đi vào.
Tiểu Lục ra nghênh đón, nhíu mày nói: "Sao ngươi lại đến đây? Hôm nay tiểu thư nhà ta có khách rồi, ngươi mau đi đi!"
Khẩn Na La lặng thinh đi lên lầu.
"Này, ngươi đừng lên đó!" Dứt lời Lục Châu định đi ngăn cản nhưng lại bị một lực lượng nào đó đẩy ra.
Khẩn Na La đi tới trước cửa phòng A Tu, có thể nghe rõ âm thanh mê hoặc vọng từ bên trong ra. Hắn lập tức ngồi xếp bằng, vừa lần tràng hạt vừa niệm kinh: "Tu Bồ Đề, ý ngươi thế nào? Tu Đà Hoàn có nên nghĩ rằng ta đắc quả Tu Đà Hoàn chăng? Tu Bồ Đề đáp rằng không thưa Thế Tôn. Vì sao vậy? Vì Tu Đà Hoàn gọi là Nhập Lưu nhưng lại không có chỗ nhập. Không nhập vào sắc, thanh, hương, vị, giác, pháp..."
Tiếng tụng kinh truyền vào trong phòng, hai người đang vận động lập tức dừng lại.
Chương 655: Tên Hòa Thượng Kia Lại Đến Rồi
A Tu bất giác nhìn ra bên ngoài, loáng thoáng tổng thấy bóng một thân ảnh ngồi xếp bằng hắt lên cửa, nàng lập tức kéo chăn đắp lên người.
Thanh niên trên người nàng hỏi với vẻ hoài nghi: "Tiếng tụng kinh ở đâu thế? Kệ đi, A Tu, ta tới đây!" Hắn tiếp tục vận động.
A Tu nằm trên giường nhìn thân ảnh đổ bóng kia. Nàng mím chặt môi, nhíu mày chịu đựng không nói một lời.
Một lát sau, á... một tiếng thét thê lương thảm thiết vang lên, máu tươi bắn ra tạo thành một vết máu trên cửa sổ.
Tiếng tụng kinh bên ngoài cửa sổ lập tức dừng lại.
Kẽo kẹt! Cửa phòng mở ra, một nam tử lảo đảo chạy ra khỏi phòng, không ngó ngàng gì đến Khẩn Na La mà chỉ đau đớn bịt tay chạy như bay rời đi.
Chốc lát sau A Tu khoác chăn đi chân trần ra cửa phòng, bắp chân trắng nõn lộ trong không khí. Nàng nghiêng người tựa vào khung cửa lẳng lặng nhìn Khẩn Na La.
Khẩn Na La ngẩng đầu nhìn nàng, giọng nói ẩn giấu cảm xúc thương hại: "Ngươi vốn không cần như vậy!"
A Tu nhìn Khẩn Na La, hai người bốn mắt nhìn nhau.
A Tu quay đầu đi, im lặng giây lát rồi ủ rũ nói: "Trước đây ở Vân Bà La Môn có một gia đình bình thường, phu thê ân ái, gia đình viên mãn. Ba năm sau khi kết hôn bọn hắn sinh được một nữ oa, nữ hài này vừa ra đời đã xinh đẹp động lòng người, được làng trên xóm dưới khen ngợi.
Nữ oa dần trưởng thành cũng ngày càng xinh đẹp, sau này sắc đẹp của nàng kinh động đến thành chủ, kinh động đến Quốc vương, kinh động đến trưởng lão Đại Thừa Phật Giáo.
Đại trưởng lão trông thấy nữ oa cũng chấn động trước khuôn mặt xinh đẹp của nàng, nói rằng nàng là Phật nữ giáng trần, là trân bảo Phật Tổ ban, sau khi trưởng thành nàng nhất định phải lấy Quốc vương."
A Tu cười tự giễu, cất giọng âm u: "Một nữ oa chỉ mới mấy tuổi đầu đã bị người ta quyết định tương lai, sau khi trưởng thành phải lấy một lão đầu tử bạc trắng mái đầu. Ngươi nói xem có buồn cười không cơ chứ?
Thế giới tươi đẹp, cuộc đời tự do mà ngươi nói chẳng liên quan gì đến nàng cả, tương lai của nàng đã bị định đoạt từ lâu rồi."
Khẩn Na La chắp hai tay trước ngực thi lễ, thấp giọng niệm: "Nam Mô A Di Đà Phật!"
A Tu nói: "Trong lòng mỗi nữ oa đều ấp ủ một giấc mộng đẹp, đều từng khát khao một tình yêu chân thành, đều gặp được một người khiến tâm hồn rung động trong mộng cảnh mông lung.
Giờ đây giấc mộng của nàng còn chưa được thực hiện đã vỡ tan tành, ngươi nói xem nữ tử nọ phải làm thế nào đây? Cam chịu số phận ư?"
Khẩn Na La há hốc miệng không biết phải nó gì vì trong Phật pháp hắn học không có kiến thức về phương diện này.
A Tu nói tiếp: "Nhưng nữ tử kia không cam chịu số phận như thế, nàng muốn đấu tranh để thoát khỏi vận mệnh.
Tuy nhiên sức nàng quá nhỏ yếu so với lực lượng của vận mệnh, chẳng khác gì châu chấu đá xe.
Một ngày trước ngày thành hôn với Quốc vương, nàng ngơ ngác đi vào kỹ viện trao thân cho một người bình thường trong cơn tuyệt vọng.
Sau đó nàng ở lại kỹ viện luôn, sắc đẹp của nàng khiến nam nhân toàn quốc rung động, không ai có thể chối từ.
Khi Quốc vương biết tin rất giận dữ, định xử tử nàng nhưng bách tính toàn quốc cầu xin giúp nàng, giới quyền quý đối đầu với Quốc vương không vì lý do nào khác mà chỉ để chiếm hữu nữ tử này.
Sau này nữ hài đã thành công, dưới thế lực của cả Vân Bà La Môn, ngay cả Quốc vương cũng phải khuất phục.
Nhưng cũng vì thế mà nữ tử xinh đẹp kia trở thành kỹ nữ, hơn nữa nàng còn định ra một quy tắc là không thu tiền tài, khách nhân của nàng phải để lại một ngón tay sau khi xong việc. Đây là cách nàng trả thù những nam nhân xấu xa kia."
A Tu vén sợi tóc dài lòa xòa trước trán, giọng nói âm u: "Tiểu hòa thượng, nếu Phật thật sự từ bi thì lúc nữ hài kia bất lực bọn hắn đang ở đâu? Nếu Phật thật sự thần thông quảng đại thì tại sao không đến độ nàng sớm hơn?"
Khẩn Na La ngẩng đầu nhìn A Tu, kiên định nói: "Phật không độ ngươi thì để ta độ. Ta sẽ dẫn ngươi đi tìm tự do của ngươi, ta sẽ dẫn ngươi đi ngắm bình minh xem hoàng hôn, ta sẽ dẫn ngươi đón cuộc sống mới."
A Tu bật cười khanh khách vài tiếng: "Tiểu hòa thượng, ta không cần ngươi độ ta!" Nàng xoay người đi vào trong phòng, rầm... cửa phòng đóng lại.
Trong phòng, A Tu thẫn thờ đi tới mép giường ngồi bệt xuống, nhoài người lên chăn khóc nức nở.
Bên ngoài lại vang lên tiếng tụng kinh ấm áp, A Tu từ từ ngủ thiếp đi trong tiếng tụng kinh, chưa bao giờ nàng được ngủ yên ổn đến vậy.
Mãi cho tới sáng sớm hôm sau tiếng tụng kinh mới biến mất, Khẩn Na La cũng đứng dậy rời đi.
...
Chập tối ngày thứ ba, A Tu tắm rửa trang điểm xong đứng trước cửa sổ, một thư sinh văn tú khẽ khàng leo lên lầu hai, vừa nhìn bóng lưng A Tu vừa nuốt nước miếng. Hắn sờ ba ngón tay còn lại của mình rồi dứt khoát đi về phía A Tu.
Cộp cộp cộp! Tiếng bước chân vội vã trên lầu vọng xuống.
Thư sinh văn tú lập tức dừng bước, nghiêng đầu bất mãn nhìn cửa phòng.
Tiểu Lục đứng trước cửa thở hổn hển: "Tiểu thư, tên hòa thượng kia lại đến rồi!"
Thư sinh văn tú nhíu mày lên tiếng: "Hòa thượng nào cơ? Hôm nay A Tu là của ta, mau đuổi hắn ra ngoài cho ta."
Hắn xoa tay cười hềnh hệch: "A Tu, nửa năm không gặp ta nhớ ngươi chết mất." Hắn vươn tay vồ lấy bả vai A Tu.
A Tu bất chợt xoay người túm cổ tay thư sinh văn tú.
Thư sinh văn tú kinh ngạc nhìn nàng.


