Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 169

  Lục Áp ngẩng đầu nhìn vào bên trong Yêu Đình, khí tức trên người phập phồng bất định, âm thầm cắn chặt răng: “Cả bốn người đồng thời lĩnh ngộ, nghe có vẻ trùng hợp một cách bất thường nhỉ.” Đúng là một đám cáo già.

  Rồng lạc xuống bãi bùn bị tôm cười nhạo, kim ô không có tiền không bằng gà, hôm nay các ngươi quay lưng lại với ta, ngày khác ta sẽ khiến các ngươi muốn trèo cao mà không thành.

  Lục Áp xoay người đi ra ngoài, bước chân vô cùng quyết đoán. Cho dù không có các ngươi giúp đỡ, Lục Áp ta cũng chẳng sợ!

  Lục Áp bay ra khỏi Bắc Câu Lô Châu rồi đáp xuống một ngọn núi nhỏ ở biên giới Tây Ngưu Hạ Châu. Hắn nhìn chung quanh, thiên địa cô đơn, không thể về Phật tộc, cũng không thể đến Yêu Đình, thiên địa mênh mông lại không có chỗ cho ta nương thân! Buồn cười, buồn cười!

  Lục Áp cúi đầu nhìn ngọn núi dưới chân, nói: "Cũng được! Ta tạm thời an cư ở chỗ này thôi.”

  Tròng mắt hiện lên một tia sáng lạnh, hắn thầm an ủi chính mình: "Kẻ ẩn núp ở trong bóng tối mới là chiến sĩ đáng sợ nhất, được mất lúc này cũng không tính là gì, chờ đến khi Bạch Cẩm cô đơn, ta sẽ cho hắn một đòn chí mạng.”

  Sau đó, Lục Áp liền xây tổ ở trên vách đá.

  ...

  Một tháng sau, trong Thiên Đình, Bạch Cẩm đang đánh cờ với Vân Tiêu.

  Vân Tiêu cười nói: "Kỳ nghệ của sư huynh lại càng thêm cao thâm rồi.”

  Bạch Cẩm cười ha hả: "Đó là đương nhiên!"

  “Tinh Vệ còn đang ở cùng Tiểu Khổng Dao sao?”

  "Vâng! Từ khi Tiểu Khổng Dao đi tới Thiên Đình thì chẳng quấn quýt lấy sư phụ ta nữa. Tinh Vệ, Long Cát đều vây quanh Tiểu Khổng Dao.” Giọng điệu của Bạch Cẩm có vẻ u oán.

  Vân Tiêu cười khẽ, nhanh chóng chuyển đề tài: "Sư huynh, gần đây Phật Giáo đã xảy ra một chuyện rất thú vị, ngươi nghe nói chưa?"

  “Hả? Ngươi nói xem là chuyện gì?”

  "Nghe nói Đại Nhật Như Lai bị Di Lặc Phật, Dược Sư Phật, Đại Thế Chí Bồ Tát tới cửa đòi nợ, Đại Nhật Như Lai không có tiền chỉ có thể chạy trốn.

  Cuối cùng, hai tòa thần điện của hắn bị Di Lặc Phật bán đấu giá, vườn linh thảo của hắn bị Dược Sư Phật cướp đoạt, ngay cả Linh Sơn của hắn cũng bị Đại Thế Chí nẫng luôn, tất cả tài sản ở Linh Sơn đều bị dọn sạch.

  Nghe nói Đại Nhật Như Lai đã lặng lẽ mai danh ẩn tích, cũng không thấy xuất hiện ở Linh Sơn nữa.

  Còn nghe nói có người gặp được hắn ở Tây Ngưu Hạ Châu, hắn ở trong một cái tổ chim trên vách núi, tự xưng là Ô Sào Thiền Sư chứ không dám xưng bằng danh hiệu Đại Nhật Như Lai Phật của mình, Di Lặc Phật nghe được tin liền đến vách núi tìm thì lại không thấy hắn đâu. Không biết tin đồn này là thật hay giả.”

  Ô Sào Thiền Sư? Bạch Cẩm nhếch miệng cười, Di Lặc, Đại Thế Chí, Dược Sư cũng được việc quá! Nhưng vẫn phải tăng lãi suất cho vay của bọn hắn lên, không thể để bọn hắn trả hết nợ được. Về phần nên lấy lý do gì, cứ nói quá hạn là được không phải sao? Bây giờ Cô Lương là Thần Tài, nàng ấy muốn tăng lãi suất thì ta cũng chẳng làm gì được.

  Bạch Cẩm cười nói: "Lời đồn này hẳn là thật.”

  Vân Tiêu ngẩng đầu nhìn Bạch Cẩm, như cười như không hỏi hắn: "Sư huynh, chuyện này chắc chắn phải có ngươi đứng sau giúp đỡ! Nếu không thì tại sao quyển trục khế ước lại rơi vào tay bọn hắn được.”

  "Sư muội, ngươi nói như vậy ta sẽ kiện ngươi tội phỉ báng đấy! Rõ ràng là bọn hắn thừa dịp ta không chú ý mà trộm mất.”

  Vân Tiêu bật cười: “Sư huynh nói phải, là bọn hắn trộm đi.”

  Bạch Cẩm đứng dậy, cười nói: "Được rồi, hôm nay chơi cờ đến đây thôi!”

  Phiền sư muội nói với đại đội chấp pháp, để cho Dương Giao, Dương Tiễn, Na Tra, Ngao Bính chú ý phương Tây, nếu Kim Thiền Tử có dị động thì phải giết ngay.”

  Vân Tiêu nhíu mày nói: "Sư huynh, Kim Thiền Tử là... đệ tử của Như Lai, nếu bọn Dương Giao triển khai săn giết, chọc giận Phật Giáo, dẫn phát đại chiến…”

  “Chỉ cần chúng ta chiếm lý thì không cần để ý đến những thứ đó, nói cho đám Dương Giao, Dương Tiễn không cần lo lắng, ta sẽ chống lưng cho bọn hắn.”

  “Nếu Kim Thiền Tử không ra khỏi Linh Sơn, hoặc hắn không làm trái quy củ thì sao?

  "Không đâu, ta đã từng gặp Kim Thiền Tử, hắn là một kẻ chứa đầy bạo ngược trong tâm, hắn ta không thể an phận thủ thường ở Linh Sơn được đâu, hắn nhất định sẽ đi ra, mà cái tính tình không coi ai ra gì của hắn tất sẽ gây ra đại họa.”

  Vân Tiêu khó hiểu: "Sư huynh, vì sao phải chú ý đến động thái của Kim Thiền Tử, chẳng lẽ hắn đắc tội với ngươi?"

  Bạch Cẩm ngẩng đầu nhìn lên bầu trời một góc bốn mươi lăm độ, từ từ nói: "Ai bảo có người gọi món ăn như hắn chứ!"

  Có người gọi món ăn này sao? Đó là ai vậy? Trong đầu Vân Tiêu xẹt qua một suy nghĩ, chẳng lẽ lại là sư phụ và hai vị sư bá? Toàn bộ hồng hoang cũng chỉ có chư vị Thánh Nhân mới có thể gọi đồ ăn ở chỗ sư huynh nhỉ?

  Vân Tiêu nhìn Bạch Cẩm bằng đôi mắt hâm mộ, biết nấu cơm thích thật, hay là ta cũng học chuyện bếp núc ha? Sư huynh từng nói muốn nắm bắt được trái tim của một người, phải bắt được dạ dày của người đó, trước kia ta không hiểu lắm, nhưng hiện tại ta rất muốn học nấu ăn.

  “Sư muội, sư muội, ngươi nghĩ gì vậy?”

  Vân Tiêu lập tức hồi thần, do dự một chút rồi nói: "Sư huynh, ta có thể theo ngươi học nấu ăn không?"

  Bạch Cẩm cười nói: "Đương nhiên có thể!"

  “Đa tạ sư huynh!” Vân Tiêu vội vàng cảm ơn.

  ...

  Chương 726: Cầu kiến Nữ Oa nương nương

  Lại một tháng trôi qua, cuối cùng Kim Thiền Tử vẫn không kiềm chế được sát tâm của Cổ Vương trong mình, hắn lén lút chạy ra khỏi Linh Sơn rồi bắt đầu giết chóc ở Tây Ngưu Hạ Châu. Nhưng khi hắn vừa định hành động đã bị Dương Giao hùng hổ xuất hiện rồi chém chết, sau đó lại đưa thi thể Kim Thiền Tử trở về Thiên Đình.

  Trong Điểu Sào ở Thiên Đình, Bạch Cẩm chia thân thể Kim Thiền Tử làm mấy phần, một tay xách thịt Kim Thiền, một tay xách theo Ô Kê tiến vào Hỗn Độn, đi đến Oa Hoàng Cung.

  Bạch Cẩm vừa xuyên qua Hỗn Độn, chưa kịp đến Oa Hoàng Thiên đã lớn tiếng kêu lên: "Đệ tử cầu kiến nương nương!"

  Một thiếu nữ xinh đẹp mặc áo tím, từ trong Oa Hoàng Thiên bay ra, cười hì hì hành lễ với hắn: "Tham kiến sư huynh!"

  Bạch Cẩm cười nói: "Dương Thiền đó à? Nương nương có ở đây không?"

  "Nương nương gọi ngươi vào.”

  Bạch Cẩm tiến vào trong Oa Hoàng Thiên rồi đi theo Dương Thiền đến một sơn cốc, hắn thấy Nữ Oa nương nương đang đứng trước một tảng đá lớn, một tay búa một tay đục, điêu khắc thứ gì đó, vụn đá bay tán loạn.

  Bên ngoài sơn cốc, Dương Thiền nhỏ giọng nói: "Sư huynh, ta đưa ngươi đến nơi này thôi, nương nương ở bên trong, ngươi tự mình vào đi!"

  Bạch Cẩm ôm quyền nói: "Đa tạ sư muội!"

  Dương Thiền xoay người, lập tức bỏ chạy.

  Bạch Cẩm sửa sang lại quần áo, lộ ra một nụ cười chân thành thân thiết thật thà rồi nhanh chóng đi vào sơn cốc, mừng rỡ kêu lên: "Nương nương, đệ tử lại đến thăm ngài.”

  Tiếng khắc đá ầm ầm chợt ngừng, Nữ Oa nương nương dừng tay, lùi lại hai bước đánh giá pho tượng trước mặt, hài lòng gật gật đầu rồi cười nói: "Bạch Cẩm, ngươi xem pho tượng này của ta như thế nào?"

  Bạch Cẩm tiến lên đánh giá pho tượng này một hồi, vận hết sức mình thông qua đủ các đặc điểm mới có thể xác định được bản thể của bức tượng, bấy giờ mới thay bằng nét mặt bất ngờ: "Nương nương, ngài điêu khắc chó con phải không! Phải nói là giống y như đúc, không chỉ có dáng dấp giống thật mà thần thái kia cũng không sai đi đâu được, chính là tinh phẩm hiếm có của cả Hỗn Độn. Quá đẹp, thậm chí ta còn cảm giác như chú chó này sắp sống lại rồi nhảy lên làm nũng với ta nữa, quá đáng yêu.”

  Nụ cười trên mặt Nữ Oa nương nương đông cứng, chó con? Lão nương khắc Kỳ Lân cơ mà! Nàng nâng tay bắn vào pho tượng dang dở, Ầm! toàn bộ pho tượng nát bấy trong nháy mắt, sau đó hóa thành hư vô, ngay cả vụn đá cũng không còn sót lại.

  Bạch Cẩm kêu lên, có vẻ rất tiếc nuối: "Nương nương, sao ngài lại hủy nó rồi? Con chó con này được chạm khắc rất đẹp.”

  Nữ Oa nương nương bình tĩnh nói: "Ta điêu khắc Kỳ Lân!"

  "Á..." Bạch Cẩm nghẹn lời, cười gượng nói: “À ờm, Kỳ Lân mà nương nương nhìn thấy chắc chắn là hung thú Kỳ Lân của Hỗn Độn, nó khác xa với Kỳ Lân của hồng hoang chúng ta.”

  Hắn vội vàng chuyển đề tài: "Nương nương, ngài xem đệ tử mang đến cho ngài cái gì này?" Nói xong liền giơ cao món quà trong tay

  Nữ Oa nương nương quay đầu nhìn lại, hai mắt nàng lập tức sáng ngời: "Ô Kê cực phẩm!"

  Chút không vui trong lòng lập tức bị con gà đen kia xua tan.

  "Nương nương thật có mắt nhìn, con Ô Kê này được đệ tử tỉ mỉ nuôi dưỡng, cho nó ăn bàn đào, tiên đan, uống quỳnh tương ngọc dịch, tản bộ trên Lăng Tiêu Bảo Điện, ngủ trong tinh hoa của sao trời. Có thể nói đệ tử đã dốc hết vốn liếng để nuôi con gà đen này đấy, tốn kém như thế mới có thể nuôi nó thành cực phẩm, sau khi lớn lập tức liền lấy ra hiếu kính nương nương, kính xin nương nương nhận lấy!"

  Trên mặt Nữ Oa nương nương vương vất nụ cười, nói: "Ô Kê là linh thú có thể so với Hỗn Độn Huyền Quy, là vật bổ cho nữ nhân, ngươi có tâm thế làm ta rất vui, vậy thì ta cũng nhận vậy.”

  Bạch Cẩm mừng rỡ nói: "Có thể được nương nương yêu thích là vinh hạnh của nó.”

  Sau đó lại giơ nốt tay còn lại lên: "Nương nương, đây là kim thiền đệ tử chuẩn bị cho nương nương ngài, lần trước ngài nói thích ăn nên lần này mang cho ngài nhiều một chút.”

  Nữ Oa nương nương cười nói: "Ngươi xuống bếp đi, nấu kim thiền này lên, còn Ô Kê thì để ta tự làm sau.”

  “Vâng!” Bạch Cẩm vui vẻ đáp một tiếng rồi thả Ô Kê xuống.

  Ô Kê thoát khỏi giam cầm liền kích động kêu lên liên hồi, nháy mắt bay vút lên trời, giống như một đạo tia chớp màu đen biến mất không còn dấu vết.

  Nhưng Bạch Cẩm và Nữ Oa nương nương lại có vẻ không để ý, nó có thể bay khỏi Oa Hoàng Thiên sao? Hai người vừa nói vừa cười đi về phía Oa Hoàng Cung.

  Kim Thiền Tử ngâm rượu có thể nói là món ngon không gì sánh nổi, cuối cùng Bạch Cẩm rời khỏi Oa Hoàng Thiên với tình trạng say khướt. Lúc đầu hắn còn định đi bái kiến Bình Tâm nương nương để kết nối tình cảm, hiện tại cũng chỉ có thể buông tha ý nghĩ đấy. Không ngờ Nữ Oa nương nương lại có tửu lượng tốt đến vậy.

  Sau khi Bạch Cẩm trở về Thiên Đình liền ngủ một mạch không dậy nổi, hắn ngủ gần vạn năm mới chậm rãi tỉnh lại. Địa Tiên Giới đã qua hơn ba trăm sáu mươi vạn năm, từ Phong Thần Chiến đến giờ đã qua gần ba mươi kỷ nguyên. Trong ba mươi kỷ nguyên này, Yêu tộc tiếp tục liên hợp với Phật Giáo và trở thành thế lực cường đại có đủ khả năng đối kháng với Thiên Đình. Nhưng nói chung các thế lực vẫn không thay đổi quá lớn, toàn bộ hồng hoang vẫn giữ nguyên cục diện ổn định.

  ...

  Chương 727: Nhìn vào bản chất

  Một tiếng kêu thánh thót bỗng vang lên khắp Hỗn Độn.

  Rất nhiều Thánh Nhân đều rời khỏi thế giới của mình, trốn vào nơi sâu trong Hỗn Độn.

  Bên trong Hỗn Độn có một tòa cung điện đang đứng lơ lửng, trên tấm biển của cung điện viết ba chữ lớn Tử Tiêu Cung.

  Thái Thượng cưỡi Đại Giác Ngưu đạp lên Huyền Hoàng chi khí, từ trong Hỗn Độn bay tới trước mặt Tử Tiêu Cung, Đại Giác Ngưu dừng lại rồi hạ thấp thân thể.

  Thái Thượng từ trên lưng vật cưỡi bay xuống, đứng trước Tử Tiêu Cung.

  "Gào" một tiếng rồng ngâm rúng động trời đất, giữa Hỗn Độn nở rộ kim quang, chín con rồng vàng kéo một chiếc loan giá hoa lệ xé tan không trung lao đến, nơi nó đi qua nở bung vạn đóa kim hoa, tiên nhạc cất vang, mùi thơm lan tỏa.

  Cửu Long Trầm Hương Liễn hạ xuống Tử Tiêu Cung, Nguyên Thủy Thiên Tôn từ trong kiệu đi ra, sau đó lập tức cung kính: "Đại huynh!"

  Thái Thượng mỉm cười gật đầu.

  Lại một tiếng kêu nữa vang khắp Hỗn Độn, một con Thanh Loan và một con phượng hoàng ngũ sắc kéo phượng liễn lao đến, cánh chim tung bay, vô cùng lộng lẫy.

  Phượng liễn dừng lại trước cửa Tử Tiêu Cung, Nữ Oa nương nương bước ra khỏi phượng liễn rồi hành lễ: "Bái kiến hai vị sư huynh!"

  Thái Thượng và Nguyên Thủy trả lễ, ngày thường Nữ Oa nương nương ít khi ra tay nhưng tuyệt đối không thể khinh thường. Lần duy nhất nàng ta động thủ là hồi diễn ra trận chiến giữa Vu tộc và Yêu tộc, vừa ra tay liền chiến thắng áp đảo, đẩy Nhân tộc lên vị trí vĩnh hằng. Bọn hắn đều không dám coi khinh vị sư muội Tam Thanh này của mình.

  Phật quang màu vàng chiếu rọi Hỗn Độn, Phạn âm ngâm xướng hình thành hai luồng phật lực kéo dài. Trên con đường phật pháp màu vàng, Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề chậm rãi đi tới trước Tử Tiêu Cung. Hai người chắp tay hành lễ, đồng thanh nói: "Tham kiến chư vị sư huynh sư tỷ!"

  Hai vị Phật Tổ mỉm cười, mối thù lúc trước như chưa từng phát sinh.

  Tam Thanh Nữ Oa cũng gật đầu trả lễ, không khí hết sức hòa hợp.

  Chuẩn Đề Thánh Nhân mỉm cười: "Vì sao không thấy Thông Thiên sư huynh?"

  Thái Thượng bình tĩnh nói: "Vũ Dư Thiên cách Tử Tiêu Cung tương đối xa, có lẽ trên đường gặp chuyện nên chậm trễ một chút.”

  Chuẩn Đề Thánh Nhân đáp lại: "Với chư vị Thánh Nhân thì khoảng cách như vậy có là gì.”

  Khoảng không trước mặt chư thánh đột nhiên gợn sóng, Thông Thiên giáo chủ bước ra khỏi vùng gợn sóng ấy.

  Nguyên Thủy có vẻ không vui: "Thông Thiên, tại sao được sư tôn triệu tập mà ngươi lại đến muộn?"

  “Sư tôn đâu có quy định thời gian, sao lại nói là ta đến trễ?” Thông Thiên lập tức đáp trả.

  Nguyên Thủy lại cau mày: "Tọa kỵ của ngươi đâu?"

  “Không phải bị ngươi đạp xuống hạ giới rồi sao?”

  "Ngươi...”

  Thái Thượng đau đầu muốn chết, sao mà vừa gặp mặt lại làm ầm lên rồi, hắn vội cắt ngang: "Được rồi, nếu chư thánh đã tề tụ thì vào gặp sư phụ thôi!"

  Nghe vậy, Nguyên Thủy và Thông Thiên mới chịu dừng lại, hai bên lườm đối phương với ánh mắt khinh thường.

  “Chư vị sư huynh sư tỷ xin dừng bước!” Một giọng nói hiền hòa bất chợt vang lên.

  Một cái hố đen sinh ra giữa Hỗn Độn, một nữ tử mặc bạch y đi ra khỏi hố đen đó, trên khuôn mặt nàng là nụ cười vui vẻ.

  Thái Thượng kinh ngạc: "Bình Tâm nương nương!"

  Bình Tâm nương nương hành lễ, nàng cười nói: "Bình Tâm xin bái kiến chư vị sư huynh sư tỷ.”

  Chư thánh lập tức trả lễ, tuy Bình Tâm nương nương không phải Thánh Nhân, nhưng cũng không thua kém Thánh Nhân.

  Nữ Oa đi qua, kéo cánh tay Bình Tâm nương nương, cả hai thân thiết cười nói: "Bình Tâm muội muội xưa nay không bước ra khỏi Địa Phủ, sao hôm nay lại tới Hỗn Độn thế? Chẳng lẽ muội muội cũng muốn nhúng tay vào chuyện hồng hoang sao?"

  Tam Thanh, Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề vô thức nhìn về phía Bình Tâm nương nương, trong lòng lặng lẽ dâng lên cảnh giác. Nếu Bình Tâm nương nương muốn nhúng tay vào chuyện hồng hoang thì cục diện chắc chắn sẽ thay đổi.

  Bình Tâm nương nương cười nói: "Tỷ tỷ nói đùa rồi, nhúng tay vào hồng hoang mệt mỏi biết bao! Ta cũng không có bản lĩnh như tỷ tỷ, tùy tiện dùng vài kế đã có thể quấy đục hồng hoang.”

  Ba vị Tam Thanh, Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề lại quay đầu sang phía Nữ Oa, Nữ Oa nương nương không ra tay thì thôi, vừa ra tay đã khiến trời long đất lở, nhất định phải phòng bị.

  Nữ Oa nương nương kéo cánh tay Bình Tâm nương nương, cười khẽ: "Nếu muội muội không muốn nhúng tay vào hồng hoang thì đến đây làm gì? Chẳng lẽ là nhớ tỷ tỷ sao!”

  Bình Tâm nương nương tỏ vẻ bất đắc dĩ: "Ta vốn không muốn nhúng tay vào chuyện hồng hoang, thế nhưng sư phụ tìm mọi cách để mời cho được ta, thật sự là không thể không đến mà. Ta rất hâm mộ tỷ tỷ đấy, có thể ở gần sư phụ như vậy, sư phụ gõ chuông là ngươi đến được ngay.”

  

  Nữ Oa nương nương cười tươi: "Nếu muội muội thích thì cũng có thể đến Hỗn Độn làm bạn với tỷ tỷ kia mà! Mấy năm nay tỷ tỷ nhớ muội muốn chết.”

  Bình Tâm nương nương bật cười: "Chứ không phải tỷ tỷ luôn muốn muội muội chết sao!"

  Nữ Oa nương nương che miệng cười khẽ: "Muội muội thật biết nói giỡn.”

  Bình Tâm nương nương cũng mỉm cười, tình cảnh có vẻ vô cùng hài hòa thân thiết.

  Mấy vị Thánh Nhân bên cạnh nhìn Nữ Oa Nương và Bình Tâm nương nương nói chuyện thân mật như vậy đều thầm cảm khái.

  Thông Thiên cười nhẹ lẩm bẩm: "Đại huynh, quan hệ của Nữ Oa và Bình Tâm tốt thật đấy!"

  Nguyên Thủy nói chen vào: "Đối với Thánh Nhân vạn kiếp bất diệt như chúng ta thì pháp bảo hay giáo phái đều là hư vô, chỉ có tình nghĩa là vô giá, tình nghĩa mới là quan trọng nhất.

  Thông Thiên, ngươi xem Nữ Oa và Bình Tâm hòa hợp chưa kìa, ngươi nên học theo đạo đối xử với người khác từ chỗ hai nàng ấy đi.”

  Thái Thượng thì thầm: "Đôi khi mắt thấy cũng chưa chắc đã là sự thật, ngươi phải học cách nhìn vào bản chất thông qua hiện tượng."

  Thông Thiên và Nguyên Thủy đồng loạt quay lại nhìn Thái Thượng, đại huynh lại cố tình ra vẻ bí ẩn rồi, ảo ảnh gì có thể gạt được đôi mắt Thánh Nhân?

  …

  Chương 728: Lật thuyền

  Nữ Oa nắm lấy cánh tay Bình Tâm, cười tủm tỉm nói: "Muội muội, chúng ta đi vào đi!"

  Bình Tâm nương nương vươn tay ra nắm chặt tay Nữ Oa: "Tỷ tỷ mời đi trước!"

  “Xin mời muội muội đi trước!”

  "Tỷ tỷ lớn tuổi hơn một chút, kính lão đắc thọ.”

  "Ha ha! Muội muội còn quá nhỏ, yêu trẻ cũng là một đức tính tốt.”

  “Mời tỷ tỷ đi trước!”

  “Muội muội đi trước đi!”

  Hai người cười khiêm nhường với nhau.

  Thái Thượng ho một tiếng: “Vậy cứ để ta vào đầu tiên! Chớ để sư phụ đợi lâu.” Nói xong liền đi vào Tử Tiêu Cung.

  Nguyên Thủy, Thông Thiên theo sát phía sau.

  Nữ Oa và Bình Tâm liếc nhau, khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, không trung như có sấm vang chớp giật. Nhưng chỉ chớp mắt sau đó, cả hai cùng nở nụ cười rồi bước vào Tử Tiêu Cung.

  Ầm ầm! Cánh cửa lớn của Tử Tiêu Cung mở rộng, chư thánh lần lượt bước vào trong.

  Trong Tử Tiêu Cung, Tam Thanh, Nữ Oa, Tiếp Dẫn, Chuẩn Đề, Bình Tâm ngồi xếp bằng trên bồ đoàn.

  Một lão giả đột nhiên xuất hiện trên ghế chủ vị.

  Chư thánh lập tức hành lễ, cung kính nói: "Bái kiến sư tôn/sư phụ!"

  Giọng nói hùng hồn của Hồng Quân Đạo Tổ vang lên: "Không cần đa lễ!"

  Thái Thượng hỏi: "Không biết sư tôn triệu chúng ta đến đây là vì sao?"

  Hồng Quân chậm rãi nói: "Sau Phong Thần Chiến đã có hơn ba mươi nguyên hội, vận mệnh giữa trời và đất móc nối với nhau, nhân quả diễn sinh, lượng kiếp mới đã đang thai nghén.”

  Chư thánh hoảng hốt, lượng kiếp mới sắp bắt đầu rồi.

  Tiếp Dẫn Thánh Nhân vội vàng hỏi: "Sư phụ, lượng kiếp này hình thành do đâu? Ai là người lịch kiếp?"

  Hồng Quân cúi đầu nhìn Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề, nói: "Ta từng nói, lúc Phật Giáo hưng thịnh nhất sẽ có lượng kiếp, Phật Giáo đã đến lúc hưng thịnh.

  Thời điểm Phật Giáo đại hưng cũng là lúc lượng kiếp hàng lâm, đây là Phật Ma kiếp.”

  "Cái gì?" Chuẩn Đề Thánh Nhân kinh ngạc hét lên: "Sư phụ, điều này thật không công bằng!"

  Hồng Quân bình tĩnh nói: "Lượng kiếp này sinh ra là nhân quả mà Phật Giáo ngươi đã gieo rắc, vậy thì Phật Giáo cũng phải là người nhận.”

  Khuôn mặt Chuẩn Đề Thánh Nhân hết xanh lại trắng, Phật Giáo gieo nhân quả, là ai? Chẳng lẽ là Bạch Cẩm sao?

  Thái Thượng hỏi: "Sư tôn, Ma kiếp có ứng ở Phật Giáo hay không?"

  "Chúng sinh tam giới đều ở trong kiếp.”

  Thái Thượng nhíu mày, chúng sinh tam giới. Nói cách khác, lần Ma kiếp này chẳng những giáng xuống Phật Giáo mà Thiên Đình và Địa Phủ cũng đều bị bao trùm trong kiếp nạn.

  Thông Thiên cười lớn: "Nhân quả của Tây Giáo!" Sau đó liền quay đầu cười mỉa với Tiếp Dẫn, Chuẩn Đề: "Sau khi biết chuyện lượng kiếp, không biết Phật Giáo còn lại được mấy đệ tử.”

  Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề không biết nên mừng hay nên lo, mừng là Phật Giáo đã đến lúc hưng thịnh, lo lắng chính là lượng kiếp tiếp theo lại ứng đến Phật Giáo, nên làm thế nào mới được đây?

  Chuẩn Đề cung kính hỏi: "Xin sư tôn chỉ dẫn cho đệ tử, ai là người ứng kiếp.”

  Hồng Quân Đạo Tổ nói: "Lượng kiếp này chia làm hai phần, đầu tiên là Phật Hưng kiếp, sau đó là Ma Khởi kiếp, gọi chung là Phật Ma lượng kiếp.

  Người ứng kiếp có tướng tá của một con vượn khổng lồ.”

  Chư vị Thánh Nhân lâm vào trầm tư, tướng vượn, chẳng lẽ là Hầu tộc?

  "Phật Giáo đang hưng thịnh, đây là thế cục tất yếu của thiên đại, không thể đi ngược.” Hồng Quân Đạo Tổ để lại một câu cuối cùng rồi biến mất.

  Chư vị Thánh Nhân hành lễ: “Cung tiễn Đạo Tổ!"

  Sau đó, chư vị Thánh Nhân từ trên bồ đoàn đứng dậy.

  Tam Thanh, Nữ Oa, Bình Tâm đều nhìn Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề.

  Nữ Oa nương nương cười nói: "Chúc mừng hai vị sư đệ, Phật Giáo đại hưng là chuyện đáng mừng.”

  Tiếp Dẫn nhăn nhó mặt mày: "Phật Ma lượng kiếp, Phật Giáo khó qua!"

  Nhưng Chuẩn Đề lại bật cười: "Phật Giáo đại hưng, phải đến Đông Thắng Thần Châu, Nam Chiêm Bộ Châu rao giảng Phật pháp, kính xin sư huynh sư tỷ mở rộng cửa cho.”

  Nguyên Thủy nghe vậy liền nhíu mày.

  Thái Thượng bình tĩnh nói: "Đã là thế cục không thể đảo ngược của thiên địa thì sư đệ tự mình rao giảng là được.”

  Chuẩn Đề làm lễ nói: "Đa tạ sư huynh!"

  Nữ Oa nhìn sang Bình Tâm, cười nói: "Muội muội, nếu ở Địa Phủ buồn chán quá thì có thể đến Oa Hoàng Thiên làm khách, chỗ của ta có rất nhiều món ngon vật lạ.”

  Bình Tâm mỉm cười nói: "Không cần, Bạch Cẩm thường xuyên đi tới Địa Phủ nên ta cũng không thấy nhàm chán.”

  Ấy! Thông Thiên nhìn qua, sao đột nhiên Bình Tâm lại nhắc tới Bạch Cẩm.

  Nữ Oa híp mắt lại, đột nhiên bật cười: "Bạch Cẩm cũng thường xuyên đi Oa Hoàng Thiên, đoạn thời gian trước còn đưa tới cho ta một con gà đen trân phẩm, có công hiệu làm đẹp dưỡng nhan.

  Chậc! Hắn tu hành không dễ dàng gì, còn có lòng hiếu kính Ô Kê mà bản thân nuôi dưỡng cho ta ăn, tên này đúng là không chịu làm việc đàng hoàng mà, ta đã răn dạy hắn một trận đấy.

  Đúng rồi, Bạch Cẩm có tặng Ô Kê cho muội muội không?"

  Nụ cười trên mặt Bình Tâm nương nương cứng lại, nàng híp mắt nói: "Bạch Cẩm không tặng Ô Kê cho ta, nhưng hắn có đưa tới một con Huyền Quy, trên mai khắc đầy đạo văn, là hung thú trong Hỗn Độn.

  Để bắt được con Huyền Quy này, Bạch Cẩm cũng phải vất vả nhiều, ta cũng đã răn dạy hắn một trận, tu sĩ vẫn nên chăm chỉ tu luyện ngộ đạo mới phải.”

  Nụ cười của Nữ Oa nương nương cũng dần biến mất.

  Không khí trong đại điện đột nhiên trở nên lạnh ngắt, nháy mắt từ nắng nóng gay gắt biến thành hàn băng lạnh thấu xương. Chuẩn Đề lập tức lôi Tiếp Dẫn lùi về phía sau hai bước.

  Chương 729: Sư phụ bị đánh lén

  Thông Thiên truyền âm hỏi: "Sư huynh, tình huống gì đây?"

  Thái Thượng cũng truyền âm lại, giọng nói tràn đầy bất đắc dĩ: "Tiểu tử Bạch Cẩm kia gây họa rồi.”

  Thông Thiên mờ mịt truyền âm lại: "Gây họa? Họa gì? Bạch Cẩm tặng lễ cho các nàng, các nàng không vui sao?

  Nhưng sao tên tiểu tử Bạch Cẩm kia lại không tặng lễ cho ta, xem sau này ta xử lý hắn thế nào.”

  Nguyên Thủy truyền âm cho cả hai, giọng điệu có vẻ khá vui sướng: "Ngươi đừng nhảy vào vụ này nữa, không phát hiện bầu không khí đang căng thẳng sao?"

  Bầu không khí làm sao thế? Ta cảm thấy ổn lắm mà!

  Thông Thiên giơ tay lên, trong tay xuất hiện một bộ bài bằng vàng lấp lánh, hắn xòe bộ bài thành hình quạt rồi bật cười cười ha hả: "Hai vị sư muội, muốn đánh bài không? Đánh cược nho nhỏ thôi, vui vẻ là chính."

  Nữ Oa nương nương nở nụ cười cứng ngắc: "Hôm nay thì không được rồi, ta còn có việc quan trọng cần trở về, ngày khác có dịp sẽ luận bàn với sư huynh sau.”

  Bình Tâm nương nương cũng gật đầu mỉm cười: "Sư huynh, ta cũng có việc quan trọng cần trở về xử lý.”

  Hai vị nương nương liếc nhìn nhau, sau đó lập tức rời khỏi Tử Tiêu Cung.

  Thái Thượng nói: "Nguyên Thủy, Thông Thiên, chúng ta cũng đi thôi!"

  Thông Thiên tiếc nuối thu hồi bộ bài, đi theo Thái Thượng Nguyên Thủy ra ngoài.

  Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề xoay người lại hành lễ với vị trí chủ vị rồi mới rời khỏi Tử Tiêu Cung. Lượng kiếp sắp tới, Phật Giáo lại là nhân quả của lượng kiếp khiến hai người rất lo lắng, bây giờ chỉ có thể biểu hiện ngoan ngoãn một chút. Hy vọng có thể được Đạo Tổ chiếu cố.

  Tử Tiêu Cung âm thầm biến mất khỏi Hỗn Độn.

  Trong Hỗn Độn, Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề đang đồng hành cùng nhau.

  Từ nãy đến giờ, Tiếp Dẫn vẫn luôn nhướn mày suy nghĩ cái gì đó.

  Chuẩn Đề khuyên nhủ: "Sư huynh, không cần ưu sầu quá mức như vậy, Đạo Tổ đã nói rồi, Ma kiếp là số kiếp của cả tam giới chứ đâu chỉ nhằm vào Phật Giáo, Huyền Môn cũng đừng hòng đứng ngoài cuộc. Đến lúc đó ta chỉ đạo một chút, không chừng có thể dẫn độ Ma kiếp sang Huyền Môn thì sao.”

  Tiếp Dẫn Thánh Nhân ủ rũ nói: "Ôi! Ta chỉ hy vọng được như vậy!"

  Chuẩn Đề nhíu mày: "Đạo Tổ đã nói rồi, Phật Ma kiếp chia làm hai phần, một là Phật hưng, một là Ma xuất, hiện tại đối với ta thì Phật Giáo hưng thịnh mới là chuyện quan trọng.

  Tiếp Dẫn Thánh Nhân khó hiểu: "Sư phụ nói cơ hội hưng thịnh của Phật Giáo đã đến, Tam Thanh cũng cho phép Đạo môn đi phương đông truyền đạo, hồng hoang đều đang ủng hộ, Phật Giáo tất nhiên có thể hưng thịnh, việc này không khó.”

  Chuẩn Đề khẽ lắc đầu, nói: "Phật Giáo truyền khắp tứ châu là đại hưng, Phật Giáo trở thành tín ngưỡng của vô lượng chúng sinh trong hồng hoang cũng là đại hưng, nhưng ý nghĩa của hai thứ này lại hoàn toàn khác nhau.”

  Tiếp Dẫn Thánh Nhân gật gật đầu, tiếp tục suy ngẫm về câu nói này.

  Thánh Nhân Chuẩn Đề suy tư một hồi rồi nói tiếp: "Truyền đạo cũng cần có cách thức, muốn hưng thịnh cũng cần có phương pháp, ta không chỉ muốn Phật Giáo đạo thống bắt rễ ở Đông Thắng Thần Châu và Nam Chiêm Bộ Châu, mà còn muốn Phật Giáo ở phương Đông vượt qua Huyền Môn, trở thành đại giáo số một hồng hoang.”

  Tiếp Dẫn đột nhiên ngẩng đầu nhìn Chuẩn Đề, sư đệ của ta lại có mưu đồ lớn như vậy? Có thể được sư đệ tương trợ là may mắn của Phật Giáo!

  Chuẩn Đề bật cười: "Sư huynh, ta dự định phân thân để tiến vào hồng hoang, tìm kiếm người lịch kiếp, đưa hắn vào trong Phật môn.”

  Tiếp Dẫn gật đầu, nói: "Cũng tốt, ta sẽ đi cùng ngươi!”

  Những sư huynh sư tỷ khác phỏng chừng cũng sẽ phân thân xuống hạ giới tìm kiếm người lịch kiếp, chúng ta cứ xem tạo hóa đi!"

  "Được!" Chuẩn Đề gật gật đầu, hai người liền bay về phía Cực Lạc tịnh thổ.

  ...

  Bạch Cẩm đang ở trong Thiên Đình hoàn toàn không biết gì về những chuyện vừa xảy ra, hắn thảnh thơi nằm trên ghế dài, bên cạnh đặt một ít trái cây nhỏ màu đỏ rực, chính là thứ mà Tiểu Khổng Dao mang đến tặng cho Bạch Cẩm. Quả này tên là Bất Tử Quả, chính là thứ quả trân quý được Chu Tước Giới thai nghén. Tiên thần dưới Chuẩn Thánh dù có bị thương nặng đến đâu, chỉ cần ăn một quả là có thể tắm lửa trọng sinh, khôi phục toàn thịnh.

  Mà loại bảo quả này đang bị Bạch Cẩm nhét từng quả từng quả vào miệng

  "Hừ." Bạch Cẩm đột nhiên rùng mình.

  Bên ngoài Kỳ Bài Thất, một nữ võ thần mặc khôi giáp bó sát đứng dựa vào cửa, khôi giáp bó sát vào người hoàn toàn phô diễn hết thân hình thon thả của nàng, có vẻ uy vũ bất phàm.

  Vị võ thần này đang ngẩng đầu nhìn bầu trời, ánh mắt trống rỗng, khi thì ai oán khi thì mỉm cười.

  Ầm! Đột nhiên có một tia chớp từ trên bầu trời bổ xuống, Bạch Cẩm chợt biến mất, chiếc ghế dựa mà hắn vừa nằm bị sét đánh vỡ vụn, chỉ còn lại một vết cháy đen sì.

  Võ thần dựa vào bên cửa bừng tỉnh, kinh hãi kêu lên: "Sư tỷ, không hay rồi! Sư phụ bị đánh lén.”

  Một đám người từ Kỳ Bài Thất vội vàng chạy ra, đó là Tinh Vệ, Long Cát, Thạch Cơ, Cô Lương.

  Long Cát vội vàng kêu lên: "Sao thế kia? Sư phụ bị ai đánh lén?"

  Tinh Vệ cũng nói: "A Tu, có chuyện gì xảy ra vậy?"

  A Tu chỉ vào chỗ cháy đen trên thảm cỏ, bối rối nói: "Vừa rồi sư phụ đang nằm ở chỗ này, đột nhiên có một tia sét giáng xuống, sư phụ liền không thấy đâu nữa.”

  Mọi người lập tức thở phào.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận