Chương 71: Lục Áp bái sư
Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Bẩm sư thúc, Bàn Cổ khai thiên, hồng hoang xuất thế, khi đó sinh linh ra đời đều là Tiên Thiên Ma Thần, sinh ra Đại La Kim Tiên. Sau này sinh linh ra đời cũng phi phàm, sinh ra thần thánh. Theo thời gian qua đi, sinh linh ra đời trên hồng hoang ngày càng yếu dần, Huyền Tiên, Chân Tiên, Thiên Tiên, thậm chí có một số kẻ dưới cấp tiên, chỉ có một tia linh khí trên người. Sau cuộc chiến Vu Yêu, trụ trời sập, đa số sinh linh ra đời đã mất linh tính, hạ xuống phàm tục."
Hạo Thiên giải thích: "Đây là lẽ tất yếu trong diễn hóa của thiên địa, vạn linh hồng hoang trở lại bình thường cũng có lợi, nếu không thì thần tiên quá nhiều, cuối cùng cũng có lúc hồng hoang đi đến hồi kết, vô số lượng kiếp giáng xuống, thiên địa trở lại hỗn độn."
"Sư thúc, ngài không cảm thấy ngày đêm quá dài sao? Sinh linh bình thường vượt qua ngày đêm dài đằng đẵng bằng cách nào?"
Hạo Thiên sửng sốt, câu nói của Bạch Cẩm như sấm sét chấn động tinh thần. Hắn ngẩng đầu nhìn bóng đêm bên ngoài, sau đó vung tay, tức thì trước mặt xuất hiện một tấm thần kính. Hình ảnh trong thần kính thay đổi liên tục, tất cả đều là cảnh tượng sinh linh bình thường chốn hồng hoang đang vật lộn sinh tồn trong màn đêm. Hắn cất giọng nặng nề: "Bạch Cẩm, ngươi nói rất đúng, quả thật ngày đêm quá dài, không còn phù hợp với hồng hoang hiện nay, đã trở thành tai kiếp lớn nhất đối với sự sinh tồn sinh sôi của hồng hoang vạn tộc."
Bạch Cẩm chắp tay nói: "Mong bệ hạ hãy ra tay thay đổi âm dương, cho hồng hoang vạn tộc cơ hội sinh tồn."
Hạo Thiên do dự: "Bạch Cẩm, chuyện này không đơn giản như vậy đâu."
"Sư thúc, suy cho cùng thì vẫn là do thiên địa có vấn đề, ngài chấp chưởng sự vận hành của thiên địa, nếu không sửa chữa lại thì e là đạo tổ sẽ trách ngài tắc trách."
"Để ta suy nghĩ đã."
"Ta biết sư thúc ngài đang lo lắng điều gì, ta có thể đảm bảo tất cả các Thánh Nhân sẽ không can thiệp." Bạch Cẩm nói rất chân thành: "Sư thúc, đây là cơ hội tốt hiếm có khó tìm đó! Nếu làm xong chuyện này thì Thiên Đình sẽ lập tức nổi tiếng khắp hồng hoang, đến lúc đó còn sợ không chiêu mộ được thần tiên sao? Sư phụ ta từng nói cơ hội chỉ có một lần, nếu bỏ lỡ sẽ không còn nữa. Sư phụ ta còn nói cuộc đời hiếm có mấy cơ hội cho chúng ta nắm bắt, lúc này không bắt lấy thì còn đợi đến lúc nào?"
Trong mắt Hạo Thiên lóe lên tia sáng, hắn cắn răng nói: "Được, ta sẽ nắm bắt cơ hội lần này! Nếu Thánh Nhân không can thiệp thì dễ làm."
Bạch Cẩm lập tức lên tiếng: "Sư thúc, ngài cứ yên tâm! Đây là ngọn đuốc đầu tiên sau khi ngài thượng vị, cản trở ngài tức là không nể mặt ngài, không nể mặt ngài chẳng khác nào không nể mặt đạo tổ, chắc chắn Thánh Nhân sẽ không cản trở đâu." Hắn thầm bổ sung thêm một câu: "Còn thể diện của Nữ Oa nương nương nữa."
Hạo Thiên lập tức hăng hái nói: "Sư điệt, theo như ngươi nói, nếu xử lý thỏa đáng thì đây đúng là cơ hội để Thiên Đình nổi tiếng khắp hồng hoang, cũng là cơ hội quật khởi. Sư thúc chịu ơn ngươi rồi."
Bạch Cẩm cười ha ha: "Chúc mừng sư thúc."
Hạo Thiên lắc đầu: "Đừng chúc mừng vội, nếu xử lý không thỏa đáng, thay đổi ngày đêm của hồng hoang mà dẫn đến đại loạn, đạo tổ trách phạt thì ta không gánh nổi đâu."
Bạch Cẩm nghi hoặc: "Sao phải thay đổi ngày đêm?"
"Chẳng phải ngươi nói ngày đêm quá dài sao? Đương nhiên là phải thay đổi."
Bạch Cẩm thử dò hỏi: "Chúng ta có thể ngăn cách thiên địa không?"
Hạo Thiên sửng sốt, đột nhiên vỗ tay cười ha hả: "Tuyệt đấy! Ngăn cách thiên địa rồi lập một nhật nguyệt tinh không bên dưới, vậy chẳng phải là có thể khống chế thời gian ngày đêm rồi sao? Như vậy chẳng những có thể hoàn thiện hồng hoang thiên địa mà còn tránh được nguy cơ gây nhiễu loạn tới bản nguyên của hồng hoang. Bạch Cẩm, ngươi thật là thông minh, sư thúc đội ơn ngươi."
Bạch Cẩm vội vàng khiêm tốn nói: "Sư thúc, thật ra ta ngốc lắm, ta suy nghĩ rất lâu mới nghĩ ra cách này. Nếu cho sư thúc chút ít thời gian thì chắc chắn sư thúc cũng nghĩ ra một cách dễ dàng."
Hạo Thiên không kìm được bèn gật đầu, không khó để nghĩ ra cách này, nếu cho bản thân chút thời gian thì hắn tự tin có thể nghĩ ra. Sau đó hắn nhíu mày nói: "Bây giờ còn một vấn đề nữa, nếu chia tách thiên địa thì lấy đâu ra mặt trời của hạ giới? Mặt trăng thì dễ giải quyết, chỉ cần Thái Âm Tinh Quân ngưng tụ hóa thân thành ảnh chiếu là được nhưng mặt trời vẫn quan trọng hơn."
"Nghe nói sau khi Đế Tuấn chết để lại thân xác, chắc là có thể làm mặt trời được."
Hạo Thiên rầu rĩ: "Thân xác Đế Tuấn bị Nữ Oa sư tỷ lấy mất rồi."
Hắn đứng dậy nói: "Thôi được! Vì chúng sinh hồng hoang, ta phải tới Oa Hoàng Thiên một chuyến cầu xin Nữ Oa sư tỷ."
"Hay là để ta đi thử xem?" Bạch Cẩm đứng bên dưới đề nghị.
"Ta nhận tấm lòng của sư điệt nhưng chuyện này không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, ta vẫn nên đích thân tới Oa Hoàng Thiên thì hơn!" Hạo Thiên cất lời.
"Để ta thử, nếu không được thì lại phiền sư thúc ra tay." Bạch Cẩm xoay người đi ra ngoài, bước ra bên ngoài viện.
Hạo Thiên cũng đi theo ra ngoài, bật cười bảo: "Sư điệt, Nữ Oa nương nương là vị Thánh Nhân đầu tiên trong thiên địa chỉ sau đạo tổ, thực lực mạnh mẽ, tính cách cao ngạo, lại được đạo tổ yêu thích. Nếu ngươi đến đó, e là ngay cả Oa Hoàng Thiên cũng không vào được."
Chương 241: Nữ Oa ban thân xác Đế Tuấn
Trong viện tử, Bạch Cẩm trịnh trọng chắp tay thi lễ, cúi đầu thật sâu chín mươi độ và nói: "Nữ Oa nương nương tại thượng, đệ tử thỉnh cầu nương nương ban tặng thân xác của Đế Tuấn."
Hạo Thiên lắc đầu: "Vô dụng thôi, Thánh Nhân có thân phận cao quý, cầu nguyện kiểu này sao có thể..."
"Ầm!" Ánh lửa màu trắng bốc cháy hừng hực trên bầu trời Thiên Đình, một con Tam Túc Kim Ô khổng lồ tung tăng bay lượn, soi sáng cả Thiên Đình, khí tức nóng rực ập vào mặt.
Hạo Thiên Ngọc Đế im bặt nhìn Đại Nhật Kim Ô đang bay lượn trên bầu trời Thiên Đình bằng ánh mắt khó tin. Hắn lẩm bẩm: "Ban... ban cho thật à?" Hắn cảm thấy thật hoang đường, Nữ Oa sư tỷ dễ tính như thế từ bao giờ vậy? Đây là cầu gì được nấy hả?
Bên trong Dao Trì, bốn người Dao Trì Vương Mẫu, Yêu Cơ, Thường Nga và Huyền Nữ bỗng đứng bật dậy, ngẩng đầu khiếp sợ nhìn Tam Túc Kim Ô bay lượn trên đỉnh đầu.
Dao Cơ nhíu mày nói: "Ta không thích con chim nhỏ này."
Dao Trì Vương Mẫu cất giọng nặng nề: "Đây là Tam Túc Kim Ô, Hạo Thiên bọn hắn đang làm gì thế? Đến Tam Túc Kim Ô cũng gọi ra."
Trong viện tử của cung điện, Bạch Cẩm tỏ lòng cảm kích: "Tạ ơn nương nương!" Sau đó hắn đứng thẳng người dậy.
Hạo Thiên nhìn Tam Túc Kim Ô trên bầu trời rồi lại nhìn Bạch Cẩm, kìm lòng không đậu bèn hỏi: "Ngươi và Nữ Oa nương nương có giao tình à?"
"Nữ Oa nương nương lương thiện, rộng lượng, dịu dàng, tốt bụng, vô cùng yêu thương hậu bối." Bạch Cẩm chân thành ca ngợi.
Hạo Thiên nhìn Bạch Cẩm, sinh lòng nghi ngờ lẽ nào mình hiểu lầm Nữ Oa sư tỷ, thật ra Nữ Oa sư tỷ là người tốt tính?
Bạch Cẩm quay đầu nhìn Hạo Thiên và hỏi: "Sư thúc, bây giờ đã có mặt trời rồi, còn cần gì nữa?"
Hạo Thiên hoàn hồn, lập tức trả lời: "Còn cần định ra thời gian ngày đêm luân chuyển ở hạ giới, điều này vô cùng quan trọng, nếu thời gian có sai lệch thì cũng là một dạng tai nạn đối với chúng sinh hồng hoang."
Bạch Cẩm tán thành: "Sư thúc nói rất đúng, vừa hay ta có một ý tưởng thiển cận, mong sư thúc chỉ chạy."
"Ha ha, ý tưởng của sư điệt nhất định không tệ!"
"Sư điệt không dám kể công, tất cả là nhờ phúc trạch của sư thúc. Sư thúc không biết chứ bình thường sư điệt rất ngu ngốc, chỉ có lần này hiến kế cho sư thúc không hiểu sao bỗng dưng từng ý tưởng cứ tràn vào đầu ta như trời ban vậy."
"Ha ha... Sư điệt, chúng ta vào trong nói chuyện." Hạo Thiên cười vài tiếng, sau đó tiếp tục đi vào trong cung điện cùng Bạch Cẩm.
Vào lúc trời tờ mờ sáng hôm sau, Bạch Cẩm lưu luyến rời đi trong sự đưa tiễn của Hạo Thiên Ngọc Đế, ba bước ngoái đầu năm bước vẫy tay, dáng vẻ hận gặp nhau muộn màng.
Cuối cùng sau khi tiễn Bạch Cẩm đi, Hạo Thiên Thượng Đế lập tức đi đến Dao Trì. Trên quảng trường có suối phun, Dao Trì Vương Mẫu ngồi một mình bên cạnh một chiếc bàn, trên bàn có rượu thơm món ngon vẫn còn bốc hơi nóng.
Hạo Thiên Thượng Đế đi tới ngồi đối diện Dao Trì, dịu dàng nói: "Ngươi vất vả rồi."
Dao Trì hỏi: "Chẳng phải ngươi nói muốn chiêu đãi ngoại môn thủ đồ của Tiệt Giáo sao? Hắn đâu rồi?"
"Hắn đi rồi!"
Dao Trì nhíu mày không vui: "Quá đáng thế!"
Hạo Thiên không nhịn được nở nụ cười: "Ngươi nghĩ nhiều rồi, chẳng qua là ta nhờ hắn đi làm vài việc."
Dao Trì liếc nhìn rượu và thức ăn trên bàn, cất tiếng thở dài: "Lãng phí một bàn rượu và thức ăn của ta."
Hạo Thiên Ngọc Đế cười ha hả: "Không lãng phí, ta ăn!" Hắn nói xong liền cầm đũa bắt đầu ăn.
Dao Trì hậm hực nói: "Chỉ biết ăn thôi!" Nàng bưng bình rượu lên rót đầy ly rượu trước mặt Ngọc Đế, sau đó đặt bình rượu xuống và hỏi: "Ngoại môn thủ đồ Tiệt Giáo đến đây làm gì? Có phải hắn bày tỏ bất mãn về việc lúc trước chúng ta từ chối đám đệ tử ngoại môn kia không?"
"Không phải, Bạch Cẩm là phúc đức chân tiên rất đơn thuần, rất chân thành, rất lương thiện, chẳng trách hắn được sư huynh bổ nhiệm làm ngoại môn thủ đồ. Dao Trì, ta phát hiện lúc trước chúng ta đã hiểu lầm mấy vị sư huynh sư tỷ."
Dao Trì nhìn Hạo Thiên bằng ánh mắt ngờ vực: "Sao vậy? Có hiểu lầm gì?"
Hạo Thiên vừa cười vừa nói: "Thật ra sư huynh và sư tỷ không ra tay trợ giúp chúng ta là vì không muốn quấy nhiễu sự vận hành của Thiên Đình, để tránh gây nên hỗn loạn cho Thiên Đình sau này, chủ quyền đổi chủ."
"Bạch Cẩm nói vậy à?"
Hạo Thiên gật đầu: "Đúng thế!"
"Ngụy biện mà thôi, có điều sư huynh sư tỷ trợ giúp chúng ta là tình cảm, không giúp chúng ta là bổn phận, chúng ta không cần phải để ý quá mức."
Hạo Thiên cười sang sảng: "Dao Trì nói rất đúng."
Dao Trì hỏi: "Lần này Bạch Cẩm tới đây làm gì? Trước đó thân xác Kim Ô lại xuất hiện trên Thiên Đình có liên quan đến hắn đúng không?"
Hạo Thiên gật đầu: "Bạch Cẩm nói với ta rất nhiều, cũng giúp ta lần ra manh mối khiến ta biến hiện tại mình cần phải làm gì nhất."
"Có thể nói cho ta biết không?"
Hạo Thiên rủ rỉ thuật lại tất cả mọi chuyện.
Dao Trì đanh mặt nói: "Ngăn cách thiên địa? Ngươi có biết bản thân sẽ gặp phải bao nhiêu trở ngại không? Nhật nguyệt tinh thần chi lực là một trong những nguồn lực lượng cho thần tiên dưới hạ giới tu luyện. Một khi ngăn cách thiên địa, nhật nguyệt tinh thần chi lực sẽ giảm mạnh, tất cả thần tiên yêu ma ẩn tu trên hồng hoang đại địa sẽ không chịu để yên."
Hạo Thiên mỉm cười đáp: "Đương nhiên là ta biết. Lão gia bổ nhiệm chúng ta làm chủ Thiên Đình, quản lý toàn bộ sơn hà, chuyện này vốn nằm trong chức trách của chúng ta. Bây giờ hồng hoang cần nên ta bắt buộc phải làm, đây cũng là một thời cơ tuyệt vời để Thiên Đình nổi tiếng khắp hồng hoang."
Chương 242: Bắt đầu ngăn cách thiên địa
"Ngươi có nghĩ tại sao Bạch Cẩm lại phải nói cho chúng ta biết những chuyện này không? Có lợi gì cho hắn?"
Hạo Thiên nở nụ cười: "Chắc là vì thúc điệt tình thâm!"
Vương Mẫu bực mình: "Trước giờ các ngươi chưa từng gặp nhau thì lấy đâu ra tình cảm?"
Hạo Thiên cười ha hả: "Ta không quan tâm Bạch Cẩm có ý đồ gì, chỉ cần hắn nói có lý, mà chuyện này có ích với Thiên Đình ta thì tại sao ta không làm?"
Dao Trì Vương Mẫu nhíu mày: "Đại năng trên hồng hoang đại địa nhiều không kể xiết."
Hạo Thiên Thượng Đế ngạo nghễ nói: "Ta sợ bọn hắn chắc?"
Hắn đứng dậy nâng chén rượu Dao Trì rót cho, đồng thời lên tiếng: "Ngăn cách thiên địa không phải việc Tiên Thiên Linh Bảo bình thường có thể làm, ta cần Tố Sắc Vân Giới Kỳ."
"Ngươi nghĩ kỹ rồi hả?"
Hạo Thiên gật đầu.
Dao Trì nhìn hắn rồi vung tay, tức thì một lá cờ màu trắng nhỏ cỡ bàn tay xuất hiện, trên lá cờ nhỏ có hoa văn hình mây. Nàng bực mình nói: "Cầm lấy này! Bị đánh phát khóc cũng đừng tìm ta."
"Ha ha, cảm ơn Dao Trì."
Hạo Thiên vươn tay cầm Tố Sắc Vân Giới Kỳ, ánh mắt lộ rõ cảm xúc vui vẻ. Sau đó hắn xoay người đi ra ngoài.
Dao Trì Vương Mẫu bưng chén rượu trên bàn lên uống một hơi cạn sạch, bực bội cất lời: "Tất cả nam nhân đều là kẻ vô tình, lấy được đồ là đi ngay. Lần sau ngươi lại đến nhờ ta, để xem ta có cho ngươi không." Ánh mắt nàng đong đầy lo lắng.
...
Ba ngày sau, trong hư không ngoài ba mươi ba tầng trời Thiên Đình có một tế đàn cao chót vót.
Hạo Thiên mặc long bào bước lên tế đàn với vẻ mặt nghiêm nghị. Hắn chắp tay thi lễ, cung kính cúi đầu, đồng thời hét to: "Thiên Đạo trên cao, đạo tổ chứng giám! Từ Bàn Cổ khai thiên đến nay ngày đêm lưu chuyển, đế vương thay đổi, vạn linh mạnh mẽ sinh tồn…"
Âm thanh lớn vang vọng khắp hồng hoang tam giới, tất cả mọi người đều nghe rõ, Thánh Nhân cũng sôi nổi quan sát.
Trên Đông Hải có một hòn đảo sừng sững, trên đảo xây cung điện đen xì, bên trên viết mấy chữ to 'Ngục Giam Đông Hải'. Hòn đảo này là địa điểm của đại đội chấp pháp Tiệt Giáo khiến tất cả đệ tử Tiệt Giáo vừa nghe tên đã biến sắc.
Trên ngục giam đen xì có một tòa cung điện trôi lơ lửng khác hẳn ngục giam đen xì bên dưới. Cung điện trên không này lấp lánh trong suốt mang lại cảm giác tươi sáng.
Bạch Cẩm mặc trường bào màu tím đi từ trong cung điện ra, áo choàng sau lưng bay phấp phới, trên áo choàng thêu một thanh kiếm sắc bén.
Mấy thân ảnh đi theo phía sau hắn là Triệu Công Minh, Vân Tiêu, Khổng Tuyên, Ô Vân Tiên, Vũ Dực Tiên và Kim Cô Tiên, ai nấy đều để áo choàng tung bay, sắc mặt nghiêm nghị.
Bạch Cẩm lên tiếng: "Thiên địa sắp có biến cố lớn, trấn áp tất cả đệ tử Tiệt Giáo không cho bọn hắn làm bậy!"
Đám người phía sau cùng chắp tay thi lễ, đồng thanh hô: "Vâng!"
Sau khi bọn hắn đứng dậy, trường bào đồng phục trên người ngưng tụ thành thần giáp hóa thành sáu chùm sáng bay lên trời.
Bạch Cẩm đứng trước cung điện của đại đội chấp pháp ngẩng đầu nhìn bầu trời. Nhiệm vụ Nữ Oa nương nương giao cho quá khó, bần đạo không làm được. Bệ hạ à, ngài phải cố lên nhé! Ta âm thầm ủng hộ ngài trong lòng!
"... Thiên địa trường tồn song chúng sinh không thể sống lâu. Bởi vì thiên địa che giấu nên hàng vạn sinh linh trở lại bình thường, ngày dài đêm lâu khiến chúng sinh hồng hoang không ổn. Hôm nay Hạo Thiên Thượng Đế ta sẽ ngăn cách thiên địa, phân chia âm dương, lập lại trật tự."
Tất cả chúng sinh đều xôn xao, vô số thần tiên rối rít ngẩng đầu, bộc lộ nỗi tức giận ngút trời. Dã Thiên Đế từ đâu tới dám quấy phá chúng ta tu hành?
Trên tế đàn, Ngọc Đế có thể cảm nhận rõ khí tức phẫn nộ truyền tới từ hồng hoang đại địa bên dưới, thế nhưng vẻ mặt hắn không hề thay đổi, vẫn bình tĩnh như thường. Hắn vươn tay cầm lấy lá cờ nhỏ màu trắng xuất hiện trong lòng bàn tay, lá cờ nhỏ bỗng trải ra rồi đột nhiên biến lớn.
Ngọc Đế hô: "Tố Sắc Vân Giới Kỳ! Phong thiên tuyệt địa!"
Tố Sắc Vân Giới Kỳ lập tức phóng lên cao, bay lơ lửng giữa không trung, phần phật vang dội.
Dưới ba mươi ba tầng trời, mây đen ùn ùn kéo đến, lấy vị trí Thiên Đình làm trung tâm càn quét khắp hồng hoang. Nơi nó đi qua thiên địa trở nên tối tăm, vô số sinh linh bên dưới đều nóng nảy. Kẻ thì điên cuồng chạy lung tung, kẻ thì kinh hoảng nằm rạp ra đất, có kẻ chuồn về nhà, có kẻ quỳ xuống đất cầu nguyện.
Mây đen bao phủ phương Bắc, đột nhiên một bức tranh khổng lồ trải rộng khắp phương Bắc hồng hoang, hàng nghìn hàng vạn thần thú được vẽ bằng mực trên bức tranh xông ra ngoài rồi tấn công lên trời.
Đồng thời ba món Tiên Thiên Linh Bảo ngưng hiện trên bức tranh, gồm Liêm Đao của Phi Liêm Yêu Thánh đã chết, Vũ Trạch Phiến của Thương Dương Yêu Thánh và Hoàng Phong Châm của Khâm Nguyên Yêu Thánh.
Ba món Tiên Thiên Linh Bảo cùng phóng lên trời, mang theo uy áp ngập trời xé tan mây đen cuồn cuộn chỉ trong nháy mắt, ánh sáng lại rải trên mặt đất.
Hàng nghìn hàng vạn thần thú màu mực chạy băng băng, xé tan mây đen trên bầu trời phương Bắc hồng hoang.
Phương Bắc vang lên tiếng gào rú vang trời tràn đầy hưng phấn của yêu thú, yêu khí cuồn cuộn bao phủ.
Trên tế đàn ngoài ba mươi ba tầng trời, Hạo Thiên đưa mắt nhìn về phương Bắc, Hạo Thiên Kính bỗng xuất hiện trong tay hắn.
"To gan!" Hạo Thiên chưa kịp ra tay, đột nhiên có một tiếng hét to trong trẻo vang lên giữa thiên địa.
Chương 243: Vạn linh phẫn uất
Một cây Bích Ngọc Trâm xuất hiện trên bầu trời phương Bắc, Bích Ngọc Trâm vẽ một đường, một đạo tinh hà hiện ra. Tinh Hà xoay tròn hình thành tinh tuyền, ba món Tiên Thiên Linh Bảo cùng hàng nghìn hàng vạn Yêu Thần màu mực đều bị vây trong đó.
Hàng nghìn hàng vạn Yêu Thần màu mực không ngừng nát bấy, ba món Tiên Thiên Linh Bảo cũng khó bảo toàn trước sự công kích ầm ầm trong tinh tuyền.
Tinh tuyền bao phủ cả phương Bắc Hồng Hoang bỗng thu nhỏ lại thành một vũ trụ cỡ nhỏ rồi rơi xuống Yêu Hoàng Cung.
Bạch Trạch Yêu Thánh, Phi Liêm Yêu Thánh, Thương Dương Yêu Thánh và Khâm Nguyên Yêu Thánh đồng loạt lao ra.
Đoàng! Tinh không vũ trụ cỡ nhỏ nổ tung tạo thành một cái động lớn đen ngòm xuất hiện ở phương Bắc. Hắc động vừa phóng ra lập tức sụp đổ rồi biến mất, uy lực cuồng bạo quét sạch toàn bộ phương Bắc hồng hoang.
Hạo Thiên quay đầu nhìn về phía Dao Trì, ánh mắt đượm ý cười dịu dàng. Bích Ngọc Dao Quang Trâm, diêu quang vừa động, thần quang tỏa khắp tinh hà có thể dẫn dắt viễn cổ tinh thần chi lực.
Mây đen lại bao phủ thiên địa phương Bắc hồng hoang lần nữa, Yêu tộc phương Bắc không còn động tĩnh.
Hắc quang bao phủ Ngũ Trang Quan, một cây đại thụ thình lình xuất hiện đứng sừng sững giữa thiên địa. Trên đại thụ treo một đống oa nhi. Một cành cây khổng lồ phóng lên cao, đâm ầm ầm vào mây đen. Mây mây đen cuồn cuộn nhanh chóng tản ra xung quanh, ánh sáng mặt trời lại rọi xuống, phủ lên Ngũ Trang Quan.
Trên tế đàn, ánh mắt Ngọc Đế trở nên lạnh lẽo, hắn quay đầu nhìn về phía Ngũ Trang Quan rồi ném Hạo Thiên Kính trong tay ra. Hạo Thiên Kính lập tức biến mất.
Một khắc sau, trong cái động lớn hình thành từ mây đen trên bầu trời Ngũ Trang Quan chiếu xuống một chùm sáng màu vàng. Một mặt thần kính khổng lồ tôn quý uy nghiêm hiện ra, rơi xuống bên dưới. Mặt kính xoay tròn, đường vân đại đạo hiện trên mặt kính, cành nhân sâm bị ép phải lùi về sau không ngừng.
Mây đen cuồn cuộn lập tức tập trung lại, thiên địa lập tức tối om, chỉ có một mặt thần kính hiện dưới mây đen chiếu ra chùm sáng màu vàng bao phủ lên Ngũ Trang Quan.
Trong Ngũ Trang Quan, Trấn Nguyên Tử đứng chắp tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn thần kính trên bầu trời. Tên đồng tử trước kia đã đạt tới trình độ này, đã có tư cách đứng ở vị trí ngang hàng đối mặt với nhau.
Mây đen cuồn cuộn bao phủ phương Tây, từng đạo kim quang tách ra từ phương Tây tạo thành từng đóa kim liên phóng lên trời, xua tan mây đen, soi sáng thiên địa.
Trên tế đàn, Hạo Thiên Thượng Đế nhìn về phương Tây, tiện tay đánh ra một chưởng. Trong mây đen ở phương Tây lập tức xuất hiện một bàn tay khổng lồ, ầm ầm đập vỡ toàn bộ kim liên. Nhân lúc đó mây đen bao phủ toàn bộ phương Tây, phương Tây chìm vào bóng tối.
Mây đen cuồn cuộn bao phủ Đông Hải. Rầm rầm rầm! Hàng nghìn hàng vạn Yêu tộc ở Đông Hải lao lên trời, vừa giận dữ gào thét vừa xông vào trong mây đen. Trong đó còn có rất nhiều thần tiên ẩn cư ở Đông Hải, không ai cam lòng để nhật nguyệt tinh thần bị che khuất.
Chúng tiên Tiệt Giáo vừa mới định hàng động thì sáu người trong đại đội chấp pháp đã bay đến vùng trời trên hải vực Tiệt Giáo.
Thái Ất Kim Tiên chi uy ào ạt phủ xuống, sáu người đồng thanh hét to: "Đại đội trưởng có lệnh, tất cả đệ tử Tiệt Giáo không được tự ý hành động."
Toàn thể đệ tử Tiệt Giáo lập tức khựng lại, ngẩng đầu nhìn đại đội chấp pháp bằng ánh mắt ẩn giấu nỗi sợ hãi lẫn kiêng dè sâu đậm.
Ầm!
Một bàn tay khổng lồ trên bầu trời Đông Hải giáng xuống, vô số tiên, yêu trên Đông Hải gào thét thảm thiết rồi rơi xuống như đá rụng.
Cùng lúc đó, từng vị pháp tướng to lớn ở các nơi trên hồng hoang bay lên, gào thét tấn công hắc vân trên bầu trời, ai nấy đều có uy áp mênh mông.
Trên tế đàn, long bào của Ngọc Đế bay phấp phới, Hạo Thiên Thần Kiếm xuất hiện trong tay hắn. Thần kiếm bị hắn ném ra ngoài, biến thành hàng nghìn hàng vạn thanh thần kiếm từ trong mây đen phóng xuống dưới, đâm 'phập phập phập' vào hàng nghìn hàng vạn pháp tướng các tộc đang gào thét, ghim bọn hắn trên hồng hoang đại địa.
Trước Chấp Pháp Đại Điện, Bạch Cẩm ngẩng đầu nhìn bầu trời, ung dung nói: "Dưới Thánh Nhân đều là giun dế, Chuẩn Thánh cũng có chữ Thánh mà! Đúng là điếc không sợ súng!" Hắn thầm cảm khái trong lòng: "Sư thúc đỉnh thật đấy!"
Mây đen bao phủ Bắc Hải, Bắc Hải dâng sóng lớn ào ào, hắc hải vô biên cuộn trào lên cao tít. Một đầu Côn Bằng khổng lồ ló đầu ra rồi chợt lao ra khỏi Bắc Hải, cặp vây cá hóa thành hai cánh, đầu cá hóa thành đầu Bằng Điểu, hai mắt sắc bén, thân cá hóa thành thân Bằng, hai cánh vỗ như gió lốc. Ầm! Mây đen bao phủ Bắc Hải bị xé tan, bầu trời Bắc Hải sạch như lau.
Côn Bằng ngẩng đầu quát: "Hạo Thiên, Bắc Hải ta không có sinh linh!"
Hạo Thiên nhìn về phía Bắc Hải, cất giọng uy nghiêm: "Dưới Cửu Trọng Thiên không bỏ sót nơi nào!" Trong tay xuất hiện một chiếc bảo tháp, hắn tung bảo tháp ra.
Bầu trời Bắc Hải bỗng tỏa ánh sáng tử kim sắc, một tòa tháp ba mươi ba tầng đột ngột giáng xuống.
"Rắc!" Tiếng đá nứt vang lên, Côn Bằng xoay người vẫy cánh. Keng... âm thanh kim thiết va vào nhau vang dội, Hạo Thiên Tháp bỗng nâng lên cao, thân ảnh Côn Bằng chợt hạ xuống.
Thân ảnh của Côn Bằng khổng lồ chợt lóe sáng rồi biến thành bóng người, hắn nghiêm nghị nói: "Hạo Thiên, không ngờ ngươi đã đạt đến trình độ này!"
Đột nhiên Hạo Thiên Tháp rơi xuống, trong tay Côn Bằng xuất hiện một tòa cung điện đen nhánh. Đó là Côn Bằng Điện!
Chương 244: Lục Áp bái sư
Côn Bằng Điện lập tức phóng thẳng lên trên. Ầm! Sóng dao động cực lớn quét qua bầu trời Bắc Hải, ngay sau đó cả Bắc Hải long trời lở đất, biển cả chảy ngược, thiên địa thất thanh.
Ầm ầm, nước biển mênh mông rơi xuống Bắc Hải, trong thiên địa chỉ có một tòa bảo tháp trôi lơ lửng phát ra ánh sáng tử kim sắc.
Một giọng nói âm u vang vọng trên bầu trời Bắc Hải: "Hạo Thiên, hôm nay theo ý ngươi nhưng ngươi nợ ta nhân quả."
Trên tế đàn, Hạo Thiên Ngọc Đế bật cười sang sảng. Nợ ngươi nhân quả? Có bản lĩnh thì đến mà đòi! Hắn nhìn khắp hồng hoang, mây đen cuồn cuộn bao phủ cả bầu trời hồng hoang, dưới Cửu Trọng Thiên đen đặc một màu, thiên địa mất hết màu sắc.
Hạo Thiên cất cao giọng hô: "Hạ giới phải có mặt trời trên cao!"
Trên bầu trời tối om ở hạ giới vang lên tiếng hót lảnh lót, một con Tam Túc Kim Ô bốc cháy toả ra bạch quang nóng hừng hực xuất hiện và hóa thành một vầng mặt trời lơ lửng trên bầu trời, thoắt cái thiên địa lại khôi phục ánh sáng.
Ở phương Tây, Lục Áp đang ngồi trên đại thụ bỗng ngẩng phắt đầu nhìn mặt trời mới xuất hiện trên bầu trời, đồng thời thốt lên đầy kinh ngạc: "Phụ hoàng!" Thân ảnh hóa thành một đạo hồng quang bay lên trời.
"Tiểu hữu đi đâu vậy?" Một giọng nói hòa nhã vang lên.
Hồng quang lập tức dừng lại giữa không trung, thân ảnh Lục Áp lại hiện ra lần nữa.
Chuẩn Đề bước từ trong hư không ra, mỉm cười nhìn Lục Áp: "Tiểu hữu, với thực lực của ngươi thì đến đó sẽ bị Hạo Thiên Thượng Đế tiêu diệt."
Mắt Lục Áp đỏ ngầu, hắn giận dữ hét lên: "Phụ hoàng treo xác trên trời, sao ta có thể nhắm mắt làm ngơ? Vậy thì sao xứng làm con?"
Giọng nói vang dội của Hạo Thiên Thượng Đế lại vang lên lần nữa: "Hạ giới phải có một mặt trăng treo trên trời."
Một vầng trăng xuất hiện trên bầu trời, loáng thoáng có thể trông thấy hư ảnh một gốc cây quế trên mặt trăng. Lúc này nhật nguyệt đã ở trên trời, những vì sao vẫn chưa thấy đâu.
Chuẩn Đề ngẩng đầu nhìn bầu trời, nở nụ cười khẽ: "Phụ hoàng của ngươi hóa thân thành mặt trời soi sáng hồng hoang, từ nay về sau ngươi được hồng hoang che chở, khí vận suôn sẻ, công đức gia thân."
Hồng hoang che chở, khí vận suôn sẻ, công đức gia thân? Đầu óc Lục Áp lập tức thanh tỉnh như bị một chậu nước đá dội xuống đầu, lửa giận hừng hực hoàn toàn tắt ngấm.
Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, buồn bã nói: "Mặc dù phụ hoàng ta đã vẫn lạc nhưng từ nay về sau hắn vĩnh viễn ở trên bầu trời, dùng ánh sáng và sức nóng của hắn soi sáng cho ta, ta cũng có thể thường xuyên nhìn thấy hắn. Như vậy cũng coi như là một điều hạnh phúc đúng không?"
Chuẩn Đề gật đầu, tươi cười nói: "Ngươi có thể nghĩ như vậy là đại thiện!"
Lục Áp nhìn hắn, bày tỏ nghi vấn: "Ngươi là ai? Tại sao ngươi phải giúp ta?"
"Bần tăng Chuẩn Đề, chỉ là một tiểu tu sĩ đi ngang qua mà thôi." Chuẩn Đề mỉm cười trả lời.
Hai mắt Lục Áp chợt sáng lấp lánh, hắn lập tức quỳ xuống đất bái lạy: "Bái kiến Thánh Nhân, cầu xin Thánh Nhân thu nhận ta làm đồ đệ."
Chuẩn Đề nở nụ cười: "Ngươi có đại trí tuệ, đại tuệ căn, lại từng trải qua phồn vinh đến cô tịch, có nghị lực lớn. Ngươi là hiền tài hiếm có, nếu ngươi chịu được gian khổ chốn phương Tây chúng ta thì có thể theo ta đi tu hành."
Lục Áp kích động hô: "Ta chịu được hết, tạ ơn Thánh Nhân thu nhận ta làm đồ đệ." Bộp bộp bộp! Hắn dập đầu ba lạy.
Chuẩn Đề cười ha hả: "Đi theo ta!"
Lục Áp đứng dậy, đi theo Chuẩn Đề về phía Tây. Hắn ngẩng đầu nhìn vầng thái dương trên bầu trời, thầm nhủ: phụ hoàng ơi, ta nhất định sẽ cố gắng tu hành, tuyệt đối không vấy bẩn vinh quang của người và thúc thúc, sẽ có một ngày ta lấy lại những gì chúng ta đã mất.
Âm thanh to lớn lại vang vọng khắp thiên địa: "Hôm nay Thiên Đình ta định lại thời gian, một ngày trước đây bằng một năm bây giờ. Một năm có ba trăm sáu mươi lăm ngày, chia thành bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông.
Một ngày có mười hai canh giờ là Tý, Sửu, Dần, Mão, Thìn, Tỵ, Ngọ, Mùi, Thân, Dậu, Tuất, Hợi!
Giờ Tý đậm âm khí, giờ Sửu gà gáy, giờ Dần hừng sáng, giờ Mão mặt trời mọc, giờ Thìn ăn sáng, giờ Tỵ làm việc, giờ Ngọ giữa ngày, giờ Mùi mặt trời ngả về tây, giờ Thân giờ Dậu mặt trời lặn, giờ Tuất hoàng hôn, giờ Hợi đi ngủ. Lúc này thiên địa cũng nghỉ ngơi! Sau này một ngày trên trời bằng một năm dưới đất."
Tiếng nói lớn vang vọng trong thiên địa, dư âm văng vẳng.
Mặt trời và mặt trăng mờ dần rồi biến mất, thiên địa tối như bưng. Sau đó phía Đông có một tia nắng sớm ban mai, ánh sáng vạn trượng ló dạng trong nắng sớm, một vầng thái dương chầm chậm dâng cao, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ chiếu sáng mặt đất.
Mây đen được hình thành do Tố Sắc Vân Giới Kỳ bao phủ cũng mờ dần rồi biến mất, từng đám mây trắng hiện ra trên bầu trời. Biến mất không có nghĩa là không tồn tại, thuần sắc vốn là biểu tượng cho vô sắc.
Trước Hỏa Vân Động, Toại Nhân Thị mặc da thú đi ra ngoài, trịnh trọng quay về phía Thiên Đình chắp tay thi lễ: "Tạ ơn bệ hạ!"
Đã từng cảm nhận bóng tối dài đằng đẵng khiến người ta tuyệt vọng mới biết việc cải thiên hoán nhật lúc này có tầm quan trọng nhường nào đối với Nhân tộc. Toại Nhân Thị cảm kích từ tận sâu trong tim.
Vô số sinh linh nhỏ yếu trên hồng hoang đại địa quỳ xuống đất, phát ra tiếng gầm rú đầy kích động.




