Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 155

  A Tu bình tĩnh cất lời: "Hôm nay ta không khỏe nên không tiếp khách, mời tiên sinh về cho!"

  Thư sinh văn tú lo lắng hỏi han: "A Tu, ngươi khó chịu chỗ nào? Ta dẫn ngươi đi khám thầy thuốc."

  "Không cần đâu, mời tiên sinh về cho!"

  Thư sinh văn tú nghẹn họng, chỉ đành xoay người rời đi, cứ đi hai bước lại lưu luyến ngoái đầu nhìn.

  Khi xuống lầu, thư sinh văn tú và Khẩn Na La đi ngang qua nhau.

  Thư sinh văn tú bỗng dừng bước, lập tức thốt lên: "Hòa thượng!"

  Khẩn Na La cũng dừng bước nhìn đối phương.

  Thư sinh văn tú nhìn hắn, lo lắng dặn dò: "A Tu không khỏe, ngươi cẩn thận chút nhé!"

  Khẩn Na La chắp hai tay trước ngực thi lễ, vừa cười vừa nói: "Đa tạ ngươi đã nhắc nhở!"

  "Haiz..." Thư sinh văn tú thở dài thườn thượt, không ngờ A Tu cũng là kiểu người coi trọng tướng mạo. Hắn hung dữ trợn mắt trừng Khẩn Na La, sau đó đi ra ngoài.

  Khẩn Na La đi lên lầu hai, tiến vào trong cánh cửa mở rộng.

  Trong cánh cửa, A Tu đứng trước cửa sổ nhìn hắn.

  Khẩn Na La chắp hai tay trước ngực thi lễ và niệm: "Nam Mô A Di Đà Phật!"

  A Tu bước lên vài bước nhìn Khẩn Na La rồi bỗng nhiên bật cười: "Đột nhiên ta muốn thử thế giới mà ngươi nói."

  Khẩn Na La nở nụ cười rạng rỡ, chìa tay nói: "Ta dẫn ngươi đi!"

  A Tu nâng cánh tay, đặt bàn tay ngọc ngà thon thả vào lòng bàn tay Khẩn Na La. Khẩn Na La nắm tay A Tu xoay người đi ra ngoài.

  ...

  Một tháng sau A Tu và Khẩn Na La xây nhà ở ngoại thành rồi sống ở đó. A Tu phụ trách giặt giũ nấu cơm, Khẩn Na La phụ trách đốn củi săn thú, dường như một người không còn là danh kỹ nổi tiếng cả nước, người kia cũng không còn là đệ tử Phật môn.

  Một con thuyền gỗ nhỏ lênh đênh trên mặt hồ, trong thuyền gỗ hồ Khẩn Na La chèo thuyền và A Tu dùng tay khuấy nước tựa như một bức tranh.

  Dưới cây đại thụ đằng xa, một nam nhân mặc bạch y đứng đó mỉm cười nhìn về phía hồ nước xa xăm. Hắn cảm khái: "Nếu trời có tình thì trời cũng già đi, Bồ Tát có tình mới thành Phật.

  Đát Kỷ, ngươi nói xem có đúng không?"

  Không gian trước mặt nổi gợn sóng, một nữ tử mặc hồng bào xuất hiện. Nàng phúc thân thi lễ rồi dịu dàng lên tiếng: "Đát Kỷ bái kiến Đế Quân!"

  Bạch Cẩm nhấc tay nở nụ cười: "Hồng nương không cần đa lễ, mau đứng lên đi!"

  Đát Kỷ đứng dậy rồi đi đến đứng bên cạnh Bạch Cẩm, cùng nhìn về phía hồ nước đằng xa.

  Nàng thắc mắc: "Đế Quân, sao ngài lại đến đây?"

  "Ta tùy ý đi loanh quanh, tùy ý dạo chơi, thế rồi bất tri bất giác đi đến nơi này."

  Đát Kỷ trợn đôi mắt thanh tú, ta tin ngươi mới lạ!

  "Nương nương sai ngươi tới hả?"

  Đát Kỷ nghiêm nghị nói: "Nương nương nói rằng tình duyên giữa Khẩn Na La và A Tu sẽ hình thành tử kết, thậm chí sẽ ảnh hưởng tới đại thế của hồng hoang trong tương lai. Nương nương phái ta đến giám sát xem có thể tháo gỡ tử kết này không."

  Bạch Cẩm ngập ngừng hỏi: "Là vị nương nương nào vậy?"

  "Là Nguyệt Lão nương nương!" Đát Kỷ nhấn mạnh.

  Bạch Cẩm lập tức thở phào. Nguyệt Lão nương nương còn tạm, nếu là Nữ Oa nương nương nhúng tay thì không biết sẽ xảy ra đại sự gì!

  Hắn hỏi: "Ngươi định làm thế nào?"

  "Đương nhiên là không thể để bọn hắn tiếp tục phát triển mối quan hệ này. Ta không tránh được phải làm kẻ xấu một lần." Trên người Đát Kỷ chợt lóe sáng, nàng hóa thành một nữ nhân hơn bốn mươi tuổi đi về phía thành trì.

  Bạch Cẩm liếc nhìn Đát Kỷ rồi không để ý nữa, tiếp tục nhìn hai người đang du thuyền đằng xa. Nếu có thể hóa giải một cách đơn giản như thế thì còn gọi gì là tử kết chứ?

  Nữ nhân do Đát Kỷ biến thành đi vào trong thành trì, trông thấy một đám nữ nhân ngồi nói chuyện phiếm thì cũng đi tới ngồi lẫn vào trong đám đông.

  "Mấy vị tỷ tỷ, ta vừa mới phát hiện ra một chuyện lớn đấy!"

  "Ồ? Chuyện lớn gì cơ?"

  Mấy nữ nhân cùng quay sang nhìn Đát Kỷ với ánh mắt tò mò, tâm hồn hóng chuyện cháy hừng hực.

  "Các ngươi biết A Tu chứ?"

  Mặt mấy nữ nhân đều biến sắc, bất giác nghĩ đến bàn tay thiếu ngón của trượng phu nhà mình mà hận ngứa răng.

  "Ngươi nhắc đến tiện nhân kia làm gì?"

  "Tại nàng ta mà mười ngón tay của Đạt Nhĩ nhà ta chỉ còn lại bốn ngón, không thể sinh hoạt bình thường được nữa!"

  "Ma nữ ác độc!"

  "Ác ma ăn ngón!"

  ...

  Đám nữ nhân nhao nhao kêu la đầy phẫn nộ.

  Nữ nhân do Đát Kỷ biến thành nhỏ giọng thì thầm: "Ta vừa mới trông thấy A Tu ở ngoài thành, nàng rời khỏi hồng lâu rồi!"

  "Thật sao?" Một nữ nhân vội vàng hỏi.

  "Ta tuyệt đối không nhìn nhầm." Đát Kỷ nói chắc như đinh đóng cột.

  A Tu là đệ nhất mỹ nữ Vân Bà La Môn, không biết có bao nhiêu nam tử bị nàng dụ tới rồi chặt đứt ngón tay.

  Nữ nhân ở Vân Bà La Môn không dám oán trách trượng phu của mình nhưng lại dám bộc lộ sự căm phẫn đối với A Tu. Nếu Quốc vương không ra mệnh lệnh cấm tất cả nữ tử đến gần hồng lâu thì A Tu đã bị đám nữ nhân ở Vân Bà La Môn đánh chết từ lâu rồi. Nhưng bây giờ cơ hội đã tới.

  Tin tức A Tu rời khỏi hồng lâu an cư ở ngoại thành nhanh chóng lan truyền khắp thành, hàng trăm hàng nghìn nữ nhân đổ xô đến ngoại thành.

  ...

  Chương 657: Đánh chết nàng đi

  Chập tối khói bếp lượn lờ bốc lên từ trong một căn nhà tranh bên bờ sông vắng vẻ.

  A Tu bưng cơm canh đã nấu xong ra khỏi bếp, đặt trên chiếc bàn đơn sơ trong tiểu viện rào tre. Nàng ngồi cạnh bàn nhìn mặt trời phương xa ngả về Tây, không biết bao nhiêu năm rồi cõi lòng nàng không được bình yên thế này, khóe môi không kìm được nở nụ cười.

  "Tiện nhân kia ở phía trước!"

  "Đánh chết nàng!"

  "Đánh chết nàng!"

  "Đánh chết ác ma!"

  ...

  Nữ nhân kéo bè kéo lũ chạy tới nhà tranh, cầm đủ loại vũ khí trong tay.

  Mặt A Tu chợt biến sắc, nàng mặc kệ cơm canh trên bàn, xách váy xoay người chạy vào nhà rồi cấp tốc đóng cửa cài then.

  Hơn một nghìn nữ nhân xông vào sân như dòng nước lũ, giẫm nát hàng rào tre.

  Rầm rầm rầm! Tiếng gõ cửa vang lên bên ngoài.

  "Tiện nữ nhân, cút ra đây cho ta!"

  "Tiện nhân, hôm nay không ai cứu được ngươi đâu."

  "Tiện nhân, cút ra đây!"

  "Nợ máu phải trả bằng máu!"

  "Ra đât, cút ra đây!"

  "Cút ra đây!"

  ...

  Tiếng mắng mỏ giận giữ liên tục vang lên.

  May là Khẩn Na La xây nhà rất chắc chắn nên mới có thể ngăn cản sự tấn công của đông đảo nữ nhân.

  Trong nhà, A Tu tựa vào cửa, cơ thể chấn động theo tiếng đập cửa của đám nữ nhân bên ngoài. Nàng mím chặt môi, ánh mắt tràn đầy sự kiên định bất khuất.

  Một nữ tử chạy từ phòng bếp ra, giơ một cây đuốc lên rồi giận dữ hét to: "Tất cả tránh ra, ta phải thiêu chết nàng."

  Đám nữ nhân đông đúc tránh đường, nữ tử kia ném cây đuốc thật mạnh. Bùng! Cây đuốc rơi xuống mái nhà, ánh lửa bập bùng bắt đầu lan ra, mấy nghìn nữ nhân liên tục lùi lại nhưng vẫn vây quanh nhà tranh, trong mắt ngùn ngụt lửa giận.

  Hai thân ảnh đứng trên sườn núi nhỏ đằng xa.

  Bạch Cẩm nhìn Đát Kỷ và hỏi: "Đây là cách của ngươi hả? Hại tính mạng nàng ư?"

  Đát Kỷ đáp lời: "Thánh sứ, nếu không tháo gỡ được tử kết này thì sẽ gây nên nhân quả cực lớn, thậm chí sẽ đẩy nhanh lượng kiếp tới. Đến lúc đó người chết không chỉ có một mình A Tu mà còn vô số chúng sinh chốn hồng hoang. Hẳn là Thánh sứ biết bên nào nặng bên nào nhẹ."

  Nàng dừng lại giây lát rồi ủ rũ nói: "Ta rất thương A Tu vì cuộc đời của nàng đầy rẫy bi kịch như sống trong địa ngục Vô Gián.

  Ta sẽ đưa linh hồn nàng đến phương Đông, cho nàng đầu thai vào một gia đình phú quý hưởng thụ cuộc sống chân chính thuộc về nàng. Thánh sứ, như vậy không tốt sao?"

  Bạch Cẩm vừa nhìn ngôi nhà gỗ đang cháy hừng hực vừa nói: "Đát Kỷ à, chúng ta không có quyền định đoạt cuộc đời của người khác.

  Hơn nữa có một số việc không thể tránh khỏi, ngươi làm như vậy chỉ thúc đẩy tình kiếp diễn hóa mà thôi. Nếu có thể hóa giải một cách dễ dàng như thế thì không phải là tử kết dẫn tới đại nhân quả."

  ...

  Trong núi rừng xa xăm, Khẩn Na La mặc áo gai vải thô khiêng một bó củi khô đi ra ngoài, trong tay còn cầm mấy cây măng, nét mặt chan chứa ý cười.

  Đột nhiên mặt Khẩn Na La biến sắc, hắn trông thấy phía trước có khói dày cuồn cuộn bốc lên. Thân ảnh hắn lập tức biến mất không còn tăm hơi, củi khô và măng rơi bộp xuống đất.

  Bên trong nhà gỗ mịt mù khói bụi, A Tu ho liên tục vì bị sặc. Nàng ngồi sụp xuống đất, vẻ mặt tràn đầy đau khổ, chỉ cảm thấy mắt đau đớn bỏng rát. Phía trước tối như bưng, nàng chợt hiểu ra đây là cảm giác sắp chết ư?

  Tâm thần không ngừng rơi vào bóng tối vô tận, sắp bị bóng tối nuốt chửng. Bỗng nhiên một đạo ánh sáng nở rộ, trong ánh sáng có một bàn tay màu vàng khổng lồ túm lấy nàng.

  Rầm! Nhà gỗ sập, ngọn lửa ngút trời, mấy nghìn nữ nhân bên ngoài bất giác lùi về sau vài bước.

  "Tiện nhân kia chết rồi hả?"

  "Chết rồi! Cuối cùng thì tiện nhân kia cũng chết rồi."

  "Cuối cùng cũng chết rồi!"

  ...

  Trong đám đông vang lên tiếng bàn tán đầy hưng phấn.

  Ngọn lửa cháy hừng hực tách sang hai bên, Khẩn Na La mặc trường bào nguyệt sắc bước từ trong đó ra, phong thần như ngọc, không nhuốm bụi trần. Hắn ôm A Tu trong lòng.

  "Tiện nhân kia còn sống!"

  "Là Khẩn Na La!"

  "Giết nàng!"

  "Giết nàng đi!"

  ...

  Ngay sau đó, nào là hòn đá, nào là mảnh gỗ, nào là ngói, nào là giày rách, nào là trứng thối, nào là phân chó ném về phía Khẩn Na La như mưa lớn.

  Khẩn Na La vung trường bào khoác lên người A Tu, sau đó cúi đầu nhìn nàng, nặng nề nói: "Ta sẽ cố gắng gánh vác tội nghiệp khi xưa của ngươi."

  Bốp! Một hòn đá nện trúng đỉnh đầu Khẩn Na La làm hắn lảo đảo lùi về sau mấy bước, sau đó hắn lại tiếp tục đi về phía trước.

  Bộp! Một khối gỗ nặng rơi xuống vai Khẩn Na La.

  Bốp! Một quả trứng thối đập vào đầu Khẩn Na La vỡ tan tành, chất lỏng màu đen chảy ra.

  Bộp!

  Bộp!

  Bộp!

  Không ngừng có đồ vật ném về phía Khẩn Na La.

  "Đánh chết nàng!"

  "Đánh chết nàng đi!"

  Xung quanh vang lên tiếng hét giận dữ.

  Khi đồ vật rơi trúng A Tu, tăng bào tỏa ra bạch quanh hất văng toàn bộ.

  Khẩn Na La đón lấy công kích ngập trời, mặc cho mọi công kích rơi vào người mình. Đau đớn cũng được! Dơ bẩn cũng chẳng sao! Một mình ta sẽ gánh chịu tất thảy.

  Trong tiếng mắng chửi, A Tu núp trong lòng Khẩn Na La từ từ tỉnh táo lại, ho sặc sụa vài tiếng liên tiếp, sau đó nghiêng đầu mờ mịt nhìn xung quanh. Không phải mình đã chôn thân trong biển lửa rồi sao? Lúc này nàng mới bất chợt chú ý tới tình hình xung quanh, đối mặt với vô số đồ vật ập tới.

  Chương 658: Cuối cùng cũng được giải thoát

  "Á!" A Tu hoảng sợ hét lên, bất giác giơ tay che trước mặt, đồng thời nhắm tịt mắt lại.

  Nhưng một lát sau A Tu vẫn không cảm thấy đồ vật rơi xuống, bấy giờ nàng mới mở mắt ra. Nàng trông thấy đồ vật bay đến trước mặt mình đều văng ra, còn những thứ nhằm vào Khẩn Na La đều đập chuẩn xác lên người hắn.

  "Khẩn Na La!" A Tu thốt lên đầy hoảng hốt.

  Khẩn Na La cúi đầu nhìn nàng, khẽ mỉm cười nói: "Ngươi tỉnh rồi à?"

  Máu trên đầu hòa lẫn nước bẩn chảy xuống.

  A Tu run rẩy duỗi tay sờ mặt Khẩn Na La, cánh môi run bần bật, cất tiếng nỉ non: "Ngươi, sao ngươi phải làm vậy?"

  "Đây là sai lầm ngươi từng mắc phải, đây là nghiệp của ngươi, bây giờ ta gánh chịu thay ngươi."

  "Không được, ta không muốn ngươi gánh chịu thay ta!" A Tu kéo trường bào màu xanh nhạt trên người mình khoác lên người đối phương.

  Khẩn Na La vươn tay cản lại, nở nụ cười khẽ: "Không sao đâu. Ngươi nhắm mắt lại đi, sẽ mau kết thúc thôi."

  "Tiểu hòa thượng..." A Tu nhìn Khẩn Na La, nước mắt rưng rưng.

  "Ngươi nhắm mắt lại đi!"

  A Tu từ từ nhắm hai mắt lại, ngoan ngoãn nằm trong lòng Khẩn Na La. Nàng có thể nghe thấy tiếng "bộp bộp bộp" văng vẳng bên tai, hai giọt nước mắt tràn mi.

  Khẩn Na La ôm A Tu đi ra ngoài, mình mẩy đau đớn song bước chân vẫn kiên định.

  Nơi này náo động dẫn tới người đến tụ tập ngày càng đông, càng lúc càng có nhiều nữ nhân trong thành đến đây. Sau khi biết ngọn nguồn sự việc, ai cũng cầm đồ ném vào Khẩn Na La và A Tu để trút cơn giận trong những năm qua.

  Rất nhiều nam nhân cũng đến, dù là quyền quý hay bình dân đều lạnh lùng nhìn Khẩn Na La, lòng hận ngứa răng. Thật không ngờ tất cả bọn hắn đều thiếu không ít ngón tay.

  A Tu không nhịn được bèn len lén mở mắt ra, ngẩng đầu nhìn Khẩn Na La, trái tim đập thình thịch. Nam tử cao lớn như thế này mới có thể khiến mình ái mộ! Nụ cười bất giác nở trên khóe môi.

  Theo thời gian trôi qua, đám nữ tử thấy Khẩn Na La ôm A Tu đón nhận sự đánh chửi của vạn người mà không hề hối hận, sau khi cơn giận qua đi các nàng lại cảm thấy xúc động. Ở Vân Bà La Môn, xưa nay địa vị của nữ nhân khá thấp hèn, các nàng đã bao giờ thấy một nam tử nào bảo vệ một nữ tử như thế đâu?

  Một số nữ tử cảm tính trào dâng nỗi niềm cảm động khó tả, trở thành những người đầu tiên dừng ném đồ.

  Người ném đồ ngày càng ít, cuối cùng chỉ có mấy thứ linh tinh ném tới Khẩn Na La cho đến khi tiếng đánh chửi biến mất hẳn.

  Cuối cùng Khẩn Na La bế A Tu trở lại hồng lâu trước ánh mắt dõi theo của bách tính toàn thành, mà câu chuyện về hai người cũng lưu truyền khắp thành, kẻ thì mắng mỏ, kẻ thì chế giễu, và cũng có người hâm mộ.

  ...

  Trong hồng lâu, Khẩn Na La bế A Tu lên lầu, đặt nàng lên giường rồi lùi về sau một bước mỉm cười nhìn nàng.

  A Tu lập tức trở mình bật dậy vươn tay phủi rau nát trứng thối trên đầu Khẩn Na La: Khẩn Na La, ta đã nhìn thấy thế giới tràn ngập ánh sáng mà ngươi nói, ta cũng tìm được người mình vẫn luôn chờ đợi rồi."

  Tay nàng chậm rãi di chuyển rồi đặt trước ngực Khẩn Na La, cảm nhận âm thanh trái tim nhiệt huyết đang đập thình thịch. Nàng vừa cười vừa nói: "Sau này ta sẽ sống vì nó, đời này kiếp này thề không đổi thay."

  Khẩn Na La lùi về sau một bước, chắp hai tay trước ngực, cúi đầu mỉm cười: "A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai, chúc mừng nữ thí chủ tìm lại bản ngã, trở về với ánh sáng."

  "Tiểu hòa thượng!"

  Khẩn Na La dừng bước, đứng im tại chỗ.

  A Tu nhoẻn miệng cười: "Ta sẽ không tiếp khách nữa."

  Khẩn Na La khẽ gật đầu: "Chúc mừng nữ thí chủ rốt cuộc cũng được giải thoát."

  "Tiểu hòa thượng, ngày mai ngươi còn đến không?"

  "Nữ thí chủ có cuộc sống mới của nữ thí chủ, tiểu tăng cũng có tương lai của tiểu tăng." Khẩn Na La cất bước đi ra khỏi hồng lâu, biến mất trong bóng tối.

  A Tu siết chặt trường bào thần sắc rồi bỗng nở nụ cười đắc ý: "Ngươi không đến tìm ta thì ta đi tìm ngươi."

  Mấy ngày sau A Tu tìm được chỗ ở mới của Khẩn Na La, tiếp tục nấu cơm cho hắn. Khẩn Na La đi đâu nàng đi đó, Khẩn Na La làm việc nàng ở cạnh nhìn, Khẩn Na La niệm kinh nàng lắng nghe bên cạnh.

  Sau sự việc lần trước, mặc dù hiện giờ các nữ tử ở Vân Bà La Môn vẫn oán hận A Tu nhưng không ra tay đánh nàng nữa.

  ...

  Trong ngôi miếu hoa lệ bên cạnh hoàng cung, Khâu Cát gáp gáp chạy tới hô: "Đại trưởng lão, không ổn rồi Đại trưởng lão ơi!"

  Trong đại điện, Đại trưởng lão ngồi xếp bằng trên đệm tơ vàng từ từ mở mắt ra, bình tĩnh lên tiếng: "Có chuyện gì mà ngươi kinh hoảng như thế?"

  Khâu Cát há to miệng thở hổn hển: "Đại trưởng lão, tên... Khẩn Na La kia thật sự độ được ba đại ác nhân rồi. Hắn lần lượt độ hóa A Lưu và A Đao, bây giờ ngay cả A Tu cũng bị hắn độ hóa. A Tu đã tuyên bố từ nay về sau nàng sẽ không tiếp khách nữa."

  Đại trưởng lão hơi sửng sốt, lẩm bẩm nói: "Quả nhiên Tiểu Thừa Phật Giáo có chút môn đạo."

  Khâu Cát sốt sắng hỏi: "Đại trưởng lão, phải làm sao bây giờ? Lẽ nào chúng ta phải cho phép Tiểu Thừa Phật Giáo truyền đạo ở đây thật ư?"

  Đại trưởng lão bình tĩnh cất lời: "Hôm nay ngươi đến chỗ A Tu đi, nàng sẽ tiếp khách."

  Hai mắt Khâu Cát chợt sáng lên, hắn vội vàng mừng rỡ đáp: "Vâng!" Sau đó xoay người bước thoăn thoắt rời đi.

  Chương 659: Tại sao ta phải giúp hắn

  Chập tối A Tu vui vẻ đi vào trong hồng lâu, mặt mày tươi cười hệt như thiếu nữ, khác hoàn toàn A Tu trước đây.

  Nàng vừa mới đặt chân vào hồng lâu đã dừng bước ngay tức khắc vì trông thấy một tăng lữ đứng trong đại sảnh.

  A Tu cảnh giác hỏi: "Khâu Cát hộ pháp, ngươi đến chỗ ta làm gì?"

  Khâu Cát cười khẽ: "Tất nhiên là đến làm khách."

  Mặt A Tu chợt biến sắc, trong lòng trào dâng nỗi bất an. nàng nghiêm nghị nói: "Khâu Cát hộ pháp, ta không tiếp khách nữa rồi."

  "Không do ngươi quyết định." Khâu Cát bước một bước, nháy mắt thân ảnh đã đến trước mặt A Tu và chộp lấy ngực nàng.

  "Á!" A Tu hoảng sợ thét lên, bất giác lùi về sau, trong tay xuất hiện một thanh chủy thủ màu đỏ thẫm.

  Đột nhiên một đạo phật quang nở rộ trước mặt A Tu, Khâu Cát lập tức bay ra ngoài, va rầm vào bức tường, xuyên thủng tường rơi xuống mặt đất bên ngoài, không ngừng lăn lộn.

  Một thân ảnh toàn thân tỏa ra bạch quang đứng trước mặt A Tu, chắp hai tay trước ngực, cúi đầu không nói gì.

  A Tu vừa ngạc nhiên vừa vui mừng reo lên: "Tiểu hòa thượng!"

  Thân ảnh Khẩn Na La mờ dần rồi tan biến.

  Bùn đất bên ngoài cuộn trào hình thành một cái khe, cuối khe là Khâu Cát giãy giụa đứng dậy rồi che ngực lảo đảo rời đi.

  A Tu cất tiếng ngâm nga mềm mại, mỉm cười nói: "Còn nói mình không quan tâm ta." Nàng đắc ý đi lên lầu, còn cái hốc lớn kia thì không cần để ý.

  Trên cầu đá cách hồng lâu không xa, một đạo bạch quang lóe lên, thân ảnh Khẩn Na La xuất hiện. Hắn xoay người nhìn về phía hồng lâu lẩm bẩm: "Sao tự dưng mình lại xuất hiện ở đây?"

  Hắn giơ tay che ngực, lẩm bẩm một mình: "Cảm giác này là bực, là giận! Nhưng tại sao phải giận?"

  Khẩn Na La lập tức ngồi xếp bằng trên cầu đá, dõi mắt nhìn Hồng Lâu từ xa. Nội tâm chưa từng dao động trong suốt ngàn vạn năm qua tràn đầy cảm xúc đặc biệt, còn quấy nhiễu nội tâm hắn hơn cả Phật pháp.

  ...

  Ở một nơi khác, Khâu Cát loạng choạng chạy về Đại Hoa Tự, lao tới trước Đại trưởng lão đang tọa tháp.

  Đại trưởng lão khẽ mở mắt bình tĩnh nhìn Khâu Cát bên dưới.

  Khâu Cát giãy giụa đứng dậy, quỳ một chân trên đất nói: "Đại trưởng lão, Khẩn Na La đang bảo vệ đi A Tu, ta không phải là đối thủ của hắn."

  Đại trưởng lão bật cười ha ha: "Xem ra giữa Khẩn Na La và A Tu đã xảy ra một vài chuyện thú vị."

  Sau khi phun máu ứ Khâu Cát lập tức cảm thấy khá hơn nhiều. Hắn sốt ruột lên tiếng: "Đại trưởng lão, bây giờ chúng ta phải làm thế nào? Kỳ hạn ba tháng sắp đến rồi."

  "Khẩn Na La lợi hại lắm hả?"

  Khâu Cát ngập ngừng giây lát rồi gật đầu: "Người được Tiểu Thừa Phật Giáo phái tới truyền giáo chắc chắn có thực lực rất mạnh.

  Đại trưởng lão cười khẽ: "Bất kể hắn là Tiên hay là Phật, đã hạ phàm đến truyền giáo thì phải tuân theo Nhân đạo tuần hoàn, mà Nhân đạo lại lấy vương quyền làm đầu.

  Ngươi đi báo với Ti Lạc Vương, bảo hắn bắt Khẩn Na La với tội danh tự ý truyền giáo, nhiễu loạn quốc gia."

  Khâu Cát giãy giụa đứng dậy đáp: "Vâng!" Sau đó che ngực đi ra ngoài.

  Đại trưởng lão lẩm bẩm: "A Tu, ngươi đừng khiến ta thất vọng."

  Không lâu sau Vân Bà La Môn điều động cấm quân bắt được Khẩn Na La, giam hắn vào ngục. Từ đầu đến cuối Khẩn Na La không hề chống cự.

  Trong thời gian qua Khẩn Na La làm nhiều việc thiện ở Vân Bà La Môn, hơn nữa có thể nói là vụ bê bối giữa hắn và A Tu đã nổi tiếng khắp Vân Bà La Môn từ lâu. Bây giờ đột nhiên hắn bị bắt dẫn tới bách tính Vân Bà La Môn bàn tán xôn xao.

  Khâu Cát trở lại miếu thờ, trông thấy Đại trưởng lão hắn lập tức vui mừng nói: "Đại trưởng lão thật cơ trí, Khẩn Na La đã bị bắt và không hề chống cự y như ngài đã nói."

  Đại trưởng lão khẽ mỉm cười: "Sự lựa chọn vô cùng sáng suốt."

  Khâu Cát nói với ánh mắt rực lửa: "Đại trưởng lão, ta lập tức tới hồng lâu bắt A Tu tiếp khách."

  "Ngươi không cần tới, A Tu sẽ tự đến."

  Sau khi Khẩn Na La bị bắt, A Tu cũng rất lo lắng, nàng nghe ngóng tin tức về hắn khắp nơi, tất cả đám quyền quý nàng quen biết lúc trước đều tỏ ý bó tay.

  Cuối cùng A Tu đi tới trước Đại Hoa Tự ngẩng đầu nhìn miếu thờ rồi bước vào.

  Trong đại điện, A Tu gặp Đại trưởng lão đã lập tức cúi người thi lễ: "A Tu tham kiến Đại trưởng lão!"

  Đại trưởng lão lập tức đứng dậy, bước đến đỡ hai tay A Tu, đồng thời cười ha ha nói: "Ôi, giữa chúng ta không cần đa lễ."

  Tu lập tức lùi về sau hai bước giãy khỏi hai tay của Đại trưởng lão, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

  Đại trưởng lão xoa tay, đứng thẳng người cười híp mắt: "A Tu, hôm nay ngươi tới đây vì chuyện gì? Lẽ nào ngươi nhớ ta?"

  "Nghe nói Quốc vương đã bắt Khẩn Na La, xin Đại trưởng lão nói vài câu giúp hắn, tha cho hắn."

  Đại trưởng lão ngừng cười, khẽ lắc đầu bảo: "Khẩn Na La tự ý truyền giáo ở Vân Bà La Môn, vi phạm quốc pháp."

  A Tu vội vàng lên tiếng: "Đại trưởng lão, Khẩn Na La không truyền giáo, hắn chỉ giúp đỡ những người cần giúp đỡ mà thôi."

  Đại trưởng lão khẽ lắc đầu: "A Tu, Quốc vương bệ hạ nói hắn truyền giáo tức là hắn truyền giáo."

  "Chẳng phải Quốc vương bệ hạ nghe lời ngài sao?"

  Đại trưởng lão nở nụ cười khe khẽ: "Nhưng tại sao ta phải giúp hắn?"


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận