Chương 72: Lão Long Vương tới
Trên tế đàn xa xôi, Hạo Thiên Thượng Đế khẽ mỉm cười. Hạo Thiên Tháp, Hạo Thiên Kính và Hạo Thiên Kiếm cùng xuất hiện. Hắn thu thần khí lại rồi cất bước đi xuống dưới.
Đột nhiên trên tế đàn nổi gió cuốn mây, một đám Công Đức Kim Vân vàng thẫm bay tới rồi chia làm ba. Sáu phần rơi xuống Hạo Thiên Thượng Đế, hai phần rơi xuống Dao Trì, hai phần rơi xuống Đông Hải.
Hạo Thiên dừng bước, ngẩng đầu nhìn lên trời, không giấu được vẻ vui mừng trên khuôn mặt. Không ngờ mình còn nhận được công đức, vậy là Thiên Đạo cũng tán thành hành động của mình đúng không? Hắn lập tức yên tâm.
Quầng sáng công đức bao phủ lấy Ngọc Đế trong vài nhịp thở, sau đó biến mất.
Thân ảnh Hạo Thiên Thượng Đế bỗng xuất hiện trong Thiên Đìnhrồi đi về phía Dao Trì.
Lý Trường Canh cầm phất trần rảo bước đi tới, mừng rỡ hô: "Bệ hạ! Bệ hạ!"
Hạo Thiên dừng bước, mỉm cười hỏi: "Sao vậy?"
Lý Trường Canh chạy tới gần, tiếp đó chắp tay thi lễ, vui mừng nói: "Chúc mừng bệ hạ, chúc mừng bệ hạ! Bây giờ Thiên Đình ta đã nổi tiếng khắp hồng hoang, ngày quật khởi sắp tới rồi!"
Hạo Thiên cười ha ha, vui vẻ đáp: "Trường Canh, cho dù Thiên Đình ta quân lâm hồng hoang, vạn tiên triều bái thì ngươi vẫn là người ta tin tưởng nhất."
Lý Trường Canh cảm kích: "Tạ ơn bệ hạ!"
Hạo Thiên Thượng Đế đắc chí thỏa lòng đi ra ngoài, ánh mắt tràn đầy tự tin và mong đợi vào tương lai. Lý Trường Canh đi theo phía sau, sắc mặt ửng hồng vì hưng phấn.
Một thân ảnh chợt bay từ đằng xa tới gần bọn hắn, vừa chắp tay thi lễ vừa cung kính nói: "Bệ hạ, Vương Mẫu nương nương có lời mời!"
Hạo Thiên Thượng Đế cười sang sảng: "Xem ra Dao Trì cũng sốt sắng muốn chia sẻ niềm vui với ta. Trường Canh, ngươi sắp xếp người đi canh gác ngoài thiên môn. Có lẽ mấy ngày tới sẽ có rất nhiều thần tiên đến ứng tuyển, ngươi phải thẩm định và lựa chọn cẩn thận, tuyệt đối không được để vàng thau lẫn lộn."
Lý Trường Canh cung kính đáp: "Vâng!"
Hạo Thiên Thượng Đế hiên ngang đi đến Dao Trì, ánh mắt đong đầy ý cười. Chắc là bây giờ Dao Trì đang bày yến tiệc chờ mình! Hôm nay mình phải chuốc say Dao Trì mới được!
Hạo Thiên Thượng Đế đi vào trong Dao trì, trên quảng trường suối phun Dao Trì đặt một chiếc bàn, còn có ba nữ tử ngồi cạnh bàn, chính là ba người Dao Trì, Thường Nga và Huyền Nữ.
Thấy Hạo Thiên tới, Thường Nga và Huyền Nữ cùng đứng dậy phúc thân thi lễ: "Bái kiến bệ hạ!"
Ngọc Đế vẫy tay cười ha ha: "Không cần đa lễ, tất cả ngồi xuống đi!"
"Tạ ơn bệ hạ!"
Hạo Thiên nhìn những khối hình vuông bé xíu trên bàn, ánh mắt không giấu được vẻ nghi hoặc. Đây là thứ gì?
Dao Trì Vương Mẫu dịu dàng nói: "Bệ hạ vất vả rồi, mau ngồi đi."
Hạo Thiên không nghi ngờ gì, ngồi xuống ghế rồi lại cười ha ha: "Không vất vả! Thánh Nhân cũng ngầm chấp nhận chuyện này nên tất cả tiến hành khá thuận lợi. Còn phải cảm ơn Dao trì đã ra tay nữa!"
Thường Nga và Huyền Nữ cũng ngồi xuống.
Vương Mẫu dịu dàng hỏi: "Bệ hạ có biết đây là cái gì không?"
Hạo Thiên quan sát từng khối hình vuông nho nhỏ xếp chồng trên bàn, lắc đầu nói: "Ta không biết! Trông không giống đồ ăn."
"Đây là mạt chược, là trò chơi mới nổi ở Đông Hải. Vừa hay hôm nay Thiên Đình danh chấn hồng hoang xem như là một chuyện vui hiếm có, chi bằng chúng ta chơi mấy ván nhé?"
Hạo Thiên Thượng Đế bật cười ha hả: "Cũng được, gần đây ta phải sửa sang lại Thiên Đình mệt chết đi được, thư giãn một lát cũng tốt." Hắn tiện tay cầm một quân mạt chược lên và hỏi: "Chơi thế nào?"
"Để ta dạy ngươi."
Vương Mẫu giải thích vài câu và thử chơi mấy ván, Hạo Thiên đã nắm rõ cách chơi mạt chược, thắng vài ván liên tiếp, chốc chốc lại cười phá lên, vừa hăng hái vừa đắc ý.
Dao Trì Vương Mẫu liếc nhìn Huyền Nữ.
Huyền Nữ đẩy mạt chược trước mặt ra, uể oải cất lời: "Bệ hạ, chơi thế này chán lắm, chi bằng chúng ta đánh cược gì đó nhé?"
Thường Nga ngồi bên cạnh cười tủm tỉm hỏi: "Chúng ta cược gì?"
"Cược công đức đi! Ở Đông Hải người ta toàn chơi thế!"
"Ngươi có công đức không?"
"Đương nhiên là có!"
"Vừa hay ta cũng có!"
Vương Mẫu nhìn Ngọc Đế, tươi cười bảo: "Hạo Thiên, các nàng muốn cược công đức, ngươi thấy sao?"
Hạo Thiên Thượng Đế nhìn Huyền Nữ rồi lại nhìn Thường Nga, sau đó lắc đầu: "Không được, công đức trân quý lắm, nhỡ đâu ta thắng hết công đức của các ngươi thì ảnh hưởng đến hòa khí."
Huyền Nữ mỉm cười nói: "Theo chân bệ hạ và nương nương tạo phúc cho hồng hoang thì chẳng sợ sau này không có công đức."
Thường Nga cũng lên tiếng: "Thua thì sau này thắng lại là được."
Vương Mẫu hòa nhã cất lời: "Hạo Thiên, lẽ nào ngươi sợ rồi?"
Ngọc Đế trợn trừng mắt: "Ta mà sợ á?"
Hắn xắn tay áo, hùng hổ nói: "Nào, ta sẽ cho các ngươi xem thực lực của bản Thiên Đế, nhân tiện cho các ngươi biết thế đạo hiểm ác. Ở hồng hoang làm gì cũng phải xem thực lực, thực lực không đủ mà chỉ dựa vào đánh cược thì chỉ có thua sạch thôi."
Tiếng mạt chược lạch cạch vang lên.
"Phỗng!"
"Ù rồi!" Một tiếng cười yêu kiều vang lên.
"Bốc!"
"Mở quân!"
...
Từng giọng nói trong trẻo vang lên trong Dao Trì.
Sau một lúc lâu, Hạo Thiên Thượng Đế hồn bay phách lạc rời khỏi Dao Trì, chân lảo đảo, vẻ mặt ngẩn ngơ. Hết rồi, hết sạch rồi, mình vừa mới nhận được công đức thôi mà!
Trong Dao Trì, Huyền Nữ và Thường Nga cầm một mảnh Công Đức Vân cung kính đưa cho Dao Trì, đồng thanh nói: "Nương nương, đây là công đức ta thắng được."
Dao Trì Vương Mẫu phất tay cất công đức đi, tỏ ý hài lòng: "Lúc nãy các ngươi thể hiện tốt lắm."
Thường Nga vừa cười vừa nói: "Tất cả là nhờ nương nương dạy giỏi."
Huyền Nữ lo lắng hỏi: "Nương nương, liệu bệ hạ có nhìn ra không?"
Dao Trì Vương Mẫu mỉm cười trả lời: "Không sao đâu! Các ngươi đi chuẩn bị bữa tối đi! Có lẽ hôm nay tâm trạng bệ hạ không tốt lắm, bữa tối làm phong phú chút."
Thường Nga và Huyền Nữ cung kính đáp: "Vâng!"
Chương 246: Nhân tộc vui mừng
Một chùm sáng công đức hạ xuống Đông Hải bao phủ lên Bạch Cẩm, cả Chấp Pháp Điện đều được ánh sáng chiếu thành màu vàng.
Bạch Cẩm động tâm niệm thu hồi công đức. Hắn đã có một khoản kếch xù, chút công đức này chẳng thể khiến hắn dao động.
Sáu thân ảnh trên bầu trời bay xuống, đáp trước mặt Bạch Cẩm, thần giáp trên người nhuyễn hóa thành áo choàng và trường bào.
Vũ Dực Tiên lộ rõ vẻ chấn động, hắn hỏi: "Sư huynh, vừa rồi ai ra tay vậy? Vừa ra tay đã có thể trấn áp Đông Hải."
Bạch Cẩm ung dung cất lời: "Thượng Đế Thiên Đình Hạo Thiên, tiểu sư thúc của chúng ta."
"Lợi hại, thật sự quá lợi hại, sau này Vũ Dực Tiên ta nhất định phải đạt tới trình độ này." Vũ Dực Tiên kích động nói.
"Không chỉ Đông Hải đâu, còn ở những nơi mà các ngươi không thấy nữa. Thiên Thượng Đế trấn áp cả hồng hoang."
Sáu người lặng im không nói gì. Trong khoảng thời gian này bọn hắn tung hoành Tiệt Giáo nên hơi ngạo mạn, bây giờ tâm tính ngạo mạn ấy lập tức tan tành. Hình như bản lĩnh có thể chấn nhiếp đồng môn chẳng đáng gì, so với các cường giả hồng hoang ở bên ngoài thì vẫn còn kém xa. Cả đám đưa mắt nhìn nhau.
Vũ Dực Tiên lẩm bẩm: "Uy áp hồng hoang đó! Có vẻ như ta không bao giờ làm được."
"Các ngươi đừng xem nhẹ bản thân, vị tiểu sư thúc này của chúng ta đã đi theo đạo tổ không biết bao nhiêu năm, được đạo tổ chỉ dẫn còn nhiều hơn Thánh Nhân, là nhân vật tuyệt đỉnh vô địch dưới Thánh Nhân ở hồng hoang. Thế nên hắn làm được như vậy cũng không có gì lạ. Ta tin rằng một ngày nào đó các ngươi cũng có thể tỏa sáng khắp hồng hoang, chưa chắc đã yếu hơn những kẻ có Tiên Thiên Thần Thực. Cố lên! Ta xem trọng các ngươi!"
Sáu người kích động, đồng thanh đáp: "Vâng!"
Bạch Cẩm đi ra phía ngoài, mới đi hai bước thì chợt dừng lại, hỏi với vẻ nghi ngờ: "À đúng rồi, sao vừa nãy ta lại cảm thấy sư huynh đệ Tiệt Giáo chúng ta lại nhiều thêm nhỉ?"
Triệu Công Minh ngạc nhiên nói: "Sư phụ lại thu nhận thêm năm nghìn đệ tử, ngài không biết ư?"
Bạch Cẩm ngẩng đầu nhìn trời, niềm vui sau khi hoàn thành nhiệm vụ Nữ Oa nương nương giao cho bỗng bay biến, cả người lập tức rơi vào trạng thái hậm hực.
Vân Tiêu gọi: "Sư huynh, sư huynh, ngài không sao chứ?"
Bạch Cẩm hoàn hồn, ủ rũ nói: "Ta không sao! Các ngươi cố gắng làm việc, ta đi trước đây." Hắn giẫm lên tường vân bay về phía Tam Quang Tiên Đảo.
Hắn về Điểu Sào của chính mình, sau đó nhảy tõm vào trong suối nước nóng. Hắn bơi ếch, bơi bướm, bơi tự do, bơi chó... trong hồ nước nóng.
Sau khi cải thiên hoán nhật, chẳng mấy chốc mặt trời đã xuống núi, Bạch Cẩm nằm trong tổ nhỏ của mình ngủ say.
Đây là đêm đầu tiên sau khi cải thiên hoán nhật, rất nhiều tu sĩ trên hồng hoang không quen, cứ ngồi ngẩn người trong động phủ của bản thân.
Các sinh linh nhỏ yếu kia thì ngược lại, tất cả đều chìm vào giấc ngủ say, ngủ say sưa thoải mái.
Giờ Mão ngày hôm sau, tia nắng ban mai ló dạng, Nhân tộc trong bộ lạc gần Thủ Dương Sơn sôi nổi ra khỏi nhà đón mặt trời mới mọc. Bọn hắn reo hò rung trời, hài tử hưng phấn đến nỗi hết bật lại nhảy, khó lòng làm chủ bản thân.
Tộc trưởng để râu quai nón lẩm bẩm: "Bóng tối đằng đẵng thật sự kết thúc rồi!" Hắn đón ánh nắng mặt trời ấm áp, gương mặt nở nụ cười hạnh phúc. Giờ đã có lửa, cũng không còn bóng tối đằng đẵng, đây là thời đại hạnh phúc nhất phải không?
Mặt trời lên cao hơi đất chìm xuống, hồng hoang tràn đầy sức sống, cũng có tán tu và thần tiên đến Thiên Đình với ý định mưu cầu thần vị, tìm chỗ dựa mạnh mẽ.
...
Hải vực thuộc Tiệt Giáo ở Đông Hải có vạn đảo san sát, nhìn từ trên có thể nhận thấy quần đảo bên dưới mơ hồ lộ ra một loại trận thế.
Trên một hòn đảo trong số đó mọc rất nhiều loại nấm, có lớn có nhỏ có già có non, đủ loại hình dáng.
Một thiếu niên mặc trường bào hoa lệ nhảy từ trong biển lên, thong dong lên bờ chọn chọn hái hái trong đám nấm cứ như đi lại trong hậu hoa viên nhà mình. Hắn hái một đống nấm to đùng, dùng pháp lực gói lại, sau đó đi vào trong biển.
"Tên tiểu tặc kia, cuối cùng ta cũng bắt được ngươi!" Một tiếng quát lanh lảnh vang lên trên bầu trời.
Ngao Quảng vội vàng quay đầu nhìn thì thấy một thiếu nữ tết hai búi tóc nhỏ trên đầu đang đứng trên mây, tức giận bĩu môi, trong mắt hừng hực lửa giận.
Hai mắt Ngao Quảng bỗng sáng ngời, hắn vẫy tay gọi: Tiểu muội muội xuống đây, ta mời ngươi ăn nấm nấu cá, ngon cực kỳ!"
Cô Lương tức giận quát: "Tên tiểu tặc nhà ngươi cứ trộm nấm của ta suốt, hôm nay ta không tha cho ngươi đâu!"
Ngao Quảng giật mình hiểu ra, bèn nói: "Thì ra những cây nấm này là tiểu muội muội trồng! Tay nghề của ngươi tốt lắm, nấm ở đây còn ngon hơn nấm trên hồng hoang đại địa. Hay là ngươi theo ta về nhà đi! Ngươi trồng ta nấu, cuộc sống tươi đẹp ngọt ngào!"
Sau lưng Cô Lương bỗng xuất hiện một đống nấm kim châm to bự, nàng giận dữ mắng: "Tên tiểu tặc vô liêm sỉ!"
Vèo vèo vèo! Một đống nấm kim châm to bự phía sau bay ra ngoài, vạch ra từng đạo kim quang trong không trung, bắn về phía Ngao Quảng.
Ngao Quảng lập tức bay vụt ra ngoài, đáp xuống mặt biển. Bộp bộp bộp! Nơi Ngao Quảng đứng trước đó nháy mắt đã tung tóe đất đá, một cây nấm kim châm xuyên vào trong đất đá.
Nấm kim châm lập tức chuyển động, vây lấy Ngao Quảng.
Trên người Ngao Quảng chợt lóe sáng, có thêm một bộ thần giáp. Trên thần giáp có vô số vết đao kiếm, trước ngực còn lõm một chỗ.
Bộp bộp bộp bộp, âm thanh va chạm phát ra từ thần giáp, nấm kim châm bắn lên thần giáp làm bắn ra từng đạo thần quang. Mặt biển phía dưới chịu các đòn tấn công, ‘ầm ầm’ dâng lên từng cột nước.
Chương 247: Đại đội chấp pháp ra mặt
Ngao Quảng chống hông đứng dưới Kim Châm Cô Vũ, đắc ý cười nói: "Tiểu muội muội, vô dụng thôi, thần giáp này của ta do Yêu Vương cảnh giới Thái Ất Kim Tiên luyện thành, không phải là thứ mà phép thần thông bình thường có thể phá vỡ."
Cô Lương nhìn chằm chằm vào Ngao Quảng, nàng vung tay lên, nấm kim châm lập tức biến mất, trước mặt nàng lại xuất hiện một cây nấm kỳ lạ có phần đầu nhọn và phần sau mập.
Ánh mắt Ngao Quảng sáng lên, hắn cười nói: "Tiểu muội muội, ngươi nghĩ thông suốt rồi sao? Chúng ta cùng đi làm một bữa tiệc nấm thật lớn có được không? Cây nấm to này của ngươi trông có vẻ khá ngon."
Cô Lương dùng hai tay đẩy cây nấm mập mạp, kì lạ và to lớn kia ra rồi hét lớn; "Ta mời ngươi ăn Vân Bạo Cô." Cây nấm to lớn và mập mạp lập tức lập lóe lên thần quang rồi đột ngột bắn về phía Ngao Quảng.
Ngao Quảng biến sắc, trong lòng cảm thấy khiếp sợ, theo bản năng hắn muốn trốn đi nhưng nếu trốn thì có vẻ sẽ ảnh hưởng xấu đến hình tượng anh minh thần võ của bản thân! Còn nếu không trốn, dường như lại có chút nguy hiểm, rốt cuộc hắn có nên trốn hay không đây? Không đợi Ngao Quảng nghĩ xong, cây nấm có đầu trước nhọn và phần sau mập đã lao đến trước mặt hắn.
Ầm! Một đám mây nấm khổng lồ dâng lên trên mặt biển, trong mây nấm lấp lánh thần quang hủy diệt, biển cả lập tức nổi lên sóng thần, mây trắng trên trời đều vỡ nát, toàn bộ hải vực ở Tiệt Giáo cũng đang chấn động, thiên địa nghẹn ngào.
Ầm ầm! Sóng lớn đổ xuống nhấn chìm toàn bộ Ma Cô Đảo.
Mùi nấm xào nồng đậm lan ra từ trong mây nấm rồi bay theo cuồng phong, tất cả đệ tử Tiệt Giáo đều có thể ngửi thấy rõ. Hơn mười ngàn đệ tử Tiệt Giáo lập tức trở nên ôn ào, tất cả đều bay lên trời nhìn về phía mây nấm đang bốc lên ở xa.
Trong Chấp Pháp Thần Điện, hai đạo thân ảnh cũng lao ra thật nhanh, xẹt qua bầu trời rồi bay về phía đám mây nấm.
Trong Điểu Sào, Bạch Cẩm nhảy ra khỏi cái ổ nhỏ của mình, hai mắt có chút đờ đẫn, đầu óc ong ong. Có chuyện gì vậy?
Hắn lắc đầu một cái rồi xoay người, bước từng bước ra ngoài.
Dư chấn mạnh mẽ của vụ nổ đã hất bay Cô Lương ra xa mười ngàn thước, cảm nhận được trong mây nấm đang tản ra khí tức kinh khủng, Cô Lương lập tức trợn tròn mắt, trong lòng cảm thấy hoảng sợ, ta... ta không muốn giết hắn! Lúc đưa nó cho ta, sư phụ nói rằng uy lực của Vân Bạo Cô không quá mạnh mẽ, miễn cưỡng đủ để ta phòng thân, vốn tưởng rằng nó cũng chỉ mạnh hơn Hạnh Bào Cô một chút nhưng tình huống hiện tại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của nàng.
Cô Lương cắn răng, không để ý đến an nguy của bản thân mà bay vào trong mây nấm, Ngao Quảng chỉ trộm một cây nấm mà thôi, không đáng tội chết.
"Grừ!" Một tiếng rồng ngâm vang lên từ trong mây nấm, một con thần long lập lòe kim quang lao ra, trên mình được bao phủ bởi đống phế liệu vỡ nát, nó bay ra xa trăm thước rồi ầm ầm đập lên mặt biển, sau đó sống dở chết dở mà nổ lềnh bềnh.
Trong long nhãn của Ngao Quảng đầy vẻ sợ hãi và tủi thân, ta chỉ hái mấy cây nấm mà thôi, có đến mức phải dồn ta vào chỗ chết không? Phụ hoàng, bên ngoài thật nguy hiểm, ta muốn về nhà.
Trong lòng Cô Lương khẽ buông lỏng, nàng bay về phía Ngao Quảng, đáp xuống trước mặt đầu rồng khổng lồ, sau đó chống hông, tức giận nói: "Không phải ngươi rất lợi hại sao? Bây giờ nói như nào?"
"Tiểu tỷ tỷ, ta phục rồi! Cầu xin đại nhân ngài đại lượng, bỏ qua cho ta đi!" Ngao Quảng không biết xấu hổ mà gọi tỷ.
"Không phải vừa rồi ngươi gọi ta là tiểu muội muội sao?"
"Tỷ, ngài là ty tỷ ruột của ta, ta sai rồi."
"Sau này còn dám tới trộm nấm của ta không?"
"Không dám, ta đền, ta có thể đền cho ngài."
Cô Lương bất mãn nói: "Đó đều là do ta trải qua trăm ngàn cay đắng mới trồng được, ngươi đền kiểu gì?"
"Ta có thần vật, có pháp bảo, ngươi có từng nghe câu, chớ nói Thái tử Long tộc không có bảo bối không? Ta có rất nhiều rất nhiều bảo bối đó."
Chớ nói Thái tử Long tộc không có bảo bối? Đây là câu nói gì? Trong đầu Cô Lương thoáng qua vẻ nghi hoặc, nàng thật sự chưa từng nghe thấy câu nói này.
"Nơi này xảy ra chuyện gì?" Đột nhiên một tiếng hét lớn vang lên.
Hai đạo thân ảnh đứng ở giữa không trung, trên người mặc trường bào màu đen, áo choàng sau lưng bay phấp phới, người tới chính thành viên Vũ Dực Tiên và Khổng Tuyên của đại đội chấp pháp.
Cô Lương lập tức chột dạ, cúi đầu xấu hổ nói: "Hắn trộm nấm của ta, sau đó ta lỡ ra tay quá nặng."
Vũ Dực Tiên truyền âm: "Bây giờ phải làm sao? Có cần bắt về không? Đây là Cô Lương sư tỷ, một trong những bí thứ của Đại đội trưởng."
Khổng Tuyên khẽ phe phẩy vũ phiến nói: "Long tộc là người trộm trước, Cô Lương sư tỷ chỉ đang tự vệ một cách hợp lý."
Vũ Dực Tiên sùng bái nhìn Khổng Tuyên, không hổ là Đại huynh của ta, thật lợi hại, tại sao ta không nghĩ ra chứ?
Quang mang trên người Ngao Quảng chợt lóe, hắn hóa thành hình người, toàn thân đen như mực, trên đầu bốc lên khói đen, trường bào hoa lệ trên người cũng biến thành đồ ăn mày, Ngao Quảng ngã ngồi trên mặt biển, thoạt nhìn vô cùng thê thảm.
Khóe miệng Vũ Dực Tiên giật giật hai cái, không nhịn được muốn cười, hắn truyền âm nói: "Sư huynh, chúng ta vẫn phải bắt Long tộc này đi sao? Dường như hắn bị thương không nhẹ."
Chương 248: Là ngươi, Lạc Bảo Kim Tiền
Vẻ mặt Khổng Tuyên nghiêm nghị, hắn bày ra dáng vẻ làm việc công và nói: "Vũ Dực Tiên, ngươi đưa vị Long tộc này đến Long Cung, giải thích rõ đầu đuôi chuyện này, tránh cho Long tộc cảm thấy chúng ta ỷ thế hiếp người."
Vũ Dực Tiên cười ha hả: "Vâng!"
"Đừng, các ngươi không thể bắt ta, ta không muốn trở về Long Cung." Ngao Quảng nhảy lên và hét lớn.
Vũ Dực Tiên đi về phía Ngao Quảng và nói: "Ta đưa ngươi về nhà, không phải bắt ngươi."
Làm sao ta có thể để lão đầu tử nhìn thấy dáng vẻ này của mình được, hắn không cười chết ta mới lạ? Trong nháy mắt, thân ảnh của Ngao Quảng co lại, sau đó chạy về phía đáy biển.
Vũ Dực Tiên đưa tay ra chộp một cái, âm dương khí trong thiên địa lập tức hội tụ tạo thành một cái ưng trảo chộp xuống dưới đáy biển. Ầm!1 Ưng trảo đi vào trong nước và bắt lấy Ngao Quảng.
Ngao Quảng gắng sức giãy giụa và gào khóc nhưng không hề có tác dụng.
Một đám mây bay tới từ phía xa, trên đám mây là Thạch Cơ đang mặc cốt linh y.
Nàng nói: "Vũ Dực Tiên, ngươi cứ giao vị Long tộc này cho ta đi! Sư huynh bảo ta mang bọn hắn đi."
"Được!" Vũ Dực Tiên tùy ý vung tay, ưng trảo do âm dương khí tạo thành lập tức hất về phía Thạch Cơ, Ngao Quảng bay ra, sau đó bị Thạch Cơ túm lấy cổ.
Hắn giãy giụa kêu lên: " Này... mau thả ta xuống, ném tới ném lui như vậy thú vị lắm sao? Ta chính là Thái tử Lọc tộc của Đông Hải, ta không cần thể diện sao?"
Thạch Cơ buông lỏng tay, Ngao Quảng lập tức rơi trên đám mây, hắn đưa tay lau mái tóc đen thùi lùi, sau đó đau lòng nói: "Cháy hết rồi!"
Thạch Cơ nhìn về phía Cô Lương: "Sư muội, ngươi cũng đi!"
Cô Lương ủ rủ cúi đầu: "Vâng!" Sau đó nàng bay về phía Thạch Cơ, rơi trên đám mây, đám mây chuyển hướng rồi bay về phía Tam Quang Tiên Đảo.
Khổng Tuyên chậm rãi nhìn xung quanh: "Đi thôi! Chúng ta cũng trở về!"
Vũ Dực Tiên tán thưởng: "Thực lực của vị Cô Lương tiểu sư tỷ này thật khá, kích này có uy lực của Thái Ất Kim Tiên, vậy mà con rồng ngốc nghếch kia lại dám đỡ lung tung, ta vô cùng kính nể hắn, quả là một con rồng hảo hán."
Thân ảnh Khổng Tuyên chợt lóe và biến mất trong nháy mắt.
Vũ Dực Tiên kêu lên: "Ôi... Đại huynh, ta vẫn chưa nói xong mà!" Thân ảnh Vũ Dực Tiên cũng biến mất khỏi mặt biển trong nháy mắt.
Những đệ tử ngoại môn vừa mới tới nhờ ngửi được mùi thơm đều chấn động khi nhìn thấy đám mây nấm đang chậm rãi phiêu tán, trong lòng bọn hắn mãi vẫn không thể bình phục được, không ai ngờ khi tức giận, vị sư tỷ búi bím tóc nhỏ chỉ yêu thích nấm và trông có vẻ vô hại lúc này lại đáng sợ như thế. Quả thật rất ít người trong số các đệ tử ngoại môn của Tiệt Giáo có thể chống đỡ được thực lực như này.
Đám mây rơi trên Tam Quang Tiên Đảo, Thạch Cơ đưa hai người đi xuống.
Bạch Cẩm đứng trước Điểu Sào, quan sát Ngao Quảng và cười nói: "Đây là tạo hình gì vậy, thật khác biệt!"
Đột nhiên Ngao Quảng trợn to hai mắt, cả kinh kêu lên: "Là ngươi, Lạc Bảo Kim Tiền."
Khóe miệng Bạch Cẩm co quắp, ta tên là Lạc Bảo Kim Tiền?
Cô Lương yếu ớt gọi: "Sư huynh!"
Bạch Cẩm nhìn về phía Cô Lương nói: “Lần sau ra tay phải có chừng mực, nếu lỡ tay tạo thành thảm kịch, ngươi có muốn hối hận cũng không kịp.”
Cô Lương liên tục gật đầu, sau đó tủi thân nói: “Sư phụ bảo ta là uy lực của Vân Bạo Cô không mạnh.”
“Không mạnh là đối với sư phụ, chúng ta có thể so với ngaười sao? Về sau mỗi khi học được thần thông thì phải thử uy lực trước.”
Cô Lương liên tục gật đầu: “Vâng! Ta biết rồi.”
Bạch Cẩm nghiêm túc nói: “Thạch Cơ, ngươi đi thông báo với tất cả đệ tử của Tiệt giáo, kể từ hôm nay, Tiệt giáo ta áp dụng quy định mạnh thắng yếu loại, lấy kỳ hạn năm năm, trong vòng năm năm, người có biểu hiện xuất sắc sẽ được giữ lại, biểu hiện thiếu sót sẽ bị loại khỏi Tiệt giáo ta. Cô Lương, ngươi đi thông báo cho đại đội chấp pháp, từ hôm nay phải chấp pháp nghiêm túc, phàm là người phạm lỗi hai lần sẽ bị đuổi khỏi giáo, hơn nữa còn phải chú ý quan sát lời nói và việc làm của tất cả đệ tử.”
Thạch Cơ và Cô Lương đồng thanh đáp: “Vâng!” Sau đó cả hai cùng xoay người đi ra ngoài và bay lên không trung.
Trong chốc lát, trên Tam Quang Tiên Đảo chỉ còn lại hai người Bạch Cẩm và Ngao Quảng.
Trái tim của Ngao Quảng bịch bịch đập loạn, hình như bây giờ Bạch Cẩm lão ca đã trở nên vô cùng lợi hại! Hắn sẽ không độc ác mà đánh ta chứ? Sẽ không cướp pháp bảo của ta chứ? Ta có cần chủ động dâng lên mấy món pháp bảo không?
Bạch Cẩm nhìn Ngao Quảng đầy bất lực: “Lần đầu tiên gặp mặt, ngươi bị Yêu Tộc truy sát, kẹt trong không gian Tiên Thiên bất diệt. Lần thứ hai gặp mặt, ngươi lại trở thành cái bộ dạng này, tại sao lúc nào ngươi cũng thảm như vậy?”
Lão ca nói chuyện với ta, trong lòng Ngao Quảng hơi buông lỏng, lập tức bày ra dáng vẻ chính nghĩa: “Lão đại, cái này gọi là cầu phú quý trong nguy hiểm, ta không giống Phụ hoàng.”
Hắn ngẩng đầu ưỡn ngực: “Chút thất bại này thì tính là gì chứ? Nó cũng chỉ là thử thách trên con đường trở thành Đông Hải đại Long Vương của ta thôi.”
Bạch Cẩm đánh giá Ngao Quảng bụi bặm từ trên xuống dưới một lượt.
Âm thanh của Ngao Quảng càng ngày càng nhỏ, hắn cúi đầu nói: “Đương nhiên thỉnh thoảng cũng sẽ có chuyện ngoài ý muốn xảy ra nhưng bây giờ ta đã rất thành công, đã có thể vững vàng bước lên con đường trở thành Long Vương vĩ đại rồi.”
“Đi tắm rửa sạch sẽ trước, sau đó mới được tiến vào.”
“Được!” Ngao Quảng vui vẻ đáp rồi bay vọt lên. Bùm! Hắn lao vào trong biển rộng.
Chương 249: Lão Long Vương tới
Bạch Cẩm quay người đi vào trong Điểu Sào, sau này Ngao Quảng sẽ là Đông Hải Long Vương, giao hảo với hắn vẫn là điều cần thiết.
Sau một lát, Ngao Quảng đã tắm rửa sạch sẽ và bay ra khỏi mặt biển, trên người mặc thần giáp uy vũ, trong tay cầm Phương Thiên Họa Kích, vô cùng uy vũ mà sải bước vào trong Điểu Sào.
Bên trong Điểu Sào, Bạch Cẩm đang ngồi trên ghế nằm bên cạnh hồ nước, nhìn thấy Ngao Quảng đi tới, khóe miệng co giật hai cái, đây là trang phục quỷ quái gì vậy? Hắn xấu xa nói: “Sao nào? Cũng muốn đánh với ta một trận?”
Ngao Quảng vội vàng lắc đầu kêu lên: “Sao có thể chứ!” Hắn đi tới đi lui rồi lại dương dương tự đắc nói: “Lão đại, ngươi thấy khôi giáp này của ta thế nào? Có uy vũ không?”
“Đi một vòng cho ta xem thử.”
Ngao Quảng sững sờ, hắn ngại ngùng nói: “Lão đại! Phía sau không có cái gì đẹp cả, nó cũng giống như phía trước thôi.”
“Không xoay? Vậy thì ngươi trở về đi!”
“Ta xoay, ta xoay là được chứ gì.” Ngao Quảng nhanh chóng xoay người một vòng, sau đó uy vũ đứng tại chỗ và tỏ vẻ đắc ý: “Rất soái đúng không!”
Bạch Cẩm ung dung nói: “Sao đằng sau lại rách một lỗ vậy?”
Vẻ mặt đắc ý của Ngao Quảng lập tức trở nên cứng nhắc, vậy mà lão đại lại thấy được chỗ rách, mắt tốt như vậy sao?
Nếu nhìn từ phía trước, bộ khôi giáp này không hề có chỗ nào không ổn cả, hơn nữa còn vô cùng bất phàm. Tuy nhiên nếu nhìn từ đằng sau thì lại khác, giữa lưng có một vết rách chừng quả đấm, vừa vặn lộ ra phần lưng giống như một cái bia ngắm nhưng đây đã là món đồ khá hoàn hảo trong bộ sưu tập của Ngao Quảng rồi, ai bảo cuộc chiến Vu Yêu kịch liệt như vậy chứ!
Ngao Quảng lập tức thay đổi lực chú ý của Bạch Cẩm, nâng Phương Thiên Họa Kích trong tay lên, dương dương tự đắc nói: “Lão đại, ngươi thấy vũ khí này của ta thế nào? Phương Thiên Họa Kích được chế thành từ Thái Ất Kim Tinh, nặng bảy ngàn hai trăm cân, có thể tùy ý thay đổi kích thước.”
Bạch Cẩm đánh giá Phương Thiên Họa Kích: “Vậy liệu không tệ nhưng phương pháp luyện chế có vẻ hơi kém.”
Ngao Quảng quyến luyến sờ trường kích: “Ta cảm thấy nó rất tốt, vô cùng hoàn mỹ.” Bịch! Phương Thiên Họa Kích trong tay chống lên sàn nhà, hắn ngẩng đầu ưỡn ngực, vô cùng đắc ý nói: “Lão đại, bây giờ ta đã không phải là ta của trước kia nữa rồi, về sau nếu gặp phải địch nhân gì đó, ngươi cứ tìm đến ta.”
“Ngươi đánh giúp ta?”
Ngao Quảng lập tức lắc đầu: “Không, ta có thể cho ngươi mượn pháp bảo để ngươi đi báo thù, ngươi đã từng nghe được câu tục ngữ là chớ nói Thái tử Long toọc không có bảo bối chưa?”
“Chưa từng nghe, ta chỉ từng nghe nói là chớ nói Long Vương không có bảo bối.”
“Nói bậy, lão đầu tử vô cùng nghèo, trước kia còn muốn mưu đoạt pháp bảo của ta, may mà ta chạy nhanh.”
Phương Thiên Họa Kích nhanh chóng thu nhỏ, sau đó bị Ngao Quảng tiện tay thu hồi, hắn đi về phía Bạch Cẩm, học dáng vẻ của Bạch Cẩm mà nằm trên ghế nằm, Ngao Quảng cầm lấy hoa quả bên cạnh rồi há miệng cắn một miếng, ánh mắt sáng lên: “Lão đại, đây là linh quả gì vậy? Ăn ngon thật!.”
“Lưu ly bích tâm quả.”
Động tác ăn hoa quả của Ngao Quảng lập tức dừng lại, hắn chậm rãi quay đầu nhìn một mâm hoa quả ở bên cạnh, nghe đồn rằng lưu ly bích tâm quả có thể cường hóa nguyên thần. Không phải nó vô cùng ít ỏi và hiếm thấy ư? Tại sao ở đây lại có nhiều như vậy? Ngạo Quảng vội vàng đưa hai tay chộp vào trong mâm, a ô a u mà cắm đầu ăn.
Sau một lát, hắn mới ngẩng đầu hỏi: “Lão đại, tiểu tỷ tỷ vừa mới đánh ta tên là gì vậy?”
“Người ngươi nói là Cô Lương sư muội.”
“Cô Lương? Tên rất hay! Lão đại, xin ngươi giúp ta một chuyện!”
Bạch Cẩm quay đầu nhìn về phía Ngao Quảng, sau đó tỏ vẻ hoài nghi: “Ngươi muốn làm gì?”
Ngao Quảng xoa xoa tay, ngượng ngùng nói: “Lão đại, vừa nãy ta có liếc nhìn vị tiểu tỷ tỷ kia, cảm thấy Cô Lương tiểu tỷ tỷ không hề tầm thường, khuôn mặt đầy vẻ phú quý, lại có vị cách của Long Thái tử phi, về sau có thể mang phúc đến cho Đông hải, vô cùng xứng đôi với ta! Ngài xem có thể nói giúp ta một chút được không?”
Bạch Cẩm tức giận: “Đừng có mà mơ.”
“Lão đại, cả đời ta chưa từng cầu xin ai! Lần này coi như ta van ngươi, chắc chắn mai sau ta sẽ báo đáp ân đức này của ngươi.” Khuôn mặt Ngao Quảng đầy vẻ nghiêm nghị.
“Cút đi!”
“Sư huynh.” Một tiếng kêu vang lên ở bên ngoài.
Bạch Cẩm đứng dậy nhìn về phía Ngao Quảng, sau đó cảnh cáo: “Nhân lúc còn sớm, mau thu lại cái tâm tư kia của ngươi đi, nếu không thì cứ chờ xem.”
Ngao Quảng liên tục gật đầu, khuôn mặt tỏ vẻ sợ hại.
Lúc này Bạch Cẩm mới đi ra ngoài.
Bên ngoài Điểu Sào, Thạch Cơ đang nhẹ nhàng đứng ở đó, Cốt Linh Y màu đen bó sát lấy cơ thể, trông vô cùng xinh đẹp, đôi chân thon dài cũng cực kì bắt mắt.
Bạch Cẩm cười hỏi: “Sư muội tìm ta có chuyện gì?”
Thạch Cơ nói: “Sư huynh, Đông Hải Long Vương cầu kiến.”
“Chắc chắn là tới vì tiểu tử Ngao Quảng kia, làm phiền sư muội mời hắn vào.”
Thạch Cơ gật đầu: “Được!” Sau đó nàng xoay người đi ra ngoài.
Bạch Cẩm quay đầu đi vào trong Điểu Sào, định gọi Ngao Quảng ra nhưng lại kinh ngạc phát hiện hắn đã đi mất, ngay cả hoa quả ở trên ghế cũng bay sạch.
Một loạt tiếng bước chân dày đặc truyền tới từ bên ngoài, lão Long Vương bước nhanh vào Điểu Sào, tức giận nói: “Bạch Cẩm huynh đệ, nghịch long nhà ta đang ở đâu?”



