Chương 70: Cơ hội tốt?
Bạch Cẩm vươn tay, một phát quan óng ánh đẹp đẽ xuất hiện trong lòng bàn tay. Hắn tiện tay đặt phát quan lên đỉnh đầu Huyền Đô, đỉnh đầu Huyền Đô bỗng nặng trĩu.
Bạch Cẩm hỏi: "Bây giờ ngươi cảm thấy thế nào?"
Huyền Đô thành thật trả lời: "Rất nặng!"
"Muốn đội hoa quan ắt phải chịu sức nặng của nó." Bạch Cẩm vỗ vai Huyền Đô: "Thủ đồ của tam giáo là vinh dự và cũng là trách nhiệm của ngươi, sau này ngươi phải cố gắng tu hành, cũng phải làm tấm gương tốt giữ đoàn kết cho tất cả đệ tử tam giáo."
"Cảm ơn sư huynh chỉ dạy!"
"Đi thôi! Chúng ta về Dương Thủ Sơn."
Huyền Đô chìa tay nói: "Mời sư huynh!"
"Sao ngươi vẫn gọi ta là sư huynh? Ta đã nói rồi, hiện tại ngươi mới là sư huynh."
"Sư huynh có thể tặng ta phát quan này được không? Ta muốn cảnh tỉnh bản thân."
"Phát quan này do Nhị sư bá luyện chế, tên là Thải Hồng Minh Ngọc Quan, nếu ngươi thích thì giữ lại đi! Ta sẽ giải thích rõ với Nhị sư bá!"
"Cảm ơn sư huynh."
"Huyền Đô sư huynh, lần sau gặp được Đa Bảo và Quảng Thành Tử, ngươi nhất định phải bắt bọn hắn gọi một tiếng 'sư huynh', nhớ lưu lại ảnh cho ta nhé!"
"Ôi chao! Sư huynh à, như vậy không tốt lắm thì phải?"
Hai thân ảnh biến mất trong màn đêm.
Trong bóng đêm, Bát Cảnh Cung sừng sững trên đỉnh núi, một chiếc đèn bát giác treo ở nơi cao nhất trong cung điện, ngọn đèn ấm áp nhảy nhót soi rọi đạo cung vô cùng thanh u.
Bạch Cẩm và Huyền Đô đáp xuống trước Bát Cảnh Cung.
Hai người đồng thời chìa tay, đồng thanh nói: "Sư huynh, mời ngài đi trước."
Hai người sửng sốt, quay sang nhìn nhau, không kìm được bật cười ha hả.
Huyền Đô cười vừa nói: "Sư huynh, người tới là khách, mời ngài đi trước."
"Sư huynh, ngươi nói vậy quá đả kích người khác rồi, ta vẫn luôn coi Bát Cảnh Cung là nhà mình, không ngờ trong mắt ngươi ta vẫn là khách." Bạch Cẩm lắc đầu thở dài, làm bộ bị tổn thương sâu sắc.
Huyền Đô cuống quít chắp tay thi lễ: "Sư đệ lỡ lời, sư huynh đừng trách."
"Vậy thì ngươi vào đi!" Bạch Cẩm vươn tay đẩy đối phương, Huyền Đô đang khom lưng hành lễ không kịp phản ứng, lảo đảo chạy vào trong.
Sau khi đứng vững, hắn thẳng lưng nói với vẻ bất đắc dĩ: "Sư huynh, hành động này có phần đánh mất thân phận của ngài đó."
Bạch Cẩm vừa đi vào vừa cười ha ha: "Đến Bát Cảnh Cung là đến nhà, thân phận của ta là hậu sinh vãn bối của Đại sư bá."
"Sư huynh đã nói vậy thì ngài tự đi nhé! Ta không dẫn đường nữa." Huyền Đô chắp hai tay sau lưng, xoay người rời đi, dáng vẻ phiêu dật tự nhiên, có khí chất trác tuyệt.
"Cuối cùng sẽ có ngày Huyền Đô ta quay lưng về phía thương sinh, trấn áp tất cả kẻ địch trên thế gian!" Một giọng nói âm u vang lên, thanh điệu và ngữ điệu giống Huyền Đô tới chín phần nhưng lại tràn đầy cảm giác cô độc tịch liêu sau khi vô địch thiên hạ.
Huyền Đô vội vàng xoay người, chắp tay cười khổ: "Sư huynh, đừng hại ta!"
Bạch Cẩm cười sang sảng, đi về phía đại điện Bát Cảnh Cung. Hắn tới trước đại điện, chắp tay thi lễ: "Đệ tử cầu kiến Đại sư bá."
"Vào đi!"
Bạch Cẩm đi vào trong đại điện thì thấy Thái Thượng sư bá đang ngồi trước bàn thong dong thưởng trà.
Hắn đi đến chắp tay thi lễ nói: "Đại sư bá!"
Thái Thượng đặt tách trà xuống, ôn tồn bảo: "Đến đây ngồi."
"Vâng!" Bạch Cẩm đáp lời, sau đó đi tới bưng ấm trà trên bàn lên, cung kính rót đầy ly trà trước mặt Thái Thượng rồi mới ngồi xuống phía đối diện.
"Ngươi đó! Huyền Đô thận trọng thuần phác, ngươi ít trêu chọc hắn thôi." Thượng bất đắc dĩ nói.
Bạch Cẩm nhếch miệng cười: "Sư bá, thật ra đệ tử cũng rất thuần phác."
Thái Thượng mỉm cười lắc đầu.
Bạch Cẩm tỏ thái độ nghiêm túc: "Sư bá, thật ra lần này ta tới đây vì muốn xin thỉnh giáo."
"Vì chuyện gì?"
"Vì vô số chúng sinh cõi hồng hoang."
Thái Thượng nhìn Bạch Cẩm.
"Sư bá, người không phát hiện ngày đêm quá dài sao? Tất nhiên là đêm tối dài đằng đẵng thế này không ảnh hưởng nhiều đến chúng ta nhưng đối với sinh linh bình thường mà nói, mỗi đêm đều là tai kiếp gian nan, mỗi đêm có hàng ngàn hàng vạn sinh linh mất mạng."
Thái Thượng gật đầu hiểu ra: "Ta đã hiểu ý ngươi, sinh linh trở lại bình thường là đại thế của Thiên Đạo, có chung lợi ích với hồng hoang. Ngày đêm luân phiên cũng là pháp tắc của hồng hoang, không thể thay đổi."
"Sư bá, người cũng không làm được ư? Chỉ cần rút ngắn thời gian ngày đêm là được mà." Giọng Bạch Cẩm ẩn chứa niềm mong đợi.
Thái Thượng lắc đầu: "Thiên địa chi sơ vốn là thế, nếu thay đổi ngày đêm tức là dao động bản nguyên của hồng hoang, Thiên Đạo không cho phép." Hắn dừng giây lát rồi nói tiếp: "Nhưng không phải là không có cách."
Bạch Cẩm vội vàng đứng dậy, trịnh trọng chắp tay thi lễ nói: "Xin sư bá dạy ta."
Thái Thượng nhìn hắn, ôn tồn nói: "Ngày đêm mãi mãi không bao giờ thay đổi nhưng có thể dựng nhiều thiên mạc ngăn cách nhật quyệt quần tinh, sau đó lập ra một mặt trời chuyển động dưới thiên mạc là được."
Trong đầu Bạch Cẩm chợt nảy ra một ý, hắn bất giác nói ra: "Một ngày trên trời một năm dưới đất."
Thái Thượng hài lòng: "Ngộ tính khá đấy."
Bạch Cẩm cảm kích: "Tạ ơn sư bá đã gợi ý! Đại sư bá, thiên mạc này phải dựng như thế nào?"
Thái Thượng chỉ lên trên, mỉm cười bảo: "Đi đi!"
"Người nói tới Thiên Đình ạ?"
"Thiên Đình quản lý toàn bộ thiên địa, thiên mạc cũng nên để Thiên Đình dựng. Có điều chuyện thiên mạc không đơn giản, e là Hạo Thiên khó lòng đồng ý."
Chương 236: Lời ‘dặn dò’ của Đại sư bá
Bạch Cẩm thắc mắc: "Tại sao?"
Thái Thượng ung dung giải thích: "Bất kể Yêu, Tiên, Thần hay Ma trên hồng hoang đều có thể hấp thu nhật nguyệt tinh thần chi lực để tu luyện, dựng thiên mạc tức là ngăn cách nhật nguyệt tinh thần chi quang, sao bọn hắn có thể đồng ý đây? Bạch Cẩm, nếu ngươi muốn thúc đẩy việc này thì phải chuẩn bị trả giá để đả động Hạo Thiên, ngươi cũng phải chuẩn bị sẵn tinh thần."
Bạch Cẩm trầm ngâm một hồi rồi nói: "Đệ tử hiểu rồi."
Thái Thượng dịu dàng bảo: "Nếu thật sự không được thì cũng đừng cưỡng cầu, vẫn còn cách khác."
"Vâng, đệ tử hiểu rồi! Sư bá, đệ tử vẫn còn một chuyện muốn thỉnh giáo."
Thái Thượng bưng chén rượu lên, khoan thai cất lời: "Chuyện gì?"
Bạch Cẩm do dự chốc lát mới lên tiếng: "Sư bá, người có hiểu nữ nhân không?"
"Khụ khụ!" Thái Thượng sặc rượu, húng hắng ho vài tiếng liên tiếp. Hắn buồn cười, lên tiếng hỏi: "Sao nào, ngươi muốn tìm đạo lữ hả? Thạch Cơ hay là Cô Lương? Hay là Vân Tiêu?"
Bạch Cẩm kinh ngạc: "Sư bá, sao người lại biết Vân Tiêu?"
"Người bên cạnh ngươi nên ta chú ý thêm, quả thật có một vài nhân tài có thể bồi dưỡng, có thể coi trọng Khổng Tuyên và Kim Bằng nhiều hơn."
Bạch Cẩm cảm động nói: "Thì ra sư bá vẫn luôn quan tâm tới đệ tử, đệ tử cảm động vô cùng."
Thái Thượng cười ha hả: "Nói đi! Ngươi ưng ý ai? Sư bá sẽ nghĩ cách giúp ngươi."
"Ôi, không phải vậy."
"Không phải các nàng hả?" Thái Thượng khẽ nhíu mày: "Chẳng lẽ là Bích Tiêu và Quỳnh Tiêu? Các nàng cơ trí quá, không tính là lương phối nhưng nếu ngươi khăng khăng..."
Bạch Cẩm bất đắc dĩ ngắt lời: "Đại sư bá, ta muốn nói tới Nữ Oa nương nương và Bình Tâm nương nương."
"Phụt!" Thái Thượng phun trà trong miệng ra, nhìn Bạch Cẩm bằng ánh mắt khó tin, môi run nhè nhẹ.
Bạch Cẩm cuống quít giải thích: "Đại sư bá, người đừng hiểu lầm, ta đâu có nói là muốn tìm các nàng làm đạo lữ. À không, ta hoàn toàn không có ý định tìm đạo lữ."
Thái Thượng thở phào, tự lẩm bẩm: "Không phải tìm đạo lữ thì tốt, còn may!" Hắn hậm hực bảo: "Nói năng không rõ ràng gì cả, suýt thì hù dọa ta."
Bạch Cẩm cạn lời không đỡ nổi, ta nói năng không rõ ràng ư? Rõ ràng là người suy đoán linh tinh.
Thái Thượng hỏi: "Các nàng làm sao?"
Bạch Cẩm kể đúng sự thật: "Đệ tử và Nữ Oa nương nương, Bình Tâm nương nương có chút giao tình trong sáng nhưng gần đây đột nhiên ta phát hiện hình như giữa hai người các nàng có chút hiểu lầm. Rõ ràng cả hai đều là nữ thần tuyệt vời nhất hồng hoang, tại sao lại ghét nhau chứ? Đệ tử bị kẹt ở giữa rất khó xử! Vì vậy ta muốn nhờ sư bá giúp ta nghĩ cách xoa dịu quan hệ giữa hai nàng."
"Trước đó ngươi hỏi ta câu gì ấy nhỉ?"
"Tại sao các nàng lại ghét nhau?"
"Câu trên cơ."
"Sư bá, người có hiểu nữ nhân không?"
Thái Thượng bực bội tiếp lời: "Không hiểu!"
"Ôi chao sư bá, người trả lời qua loa quá đấy! Người là Thánh Nhân kia mà!"
"Thánh Nhân cũng không hiểu!"
Bạch Cẩm lập tức cúi đầu ủ rũ, lẩm bẩm nói: "Vậy phải làm sao đây? Vì sao không thể chung sống hòa thuận? Ta phải chiếu cố cả hai bên, mệt lắm đó!"
Thái Thượng hòa nhã nhìn Bạch Cẩm: "Bạch Cẩm, Đại sư bá đối xử với ngươi thế nào?"
"Đương nhiên là Đại sư bá đối xử với ta cực tốt."
Thái Thượng dịu dàng cất lời: "Bây giờ Đại sư bá dặn dò ngươi một chuyện, ngươi phải ghi nhớ trong lòng."
Bạch Cẩm gật đầu, thái độ trở nên nghiêm túc. Đại sư bá trịnh trọng dặn dò như vậy nhất định là chuyện lớn, lẽ nào lại giao nhiệm vụ?
"Nếu có một ngày ngươi bị Nữ Oa và Bình Tâm truy sát, ngươi tuyệt đối đừng tới Bát Cảnh Cung của Đại sư bá. Đại sư bá già rồi, đi đứng không linh hoạt, không chạy nổi nữa. Ngươi có thể đến Ngọc Hư Cung và Bích Du Cung trước tiên. Ngươi phải tin rằng Nhị sư bá và sư phụ của ngươi rất yêu thương ngươi, bọn hắn nhất định sẽ bảo vệ ngươi."
Bạch Cẩm ngơ ngác nhìn Thái Thượng, ngu người luôn, trong đầu hắn chỉ văng vẳng một câu nói: mẹ kiếp, vô tình thế?
Trong lúc Bạch Cẩm vẫn đang sững sờ, Thái Thượng vung tay, Bạch Cẩm hoảng hốt hét lên một tiếng, sau đó thân ảnh lập tức biến mất trong Bát Cảnh Cung.
Trong đại điện yên tĩnh, Thái Thượng bất đắc dĩ nói: "Chọc vào ai không chọc lại đi chọc vào các nàng, đây chẳng phải là tự rước lấy phiền toái cho mình sao?" Hắn gọi: "Huyền Đô!"
Huyền Đô đi từ bên ngoài vào, cung kính chắp tay thi lễ: "Sư phụ!"
"Đến Luyện Đan Điện lấy hai lọ Cửu Chuyển Kim Đan đưa đến Oa Hoàng Thiên và Địa Phủ mỗi nơi một lọ."
"Đệ tử phải nói gì ạ?"
"Cứ nói đây là lễ vật để cảm ơn các nàng đã chăm sóc Bạch Cẩm, các nàng ắt hiểu."
"Đệ tử tuân lệnh." Huyền Đô đi lùi ra ngoài Bát Cảnh Cung rồi mới xoay người rời đi. Thật sự là hắn bị câu nói kia của Bạch Cẩm dọa sợ chết khiếp, trong khoảng thời gian ngắn không dám quay lưng về phía người khác.
Ở một nơi ngoài Thủ Dương Sơn vạn dặm, thân ảnh Bạch Cẩm bỗng dưng xuất hiện, hắn u oán nhìn Thủ Dương Sơn. Đại sư bá đừng đùa như thế, người làm vậy khiến ta rất hoảng sợ đó!
Chốc lát sau, sau lưng hắn mọc ra một đôi cánh chim, hai cánh rung động rồi lập tức phóng lên cao. Bạch Cẩm vào trong mây bế quan mấy ngày để suy nghĩ xem phải làm sao mới có thể thuyết phục Hạo Thiên sư thúc dựng thiên mạc. Sau mấy ngày suy nghĩ, hắn phát hiện lợi thế duy nhất mà mình có thể đưa ra là đám đệ tử của sư phụ nhưng nếu đưa đệ tử của sư phụ cho người ta thì sư phụ không giận đến nỗi không nói chuyện với mình mới lạ! Cuối cùng hắn chỉ đành thể hiện bản lĩnh xuất chúng của mình, trước tiên cứ lừa gạt thử xem sao.
Chương 237: Bạch Cẩm đến Thiên Đình
Trước Nam Thiên Môn tường vân lúc ẩn lúc hiện, có một chiếc bàn đặt trước thiên môn, một lão đầu ngồi ngủ gà ngủ gật sau bàn.
Một tia sáng mạnh lóe lên trước thiên môn, Lý Trường Canh chợt giật mình tỉnh giấc, vội vàng đứng dậy.
Ánh sáng tắt, thân ảnh Bạch Cẩm hiện ra, trên mặt treo nụ cười hiền lành thân thiết. Hắn nói: "Lão trượng, xin hỏi đây là vị trí Thiên Đình phải không?"
Nhất thời Lý Trường Canh không nhìn ra lai lịch của Bạch Cẩm, hắn vuốt râu nói: "Đây đúng là Thiên Đình, tiểu hữu từ đâu đến? Đến ứng tuyển sao? Thiên Đình ta mới được thành lập, mặc dù hiện tại đang ở giai đoạn sáng lập không có nhiều nhân thủ nhưng có vai trò hết sức quan trọng đối với tam giới, sau này ắt tiền đồ rộng mở. Tiểu hữu đến đây ứng tuyển là sự lựa chọn sáng suốt nhất. Dưới sự chiếu cố của bệ hạ, mai sau ngươi chắc chắn có thể trở thành đại thần nổi tiếng khắp tam giới."
Bạch Cẩm tươi cười giới thiệu: "Bần đạo là đệ tử Tiệt Giáo tên Bạch Cẩm muốn cầu kiến sư thúc, xin hãy thông báo."
Sắc mặt Lý Trường Canh chợt thay đổi, hắn thốt lên đầy kinh ngạc: "Đệ tử của Thánh Nhân!" Hắn vội vàng chìa tay nói: "Nếu có chỗ nào thất lễ thì mong thượng tiên thứ tội, mời thượng tiên đi theo ta."
Bạch Cẩm theo Lý Trường Canh đi qua thiên môn rồi đi vào trong. Đây là lần đầu tiên hắn lên Thiên Đình, trước đây lúc Yêu tộc chấp chưởng Yêu Đình, hắn chưa từng đến đây lần nào nên bây giờ hắn không kìm được ngắm nhìn xung quanh. Đình đài lầu các, cung vàng điện ngọc, linh trì lăn tăn, tiên tử thần hoa.
Lý Trường Canh cười sang sảng nói: "Những thứ này đều do bệ hạ đích thân sửa sang. Sau khi Yêu tộc sụp đổ, ngay cả nước hồ cũng bị vét sạch, chẳng có tí đạo nghĩa nào." Hắn không nhịn được lại ca ngợi: "Nhưng bệ hạ của chúng ta nhân đức độ lượng, bình dị gần gũi, khác Yêu Đế lúc trước một trời một vực."
"Ngươi từng gặp Yêu Đế rồi à?"
"Chưa từng, có điều ta nghe nói Yêu Đế bá đạo ác nghiệt."
Hai người đi trên trời như đang nhàn nhã dạo bước, thỉnh thoảng còn gặp mấy thị nữ, tất cả đều cung kính phúc thân thi lễ.
Một lát sau hai người trông thấy một nam tử mặc áo bào tím đang tươi cười đứng trước một tòa cung điện đằng xa.
Lý Trường Canh nhỏ giọng giới thiệu: "Vị này chính là Thiên Đế bệ hạ."
Bạch Cẩm gật đầu, sau đó bước nhanh về phía trước, vừa chắp tay thi lễ vừa cung kính chào hỏi: "Đệ tử Bạch Cẩm bái kiến sư thúc."
Hạo Thiên nhanh chân bước tới đỡ cánh tay Bạch Cẩm lên, giọng điệu thân thiết: "Ta đã nghe nói Thông Thiên sư huynh có một đệ tử là anh tài tuyệt thế vô song từ lâu, không ngờ ngươi đã đạt thành Đại La cảnh, xứng đáng được tôn sùng trong thế hệ trẻ! Lợi hại, thật sự rất lợi hại!"
Bạch Cẩm đứng dậy, khiêm tốn đáp lời: "Chút thành tựu nhỏ nhoi của ta không xứng với lời khen ngợi của sư thúc."
Ngọc Đế nhìn Lý Trường Canh, hòa nhã nói: "Trường Canh, ngươi đến chỗ Dao Trì thông báo hôm nay ta muốn giữ Bạch Cẩm sư điệt ở lại dùng bữa."
Lý Trường Canh khom lưng thi lễ, cung kính đáp: "Vâng."
Bạch Cẩm vội vàng lên tiếng: "Bệ hạ, không cần phải phiền toái như vậy."
"Không phiền toái, gia yến mà thôi." Ngọc Đế kéo cánh tay Bạch Cẩm, tươi cười bảo: "Đi nào, vào đây với ta!"
Bạch Cẩm đi theo Ngọc đế vào trong cung điện, băng qua hành lang dài dằng dặc, sau đó đi vào hậu điện.
Hạo Thiên đi tới ghế chủ vị rồi ngồi xuống, Bạch Cẩm ngồi bên trái phía dưới.
Hạo Thiên vung tay, trước mặt Bạch Cẩm xuất hiện rượu và đồ ăn vặt. Hắn mỉm cười lên tiếng: "Đây là đặc sản của Thiên Đình gồm bánh Trung Thu bàn đào và rượu hoa quế, mời ngươi thưởng thức."
Bạch Cẩm cầm bánh Trung Thu lên nếm một miếng nhỏ, tức thì hương vị đậm đà tan chảy trong khoang miệng, ngoài ra còn có lẫn tiên linh chi khí cuồn cuộn. Hắn không kìm được khen ngợi: "Ngon lắm!"
Hạo Thiên bật cười hả hả: "Sư điệt thích là tốt rồi, lát nữa ngươi có thể mang về một ít."
"Tạ ơn sư thúc!"
Bạch Cẩm cắn hai ba miếng ăn hết bánh Trung Thu trong tay, sau đó đứng dậy chắp tay bái: "Nghe nói sư thúc vinh đăng Thiên Đế Chi Ngoại, lẽ ra ta phải đến bái kiến từ sớm nhưng vì bận rộn chuyện của Địa Phủ nên mới chậm trễ. Ta tặng một phần lễ mọn, mong sư phụ đừng trách." Trước mặt hắn xuất hiện mấy món linh bảo.
Hạo Thiên vừa cười vừa nói: "Sư điệt khách khí rồi, chuyện Địa Phủ liên quan đến bản thân hồng hoang, cũng hết sức quan trọng."
Hạo Thiên vươn tay thu linh bảo, tuy mấy món Hậu Thiên Linh Bảo này không trân quý lắm song phần tâm ý này rất đáng quý. Vả lại mấy món linh bảo không phải thứ trân quý đối với mình nhưng có lẽ đối với sư điệt thì đó là tất cả những gì hắn cất giữ! Trong lòng hắn trào dâng cảm giác ấm áp, Bạch Cẩm sư điệt khách khí thật đấy!
Hạo Thiên lắc đầu, giọng điệu bất đắc dĩ: "Không giấu gì sư điệt, ngươi là ngươi đầu tiên đến chúc mừng, những người khác hoàn toàn không coi Thiên Đế ta đây ra gì."
Bạch Cẩm đứng thẳng người, kinh ngạc nói: "Sao lại thế?"
Hạo Thiên chỉ cười gượng chứ không nói gì. Trong mắt các đại năng ở hồng hoang, hắn vẫn là đạo đồng của Tử Tiêu Cung! Hắn tỏ ra thoải mái: "Không nhắc đến chuyện này nữa, sư điệt đến đây ta rất vui, hôm nay chúng ta không say không về."
"Sư thúc, thật ra ta không giỏi uống rượu."
Hạo Thiên cười sang sảng: "Nam nhi tốt sao lại không biết uống rượu?"
Bạch Cẩm lên tiếng: "Sư thúc, thật ra lần này ta đến đây theo lệnh sư tôn và hai vị sư bá."
Chương 238: Sư thúc, thật ra là do Thiên Đình chưa có tiếng tăm
"Hử?" Hạo Thiên thầm cảm thấy kinh ngạc, không ngờ ba vị sư huynh lại bảo Bạch Cẩm đến đây. Hắn lập tức mỉm cười hỏi: "Các sư huynh bảo ngươi đến đây vì chuyện gì?"
"Sư phụ và sư bá nói ngài là sư đệ của bọn hắn, bảo ta xem sư thúc ngài có cần giúp đỡ gì không."
Hai mắt Hạo Thiên chợt sáng ngời, hắn vội vàng nói: "Sư điệt, ngươi cũng thấy rồi đó, Thiên Đình ta mới được thành lập, vô cùng thiếu nhân thủ. Nghe nói Tiệt Giáo vạn tiên lai triều, khí phái phi phàm."
"Sư thúc, trước đó ngài thông báo hồng hoang tổ chức đại hội tuyển dụng, chúng ta đều biết tin. Lúc đó sư phụ lập tức ra lệnh cho ta khuyến khích đệ tử Tiệt Giáo đi Thiên Đình ứng tuyển."
Hạo Thiên gật đầu lia lịa: "Đúng là có đệ tử Tiệt Giáo đến ứng tuyển, bọn hắn cũng nhắc đến chuyện này, sư huynh thật nghĩa khí!" Hắn tỏ ý tiếc nuối: "Nhưng tiếc là cuối cùng bọn hắn không ở lại."
Bạch Cẩm hỏi với vẻ nghi hoặc: "Tại sao?"
Hạo Thiên trả lời một cách uyển chuyển: "Thiên Đình ta thiếu thần tiên nhưng cũng không thể vàng thau lẫn lộn, thực lực Tiên Thiên mà lại đảm nhiệm chức vụ Tinh Quân thì tuyệt đối không được."
Bạch Cẩm lập tức sáng tỏ, nhất định là những đệ tử kia có thân phận đệ tử của Thánh Nhân nên đòi hỏi quá mức nhưng quyền hành trong thiên địa nào có đơn giản như vậy, ai cũng nằm mơ giữa ban ngày. Hắn lập tức nghiêm túc nói: "Có những đệ tử tâm tính và tu vi không đạt yêu cầu khiến sư thúc chê cười rồi."
"Hi vọng sư huynh không cho rằng ta cố ý không nể mặt hắn!" Hạo Thiên lắc đầu cảm thán.
"Sư thúc yên tâm, lúc về ta sẽ báo cáo tình hình cho sư phụ, nghiêm khắc trừng phạt những đệ tử kia."
"Thật ra cũng không có gì, chỉ mong sư huynh không hiểu lầm ta là tốt rồi. Nghe nói Tiệt Giáo có rất nhiều đệ tử ưu tú." Hạo Thiên nhìn Bạch Cẩm đầy mong đợi.
Muốn cuỗm đệ tử bảo bối của sư phụ ta, ngươi mơ tưởng à! Hiện giờ Vạn Tiên Đại Trận là căn cơ của Tiệt Giáo, sao sư phụ có thể đưa đệ tử cho ngươi được?
Bạch Cẩm nghiêm mặt nói: "Sư thúc, đây là cách trị ngọn không trị gốc, hơn nữa một lượng lớn đệ tử Tiệt Giáo nhậm chức ở Thiên Đình cũng vô ích đối với ngài. Ngài có biết tại sao sư phụ và sư bá của ta lại không chịu ra tay giúp ngài không?"
Chẳng lẽ không phải là do bọn hắn coi thường ta sao? Hạo Thiên lắc đầu: "Ta không biết!"
Bạch Cẩm nghiêm túc giải thích: "Sư thúc, nếu sư phụ và sư bá của ta ra tay giúp ngài lập nên căn cơ của Thiên Đình thì Thiên Đình ấy còn là Thiên Đình của ngài ư? Đệ tử tam giáo có thể tùy ý nhúng tay vào chuyện của Thiên Đình, e là đến lúc đó Thiên Đình sẽ biến thành hậu hoa viên của tam giáo. Đây là điều ngài mong muốn sao?"
Hạo Thiên bất giác lắc đầu, nghĩ kỹ lại thì nếu ba vị sư huynh thật sự can thiệp vào việc lập căn cơ của Thiên Đình thì chưa chắc không có khả năng phát sinh loại chuyện này. Hắn kinh ngạc thốt lên: "Nói vậy thì ta đã trách lầm ba vị sư huynh, không ngờ bọn hắn làm vậy là vì muốn tốt cho ta."
Bạch Cẩm gật đầu tán thành: "Đúng vậy! Sư phụ ta thường nói huyền môn trong thiên hạ là một nhà, người một nhà nên giúp đỡ lẫn nhau. Thật ra sư phụ và sư bá không giúp ngài là sự hỗ trợ lớn nhất đối với ngài."
Hạo Thiên vươn tay day trán, thấy hơi nhức đầu. Sao câu này nghe gượng gạo thế nhỉ? Nhưng hình như cũng chẳng có gì sai. Hắn cất giọng cảm khái: "Thì ra là thế, ta phải cảm ơn sư huynh hơn nữa mới được."
Bạch Cẩm nói như đúng rồi: "Cả sư phụ và sư bá của ta đều nói quan tâm sư đệ sư muội là trách nhiệm cần có của người làm sư huynh, không cần cảm ơn."
Hắn bùi ngùi nói: "Vốn dĩ ta không nên nói với ngài những lời này. Sư phụ và sư bá của ta đều biết có lẽ sư thúc ngài sẽ hiểu lầm bọn hắn nhưng bọn hắn cũng không để bụng. Sư phụ ta nói rằng, tự mình cố gắng đứng dậy mới là cường giả chân chính, bọn hắn không muốn khiến ngài sinh tính ỷ lại."
Hạo Thiên ngẩng đầu nhìn lên trời, xúc động lên tiếng: "Thì ra là thế! Ba vị sư huynh dụng tâm lương khổ, ta hiểu rồi."
Hắn lắc đầu cười khổ: "Nhưng ta đã để các sư huynh thất vọng rồi. Không có sự trợ giúp của bọn hắn, sau khi ta nhậm chức Thiên Đế chẳng có chút tiến triển nào đáng kể."
"Sư thúc, chẳng phải ngài đã bắt đầu chiêu mộ hiền tài sao?"
Hạo Thiên ủ ê đáp: "Đã chiêu mộ mấy ngày mà cảnh giới cao nhất chỉ có hai Huyền Tiên, những người khác đa phần là Thiên Tiên và Chân Tiên, thậm chí còn có tu sĩ chưa thành tiên, chỉ có thể làm chân sai vặt."
"Chẳng hay hai vị Huyền Tiên kia là?"
"Lý Trường Canh và Huyền Nữ. Huyền Nữ được Dao Trì giữ bên cạnh bồi dưỡng." Hạo Thiên lo lắng thở dài: "Không biết phải mất bao lâu Thiên Đình mới có thể đi vào quỹ đạo, khó quá!"
"Sư thúc, thật ra ý tưởng chiêu mộ này của ngài rất đúng đắn, Địa Phủ cũng nhờ vậy mới đi vào quỹ đạo."
Hạo Thiên nhìn Bạch Cẩm với dáng vẻ chờ mong: "Sư điệt, việc chiêu mộ của Địa Phủ là do ngươi chủ trì đúng không? Ta nghe nói trong ngày chiêu mộ thần tiên như mây, thần ma như rừng, ngươi làm cách nào vậy? Vì sao Thiên Đình chúng ta chiêu mộ lại chẳng có ai?"
"Sư thúc, thật ra là do Thiên Đình chưa có tiếng tăm." Bạch Cẩm tỏ vẻ nghiêm túc.
"Tiếng tăm?"
Chương 239: Cơ hội tốt?
Bạch Cẩm gật đầu: "Trước đây Hậu Thổ Tổ Vu thân hóa Địa Phủ trời rung đất chuyển, chấn động hồng hoang, ai ai cũng biết chủ Địa Phủ là Bình Tâm nương nương đại từ đại bi có thể so với Thánh Nhân. Nhưng sư thúc ngài chấp chưởng Thiên Đình lại im hơi lặng tiếng, chỉ có rất ít người đại thần thông mới biết thân phận của bệ hạ ngài. Cách nhìn của chúng tiên thần chốn hồng hoang vẫn còn dừng lại ở thời đại Yêu Đình cho nên bọn hắn mới giữ cảnh giác mãnh liệt đối với Thiên Đình, không dám đến ứng tuyển."
Hạo Thiên gật đầu lia lịa: "Có lý, sư điệt ngươi nói đúng lắm."
Bạch Cẩm búng tay nói: "Vì vậy việc sư thúc ngài phải làm lúc này là khiến bản thân trở nên nổi tiếng để chúng tiên thần khắp hồng hoang biết đến vị Thiên Đế mới là ngài."
Hạo Thiên nói như có điều suy nghĩ: "Hay là ta thông báo danh hiệu của ta khắp hồng hoang?"
"Danh hiệu hoàn toàn vô dụng, điều sư thúc ngài cần là nhân thiết, phải đặt ra nhân thiết của bản thân."
Hạo Thiên sửng sốt: "Nhân thiết? Là thứ gì?"
Sao tiểu sư điệt này nói chuyện khó hiểu vậy?
"Nhân thiết, nghe tên biết nghĩa, chính là thiết lập nhân vật. Nói một cách đơn giản thì ngài muốn làm một Thiên Đế như thế nào, kiểu dịu dàng, kiểu bá đạo, kiểu lãnh khốc hay là kiểu tàn bạo."
‘Sớm nói như vậy không phải là được rồi sao!’ Hạo Thiên thầm lẩm bẩm trong lòng, trầm ngâm chốc lát rồi lắc đầu: "Thật ra ta vẫn chưa nghĩ kỹ."
"Sư thúc, ngươi cho rằng Thiên Đế là kiểu người như thế nào?" Bạch Cẩm dẫn dắt.
Hạo Thiên vừa xoa cằm vừa nói: "Hẳn là đứng trên Cửu Thiên cao vời vợi, vô số tiên thần chúng sinh triều bái, nói một câu có thể thay đổi thiên địa, liếc một cái có thể đảo lộn âm dương." Hắn nói đến đây cũng tự bật cười, giọng điệu đùa giỡn: "Nhưng điều đó là không thể. Đối với ta mà nói, Thiên Đế chỉ là một công việc chấp chưởng trật tự thiên địa mà thôi."
Bạch Cẩm sùng bái: "Tâm tính của sư thúc khiến đệ tử cảm phục, không vì ngoại vật mà vui, không vì bản thân mà buồn, đại đạo chí công, một lòng vì hồng hoang. Sư thúc, ngài chính là Khải Minh Đăng của hồng hoang, là minh quân mà chúng sinh hồng hoang ao ước."
Hạo Thiên hơi sửng sốt: "Ta ưu tú đến vậy ư?"
"Sư thúc, ngài là người trong cuộc không rõ tình hình, tự bản thân không nhìn ra điểm xuất sắc của mình. Trong mắt đệ tử, toàn thân ngài lấp lánh ánh sáng cao quý, quả nhiên đạo tổ lựa chọn rất sáng suốt."
Hạo Thiên cười ha ha, khiêm tốn đáp: "Ha ha, sư điệt à, nói quá rồi, ngươi nói quá rồi, ta nào có xuất sắc như vậy?"
"Sư thúc, ngài cảm thấy Đế Tuấn Thái Nhất thế nào?"
"Đệ nhất hào hùng! Khiến người ta khâm phục."
"Khi bọn hắn chấp chưởng Yêu Đình đã ra uy trấn áp hồng hoang thiên địa, theo ta thì sống chống ta thì chết, gây ra vô số cuộc chiến tranh giết chóc cho hồng hoang nhưng lại không mang lại bất kỳ cống hiến nào cho hồng hoang thiên địa. Tất nhiên sư thúc ca ngợi bọn hắn là đệ nhất hào hùng cũng không sai nhưng lại không phải là Đế Hoàng đạt tiêu chuẩn. Chỉ có một lòng suy nghĩ cho hồng hoang, phục vụ chúng sinh, vì lý tưởng mang lại trật tự cho thiên địa như sư thúc mới là hoàng giả nhân đức thực sự phù hợp với hồng hoang và Thiên Đình."
Hạo Thiên đứng thẳng người, cười phá lên: "Ngươi nói vậy làm ta cũng cảm thấy mình rất giỏi, là lựa chọn có một không hai cho vị trí Thiên Đế, có thể trở thành hoàng giả nhân đức là mục tiêu nỗ lực của ta trong tương lai."
Bạch Cẩm mừng rỡ nói: "Chúc mừng sư thúc đã tìm được phương hướng, bây giờ việc sư phục phải làm là truyền bá tư tưởng của ngài để cho chúng sinh hồng hoang thấy một Thiên Đế của hồng hoang hoàn toàn khác biệt, đương nhiên sẽ có thần tiên đến ứng tuyển."
Hạo Thiên gật đầu lia lịa, mơ hồ có chút chờ mong: "Có lý, giờ phải làm thế nào để chúng sinh hồng hoang biết ý tưởng của ta? Tiếp tục tiến hành thông báo khắp hồng hoang sao?"
"Sư thúc, thứ lỗi cho ta nói thẳng, ngài làm vậy không có tác dụng lớn đâu. Muốn chúng sinh hồng hoang tín phục thì không phải ngài nói thế nào mà là ngài làm thế nào."
Hạo Thiên bất đắc dĩ nói: "Hiện giờ Thiên Đình thiếu nhân thủ trầm trọng, cho dù ta muốn làm cũng không có nhân thủ! Thiên Đình vận hành không phải là chuyện một hai vị thần tiên có thể hoàn thành."
"Sư thúc, thật ra ta ở Đông Hải nhưng vẫn quan tâm tới Thiên Đình, chú ý tới hành động của sư thúc. Ta cũng biết chỗ khó xử của sư thúc, lần này ta đến đây vì phát hiện một cơ hội tốt có thể giúp đỡ sư thúc."
"Cơ hội tốt?"
"Đúng vậy! Một cơ hội không cần quá nhiều nhân thủ mà vẫn có thể làm nên thành tựu, có thể giúp sư thúc ngài và Thiên Đình nổi tiếng khắp hồng hoang."
Hai mắt Hạo Thiên chợt sáng ngời, hắn hỏi ngay lập tức: "Cơ hội gì? Sư điệt, ngươi nói nhanh lên!"
"Sư thúc, ngài đã từng chú ý tới hồng hoang đại địa không?" Bạch Cẩm hỏi.
"Hàng ngày ta tu luyện trong cung điện đã mệt chết đi được, làm gì còn thời gian quan tâm tới hồng hoang đại địa nữa." Hạo Thiên thầm lẩm bẩm trong lòng, sau đó nghiêm mặt nói: "Chưa từng, Thiên Đình không có thần linh, ta phải đích thân ra tay vận hành nên không có thời gian quan tâm đến hồng hoang đại địa."
Bạch Cẩm cảm khái: "Sư thúc tận chức tận trách thật là khổ cực, đạo tổ lão nhân gia thấy được chắc chắn sẽ rất vui mừng."
"Khụ khụ! Thật ra cũng không có gì, thuộc trách nhiệm của ta mà thôi. Sư điệt nói vậy nghĩa là trên hồng hoang đại địa xảy ra biến cố gì sao?"




