Chương 75: Thi nhảy cầu
Đa Bảo hỏi: "Sư đệ, ngươi mời chúng ta đến đây là có chuyện gì?"
Quy Linh thánh mẫu nhìn Đa Bảo đạo quân một chút, vuốt ve mấy sợi tóc của mình, vừa cười vừa nói: "Nếu sư đệ muốn nói tốt cho người, vậy thì rất không cần thiết. Thực ra quan hệ giữa ta và Đa Bảo sư huynh rất tốt, lời đồn đãi bên ngoài không thể tin."
Đa Bảo cũng nhìn về phía Vô Đương thánh mẫu, bốn mắt tương giao, ánh mắt đồng thời dời đi.
Bạch Cẩm vừa cười vừa nói: "Sư muội yên tâm, tất nhiên ta sẽ không tin tưởng lời đồn đãi. Vừa rồi sư phụ mới truyền lệnh xuống. Lão nhân gia người muốn làm điều gì đó mới mẻ, dự định tổ chức một trận Hoang Vận Hội, mời tất cả các thế lực cường đại ở hồng hoang tham gia, địa điểm tổ chức ngay tại Tiệt giáo chúng ta. Chư vị sư huynh sư tỷ sư muội, đến lúc đó Tiệt giáo chúng ta cũng là phe tổ chức. Nói thẳng ra, biểu hiện của đệ tử Tiệt giáo ta liên quan đến thể diện của toàn thể Tiệt Giáo, cũng liên quan đến mặt mũi của sư tôn chúng ta. Hiện tại bộ dạng của Tiệt giáo tuyệt đối không được cho nên ta hi vọng các ngươi có thể giúp ta ước thúc đệ tử Tiệt giáo, để bọn hắn biết tình huống trước mắt của Tiệt Giáo chúng ta, cũng để bọn hắn thận trọng từ lời nói đến việc làm." Ánh mắt Bạch Cẩm nhìn Đa Bảo và Quy Linh.
Đa Bảo nghi hoặc nói: "Hoang Vận Hội là cái gì?"
Bạch Cẩm nói khái niệm về đại hội thể dục thể thao cho mấy người bọn hắn một chút, cả đám đều có chút mờ mịt. Hiểu về đại hội thể dục thể thao thì cũng không khó, nhưng bọn hắn không nghĩ tới còn có kiểu giao đấu này. Ở hồng hoang giao đấu chia làm hai loại là đấu võ và đấu văn. Đấu võ hiển nhiên là đánh nhau, đấu văn cũng là luận đạo nhưng tụ tập tất cả cường giả giống như Bạch Cẩm nói, chọn ra một thế lực hạng nhất hồng hoang thì mọi người chưa từng nghĩ tới.
Trong lòng mấy người Đa Bảo đều hiện lên một số suy nghĩ, đây đâu phải sư phụ muốn làm đại hội thể dục thể thao gì đó! Tác phong quen thuộc này rõ ràng là bút tích của Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm chân thành nhìn mấy vị sư tỷ sư huynh sư muội nói: "Hiện tại ta cần sự trợ giúp của các ngươi."
Vô Đương thánh mẫu nhìn qua Đa Bảo, Kim Linh và Quy Linh, mỉm cười nói: "Nếu đã là chuyện của Tiệt Giáo chúng ta, tất nhiên chúng ta nghĩa bất dung từ, cụ thể cần chúng ta làm cái gì thì sư đệ cứ việc nói thẳng."
Đa Bảo, Kim Linh và Quy Linh cũng yên lặng gật đầu.
"Vậy ta liền không khách khí! Làm phiền Đại sư tỷ dạy bảo đệ tử Tiệt giáo ta một phen, để bọn hắn biết cái gì gọi là nhiệt tình hiếu khách, cái gì gọi là khiêm tốn hữu lễ, chọn ra một ít nhân thủ làm nhân viên để tiếp đãi các đại biểu của những thế lực hồng hoang đến đây."
Vô Đương thánh mẫu gật đầu cười nói: "Được!"
"Làm phiền Kim Linh sư tỷ kiến tạo một số cung điện để làm chỗ nghỉ ngơi cho những người đến đây tham gia."
Kim Linh thánh mẫu nhìn Bạch Cẩm, bất đắc dĩ nói: "Sư huynh, ta chỉ là một vị tiên nghèo, kiến tạo cung điện cần một lượng vật liệu rất lớn."
"Một lát nữa ngươi đi tìm Thạch Cơ, tài chính của Tiệt Giáo ta do nàng chưởng quản, có tiền thì sẽ có thể đi mua."
Kim Linh vừa cười vừa nói: "Thật sự cảm tạ sư huynh, vậy thì không thành vấn đề."
Bạch Cẩm nhìn về phía Đa Bảo nói: "Làm phiền sư huynh đi mời các thế lực cường đại ở Hồng Hoang như Nhân Giáo, Xiển Giáo, Tây Giáo, Oa Hoàng Cung, Địa Phủ, Thiên Đình, Thanh Long Giới, Chu Tước Giới, Huyền Vũ Giới, Bạch Hổ Giới, Kỳ Lân Sơn, Ngũ Trang Quán, Hắc Hải, Huyết Hải, Yêu tộc, vân vân."
Đa Bảo nghi hoặc hỏi: "Vì sao ngươi không đi? Theo ta được biết, trong những thế lực này có rất nhiều người có quan hệ rất tốt với ngươi."
Bạch Cẩm chân thành nói: "Bởi vì sư đệ ta cần phải giám sát việc kiến tạo nơi thi đấu, thực sự không rảnh để phân thân."
Trên thực tế Bạch Cẩm là vì sợ Tây Giáo nên mới không dám đến, với lại Bạch Cẩm còn lo lắng không biết nên đến chỗ Nữ Oa nương nương hay là Bình Tâm nương nương trước, vì vậy dứt khoát không đi, thế là an toàn.
Đa Bảo hoài nghi nhìn Bạch Cẩm, luôn cảm thấy nguyên nhân không đơn giản như vậy nhưng hắn vẫn gật đầu nói: "Được!"
Quy Linh thánh mẫu mong đợi nhìn Bạch Cẩm kêu lên: "Còn ta! Ta làm cái gì?"
Bạch Cẩm nhìn Quy Linh thánh mẫu vừa cười vừa nói: "Sư muội phụ trách tuyển chọn và huấn luyện thí sinh dự thi của Tiệt Giáo ta, được chứ?"
Quy Linh thánh mẫu gật đầu cười nói: "Được!"
Bạch Cẩm đứng dậy chắp tay thi lễ, trịnh trọng nói: "Vậy xin nhờ chư vị sư huynh sư tỷ sư muội. Đây là lần đầu tiên Tiệt Giáo ta chiêu đãi khách quý đến từ bên ngoài, hơn nữa còn là toàn bộ thế lực cường đại ở hồng hoang, phải thể hiện ra khí độ và tố chất của Tiệt Giáo chúng ta, tuyệt đối không thể có sai sót."
Đa Bảo, Vô Đương, Kim Linh và Quy Linh đồng loạt đứng dậy, vừa ngưng trọng vừa mang theo lòng chờ mong mơ hồ. Đây mới thực sự là cảnh tượng hoành tráng! So với chút cọ xát của đệ tử Tiệt Giáo hoàn toàn không tính là gì.
...
Thân ảnh Đa Bảo hiện lên trong Đa Bảo tháp, Trường Nhĩ Định Quang Tiên và Mã Nguyên lập tức đứng dậy.
Mã Nguyên tức giận kêu lên: "Đại sư huynh, Cầu Thủ Tiên và Linh Nha Tiên hoàn toàn theo phe Quy Linh sư tỷ, lại còn ra tây với Lữ Nhạc đạo hữu."
Trường Nhĩ Định Quang Tiên lạnh giọng nói: "Đại sư huynh, nhất định phải dạy dỗ bọn hắn, nếu không thì mặt mũi chúng ta ở đâu?"
Chương 261: Hoang Vận Hội bắt đầu
Trường Nhĩ Định Quang Tiên và Mã Nguyên mong đợi nhìn Đa Bảo, chờ Đại sư huynh hạ lệnh.
Giọng nói rất lớn của Đa Bảo vang lên ở trong đại điện: "Bảo các đệ tử không được tranh chấp nữa."
Trường Nhĩ Định Quang Tiên khó tin kêu lên: "Đại sư huynh..."
Mã Nguyên cũng kinh ngạc: "Đại sư huynh, chúng ta phải nhượng bộ sao?"
Sắc mặt Trường Nhĩ Định Quang Tiên khẽ động, sau đó vội vàng hỏi: "Đó có phải là mệnh lệnh của sư phụ?"
Giọng nói thật lớn của Đa Bảo vang lên: "Sư phụ không hỏi chuyện đệ tử ngoại môn nhưng so với việc tranh chấp cùng Quy Linh, hiện tại chúng ta có chuyện quan trọng hơn phải làm."
Trường Nhĩ Định Quang Tiên và Mã Nguyên tất cả đều nhìn Đa Bảo, chuyện quan trọng hơn?
"Tiệt Giáo sắp tổ chức một trận thi đấu đối với hồng hoang, đến lúc đó tất cả các thế lực cường đại của hồng hoang đều sẽ đến, thậm chí ngay cả Thánh Nhân cũng đến. Chúng ta nhất định phải thể hiện ra dáng vẻ hài hoà hữu ái của Tiệt Giáo, tuyệt đối không thể ném đi mặt mũi của sư tôn, các ngươi hiểu không?"
Thi đấu với hồng hoang? Trường Nhĩ Định Quang Tiên và Mã Nguyên hai mặt nhìn nhau, đó là cái gì?
...
Một bên khác, trên một hòn đảo, thân ảnh của Quy Linh thánh mẫu hiện lên ở bờ biển. Kim Quang Tiên, Cầu Thủ Tiên và Linh Nha Tiên nhanh chóng bước đến, cùng nhau chắp tay thi lễ nói: "Bái kiến sư tỷ!"
Quy Linh thánh mẫu nghiêm nghị nói: "Truyền mệnh lệnh của ta, các đệ tử không được gây chuyện, chờ Đại sư tỷ an bài."
Kim Quang Tiên, Cầu Thủ Tiên và Linh Nha Tiên đồng thanh đáp lời: "Vâng!" Hoàn toàn không hỏi nguyên nhân.
...
Sau đó việc kiến tạo triều cường trùng trùng điệp điệp tại Đông Hải được triển khai, trong đó có không ít uy năng của Thông Thiên giáo chủ, Đông Hải Long tộc cũng ra tay giúp đỡ.
...
Một buổi sáng tám năm sau, mặt trời mọc lên ở phía Đông, ánh bình minh rạng rỡ muôn nơi. Tất cả các đệ tử của Tiệt Giáo đứng thành hai hàng, trên mặt mang theo nụ cười vui mừng, trong tay cầm đủ loại cờ xí có kiểu dáng vui tươi, phần lớn là các câu nói hoan nghênh hoặc là nhiệt liệt hoan nghênh.
Một đệ tử ngoại môn giơ cao cờ xí nhỏ giọng nói: "Sư huynh bảo chúng ta giơ cờ xí này rốt cuộc là có ý gì? Ta thấy có chút xấu hổ!"
Một đệ tử Tiệt Giáo khác nhỏ giọng nói: "Sư huynh nói đây là khí độ hiếu khách hòa nhã của Tiệt Giáo chúng ta."
"Suỵt! Nói nhỏ thôi, đến rồi kìa!"
Hai người giơ cờ lập tức nghiêm túc lại.
Mây tía đầy trời lan từ phía Đông mà đến, tản ra tường thụy chi khí.
Dưới những đám mây tía, Huyền Đô nắm sừng trâu lớn chậm rãi đi tới. Thái Thượng ngồi ngay ngắn ở trên thân trâu, bên cạnh là Chân Vũ ôm kiếm đi theo cùng với Kim Giác Ngân Giác lấm lét nhìn ngó xung quanh, trong mắt mang theo vẻ sợ hãi thán phục, đệ tử Tiệt Giáo nhiều thật!
Lúc này có một đám đệ tử Tiệt Giáo đánh đàn, đánh trống, thổi sáo, phật Tiêu, âm nhạc vui tươi vang lên.
Tất cả đệ tử Tiệt Giáo vội vàng xoay người, lớn tiếng kêu lên: "Cung nghênh Thái Thượng giáo chủ giá lâm Tiệt Giáo! Hoan nghênh Nhân giáo đạo hữu..."
Đa Bảo đạo quân, Vô Đương thánh mẫu, Kim Linh thánh mẫu, Quy Linh thánh mẫu và Bạch Cẩm đạo quân đứng thành một hàng cùng nhau nghênh đón, cung kính chắp tay nói: "Cung nghênh Đại sư bá, cung nghênh Nhân giáo đạo hữu đến đây tham gia đại hội thể thao lần thứ nhất của hồng hoang."
Thái Thượng gật đầu mỉm cười nói: "Đứng lên đi!"
"Vâng!" Bọn người Đa Bảo Bạch Cẩm đứng dậy, tránh ra hai bên trái phải.
Huyền Đô cũng gật đầu với bọn người Đa Bảo Bạch Cẩm một cách hữu hảo, sau đó dắt trâu tiếp tục đi đến phía trước. Dưới sự hoan nghênh của đông đảo đệ tử ngoại môn Tiệt Giáo ở hai bên đường, bọn hắn đi vào bên trong.
Sau đó lại là một trận tường vân phun trào.
"Ngang..."
"Rống..."
...
Trong tiếng long ngâm, chín đầu thần long kim sắc kéo liễn phá không mà đến, đám người Nhiên Đăng và Quảng Thành Tử đi theo bên cạnh.
Nguyên Thủy Thiên Tôn ngồi ngay ngắn trong Cửu Long Trầm Hương Liễn, uy nghiêm túc mục khiến người khác khó mà nhìn thẳng.
Nhạc khúc tươi vui vang lên, tất cả đệ tử Tiệt Giáo đồng loạt xoay người nói: "Cung nghênh sư bá, hoan nghênh Xiển giáo đạo hữu đến đây tham gia đại hội..."
Cửu Long Trầm Hương Liễn dừng lại, Nguyên Thủy nhìn thấy chiến trận hoan nghênh lớn như vậy, hài lòng gật đầu. Chất lượng của đệ tử Tiệt Giáo như thế nào thì khoan nói, chí ít thái độ vẫn rất được.
Cửu Long Trầm Hương Liễn chậm rãi xuyên qua hơn vạn đệ tử Tiệt Giáo trong tiếng nhạc vui vẻ.
Một đóa Kim Liên từ đằng xa mà đến, trên Kim Liên to lớn có hơn trăm đạo thân ảnh đang đứng, cầm đầu chính là Tiếp Dẫn Thánh Nhân và Chuẩn Đề Thánh Nhân.
Tất cả đệ tử Tiệt Giáo đều cung kính nói: "Cung nghênh Tiếp Dẫn giáo chủ, cung nghênh Chuẩn Đề giáo chủ, hoan nghênh Tây Giáo đạo hữu..."
Chuẩn Đề bay xuống khỏi Kim Liên, vừa nhấc tay vừa cười ha hả nói: "Đứng lên! Tất cả mau đứng lên đi, đều là người trong nhà, không cần phải khách khí!"
Thánh ý như thiên ý, không người nào có thể làm trái, tất cả đệ tử ngoại môn Tiệt Giáo đều không kìm lòng được đứng lên.
Chuẩn Đề bay đến trước một đệ tử cầm cờ dẫn đầu, vỗ vỗ vai hắn ôn hòa nói: "Vất vả rồi..."
Đệ tử ngoại môn kia nhất thời thụ sủng nhược kinh, có chút thất kinh nói: "Không... không vất vả!"
Chuẩn Đề bay dọc theo lối vào, thỉnh thoảng vẫy tay ra hiệu, ngẫu nhiên thân thiết vỗ vỗ vai đám đệ tử ngoại môn, trên mặt vẫn mang theo nét cười ôn hòa.
"Vác cờ mệt lắm đúng không! Khổ cho ngươi rồi."
"Không... Không vất vả!”
"Tư chất của ngươi rất tốt, phải cố gắng tu luyện, chớ có để mai một đi."
"Vâng! Đa tạ lời dạy của sư thúc.”
"Ôi kìa, sao quần áo lại xộc xệch thế kia, để ta sửa sang lại cho."
“Đa tạ sư thúc!
Chương 262: Nữ Oa và Bình Tâm đấu khẩu
Tiếp Dẫn khống chế Kim Liên dẫn theo đệ tử Tây Giáo đi theo phía sau với vẻ mặt chết lặng.
Đán đệ tử Tây Giáo đã không còn lạ với cảnh này, sư thúc vẫn ôn hòa dễ gần như vậy.
Sau khi Tây Giáo tiến vào, hóa thân của Nữ Oa nương nương mới từ trên trời giáng xuống.
Hoá thân của Bình Tâm nương nương cũng từ Địa Phủ xuất hiện.
Ngọc Đế trên Thiên Đình dẫn theo Lý Trường Canh, Xích Cước Đại Tiên, Vương Mẫu mang theo Thường Nga Huyền Nữ từ Thiên Đình đến đây.
Minh Hà giáo chủ mang theo các cường giả của A Tu La tộc.
Trấn Nguyên Tử mang theo Thanh Phong đẹp trai và Minh Nguyệt từ Ngũ Trang Quan.
Côn Bằng mang theo cự thú Bắc Hải của Hải tộc.
Lục Áp mang theo Phi Liêm, Bạch Trạch và các cường giả Yêu tộc.
Cường giả Long tộc của phương Đông, cường giả Bạch Hổ tộc phương tây, cường giả Phượng Hoàng phương Nam, cường giả Huyền Vũ tộc phương bắc, Kỳ Lân tộc vùng Kỳ Lân Sơn cũng rầm rộ dẫn theo người đến.
Cả Đông Hải lập tức trở nên rộn ràng vô cùng, đương nhiên các phe phái thế lực sẽ không ngồi yên trong cung điện của mình mà ra ngoài bắt chuyện, thăm hỏi lẫn nhau. Cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.
Trong hậu viện Bích Du Cung đang có rất nhiều Thánh Nhân tụ tập.
Gương mặt Thông Thiên ửng đỏ sáng lạn, hắn cười ha hả nói: "Đa tạ chư vị sư huynh, sư đệ và sư muội đến đây, rồng đến nhà tôm, Tiệt giáo ta thật sự vinh hạnh!”
Chuẩn Đề cười nói: "Sau khi trở thành Thánh Nhân cả đời vô địch, hiếm lắm mới gặp được chuyện thú vị như vậy, tất nhiên ta không thể bỏ qua rồi. Sư huynh, đệ tử ngươi mà ngươi bồi dưỡng thật sự rất tốt.”
Thông Thiên cười ha ha nói: "Sư đệ quá khen rồi, bọn hắn còn kém lắm!”
Bình Tâm nhìn về phía Nữ Oa, nàng cười tủm tỉm nói: "Nghe nói sư tỷ bị sư phụ cấm túc, ngài cãi lời sư phụ để đến đây sao?”
Nữ Oa cười nói: "Đa tạ sư muội quan tâm, đây chỉ là một hóa thân của ta thôi, bản thể còn ở trong Oa Hoàng Thiên, sư phụ cũng ngầm đồng ý rồi. Không phải sư muội cũng dùng hóa thân đến tham gia sao? À phải, nghe nói bản thể của muội muội vĩnh viễn sẽ bị nhốt ở Địa Phủ, thật là đáng thương quá!”
"Thánh Nhân chỉ cần dùng tâm cảm nhận là có thể quan sát khắp chốn hồng hoang, có thể ra ngoài hay không cũng đâu có gì khác nhau?"
Nữ Oa nương nương và Bình Tâm nương nương cười tủm tỉm nhìn nhau, một bầu không khí kỳ lạ tỏa ra khắp Bích Du Cung.
Đám người Thông Thiên, Thái Thượng, Nguyên Thủy, Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề yên lặng không lên tiếng, chỉ cảm giác có một cơn gió lạnh đang dần dần dâng lên trong lòng.
Chuẩn Đề vội gượng gạo mấy câu: "Chư vị đạo hữu, Tây Giáo của ta còn có chuyện liên quan đến thi đấu cần sắp xếp, ta xin đi trước.” Nói xong liền đứng dậy hành lễ, nháy mắt sau đã không thấy bóng dáng đâu.
Tiếp Dẫn cũng đứng dậy nói: "Ta cũng trở về xem sao, còn xử lý mấy chuyện cần cho thi đấu nữa.” Hành lễ xong cũng nhanh chóng mất hút.
Nguyên Thủy đứng dậy, nghiêm túc nói: "Ta còn chưa được thăm quan kỹ lưỡng Tiệt giáo của tam đệ đâu, nhân dịp này cũng nên đi xem một vòng mới phải.”
Thái Thượng đứng dậy cười ha hả nói: "Vậy chúng ta đi cùng đi! Ta cũng muốn xem Thông Thiên dạy dỗ đám đệ tử của mình như thế nào.”
Thông Thiên vội vàng đứng dậy nói: "Ta cũng đi, ta xin được dẫn đường cho hai vị huynh trưởng.”
Thái Thượng và Nguyên Thủy lập tức đồng thanh nói: "Không cần, ngươi cứ đón tiếp hai vị sư muội thật chu đáo là được.” Nói xong, bóng dáng của hai người đó lập tức biến mất.
Thông Thiên trợn tròn mắt, chỉ biết âm thầm rống to trong lòng trách hai vị huynh trưởng lừa ta, hắn quay đầu nhìn lại hai vị nương nương Nữ Oa và Bình Tâm còn đang đối mặt nhìn nhau, một chốc một lát không biết nên hóa giải bầu không khí xấu hổ này như thế nào.
Do dự một lát, Thông Thiên giơ tay lên, trong tay xuất hiện một bộ bài bằng vàng vô cùng sang trọng, hắn nói: "Hai vị sư muội, hay là chúng ta chơi Đấu Yêu Vương đi! Ta làm Yêu Vương tặc chuồn."
Nữ Oa nương nương và Bình Tâm nương nương đồng loạt đứng dậy, cả hai hành lễ với Thông Thiên rồi nói: "Sư huynh, hôm nay ta đến chỉ muốn quan sát phong cảnh Đông Hải, giờ xin được quay về trước.” Hai người đồng thanh, giống nhau như đúc.
Thông Thiên tiếc nuối nói: "Nếu hai vị sư muội có việc thì sư huynh cũng không giữ nữa, lần sau chúng ta lại chơi, trò Đấu Yêu Vương này là do Bạch Cẩm phát minh ra đấy!”
Nữ Oa và Bình Tâm đáp lại hắn một tiếng, hai người liếc nhau, sau đó cả hai đồng loạt biến mất.
Thông Thiên thở dài một hơi, hắn thì thầm: "Nữ Oa và Bình Tâm đã đạt tới cảnh giới gì rồi? Tại sao chỉ là hai phần hoá thân lại khiến người ta cảm thấy kinh hồn bạt vía như vậy, chẳng lẽ các nàng đã vượt qua cả sư tôn rồi?” Hắn suy nghĩ hết nửa ngày cũng không đoán ra được là nguyên nhân gì, chỉ cảm thấy khí thế vừa rồi thật đáng sợ.
Trong Oa Hoàng Cung nơi Đông Hải, thân hình của Nữ Oa nương nương dần dần hiện lên, nàng cất bước đi vào bên trong điện. Thanh Loan và Thải Phượng lập tức đuổi theo.
Đi vào trong chính điện, Nữ Oa nương nương ngồi thẳng lưng trên giường mây, mở miệng nói: "Bạch Cẩm, nhanh chóng đến gặp ta!”
Một lát sau, Bạch Cẩm chạy chậm vào chính điện Oa Hoàng Cung, bái lạy nói: "Đệ tử bái kiến sư thúc!”
Nữ Oa nương nương nhướng mày hỏi: "Đấu Yêu Vương là cái gì?”
"Đó là một loại trò chơi với các thẻ bài mà đệ tử phát minh ra, nếu sư thúc cho phép, đệ tử có thể dạy Thanh Loan và Thải Phượng."
Nữ Oa nương nương gật đầu nói: "Được!”
Chương 263: Bạch Cẩm phát biểu
Một lát sau, Bạch Cẩm dạy cho Thanh Loan và Thải Phượng cách Đấu Yêu Vương, sau đó hắn cung kính hành lễ thưa rằng: "Nương nương, hội thao còn có một số việc, đệ tử xin đi trước để sắp xếp công việc.”
Nữ Oa nương nương nhìn chăm chăm vào bộ bài mà hắn để lại, gật đầu nói: "Đi đi!”
Bạch Cẩm xoay người chạy ra khỏi Oa Hoàng Cung rồi chuyển hướng về phía Bình Tâm điện, một tiếng “kẽo kẹt” vang lên, Hình Thiên mở cửa cung điện ra, nói với giọng không vui: "Sao lại chậm như vậy?”
Bạch Cẩm thở hổn hển nói: "Đại hội thể thao có nhiều chuyện phải xử lý quá, nương nương đâu?”
"Nương nương đang chờ trong đại điện."
Bạch Cẩm chạy vào trong đại điện, hắn lạy một cái thật sâu rồi nói: "Bái kiến nương nương, nương nương cát tường!”
“Ừm!” Bình Tâm gật gật đầu, mỉm cười nói: "Đấu Yêu Vương là gì?”
Sao lại hỏi cái này nữa? Bạch Cẩm lập tức trả lời: "Nương nương, đây là một loại trò chơi bằng thẻ bài do đệ tử phát minh ra, ta có thể dạy nó lại cho Hình Thiên.”
Bình tâm mỉm cười gật đầu nói: "Chuẩn!”
Một lát sau, Bạch Cẩm dạy Hình Thiên xong liền cung kính nói: "Nương nương, bên đại hội thể thao còn có việc, đệ tử xin được cáo lui để xử lý.”
Bình Tâm nương nương vung tay lên nói: "Đi đi!”
“Đa tạ nương nương!” Bạch Cẩm xoay người rời khỏi Bình Tâm điện.
Bạch Cẩm lập tức bay về phía Điểu Sào của mình, hái tiên quả đã chín rồi chia làm hai phần bày lên hai đĩa.
Đầu tiên là bay về phía Oa Hoàng cung. Hắn bước vào Oa Hoàng cung thì thấy Nữ Oa nương nương đang ngồi xếp bằng trên giường mây chơi Đấu Yêu Vương với Thanh Loan và Thải Phượng.
Bạch Cẩm đặt đĩa trái cây bày ra lên trên bàn, cung kính nói: "Nương nương, đây là món quà đệ tử hiếu kính người, mời người thưởng thức.”
Nữ Oa nương nương cầm một tiên quả màu đỏ bỏ vào trong miệng, cười nói: "Linh quả này không kém gì so với đồ trong Oa Hoàng Thiên của ta, Bạch Cẩm có lòng rồi.”
"Có thể cống hiến chút sức mọn cho nương nương là vinh hạnh của đệ tử."
Bạch Cẩm đứng ở phía sau Nữ Oa nương nương, đấm bả vai cho Nữ Oa nương nương, còn giúp nàng bày mưu tính kế, trong thời gian ngắn đã thắng Thanh Loan và Thải Phượng vài ván khiến hai nàng tức đến nghiến răng trợn mắt với Bạch Cẩm.
Một lát sau, Bạch Cẩm lại nói: "Nương nương, đệ tử đi xử lý chuyện của hội thao trước, sau đó lại đến sau.”
Nữ Oa nương nương khoát tay áo, cười nói: "Đi đi!”
“Đệ tử cáo lui!”
Bạch Cẩm vừa ra khỏi Oa Hoàng Cung thì vội vàng chạy ngay đến Bình Tâm điện, hắn tiến vào trong Bình Tâm điện thì thấy Bình Tâm nương nương đang đánh bài cùng Phong Bá và Vũ Sư.
Bạch Cẩm đặt mâm trái cây lên bàn, cung kính nói: "Nương nương, đây là tiên quả do đệ tử tự tay trồng, mời nương nương nhấm nháp.”
Bình Tâm nương nương nhìn thoáng qua, cười nói: "Địa Phủ của ta còn có vài loại tiên quả độc đáo, đều do ta thu thập từ nhiều năm trước, lần sau ngươi đi có thể đến đấy lấy ít cây non về trồng.”
Bạch Cẩm cảm kích nói: "Đa tạ nương nương!" Nói xong liền chạy tới bóc hoa quả cho Bình Tâm nương nương.
Hắn ở lại hầu hạ nương nương thêm một hồi mới cáo từ rời đi.
Bạch Cẩm không ngừng chạy qua chạy lại hầu hạ hai vị nương nương, có món ngon thứ vui gì đều dâng lên hết.
Bởi vì đây là đạo tràng của Tiệt giáo chứ không phải là đạo tràng của bản thân, lại có rất đông Thánh Nhân tụ tập, các cường giả đồng loạt hội tụ cho nên rất nhiều cường giả không phóng thích tâm thần giao cảm thiên địa. Trùng hợp điều này lại giúp Bạch Cẩm không bị lộ tẩy,
Bình Tâm nương nương và Nữ Oa Nương từ đầu đến cuối cũng đều không phát hiện ra, thậm chí còn cảm thấy vô cùng thoải mái với sự hầu hạ của Bạch Cẩm.
…
Nửa năm sau, trên vùng trời của Đông Hải có mây lành tụ tập, các nhân vật có tiếng của từng thế lực đều hội tụ trên những đám mây lành ấy, có sáu vị Thánh Nhân là Bình Tâm nương nương, Ngọc Đế, Vương Mẫu, Trấn Nguyên Đại Tiên, Côn Bằng Yêu Sư, Minh Hà giáo chủ...
Đám đệ tử được các vị cường giả dẫn theo ngồi nghiêm nghị trên hàng trên ghế mây bên dưới.
Một khúc nhạc vui vẻ vang lên, Bạch Cẩm bước đi giữa tiếng nhạc, hắn chắp tay vái lạy khắp bốn phương, trên môi vẫn giữ nụ cười tươi rói: "Hoan nghênh chư vị đạo hữu đến tham gia Đại hội thể thao hồng hoang lần thứ nhất của chúng ta, dưới sự quản lý của chư vị Thánh Nhân, hồng hoang phát triển mạnh mẽ, phồn vinh tấp nập, thế giới yên bình và hòa bình mà mọi người khát vọng cũng sẽ đến. Với tình huống như hiện nay của khắp chốn hồng hoang này, sư phụ ta là Thông Thiên giáo chủ vĩ đại đã tổ chức nên Hoang Đại Hội lần thứ nhất này, trên tinh thần hiểu biết lẫn nhau, hữu nghị lâu dài, đoàn kết nhất trí với khẩu hiệu cạnh tranh công bằng, trên tinh thần thi đấu nhanh hơn, cao hơn, mạnh mẽ hơn, triển khai một cuộc thi có quy mô cho vạn tộc chốn hồng hoang. Hoang Đại Hội lần này có sự tham gia của Tiệt giáo, Xiển giáo, Nhân giáo, Tây Giáo, Địa phủ, Thiên Đình, Oa Hoàng Cung, Thanh Long giới, Chu Tước giới, Huyền Vũ giới, Bạch Hổ giới, Kỳ Lân Sơn, Huyết Hải, Bắc Hải, Ngũ Trang Quán và hơn mười thế lực cũng như các chủng tộc mạnh mẽ khác,... tổng số lượng tham gia lên tới ba nghìn Tiên Thần Yêu Ma, đại biểu cho sự hài hòa và phồn vinh của hồng hoang. Thưa các vị đạo hữu, Hội thao hồng hoang lần này của chúng ta tuân theo nguyên tắc công bằng, công khai và nghiêm minh, tăng cường đoàn kết, khuyến khích lẫn nhau, hăng hái nhiệt tình và cố gắng phấn đấu để Hội thao hồng hoang năm đầu tiên này trở thành một sự kiện có ý nghĩa đột phá trong lịch sử hồng hoang. Nào, tất cả hãy giơ tay trái lên và đồng thanh với ta: ‘Hữu nghị số một, chiến thắng là phụ!’.”
Chương 264: Thi nhảy cầu
Tất cả đệ tử Tiệt giáo đều giơ tay trái kêu lên: "Hữu nghị số một, chiến thắng là phụ!”
"Hữu nghị số một, chiến thắng là phụ!”
…
Tiên thần của các thế lực khác cũng vội vàng giơ tay trái lên bắt chước: "Hữu nghị số một, chiến thắng là phụ!”
Tiếng hò hét trên chấn động cả vùng trời Đông Hải, nơi nơi đều tràn ngập bầu không khí vui vẻ và thân thiện.
Trong một góc của Long tộc, Ngao Quảng vừa ra sức vẫy chiếc cờ nhỏ trên tay vừa kích động hò hét.
Lão Long Vương ngồi bên cạnh kéo kéo Ngao Quảng đang kích động đến nỗi đứng lên, hắn tức giận nạt: "Ngươi ngoan ngoãn cho ta nhờ.”
Ngao Quảng ngồi trở lại vị trí, giọng nói vừa kích động vừa mơ mộng: "Lão đầu tử, người nghe xem Bạch Cẩm đại ca nói hay chưa kìa, đoàn kết thân thiện, giúp đỡ lẫn nhau, của ngươi chính là của ta nhưng của ta thì vẫn là của ta. Đây không phải là thế giới mà ta vẫn luôn mơ đến hay sao?”
Lão Long Vương tức giận nói: "Hắn giả vờ như vậy ngươi cũng tin sao?”
"Giả vờ? Không đời nào! Bạch Cẩm đại ca chưa bao giờ nói dối.” Ngao Quảng lập tức phản bác với lời lẽ vô cùng kiên định, sau đó lại hò hét một hồi: "Hữu nghị số một, chiến thắng là phụ!”
Lão Long Vương cười lạnh một tiếng, hắn đảo mắt nhìn sang đám đệ tử của các thế lực lớn đang hò hét rầm trời: "Đừng thấy bây giờ bọn hắn hô hào đầy nhiệt huyết như vậy, chút nữa vào trận bọn họ có thể đánh đến vỡ đầu đấy ngươi có tin không?”
"Không tin! Bạch Cẩm lão đại nói rồi, không được thượng cẳng chân hạ cẳng tay trong quá trình thi đấu.”
Lão Long Vương bỗng không nói nên lời.
"Lão đầu tử, người cứ chờ rồi coi! Ta sẽ giành được vài cái giải quán quân về cho người nở mày nở mặt.”
Lão Long Vương kinh hãi kêu lên: "Ngươi ghi danh tham gia rồi? Không phải ta đã dặn ngươi đừng đăng ký sao?”
Ngao Quảng nhếch miệng cười đắc ý: "Ta không nghe lời người đâu, ta không chỉ ghi danh vậy đâu, ta còn ghi danh tận mấy hạng mục kia.”
Gân xanh trên đầu lão Long Vương nổi lên, thằng con mất nết này!
…
Thái Thượng ở trên giường mây cười ha hả nói: "Ta còn tưởng rằng cái gọi là đại hội thể thao chính là trò chơi mới mà Thông Thiên chán quá nên bày ra, không nghĩ lại có thâm ý sâu xa như vậy.”
Nguyên Thủy cũng hài lòng gật gật đầu, trong mắt toát ra vẻ vui mừng, sau đó lập tức nghiêm túc nói: "Hội thao hồng hoang này rất ý nghĩa nhưng từ khi ta đến đây tới nay chưa từng thấy Thông Thiên tham dự vào công tác chuẩn bị là sao?”
Thông Thiên tức giận nói: "Ta có đệ tử vì sao còn phải đích thân ra tay chứ? Ngươi nghĩ ta chỉ có mấy mống chết rách giống như ngươi chắc!”
"Cho dù có đệ tử thì ngươi cũng nên đích thân đứng ra chủ trì mọi chuyện. Một là có thể quan sát được những điểm chưa ổn của đám đệ tử. Hai là chuyện lần này cũng coi như ngươi đã biến ý nghĩ của mình thành hiện thực, đối với ngươi chỉ có lợi chứ không có hại." Nguyên Thủy nghiêm túc nói.
Thông thiên không biết phải nói gì, ta cũng muốn tự mình đứng ra chủ trì đấy chứ nhưng Bạch Cẩm nghĩ như thế nào ta làm sao biết được? Hắn lập tức phản bác lại: "Vì ta muốn cho các đệ tử có cơ hội rèn luyện, ngươi xem xem, bọn hắn làm rất tốt đó thôi.”
Thái Thượng giơ tay đỡ trán, giọng nói tràn đầy sự bất đắc dĩ: "Các ngươi đừng cãi nhau nữa có được không, ta đau đầu quá.”
Hai người đồng thời hừ một tiếng, hậm hực quay đầu đi.
Mấy vị Thánh Nhân còn lại chỉ cười mà không nói, ánh mắt không ngừng đảo qua đảo lại giữa Thông Thiên và Nguyên Thủy.
Hạo Thiên Thượng Đế phi thân xuống, cười nói: "Nhận được sự tín nhiệm của Tiệt giáo, hạng mục đầu tiên của Hội thao hồng hoang lần thứ nhất sẽ do ta chủ trì, yêu cầu nhảy xuống nước từ độ cao một trăm nghìn mét, cấm dung tu vi, người chiến thắng chính là người tạo ra gợn sóng lớn nhất, tổ thứ nhất dự thi nhảy cầu. Chuẩn bị, vào vị trí.”
Khoảng một trăm nghìn mét giữa không trung của Đông Hải bỗng hiện ra một cái bệ nhảy lớn, từng người bay từ khán đài lên bệ nhảy vừa hiện ra.
"Gào." một con Thần Long dài đến mười nghìn mét lượn vòng quanh phía trên bệ nhảy.
“Ùm!” Một đầu lão ngưu dài đến ngàn mét vươn vai đứng dậy.
“Ầm ầm!” Một con voi trắng răng vàng khổng lồ bước lên bệ nhảy.
Tiếp theo là một con thỏ khổng lồ.
…
Các cường giả khác đều thể hiện hết thần thông của bản thân, chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc thi.
Trong tay Ngọc Đế hiện ra một lá cờ nhỏ, sau đó hắn vung mạnh lá cờ rồi hét lớn: "Nhảy!”
Voi trắng răng vàng đột nhiên nhảy ra khỏi chỗ vừa đứng, hắn lao thẳng xuống dưới, áp lực gió khổng lồ đến mức tạo thành một cái vòi rồng. Ùm! Một ngọn sóng cao đến chân mây bừng lên giữa Đông Hải.
Một con rồng toàn thân vàng óng cũng từ trên bệ nhảy lao vút xuống, thân thể Long tộc giống như một ngọn giáo dài lao vút xuống mặt biển rộng, lập tức tạo thành một cơn sóng khổng lồ.
Một đầu đại ngưu lớn lao thẳng xuống nước, ‘ầm’ lên một tiếng giống như thể một ngọn núi rơi xuống giữa biển, sóng lớn dâng cao ngút trời.
Từng người tham gia đều lần lượt nhảy xuống biển như thể có phép thuật thần thông lần lượt nổ tung dưới đáy biển dấy lên những ngọn sóng dữ dội, lớp này cao hơn lớp khác. Vùng biển mười vạn dặm sóng nổi ngập trời, ngoài phạm vi đó sóng cũng dữ tợn không kém giống như bị chia cắt làm hai thế giới.


