Chương 168
Bạch Cẩm nhìn theo hai người, cười ra hai tiếng, tiếp tục thảnh thơi đi về phía Điểu Sào. Chao ôi! Giây phút vui vẻ đơn thuần này của bọn họ nhưng ta lại là người bảo vệ, thật mệt mỏi!
Bạch Cẩm đi vào trong Điểu Sào, tiến vào trong đại điện rồi ngồi lên ghế chủ vị. Hắn chỉ tay xuống dưới, một tia sáng phóng ra rồi hóa thành một nữ tử hư ảo.
A Tu nhìn xung quanh, giọng nói mỏng manh vang lên: "Đây là chỗ nào? Không phải ta đã chết rồi sao? Sao ta lại ở đây?"
Bạch Cẩm ngồi trên chủ vị lên tiếng: "A Tu!"
A Tu ngẩng đầu nhìn lên ghế cao, người ngồi trên đó là một vị thần uy nghiêm, khắp người tỏa ra thần quang, chí tôn chí quý giống như chúa tể chư thiên. Nàng chỉ nhìn người đó một cái liền cảm thấy cả người đau đớn, linh hồn muốn nứt toạc.
"Á!" A Tu kêu lên thảm thiết, vội vàng lùi về phía sau, thân hình hư ảo vặn vẹo, run rẩy nói: "Bái... Bái kiến thần quân.”
Tiếng nói của Bạch Cẩm len lỏi khắp đại điện: "Ta là Câu Trần Đại Đế của Thiên Đình, là người cai quản mọi chuyện vận hành của thiên địa.
Tình cảm của ngươi và Khẩn Na La cảm động đất trời, ta đã thi triển đại thần thông giúp ngươi tụ lại linh hồn.”
Đại Đế của Thiên Đình là tồn tại vĩ đại cỡ nào? A Tu không biết Câu Trần Đại Đế là ai, nhưng nàng biết chắc đó phải là một vị thần linh phi thường vĩ đại. A Tu vội vàng quỳ xuống đất, run rẩy nói: "Đa tạ đại đế!" Thậm chí còn không dám ngẩng đầu, hồn thể vặn vẹo.
"A Tu, ngươi có bằng lòng nhận ta làm sư phụ của ngươi không? Ta truyền phương pháp tu hành cho ngươi để ngươi có thể bước vào quỷ tiên trường sinh chi đạo.”
A Tu hỏi: "Bệ hạ, sau khi tu hành ta còn có thể nhìn thấy Khẩn Na La sao?"
Bạch Cẩm gật đầu nói: "Duyên phận của các ngươi vẫn chưa dứt, ngày khác còn có cơ hội gặp lại.”
A Tu đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt lập tức bị thần quang đâm vào đau buốt, nàng phát ra một tiếng kêu thảm thiết, vội vàng cúi đầu dập đầu bái lạy nói: "Đệ tử bái kiến sư tôn!"
...
Tại Phật Giáo, Đại Nhật Như Lai ngồi xếp bằng trong Đại Nhật Thần Điện của mình, trong lòng yên lặng tính toán. Phật Giáo cùng Yêu tộc liên hợp, mình sẽ trở thành người hưởng lợi lớn nhất. Ở Yêu tộc mình là Yêu tộc Thái tử, ở Phật Giáo mình là Đại Nhật Như Lai, hai thế lực lớn tùy ý mình để sử dụng.
Còn chuyện làm vậy sẽ đắc tội với Bạch Cẩm, Đại Nhật Như Lai cười lạnh, Bạch Cẩm chỉ là một kẻ tiểu nhân mà thôi, hắn tưởng ta không biết hắn có âm mưu gì hay sao?
Hắn vẫn luôn lợi dụng ta để làm loạn Phật Giáo, đương nhiên ta cũng có thể lợi dụng ngược lại hắn. Vì lợi ích của mình, cái gọi là liên minh cũng chỉ là một trò đùa mà thôi, cho dù ta phản bội lời thề thì sao, hắn có thể làm gì ta?
Một tên thị giả cuống cuồng chạy từ bên ngoài vào, khom lưng bẩm báo: " Thưa Phật, Di Lặc Phật ở bên ngoài xin cầu kiến!"
Đại Nhật nhíu mày, trong đầu vô thức bật ra câu hỏi, hắn tới làm gì?
Ngày xưa vì tranh đoạt vị trí Phật Tổ, Đại Nhật Như Lai và Di Lặc Phật đã giao tranh không ít lần, quyền cước chạm nhau cũng không ít hồi, quan hệ giữa hai bên tuyệt đối không liên quan đến hai chữ hòa thuận. Xưa nay hai người không hề qua lại, sao hôm nay hắn lại đột nhiên đến đây.
Giọng nói của Đại Nhật Như Lai Phật vang khắp đại điện: "Mời pháp giá của Di Lặc Phật Tổ!"
Thị giả cung kính đáp: "Vâng!" rồi xoay người đi ra ngoài.
Một lát sau, Di Lặc Phật Tổ từ bên ngoài chậm rãi đi vào, thân hình mũm mĩm so với đại điện rộng lớn lại có vẻ nhỏ bé, nhưng vòng phật luân sau lưng lại chiếu sáng cả đại điện, làm không gian trở nên vĩ ngạn bất phàm.
Di Lặc Phật Tổ đi tới giữa đại điện, đám mây vàng dưới chân nâng Di Lặc Phật lên bằng độ cao với Đại Nhật.
Di Lặc Phật ngồi xếp bằng trên đám mây vàng của mình, cười ha hả nhìn Đại Nhật Như Lai.
Đại Nhật Như Lai bình tĩnh: "Pháp giá Phật Tổ hàng lâm Đại Nhật Tự của ta là có chuyện gì?"
Di Lặc Phật cười ha hả nói: "Lần này ta đến đây là có việc muốn cầu xin.”
Đại Nhật Như Lai Phật vô thức đứng thẳng dậy, khóe miệng gợi lên một nụ cười. Quả nhiên bước cờ này của ta là chuẩn xác, Phật gia và Yêu tộc hợp tác với nhau nhưng cũng cảnh giác lẫn nhau, ta làm người trung gian, Phật Giáo và Yêu tộc đều chỉ tín nhiệm ta. Ta có thể lợi dụng sức mạnh của hai phe Phật – Yêu làm của riêng mình, tăng cường thực lực bản thân.
Hiện tại Di Lặc Phật cũng phải đến cầu xin ta đấy thôi, cứ tiến hành dẫn dắt thì đợi vạn năm sau ngay cả Đa Bảo Như Lai cũng phải cúi đầu, ta sẽ trở thành chủ nhân của cả Phật Giáo và Yêu tộc.
Đại Nhật Như Lai liếc Di Lặc một cái, hiện tại mới tới cầu ta thì hơi muộn, nhưng nếu ngươi biểu hiện tốt thì ta sẽ miễn cưỡng mà cho ngươi một cơ hội, nhưng phải xem ngươi có thức thời hay không.
Đại Nhật Như Lai Phật cất lời: "Không biết Phật Tổ muốn cầu xin chuyện gì? Nếu trong năng lực của ta thì vẫn có thể giúp ngươi một phen.”
Di Lặc Phật Tổ tươi cười, liên tục gật đầu mừng rỡ nói: "Có năng lực, có năng lực, Đại Nhật Như Lai thần thông quảng đại, với chút chuyện của ta thì ngài chỉ cần nâng một ngón tay lên là được.”
Đại Nhật Như Lai Phật cười thầm trong lòng, nói hay lắm, Di Lặc Phật, ngươi cũng có hôm nay.
Tiếng nói của Đại Nhật Như Lai cất lên: "Phật Tổ cứ nói đi!"
Chương 721: Mất hết mặt mũi
Di Lặc Phật Tổ giơ tay lên, một quyển trục bay ra rồi bật mở ngay trên không trung. Nó lơ lửng giữa không trung, từng hàng chữ phía trên lóe sáng rạng rỡ.
Đại Nhật Như Lai Phật trợn tròn mắt, trái tim như có một đám thần thú đang chạy rầm rầm bên trong. Người hắn cứng ngắc, không thể kiềm nén kinh ngạc mà hét lên: "Sao tờ khế ước này lại ở chỗ ngươi?"
Nói xong hắn lập tức câm miệng, sau đó nở một nụ cười miễn cưỡng với đối phương: "Sao Phật Tổ còn mang cả lễ vật đến thế? Nếu Phật Tổ đã có lòng mang lễ vật đến thì ta cũng sẽ không từ chối ý tốt của Phật Tổ, chuyện Phật Tổ nhờ ta sẽ dốc sức làm cho bằng được.” Đại Nhật Như Lai đưa tay hướng về phía quyển trục bên trên.
Quyển trục động đậy, nhưng lại rơi vào trong tay Di Lặc Phật.
Di Lặc Phật cười ha hả: "Việc ta muốn nhờ chính là xin Phật Đà trả lại số tiền còn nợ!"
Đại Nhật Như Lai chậm rãi rụt tay lại, sắc mặt dần trở nên khó coi, hắn lạnh giọng: "Phật Tổ muốn làm con chó chạy việc cho Bạch Cẩm sao?"
Di Lặc Phật kinh ngạc nói: "Đức Phật nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ ta làm sai cái gì sao?"
Đại Nhật Như Lai nghiến răng nghiến lợi nói: "Giúp người ngoài ức hiếp đồng môn thì không sai sao? Tên Vị Lai Phật Tổ nhà ngươi có dám đi cùng ta đến gặp Phật Mẫu không?"
Di Lặc Phật cười ha hả nói: "Có gì không dám! Phật Đà, Bạch Cẩm sư huynh có một câu nói rất hay, nợ thì phải trả là lẽ dĩ nhiên ở đời, cho dù đến trước mặt Phật Mẫu thì Phạt Đà ngài cũng không chiếm lý.”
Đại Nhật Như Lai nghẹn lời, sắc mặt vô cùng khó coi. Nếu kéo nhau đến trước mặt Phật Mẫu thì lại chẳng mất hết thể diện, ngày sau ta còn lăn lộn ở Phật Giáo kiểu gì?
Di Lặc Phật nói: "Sư đệ, ta biết ngươi không cam lòng! Thế nhưng trên khế ước này có Thiên Đạo Thệ Ngôn, ngươi hẳn là biết mình không trốn nổi đâu, đúng chứ.”
Đại Nhật Như Lai trầm ngâm một hồi, giọng điệu có vẻ hòa hoãn đi nhiều: "Phật Tổ, trong tay ta không có nhiều tiền tài, có thể cho ta một ít thời gian xoay xở hay không?”
“Di Lặc Phật Tổ cười ha hả nói: "Dễ thôi, trong tay Phật Tổ có bao nhiêu thì có thể trả trước bấy nhiêu.”
Tim của Đại Nhật Như Lai quặn thắt, tên Di Lặc Phật này không nể nang chút nào, còn đáng ghét hơn cả Bạch Cẩm.
Đại Nhật Như Lai vung tay lên, hai đống tiền xu xuất hiện trong đại điện, một đống Công Đức Kim Tiền rực rỡ và một đống Huyền Hoàng Kim Tiền màu trắng sữa dát vàng sợi, lạnh lùng nói: "Cũng chỉ có những thứ này thôi, xin Phật Tổ khoan hồng hai ngày.”
Quyển trục trong tay Di Lặc Phật tiến về phía trước, hai đống tiền hóa thành hai con rồng vàng phi vào quyển trục. Mặt ngoài quyển trục nổi lên gợn sóng, hai con rồng thông qua gợn sóng tiến vào trong quyển trục.
Mặt ngoài quyển trục bỗng xuất hiện thêm hai cái cọc tiền nhỏ nhỏ giống như một đám tiền xếp chồng lên nhau, nhưng hai cái cột tiền này chỉ đến một nửa độ cao của quyển trục.
Di Lặc Phật cười ha hả: "Còn thiếu một nửa!"
“Hiện tại trong tay ta không có tiền!”
"Nghe nói Phật Đà còn cho vay nặng lãi.”
Đại Nhật Như Lai trầm ngâm một chút rồi cất giọng cười lạnh: "Sư huynh đúng là không niệm tình nghĩa gì cả!"
Di Lặc Phật cũng bất đắc dĩ nói: "Cuộc sống không dễ dàng mà! Tất cả vì kế sinh nhai mà thôi.”
"Ta sẽ thu hồi khoản vay.”
Di Lặc Phật chắp hai tay bái lạy, cười nói: " Phật Đà vất vả rồi.”
Đại Nhật Như Lai lạnh lùng nói: "Ngài về, không tiễn!" Không hề khách khí chút nào.
Di Lặc Phật đứng dậy, mặc kệ thái độ của Đại Nhật Như Lai, hắn nhanh chóng bay lướt ra bên ngoài.
Đại Nhật Như Lai siết chặt nắm đấm, phẫn nộ nói: "Di Lặc, nhục nhã của ngày hôm nay, ngày khác ta muốn ngươi trả lại gấp trăm ngàn lần.”
Thị giả từ bên ngoài chạy vào, cung kính hành lễ nói: "Phật Đà, Đại Thế Chí Bồ Tát cầu kiến.”
Đại Nhật Như Lai Phật buông tay ra, hít sâu một hơi khôi phục bình tĩnh nói: "Mời hắn vào.”
“Vâng! Thị giả lại chạy ra ngoài.
Đại Thế Chí đi vào đại điện, hai tay chắp lại hành lễ, cười ha hả nói: "Tham kiến Đại Nhật Như Lai Phật!"
Đại Nhật Như Lai Phật ôn hòa nói: "Sao Bồ Tát lại đến đây?"
Đại Thế Chí Bồ Tát duỗi tay ra, một quyển trục hiện lên trên lòng bàn tay, hắn cười ha hả: "Xin Phật Đà trả tiền!"
Khuôn mặt Đại Nhật Như Lai cứng đờ, trong lòng giận dữ gào thét: "Bạch Cẩm!"
Đại Thế Chí Bồ Tát khuyên nhủ: "Đại Nhật Như Lai Phật, có nợ phải trả là chuyện rất bình thường, ngài nên trả tiền lại đi! Đừng làm cho ta khó xử.”
Đại Nhật Như Lai trào phúng nói: "Làm con chó nghe theo lời Bạch Cẩm, các ngươi thật là tận tâm tận chức!"
Đại Thế Chí Bồ Tát cười nói: "Phật Đà nói đùa, ta và Bạch Cẩm sư huynh là quan hệ hợp tác. Không giấu gì Phật Đà, món nợ nào ta đòi về thì sẽ được lấy một phần mười chỗ đó.
Nếu Phật Đà gặp chuyện tốt như thế thì ngài có làm không?"
Đại Nhật Như Lai Phật trầm ngâm một hồi rồi cất tiếng cười lạnh: "Vì đối phó với ta mà Bạch Cẩm lại phải tốn kém như thế, chắc hắn cũng đang đau lòng lắm!"
Đại Thế Chí cảm khái nói: "Chút tiền này đối với chúng ta thì là rất nhiều, nhưng đối với Bạch Cẩm sư huynh thì chẳng đáng là bao, Bạch Cẩm sư huynh không thiếu tiền, cũng không quan tâm đến tiền.”
Đại Nhật Như Lai nghẹn họng, lời này nghe rất đáng giận! Ghê tởm! Ta đường đường là Thái tử Yêu tộc, Đại Nhật Như Lai của Phật Giáo mà nay lại bị một chút tiền kia làm khó chịu, đúng là mất hết mặt mũi.
Đại Thế Chí Bồ Tát khuyên nhủ một lần nữa: "Phật Đà, ngài nên trả lại tiền trước đi! Đừng làm cho ta khó xử, tránh làm mất thể diện, để cho người khác cười chê.”
Chương 722: Ta đưa cho điện hạ
Đại Nhật Như Lai cố nén lửa giận, miễn cưỡng lộ ra một nụ cười: "Bồ Tát có thể thư thả cho ta mấy ngày hay không, tạm thời trong tay ta không có tiền.”
Đại Thế Chí lộ vẻ kinh ngạc: "Sao Phật Đà lại không có tiền?" Theo như ta biết, bao năm qua Phật Đà đã kiếm được rất nhiều tiền kia mà.”
Đại Nhật Như Lai u sầu nói: "Bồ Tát, ngươi đến muộn rồi, vừa nãy Di Lặc Phật đã tới, ta đưa hết tiền cho hắn rồi.”
Đại Thế Chí Bồ Tát lập tức nhíu mày, nói: "Chẳng lẽ Di Lặc Phật cũng nhận được khế ước vay nợ của Phật Đà.”
Đại Nhật Như Lai bình tĩnh nói: “Ta nợ tổng cộng ba khoản tiền."
Vừa nghĩ đến số tiền vay cùng với lãi suất khổng lồ là lòng hắn lạnh như tro tàn, vì sao lúc trước lại nổi giận chứ?
Đúng là đã bị sự tức giận che mờ hai mắt, một ngày đi vay, cả đời khó trả!
Đại Thế Chí Bồ Tát bỗng sinh ra một suy nghĩ, vay nợ đến ba lần, nói cách khác còn có một khế ước khác, vậy khế ước kia là ở trong tay Dược Sư Lưu Ly Phật hay là ở trong tay Địa Tạng Vương Bồ Tát? Không được, ta phải ra tay ngay lập tức, không thì miếng canh cũng chẳng còn mà uống.
Đại Thế Chí Bồ Tát nghĩ đến đó liền cười ha hả: "Phật Đà, ngài không có tiền, nhưng Yêu tộc có tiền! Ngài không phải là Thái tử Yêu tộc sao? Ngài về mượn Yêu tộc chút tiền chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao?"
Đại Nhật Như Lai giật mình, không sai, thân phận hiện tại của ta đã khác xưa, ta chính là người móc nối cho liên minh giữa Phật Giáo và Yêu tộc, phía sau ta chẳng những có Yêu tộc mà còn có Như Lai Phật Tổ. Hôm nay có phải bỏ cái mặt già này cũng tuyệt đối không chịu khuất phục trước con hạc Bạch Cẩm kia.
Sau khi nghĩ đến đó, Đại Nhật Như Lai lại có sức mạnh, giọng nói lại vang vọng khắp đại điện: "Bồ Tát đợi một chút, ta đi rồi về trả.”
Đại Thế Chí Bồ Tát tươi cười tiễn Đại Nhật Như Lai rời đi.
...
Tại một khu vực độc lập của Linh Sơn của Phật Giáo, Yêu Thần Thiên Cẩu, Yêu Thần Trọng Minh Điểu dẫn theo mấy tên Yêu tộc trẻ tuổi ở tạm trong đó, bọn hắn chính là sứ thần đại diện cho Phật Giáo.
Giữa sườn núi có một đình viện, Yêu Thần Thiên Cẩu và Yêu Thần Trọng Minh Điểu đang ngồi dưới tàng cây.
Yêu Thần Thiên Cẩu hỏi: "Trọng Minh, ngươi nghĩ gì về Phật Giáo?"
Trọng Minh Điểu bình tĩnh nói: "Yêu Sư có nói, Phật Giáo hưng thịnh, Yêu tộc ta cần tăng cường hợp tác với Phật Giáo. Hơn nữa, Phật Tổ Như Lai cũng không đơn giản.”
Yêu Thần Thiên Cẩu nhếch miệng cười nói: “Chư vị Yêu Thánh cũng nghĩ như vậy, hiện giờ đã có một ít đệ tử Yêu tộc đến Tây Ngưu Hạ Châu. Tây Ngưu Hạ Châu tuy có kém hơn Nam Thiêm Bộ Châu và Đông Thắng Thần Châu, nhưng cũng mạnh hơn Bắc Câu Lô Châu chúng ta nhiều.”
...
Một đạo phật quang đột nhiên hiện ra trước mặt hai người, Lục Áp mặc áo bào vàng sáng từ trong phật quang đi ra, mày kiếm mắt sáng, tư thái ngạo nghễ.
Yêu Thần Thiên Cẩu và Yêu Thần Trọng Minh Điểu vội vàng đứng lên, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc. Trước kia Thái tử điện hạ đều dùng phật bào, sao nay lại vận trang phục Thái tử?
Hai vị Yêu Thần vội vàng hành lễ: "Bái kiến Thái tử điện hạ!"
Lục Áp nhấc tay, một lực lượng mạnh mẽ nâng hai vị Yêu Thần đứng dậy, hắn cười ha hả: "Hai vị Yêu Thần không cần đa lễ, mau đứng lên.”
Hai vị Yêu Thần đứng dậy.
Yêu Thần Trọng Minh Điểu hỏi: "Không biết điện hạ giá lâm là vì lẽ gì?"
Lục Áp khẽ nhíu mày, thở dài một hơi nói: “Lần này ta vì tương lai của Yêu tộc chúng ta mà mưu đồ chuyện Nhân Gian Yêu Quốc, tuy đã bị Thiên Đình phá hư, nhưng chí ít cũng thể hiện được thực lực của Yêu tộc chúng ta.
Hiện tại ta lại ở giữa để làm cầu nối, thúc đẩy hai bên Phật Giáo cùng Yêu tộc liên minh. Thiên Đình vì thế mà lo sợ, hiện tại lại xúi giục đám Phật Đà Bồ Tát như Di Lặc Phật, Đại Thế Chí dùng những thủ đoạn đê tiện để gây hấn với ta, hòng phá hư minh ước.”
Thiên Cẩu lập tức nghiêm nghị: "Điện hạ, chẳng lẽ Thiên Đình đánh lén khiến ngài bị thương?"
Trọng Minh Điểu cũng nghiêm túc nhìn Lục Áp, nếu Thiên Đình thật sự dám đánh lén Thái tử điện hạ, chuyện này tuyệt đối không để yên được.
Lục Áp ho khan một tiếng, vẫn giữ nguyên nét mặt nghiêm nghị rồi nói: " Thiên Đình không dám đánh lén ta, chỉ là lúc trước khi tranh đoạt vị trí Phật Tổ, ta đã bị Thiên Đình lừa vay một khoản khá nhiều ở ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian, hiện tại Thiên Đình tới cửa siết nợ, ta không có đủ tiền.
Cho nên muốn mượn một ít Công Đức Kim Tiền từ chỗ hai vị Yêu Thần, không biết hai vị Yêu Thần có dư dả hay không!
Thiên Cẩu và Trọng Minh Điểu liếc nhau.
Thiên Cẩu chớp chớp mắt: "Hóa ra là đến để vay tiền, phải làm sao bây giờ?"
Trọng Minh Điểu cũng chớp chớp mắt: "Làm sao ta biết được.”
Lục Áp không vui nói: "Mắt các ngươi bị bệnh à?"
Thiên Cẩu do dự, hỏi: "Điện hạ cần bao nhiêu tiền?"
“Tất cả!”
Thiên Cẩu và Trọng Minh Điểu đen mặt, tất cả? Sao ngài không đi ăn cướp luôn đi? Cho dù ngài là Thái tử Yêu tộc thì cũng không thể cưỡng đoạt tiền tài của chúng ta như thế được, bên trong ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian đã dán khẩu hiệu! Tài sản của mỗi người là thiêng liêng và bất khả xâm phạm.
Thấy hai vị Yêu Thần mãi không có động tác, Lục Áp nhíu mày. Oanh! Một cỗ uy áp Chuẩn Thánh giáng xuống, lập tức đè Thiên Cẩu và Trọng Minh Điểu phải cúi xuống.
Trọng Minh Điểu vội vàng nói: "Có! Ta đưa cho điện hạ.”
Chương 723: Chúng ta không giống nhau
Lục Áp mỉm cười: "Như vậy thì được, mau triệu tập tất cả người của Yêu tộc lại đây.”
Một lát sau, Trọng Minh Điểu, Thiên Cẩu và rất nhiều Yêu tộc trẻ tuổi đều mang vẻ mặt khóc không ra nước mắt đứng trên Linh Sơn.
Cả đám thế hệ trẻ của Yêu tộc đều nhìn Thiên Cẩu và Trọng Minh Điểu với ánh mắt cầu xin, vì sao hai ngài lại triệu hoán chúng ta trở về? Tất cả tiền của chúng ta đều do ta sử dụng thiên tài địa bảo để trao đổi tại ngân hàng đấy! Là gia sản tích cóp hàng chục ngàn năm, hàng trăm ngàn năm của chúng ta đấy! Không còn nữa, tất cả đã không còn nữa rồi.
Thiên Cẩu thì thầm: "Trọng Minh, phải làm sao bây giờ?"
Trọng Minh Điểu nghiêm túc nói: "Đi, trở về Bắc Câu Lô Châu.”
Nói đi là đi, Thiên Cẩu cùng Trọng Minh Điểu lập tức mang theo thế hệ trẻ của Yêu tộc chạy về Bắc Câu Lô Châu.
Lục Áp trở về liền trả tiền cho Đại Thế Chí Bồ Tát, tạm thời đuổi được Đại Thế Chí Bồ Tát đi.
Sau đó Dược Sư Phật lại đi tới Đại Nhật Tự, Lục Áp bất đắc dĩ lại đi tìm một ít bằng hữu quen biết của Phật Giáo để mượn tiền rồi đuổi Dược Sư Phật đi.
...
Trong Tu Di Điện trên Linh Sơn, Di Lặc Phật đang ngồi trên đài sen giảng kinh cho các đệ tử.
Đột nhiên, một tiểu sa di tóc vàng thò đầu nhìn vào, thân thể gầy gò như thể suy dinh dưỡng.
Di Lặc Phật dừng lại, cười ha hả nói: "Buổi giảng đạo hôm nay kết thúc, chư vị đều trở về đi! Sau khi trở về, phải cảm ngộ kĩ càng.”
Tất cả La Hán Bồ Tát đứng dậy, đồng loạt làm lễ, cung kính nói: "Đa tạ Phật Tổ!" rồi lần lượt đi ra ngoài.
Sau khi tất cả La Hán Bồ Tát rời đi, tiểu sa di tóc vàng mới từ bên ngoài chạy vào, kích động kêu lên: "Lão gia, ta phát hiện ra một chuyện lớn.”
Di Lặc Phật cười ha hả nói: "Hoàng Mi, ngươi phát hiện được chuyện lớn gì?"
Tiểu sa di tóc vàng nói: "Lão gia, vừa rồi đệ tử đang đánh bài với đồng tử của Đại Thế Chí Bồ Tát và Dược Sư Phật Bồ Tát.
Trong lúc tán gẫu vô tình nghe được bọn hắn khoe khoang, nói là Dược Sư Phật và Đại Thế Chí Bồ Tát đều trở thành chủ nợ của Đại Nhật Như Lai, hiện tại bọn hắn bảo Đại Nhật Như Lai Phật đi hướng đông thì hắn cũng không dám đi về phía tây, bắt Đại Nhật Như Lai Phật đuổi Thiên Cẩu thì hắn cũng không dám chạy theo Nhật Tinh Quân.
Còn nói Dược Sư Phật cùng Đại Thế Chí Bồ Tát lấy được rất nhiều Công Đức Kim Tiền từ chỗ Đại Nhật Như Lai, đệ tử nghĩ lại thì thấy không đúng! Người mà Đại Nhật Như Lai nợ nhiều nhất là Phật Tổ ngài cơ mà! Khi nào lại thành hai người kia rồi!
Thế nên đệ tử mới vội chạy về đây bẩm báo.”
Di Lặc Phật biến sắc, không hay rồi, Bạch Cẩm sư huynh lại đưa khế ước cho bọn hắn, chút gia sản của Đại Nhật Như Lai đâu đủ trả nợ. Nếu như chỉ có mình hắn thì có thể đòi từ từ, không cần phải lật mặt với nhau, nhưng giờ lại có thêm đám người kia thì khác rồi, hiện tại ai nhanh tay thì có tiền, ai chậm thì mất hết.
“Hoàng Mi, ngươi đừng đi. Chờ ta trở về rồi giải thích cho ta xem ngươi lấy tiền từ đâu mà dám đi đánh bài!” Nói xong, Di Lặc Phật Tổ đã biến mất, không thấy đâu nữa.
Tên đồng tử Hoàng Mi trợn tròn mắt, ngơ ngác đứng trong đại điện, xong đời, quỹ đen ta giấu bị lộ rồi.
...
Trước Đại Nhật Tự, ba bóng người từ trong hư không hiện ra ra, Di Lặc, Đại Thế Chí, Dược Sư đều tập trung lại cùng nhau.
Ba người liếc nhau, một bầu không khí căng thẳng bỗng hình thành giữa bọn hắn. Cả ba híp mắt đánh giá lẫn nhau.
Đại Thế Chí Bồ Tát lên tiếng trước: "Di Lặc Phật Tổ, ngài là Vị Lai Phật Tổ cao quý biết mấy, tương lai toàn bộ Phật Giáo đều là của ngài, cần gì phải tranh đoạt những món lợi nhỏ này với chúng ta?"
Dược Sư Phật cũng khuyên nhủ: "Di Lặc Phật, ngài đã chiếm được toàn bộ tiền tài của Đại Nhật Như Lai Phật, cho dù chỉ lấy được một phần mười cũng nên thỏa mãn rồi mới phải.”
Di Lặc Phật ngạc nhiên nói: “Các ngươi đang nói cái gì vậy? Cái gì mà lấy được một phần mười? Ta lấy được đều là của ta cả.”
Đại Thế Chí Bồ Tát kinh ngạc kêu lên: "Cái gì? Tất cả là của ngươi à?”
Bạch Cẩm sư huynh nói với ta là nhận một phần mười hoa hồng cơ mà! Phật Tổ, không phải là ngài nghe lầm đó chứ?"
Dược Sư Phật cũng nói: "Bạch Cẩm sư huynh cũng nói với ta được lấy một phần mười.”
Đại Thế Chí Bồ Tát cùng Dược Sư Phật đều nhíu mày đánh giá Di Lặc Phật Tổ, chẳng lẽ hắn còn có quan hệ đặc thù khác với Bạch Cẩm sư huynh?
Di Lặc Phật nhếch miệng mỉm cười, thì ra là như thế, hắn nghĩ nghĩ liền đoán được tính toán của Bạch Cẩm sư huynh. Nếu chỉ có một mình ta tới đòi nợ của Đại Nhật Như Lai, Đại Nhật Như Lai tất nhiên sẽ ghi hận lên đầu ta, nhưng có Đại Thế Chí cùng Dược Sư thì mọi chuyện lại khác, bọn hắn đến là để chia sẻ áp lực cho ta. Đúng là Bạch Cẩm sư huynh suy nghĩ chu toàn! Ta phải học tập Bạch Cẩm sư huynh nhiều lắm.
Di Lặc Phật ưỡn bụng, cười ha hả nói: "Đại Thế Chí Bồ Tát, Dược Sư Phật, chúng ta không giống nhau, lúc trước ta còn đích thân tham dự trận chiến ở Bắc Câu Lô Châu.”
Đại Thế Chí và Dược Sư Phật nghe xong liền bừng tỉnh, Di Lặc Phật nhận mệnh chinh phạt Bắc Câu Lô Châu, còn đánh nhau với Chân Vũ Đại Đế, nghĩ lại việc bản thân đã bế quan mà hối hận. Nếu lúc trước ta đồng ý thì chẳng phải tất cả số tiền ta đòi được bây giờ đều là của ta sao?!
Bạch Cẩm sư huynh quả nhiên sẽ không bạc đãi bất cứ ai giúp đỡ hắn, sau này gặp phải chuyện của Bạch Cẩm sư huynh ta phải tích cực hơn nữa, xông pha nguy nan mới phát tài được chứ.
Chương 724: Vì sao ta không lĩnh ngộ
Di Lặc Phật tiến lại gần Đại Nhật Tự, Đại Thế Chí và Dược Sư Phật theo sát phía sau.
Bên trong Đại Nhật Tự, Đại Nhật Như Lai ngồi trên đài sen, nhìn thấy ba người đi vào thì kinh hồn bạt vía, trong lòng hắn chợt sinh ra một cảm giác không ổn, sao đám người này lại đi cùng nhau?
Đại Nhật Như Lai Phật cố nở nụ cười: "Không biết pháp giá Di Lặc Phật Tổ, Dược Sư Lưu Ly Phật và Đại Thế Chí Bồ Tát đến đây là có chuyện gì?"
Di Lặc Phật đứng giữa đại điện, cười ha hả nói: "Phật Đà, nợ tiền nên trả.”
Quả nhiên là chuyện này, Đại Nhật Như Lai cố nén tức giận, nặn ra một nụ cười trả lời hắn: "Phật Tổ, không phải đợt trước ta đã trả một ít rồi sao?"
Di Lặc Phật khẽ lắc đầu, nói: "Còn thiếu nhiều lắm!"
Đại Thế Chí Bồ Tát khuyên nhủ: "Phật Đà, ngài chính là Thái tử Yêu tộc, Đại Nhật Như Lai Phật của Phật Giáo cao quý biết mấy, tội gì mà nợ nần chút tiền bạc này mãi? Thôi thì trả sớm đi!"
Dược Sư Phật cũng có ý khuyên nhủ, ít nhất thì hắn cảm thấy mình có ý tốt: "Phật Đà, lần này người đến đòi nợ là chúng ta thì còn có thể nhỏ nhẹ khuyên nhủ như vậy. Nếu ngài vẫn không chịu trả, lần sau để Bạch Cẩm sư huynh tới thì mọi chuyện chẳng còn đơn giản như vậy đâu! Đến lúc đó ngươi mất mặt, mà tiền thì vẫn phải trả.”
Đại Nhật Như Lai chợt tắt nụ cười, lạnh lùng nói: "Nói chuyện cũng nhắc đến Bạch Cẩm sư huynh, các ngươi rất thân thiết sao?"
Dược Sư Phật lắc đầu cười khổ: “Xem ra Phật Đà đã hiểu lầm Bạch Cẩm sư huynh rồi! Bạch Cẩm sư huynh chính là một thần linh tốt bụng, cũng đã giúp đỡ chúng ta rất nhiều.”
Đại Thế Chí Bồ Tát và Di Lặc Phật đều gật gật đầu, Bạch Cẩm sư huynh hòa ái dễ gần, hay giúp đỡ người khác, không phải là thần thần linh tốt thì là cái gì?
Đại Nhật Như Lai hít sâu một hơi, lạnh lùng nói: "Được, rất tốt! Hôm nay ta sẽ trả lại hết số tiền ấy, ngày sau chúng ta đoạn tuyệt mọi tình nghĩa.”
Di Lặc Phật, Đại Thế Chí Bồ Tát, Dược Sư Phật không thèm để ý, cả ba đứng giữa đại điện, giữ nguyên nụ cười nhìn Đại Nhật Như Lai, đoạn tuyệt thì đoạn tuyệt! Miễn là ngươi có tiền.
Có tiền thì vạn Phật cũng kính, không có tiền nửa bước khó đi, đó chính là hiện thực ở Phật Giáo. Ngay cả Phật Tổ Như Lai cũng tham tài còn gì, nhớ thời các Bỉ Khâu Thánh Tăng xuống núi, có lần đã tụng kinh thư ở nhà Triệu trưởng giả của Xá Vệ Quốc, bảo vệ người nhà hắn an toàn, vong giả siêu thoát. Lúc ấy chỉ đòi được ba đấu ba gạo vàng, Phật Tổ còn nói bọn hắn keo kiệt, rồi dạy con cháu đời sau không có tiền mà muốn tụng kinh, một lần thu ba đấu ba gạo vàng vẫn còn là ít. Người tham nhất Linh Sơn Phật Giáo chính là Phật Tổ.
Đại Nhật Như Lai lạnh lùng nói: "Các vị Phật Đà Bồ Tát xin hãy chờ một chút, ta đi lấy tiền. Bạch Cẩm muốn dùng tiền bức ép ta, sao ta có thể để hắn được như ý nguyện.”
Đại Nhật Như Lai biến mất trên đài sen.
...
Đại Nhật Như Lai hiện lên trước Đại Lôi Âm Tự, hắn nhanh chóng cất bước đi vào bên trong.
A Nan và Già Diệp đứng trước cửa Đại Lôi Âm Tự thấy hắn thì vội vàng nghênh đón, hai người đồng thời cúi người hành lễ, cung kính nói: "Bái kiến Đại Nhật Như Lai Phật!"
Đại Nhật Như Lai uy nghiêm hỏi: "Kính xin tôn giả thông truyền, ta có việc cầu kiến Phật Tổ.”
A Nan cúi đầu cung kính nói: "Phật Tổ đã bế quan rồi.”
Đại Nhật Như Lai nhíu mày, hỏi: "Khi nào Phật Tổ mới xuất quan?"
Già Diệp cung kính nói: "Chúng ta không biết!"
Đại Nhật Như Lai nhìn Đại Lôi Âm Tự, bế quan vào lúc này là sợ ta mượn tiền hay sao? Quả nhiên Phật Giáo vẫn không đáng tin, hắn lập tức hóa thành một tia sáng màu đỏ phóng lên trời, bay về phương bắc.
Sâu trong Bắc Câu Lô Châu, nơi có một tòa cung điện khổng lồ, trong cung điện tồn tại từng đạo khí tức sâu thẳm tựa như uyên hải.
Một tia sáng màu đỏ xuyên qua bầu trời, dừng lại trước cửa Yêu Đình, lần thứ hai hóa thành Thái tử Lục Áp uy phong lẫm lẫm của Yêu tộc.
Kế Mông Yêu Thần vội vàng chạy từ trong đại điện ra nghênh đón, hắn chắp tay, cung kính bái lạy: "Bái kiến Thái tử điện hạ!"
Lục Áp đi vào bên trong, khuôn mặt bình tĩnh, mở miệng nói: "Ta có chuyện muốn gặp bốn vị Yêu Thánh.”
Kế Mông Yêu Thần đứng dậy, theo sau Lục Áp đi vào Yêu Đình, cung kính bẩm thưa: "Khởi bẩm Thái tử điện hạ, chư vị Yêu Thánh đại nhân đều đã bế quan rồi.”
Lục Áp dừng chân, nhíu mày nói: "Bế quan? Sao chư vị Yêu Thánh lại bế quan đột ngột vậy?"
Kế Mông Yêu Thần cung kính nói: "Trong trận chiến Đông Hải, chư vị Yêu Thánh nghênh chiến với các tân đại Chuẩn Thánh như Khổng Tuyên, Triệu Công Minh, đã lĩnh ngộ nên mới bế quan ngộ đạo.”
“Ta cũng tham chiến, vì sao ta không lĩnh ngộ?”
Khóe miệng Kế Mông Yêu Thần giần giật, nhỏ giọng nói: "Có thể là Thái tử điện hạ không đủ năng lực!"





