Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 73: Thông Thiên mời khách

  Bạch Cẩm xoay người, bất đắc dĩ nói: “Chạy rồi!”

  Vẻ mặt lão Long Vương cứng đờ, lại để hắn chạy rồi?

  Lão Long Viên tức giận kêu lên: “Đừng để ta bắt được hắn, nếu không thì ta chắc chắn sẽ trấn áp hắn trong Hải Nhãn một vạn năm! Một vạn năm!”

  “Hắn còn tiện tay mang hai bàn hoa quả của ta đi nữa.”

  "Thằng nghịch tử này! Là ta dạy dỗ hắn không tốt, Bạch Cẩm huynh đệ hai bàn linh quả này đáng giá bao nhiêu?" Lão Long Vương dậm chân đấm ngực nói.

  "Lưu Ly Bích Tâm Quả."

  Cả người lão Long Vương chết lặng, vẻ mặt cứng đờ.

  "Lão Long Vương, ngươi sao vậy?"

  Đôi mắt của lão Long Vương đột nhiên trợn trắng, tức giận quát lên: "Nghịch tử, ngươi trốn ở đâu?" Hắn quay người bỏ chạy, vẽ ra một cái rãnh thật sâu ở trên mặt biển rồi biến mất trong nháy mắt.

  Thạch Cơ ở bên cạnh cạn lời nói: "Sư huynh, Đông Hải Long tộc không biết xấu hổ như vậy sao?"

  Bạch Cẩm cười haha nói: "Nếu không thì sao hắn có thể trở thành Long Vương? Chẳng qua hắn là cố ý làm như vậy, để ta và Ngao Quảng kết giao nhân quả, giao tình qua lại cũng sẽ xuất hiện nhiều hơn, trải đường cho Ngao Quảng trở thành Long Vương."

  Thạch Cơ bừng tỉnh nói: "Thì ra lão Long vương suy nghĩ xa như vậy! Nhưng mà sư huynh cũng thật lợi hại, nháy mắt đã nhìn ra được."

  "Tất cả đều do sư huynh ta mà ra. Bàn về lôi kéo và kết giao quan hệ, hắn còn kém xa lắm! Sư muội nếu có thời gian thì đánh cờ với ta."

  "Đánh cờ?"

  "Ta mới nghiên cứu ra một trò chơi tên là cờ ca rô, năm quân cùng hàng, thiên cơ vô hạn." Bạch Cẩm nghiêm túc nói.

  "Nghe có vẻ rất cao thâm."

  Hai người đi vào trong Điểu Sào.

  ...

  Trên Ma Cô Đảo lộn xộn, Cô Lương đang cúi người trồng những cây nấm mới, trong miệng không ngừng lẩm bẩm: "Đào hố lấp đất, đếm một, hai, ba, bốn, năm, lớn lên!"

  Phần đất trước mặt nhô lên, một cái đầu nấm sắc nhọn từ từ chui ra khỏi mặt đất. Dáng vẻ đúng là phiên bản cây con của Vân Bạo Cô, linh khí xung quanh ồ ạt kéo đến tạo thành một vòng ánh sáng đầy màu sắc bên cạnh Vân Bạo Cô, vô cùng đẹp mắt.

  Cô Lương đứng dậy tiếp tục đi đến bên cạnh, sau đó ngồi xổm xuống tiếp tục trồng nấm, trong lòng ngập tràn oán hận. Con rồng chết tiệt kia, ta vất vả cực khổ lắm mới trồng được một ít Thần Thông Cô, vậy mà dám đến ăn trộm nấm của ta. Lần sau gặp lại ta sẽ cho hắn một cây Hoà Bình Cô, để xem hắn còn dám ăn trộm nấm của ta nữa không.

  "Tiểu tỷ tỷ!" Một tiếng gọi mừng rỡ vang lên.

  Cô Lương lập tức nhảy dựng lên, ngẩng đầu tức giận quát: "Ngươi còn dám tới đây!"

  Ngao Quảng mặc một bộ giáp oai phong đang đứng trên một đụn mây, nhìn Cô Lương với vẻ mặt tươi cười, nói: "Tiểu tỷ tỷ đừng hiểu lầm, ta tới đây là để xin lỗi."

  Cô Lương bĩu môi, thở phì phì nói: "Không cần, ngươi tránh xa Ma Cô Đảo của ta một chút, nếu không ta sẽ cho ngươi đẹp mặt."

  "Dáng vẻ tiểu tỷ tỷ nổi giận cũng rất đáng yêu!" Ngao Quảng mê mẩn lẩm bẩm nói.

  Cô Lương chỉ thấy cả người ớn lạnh, vô thức muốn triệu hồi Hoà Bình Cô, cây nấm bổn mạng của bản thân ném cho hắn một cái.

  "Ngao Quảng, ngươi về đây cho ta!" Một tiếng hét lớn vang lên.

  Sắc mặt Ngao Quảng mặc khôi giáp thần võ thay đổi rõ rệt, quay đầu lại nhìn một cái, liền vội vã chạy đi, vừa chạy vừa hét lớn: "Tiểu tỷ tỷ, chờ ta! Ta nhất định sẽ trở lại tìm nàng."

  "A!" Ngao Quảng đột nhiên hét lên thảm thiết, ‘bõm’ một tiếng liền rơi vào trong biển rồi biến mất cùng với một ít bong bóng.

  Đông Hải Long Vương bay tới chắp tay thi lễ với Cô Lương, nhìn thấy trên đảo lộn xộn thì lập tức bỏ chạy không nói một lời, sợ rằng sẽ biết thêm tin tức đáng sợ nào đó.

  Cô Lương ‘hừ’ một tiếng rồi tiếp tục ngồi xổm xuống trồng nấm. Đào một cái hố, lấp một ít đất, đếm một, hai, ba, bốn, năm, nấm nhỏ của ta mau lớn nhé!

  ...

  Trong Long Cung dưới đáy biển, lão Long Vương xách tai Ngao Quảng rồi sải bước đi vào trong.

  Ngao Quảng bịt tai kêu to: "Ui, đau, đau! Lão già, ngươi mau buông tay ra."

  Trước mặt có một thiếu niên mang cặp sừng trên đầu bước ra, chắp tay hành lễ nói: "Phụ hoàng, huynh trưởng!"

  Lão Long Vương buông tay, Ngao Quảng vừa lấy lại được tự do liền nhảy sang một bên.

  Lão Long Vương cười nói: "Ngao Hán, ngươi đi đâu vậy?"

  Thiếu niên kính cẩn nói: "Khởi bẩm phụ hoàng, Nhân tộc trên hồng hoang đại địa đã trở thành nhân vật chính bất diệt, ta muốn đến xem xem."

  Lão Long Vương cau mày nói: "Trước tiên đừng đi vội, hiện tại Nhân tộc đang là trung tâm chú ý của các thế lực, không thích hợp để tiếp xúc."

  "Vâng!" Người thanh niên cung kính đáp.

  Lão Long Vương bước tới, giơ tay vỗ vai người thanh niên nói: "Ngươi có thể dạo quanh Đông Hải nhưng lúc gặp chuyện tuyệt đối không được manh động, tuyệt đối không được làm ra chuyện như xông vào Tiệt Giáo lần trước."

  Người thanh niên kính cẩn nói: "Hài nhi hiểu rồi, lần trước là hài nhi kích động."

  Đột nhiên Lão Long Vương quay đầu, tức giận quát lên: "Ngao Quảng, ngươi muốn đi đâu?"

  Ngao Quảng ở bên cạnh đang khom người, rón ra rón rén đi về phía con đường nhỏ, vừa nghe thấy tiếng hét lớn từ bên trong thì lập tức bỏ chạy.

  Lão Long Vương vừa giơ tay ra, Ngao Quảng lập tức bay ngược trở lại rồi rơi vào trong tay lão Long Vương, bị lão Long Vương xách vào trong cung điện.

  Ngao Quảng ra sức vùng vẫy kêu lên: "Nhị đệ, cứu ta!"

  Chương 251: Ngao Quảng bị hố

  Thiếu niên có cặp sừng lắc đầu, im lặng nhìn Ngao Quảng đang khua tay múa chân bị bắt đi, trong mắt hắn lóe lên một tia không cam lòng cùng chế nhạo, loại người này mà cũng có thể trở thành Thái tử của Đông Hải Long tộc? Long tộc còn có hy vọng gì sao? Sau đó hắn quay người bước ra ngoài.

  Trong cung điện, lão Long Vương tiện tay ném một cái, Ngao Quảng liền bay ra ngã ngồi trên mặt đất.

  "Cuộc chiến Vu Yêu, ngươi cũng dám trà trộn vào, không muốn sống nữa sao?"

  Ngao Quảng ngẩng đầu gào lên: "Cầu phú quý trong nguy hiểm!"

  Lão Long Vương bước tới, vỗ vào trán Ngao Quảng, giận dữ quát lớn: "Lão tử đã dạy ngươi, làm rồng thì không cần mặt mũi, làm việc thì không được mạo hiểm, chỉ cần sống lâu là có tất cả."

  Ngao Quảng bị đánh chúi đầu xuống, sau đó ngẩng đầu kiên định nói: "Thế thì phải đợi đến khi nào? Hiện tại ta có nhiều thứ tốt hơn người rất nhiều, bây giờ toàn bộ Đông Hải đều đã biết, mộ đạo Thái Tử Long tộc không có bảo bối."

  "Bốp!" Lão Long Vương lại tát hắn một cái, giận dữ nói: "Lão tử đã dạy ngươi đánh nhau không được lao về phía trước, của cải không được lộ ra bên ngoài chưa?"

  "Dạy rồi!"

  Lão Long Vương nhìn Ngao Quảng, tức giận nói: "Ngươi như thế này thì sao ta có thể yên tâm giao Đông Hải cho ngươi được!"

  "Lão già, ta thấy giáo dục của người có vấn đề."

  "Bốp!" Lão Long Vương tát thêm một cái nói: "Không lo học cho đàng hoàng mà còn dám chất vấn ta."

  "Lão già..."

  "Bốp!"

  "Long Vương nên..."

  "Bốp!"

  "Đừng đánh nữa, ta sai rồi!" Ngao Quảng giơ hai tay ra mếu máo nói, trên đầu đã u lên vài cục.

  Lão Long Vương ngồi xổm xuống, uy hiếp nói: "Giao hết pháp bảo trong người ngươi ra."

  Ngao Quảng thuận thế lăn xuống mặt đất, liên tục lắc đầu hét lớn: "Không thể, tuyệt đối không thể! Muốn đánh muốn giết thì tùy ý nhưng pháp bảo là của ta."

  Sắc mặt lão Long Vương thay đổi mấy lần, sau đó nhẹ nhàng nói: "Nhi tử ngoan, phụ hoàng giàu nhất Đông hải, dưới trướng có vô số lính tôm tướng cua, sao có thể để ngươi thèm muốn mấy cái pháp bảo rách này? Ta muốn giúp ngươi tu sửa và luyện chế chúng."

  Ngao Quảng nghi ngờ nhìn lão Long Vương cười nói: "Thật sao?"

  "Lẽ nào ngươi muốn tiếp tục ôm mấy thứ rách nát đó sao? Sau khi tu sửa, tất cả pháp bảo đều có thể khôi phục ít nhất chín phần công lực."

  Ngao Quảng trở mình từ dưới đất đứng dậy, có chút do dự.

  "Cho dù ngươi không tin ta thì vẫn còn có mẫu hậu của ngươi, ngươi cũng không tin sao?"

  Ngao Quảng lập tức vung tay, vô số pháp bảo, khôi giáp rách nát gì đó liền rơi xuống lộp bộp, nhấn chìm toàn bộ cung điện.

  Ánh mắt lão Long Vương sáng lên, vội vàng thu lại hết pháp bảo và thần binh.

  Ngao Quảng nhìn về phía lão Long Vương với ánh mắt mong chờ, hỏi: "Phụ hoàng, khi nào người có thể giúp ta tu sửa xong?"

  Lão Long Vương ho khan một tiếng, chuyển đề tài nói: "Tiểu Quảng à! Phụ hoàng định tìm cho ngươi một đạo lữ."

  Ngao Quảng lập tức lắc đầu nói: "Không cần! Ta đã có người mình thích rồi."

  Hắn ngẩng đầu bốn mươi lăm độ nhìn trời, trong mắt ẩn chứa vẻ khao khát, dịu dàng nói: "Tuy nàng không quá điềm đạm nhưng lại vô cùng dễ thương.

  Tuy xuất thân của nàng không tốt, chỉ biết trồng nấm nhưng ta rất thích ăn những cây nấm của nàng. Nàng nhăn mày, mỉm cười hay giận dữ cũng làm trái tim ta rung động. Đời này ta đã quyết không phải nàng thì không thể. Ta đối với nàng bằng cả thể xác lẫn tâm hồn và ta tin rằng nàng cũng sẽ đáp lại ta bằng cả tấm chân tình. Phụ hoàng không cần phải lo cho ta."

  Lão Long Vương phất tay hiện lên một khung hình, trong khung hình là một nữ tử đang ngồi đọc sách trong rừng trúc, trên đầu tết hai bím tóc nhỏ, vẻ mặt dịu dàng, tao nhã.

  Ngao Quảng tùy tiện liếc qua một cái, ánh mắt lập tức dừng lại, càng ngày càng phát sáng.

  Lão Long Vương ung dung nói: "Nếu ngươi đã không đồng ý, vậy ta sẽ từ chối."

  Ngao Quảng vội vàng đứng dậy, cười nói: "Phụ hoàng, ta thấy được đó! Thân là con cái thì vẫn nên nghe theo sự sắp xếp của trưởng bối, mọi việc đều nghe theo lời của phụ hoàng."

  "Không phải nói có người trong lòng rồi sao? Còn không phải nàng thì không được?"

  "Khụ khụ, vừa rồi ta đã cắt đứt duyên phận này, cảm thấy nàng không xứng với ta."

  Lão Long Vương xoay người bước ra ngoài, nói: "Tiếp tục bế quan cho ta, không được đi ra ngoài." Sau khi đi ra khỏi cửa cung, ‘ầm’ một tiếng cung điện liền đóng lại.

  Ngao Quảng vội vàng chạy đến trước cửa sổ, nói với bên ngoài: "Phụ hoàng, pháp bảo của ta phải nhanh chóng tu sửa đó, dùng loại vật liệu tốt nhất. Còn nữa, khi nào thì tiểu tỷ tỷ của ta sẽ tới?"

  Bên ngoài, lão Long Vương dừng bước, xoay người cười nói: "Hài tử ngoan, hôm nay phụ hoàng sẽ dạy cho ngươi một bài học nữa. Hồng hoang vô cùng hiểm ác."

  "Quy thừa tướng!"

  Chương 252: Ngao Hán gặp Chuẩn Đề

  Một lão già đeo mai rùa chậm rãi bước tới, chớp loé vài cái đã tới trước mặt lão Long Vương, chống gậy cười haha nói: "Bệ hạ muốn phân phó gì sao?"

  Trong đại điện, trong lòng Ngao Quảng cảm thấy vô cùng bất an, dường như bản thân đã đánh giá thấp sự vô liêm sỉ của lão già này rồi, vậy mà lại lấy danh nghĩa của mẫu hậu ra lừa ta.

  Trong tay lão Long Vương xuất hiện một chiếc túi nhỏ cỡ lòng bàn tay, đưa cho Quy thừa tướng nói: "Đem đống binh khí và thần binh này đi tu sửa lại rồi cất vào phòng bảo vật của ta."

  Quy thừa tướng nhận lấy túi vải, cười haha đáp lại: "Vâng!"

  "A! Người không được làm vậy, những thứ đó là của ta mà!" Ngao Quảng nắm chặt cửa sổ, gào khóc thảm thiết.

  Lão Long Vương hoàn toàn không quan tâm đến tiếng gào khóc của Ngao Quảng, nói: "Ta phải đến Thiên Đình, ngươi canh chừng hắn cho tốt, tuyệt đối không được để hắn chạy trốn."

  Quy thừa tướng cúi người kính cẩn đáp lại: "Vâng!"

  Lão Long Vương sải bước đi ra ngoài.

  Từ sau khi cải thiên hoán nhật, ngày và đêm luân chuyển rất nhanh, với thần tiên mà nói thì đảo mắt đã qua một ngày, phút chốc đã qua một mùa.

  Gió lạnh thổi qua, trận tuyết lớn đầu tiên của hồng hoang đã bắt đầu, tuyết dày đặc như lông ngỗng từ trên trời rơi xuống phủ lên phía Đông của hồng hoang một lớp trắng xoá.

  Kẽo kẹt.

  Kẽo kẹt.

  Một nam tử ăn mặc oai phong đang đi trên tuyết, tóc dài xõa trên vai, mày kiếm mắt sao, cả người toát ra khí chất sắc bén.

  "Gầm!" Xa xa một tiếng gầm lớn truyền đến, yêu vân cuồn cuộn kéo đến bay về phía nam tử.

  Nam tử ngẩng đầu, trong long nhãn lóe lên một tia sắc lạnh, lạnh lùng nói: "Nghiệt súc, tìm chết!"

  Một đạo kim quang loé lên, một cây trường thương phá vỡ không trung phóng ra, ‘vút’ một tiếng liền xuyên qua yêu vân găm một con hắc báo vào ngọn núi cách đó không xa, một đòn tất sát.

  Một giọng cười vang lên: "Ra tay đẹp lắm!"

  

  Nam tử cau mày nói: "Ai đó?"

  "Đến đây!" Một giọng nói như có như không từ xa vọng lại.

  Nam tử do dự phất tay, trường thương găm trên núi lập tức quay lại rồi rơi vào trong tay hắn. Sau đó, hắn nắm lấy trường thương lần theo âm thanh mà đi tới.

  Xuyên qua rừng cây đến cạnh một vách đá, hai bóng người đang ngồi xếp bằng trên đó. Một người mặc bạch y tuấn mỹ, ôn hoà. Người kia thì mặc trường bào vàng kim, giữa hai đầu lông mày còn mang theo một chút bá đạo.

  Nam tử bước tới, nhìn bọn hắn hỏi: "Các ngươi là ai?"

  Chuẩn Đề nhẹ nhàng nói: "Bần tăng Chuẩn Đề, hiện tại đang truyền đạo cho đệ tử. Gặp nhau chính là duyên phận, ngươi có thể cùng nghe."

  Sắc mặt nam tử thay đổi, vội vàng quỳ xuống mặt đất nói: "Đông Hải Long tộc Ngao Hán bái kiến Thánh Nhân."

  Chuẩn Đề cười nói: "Ngày trước, Long tộc cũng là một trong những bá chủ. Cho dù có xuống dốc thì ngươi cũng không nên đánh mất sự kiêu ngạo, mau đứng dậy đi!"

  Trong lòng Ngao Hán ấm áp, thuyết pháp của Chuẩn Đề Thánh Nhân chính là suy nghĩ của hắn. Theo hắn, cả phụ thân và huynh trưởng đều đã mất đi sự kiêu ngạo của Long tộc, sao có thể dẫn dắt Long tộc lấy lại vinh quang được chứ?

  Chuẩn Đề bắt đầu giảng đạo, hai người ngồi xếp bằng trên tuyết rồi vểnh tai lên nghe. Mặt trời mọc rồi lặn, tuyết tan rồi lại rơi, một năm sau việc giảng đạo mới dừng lại, ánh nắng ấm áp chiếu vào ba người bọn hắn.

  Chuẩn Đề nhìn về phía Ngao Hán, khẽ cười nói: "Ngộ ra được gì chưa?"

  Ngao Hán giật mình, vội vàng cảm kích chắp tay nói: "Đa tạ Thánh Nhân chỉ điểm."

  Chuẩn Đề cười nói: "Nhớ lại năm đó, Long Tổ thống trị biển cả mang theo Tứ Hải Chi Thủy quét sạch thiên hạ, thật khiến người ta mê mẩn!"

  Ngao Hán buồn bã nói: "Thế hệ con cháu bất tài như ta không bằng thế hệ trước, Long tộc ta đã chẳng còn vinh quang gì nữa."

  Chuẩn Đề cười nói: "Chỉ có ngươi mới có lòng này, vinh quang mất đi cũng có thể tìm lại. Mọi chuyện trên đời mà ta quan tâm chỉ có một chữ tranh, chỉ cần nguyện ý tranh đấu thì vẫn còn hy vọng."

  Ngao Hán ngồi xếp bằng trên tảng đá, sắc mặt liên tục thay đổi.

  Chuẩn Đề đứng dậy nói: "Tây Giáo ta vẫn chưa có Long tộc." Sau đó nhẹ nhàng bay đi.

  Lục Áp nhìn Ngao Hán một chút rồi cũng rời đi cùng với Chuẩn Đề.

  "Cung tiễn Thánh Nhân!" Ngao Hán cung kính khom người thật sâu, sau khi đứng thẳng dậy liền nhìn thấy một viên ngọc đang loé sáng ở chỗ Chuẩn Đề đã ngồi, chần chờ một chút, Ngao Hán đứng dậy thu viên ngọc lại rồi nhảy xuống đáy biển.

  ...

  Trong Đông Hải Long Cung, Ngao Hán vừa đi tới hậu viện liền nghe thấy tiếng gọi gấp gáp: "Nhị đệ, Nhị đệ, mau đến cứu ta."

  Ngao Hán theo giọng nói nhìn qua, chỉ thấy một cái đầu cùng với vẻ mặt lo lắng thò ra từ cung điện bên cạnh.

  Ngao Hán do dự bước tới, hỏi: "Đại ca, ngươi thế này là sao vậy?"

  Ngao Quảng bi phẫn gào lên: "Lão già kia cướp pháp bảo của ta, lại còn nhốt ta lại."

  Trong lòng Ngao Hán không chút gợn sóng, đây chính là Long tộc của hiện tại, không tìm cách lấy lại vinh quang mà lại còn vì vài món pháp bảo mà hai cha con có thể đánh nhau bể đầu, thật đáng buồn làm sao!

  Ngao Quảng mong đợi kêu lên: "Nhị đệ, nói cho ngươi một tin tức tốt, cha tìm được cho ta một đạo lữ, là Long tộc trong Thanh Long Giới, vô cùng xinh đẹp và đáng yêu!"

  "Xin chúc mừng đại ca."

  Chương 253: Thế Giới Mộng Cảnh

  Ngao Quảng nhìn xung quanh, từ trong ngực lấy ra một chiếc túi nhỏ, lặng lẽ đưa cho Ngao Hán nói: "Nhị đệ, đây là đồ tốt mà ta để lại cho ngươi, là Thần Quả, Thần Giáp và vũ khí mà Đại ca phải trăm cay ngàn đắng mới lấy được."

  Ngao Hàn hạ bàn tay nắm chặt viên ngọc xuống, nói: "Đa tạ đại ca, ta không cần, ngươi giữ lấy đi! Ta đi tu luyện trước." Sau đó hắn cất bước đi về phía bên cạnh.

  Ngao Quảng kêu lên: "Nhị đệ, là Lưu Ly Bích Tâm Quả đó! Ta phải trải qua trăm cay ngàn đắng mới lấy được đó."

  Ngao Hán dừng bước, sau đó xoay người cầm lấy chiếc túi nhỏ, thản nhiên nói: "Đa tạ Đại ca!"

  Ngao Quảng cười ha hả nói: "Đừng khách khí! Về sau huynh đệ chúng ta đồng tâm hợp lực, ta không tin vẫn không đánh lại lão già kia.”

  Ngao Hán gật gật đầu rồi xoay người rời đi, hắn nhìn dáng vẻ cợt nhả không đứng đắn của Đại ca, trong lòng chợt dâng lên nỗi phẫn nộ cùng không cam lòng, ngươi là thái tử Long tộc chứ không phải thứ tiểu yêu hoang dã.

  Nếu ta làm Thái tử, Long tộc ta đã có thể thống trị cả Đông Hải rồi.

  …

  Trong Điểu Sào nơi Đông Hải trăm hoa đua nở, cây cối rợp bóng cây, từng chú chim nhỏ nhảy nhót trong tán lá.

  Bạch Cẩm nằm trên ghế dài chợp mắt, mái che trên Điểu Sào đã mở ra, ánh mặt trời ấm áp chiếu xuống bao phủ cả cơ thể Bạch Cẩm trong đó.

  Tuy thân thể đang ngủ nhưng nguyên thần của hắn thì đã trôi đến một vùng không gian kỳ diệu, không gian ước chừng chỉ có vạn thước, biên giới là một màu xám xịt hỗn độn.

  Nơi này chính là Thế Giới Mộng Cảnh được Bạch Cẩm sáng tạo thông qua Đại Mộng Tâm Kinh, quy mô của Thế Giới Mộng Cảnh hoàn toàn dựa vào cường độ của nguyên thần. Ví dụ Thế Giới Mộng Cảnh của Tiếp Dẫn chính là hồng hoang, bên trong có nhật nguyệt tinh không, núi cao sông dài với vô số chủng tộc, Tây Giáo trải rộng khắp chốn hồng hoang.

  Nhưng Bạch Cẩm cũng không định tạo ra thêm một Thế Giới Mộng Cảnh nữa, làm một con hạc thì không thể quên gốc gác của chính mình, hồng hoang nguy hiểm trùng trùng như vậy, dựa vào đâu mà ta có thể trèo đèo lội suốt, vất vả khổ sở đi đến ngày hôm nay? Dựa vào nỗ lực tu luyện sao? Nhờ ta ra sức chiến đấu sao? Không, tất cả đều không phải, chúng ta dựa vào việc nịnh hót người tài.

  Cho nên Thế Giới Mộng Cảnh của Bạch Cẩm trừ mấy tòa cung điện đứng sừng sững ra thì không còn vật gì khác, lần lượt là Bát Cảnh Cung, Ngọc Hư Cung, Bích Du Cung, Oa Hoàng Cung và Bình Tâm Cung. Trong mỗi cung điện đều có một pho tượng thần bằng đá không có mặt, không phải Bạch Cẩm không muốn khắc mặt lên đó mà hắn khắc thế nào cũng không thể khắc được khuôn mặt của Thánh Nhân lên đó, cuối cùng chỉ có thể làm thành bán thành phẩm như vậy.

  Bạch Cẩm đứng trước mấy tòa cung điện, tự nhủ: "Như vậy ổn rồi đó, về sau ta có thể thỉnh an mà không cần tốn thời gian chạy đến chạy đi, ta đúng là thông minh quá chừng." Khuôn mặt hắn lộ ra nụ cười đắc ý.

  Nếu như Tiếp Dẫn biết được Thánh đạo tối thượng của bản thân, Chứng Đạo pháp môn trong mộng lại bị người khác dùng để tiện cho việc thỉnh an thì phỏng chừng phải ôm Kim Liên thập nhị phẩm mà khóc mất.

  Bạch Cẩm đi vào trong Bát Cảnh Cung rồi quỳ gối xuống bồ đoàn, cung kính hành lễ nói: "Đệ tử thỉnh an sư bá, chúc sư bá Thánh đạo vĩnh xương!”

  Trên Thủ Dương Sơn, Thái Thượng đang thưởng trà hơi chớp mi, hắn cảm ứng được trong bóng tối truyền đến một giọng nói vừa thỉnh an bèn mỉm cười gật gật đầu.

  Trong mộng cảnh, Bạch Cẩm ngẩng đầu lên liền nhìn thấy khuôn mặt của tượng thần trên chủ vị đã hiện ra, giống như Thái Thượng sư bá.

  Bạch Cẩm âm thầm vui vẻ trong lòng, Thái Thượng sư bá đáp lại ta đó sao? Hắn vội vàng nói: "Đa tạ Đại sư bá!” Sau đó hắn đứng dậy rời đi.

  Sau đó hắn lại chọn ngẫu nhiên Ngọc Hư Cung, vừa tiến vào liền cung kính bái nói: "Đệ tử thỉnh an sư bá, chúc sư bá Thánh đạo vĩnh xương.”

  Trên Côn Luân Sơn, Nguyên Thủy khẽ gật đầu ra vẻ hài lòng, đáng khen cho tấm lòng hiếu thảo của Bạch Cẩm.

  Trong mộng cảnh, Bạch Cẩm ngẩng đầu lên, khuôn mặt của tượng thần cũng dần dần hiện ra.

  “Đệ tử thỉnh an sư phụ, chúc sư phụ Thánh đạo vĩnh xương!”

  "Đệ tử thỉnh an Nữ Oa nương nương, chúc nương nương cát tường như ý, Thánh đạo vĩnh xương!"

  "Đệ tử thỉnh an Bình Tâm nương nương, chúc nương nương cát tường như ý, Thánh đạo vĩnh xương!"

  Tựa như sư phụ lúc trước vậy, không được Thánh Nhân cho phép thì dù có ở trong mộng cũng không thể nhìn thấy chân dung của Thánh Nhân nhưng chỉ cần Thánh Nhân cho phép là được! Mà có vẻ như cũng không khó lắm!

  Bạch Cẩm bước ra khỏi Bình Tâm cung, hắn đứng giữa tất cả cung điện nhìn chung quanh, trong lòng dâng lên một luồng hào khí ngút trời, cái ao nhỏ của ta có thể dung nạp tận một, hai, ba,... năm vị Thánh Nhân. Toàn bộ hồng hoang còn có ai bằng?

  "Sư huynh, sư huynh có nhà không?" Bên ngoài bỗng vọng đến một giọng nói trong trẻo.

  Bạch Cẩm đưa thần thức trở về, hắn đứng dậy khỏi ghế dựa rồi đi ra ngoài, xuyên qua tầng tầng sóng vỗ, ra khỏi Điểu Sào.

  Bên ngoài Điểu Sào, hắn thấy Quy Linh thánh mẫu đang đứng chờ.

  Bạch Cẩm cười ha hả nói: "Thảo nào cả ngày hôm nay ta cứ nghe được tiếng chim hỷ thước kêu mãi, thì ra là sư muội đến chơi, vào trong rồi nói.”

  Quy Linh thánh mẫu khẽ cười nói: "Sư huynh biết ăn nói quá. Không cần vào đâu, hôm nay ta được lệnh của sư tôn đến để truyền ngươi đi Kim Ngao Đảo.”

  Chương 254: Thông Thiên mời khách

  Bạch Cẩm khó hiểu: "Sư phụ tìm ta làm gì? ”

  Quy Linh Thánh Mẫu lắc đầu nói: "Ta cũng không biết, xin mời sư huynh theo ta đi Kim Ngao Đảo.”

  “Được!” Bạch Cẩm phất tay mở ra trận pháp cấm chế của Điểu Sào, sau đó cưỡi mây đi cùng Quy Linh đến Kim Ngao Đảo.

  Trên đường đi, ánh mắt Quy Linh thánh mẫu chợt lóe, nàng hỏi: "Sư huynh, ngài cảm thấy Đa Bảo sư huynh như thế nào?”

  "Đa Bảo sư huynh tốt lắm! Quan tâm đồng môn, cố gắng tu luyện, là một tấm gương tốt cũng là một Đại sư huynh cực tốt.” Bạch Cẩm trả lời với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

  Quy Linh thánh mẫu nhỏ giọng nói: "Sao ta lại nghe nói Đa Bảo sư huynh thường xuyên làm khó ngài?”

  "Hoàn toàn không có chuyện đó, quan hệ của ta và Đa Bảo sư huynh rất tốt, có đôi khi đánh nhau ầm ĩ cũng là cách để chúng ta nâng cao cảm tình."

  Quy Linh thánh mẫu cười nói: "Thì ra là như vậy sao? Ta đã hiểu lầm rồi.”

  Hai người tiếp tục bay về phía trước.

  Gần tới Kim Ngao Đảo, đột nhiên Quy Linh thánh mẫu lại nói: "Sư huynh, ngươi có biết Đa Bảo sư huynh có nhược điểm gì không?”

  "Nhược điểm?" Bạch Cẩm vuốt cằm trầm ngâm một chút rồi nói: "Đa Bảo sư huynh đạo tâm viên mãn, hình như không có nhược điểm gì, nếu như cố đào bới cho có thì chỉ có điểm là Đa Bảo sư huynh coi trọng thể diện quá thôi!”

  Quy Linh Thánh Mẫu cười nói: "Đa tạ sư huynh dạy bảo.”

  "Ngươi đột nhiên hỏi cái này để làm gì?"

  Quy Linh Thánh Mẫu cười hì hì nói: "Không có gì, ta chỉ muốn tìm hiểu thêm về Đa Bảo sư huynh để tránh sau này tạo thành hiểu lầm gì đó mà thôi.”

  Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi tới Kim Ngao Đảo.

  Quy Linh Thánh Mẫu dừng bước nói: "Sư huynh, sư phụ ở hậu viện, ngài tự mình đi vào đi!”

  "Sư muội vất vả rồi."

  Sau khi hai người cáo từ, Bạch Cẩm cất bước đi về phía hậu viện, giữa vô số linh hoa thần mộc là một cái ao, trong ao có rất nhiều cá vàng xinh đẹp đang bơi lội.

  Dưới tàng cây lớn ở rìa ao có một cái bàn đá, trên bàn đá bày một ít rượu ngon, Thông Thiên đang ngồi bên cạnh bàn đá thưởng thức rượu và thức ăn.

  Bạch Cẩm bước đến hành lễ: "Đệ tử bái kiến sư tôn!”

  Thông Thiên cười ha hả nói: "Lại đây ngồi đi.”

  “Vâng!” Bạch Cẩm đứng dậy rồi ngồi xuống ngay đối diện Thông Thiên.

  Thông Thiên cười nói: "Đã bao lâu rồi chúng ta chưa dùng bữa cùng nhau.”

  Bạch Cẩm cầm lấy đũa gắp ngay một miếng thịt ở trước mặt, nói: "Hình như từ sau khi người thành Thánh, sư đồ chúng ta chưa có dịp ngồi chung mâm, người vội vàng thu đồ đệ, đệ tử cũng bận rộn.”

  “Hừ, ngươi bận trục xuất đám đồ đệ của sư phụ chứ gì!”

  Bạch Cẩm vừa mới bỏ miếng thịt vào miệng, nghe vậy liền bị sặc rồi ho khan liên tục, hắn kêu lên oan uổng: "Sư phụ, thiên địa chứng giám cho ta! Ta làm việc này vì ai chứ? Không phải là vì người sao? Cả đám đệ tử tư chất không đồng đều, cả rồng cả cá trộn chung với nhau, số mệnh hỗn tạp, đến lúc đó xui xẻo là ai? Không phải là người sao!”

  Thông Thiên hừ một tiếng, lại nói: "Ngươi còn cầm đồ tốt của sư phụ rồi đi chạy việc cho người khác.”

  Bạch Cẩm vội nuốt nốt thịt, buông đũa xuống, gượng gạo cười nói: "Sư phụ, ai bảo đệ tử của người ưu tú như vậy chứ? Người nên tự hào mới phải, người mau dùng bữa đi.”

  "Thôi, ta cũng lười quản ngươi, hôm nay không nói đến những người khác, ăn một bữa cơm với vi sư đi."

  “Vâng!”

  Bạch Cẩm lập tức gắp một miếng thịt tiên thú bỏ vào bát cơm trước mặt Thông Thiên, hắn cười hì hì nói: "Sư phụ, mời người dùng!”

  “Ừm!” Thông Thiên hài lòng gật gật đầu, hai người vừa ăn vừa cười nói, phảng phất như đã trở lại khung cảnh trên Côn Luân Sơn ngày xưa.

  Sau khi ăn no uống say, Thông Thiên bỗng giả vờ vô tình nhắc đến: "Nghe nói người chấp pháp của đại đội chấp pháp rất nghiêm khắc, mới mấy ngày ngắn ngủi mà đã trục xuất mấy trăm đồng môn. Như vậy không tốt, chấp pháp cũng phải có mức độ, ngoài pháp luật thì vẫn còn tình cảm mà!”

  "Ta đã nhận chức chấp pháp này thì đâu dám lười biếng."

  Thông Thiên uyển chuyển nói: "Cùng là đệ tử Tiệt Giáo ta cả, nên lấy giáo dục làm cái cốt lõi.”

  “Sư phụ, bọn hắn ra tay đánh đồng môn bị thương!”

  “Ừ, vẫn có thể giáo dục mà."

  “Sư phụ, bọn hắn nói năng hàm hồ!”

  "Có thể nghiêm khắc trừng phạt."

  "Sư phụ, bọn hắn đến chỗ Hạo Thiên sư thúc đòi Tinh Quân chi vị."

  “Ha ha, không phải ngươi nói cần cổ vũ bọn hắn lên Thiên Đình ứng tuyển sao?"

  Bạch Cẩm nhìn Thông Thiên đầy chán nản: "Sư phụ, thì ra không phải người nhớ ta mà là muốn nói đỡ cho đám đệ tử ngoại môn kia à.”

  "Ha ha ha ha, vi sư nhớ ngươi thật mà, hơn nữa vi sư cũng lo lắng ngươi sẽ trở thành một kẻ lạnh lùng tàn nhẫn nên mới khuyên ngươi khoan dung một chút. Đại đạo vốn rộng lớn, chuyện giáo dục không phân ngươi ta sang hèn. Mà hình như ta còn nghe được lời đồn, nói là ngươi muốn thực hiện chế độ gì mà “dùng ưu điểm triệt tiêu khuyết điểm”, đã có rất nhiều đệ tử không được chạm đến cánh cửa cầu đạo, như vậy có phải vô tình quá hay không? Nhìn ánh mắt khao khát của bọn hắn, sao ngươi chịu được chứ?”

  Bạch Cẩm bất đắc dĩ nói: "Sư phụ, Tiệt Giáo tuy lớn nhưng cũng không độ hạng người vô đức, không phải đều do người ép ta đó sao? Nếu người không thu thêm năm ngàn đệ tử kia thì đâu đến mức như vậy?”


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận