Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 76

  Hạo Thiên Thượng Đế phất tay một cái, lập tức sóng yên biển lặng, hắn nói: "Sóng của Trường Nhĩ Định Quang Tiên của Tiệt Giáo cao một ngàn ba trăm sáu mươi lăm mét."

  "Sóng của Hoàng Long Chân Nhân của Xiển giáo cao một vạn ba ngàn sáu trăm mét."

  "Sóng của Đại Giác Ngưu của Nhân giáo cao một vạn mét."

  "Tây Phương giáo Nhật Quang, sóng cao tám ngàn mét."

  ...

  Từng người lao ra khỏi biển và bay về trại của chính mình, có người thì reo hò phấn khích, có người thì trại doanh chìm vào im lặng.

  Chẳng hạn trong trại của Tiệt giáo, ánh mắt của các đệ tử ngoại môn nhìn Trường Nhĩ Định Quang Tiên đều có vẻ rất kỳ lạ, thành tích của Trường Nhĩ sư huynh hơi kém.

  Sắc mặt của Trường Nhĩ Định Quang Tiên cũng vô cùng khó coi, sao lại chênh lệch nhiều như vậy? Lẽ nào thể hình của ta không đủ? Không đúng! Nhật Quang kia rõ ràng còn thấp bé hơn ta cơ mà.

  Đa Bảo bước đến bên cạnh Trường Nhĩ Định Quang Tiên và nói: "Vốn không phải thân hình càng lớn thì nước sẽ bắn càng cao."

  Trường Nhĩ Định Quang Tiên nhanh chóng nói: "Xin sư huynh chỉ giáo."

  "Cuộc thi này quả thật đòi hỏi phải hiểu nhiều về nước, cái thi là ngộ tính, cái quan trọng chính là góc độ tạo ra khi xuống nước phải cộng hưởng với nước biển và lực lao xuống nước làm rung chuyển lực của biển, như thế mới có thể khuấy động tạo ra sóng nước cực lớn."

  Trường Nhĩ Định Quang Tiên ngơ ngác, hắn lẩm bẩm: "Sao lại như thế? Sao ta lại không nghĩ ra? Sao bọn hắn đều biết được điểm này?"

  Đa Bảo ung dung nói: "Đằng sau bọn hắn có cao nhân chỉ điểm!"

  "Vậy sao không ai nói cho ta biết?"

  "Công bằng công chính công khai, đoàn kết hữu ái, ta tưởng khẩu hiệu mà Bạch Cẩm thốt ra là thật cho nên mới muốn để cho các ngươi cạnh tranh công bằng."

  Đa Bảo và Trường Nhĩ nhìn nhau, hai người chẳng nói gì nhưng đã hiểu ý nhau rồi!

  Trường Nhĩ Định Quang Tiên nhìn Ô Vân Tiên trong khu vực thi đấu và nói nhỏ: "Hắn biết không?"

  "Trường Nhĩ sư đệ, ngươi đi nói bí quyết nhảy nước cho tất cả các đệ tử Tiệt giáo tham gia đi."

  Trường Nhĩ Định Quang Tiên do dự một hồi, truyền âm nói: "Đại sư huynh, Ô Vân Tiên là người của Bạch Cẩm, người tham gia phần lớn là người của Quy Linh sư tỷ, không phải chỉ nói cho cho các sư đệ trong phe phái chúng ta biết là được rồi sao?"

  Đa Bảo nghiêm túc nói: "Bây giờ đều là đệ tử Tiệt giáo chúng ta, mau đi!"

  Trường Nhĩ Định Quang Tiên chỉ biết cúi đầu đáp: “Vâng!” Hắn quay người bay về phía khu vực thi đấu.

  Giọng nói lớn của Hạo Thiên Thượng Đế lại vang lên: "Nhóm thứ hai vào vị trí!"

  Từng người lần lượt bay xuống bậc nhảy trong khu vực thi đấu, gồm có Ngao Quảng của Long tộc, Chân Võ của Nhân giáo, Từ Hàng Chân Nhân của Xiển Giáo, Ô Vân Tiên của Tiệt giáo, Di Lặc, Dược Sư của Tây Phương giáo, Ngao Dận, Ngao Tường của Long tộc, Thường Nga của Thiên Đình.

  Ngao Quảng nhìn xung quanh, trong mắt mang vẻ đắc thắng, e là các người vẫn chưa biết! Nhảy nước cũng cần phải có bí quyết, hôm nay chính là ngày Thái tử Long tộc Ngao Quảng ta vang danh khắp hồng hoang.

  Hạo Thiên Thượng Đế phất tay hô to: "Chuẩn bị, nhảy!"

  Từng người lập tức lao xuống.

  Ngao Quảng lao xuống, trên không trung vẽ lên một hình chữ I, một hồi lại vẽ ra chữ S. Đúng là lòe loẹt, làm như nhà nhảy nước chuyên nghiệp.

  Bùm.

  Một làn sóng nước lớn dâng cao.

  Cột nước do Ngao Quảng bắn ra vừa mới dâng cao trăm mét liền bị cột nước bên cạnh bóp nát, cột nước cực lớn bên cạnh liền hóa thành một con linh xà bay vút lên.

  Sau đó một cột nước biến thành một con thần long bay vút lên trời, cái đuôi đập vào cột nước linh xà, mượn lực của cột nước linh xà mà tiếp tục dâng cao.

  Một cột nước biến thành một thanh kiếm sắc bén bay ra, ngay lập tức triệt tiêu thần long rớt ra sau hàng ngàn sóng nước khác.

  Một cột nước hóa thành một cây dương liễu, từng rễ cây lao vút lên trời.

  Một cột nước bên cạnh lập tức biến thành một cây quế hoa to lớn, vô số giọt nước quế hoa nhỏ xuống cành dương liễu cao ngất đều bị đập nát.

  "Bùm." Một con cá biển khổng lồ bay thẳng tầng mây rồi đột nhiên nổ tung hóa thành một màn mưa giăng khắp trời.

  Mấy tuyển thủ ở vòng đầu tiên đều ngẩn ra, nhảy nước mà cũng có thể chơi như vậy được sao?

  Khán giả cũng đều hào hứng khen hay, cái này còn thú vị hơn là xem bọt nước.

  Hạo Thiên Thượng Đế cười lớn nói: "Đông Hải long cung Ngao Quảng một trăm ba mươi mét, Hắc Thủy Huyền Sà Huyền Minh chín ngàn sáu trăm mét, Nhân giáo Chân Võ một vạn năm ngàn mét, Xiển giáo Từ Hàng Chân Nhân một vạn ba ngàn mét, Thiên Đình Thường Nga Tiên Tử một vạn tám ngàn mét, Tiệt giáo Ô Vân Tiên hai vạn mét... "

  "Woo."

  "Quao."

  "Chấp pháp đại đội!"

  "Ô Vân Tiên."

  ...

  Tiếng reo hò náo nhiệt vang lên từ trận doanh của Tiệt giáo, quét sạch dáng vẻ thê thảm chán chường trước đây.

  Ngao Quảng lao ra khỏi biển giận dữ hét lớn: "Ta không phục, ta muốn báo cáo, bọn hắn chơi xấu, gian lận, không có võ đức, sử dụng pháp lực."

  Hạo Thiên Thượng Đế cúi đầu nhìn Ngao Quảng, nhẹ nhàng nói: "Bọn hắn không gian lận, cũng không dùng pháp lực."

  Ngao Quảng lắc đầu kêu lên: "Không thể nào! Không cần dùng pháp lực sao cột nước của bọn họ có thể ngưng tụ thành hình được chứ, ngươi không cần bao biện cho bọn hắn! Ta nhìn thấy rất rõ ràng."

  Các thí sinh tham gia vừa bay ra khỏi mặt nước cũng không khỏi phá lên cười một trận.

  Chương 266: Ô Vân Tiên đạt quán quân

  Ở vị trí khán giả, thân ảnh lão Long Vương lóe lên xuất hiện bên cạnh Ngao Quảng, đưa tay nhéo tai hắn, giọng điệu bực bội nói: "Đừng làm ta mất mặt nữa, mau theo ta về."

  Chân Võ, Từ Hàng và Ô Vân Tiên cùng các tiên thần khác đều rùng mình, nụ cười của bọn hắn bỗng biến mất. Đây không phải là tốc độ, đây là chuyển động tức thì thao túng không gian, không ngờ lão Long Vương này lại là một Đại La Kim Tiên.

  Ngao Quảng vùng vẫy hét lên: "Không, ta không muốn về, ta phải bảo vệ tôn nghiêm của ta, ta phải lật tẩy thủ đoạn đen tối phía sau bọn hắn, ta phải để mọi người biết chân tướng, hu hu hu.”

  Lão Long Vương giơ tay che miệng Ngao Quảng, sắc mặt tối sầm đi về vị trí ngồi.

  Tiếng nói cười vang lên dưới khán đài.

  Một số lớp trẻ của Long tộc bước ra từ Thanh Long Giới đều nhìn Ngao Quảng với vẻ mặt không vui, đúng là khiến cả Long tộc mất mặt hết rồi.

  Nhưng mấy vị lão long dẫn đầu của Thanh Long Giới lại lặng lẽ gật đầu, để lộ nụ cười hài lòng.

  Ngạo Thuận vẫn rất biết cách dạy dỗ hài tử, chỉ có “long” không da không mặt có thể co có thể dãn thì mới có thể làm Long Vương của ngoại giới. Ngao Quảng khá giống Ngao Thuận, mặc dù vẫn còn hơi bốc đồng nhưng qua mấy vạn năm nữa tính bốc đồng này cũng sẽ không còn, quay về có thể nói cho Thanh Long bệ hạ biết, ngoại giới Đông Hải Long Vương Ngao Quảng nắm chắc rồi!

  Hạo Thiên Thượng Đế giải thích với khán giả: "Tất cả thí sinh đều không có sử dụng pháp lực, cũng không có sử dụng nguyên thần chi lực, không có vi phạm gì cả. Bọn hắn có thể ngưng thủy hóa hình là dựa vào lực sinh ra khi nhảy xuống nước và sự am hiểu về nước của bản thân mà thôi."

  Các nhóm vận động viên nhảy nước ra sân, biển ầm ầm cuộn sóng, từng cột nước hóa hình, bắt đầu tranh giết nhau giữa không trung, cuộc thi như thế ngược lại còn kịch tính hơn những cuộc thi chém giết thông thường.

  Mặt trời đã ngả về tây, Vô Đương thánh mẫu tiện tay vẽ một vòng tròn giữa không trung, một quả cầu hiện ra treo lơ lửng tỏa ra vô lượng bạch quang chiếu sáng khắp một vùng Đông Hải.

  Trên tầng mây, Thái Thượng cười nói: "Thông Thiên, Vô Đương rất tốt."

  Thông Thiên quay đầu lại cười hỏi: "So với đám người Quảng Thành Tử thì thế nào?"

  "Tốt hơn một chút."

  "Đa Bảo với đám người Quảng Thành Tử thì sao?"

  "Tốt hơn một chút."

  "Kim Linh với đám người Quảng Thành Tử thì sao?"

  "Còn phải xem tu hành sau này thế nào."

  "Quy Linh với đám người Quảng Thành Tử thì sao?"

  "Tệ hơn một chút."

  "Bạch Cẩm với đám người Quảng Thành Tử thì sao?"

  ...

  Trên đầu Nguyên Thủy nổi gân xanh, hắn quát: "Thông Thiên, ngươi đủ rồi đó!"

  Thông Thiên nhìn Nguyên Thủy, cười ha hả nói: "Nhị ca, ta đang tìm chỗ thiếu sót trong việc dạy dỗ đệ tử để tiện sửa đổi nhưng so ra thì hình như ta dạy tốt hơn! Ngươi là huynh trưởng, bình thường không có chuyện gì thì đừng tìm ta gây rắc rối, ngươi cũng phải cố gắng gấp bội mới được! Không thì sẽ bị ta bỏ xa đó!"

  Nguyên Thủy giận đến nỗi đầu lông mày co giật liên hồi. Sau khi rời khỏi Côn Luân Sơn, Thông Thiên càng ngày trở nên càng xấu xa!

  ...

  Trải qua cuộc thi đấu quyết liệt, cuối cùng Ô Vân Tiên giành được vòng nguyệt quế quán quân môn nhảy cầu của hồng hoang.

  Một đám tường vân trên bầu trời bay tới rồi ngưng tụ thành một sân khấu cao, âm nhạc vui nhộn vang lên.

  Hạo Thiên Thượng Đế cười sang sảng cất lời: "Mời Ô Vân Tiên của Tiệt Giáo lên sân khấu lĩnh thưởng."

  Ô Vân Tiên bay lên đài cao trước ánh nhìn chăm chú của muôn người, sau đó đứng trên đài cao chắp tay thi lễ, thần sắc hơi lúng túng.

  Ầm! Một cột sáng khổng lồ bao phủ lấy Ô Vân Tiên, ngay cả mặt trời trên không cũng lu mờ trước cột sáng ấy. Lúc này, Ô Vân Tiên trở thành trung tâm của tam giới, thần tiên chú mục khiến hắn càng căng thẳng hơn.

  Hạo Thiên Thượng Đế bay đến trước mặt hắn.

  Ô Vân Tiên vội vàng chắp tay thi lễ nói: "Bái kiến sư thúc!"

  Hạo Thiên Thượng Đế cười ha hả đáp: "Ngươi là quán quân, mau đứng lên!"

  "Vâng!" Ô Vân Tiên đứng thẳng người.

  Hạo Thiên Thượng Đế vung tay, tức thì hai tiên nữ bay tới. Mỗi tiên nữ bưng một cái khay, trên khay phủ lụa đỏ.

  Hạo Thiên Thượng Đế vươn tay mở khay thứ nhất ra, một tấm kim bài vàng óng ánh bay lơ lửng trên khay tỏa ra tường thụy chi quang.

  Động tác của Hạo Thiên Thượng Đế thoáng khựng lại, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc. Không ngờ đây lại là đồ vật được đúc từ công đức, thứ này phải tốn bao nhiêu công đức đây! Sư huynh hào phóng thật đấy!

  Mặt trước của Công Đức Kim Bài in một cung điện lớn, trên tấm bảng của cung điện có ba chữ 'Tử Tiêu Cung', dưới cung điện là mấy chữ ‘Hoang Vận Hội lần thứ nhất'.

  Mặt sau là bốn chữ to 'Quán quân nhảy cầu', xung quanh bốn chữ này có vòng hoa tươi tượng trưng cho vinh quang.

  Hạo Thiên nghèo rớt mồng tơi nhìn tấm Công Đức Kim Bài mà lòng thầm ước ao! Nếu biết trước phần thưởng là công đức thì hắn cũng báo danh tham dự!

  Hạo Thiên Thượng Đế cầm Công Đức Kim Bài đeo lên cổ Ô Vân Tiên, cười ha hả nói: "Chúc mừng sư điệt trở thành người đứng đầu trong cuộc thi nhảy cầu của hồng hoang tam giới. Đây là niềm vinh dự của ngươi!"

  Ô Vân Tiên thốt lên đầy kích động: "Tạ ơn sư thúc!" Sau đó hắn lại khom lưng thi lễ.

  Chương 267: Khí tức cường đại đến gây rối?

  Hạo Thiên Thượng Đế mở tấm lụa đỏ trên chiếc khay còn lại, để lộ ra một chiếc cúp to. Cúp cũng mang màu vàng tục khí, bên trong sóng sánh như nước, nhìn xuyên qua gợn sóng có thể thấy bên trong là cảnh tĩnh một nhóm người đứng trên ván cầu nóng lòng muốn thử sức.

  Trong lòng Hạo Thiên Thượng Đế lại tràn đầy niềm ước ao, vẫn là công đức! Sư huynh hào phóng đến vậy ư? Sau này hắn nhất định phải giữ quan hệ tốt với sư huynh. Hắn vươn tay cầm cúp và đưa cho Ô Vân Tiên: "Sư điệt, cái này cũng là của ngươi, hãy giơ cao cúp đón nhận vinh dự của ngươi!"

  Ô Vân Tiên đón lấy chiếc cúp rồi giơ cúp lên cao, mắt nhìn mọi người.

  Tiếng hoan hô rung trời vang lên.

  "Grao..."

  "Hú hú..."

  “Ô Vân Tiên!”

  "Quán quân!"

  "Đại đội chấp pháp."

  "Quán quân…"

  …

  Trong tiếng hoan hô reo hò của mọi người, Hạo Thiên Thượng Đế nói thật to: "Bây giờ ta tuyên bố hạng mục nhảy cầu của Đại hội thể thao lần thứ nhất kết thúc. Sau đây nghỉ ngơi một lát, các phần thi đấu tiếp theo sẽ càng đặc sắc hơn nữa."

  Mọi người đứng dậy cùng hò hét cười lớn, đồng thời tản ra bốn phía.

  Trong một góc khuất không đáng chú ý, Bạch Cẩm bao bọc toàn thân trong hắc bào lẳng lặng đứng dậy đi ra ngoài, lẫn vào trong đám đông rồi cấp tốc rời khỏi đó trong lặng lẽ.

  

  ...

  Bạch Cẩm vừa mới về Điểu Sào thì một thân ảnh từ trên trời hạ xuống, cất tiếng gọi giòn giã: "Sư huynh!"

  Bạch Cẩm dừng bước, xoay người nhìn lên bầu trời.

  Thạch Cơ đáp từ trên trời xuống, ngạc nhiên hỏi: "Sư huynh, sao ngươi lại ăn mặc thế này?"

  Bạch Cẩm bỏ mũ xuống rồi nói: "Đây là đạo bào ta mới nghiên cứu ra. Sao nào, ngầu không?"

  Vẻ mặt Thạch Cơ hơi kỳ lạ: "Sư huynh, đạo bào này thật... thật đặc biệt!"

  Bạch Cẩm cười ha ha, đắc ý khoe: "Ta nghiên cứu rất lâu mới làm ra đó!"

  Thạch Cơ lập tức chuyển từ đề tài quần áo sang chuyện khác, nàng hỏi: "Sư huynh, vừa nãy ngươi đi đâu thế? Ta tìm khắp nơi mà không thấy ngươi."

  Bạch Cẩm nghẹn lời, sao ta dám đi ra ngoài chứ? Ngươi không thấy ta đã nhường việc chủ trì nổi bật cho người khác sao? Nữ Oa nương nương và Bình Tâm nương nương đối đầu, ngươi bảo ta đi hầu hạ ai bây giờ? Hễ bất cẩn tí là rơi vào kết cục thân tử hồn diệt đó!

  Hắn cảm khái: “Sư muội, ngươi cũng biết là vi huynh thích nhất là khiêm tốn, không thích chuyện khoe mẽ, vì vậy ta vẫn luôn ở bên cạnh làm một khán giả im hơi lặng tiếng nhìn nhận từ góc độ khán giả xem Hoang Vận Hội của chúng ta có chỗ nào thiếu sót hay không."

  Thạch Cơ tỏ lòng kính nể: "Sư huynh, ngài làm việc quá nghiêm túc, là tấm gương cho chúng ta học tập."

  "Ôi chao, đó là những việc chúng ta phải làm mà. Sư phụ giao nhiệm vụ cho ta, đương nhiên ta phải bất chấp gian khổ, dốc hết sức thực hiện. À phải rồi sư muội, ngươi tìm ta có chuyện gì?"

  Thạch Cơ vội lên tiếng: "Sư huynh, trước đó ngươi không nói cho ta biết kim bài và cúp được luyện chế bằng công đức! Thật sự là quá lãng phí, phải tốn quá nhiều công đức cho cuộc thi này!"

  Bạch Cẩm bật cười: "Không dùng công đức thì dùng cái gì? Chẳng lẽ lại dùng xương? Sư muội, ngươi phải biết là tuy Tiệt Giáo chúng ta không có những thứ khác nhưng lại có rất nhiều công đức. Nếu vi huynh muốn thì dùng công đức xây một tòa nhà cũng được nữa là, chút công đức ấy có nhằm nhò gì đâu? Vả lại, không bỏ ra ít chi phí thì sao có thể khiến bọn hắn ra sức được?"

  Thạch Cơ hơi xót lòng: "Nhưng chừng ấy công đức thì nhiều quá, một tấm Công Đức Kim Bài kia tốn đến mấy vạn Công Đức Kim Tiền!"

  Bạch Cẩm cạn lời. Sau khi cho vị sư muội này làm thư ký tài vụ, sao bỗng dưng hắn lại cảm thấy nàng chi li hơn nhiều nhỉ?

  Đột nhiên sắc mặt Bạch Cẩm thoáng thay đổi, hắn vội vàng nói: "Sư muội, vi huynh còn có chuyện nên đi trước." Thân ảnh hắn chợt lóe sáng rồi biến mất.

  "Sư..." Thạch Cơ vừa mới thốt ra một tiếng thì thân ảnh Bạch Cẩm đã biến mất tăm. Trong lòng nàng lập tức trào dâng niềm xúc động, thật sự là sư huynh quá vất vả. Ngay sau đó nàng chợt nghĩ không đúng, chẳng phải là mọi chuyện liên quan đến Hoang Vận Hội đã xong hết rồi ư? Chỉ cần tiến hành từng bước là được mà.

  Lẽ nào sư phụ lại sắp xếp cho sư huynh chuyện quan trọng nào đó? Không sai, nhất định là như vậy!

  ...

  Ở một nơi khác, Ô Vân Tiên đeo huy chương được đám Triệu Công Minh và Khổng Tuyên vây quanh đi về phía đại đội chấp pháp.

  Vũ Dực Tiên bên cạnh cầm chiếc cúp ngắm trái ngắm phải.

  Hắn hào hứng nói: "Không ngờ Tiệt Giáo chúng ta lại giành được chức quán quân đầu tiên. Sư huynh, ngươi giỏi quá!"

  Ô Vân Tiên bật cười sang sảng: "Thật ra là các đạo hữu khác khiêm nhường mà thôi."

  "Ta muốn trưng bày chiếc cúp này trong Chấp Pháp Thần Điện của chúng ta."

  Ô Vân Tiên hào phóng bảo: "Được!"

  ...

  Trong lúc mấy người đang cười nói vui vẻ, một khí tức cường đại từ đằng xa truyền tới, mặt ai nấy đều biến sắc, ngẩng đầu nhìn về phía xa. Kẻ nào dám gây chuyện vào thời điểm quan trọng này?

  Xoạt! Đạo bào trên người bọn hắn lập tức biến thành đồng phục chấp pháp, áo choàng bay phấp phới, tất cả cùng phóng lên trời.

  ...

  Ở một nơi trên mặt biển, đệ tử Tây Giáo và mấy tuấn nam mỹ nữ đang nhìn nhau chằm chằm, xung quanh còn có vài người đang vây xem, bầu không khí hết sức nặng nề.

  Chương 268: Chu Tước Thiên Nữ

  Người dẫn đầu Tây Giáo là Dược Sư dẫn theo một đám đầu trọc.

  Đám người đang giằng co với bọn hắn hầu hết đều mặc tiên y đỏ rực như lửa, dẫn đầu là một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần mặc váy dài đỏ, trên trán có một dấu thần văn hình ngọn lửa.

  Một người trẻ tuổi phía sau hỏi nhỏ: "Thiên Nữ, làm sao bây giờ? Phải đánh ư?"

  Nữ tử dẫn đầu chột dạ nói: "Sao ta biết được? Hai vị Thánh Nhân phương Tây đều đang ở đây đó!"

  Dược Sư chắp hai tay trước ngực nói: "Tử Dao Thiên Nữ, ngươi vô duyên vô cớ gây tổn thương nghiêm trọng tới đệ tử Tây Giáo ta, phải chăng ngươi nên trả lại công bằng cho bần đạo?"

  Tử Dao ngẩng đầu hỏi: "Ngươi muốn đòi công bằng thế nào?"

  Dược Sư mỉm cười đáp: "Ngươi thuộc hệ hỏa, tính cách quá nóng nảy, có thể theo ta đến Tây phương tịnh thổ chuyên tâm tu hành!"

  Tử Dao trợn trừng mắt, tức giận hét: "Ngươi đừng có mơ!"

  Các nam tử nữ tử khác cũng nhao nhao quát lên đầy giận dữ: "To gan!"

  "Đệ tử của Thánh Nhân có phẩm hạnh như thế à?"

  "Ta khinh!"

  "Ngươi có tin Thánh Tôn tộc ta sẽ nhóm một mồi lửa đốt rụi Tây Giáo các ngươi không?"

  ...

  Dược Sư lắc đầu, bất đắc dĩ lên tiếng: "Chỉ là bần tăng có lòng tốt mà thôi."

  Ánh mắt của người trẻ tuổi bên cạnh Tử Dao lóe lên vẻ sắc bén, hắn hét to: "Bản thân ngươi cũng biết ngọn nguồn chuyện này, lẽ ra là bây giờ Chu Tước Thiên Nữ ta đòi các ngươi giải thích mới đúng."

  "Được thôi! Nếu hai bên đều muốn đòi một lời giải thích thì hãy làm theo quy tắc của hồng hoang, đánh để xem bản lĩnh thật sự! A di đà Phật!"

  "A di đà Phật!" Toàn thể đệ tử Tây Giáo cùng tụng Phật hiệu của Thánh Nhân, Phật quang khổng lồ xuất hiện hình thành một bình bát phủ kín phù văn, rọi về phía đối diện.

  Ánh mắt Tử Dao chợt đóng băng, hai thanh loan đao kỳ lạ bay từ trong cơ thể. Lưu Ly Hỏa cháy hừng hực trên loan đao bao quanh Tử Dao, nhiệt độ trong thiên địa lập tức tăng cao chỉ trong nháy mắt.

  "Dừng tay!" Tiếng quát lớn từ đằng xa vọng lại, một đạo kim quang sắc bén bắn về phía bình bát.

  Trong mắt Tử Dao ánh lên vẻ kinh ngạc lẫn vui mừng, hai thanh loan đao lập tức biến mất.

  Ầm! Một âm thanh lớn vang lên, bình bát màu vàng 'rắc' một tiếng vỡ tan tành, kim quang lấp lánh biến mất. Cùng lúc đó mấy thân ảnh xuất hiện, tất cả đều mặc hắc bào, áo choàng tung bay, oai phong lẫm liệt.

  Tử Dao ngẩng đầu nhìn mấy thân ảnh kia, hưng phấn gọi: "Biểu huynh!"

  Các nam tử nữ tử khác đứng bên cạnh mờ mịt không hiểu gì. Biểu huynh? Thiên Nữ được Chu Tước Thánh Tôn cảm ngộ Viêm Dương Khí sinh ra, lấy đâu ra biểu huynh?

  Khổng Tuyên trên không trung khẽ mỉm cười và gật đầu với Tử Dao bên dưới.

  Hắc bào trên người Vũ Dực Tiên lập tức hóa thành thần giáp, Phương Thiên Họa Kích xuất hiện trong tay. Hắn vừa nhìn đám đệ tử Tây Giáo vừa lạnh lùng cất lời: "Đạo hữu Tây Giáo, Tiệt Giáo ta tổ chức Hoang Vận Hội nhằm tuyên truyền lý tưởng hòa bình, đoàn kết và yêu thương. Các ngươi ngang nhiên động thủ ở Tiệt Giáo ta là có ý gì? Không tán thành ý tưởng tổ chức Hoang Vận Hội của sư phụ ta ư?"

  Dược Sư cuống quít chắp tay thi lễ, lên tiếng biện minh: "Không dám, chẳng qua là do đạo hữu ở Chu Tước Giới phương Tây ra tay đả thương đệ tử dưới trướng bần tăng nên ta cố ý đến đòi một lời giải thích."

  Tử Dao kinh ngạc nhìn Vũ Dực Tiên, chẳng phải trước đây Nhị biểu huynh rất kích động sao? Bây giờ học được kiểu nói lý lẽ rồi hả?

  Khổng Tuyên nhìn Tử Dao, vẻ dịu dàng thoáng qua trong ánh mắt. Hắn hỏi: "Tử Dao, chuyện là thế nào?"

  Tử Dao lập tức thở hổn hển tố cáo: "Biểu huynh, sau cuộc thi nhảy cầu ta tìm được một hải vực tự do để câu cá, định bụng buổi tối sẽ ăn cá nướng. Sau đó đột nhiên có một đệ tử Tây Giáo đi tới đá đổ thùng đựng cá của ta làm cá ta câu được rơi hết xuống biển. Hắn còn chắp hai tay trước ngực răn dạy ta, nói cái gì mà phải có lòng từ bi, không được sát sinh các kiểu. Sau đó, nhất thời ta cảm thấy không cam lòng bèn vung tay đả thương hắn."

  Khổng Tuyên nhìn Triệu Công Minh và hỏi: "Phó đội trưởng, ngươi thấy nên xử lý thế nào?"

  Triệu Công Minh nhìn đám đệ tử Tây Giáo, khó lòng đưa ra lựa chọn trong một chốc một lát.

  Đột nhiên có một đám mây trắng bay tới, một vị thần tiên mang phong thái thanh nhã đứng trên đám mây đó.

  Trường Nhĩ Định Quang Tiên mỉm cười lên tiếng: "Đạo hữu Tây Giáo, Đại sư huynh Tiệt Giáo ta mời các ngươi đến luận đạo, xin mời các ngươi dời bước tới Đa Bảo Tháp."

  Dược Sư nhìn đám người Khổng Tuyên rồi gật đầu nói: "Thiện!" Tiếp đó hắn bước lên mây đi về phía Trường Nhĩ Định Quang Tiên.

  Vân Tiêu bỗng cất lời: "Đại sư huynh ngoại môn của Tiệt Giáo ta từng nói 'điều mình không muốn thì đừng làm cho người khác', ta tặng lại câu này cho đạo hữu Tây Giáo."

  Dược Sư đáp lời: "Cảm ơn đạo hữu."

  Triệu Công Minh trầm giọng nói: "Giải tán đi!"

  Đám người hóng chuyện lập tức tản đi.

  Nhóm người thuộc đại đội chấp pháp bay xuống, Tử Dao lập tức đi tới nghênh đón, cười khúc khích gọi: "Khổng Tuyên, Nhị biểu huynh!"

  Vũ Dực Tiên bước đến cười ha hả: "Biểu muội!"

  Hắn cũng gật đầu hữu hảo với các tộc nhân Chu Tước và Phượng Hoàng khác.

  Khổng Tuyên hỏi ra điều nghi vấn: "Ngươi ra khỏi Chu Tước Giới mà Thánh Tôn không sắp xếp người bảo vệ các ngươi sao?"

  Chương 269: Cuộc thi nhảy xa

  Tử Dao trả lời: "Sắp xếp chứ! Nhưng bọn hắn bị Vương Mẫu nương nương mời đi mất rồi."

  Vũ Dực Tiên cười ha ha: "Không sợ, sau này ở Tiệt Giáo biểu huynh sẽ bảo vệ ngươi, cho dù ta không được thì vẫn còn Đại ca."

  Tử Dao cười khanh khách: "Cảm ơn biểu huynh!"

  Vũ Dực Tiên liếc nhìn Khổng Tuyên, vừa cười vừa nói: "Biểu muội hiếm có dịp đến Tiệt Giáo ta, lát nữa để Đại ca dẫn ngươi đi dạo quanh Tiệt Giáo chúng ta. Tiệt Giáo chúng ta có rất nhiều nơi thú vị, đặc biệt là đạo cung của Đại sư huynh ngoại môn chúng ta cực kỳ đẹp, lát nữa bảo Đại ca dẫn ngươi đi xem."

  Tử Dao nhìn Khổng Tuyên rồi cười hì hì, gật đầu đáp: "Được! Cảm ơn biểu huynh."

  Sau đó Khổng Tuyên dẫn Tử Dao rời đi, những người khác tiếp tục đi đến Chấp Pháp Thần Điện.

  Trên đường đi, Vân Tiêu nghi hoặc hỏi: "Nàng là biểu muội của ngươi à?"

  "Đúng vậy! Thiên địa sơ khai, một tiếng hót chấn động hồng hoang, đó là mẫu thân Phượng mẫu của ta, người đứng đầu loài phi cầm. Tiếp đó lại vang lên một tiếng hót, đó là con Chu Tước đầu tiên trong thiên địa, tỷ muội hợp cạ với mẫu thân của ta, nhận mẫu thân ta là tỷ. Sau này Long Hán đại kiếp ập tới, mẫu thân ta bị trọng thương, sinh ra hai quả trứng rồi vẫn lạc. Hai quả trứng đó là ta và Đại ca, một con Kim Sí Đại Bằng Điểu và một con Khổng Tước. Sau đó Chu Tước lập lời thề Thiên Đạo mãi mãi trấn thủ Thiên Chi Nam Cực để đổi lấy sự bất diệt cho hai tộc Phượng Hoàng và Chu Tước. Tử Dao là hài tử của Chu Tước Thánh Tôn, đương nhiên cũng được coi là biểu muội của ta và Khổng Tuyên. Có điều ta và Đại ca ít khi đến Chu Tước Giới nên chúng ta cũng không tiếp xúc nhiều."

  Mấy người khác cũng gật đầu, thì ra Chu Tước là muội muội của Phượng mẫu, quả thật bọn hắn không biết chuyện này.

  ...

  Sau khi nghỉ ngơi, cuộc thi tiếp tục diễn ra. Bởi vì có Công Đức Kim Bài và Công Đức Cúp trong phần thi nhảy cầu khích lệ nên các thế lực lớn mạnh lâm thời thay đổi danh sách dự thi, cho những đệ tử tinh anh thi đấu.

  Từng đám tường vân lơ lửng giữa không trung, đệ tử Tiệt Giáo tiên phong với tiếng reo hò vang rung trời, đại diện các thế lực lớn khác cũng sôi nổi reo hò theo.

  "Hữu nghị xếp thứ nhất, thi xếp thứ hai!"

  "Cao hơn, nhanh hơn, mạnh hơn!"

  ...

  Trong tiếng hoan hô reo hò, thân ảnh của Minh Hà giáo chủ xuất hiện. Hắn nghiêm túc nói: "Nhận lời mời của Tiệt Giáo, Minh Hà giáo chủ của Huyết Hải ta đến chủ trì cuộc thi nhảy xa, mong các thí sinh dự thi phát huy hết mình và giành được thành tích tốt."

  Giọng nói của một người át hết tiếng reo hò của mọi người, do đó tiếng reo hò cũng ngưng bặt.

  "Cuộc thi nhảy xa hạn chế tu vi, không hạn chế chủng tộc, tất cả các thí sinh dự thi đều có thể tham gia. Thí sinh dự thi của tổ một gồm Đa Bảo, Kim Quang Tiên và Trường Nhĩ Định Quang Tiên của Tiệt Giáo; Vân Trung Tử và Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân của Xiển Giáo; Chân Vũ của Nhân Giáo, đệ tử Tây Giáo là Khẩn Na La, Di Lặc, Nhật Quang, Nguyệt Quang; Ngao Quảng thuộc Đông Hải Long tộc; Thanh Phong của Ngũ Trang Quan, Tam Túc Kim Thiềm Yêu Thần, Hắc Miêu Yêu Thần thuộc Yêu tộc... Tất cả thí sinh dự thi vào chỗ!"

  Minh Hà giáo chủ chìa tay điểm xuống dưới, tức thì trên mặt biển yên ả xuất hiện một đạo huyết quang hình thành một dòng huyết hà khó có thể tiêu tan.

  Sau khi tất cả các thí sinh dự thi rơi vào huyết hà, bọn hắn đưa mắt nhìn nhau, không hiểu sao bầu không khí căng thẳng bỗng dâng trào trên mặt biển, ai nấy đều bày ra dáng vẻ nghiêm túc. Bất kể là danh hiệu đệ nhất thiên hạ hay là Công Đức Kim Bài và Công Đức Cúp kia, bọn hắn đều muốn tranh đoạt, tuyệt đối không muốn chậm hơn người khác.

  Ngao Quảng cuộn tròn thân rồng, kình lực toàn thân giãn căng. Hắn nghiêng đầu nhìn thiếu niên tuấn mỹ đang giậm chân bình bịch bên cạnh, kinh ngạc hỏi: "Ngươi đang làm gì thế?"

  Thanh Phong đắc ý nói: "Ngươi không biết à? Cái này gọi là mượn lực đó! Chỉ cần tốc độ của ta đủ nhanh thì mặt biển sẽ bị ta đạp xuống, tạo thành lực phản mạnh. Như vậy thì trong lúc thi đấu, ta có thể mượn lực nhảy một bước lên trời.

  Ngươi cuộn tròn thì có tác dụng gì? Vẫn nên đạp lên mặt biển như ta thì hơn!"

  "Vậy là ngươi không hiểu rồi! Sau khi cuộc thi bắt đầu, ta sẽ dùng sức từ phần đuôi, tiếp theo đẩy mạnh từng phần cơ thể về phía trước là có thể tạo thành lực đạo mạnh mẽ. Chỉ cần cơ thể ta đủ dài thì ta cũng có thể bật một phát lên trời."

  Hai người nhìn nhau, đều nhận ra ý tứ tương đồng trong mắt đối phương: Hắn thật thông minh, là đối thủ đáng gờm đó!

  Ngao Quảng nhìn đám Yêu Ma Thần Tiên lười biếng khác mà cất lời cảm khái: "Xem ra quán quân không phải ngươi thì chính là ta! Ngươi tên là gì? Đợi đến khi ta giành được quán quân, ta sẽ nhớ tên ngươi."

  "Bần đạo là Thanh Phong! Ngươi tên là gì? Đợi đến khi ta giành được quán quân, ta cũng sẽ nhớ tên ngươi."

  "Bản tọa tên Ngao Quảng!"

  Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, bắn ra tia lửa lẹt xẹt giữa không trung.

  "Chuẩn bị..." Một giọng nói vang lên trên bầu trời.

  Mỗi người bên dưới bày ra các loại tư thế khác nhau. Thanh Phong dậm chân tại chỗ với tốc độ nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh, mặt biển quanh đó bị đạp trũng xuống, bọt nước bắn tung tóe từng đợt.

  "Nhảy!" Minh Hà ra lệnh.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận