Chương 167
Cùng lúc đó, Bạch Cẩm đang xách một con rùa đen nhỏ vui vẻ chạy vào U Minh Địa Phủ.
Trong rừng cây Thực Thiết, Bình Tâm nương nương đang dùng tay khéo léo đan một vòng hoa.
Bạch Cẩm chạy nhanh xông vào rừng cây Thực Thiết, vừa chạy vừa hét: "Nương nương, đệ tử đến thăm ngài.”
Tiếng kêu khiến đám Thực Thiết thú giật thót, chúng tò mò nhìn Bạch Cẩm, trong đôi mắt tròn vo chứa đựng sự cảnh giác, đáng giận! Con chim thích tranh sủng với chúng ta lại tới nữa rồi!
Bạch Cẩm đi tới trước mặt Bình Tâm nương nương, hành lễ rồi cười nói rất thân thiết: "Đệ tử bái kiến nương nương, chúc nương nương cát tường như ý, mọi sự thành công.”
Bình Tâm nương nương mỉm cười: "Đứng lên đi!"
Bạch Cẩm đứng dậy, mau chóng dâng con rùa nhỏ trong tay lên: "Nương nương, người xem đệ tử mang đến cho ngài cái gì?"
Hai mắt Bình Tâm nương nương rực sáng, nàng thốt lên vui mừng: "Hỗn Độn Huyền Quy!"
Nàng vươn tay ra, con rùa kia liền rời khỏi tay Bạch Cẩm rồi bay về phía Bình Tâm nương nương, cuối cùng đáp xuống lòng bàn tay của Bình Tâm nương nương.
Bình Tâm nương nương chạm nhẹ ngón tay lên mai rùa, cười nói: "Hỗn Độn Huyền Quy có khắc hoa văn là thứ khó kiếm, sao ngươi lại có nó?"
Bạch Cẩm thở ra một hơi, mừng rỡ nói: "Nương nương, người thích là được, đệ tử phải mượn sức từ trưởng bối, đi vào chỗ rất sâu trong Hỗn Độn mới săn được con Huyền Quy này đấy. Đệ tử luôn nhớ đến nương nương nên cố ý mang đến cho ngài.”
Bình Tâm nương nương khẽ gật đầu, trong đầu thì thầm nghĩ, vị trưởng bối mà Bạch Cẩm nói hẳn là Thái Thượng và Nguyên Thủy, nếu là Thông Thiên thì hắn đã kêu thẳng là sư phụ. Nghĩ thế, trong lòng nàng chợt cảm thấy vô cùng ấm áp, Bạch Cẩm đúng là đứa nhỏ tri kỷ. Tốt hơn tên Hình Thiên chỉ biết đánh đánh giết giết kia nhiều.
Bình Tâm nương nương giải thích: "Trong cơ thể yêu thú họ rùa có chứa một loại vật chất, có tác dụng làm đẹp dưỡng nhan, ta rất thích con rùa này, đa tạ ngươi.”
Bạch Cẩm kinh ngạc nói: "Nương nương, sao ngài biết yêu thú họ rùa có thể làm đẹp dưỡng nhan?"
Bình Tâm nương nương mỉm cười: "Chính miệng Huyền Vũ Thánh Tôn nói thì không sai được.”
Bạch Cẩm không biết nói gì, lại là Huyền Vũ Thánh Tôn, những lời này ngài đã nói với bao nhiêu người thế! Quy tộc có một Thánh Tôn như vậy cũng thật đáng thương.
...
Bạch Cẩm duỗi tay, một đĩa kim thiền màu vàng óng, thơm ngào ngạt xuất hiện trên bàn tay, hắn bật cười hì hì, nói: "Nương nương, ngài xem đệ tử còn mang gì đến cho ngài này, thịt kim thiền vàng thơm lừng, chứa một lượng lớn chất đạm, có thể làm trắng da, dưỡng nhan, giúp định hình một cơ thể hoàn hảo, không chỉ tốt mà hương vị cũng rất thơm ngon.”
Bình Tâm nương nương cầm lấy đũa, gắp thịt kim thiền vàng lên nếm một ngụm, nàng gật đầu hài lòng: "Đúng là rất thơm và ngon, cái này cũng có thể làm đẹp dưỡng nhan? Lần sau mang thêm một chút cho ta.”
Bạch Cẩm lập tức kích động biểu lộ lòng trung thành: "Được nương nương yêu thích chính là vinh quang của đệ tử, nương nương muốn ăn chính là sứ mệnh của đệ tử.”
Đám Thực Thiết thú đứng ở xa nhìn cái đĩa thơm ngát trên tay Bạch Cẩm, lại nhìn xuống đám móng vuốt mập mạp như tay gấu của mình, hu hu, lại không bằng con chim kia, tức quá đi mất! Cả đám liền quay đầu đi gặm trúc, răng rắc, ta phải biến nỗi căm hận thành cơn thèm ăn.
"Hử?" Bình Tâm nương nương đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên trời, trong mắt mang theo vẻ kinh ngạc.
Bạch Cẩm cũng nín thở, tò mò hỏi: "Nương nương, sao vậy ạ?"
"Vừa rồi, mấy tôn Thái Cực Đồ, Tam Bảo Ngọc Như Ý, Tru Tiên Tứ Kiếm và Hồng Tú Cầu đồng loạt hàng lâm Cực Lạc Thế Giới, hiện đang hủy diệt Cực Lạc Thế Giới.”
Bạch Cẩm há to miệng, kinh ngạc nói: "Sao lại như thế?"
Bình Tâm nương nương nhìn Bạch Cẩm, nàng nhíu mày hỏi: "Chuyện này có liên quan đến ngươi hay không?"
Bạch Cẩm vội vàng nói: "Nương nương, thiên địa chứng giám!
Ta vừa đến thăm mấy vị trưởng bối, nhưng tuyệt không làm gì cả! Sau khi săn được Hỗn Độn Huyền Quy liền đưa tới cho nương nương ngay lập tức, hơn nữa nương nương cũng biết tính ta mà, ta đâu am hiểu mấy chuyện bàn mưu tính kế như vậy!
Hắn chớp chớp đôi mắt to của mình, cất giọng chân thành: "Nương nương, ta chỉ là một con hạc trắng ngây thơ thuần khiết mà thôi, ngài nhất định phải tin tưởng ta.”
Bạch Cẩm cũng thầm nhủ trong lòng đâu phải hắn, hắn định cho Phật Giáo một bài học nhưng còn chưa kịp ra tay mà!
"Ừm! Ta tin không phải ngươi làm, nhưng Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề chưa chắc sẽ cảm thấy như vậy! Như vậy đi, tạm thời ngươi cứ ở lại đây, ta sẽ giảng đạo cho ngươi.”
Bạch Cẩm vội vàng cúi người cung kính: "Đa tạ nương nương!"
...
Chuyện xảy ra ở Hỗn Độn cũng bị Ma Tổ đang ở trong Ma Giới biết được.
Trong Hắc Tiêu Cung, Ma Tổ La Hầu giật giật khóe miệng, quả nhiên ta đã lựa chọn sáng suốt, tiểu tử Bạch Cẩm kia lần lượt đi đến Đại Xích Thiên, Thanh Vi Thiên, Vũ Dư Thiên, Oa Hoàng Thiên, sau đó thì Thái Thượng, Nguyên Thủy, Thông Thiên, Nữ Oa liền cùng nhau ra tay phá vỡ Cực Lạc Thế Giới, nào có chuyện trùng hợp như vậy?
Nếu lúc trước hắn bị Thiên Ma kiếp dẫn độ nhập ma thì Thái Cực Đồ, Tam Bảo Ngọc Như Ý, Tru Tiên Tứ Kiếm, Hồng Tú Cầu cũng sẽ không tấn công Cực Lạc Thế Giới mà là xông vào Ma Giới.
Nhưng tên tiểu tử này lại có tác phong ma tộc, ta thích!
...
Chương 716: Ta mang con gà này về trước
Ở Địa Phủ đã được mấy năm, tiếng giảng đạo đột nhiên dừng lại, Thực Thiết thú trong rừng cây Thực Thiết còn đang ngậm ngùi gặm trúc khóc ròng, hu hu hu, mấy ngày rồi nương nương chẳng để ý tới chúng ta, buồn quá đi mất.
Bạch Cẩm tỉnh lại khỏi trạng thái nhập định, hắn lập tức cảm giác được đạo cơ trong cơ thể mình đã lắng xuống rất nhiều, Thiện Thi trên đám mây cát tường được quấn quanh bởi từng vòng xích có quy luật, trên mỗi một sợi xích đều có đạo chân văn lóng lánh.
Bạch Cẩm vội vàng đứng dậy bái lạy, cảm kích nói: "Đa tạ nương nương!"
Bình Tâm nương nương tiện tay ném vòng hoa đã làm ra, vòng hoa xoay tròn rồi biến mất sau hàng cây. Chỉ lát sau, vòng hoa lại bay trở về, ở giữa có một con gà trống lớn màu đen đang hoảng sợ kêu gào.
Vòng hoa rơi xuống dưới chân Bạch Cẩm, gà trống cố gắng giãy dụa nhưng có làm thế nào cũng không thể nhảy ra khỏi vòng hoa.
Bình Tâm nương nương cười nói: "Bạch Cẩm, ngươi mang Hỗn Độn Huyền Quy đến cho ta, nay ta tặng lại cho ngươi con Ô Kê mà ta tỉ mỉ bồi dưỡng này.”
Bạch Cẩm vội vàng từ chối: "Nương nương, ngài chịu giảng đạo là đệ tử đã vô cùng cảm kích rồi, giờ còn tặng lễ vật cho đệ tử, sao đệ tử dám nhận.”
Bình Tâm nương nương ôn hòa nói: "Nhận đi! Ta tự mình nuôi dưỡng, cũng không phải là vật trân quý gì cho cam.”
"Nương nương, nhưng...”
"Thế nào? Khinh thường con gà đen ta nuôi?"
"Nào dám! Nương nương có đưa cho đệ tử một cọng cỏ một viên đá thì trong mắt đệ tử chúng cũng là chí bảo, có là Hỗn Độn Chung cũng không đổi.”
Bạch Cẩm lập tức khom lưng giữ lấy vòng hoa rồi nhấc con gà lên, sau đó khom lưng hành lễ nói: "Đa tạ nương nương, đệ tử cáo từ.”
"Nhớ ghé Địa Phủ một chuyến, nữ tử ngươi mang đến đã được Chân Linh chữa trị, linh hồn cũng hoàn chỉnh.”
Hai mắt Bạch Cẩm sáng ngời, trong lòng mừng rỡ, A Tu sống lại rồi. Hắn thầm hò reo trong thâm tâm, hãy để Ma kiếp tới mãnh liệt hơn đi!
“Đa tạ nương nương!” Bạch Cẩm thành khẩn nói lời cảm tạ lần thứ hai.
Bình Tâm nương nương mỉm cười gật gật đầu, lúc này Bạch Cẩm mới xoay người đi ra khỏi rừng cây Thực Thiết, hóa thành một tia sáng bay đi.
Một lát sau, Bạch Cẩm đã đón được linh hồn của A Tu từ Địa Phủ Luân Hồi, sau đó liền rời khỏi Địa Phủ, quay về Thiên Đình.
...
Bạch Cẩm xách con gà đen sì kia chạy khắp Thiên Đình tiên khí lượn lờ, những thần linh hắn gặp được trên đường đều phải cung kính khom lưng làm lễ.
Bạch Cẩm gặp ai cũng mỉm cười đáp lễ, ta thật sự là quá hòa ái, nhìn những vị thần linh này xúc động lại cảm thấy bản thân quá bình dị gần gũi. Cứ thế hắn trở lại Điểu Sào.
Thạch Cơ bước ra khỏi Điểu Sào: “Sư huynh, ngài đã trở lại."
Bạch Cẩm đưa vòng hoa cho Thạch Cơ, cười nói: "Phiền sư muội mang con gà đen này về nuôi, cứ dùng linh chi thần thảo trong Điểu Sào mà nuôi nó.”
Thạch Cơ gật đầu nói: "Được!" rồi giơ tay nhận lấy vòng hoa.
Con gà ngồi trong vòng hoa kêu mấy tiếng ò ó o, vỗ cánh phành phạch nhưng vẫn chẳng thể thoát ra được.
Bạch Cẩm dặn dò: "Thạch Cơ, ngươi chớ có tháo cái vòng hoa này ra, con gà đen này lai lịch bất phàm, quý giá không thua gì tiên thiên linh bảo bình thường, chớ để nó chạy.”
Thạch Cơ lập tức nắm chặt vòng hoa, nàng vô cùng kinh ngạc cúi đầu nhìn xuống con gà, cuối cùng nghiêm túc nói: "Sư huynh yên tâm, ta sẽ nhốt nó trong thần điện, tuyệt đối không để nó chạy mất.”
"Vậy thì nhờ sư muội.”
Bạch Cẩm không có ý định ăn con gà này, hắn dùng Huyền Quy của Nữ Oa nương nương để đổi lấy Ô Kê, sau đó lại trả lại cho Nữ Oa nương nương, cái này gọi là có qua có lại.
Bạch Cẩm bấm bàn tính tạch tạch tạch, hắn đưa Huyền Quy của Nữ Oa nương nương cho Bình Tâm nương nương, Bình Tâm nương nương có vẻ rất vui.
Sau đó lại tặng con Ô Kê của Bình Tâm nương nương cho Nữ Oa nương nương, chắc chắn Nữ Oa nương nương cũng sẽ rất mừng cho xem.
Nếu có người nghĩ rằng Bạch Cẩm làm vậy cũng chỉ là chân chạy vặt, không được lợi gì vậy thì kẻ đó đã lầm to, tặng quà sẽ sinh ra tình nghĩa, mà tất cả ân tình lễ nghĩa ấy đều dồn vào người Bạch Cẩm hết. Tuy rằng loại tình nghĩa này nhìn không thấy sờ không được, nhưng mà về sau nó sẽ có lợi rất nhiều, coi như là thứ bảo đảm sinh tồn ở hồng hoang của hắn. Bạch Cẩm ta thật quá thông minh.
Thạch Cơ nói: "Sư huynh, trong khoảng thời gian ngươi rời đi, các vị Phật Đà Bồ Tát như Di Lặc, Dược Sư, Đại Thế Chí của Tây Giáo đã đến đây.”
Bạch Cẩm nghĩ nghĩ rồi hỏi: "Lục Áp có tới không?"
Thạch Cơ lắc đầu nói: "Không thấy tới!"
Bạch Cẩm cười ha hả nói: "Lục Áp muốn tìm chỗ dựa đây mà!
Trước đừng để ý đến bọn hắn, lần này Phật Giáo có hành động mà bọn hắn lại không truyền một chút tin tức gì về, tạm thời cứ mặc kệ, đừng quan tâm đến bọn hắn!"
Thạch Cơ gật đầu nói: "Vâng! Sư huynh, ta mang con gà này về trước.”
“Sư muội đi nhé!”
Thạch Cơ mang theo con gà đen kia bay đi xa.
…
Chương 717: Ngươi không tin tưởng ta sao
Trong Đại Lôi Âm Tự của Phật Giáo, Đa Bảo Như Lai ngồi ngay ngắn trên Liên Đài thập nhị phẩm đặt ở vị trí cao nhất, phía dưới là Thương Dương Yêu Thánh và Đại Nhật Như Lai cũng ngồi xếp bằng trên kim liên.
Giọng nói của của Đa Bảo Như Lai vang khắp đại điện: "Nhân Gian Yêu Quốc mưu đồ thất bại, Yêu tộc các ngươi có tính toán gì không?"
Thương Dương Yêu Thánh bình tĩnh nói: "Tạm thời không có hành động, bây giờ chỉ có thể chờ đợi thời cơ, chúng ta chờ được.”
Hắn lại ngẩng đầu nhìn lên Đa Bảo Như Lai rồi cười nói: "Nghe nói trong Hỗn Độn xảy ra chuyện.”
Đa Bảo Như Lai bình tĩnh nói: "Có bắt đầu thì phải có kết thúc, chúng sinh có tịch diệt, thiên địa có luân hồi, hai vị giáo chủ đang tìm hiểu chân lý tịch diệt.”
Thương Dương Yêu Thánh bật cười, từ chối cho ý kiến, đề tài lại chuyển sang chuyện khác: "Bạch Trạch Yêu Thánh muốn ta hỏi Phật Tổ, ngài có ý kiến gì với Câu Trần Đại Đế.”
Ánh mắt Phật Tổ Như Lai bỗng có vẻ hoảng hốt một chút, hắn chầm chậm kể lại: "Ngày xưa lúc Bạch Cẩm vừa bái sư thì hết sức đơn thuần thiện lương, cũng xứng với cái danh chim hạc trắng của hắn.
Không lâu sau, hắn liền lộ ra bản tính, âm hiểm giả dối, tham lam vô độ, nịnh hót luồn cúi, hai mặt, thậm chí đến nay còn đáng sợ hơn.”
Thương Dương Yêu Thánh nói: "Dạo gần đây có lời đồn không biết xuất phát từ đâu, nói là khi Bạch Cẩm độ Thiên Ma kiếp, Thiên Ma đều bị đạo tâm cao thượng của Bạch Cẩm khuynh đảo, liên tục bái lạy, cung kính lui đi, không dám khinh nhờn.”
Như Lai lập tức tối sầm mặt.
Thương Dương Yêu Thánh cười hỏi: "Phật Tổ, lời đồn này là giả sao?"
Như Lai Phật Tổ dừng một chút, bất đắc dĩ nói: “Việc này là thật.
Thế nhưng đám Thiên Ma đó rất là kỳ quái, e rằng là do Bạch Cẩm đã thông đồng với Ma Giới, hoặc Thiên Ma đã bị Bạch Cẩm đút lót rồi.”
Thương Dương Yêu Thánh bật cười, trong lòng thì nghĩ, nghe có vẻ lời của Đa Bảo Như Lai không đáng tin chút nào, hẳn là hắn ta có thành kiến với Bạch Cẩm. Nhưng rốt cuộc Bạch Cẩm là người như thế nào? Là kẻ dối trá đa đoan như Đa Bảo nói, hay là một người có tiên phẩm thanh cao như Thiên Ma nói.
Cá nhân Thương Dương càng có xu hướng tin tưởng lời nói của Thiên Ma, Thiên Ma có tâm tư xấu gì được chứ? Bị khuất phục chính là bị khuất phục.
Đa Bảo Như Lai không nén được lại nói thêm: "Yêu tộc các ngươi phải cẩn thận với đòn tung hỏa mù của Bạch Cẩm, càng không thể nghe bậy lời đồn bên ngoài.”
Thương Dương cười nói: "Đa tạ Phật Tổ, Yêu tộc ta tự có cân nhắc.”
Đa Bảo Như Lai liếc mắt một cái liền biết Thương Dương Yêu Thánh không coi trọng lời nói của mình, nhưng cũng không trách được hắn, hiện tại cả hồng hoang đều đang đồn đãi, Bạch Cẩm chính là đức phúc chân tiên dùng đạo đức khuất phục Thiên Ma. Không biết cái đám chướng khí bao trùm hồng hoang này bắt đầu từ đâu, lại khiến vô số Tiên Thần hồng hoang tin phục.
Trong lòng Như Lai chợt dâng lên một luồng cảm giác bất lực, Bạch Cẩm đã lừa gạt tất cả mọi người ở hồng hoang! Chắc chắn hắn có liên kết với Ma Giới, hắn là kẻ gian xảo nhất!
Đại Nhật Như Lai Phật thấy không khí có vẻ nặng nề lập tức chuyển đề tài: “Qua trận chiến này, chúng ta cũng đã có một hiểu biết khá sơ bộ về thực lực của Thiên Đình, một mình chúng ta không thể ngăn được đối phương, Phật Giáo cần tiếp tục hợp tác sâu rộng cùng Yêu tộc.”
Đa Bảo Như Lai tập trung lại câu chuyện, gật đầu nói: "Chuẩn!"
Rốt cục cũng đến chính đề, Thương Dương Yêu Thánh nghiêm mặt: "Hôm nay ta đến cũng vì chuyện này, Thái tử điện hạ ở Phật Giáo đã trưởng thành rất nhanh. Yêu tộc ta rất cảm kích trước ân tình của Phật Giáo, nguyện vĩnh viễn kết mối giao hảo với Phật Giáo.”
Đa Bảo Như Lai tươi cười: "Thái tử Yêu tộc vào Phật Giáo ta, dùng ánh sáng mặt trời chiếu rọi chúng sinh tam giới, thật sự là may mắn của chư thiên.”
Đại Nhật Như Lai Phật ngẩng đầu ưỡn ngực, ngồi ngay ngắn trên đài sen, vòng phật sau lưng có vẻ càng thêm lóng lánh.
Một thời gian sau đó, để làm sâu sắc thêm sự kết minh của Phật Giáo và Yêu tộc, Đại Nhật Như Lai dẫn cường giả Yêu tộc đến Phật Giáo giao lưu, lại dẫn đệ tử Phật Giáo đi Bắc Câu Lô Châu, cảm nhận nét đẹp bản địa của Bắc Câu Lô Châu.
Hai bên chạy tới chạy lui, Đại Nhật Như Lai Phật nghiễm nhiên đã trở thành cầu nối giữa Phật Giáo và Yêu tộc, danh tiếng lan xa.
...
Nửa tháng sau, Bạch Cẩm lặng yên đi tới ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian để gặp mặt Di Lặc Phật – Vị Lai Phật Tổ của Phật Giáo trong một nơi bí mật trên lầu ba.
Di Lặc Phật đứng dậy chắp hai tay lại, nói: "Tham kiến sư huynh!"
Bạch Cẩm hừ một tiếng, đi đến trước mặt Di Lặc Phật ngồi xuống, bắt đầu cất giọng âm u: "Ta còn tưởng rằng sư đệ trở thành Phật Tổ thì quên sư huynh rồi!"
Di Lặc ngồi xuống, bật cười ngượng nghịu: "Ta biết sư huynh giận ta! Nhưng ta cũng không còn cách nào mà!"
Bạch Cẩm nhìn Di Lặc Phật, nghiêm túc nói: "Di Lặc sư đệ, ta cần một lời giải thích.
Sư huynh đệ chúng ta từng ở trong gian phòng này định ra lời thề kết minh, sao trời có chuyển dời, tình nghĩa vẫn không thay đổi, giúp đỡ lẫn nhau cùng tiến bộ.
Hiện tại Phật Giáo và Yêu tộc đột nhiên mưu đồ khí vận của Nhân tộc, chuyện lớn như thế, vì sao ngươi lại gạt ta? Chẳng lẽ ngươi không tin tưởng ta sao?"
Chương 718: Ta đã biết nên làm như thế nào
Di Lặc Phật vội vàng kêu lên: "Sư huynh, oan cho ta quá!"
"Nào, để ta nghe xem ngươi định ngụy biện thế nào.”
Di Lặc Phật bất đắc dĩ nói: "Sư huynh, huynh đừng thấy ta có danh hiệu Vị Lai Phật Tổ mà lầm, thật ra thì Phật Tổ Như Lai không tín nhiệm ta.
Lấy ví dụ như sự kiện lần này, trước đó hắn không hề thông báo rõ ràng cho ta, ta cũng bị hắn giấu giếm mọi chuyện. Nếu không phải cuối cùng hắn cần ta ra tay trợ giúp Bắc Câu Lô Châu, chỉ sợ hắn sẽ che mắt ta cho đến khi sự kiện chấm dứt.”
Bạch Cẩm hoài nghi nói: "Thật sao?"
Di Lặc Phật liên tục gật đầu, kích động nói: "Vô cùng chính xác! Nếu sư huynh không tin, ta có thể thề bằng Tâm Ma Đại Thệ.”
"Nào có chuyện ta không tin sư đệ.”
Bạch Cẩm cảm khái nói: "Ta rất đồng cảm với tình cảnh của sư đệ!
Ta ở Thiên Đình cũng như thế, tuy rằng ta có danh hiệu Câu Trần Đại Đế cao quý, nhưng Hạo Thiên kia cũng chẳng hề tín nhiệm ta, chuyện gì cũng làm khó ta.
Lần này Nhân tộc có chuyện, hắn cũng để cho ta đi xử lý, nếu không phải ta đột phá thì có lẽ đã không trở về được.”
Di Lặc Phật gật đầu, đây chính là điểm mà hắn thích nhất ở con người Bạch Cẩm sư huynh, chân thành không giả dối, lại còn đồng cảnh ngộ với hắn, có thể thông cảm cho hoàn cảnh của nhau, đây chính là cùng chí hướng, cũng chính là sự ăn ý!
Trong mắt Di Lặc Phật lóe lên quang mang cơ trí, nói: "Sư huynh, trước đại chiến, Phật Tổ Như Lai đột nhiên lệnh cho ta trợ giúp Bắc Câu Lô Châu, ta cảm giác mệnh lệnh này rất kỳ quặc, nhưng khi ta biết được người tiến công Bắc Câu Lô Châu chính là Chân Vũ Đại Đế thì ta lập tức đoán được tính toán của Đa Bảo.”
"Ồ! tính toán của hắn là gì?" Bạch Cẩm tò mò hỏi.
Di Lặc Phật cười tự tin: "Theo ta được biết, sư huynh và Chân Vũ Đại Đế có mối quan hệ rất tốt, có ơn truyền đạo truyền nghiệp, Đa Bảo Như Lai muốn ta đả thương Chân Võ đại đế, phá hoại quan hệ giữa ta và sư huynh.
Nhưng ta đã biết tính toán của hắn thì sao có thể để hắn như ý, ta liền tương kế tựu kế, xử lý rất nhiều kẻ ủng hộ Đa Bảo ngay tại Bắc Câu Lô Châu, cũng chặt đứt một tay của Đa Bảo.”
Bạch Cẩm liên tục gật đầu, tán thưởng nói: "Sư đệ quả nhiên cơ trí!
Đệ làm hay lắm, cần phải làm như vậy, để cho Đa Bảo Như Lai biết chúng ta không phải hạng dễ chọc.”
Di Lặc Phật cười ha hả, khiêm tốn nói: "Đều nhờ sư huynh dạy bảo thì ta mới trưởng thành được như vậy, nếu là trước kia thì e là đã rơi vào bẫy của Đa Bảo Như Lai rồi.”
Bạch Cẩm khẽ lắc đầu, trầm giọng nói: "Không giấu gì sư đệ, thật ra thì có người khiến ta còn giận hơn cả Đa Bảo Như Lai.”
Di Lặc Phật tò mò hỏi: "Là ai?"
"Đại Nhật Như Lai Phật! Lục Áp kia vay tiền từ ngân hàng của ta, lại còn vay cả pháp bảo nhưng ta vẫn không hề làm khó hắn.
Thế mà giờ đây hắn lại dám vô lễ, dám ra tay với ta, không dạy cho hắn một bài học thì lòng ta không vui.”
Di Lặc suy nghĩ một chút rồi nói: "Sư huynh, Lục Áp vừa là Thái tử của Yêu tộc, vừa là Đại Nhật Như Lai Phật của Phật Giáo, hắn vừa được Yêu tộc che chở lại vừa được Phật Tổ Như Lai coi trọng, thân phận vô cùng tôn quý. Nếu sư huynh ra tay với hắn chỉ sợ sẽ bị cắn trả.”
Bạch Cẩm nhìn Di Lặc Phật, cười nói: "Lần này sư đệ đã nhẹ tay lúc ở Bắc Câu Lô Châu, Chân Võ đã nói hết với ta, vi huynh vô cùng cảm kích.
Ta định đưa cho sư đệ một món quà, nhưng không biết sư đệ có dám hay không.”
Di Lặc Phật lập tức cười lớn: "Sư huynh khách khí, chỉ là giúp đỡ lẫn nhau, không cần quà cáp chi cả.”
Bạch Cẩm duỗi tay, một quyển trục xuất hiện trên bàn tay hắn, quyển trục lóe ra ánh sáng nhỏ.
Di Lặc Phật nhìn thấy quyển trục quen thuộc này, đôi mắt lập tức sáng rực, vui mừng nói: "Sư huynh, chẳng lẽ ngươi muốn xóa sạch khoản vay của ta sao?"
Bạch Cẩm ho khan một cái: "Nếu ngươi đã nói như vậy thì ta sẽ triệt tiêu cho ngươi một phần.”
Di Lặc Phật kích động: "Đa tạ sư huynh, ta xin mặt dày nhận lấy món quà quý giá này vậy.” Hắn vội vàng đưa tay ra nhận lấy quyển trục từ trong tay Bạch Cẩm, run run mở nó ra. Nhưng ngay sau đó, nụ cười trên môi hắn cứng lại, cho đến khi hoàn toàn mất hút.
Di Lặc Phật kinh ngạc nói: "Đây là khế ước cho vay của Lục Áp.”
Hắn nhìn Bạch Cẩm với đôi mắt khó hiểu: "Sư huynh, không phải là ngài cầm nhầm đó chứ!"
Bạch Cẩm nói: "Không nhầm, đây chính là khoản cho vay cao nhất mà Lục Áp đã ký, hiện tại ta đưa nó cho ngươi, cũng tương đương với việc Lục Áp nợ ngươi từng đó tiền. Ngươi đòi được bao nhiêu hoàn toàn dựa vào bản lĩnh của ngươi. Món quà này ngươi có dám nhận lấy không?"
Di Lặc Phật lập tức khép quyển trục, hai tay chắp lại khom lưng hành lễ, miệng cười ha ha: "Đa tạ sư huynh! Sư huynh từng nói qua một câu khiến ta cảm thấy rất có phật lý, nợ thì phải trả là lẽ dĩ nhiên ở đời, đây là luật nhân quả.”
Bạch Cẩm cười nói: "Sư đệ nói rất đúng.
Số tiên trân thần quả của sư đệ có thể bán đi đổi tiền, ngân hàng có thu mua thứ ấy, thần điện cũng có thể bán. Ta áng chừng đại điện của Đại Nhật Như Lai Phật cũng thuộc hàng tốt ở Linh Sơn, chắc hẳn sẽ có rất nhiều Phật Đà bằng lòng bỏ tiền mua lại.”
Di Lặc Phật sáng mặt, vội vàng bái lạy nói: "Đa tạ sư huynh nhắc nhở, ta đã biết nên làm như thế nào.”
Bạch Cẩm đứng dậy thân thiết tiễn Di Lặc Phật đi, sau đó chuyển hướng đi vào trong một gian phòng khác.
Chương 719: Ta dẫn ngươi đi tìm
Trong phòng, Đại Thế Chí Bồ Tát đang lo lắng chờ đợi thì nghe thấy một tiếng “kẽo kẹt” vang lên. Cửa phòng mở ra, Bạch Cẩm từ bên ngoài đi vào.
Đại Thế Chí Bồ Tát lập tức đứng dậy hành lễ, giọng nói có vẻ sốt ruột: "Sư huynh, cuối cùng thì ngài cũng bằng lòng đến gặp ta.”
Bạch Cẩm ngồi xuống đối diện Đại Thế Chí Bồ Tát: "Ta cho ngươi một cơ hội giải thích!"
Một lát sau, Đại Thế Chí Bồ Tát ảo não nói: "Không phải là ta cố ý giấu diếm sư huynh, thật sự là Đa Bảo Như Lai không nói cho ta!
Ngay sau khi biết được Đa Bảo Như Lai giao chiến với sư huynh, ta lập tức tuyên bố bế quan, tuyệt đối không chịu góp sức giúp Đa Bảo Như Lai, cũng không thể khiến sư huynh khó xử được.”
Bạch Cẩm nhìn Đại Thế Chí, ngón tay gõ “cạch cạch” lên bàn khiến Đại Thế Chí lo lắng không nguôi.
Bạch Cẩm đột nhiên nói: "Cũng được! Ngươi cũng không dễ dàng gì, ta sẽ không truy cứu nữa.”
Đại Thế Chí Bồ Tát thở dài, cảm kích nói: "Đa tạ sư huynh!"
Tay Bạch Cẩm duỗi ra, một quyển trục xuất hiện trên bàn tay.
Đại Thế Chí nhìn thấy quyển trục quen thuộc này thì khuôn mặt đổi sắc ngay lập tức, trái tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực. Chẳng lẽ sư huynh đến đòi tiền ta, nhưng hiện tại ta không có tiền! Đúng là có cho vay nặng lãi nhưng vẫn chưa thu hồi lại được! Mà cho dù có thu lại thì cũng không đủ trả, còn thiếu nhiều lắm.
Bạch Cẩm đưa quyển trục cho Đại Thế Chí.
Đại Thế Chí lập tức nhíu mày đau khổ: "Sư huynh, xin hãy thư thư mấy ngày, thật sự là sư đệ không có tiền!"
Bạch Cẩm cười nói: "Sư đệ lo lắng nhiều rồi, chẳng lẽ ta lại là loại ác nhân sẽ bức bách sư đệ? Ngươi mở ra xem đi đã.”
Đại Thế Chí mở quyển trục mở, kinh ngạc nói: "Khế ước vay tiền của Lục Áp.”
“Sư đệ giả bộ bế quan vào lúc ấy khiến sư huynh ta vô cùng cảm kích, quyển trục này cứ coi như món quà ta tặng cho sư đệ, sư đệ có thể đi tìm Lục Áp đòi nợ, là tiền thì đều phải trả. Sư đệ có thể lấy một phần mười chỗ ấy, nhưng không biết sư đệ có dám hay không.”
Đại Thế Chí vội vàng cuốn quyển trục lại rồi cất vào trong ngực, hai tay chắp lại hành lễ rồi mừng rỡ nói: "Đa tạ sư huynh!"
Bạch Cẩm lại nhắc nhở: "Sư đệ, có thể bán đi một ít tiên trân thần quả đều để đổi tiền, ngân hàng sẽ thu mua.
Còn có thần điện cũng có thể bán đổi tiền. Ta nghĩ đại điện của Đại Nhật Như Lai Phật cũng thuộc hàng tốt ở Linh Sơn, chắc hẳn sẽ có rất nhiều Phật Đà bằng lòng bỏ tiền mua lại.
Đúng rồi, còn có Yêu tộc, hắn không phải là Thái tử Yêu tộc sao? Không có tiền trả nợ có thể bảo hắn đi mượn Yêu tộc!”
Hai mắt Đại Thế Chí Bồ Tát lập tức sáng lên, vội vàng chắp tay bái lạy một cái: "Đa tạ sư huynh đã nhắc nhở, ta biết nên làm như thế nào.” Nói xong liền đứng dậy và bước nhanh ra ngoài.
Sau đó Bạch Cẩm lại đi gặp Dược Sư Phật, cũng cho hắn một quyển trục rồi tiễn Dược Sư Phật hưng phấn rời đi.
Sau khi tiễn Dược Sư Phật, Bạch Cẩm thảnh thơi ngồi ở trên gác mái uống trà, khẽ ngâm nga nói: "Ta luôn luôn mềm lòng, vì mềm lòng nên ta không nỡ làm mấy chuyện bức bách người khác!"
Cửa lớn khẽ mở, có ai đó thò đầu vào, hai búi tóc trên đầu vô cùng dễ nhận ra, người đó cười hì hì kêu lên: "Sư huynh!"
Bạch Cẩm dừng ngâm nga, nói: "Vào đi!"
Cô Lương nhảy chân sáo chạy vào trong phòng, nàng ngồi xuống đối diện Bạch Cẩm, một tay chống trên mặt bàn, hai mắt to tròn nhìn chằm chằm Bạch Cẩm, trong mắt viết rõ mấy chữ không vui.
Bạch Cẩm đặt chén trà xuống, ho khan một cái rồi bảo: "Ngươi muốn nói cái gì thì nói đi! Đừng nhìn ta bằng cái ánh mắt này.”
Cô Lương bĩu môi nói: "Sư huynh, ngươi làm như vậy sẽ khiến chúng ta tổn thất rất nhiều tiền đấy!"
Bạch Cẩm khuyên răn: "Cô Lương, tiền tài đều là vật ngoài thân, sống không ăn được chết không mang theo, chớ đặt nặng mấy thứ như tiền tài, quan trọng là tiêu nó vào chuyện gì.”
Cô Lương bĩu môi: "Nhưng mà sư huynh ơi, ta thiếu tiền!"
Bạch Cẩm cười nói: "Ngươi là Thần Tài sao lại thiếu tiền được?"
Cô Lương u oán nhìn Bạch Cẩm: "Sư huynh, ta nói là ta thiếu tiền.
Tiền trong ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian không phải là của ngươi mà là của khách hàng, ta rất nghèo.”
Bạch Cẩm cười ha ha nói: "Được, ta tăng lương cho ngươi.”
Cô Lương lập tức bật cười: "Đa tạ sư huynh!"
Bạch Cẩm đứng dậy nói: "Đi thôi! Chúng ta quay về nào.”
Cô Lương nhảy nhót theo chân Bạch Cẩm ra khỏi ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian, lăng xăng đi giữa đình đài lầu các.
Lúc tới gần Điểu Sào thì vừa hay nhìn thấy Kim Bằng chậm rãi đi tới, trên vai còn có một con chim nhỏ màu xám, chim nhỏ thỉnh thoảng dùng cái miệng mổ mổ lên tai Kim Bằng.
Kim Bằng cười ha ha nói: "Sư huynh!"
Con chim nhỏ màu xám cũng nghiêng đầu nhìn Bạch Cẩm, đối mắt hết sức linh tuệ.
Bạch Cẩm cười hỏi: "Sư đệ, ngươi đang dắt chim đi dạo sao?"
Kim Bằng vuốt vuốt lông cho con chim nhỏ màu xám, đắc ý cười nói: "Đây là cháu gái của ta. Cháu gái ngoan mau gọi sư bá, sư bá nhà ngươi có rất nhiều đồ ăn ngon.”
Chim nhỏ màu xám lập tức bay lên, trốn tít sau lưng Kim Bằng.
Ánh mắt Cô Lương sáng lên, vội vàng hỏi với giọng điệu vui sướng: "Nàng là con của Tử Dao?"
Kim Bằng gật gật đầu, tươi cười nói: "Chính là nàng ấy, hiện tại còn nhỏ nên còn sợ người lạ, ta cũng là lần đầu tiên chăm sóc trẻ con, không biết cần chú ý những gì.
Nghe nói lúc trước Tinh Vệ từng có kinh nghiệm chăm sóc Long Cát nên cố ý đến học hỏi nàng ấy, tiếc là không thấy người đâu, chẳng biết các nàng đi đâu rồi.”
Cô Lương hưng phấn reo lên: "Ta dẫn ngươi đi tìm, ta biết bọn hắn ở nơi nào.”
Nàng lập tức kéo Kim Bằng chạy về hướng khác, thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt liếc về phía con khổng tước nhỏ, có vẻ cực kỳ yêu thích.


