Chương 74: Hoang Vận Hội
Thông Thiên câm nín, song vẫn cố khuyên răn Bạch Cẩm: "Bạch Cẩm, ngươi phải học cách thấu hiểu bọn hắn, thật ra bọn hắn đều là những hài tử rất ưu tú.”
"Lúc ta chưa hiểu biết bọn hắn thì ta chỉ muốn trục xuất vài tên đệ tử mà thôi nhưng sau khi ta hiểu rõ bọn hắn rồi thì lại muốn giết luôn bọn hắn để chấn chỉnh lại danh tiếng của cả Tiệt Giáo đấy."
"Chậc! Bạch Cẩm, ngươi không thể dùng lỗi lầm của một cá nhân để xét toàn thể như vậy được! Mặc dù có thiếu sót nhưng bọn hắn đang cố gắng cải thiện và tiến bộ mà.”
"Ta thật sự không thấy bọn hắn sửa chữa với tiến bộ gì cả." Trong mắt Bạch Cẩm tràn đầy sự chân thành.
"Có phải chỉ cần ngươi nhìn thấy bọn hắn đang thay đổi thì sẽ không trục xuất đệ tử của sư phụ nữa hay không?"
“Đến lúc đó rồi nói!”
Thông Thiên im lặng nói: "Tại sao trước đây ta lại không phát hiện ra ngươi cứng đầu như vậy nhỉ?”
“Sư phụ, trước kia ta cũng không phát hiện ra người lại độ lượng như vậy !”
Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, Thông Thiên vung tay lên đầy tức giận: “Cút!”
Bạch Cẩm đứng dậy, bưng hai đĩa đồ ăn trên bàn rồi bỏ đi.
Thông Thiên tức đến mức bật cười, nói: "Con chim hư hỏng tham ăn này.”
Đột nhiên có hai bóng người hiện lên bên cạnh bàn ăn, lần lượt là Thái Thượng và Nguyên Thủy.
Thái Thượng vuốt râu cười nói: "Ta lại rất thích Bạch Cẩm, hào sảng thoải mái, không câu nệ cung kính giống như Huyền Đô, sự tôn kính của hắn đều giấu cả trong lòng.”
Nguyên Thủy hài lòng nói: "Ta đã nói rồi mà, chắc chắn Bạch Cẩm sẽ không đồng ý đâu, như vậy mới có thể làm ngoại môn thủ đồ của Tiệt Giáo, ta rất hài lòng.”
Thái Thượng khoan thai nói: "Có Bạch Cẩm ở đây, ta cũng có thể yên tâm hơn rồi.”
Thông Thiên tức giận nói: "Đó là đệ tử của ta.”
Thái Thượng nói: "Đó là sư điệt của ta, là người hiểu rõ toàn cục mà vẫn không tranh không giành.”
Nguyên Thủy cũng nói: "Đó cũng là sư điệt ta, là người hiểu rằng phải tuân theo cái lẽ của trời.”
Thông Thiên không nói nên lời, hắn luôn cảm thấy đệ tử của mình tràn ngập nguy cơ.
Thái Thượng nhìn Thông Thiên rồi nói: "Ngươi thu nhiều đệ tử như vậy làm gì? Đấy chẳng phải là tự gây rắc rối cho chính mình sao?”
Nguyên Thủy cũng không nhịn được phải nói: "Ngươi nhìn những đệ tử mà ngươi nhận đi, cả đám không ra gì, cứ tiếp tục như vậy thì có Vạn Tiên Đại Trận cũng không trấn áp được số mệnh của Tiệt Giáo các ngươi.”
Thông Thiên nhìn bọn hắn, nghiêm túc nói: "Ta thấy là do hai người các ngươi ghen tị thì có.”
Nguyên Thủy bật cười: "Ta lại phải ghen tị với ngươi? Người trong Xiển giáo của ta đều là người có đủ phúc và đức.”
Thái Thượng vuốt râu cười ha hả: "Huyền Đô có thể nói là chân truyền của ta.”
Thông Thiên tự hào: "Đệ tử của các ngươi dám chống đối các ngươi sao?”
Bàn tay đang vuốt râu của Thái Thượng cứng đờ lại, nụ cười trên khuôn mặt Nguyên Thủy cũng nhạt đi.
Thông Thiên dương dương đắc ý nói: "Môn tử của các ngươi dám nói lý với các ngươi không?”
“Đệ tử môn hạ của các ngươi có thể mặc kệ bản thân, toàn tâm toàn ý vì các ngươi sao?
“Đệ tử môn hạ các ngươi dám cướp đồ ăn của các ngươi sao?”
…
Nguyên Thủy hừ một tiếng, nói: "Đó là bởi vì chúng ta chưa bao giờ phạm sai lầm.”
Thông Thiên nói tiếp: "Đệ tử môn hạ chỗ các ngươi chưa từng tới chỗ ta thỉnh an!”
Thái Thượng ho khan một tiếng, hắn cười ha hả chuyển đề tài: "Thời tiết hôm nay đẹp đấy, ba huynh đệ chúng ta hiếm khi tụ tập lại thế này, hôm nay không nói đến những thứ khác nữa, uống rượu thưởng trà làm vui.”
Thông Thiên nhấc tay, trên tay hắn xuất hiện một bộ bài màu vàng trông hết sức rêu rao: "Uống rượu thưởng trà có gì hay đâu? Chúng ta đánh Yêu Vương đi!”
Thái Thượng và Nguyên Thủy đều ngơ ngác không hiểu, đánh Yêu Vương? Đánh như thế nào? Hồng Hoang có Yêu Vương nào để bọn hắn đánh sao? Cho dù Đế Tuấn với Thái Nhất có sống lại thì cũng không đủ cho bọn hắn đánh!”
…
Bạch Cẩm bưng đĩa đồ ăn thảnh thơi ra khỏi Bích Du Cung, sư phụ nấu ăn cũng ngon đấy nhưng muốn dựa vào cái này để mua chuộc ta, nghĩ cũng đừng nghĩ.
“Sư đệ!” Bỗng có một giọng nói vang lên.
Bạch Cẩm dừng bước nhìn sang bên cạnh, Vô Đương thánh mẫu chậm rãi hiện lên, trên môi nàng nở nụ cười trong trẻo.
Bạch Cẩm mừng rỡ kêu lên: "Sư tỷ, ngươi cũng thành tựu Đại La rồi ư? Chuyện xảy ra khi nào vậy?”
Hắn lập tức dâng cho nàng mâm đồ ăn ngon trong tay mình: "Cái này là tặng cho sư tỷ làm lễ vật chúc mừng.”
Vô Đương thánh mẫu nhận lấy đĩa đồ, cười khẽ nói: "Đa tạ sư đệ.”
Bạch Cẩm cười ha ha nói: "Sư tỷ đừng khách sáo, ta tiện tay lấy từ chỗ sư phụ mà thôi.”
Vô Đương thánh mẫu cười nói: "Cũng chỉ có sư đệ mới dám lấy đồ của sư phụ thôi.”
“Sư tỷ, ngươi tìm ta có việc gì sao?
Vô Đương thánh mẫu do dự một chút rồi có vẻ ngượng ngùng nói: "Nghe nói sư đệ có vài cách nhanh chóng kiếm được công đức.”
“Sư tỷ thiếu công đức sao?”
Vô Đương thánh mẫu gật gật đầu, thành thật nói: "Từ khi sư tỷ tu hành đến nay chưa cống hiến được gì cho thiên địa cho nên vẫn không có công đức trong người, lần này trùng kích Đại La cảnh giới suýt chút nữa đã rơi vào chấp niệm rồi.”
Nàng hành lễ với hắn, trịnh trọng nói: "Kính xin sư đệ chỉ đường dẫn lối cho ta đôi lời.”
Chương 256: Thông Thiên cho gọi Đa Bảo
Bạch Cẩm vội vàng đưa tay nâng nàng dậy: "Sư tỷ nặng lời rồi, ngươi là sư tỷ của ta, ta không giúp ngươi thì còn giúp ai! Nhưng ngươi hỏi đột ngột thế này, ta cũng chưa nghĩ ra cái gì tốt hay là để cho ta suy nghĩ mấy ngày đã, chờ ta có cao kiến gì sẽ báo cho sư tỷ ngay.”
Vô Đương thánh mẫu áy náy nói: "Đa tạ sư đệ, ta cũng biết mỗi người đều có tạo hoá của riêng mình, ta hành động thế này quả thực không ổn nhưng sư tỷ cũng không còn cách nào khác nữa, kính xin sư đệ đừng trách.”
Bạch Cẩm thoải mái: "Một chút công đức mà thôi, tạo hóa gì chứ? Thật ra khi công đức nhiều đến một lượng nhất định thì đối với ta mà nói cũng chỉ là con số vô tri, không có ý nghĩa, công đức cũng không thể thành Thánh, mình ta dùng cũng không hết.”
Vô Đương thánh mẫu không nói nên lời, sao mấy lời sư đệ vừa nói lại khiến cho người khác muốn đánh hắn thế nhỉ!
“Sư tỷ, không thì ta tặng ngươi một ít công đức nhé?"
Vô Đương thánh mẫu lắc đầu nói: "Công đức thì để bản thân tự tu mới phải, chỉ xin sư đệ chỉ cho ta một con đường sáng là được.”
"Được, cứ tin ở ta."
Vô Đương thánh mẫu thở phào nhẹ nhõm nói: "Sư đệ vất vả rồi.”
Bạch Cẩm cùng Vô Đương thánh mẫu tán gẫu một hồi rồi mới bưng theo đĩa đồ nhàn nhã đi ra ngoài. Trong đầu hắn lóe lên vô số dòng suy nghĩ, rốt cuộc phải làm thế nào mới giúp sư tỷ kiếm được công đức đây?
......
Một năm sau, hai luồng khí tức điên cuồng chợt lóe trên đỉnh Bích Du Cung, toàn bộ sinh linh của Đông Hải đều cảm giác được thứ hàn ý có thể đóng băng linh hồn đó. Sau đó, một tràng tiếng cười vui vẻ vang lên, hàn ý lập tức biến mất.
Trong hậu việc của Bích Du Cung, Thông Thiên vừa cất bộ bài màu vàng vô cùng khoa trương của mình đi, hắn đã thắng được không ít công đức, lần sau lại đi tìm hai vị sư đệ ở Tây phương chơi mạt chược vậy, đến lúc ấy phải khiến hắn thua đến khóc mới thôi, tốt nhất là có thể thắng được Kim Liên thập nhị phẩm của bọn hắn thì lại càng hay.
Thông Thiên mở miệng nói: "Đa Bảo, đến Bích Du Cung gặp ta.”
Đa Bảo đi vào trong Bích Du Cung, cung kính lạy một cái rồi nói: "Bái kiến sư tôn!”
Thông Thiên Giáo Chủ hiện lên chỗ chủ vị, hắn nói: "Đa Bảo, hiện giờ tất cả đệ tử ngoại môn đều đang được ngươi dạy dỗ, Bạch Cẩm lại nói đệ tử ngoại môn nhiều kẻ ương bướng khó bảo, là hạng người thích giết chóc, chuyện này có thật không?”
Đa Bảo hít sâu một hơi, tên lẻo mép Bạch Cẩm lại tìm sư phụ tố cáo ta sao? Hắn lập tức cung kính nói: "Khởi bẩm sư phụ, hiện tại đệ tử Tiệt Giáo của ta đều là những người tu hành có thành tựu, các sư huynh đệ đoàn kết quan tâm lẫn nhau, không phải là loại người ngang ngược vô lý mà hoàn toàn ngược lại, đại đội chấp pháp hoành hành ngang ngược, bắt nạt đồng môn, vô cùng hống hách.”
Thông Thiên cười nói: "Đa Bảo, nếu Bạch Cẩm đang hiểu lầm các đệ tử ngoại môn, vậy hãy thể hiện cho hắn thấy được phương diện ưu tú của đệ tử ngoại môn, cũng để cho hắn không còn lời nào để nói.”
Đa Bảo cung kính đáp: "Đệ tử hiểu! Còn chuyện đại đội chấp pháp?”
Thông Thiên cười nói: "Ta sẽ răn đe đại đội chấp pháp.”
“Đa tạ sư tôn!”
“Đi đi!”
“Đệ tử cáo từ!” Đa Bảo đứng dậy, cung kính làm lễ, sau đó xoay người đi ra ngoài.
Trong Đa Bảo tháp, Đa Bảo đạo quân hiện lên, hắn ngồi xếp bằng trên bồ đoàn chỗ chủ vị, mơ hồ đã có một chút khí độ uy nghiêm.
Trường Nhĩ Định Quang Tiên từ bên ngoài đi vào, hắn hỏi: "Đại sư huynh, sư phụ tìm ngài là có chuyện quan trọng gì sao?”
Đa Bảo trầm tư nói: "Sư phụ bảo ta phải thể hiện ra phương diện ưu tú của đệ tử ngoại môn nhưng ý đồ của sư phụ là gì, ta cũng khó mà phỏng đoán ra ngay được.”
Trường Nhĩ Định Quang Tiên mừng rỡ nói: "Sư huynh, đây là chuyện tốt!”
"Tốt ở chỗ nào?"
Đôi mắt Trường Nhĩ Định Quang Tiên lóng lánh ánh sáng cơ trí, hắn mừng rỡ nói: "Chắc chắn là dạo gần đây đại đội chấp pháp và Bạch Cẩm quá mức ngang ngược, sư phụ muốn dạy dỗ bọn hắn một phen nên mới để cho sư huynh tìm cách thể hiện ra ưu điểm của của các đệ tử bên ngoài, kỳ thật là muốn làm đại đội chấp pháp mất mặt, cũng nhân đó mà có cớ dạy dỗ bọn hắn.”
Đa Bảo nở nụ cười, trong lòng hắn lại không để ý, nếu sư phụ muốn trừng phạt một người thì đâu cần phiền toái như vậy? Thánh nhân vốn tùy tâm, cần gì mượn cớ?
Nhưng Đa Bảo hiện tại đã không còn là Đa Bảo trên Côn Luân Sơn ngày xưa nữa, hắn đã thông minh và chin chắn hơn trước nhiều, cũng không dễ dàng khiến mọi người đoán được tâm trạng của hắn: "Vậy ngươi cho rằng nên làm như thế nào?”
Trường Nhĩ Định Quang Tiên lập tức nói một cách chờ mong: "Theo ta thì tổ chức một bữa tiệc đồng môn long trọng, thoải mái uống rượu, đồ ăn đủ hết, tất cả đồng môn tụ tập ca múa, như thế sẽ thể hiện được sự đoàn kết của Tiệt Giáo chúng ta.”
Đa Bảo khẽ lắc đầu nói: "Không ổn! Tiệt Giáo ta chính là đại giáo của Thánh Nhân, há có thể phù phiếm như thế?”
Trường Nhĩ Định Quang Tiên không nhịn được cãi lại: "Sư huynh, vui vẻ hạnh phúc cớ gì không phải là một loại đạo?”
Đa Bảo mỉm cười nói: "Ngươi nói cũng có lý nhưng chỉ sợ Bạch Cẩm lại mượn chuyện này để gây sự, chúng ta không thể cho hắn cơ hội đó được.”
Chương 257: Đại hội tỷ võ bắt đầu
Trường Nhĩ Định Quang Tiên gật đầu đồng ý: "Sư huynh nói phải, lần trước ta chỉ uống thêm mấy chén với vài vị nữ sư muội thôi mà người bên đại đội chấp pháp nhất quyết không chịu buông tha, thật sự tức quá. Sư huynh, ngài có ý gì hay không?”
Đa Bảo ngẩng đầu nhìn về phía phương xa, trên mặt mang theo một nụ cười nhẹ nói: "Muốn thể hiện được mặt ưu tú của đệ tử ngoại môn chỉ đơn giản là dùng võ và đức để tranh tài, ta định tổ chức một đại hội tỷ võ, dùng võ để luận pháp.”
Trường Nhĩ Định Quang Tiên nhắc nhở: "Sư huynh, dùng võ luận pháp là cách cực hay, nhưng làm thế nào để thể hiện được đức? Nếu chỉ thể hiện vũ lực, chỉ sợ không đạt được yêu cầu của sư tôn.”
"Đến chỗ cần dừng thì dừng, khiêm tốn có lễ, trong quá trình tỷ thí trợ giúp lẫn nhau, có thể xem như có đức không?"
Trường Nhĩ Định Quang Tiên sửng sốt, lúc này hiểu được ý của sư huynh, hắn lập tức lạy một cái rồi mừng rỡ nói: "Sư huynh cơ trí, sư đệ bái phục!”
Đa Bảo mỉm cười nói: "Trường Nhĩ sư đệ, chuyện này phải giao cho ngươi rồi.”
Trường Nhĩ Định Quang Tiên đứng dậy kêu lên: "Sư huynh, ngài cứ ngồi xem là được! Ta chắc chắn sẽ khiến Bạch Cẩm không còn lời nào để nói." Hắn nói xong liền xoay người đi ra ngoài.
…
Sau khi trở về từ Kim Ngao Đảo, tháng ngày của Bạch Cẩm có thể nói là vô cùng nhàn nhã, mỗi ngày chỉ phải đi thỉnh an, ngắm hoa, chọi chim, câu cá, đánh bài, dù sao cũng không tu luyện được. Đến Đại La cảnh giới rồi thì việc tu luyện cũng không còn bao nhiêu tác dụng nữa, chủ yếu phải dựa vào ‘ngộ’, khổ tu ngàn vạn năm không bằng một chớp mắt ngộ đạo, vì vậy Bạch Cẩm cứ sống thoải mái là được.
…
Bạch Cẩm ngồi xếp bằng trên một tảng đá xanh cạnh bờ Tam Quang Tiên Đảo, trong tay hắn cầm cần câu, ánh mắt nhìn chằm chằm mặt biển bình tĩnh, cách đó không xa là Thạch Cơ và Cô Lương đang thổi lửa nướng cá, mùi thịt thơm tỏa ra bốn phía.
Triệu Công Minh từ trên trời bay xuống, hắn chắp tay thi lễ: "Tham kiến các sư huynh, sư tỷ!”
Thạch Cơ và Cô Lương đứng dậy đáp lễ.
Bạch Cẩm vừa nhấc cần câu lên, một con cá vàng nhỏ bằng ngón tay từ trong biển rộng lao vút lên, điên cuồng vặn vẹo trên lưỡi câu.
Bạch Cẩm gỡ con cá vàng be bé xuống ném trở lại biển rồi cười nói: "Công Minh sư đệ, sao ngươi lại tới đây?”
Triệu Công Minh đứng thẳng, nghiêm nghị nói: "Sư huynh, Đại sư huynh muốn tổ chức một đại hội tỷ võ.”
Bạch Cẩm đặt cần câu xuống, nói: "Ngươi kể rõ cho ta nghe xem!”
"Vừa rồi Kim Quang Tiên có truyền tin đến, nói là Đại sư huynh thông báo cho bọn hắn muốn tổ chức một đại hội tỷ võ, dùng võ để luận pháp, cụ thể như thế nào thì ta cũng không rõ lắm."
Bạch Cẩm nói thầm: "Đại sư huynh lại muốn làm cái gì?" Sau đó lại hỏi: "Khi nào?”
“Ba năm sau!”
Tin tức về đại hội võ đạo nhanh chóng lan truyền khắp Tiệt Giáo, thời gian ba năm trong mắt Tiên Thần chỉ là chuyện trong nháy mắt, trước khi cải thiên hoán nhật cũng chỉ là ba ngày mà thôi.
......
Một ngày nào đó của ba năm sau, trên vùng Đông Hải vạn dặm không mây, gió êm sóng lặng, một lôi đài khổng lồ đứng sừng sững giữa Đông Hải, hơn vạn đệ tử Tiệt Giáo vây kín chung quanh, bọn hắn châu đầu ghé tai, vô cùng ồn ào.
Sáu người của đại đội chấp pháp đứng trên một đám mây nhìn xuống võ đài phía dưới, Đại sư huynh muốn làm thì bọn hắn cũng không thể ngăn cản, chỉ có thể đến đây trấn thủ phòng ngừa xảy ra hoảng loạn, bất cứ lúc nào cũng có thể trấn áp.
Trên một đám mây khác, Bạch Cẩm và Thạch Cô đang ngồi xếp bằng, mỗi người cầm một cái chén, trong chén để đầy kem, ba người đang múc ăn.
Cô Lương bĩu môi lẩm bẩm nói: "Sư huynh, đệ tử của Tiệt Giáo chúng ta cũng nhiều thật."
Bạch Cẩm gật đầu, sâu kín nói: "Đúng vậy! Nhiều người thì sinh loạn, vận mệnh hỗn tạp liên lụy đến toàn bộ Tiệt Giáo, đến lúc đó bất kỳ kẻ nào cũng không thể may mắn tránh khỏi, người xui xẻo đầu tiên chính là Đại sư huynh ngoại môn của Tiệt Giáo ta, sóng gió bão bùng, bạch hạc rên rỉ."
Cô Lương gật đầu, tại sao kem của ta nhanh tới đáy vậy? Nàng bèn lặng lẽ đem cái muỗng nhỏ hướng vào trong chén của Bạch Cẩm.
Thạch Cơ nói: "Sư huynh, phía dưới bắt đầu rồi."
Cô Lương vội vàng thu muỗng nhỏ về, vẻ mặt thành thật cúi đầu nhìn xuống không chớp mắt.
Phía dưới, thân ảnh của Đa Bảo hiện lên giữa khoảng không bên trên tế đàn, dáng người cao ngất, ngạo nghễ mà đứng. Một âm thanh thật lớn vang vọng khắp hải vực: "Các ngươi bái sư Tiệt Giáo, học pháp môn của Thánh Nhân, tu đạo luyện pháp ít nhất đã hơn mười năm, hôm nay ta có mặt ở đại hội đấu võ này chính là để kiểm tra quá trình tu luyện của các ngươi. Hãy xuất thủ toàn lực không được giấu giếm, tránh để người khác khinh thường, nói vậy các ngươi đã rõ chưa?"
Tất cả đệ tử ngoại môn đều quát lên: "Rõ!
Đa Bảo ngẩng đầu liếc mắt nhìn Bạch Cẩm, Bạch Cẩm lập tức nở một nụ cười thuần khiết sáng lạn, sư huynh ngươi nghĩ nhiều rồi.
Thân ảnh Đa Bảo ẩn đi.
Trường Nhĩ Định Quang Tiên lớn tiếng nói: "Du Tử sư đệ, Đông Đồ sư đệ lên đài."
Hai đạo thân ảnh bay vọt lên võ đài, hai bên ôm quyền khom lưng hành lễ, sau đó liền đánh nhau ở trên lôi đài, hai thân ảnh đan xen.
Chương 258: Đa Bảo Tháp, Bạch Lại Bạch
Trên đám mây, Thạch Cơ quay đầu liếc mắt nhìn Bạch Cẩm hỏi: "Đại sư huynh đột nhiên tổ chức đại hội đấu võ là có ý gì?"
Bạch Cẩm lười biếng nói: "Không biết, chờ xem sao đã!"
Lát sau, một đạo thân ảnh nện xuống lôi đài.
Một người khác vội vàng tiến lên đỡ thân ảnh ngã sấp xuống kia ngồi dậy, lo lắng hỏi: "Sư đệ, ngươi không sao chứ?"
Bóng người ngã sấp xuống đứng dậy, vừa cười vừa nói: "Không có việc gì, sư huynh thật lợi hại."
"Ha ha! Ngươi cũng rất lợi hại."
Cảnh tượng hoà thuận vui vẻ.
Trên đám mây, Cô Lương cười hì hì nói: "Sư huynh, quan hệ của bọn hắn thật tốt."
Bạch Cẩm gật đầu cười, thật tốt sao? Tại sao ta cảm thấy bộ dạng tươi cười như vậy thật giả tạo?
Sau đó lại trải qua vài trận chiến, mỗi một trận đều kết thúc trong hữu nghị. Cho đến cuối cùng, bầu không khí vẫn có vẻ lễ độ nhã nhặn, sư huynh đệ hòa thuận.
Bạch Cẩm càng xem sắc mặt càng cổ quái, loại tình huống này tại sao càng nhìn càng quen mắt? Đây không phải là đánh trận giả sao?"
Cô Lương ngồi trên đám mây, thỉnh thoảng vỗ tay khen ngợi, xem đến hết sức hào hứng.
Lại qua một ngày, Bạch Cẩm thật sự không thể ngồi yên được nữa, hắn đứng dậy vừa cười vừa nói: "Các ngươi từ từ xem, ta đi về trước."
Thạch Cơ ngẩng đầu nghi hoặc nói: "Sư huynh, ngươi không xem nữa sao?"
Bạch Cẩm vươn người một cái nói: "Không cần xem ta cũng đã biết kết quả nhưng như vậy cũng không tệ, so với quyết đấu sống chết thì tốt hơn nhiều."
Sau khi nhìn mấy trận đấu này, Bạch Cẩm đã hoàn toàn yên lòng, hắn lướt về phía Tam Quan Tiên Đảo, chỉ cần sư huynh không bướng bỉnh gây sự, muốn chơi cái gì cũng đều tuỳ hắn.
Bạch Cẩm trở lại Tam Quan Tiên Đảo, mỗi ngày đều nằm trên ghế dựa mơ về Oa Hoàng Thiên, cầm đũa sai Nữ Oa nương nương đi rửa bát, còn mơ thấy xuống đất được Bình Tâm nương nương đấm lưng xoa vai, không còn biết đến sống chết.
Ba năm sau, cuối cùng Bạch Cẩm cũng tỉnh táo lại, vươn người một cái đi ra ngoài.
Ra khỏi Điểu Sào, dưới chân Bạch Cẩm dừng lại, nhất thời nhận ra trong thiên địa không thích hợp lắm. Linh khí ở hải vực Đông Hải hỗn loạn, tràn đầy sát khí, hoàn toàn khác với trước đó, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?
Bạch Cẩm kêu lên: "Thạch Cơ!" Âm thanh cuồn cuộn lay động truyền đi.
Một đạo quang mang từ đằng xa bay tới, rơi vào Điểu Sào rồi hóa thành thân ảnh của Thạch Cơ.
Thạch Cơ vui mừng kêu lên: "Sư huynh, cuối cùng huynh cũng xuất quan."
Bạch Cẩm nghi hoặc hỏi: "Tiệt Giáo đã xảy ra chuyện gì?"
Vẻ mặt Thạch Cơ đau khổ: "Chính là hậu quả lần trước Đại sư huynh làm ra trong đại hội đấu võ kia."
Bạch Cẩm nhíu mày nói: "Không phải đại hội đấu võ rất bình thường sao? Chẳng lẽ sau đó đã xảy ra chuyện gì?"
"Đại hội đấu võ vốn đang tốt vô cùng, các sư huynh đệ hạ thủ cũng có chừng mực nhưng trong lúc đó đột nhiên có lời đồn đại truyền ra."
Bạch Cẩm hỏi: "Lời đồn gì?"
Sắc mặt Thạch Cơ cổ quái: "Đa Bảo tháp, Bạch lại Bạch, mấy người trên đỉnh nổi lên."
“Ách…” Bạch Cẩm không nói gì: "Sau đó thì sao?"
"Sau đó đột nhiên tỷ thí thay đổi, Trường Nhĩ Định Quang Tiên cầm đầu bè phái của Đại sư huynh và Kim Quang Tiên cầm đầu bè phái của Quy Linh sư tỷ, trong lúc tỉ thí ra tay ngoan độc, qua vài trận tất cả đều trọng thương, sau đó liền mất khống chế."
"Đại đội chấp pháp đâu? Vì sao bọn hắn không lập tức ngăn cản?"
"Những sư đệ này đều nói trong lúc tỷ thí có chút sơ suất là chuyện bình thường, không tính là đồng môn tương tàn. Hơn nữa, những người bị thương đều cười nói, đây là một loại thể hiện tình nghĩa đồng môn, chính bọn hắn cũng không truy cứu lại còn ôm chầm lấy nhau. Với lại Đa Bảo sư huynh và Quy Linh sư tỷ cũng lần lượt xuất hiện, đại đội chấp pháp không tiện ra tay. Cuối cùng không biết vì nguyên nhân gì mà lại phát triển thành quần đấu, hơn vạn đệ tử đánh nhau một trận, lúc này đại đội chấp pháp ra tay cũng không khống chế được tình huống."
Thạch Cơ nhìn về phía Bạch Cẩm tiếp tục nói: "Sau đó, Đại sư tỷ xuất thủ thì hỗn chiến mới dừng lại nhưng trải qua chuyện này, đệ tử Tiệt Giáo hoàn toàn phân thành hai phe, giữa hai bên tranh đấu hết sức gay gắt, đại đội chấp pháp bận tối tăm mặt mũi."
Bạch Cẩm không nói gì, Đa Bảo tháp Bạch lại Bạch? Không cần suy nghĩ cũng biết là ai làm, tâm tính Quy Linh sư muội nhỏ nhen, không phải là sư huynh chỉ trấn áp nàng một lần thôi sao? Còn mang thù một thời gian dài như vậy?
Bạch Cẩm lập tức phi thân hướng về phía Kim Ngao Đảo.
Trong Bích Du Cung trên Kim Ngao Đảo, Thông Thiên giáo chủ ngồi ở ghế chủ vị, phía dưới là Đa Bảo và Quy Linh thánh mẫu đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn.
Thanh âm của Thông Thiên giáo chủ chậm rãi vang lên: "Đa Bảo, đây chính là bộ mặt của đệ tử ưu tú trong Tiệt Giáo ngươi muốn cho ta xem?"
Đa Bảo không nhịn được cãi lại nói: "Sư tôn, là sư muội nàng..."
Quy Linh thánh mẫu trừng mắt nhìn Đa Bảo nói: "Sư huynh, ta làm sao? Rõ ràng là người của ngươi ra tay tàn độc trước."
"Rõ ràng là tán thưởng sư huynh ngươi."
...
"Đệ tử Bạch Cẩm cầu kiến sư phụ!" Bên ngoài đột nhiên vang lên một giọng nói.
Đầu của Thông Thiên nhất thời tê rần, vốn muốn để Bạch Cẩm xem thật kỹ bộ mặt ưu tú của đệ tử ngoại môn, đồng thời thay đổi tâm tính của hắn để cho đại đội chấp pháp của hắn thủ hạ lưu tình với đệ tử ngoại môn, bây giờ thì hay rồi.
Thông Thiên không nhịn được hung hăng trừng Đa Bảo, chút chuyện nhỏ này cũng làm không xong, không biết trong lòng Bạch Cẩm đã cười nhạo ta đến thế nào!
Chương 259: Hoang Vận Hội
"Đệ tử cầu kiến sư phụ."
"Vào đi!"
Bạch Cẩm đi vào đại điện, liếc mắt nhìn Đa Bảo và Quy Linh, hành lễ yết kiến nói: "Đệ tử bái kiến sư phụ!"
Thông Thiên lập tức phủ đầu trước, không vui quát: "Bạch Cẩm, vi sư giao đệ tử ngoại môn Tiệt Giáo cho ngươi là vì tín nhiệm ngươi, hiện tại ngoại môn hỗn loạn, ngươi khó có thể chối tội, ngươi có biết tội của mình không?"
Đa Bảo và Vô Đương kinh ngạc nhìn Thông Thiên. Sư phụ, chuyện này không liên quan lắm đến sư đệ mà?
Bạch Cẩm cúi đầu thật sâu, thành thật nói: "Là tội của đệ tử, cam nguyện chịu phạt."
Thông Thiên hài lòng gật đầu, trong lòng vui vẻ. Đây chính là chỗ khác biệt giữa Bạch Cẩm và bọn hắn, mặc kệ có phải hắn sai hay không, hắn đều sẽ trung thực nhận tội.
Thông Thiên nói: "Đa Bảo và Quy Linh, các ngươi trở về tự hối lỗi đi."
Trong lòng Đa Bảo và Quy Linh thả lỏng, cung kính đáp: "Vâng!" Sau đó đứng dậy đi ra ngoài.
Trong đại điện cũng chỉ còn hai người Bạch Cẩm và Thông Thiên.
"Đứng lên đi!" Thông Thiên ôn hòa nói.
"Đa tạ sư tôn!" Bạch Cẩm đứng dậy xếp bằng ở trên bồ đoàn.
Thông Thiên ung dung thở dài nói: "Đa Bảo và Quy Linh, sao bọn hắn lại không thể khiến ta bớt lo một chút đây chứ?"
"Sư tôn, hiện tại người thấy việc thu đồ đệ có quá nhiều chỗ xấu rồi ạ?"
"Người nhìn Đại sư bá ngồi xuống, Nhị sư bá ngồi xuống, bọn hắn muốn nháo cũng không nháo được!"
Thông Thiên tằng hắng một cái, ánh mắt hơi lấp lóe.
Bạch Cẩm tố khổ: "Sư phụ, thật ra ngoại môn rất khó quản. Nếu như người còn thu đồ không tiết chế chút nào như vậy, ngoại môn thủ đồ là đệ tử đây thực tế là không thể làm nổi. Sớm muộn gì ta cũng sẽ mệt chết hoặc là bị bọn hắn liên lụy chết."
Giọng điệu của Thông Thiên nhất thời dịu lại nói: "Được rồi! Về sau vi sư không chiêu thu đệ tử nữa nhưng mà hiện tại ngươi nhất định phải đè chuyện lần này của Tiệt giáo xuống."
Bạch Cẩm ngẩng đầu nói: "Sư phụ, chẳng phải chuyện này nên giao cho Đại sư huynh và Quy Linh sư muội giải quyết sao?"
"Để bọn hắn giải quyết có lẽ sẽ náo càng lớn, giao cho ngươi đi."
Bạch Cẩm trầm ngâm một chút rồi nói: "Sư tôn, chỉ cần là nơi sinh linh thì sẽ có tranh đấu, chuyện này rất bình thường, muốn giải quyết tranh đấu nội bộ trong Tiệt giáo thì chỉ cần dẫn ngoại địch vào là được."
Thông Thiên nhíu mày nói: "Ngoại địch? Ai? Khai chiến với phía Tây sao?"
"Ách! Sư phụ, người là thánh nhân, không thể mở miệng liền chém chém giết giết, chúng ta phải giảng hài hòa đón làn gió mới."
"Đừng nhiều lời, ngươi nói đi! Ngươi định làm gì?"
"Đệ tử dự định mời vạn tộc chư giáo ở hồng hoang tổ chức đại hội thể dục thể thao gọi tắt là Hoang Vận Hội."
Thông Thiên ngơ ngác nói: "Đó là cái gì?"
"Ta định mời nhiều đại giáo và các thế lực cường đại ở hồng hoang, tuyển chọn nhân tài tiến hành thi đấu, bình xét ra lực lượng đệ nhất tam giới, tốc độ đệ nhất tam giới, bơi lội đệ nhất tam giới, tốc độ cản trở đệ nhất tam giới vân vân, ban thưởng vinh dự."
Hai mắt Thông Thiên sáng lên, hắn nói: "Nghe cũng khá thú vị nhưng phải phong cấm tu vi, nếu không thì tranh tài không có chút ý nghĩa nào."
"Sư tôn nói rất đúng, đệ tử dự định địa điểm tổ chức là ở Đông Hải. Đến lúc đó chư giáo hội tụ, các đại cường giả tranh phong. Vì vinh dự của Tiệt giáo, các sư đệ tất sẽ toàn lực ứng phó kề vai chiến đấu, mâu thuẫn giữa bọn hắn cũng liền trở thành râu ria."
Thông Thiên gật đầu cười ha hả nói: "Ngươi nói rất đúng! Bạch Cẩm, chuyện này giao cho ngươi phụ trách."
"Sư tôn, các Thánh Nhân khác thì sao?"
"Ha ha… vi sư sẽ sớm thông báo, chút mặt mũi này bọn hắn vẫn sẽ cho, nhanh đi chuẩn bị đi!"
"Vâng!" Bạch Cẩm đứng dậy đi ra ngoài.
...
Trong Bích Du Cung, thần sắc Thông Thiên mừng rỡ. Hoang Vận Hội là một biện pháp tốt, tốt hơn nhiều so với đại hội tỷ võ kia! Trong cuộc sống khô khan rốt cuộc cũng có chút chuyện thú vị.
Bạch Cẩm trở lại Điểu Sào, Thạch Cơ đứng thẳng tắp ở bên ngoài hỏi: "Sư huynh, sư phụ nói thế nào?"
"Không cần phải để ý!"
"Ách..." Thạch Cơ kinh ngạc nhìn Bạch Cẩm, đây không phải là cơ hội tốt để trục xuất đệ tử ngoại môn sao? Sư huynh như vậy là thay đổi thái độ?
Bạch Cẩm bước tới trước mặt Thạch Cơ nói: "Sư muội, làm phiền ngươi mời tất cả mọi người gồm cả Đại sư huynh, Vô Đương sư tỷ, Kim Linh sư tỷ và Quy Linh sư tỷ đến đây."
"Vâng!" Thạch Cơ đáp một tiếng rồi bay lên trời.
Bạch Cẩm đứng trước Điểu Sào chờ đợi, một lát sau Vô Đương thánh mẫu phiêu nhiên mà tới.
Bạch Cẩm cất bước nghênh đón, cười nói: "Hoan nghênh sư tỷ quang lâm hàn xá."
Vô Đương thánh mẫu hạ đám mây xuống mỉm cười nói: "Nếu như đạo cung này của ngươi là hàn xá, thế thì đạo cung chúng ta cũng chỉ là chỗ đất đá gạch ngói vụn mà thôi." Vô Đương phiêu nhiên đi tới chỗ Bạch Cẩm.
"Ha ha… sư tỷ khiêm tốn."
Vô Đương thánh mẫu hỏi: "Sư đệ gọi ta đến đây là có chuyện gì?"
"Hãy cho ta chút mặt mũi, ta còn mời Đại sư huynh, Kim Linh và Quy Linh, chờ mọi người đông đủ ta sẽ nói."
Vô Đương thánh mẫu gật đầu vừa cười vừa nói: "Được!"
"Sư tỷ mời vào trước nghỉ ngơi."
"Ta ở đây chờ cùng ngươi đi!"
Sau một lát, mấy người Đa Bảo cũng lần lượt tiến đến. Bạch Cẩm dẫn mọi người đi vào trong đại sảnh, phân chia chủ khách ngồi xuống.
Bên trái là Đa Bảo, Kim Linh. Bên phải là Vô Đương, Quy Linh.




